Chương 278: Chương 273 Bao vây tứ phía
Tôi trở thành một con Rồng trong thế giới Cyberpunk · Giaheo2907 · 369 chương · ~43 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Tập 3
"Chào cô, Susanna. Lại gặp nhau rồi."
"... Bỏ mặc cả Dead Sector mà lại ở đây sao?"
"Ta đã nói rồi còn gì. Ta chỉ là phân thân thôi. Bản thể cùng các phân thân khác đang phải gồng mình cày cuốc đến sấp mặt ở Dead Sector rồi."
Đó là một lối nói chuyện hơi khác biệt so với Swoo bình thường. Phải gọi là nhẹ nhàng và hoạt bát hơn đôi chút. Quan sát kỹ lưỡng, sắc thái biểu cảm trên khuôn mặt của thực thể này cũng đa dạng hơn hẳn.
"Cô còn điều gì muốn nói nữa không?"
Chứng kiến Susanna bất lực không thốt nên lời, Swoo ngoảnh đầu sang hướng về phía Serena. Ngay sau đó, cô nhìn chằm chằm vào đống đồ ăn nhẹ đặt trên chiếc xe đẩy đằng kia rồi thèm thuồng liếm môi.
Nhìn kỹ hơn đôi chút, cô nhận ra bên trong đống đồ ăn nhẹ còn hiện diện cả hamburger nữa. Dẫu trông có vẻ đã được chế biến từ cách đó khá lâu, nhưng xét cho cùng hamburger vẫn là hamburger. Hamburger dẫu có nguội lạnh thì vẫn cứ ngon lành.
"Serena, ta ăn hết đống đó được không?"
"Cô cứ tự nhiên dùng bữa đi. Đằng nào toàn bộ chi phí cũng do Giám đốc Điều hành Susanna chi trả."
"Thế còn khâu gói mang về thì sao?"
"Để tôi bảo họ mang tất cả những thứ có trong quán ra luôn nhé?"
"Yô hô hô."
Swoo vô cùng phấn khích bước lên một bước, một chiếc ghế được nhào nặn từ đá lập tức thành hình ngay trước mặt cô.
Swoo lập tức nhanh chóng đặt mông ngồi xuống rồi ngoác mồm cắn một miếng hamburger thật lớn.
Ngoàm.
Và rồi lập tức, khuôn mặt Swoo nhăn nhó vặn vẹo một cách kinh hoàng.
"Oẹ."
Rốt cuộc là cái đứa con hoang của loài quỷ dữ cực ác nào đã lén lút giấu dưa chuột muối vào bên trong chiếc hamburger này chứ. Thậm chí mùi hương của nó còn bị hòa lẫn vào đống nước sốt khác đến mức mờ nhạt, gần như không thể cảm nhận nổi.
Nhỡ đâu cái mùi hôi hám kinh tởm và quái dị của dưa chuột muối bốc lên, cô đã lập tức vứt bỏ nó ra ngoài trước khi ăn rồi, đằng này thứ nước sốt nồng nặc kia lại dư sức che mắt hoàn toàn khứu giác của phân thân.
Swoo trưng ra một khuôn mặt hệt như vừa bị phản bội rồi nhìn chằm chằm vào Serena.
"... Không phải tôi gọi món đó đâu."
Cô lại quay sang nhìn Susanna.
"... Cô... cô không ăn dưa chuột muối sao?"
Susanna tạm thời được phân định là vô tội. Swoo đành phải kìm nén luồng phẫn nộ không biết trút vào đâu bằng phương thức chấm khoai tây chiên vào ly milk shake ngọt lịm để ăn.
Ngay sau đó, cô lật mở chiếc vỏ bánh hamburger lên rồi kích hoạt ma pháp để thổi bay sạch sẽ toàn bộ đống dưa chuột muối ra ngoài.
Rồi lại tiếp tục Ngoàm.
Nhai nhai. Quả nhiên là một quán ăn đắt đỏ nên ngay đến cả chiếc hamburger cũng tỏa ra cái hương vị sặc mùi tiền.
Ngon thì có ngon thật nhưng hoàn toàn không phải gu của cô. Cô thầm nghĩ bản thân vẫn ưa chuộng loại hamburger thức ăn nhanh có thể đợp một cách chớp nhoáng và giản đơn hơn, thế là Swoo lao vào càn quét đống hamburger một cách vô cùng dũng mãnh.
Sau khi đã đánh chén sạch sẽ không thương tiếc toàn bộ năm chiếc hamburger cùng khoai tây chiên và milk shake, Swoo nhấp một ngụm trà mơ để tráng miệng rồi cất tiếng hỏi:
"Giờ đã ổn định lại tâm trạng chút nào chưa?"
"... Nhờ cô nên tôi cũng ổn rồi. Trông cô ăn uống ngon lành ghẽ thật đấy. Nó ngon đến nhường ấy sao?"
"Cái quán hamburger ta hay ăn vẫn ngon hơn hẳn. Thứ này không được như ta tưởng."
"Cô tọng một mạch hết sạch năm chiếc rồi mới buông lời như thế nên độ uy tín có vẻ hơi thấp đấy."
Swoo khẽ nhíu mày, nghiêm túc buông lời:
"Thì làm sao có thể lãng phí hamburger được chứ."
"... Tôi hiểu rồi."
Thực chất cô chẳng hiểu nổi. One chiếc hamburger thì có cái quái gì mà không thể bỏ dở cơ chứ. Nhưng Serena quyết không thèm phơi bày suy nghĩ đó ra ngoài, cô tiếp tục câu chữ:
"Lẽ nào cô đã sớm nhận biết được cái mối quan hệ rối ren thảm khốc này từ trước nên mới cố tình gắn kết tôi và Sena lại với nhau sao?"
"Không phải đâu."
"Thực ra dẫu có như vậy thì cũng chẳng mấy ảnh hưởng... đối với tôi. Dù sao thì cả hai bên đều đã tự tay băm vằn mối quan hệ gia đình của đối phương rồi còn gì. Ừm... không đúng. Phía Sena và cô Yu Seung-ah thì tôi chịu chết không rõ họ nghĩ gì, nhưng ít nhất bản thân tôi nhận định là như thế."
Dứt lời đến mốc đó, Serena cảm thấy cổ họng khô khốc nên lật đật dốc cạn chai nước khoáng rồi lại tiếp tục mở lời:
"Chưa kể, chuyện này đâu phải do đích thân chúng tôi ra tay tàn phá đâu chứ. Là đấng sinh thành... tự ý triệt hạ đấng sinh thành của nhau... Á, mẹ kiếp, cái mớ bòng bong này đau đầu nhức óc thật đấy."
Chung cuộc, cô vò đầu bứt tai một cách điên cuồng rồi buông thõng thể xác ra ghế một cách bất lực.
Chuyện này hoàn toàn không phải là một bài toán giản đơn. Dẫu đã dốc lực ổn định tâm trạng, nhưng chuỗi xúc cảm nhớp nháp cứ liên tục trồi lên khiến luồng tư duy của cô bị thao túng nghiêm trọng.
"Chẳng rõ Enoch cùng cái con nhỏ điên khùng Irina đó rốt cuộc làm cách nào mà có thể thiết lập nên mối quan hệ như thế được nữa..."
Anastasia – người vốn gánh vác thân phận đấng sinh thành của Irina – chính là hung thủ thực sự đã tàn sát cha mẹ của Enoch. Vì mối thù sâu nặng đó, Enoch vẫn luôn ngày đêm mài sắc lưỡi kiếm nung nấu dã tâm triệt hạ Anastasia.
Vậy mà hai đứa bọn họ lại có thể biến đổi thành một cặp uyên ương thắm thiết mặn nồng vô tiền khoáng hậu, suốt ngày quấn quýt bên nhau phát cơm chó điên cuồng. Serena lúc này mới thực sự thấm thía cái tình cảnh đó quả thực là vô cùng kinh hoàng vượt xa giới hạn thông thường.
Dĩ nhiên cô hiểu rõ việc Irina cũng từng suýt chết và bị chính Anastasia vứt bỏ, nhưng trước khi hai người bọn họ chính thức thành đôi, chẳng phải Enoch vốn dĩ hoàn toàn mù tịt không hề hay biết cái chân tướng Irina bị mẹ ruột bỏ rơi đó sao.
"Như vậy là đần độn, hay là do tấm lòng của cậu ta quá đỗi rộng mở chứ? Hoặc giả chung quy độc nhất chỉ là cậu ta chọn cách... tha thứ sao? Thực sự tôi chịu chết không tài nào hiểu nổi."
"Ta đoán Enoch nghĩ chuyện này hoàn toàn không tồn tại cái gọi là tha thứ hay không đâu. Dĩ nhiên ban đầu cậu ấy cũng vấp phải chấn động hoang mang và nảy sinh luồng tâm lý oán hận, nhưng xét cho cùng đôi bên vẫn là đồng đội mà."
"... Đồng đội."
"Ừm, đồng đội. Những người sẵn sàng giao phó cả mạng sống để làm điểm tựa kiên định cho nhau. Chưa kể cái xuất thân đó đâu phải là thứ do chính bản thân Irina khát khao định đoạt đâu chứ. Chính vì vậy nên Enoch mới..."
Khẽ ngập ngừng một lát, Swoo bắt đầu phán đoán phân tích luồng tâm lý của Enoch. Nhỡ đâu là một Enoch của thuở còn làm gã lính đánh thuê vô danh thì không nói, chứ một khi đã trải qua chuỗi ngày biến đổi kể từ sau khoảnh khắc gặp gỡ Swoo thì...
"Cậu ấy lựa chọn tin tưởng vào quãng thời gian đã cùng vị đồng đội ấy vào sinh ra tử đánh cược cả mạng sống. Trên thực tế, ngay cả trong những nhiệm vụ ngặt nghèo đe dọa đến cả tính mạng bản thân, Irina vẫn dứt khoát đứng về phe của ta và Enoch đấy thôi.
Thay vì bận tâm đến cái kiếp sống vốn sinh ra dưới trướng một đấng sinh thành tàn bạo mà bản thân bất lực định đoạt của Irina, có lẽ Enoch đã tập trung nhìn nhận vào một Irina đang tự tay lựa chọn để gầy dựng nên kiếp sống hiện tại chăng?"
Con cái không thể tự ý định đoạt đấng sinh thành. Đấng sinh thành dĩ nhiên cũng bất lực lựa chọn con cái. Cứ như vậy, nương theo chuỗi phép màu liên tục lồng ghép giao thoa, một đứa trẻ được ban phát xuống trần thế sẽ tự động gắn kết thành kết cấu gia đình hệt như ý trời đã định.
Mối liên kết đó tuyệt đối không phải là thứ có thể dễ dàng ngó lơ. Chẳng phải người ta vẫn thường bảo giọt máu đào hơn ao nước lã sao. Thậm chí còn hiện diện cả chuỗi danh ngôn khẳng định đấng sinh thành và con cái dẫu có mù tịt không rõ diện mạo của nhau thì trong huyết quản vẫn tự động nảy sinh lực hút vô hình hướng về đối phương nữa cơ.
Chính vì vậy, cái gọi là mối quan hệ gia đình cốt nhục thâm tình là thứ hoàn toàn không thể nào dễ dàng chặt đứt được. Dẫu cho đó không phải là thứ do chính bản thân mình chủ động lựa chọn đi chăng nữa thì cớ sự vẫn như vậy mà thôi.
Nếu đã như vậy, đối với những thực thể do chính bản thân mình chủ động lựa chọn, rồi hạ quyết tâm sẽ trân trọng lo liệu hệt như những người thân ruột thịt trong gia đình, thì bọn họ sẽ mang lại giá trị trân quý đến nhường nào chứ.
Hoàn toàn không phải là kiểu suy nghĩ hời hợm nông cạn, một khi đã gán ghép bằng cả tấm chân tình nồng hậu để xem đối phương chính là người nhà ruột thịt... thì cái sự trân quý đọng lại thực sự là vô cùng to lớn, vượt xa mọi giới hạn ngôn từ của nhân loại.
Chính vì lẽ đó, ở một vài điển tích, người ta mới gán cho khái niệm kết nghĩa huynh đệ cái danh xưng mối quan hệ thề nguyện đanh thép còn đậm đặc hơn cả huyết quản, dẫu hoàn toàn thiếu đi sợi dây cốt nhục nhưng mức độ gắn kết lại vượt xa cả tình thân ruột thịt thông thường.
Đối với Enoch, đồng đội chính là một sự hiện diện mang đặc tính như thế. Một khi đã chấp thuận khắc sâu hình bóng Swoo vào tâm khảm, cậu sẽ chầm chậm mở lòng để tiếp nhận hàng tá vị đồng hành mà Swoo đặt trọn niềm tin yêu, để rồi đến cuối cùng tự thân cậu cũng hoàn toàn coi bọn họ chính là người nhà ruột thịt của mình.
Đối với Enoch, Irina chính là một người đồng hành như thế. Chính vì vậy, cái mớ ân oán hận thù được thiết lập nên một cách bị động từ cái thuở xa xưa dẫu cậu không hề khát khao hay mong muốn vấp phải tự khắc sẽ trở nên hoàn toàn thiếu đi trọng lượng.
"Bản thân Serena lúc này chắc chắn cũng đã chầm chậm hiểu rõ chân tướng rồi, chẳng phải sao?"
"... Vâng. À không, hoàn toàn không phải là hiểu rõ hay gì cả. Thuần túy chỉ vì nhận định đôi bên vốn dĩ chẳng có lấy một chút liên can nào mà thôi, đúng chứ? Chưa kể hai chị em nhà đó vốn dĩ đâu có được nuôi nấng trưởng thành bên cạnh cha ruột của họ ngày nào đâu."
Bước tiến đến cái phân khúc này thì Susanna hoàn toàn bất lực trong việc bám theo mạch luân chuyển của cuộc hội thoại rồi. Kẻ ra tay hạ sát cha của Serena chính là Yu Seung-cheol. Chân tướng đó bà ta vốn dĩ đã sớm nắm thóp từ lâu, vậy mà thế quái nào tự dưng hai bên lại lôi câu chuyện liên quan đến hai chị em nhà kia vào cái xó này làm gì chứ.
'... Lẽ nào hai cô con gái ruột của Chủ tịch Yu Seung-cheol... chính là hai chị em nhà họ Yu kia sao?'
Ngay vào cái khoảnh khắc luồng tư duy của Susanna vừa chạm đến cái cột mốc chân tướng đó, ánh mắt của Swoo thình lình găm thẳng vào khuôn mặt của bà ta.
"Cái nước đi mà cô vừa vắt óc suy nghĩ chính là chân lý đấy. Hai cô con gái rượu của Chủ tịch Yu Seung-cheol chính là Yu Seung-ah và Yu Sena."
"... C-Tại sao cô lại tốn công tiết lộ thông tin mật đó cho tôi biết chứ?"
"Bởi vì ngoại trừ duy nhất cô ra thì tất cả mọi người ở cái xó này đều đã sớm nắm thóp sạch sẽ từ lâu rồi."
Cái lời lẽ thốt ra này rốt cuộc là một câu chửi rủa mỉa mai hay là một sự chiếu cố ban phát đây. Ngay vào cái giây phút Susanna đang chìm đắm vào luồng suy nghĩ để nghiền ngẫm câu trả lời đầy ẩn ý mang đặc tính mập mờ của Swoo, cô đã quay ngoảnh ánh mắt hướng về phía Serena.
"Cô hoàn toàn không cần thiết phải bận tâm lo lắng quá đà đâu."
"Tự dưng cô lại bảo tôi lo lắng cái gì chứ? Chẳng phải tôi đã khẳng định rồi sao, tôi tuyệt đối không bao giờ nuôi dưỡng dã tâm căm ghét Sena dẫu chỉ là một lần."
"Nhưng cái thứ khiến cậu đang phải nơm nớp lo sợ chính là kịch bản ngược lại, rằng nhỡ đâu Sena sẽ nảy sinh luồng tâm lý căm ghét Serena cơ mà."
"... Ch-Chuyện đó..."
"Hãy đặt trọn niềm tin kiên định vào Sena đi."
Swoo trưng ra một dáng vẻ vô cùng thanh tao nhã nhặn, khẽ nhai rôm rốp một miếng bánh quy rồi cất tiếng buông lời:
"Chẳng phải hai người đã tích lũy cả một quãng thời gian dài đồng cam cộng khổ bên nhau rồi sao."
"... Tôi khát khao..."
Serena cảm nhận được cổ họng lại một lần nữa bùng lên luồng hơi nóng khô khốc, cô thẳng tay dốc sạch bách một chai nước khoáng khác vào miệng rồi mới chầm chậm cất tiếng:
"Tôi khát khao muốn được tự miệng mình trực tiếp trình bày rõ ràng với cô ấy. Rằng đấng sinh thành của đôi bên bấy lâu nay đã vấp phải cái mớ bòng bong liên can thảm khốc đến nhường nào."
"Đó là một nước đi xuất chúng đấy."
Khóe miệng của Swoo khẽ cong lên tạo thành một nụ cười mỉm đầy ẩn ý.
Chứng kiến cái dáng vẻ đó, Serena thầm hạ quyết tâm đanh thép rằng từ nay về sau cứ hễ vấp phải rắc rối bận tâm gì thì tốt nhất cứ đâm đầu đi tìm kiếm đống phân thân mà tâm sự cho xong chuyện.
Bởi lẽ nhỡ đâu là bản thể Swoo đứng ra đối thoại, cái luồng hơi ấm áp dịu dàng này chắc chắn sẽ bị sụt giảm đi mất quá nửa phân khúc rồi. Chưa kể dựa theo tính cách của bản thể Swoo, vào những cái thời khắc nhạy cảm như thế này kiểu gì cô ấy cũng sẽ tìm phương thức bày trò châm chọc để trêu hoa ghẹo nguyệt cô cho mà xem.
"... Phù."
Khẽ thở dài một tiếng rồi thong thả nhả ra một làn khói thuốc mù mịt, Serena bỗng chốc nảy sinh luồng nghi vấn đối với chính mạch luân chuyển tư duy của bản thân.
Nghiền ngẫm kỹ lưỡng lại đôi chút... Chẳng phải Swoo vừa tiết lộ chân tướng cha cô chính là Điệp viên Tình báo Tuyệt mật của Chính phủ Eden sao? Vậy mà thế quái nào thay vì bận tâm đến cái thông tin chấn động kinh hoàng đó, thứ đầu tiên cô lo sốt vó lại là mối quan hệ gắn kết với Yu Sena. Cái chuyển biến tâm lý đó khiến cô tự cảm thấy bản thân thật kỳ quặc, khó hiểu.
'Rốt cuộc là tại sao chứ...?'
Lẽ nào bản thân mình lại là một đứa con bất hiếu nghịch tử đến nhường này sao. Nhớ ngày trước mình đâu đến mức thảm hại như thế này đâu chứ.
Serena chìm đắm vào trạng thái hỗn loạn hoang mang rồi quay sang hướng mắt nhìn về phía Swoo.
"Swoo, cô vừa bảo cha tôi chính là một điệp viên tình báo sao? Chuyện này thực sự là lần đầu tiên tôi được lắng nghe đấy."
"Bản chất diễn biến câu chuyện ra sao chính ta cũng chịu chết không rõ đâu. Thuần túy chỉ vì nhận được tập tài liệu ghi chép lại cái kết cục chân tướng như vậy mà thôi, chứ khâu quá trình vận hành chi tiết thì ta hoàn toàn chưa từng được nghe."
"Nếu vậy thì... Khoảng đã, đợi chút. Thế thì cái lý do bấy lâu nay tôi luôn cố sống cố chết giữ khoảng cách, xa lánh Agner Etherdem là..."
"Chỉ vì Chủ tịch Yu Seung-cheol đã tự tay dàn dựng thiết lập nên cái màn kịch đó mà thôi, chính vì thế mọi động thái né tránh của cô thảy đều là vô nghĩa lý. Dẫu vậy, ta nhận định cái quyết định thẳng tay giải tán băng nhóm lính đánh thuê khi đó của cô vẫn là một nước đi vô cùng xuất chúng. Bởi lẽ nhỡ đâu vào cái thời điểm ấy mà danh xưng của Serena vang dội khắp nơi, cô chắc chắn sẽ thình lình biến thành hồng tâm bị săn đuổi ngay lập tức."
"Ý cô là biến thành hồng tâm săn đuổi của Chủ tịch Yu Seung-cheol sao?"
"Không phải, Chính phủ Eden chắc chắn sẽ dốc lực triệt hạ Serena bằng được mới thôi."
Nhỡ đâu là như mọi khi, Serena dư sức tự mình vận hành tư duy để nhìn thấu cái lý do ẩn giấu đằng sau, nhưng ngay vào chính cái giây phút đầu óc đang rối như tơ vò này, cô chỉ có thể ngơ ngác gặng hỏi ngược lại hệt như một kẻ đần độn:
"Thế quái nào câu chuyện tự dưng lại bộc phát thành cái kịch bản kinh hoàng đó được chứ?"
"Chẳng phải cha của Serena gánh vác thân phận Điệp viên Tình báo của Chính phủ Eden sao? Một khi cái thông tin một thực thể như ông ấy ra tay triệt hạ vợ của Chủ tịch Yu Seung-cheol rồi gánh chịu kết cục bị sát hại thảm khốc bị rò rỉ ra ngoài, hàng tá thế lực xung quanh chắc chắn sẽ điên cuồng lao vào xâu xé nhằm mục đích bóc tách cái nguyên do ẩn giấu đằng sau. Chính vì thế, bọn chúng buộc phải ra tay thủ tiêu Serena – người vốn là quân bài duy nhất nắm thóp khả năng tìm ra chân tướng sự thật."
"Ý tôi là, tại sao cái khía cạnh đó lại..."
"Việc Chủ tịch Yu Seung-cheol chủ động thiết lập đổ vấy toàn bộ màn kịch đó cho Chính phủ Eden dàn dựng mà phía Chính phủ lại cắn răng chịu đựng quyết không thèm hé môi phản bác dứt khoát, đồng nghĩa với việc cái nguyên do thối nát bẩn thỉu chắc chắn đang nằm chễm chệ bên phía Chính phủ rồi."
"... Ra là vậy."
Ngay khi Swoo định bụng tiếp tục câu chữ giải thích chu đáo, Serena liền giơ tay lên ra hiệu ngăn cản cô lại. Kế tiếp, cô chìm đắm tinh thần vào một luồng suy nghĩ vô cùng lâu dài, mãi cho đến tận khi tàn tro của điếu thuốc lá khẽ rụng xuống mặt bàn, cô mới chầm chậm mở lời:
"Nghĩa là phía Neonic, không đúng, chính xác là vợ của Chủ tịch Yu Seung-cheol đã vô tình nắm thóp được một thông tin mật... thuộc phân khúc tuyệt đối không được phép tiếp cận liên can đến Chính phủ Eden sao?
Chính vì lý do đó, cha tôi – với tư cách là một điệp viên tình báo – mới bắt buộc phải truy lùng để triệt hạ người đàn bà đó... rồi phía Chính phủ liền triển khai chiến dịch cắt đuôi sa thải, thẳng tay dâng tặng vị điệp viên tình báo ấy cho Chủ tịch Yu Seung-cheol định đoạt..."
"Mức độ khả thi cao nhất chắc chắn là như vậy rồi."
"Nếu đã như thế, tại sao Chủ tịch Yu Seung-cheol... lại ra tay thủ tiêu vị điệp viên tình báo ấy rồi đột ngột đình chỉ mọi động thái tấn công chứ? Với quy mô vị thế quyền lực của lão vào cái mốc thời gian đó, lão dư sức khiến Chính phủ Eden phải lung lay dữ dội... để rồi chung cuộc bắt tay liên minh cùng hàng tá Megacorp khác thẳng tay thâu tóm toàn cục quyền hành cơ mà."
Serena hoàn toàn không dám mở mồm thốt ra cụm từ cha ruột của mình. Cô nhận định bản thân bắt buộc phải dùng cái danh xưng 'điệp viên tình báo' này để gọi ông ấy thì mới có thể duy trì dũng khí đối thoại tiếp nổi.
Bởi lẽ chỉ cần cái cụm từ cha ruột vô tình thốt ra từ khuôn miệng, hàng tá xúc cảm oán hận, đau thương cùng căm thù đan xen vặn vẹo chắc chắn sẽ ngay lập tức chọc thủng phòng tuyến tinh thần, khiến những giọt nước mắt tuôn rơi thảm khốc mất.
"Vào cái mốc thời gian đó, Chủ tịch Yu Seung-cheol đang phải điên cuồng bận rộn với chiến dịch bảo vệ hai cô con gái rượu của mình. Việc người vợ bị triệt hạ khiến lão đưa ra phán đoán rằng hai đứa trẻ chắc chắn cũng đã lâm vào hoàn cảnh nguy khốc thảm khốc rồi.
Chính vì vậy, lão mới dốc toàn lực xóa sạch sành sanh mọi dữ liệu thông tin mật liên can đến hai cô con gái, đồng thời chôn vùi luôn cả đống thông tin liên quan đến người vợ quá cố. Cô thắc mắc nếu thông tin đã bị xóa bỏ chu đáo thì tại sao phe ta lại có thể nắm thóp được chân tướng chứ gì?
Sự thật về việc Chủ tịch Yu Seung-cheol từng kết hôn và vợ con là thứ chỉ có nhóm chúng ta biết rõ mà thôi. Chẳng phải trước đây chính Serena cũng luôn đinh ninh cho rằng Chủ tịch Yu Seung-cheol hoàn toàn cô độc không hề có gia quyến đó sao. Thuần túy chỉ vì phe ta thản nhiên chia sẻ luồng thông tin một cách vô cùng tự nhiên nên cậu mới vô thức tiếp nhận rồi ngó lơ đi mà thôi, chẳng phải sao?"
Ngay tại cái phân khúc thốt lên câu 'Chẳng phải sao?', Swoo khẽ quay ngoảnh ánh mắt hướng về phía Susanna.
Serena cũng lật đật quay đầu chăm chú nhìn thẳng vào khuôn mặt của Susanna, quả nhiên cái luận điểm khẳng định chỉ có Swoo, Serena cùng đống bằng hữu đồng hành nắm thóp được tin mật này là hoàn toàn chính xác. Bởi lẽ ngay vào chính cái giây phút này, Susanna đang gánh vác một khuôn mặt ngập trạng sự hoang mang chấn động tột độ để lắng nghe cuộc hội thoại giữa hai người.
"Ừm, tôi... hoàn toàn không hề hay biết gì cả. Không ngờ Chủ tịch Yu Seung-cheol lại gánh vác một điểm yếu chí mạng kinh hoàng đến nhường ấy..."
Cái khâu chủ động dùng cụm từ điểm yếu chí mạng thay vì gọi là gia đình đã đủ để khẳng định Susanna đích thị là một thực thể doanh nhân vô cùng xuất chúng lỗi lạc rồi.
"... Quả thực là như vậy. Thế thì, đại khái... vâng. Tôi hiểu rồi. Tôi hiểu rõ chân tướng rồi, nhưng nếu đã như thế thì rốt cuộc phía Chính phủ đang dốc lực che giấu cái thứ quái quỷ gì chứ? Bọn chúng bắt buộc phải phong tỏa cái thông tin mật kinh hoàng cỡ nào mà lại chấp nhận nín thở chịu đựng, chịu sự xoay vần dắt mũi của đống tập đoàn suốt bấy lâu nay như vậy?"
"Sự thật về việc thực chất Tổng đốc Chính phủ chính là Anastasia."
"...?"
"... Mẹ kiếp."
"Hi hi."
Vui mừng khôn xiết khi đã lâu lắm rồi mới được trực tiếp lắng nghe cái câu thoại mang đậm thương hiệu đặc trưng cá nhân này của Serena khiến cô không khỏi bật cười một cách vô cùng khoái chí.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn