Chương 305: Chương 300. Tạm Lùi Bước Trước Thềm Chung Cuộc
Tôi trở thành một con Rồng trong thế giới Cyberpunk · Giaheo2907 · 369 chương · ~41 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Tập 3 Sau khi đặt ra câu hỏi nặng nề cho Drayna, Swoo đưa hai người họ đến văn phòng của Rie-Na rồi lập tức rời đi.
Vì có rất nhiều thứ cần chuẩn bị trước khi cuộc chiến nổ ra trong tương lai, cô dự định sẽ giải quyết hết những việc quan trọng ngay từ đầu.
Chính vì thế, những người cô đến gặp lúc này là hai người có lẽ đang căng thẳng nhất trước thềm cuộc chiến. Và sẵn tiện vác theo cả chị gái của một trong hai người họ, Swoo đặt cô ấy xuống ghế sofa rồi vẫy tay.
"Đã lâu không gặp."
"... Sao cô lại vác cô Yu Seung-ah theo cái kiểu đó chứ?"
Đôi mắt của Serena khẽ giật liên hồi với sắc mặt đơ cứng.
Việc Swoo vác một người như vác bao tải? Chuyện đó trước mắt không phải là vấn đề quá lớn. Thế nhưng việc vác một người đang mặc đồ bệnh nhân đan xen cả bình truyền dịch theo cùng thì lại là một bài toán khá nhức đầu. Dẫu có ngang ngược đến mấy đi nữa, thế quái nào lại đối xử với một người như vậy, chuyện này quả thực là không tưởng nổi mà.
Chứng kiến biểu cảm quái dị của Serena, Swoo khẽ vỗ nhẹ vào lưng Yu Seung-ah đang mặc bộ đồ bệnh nhân.
"Nghe bảo cô ấy bị ngất vì làm việc quá sức."
Cứ mỗi lần như thế, một luồng khí màu xanh lục từ bàn tay cô lại chầm chậm thấm sâu vào cơ thể cô ấy. Chẳng rõ đó là thứ gì, nhưng cứ mỗi lần luồng khí xanh lục ấy thấm vào, sắc mặt của cô ấy lại dần trở nên tốt hơn... Khiến người ta nảy sinh dòng suy nghĩ rằng thế này xem chừng còn tốt hơn là nằm viện đấy.
Lẽ ra không được phép nuôi dưỡng luồng suy nghĩ như vậy mới phải. Chẳng lẽ đầu óc mình cũng hỏng luôn rồi sao. Serena khẽ tặc lưỡi rồi lên tiếng gặng hỏi.
"... Cô bắt cóc cô ấy từ bệnh viện về đấy sao?"
"Ừm. Ta có thể giúp cô ấy hồi phục nhanh chóng hơn cả bệnh viện nữa."
"Chuyện đó... xem chừng không phải là lời nói dối, thế nhưng..."
"Sena đâu rồi?"
"Cô ấy đang tắm."
Tiếng nước chảy phát ra từ phòng tắm hóa ra là tiếng Sena đang tắm rửa.
"Hai người đang sống chung à?"
"Vì có rất nhiều lúc bắt buộc phải xử lý công việc ngay tại nhà, nên tôi mới chủ động bảo cô ấy chuyển đến nhà mình thôi mà..."
Đặt lon bia đang uống dở xuống, Serena khẽ bật cười hừ một tiếng.
"Thế quái nào cô lại nhận biết rõ việc tôi chuyển nhà mà tìm đến tận đây chứ? Đáng lẽ cô... không thể biết địa chỉ mới chứ?"
"Ta đã hỏi Arcana."
Serena đã chuyển từ căn nhà cũ sang một nơi tốt hơn. Tuy nhiên vì nhận định việc này hoàn toàn không cần thiết phải thông báo rộng rãi, nên cô không hề hé lộ cho những người đã tiến thẳng ra vùng Dead Sector biết. Cô cảm thấy áy náy nếu cứ làm phiền những con người vốn đã bận rộn đầu tắt mặt tối bằng một lời thông báo tẻ nhạt như vậy.
Nhận ra luồng tâm tư đó, Swoo cũng không hề để lộ chút thái độ hụt hẫng nào. Dẫu trông có vẻ là một người vô tâm và gai góc nhất, nhưng trên thực tế Serena lại sở hữu cõi lòng mềm yếu nhất. Cô nàng chắc chắn đã phải đắn đo suy nghĩ rất nhiều về bài toán liệu có nên thông báo chuyện chuyển nhà hay không. Cái biểu cảm phơi bày rõ nét áy náy trên gương mặt cô chính là minh chứng rõ ràng nhất. Quả nhiên Serena lúc nào cũng vô cùng đáng yêu.
"... Dù sao thì cô cũng tìm đến tận đây rồi, vâng. May thật đấy. Tôi sẽ đi pha một tách trà, cô vui lòng đợi một lát."
"Ta đi tham quan căn nhà một lát được không?"
"Cô cứ thản nhiên đi xem đi. Miễn đừng làm hỏng cái gì là được."
"Ừm."
Swoo bỏ lại một Serena đang tiến về phía nhà bếp để bắt đầu rà soát một lượt căn nhà của cô. Căn nhà cũ bấy lâu nay dẫu đã đủ rộng rãi rồi, nhưng nơi này thậm chí còn khổng lồ hơn thế nhiều. Có thể nhận định kích thước rộng hơn gấp ba lần căn nhà cũ vậy.
Nương theo việc thăng chức lên hàm Thượng vụ để thu hoạch khối lượng tiền tài khổng lồ, lại thêm chiến dịch triển khai Dự án Khai phá Phương Tây nữa, nên lượng tiền đổ vào túi cô chắc chắn vô cùng lớn. Do đó, việc cô thừa bản lĩnh chuyển đến một căn nhà như thế này cũng là điều dễ hiểu.
Tuy nhiên nếu khẽ liên tưởng đến hình ảnh của Serena trong quá khứ, chuyện này lại có phần vô cùng kỳ lạ. Bởi trước đây dẫu có tiêu tiền thì cô cũng không bao giờ vung tay quá trán đến nhường này. Cô luôn ôm giữ dòng suy nghĩ về kịch bản sụp đổ đan xen việc tìm đường tháo chạy trốn tránh khỏi tầm mắt của tập đoàn Lu-Chen, luôn phải ra sức gồng mình tìm mọi cách để sinh tồn giữa một tương lai mơ hồ.
'Thay đổi nhiều thật đấy.'
Căn nhà này chính là một minh chứng phơi bày rõ ràng nhất sự hoán đổi tâm tính của Serena. Khóe môi Swoo khẽ hiện lên một nụ cười mỉm nhẹ nhàng.
'Đến cả đống đồ nội thất thảy đều là hàng đắt tiền nữa cơ.'
Nếu một người ngoài chứng kiến cảnh này, họ kiểu gì chẳng đinh ninh đây chính là tổ ấm của một cặp vợ chồng mới cưới chứ. Một Serena vốn luôn chỉ khăng khăng ưu tiên khía cạnh hiệu suất, thế mà giờ đây lại chịu rước về hàng tá món đồ nội thất chỉ được mỗi cái thiết kế bắt mắt thế này.
Cộc cộc— Khẽ gõ ngón tay lên món đồ nội thất, Swoo chầm chậm tiến thẳng vào căn phòng lớn nằm sâu nhất bên trong căn nhà. Rồi cô khẽ nghiêng đầu thắc mắc.
Chỉ hiện diện độc một chiếc giường. Một chiếc giường khổng lồ duy nhất. Dẫu chưa được thu dọn chu toàn nên khung cảnh trông có phần hơi hỗn loạn, nhưng đây quả thực là một chiếc giường siêu to khổng lồ thừa bản lĩnh chứa được tới tận 20 Swoo ấy chứ.
Sâu phía bên trong phòng tắm của căn phòng đó, hai chiếc bàn chải đánh răng đang được đặt song song cạnh nhau. Thế nhưng đống mỹ phẩm cùng hàng tá vật dụng sinh hoạt hằng ngày thảy đều được sắp xếp một cách đồng bộ hệt như vật sở hữu của độc một người vậy chứ không phải của hai bên.
"Hửm?"
Khẽ gãi gãi má, Swoo ráo riết đưa mắt đảo quanh rà soát một lượt xung quanh.
"Serena, ta mở tủ quần áo ra xem một lát được không?"
"Vâng. Cô cứ tự nhiên."
Ngay khi lời phản hồi từ phía ngoài dội lại, Swoo dứt khoát mở toang cánh cửa tủ quần áo ra.
'Hoàn toàn chẳng có sự phân chia nào cả.'
Vóc dáng của Yu Sena và Serena hoàn toàn riêng biệt. Sena sở hữu một thân hình nhỏ nhắn khá tương đồng với Swoo, trong khi Serena lại sở hữu một vóc dáng mảnh mai khá tương đồng với Miko.
Do đó, đáng lẽ quần áo bắt buộc phải được phân chia rõ ràng mới phải. Thế mà tại nơi này, tủ quần áo hoàn toàn thiếu vắng đi khía cạnh phân chia đó. Giả dụ nếu mỗi người sinh sống tại một căn phòng riêng biệt, họ kiểu gì chẳng chia tách quần áo ra, thế quái nào mọi thứ lại được trộn lẫn một cách kỳ quặc thế này chứ. Lẽ nào bên trong phòng của Sena không có tủ quần áo sao. Hoặc biết đâu chừng chiếc tủ bên đó quá nhỏ nhắn cũng nên.
Swoo nung nấu dòng suy nghĩ như vậy rồi kéo ngăn kéo của tủ quần áo ra.
"Hửm?"
Thông thường đây là địa điểm dùng để cất giữ đồ lót. Vì đây là phòng của Serena nên đáng lẽ chỉ được phép hiện diện đồ lót của cô mà thôi, thế nhưng quả nhiên không nằm ngoài dự đoán. Tại nơi này, đồ lót của Sena cũng được để lẫn lộn vào trong.
Swoo trợn tròn hai mắt kinh ngạc, khẽ hít một hơi thật sâu để ngửi mùi hương đang lan tỏa khắp căn phòng. Mùi hương của cả hai người đang hòa quyện vào nhau. Chiếc đuôi của cô khẽ uốn cong vẽ nên một dấu chấm hỏi, rồi lập tức duỗi thẳng ra hệt như một dấu chấm than và bắt đầu khẽ khàng vẫy qua vẫy lại đầy thích thú.
Thầm nghĩ nếu tiến đến ngửi thử mùi hương trên chiếc giường thì cuộc diện chắc chắn sẽ càng thêm phần rõ ràng, nhưng cô không thèm bày ra cái hành động đến mức độ đó làm gì. Bởi vì nội dung đồ lót được cất giữ chung một chỗ từ sớm đã xem như một lời khẳng định chắc chắn rồi.
"... Ồ."
Cô thực sự không ngờ tình hình lại có thể diễn tiến theo chiều hướng này. Hoàn toàn không tài nào tưởng tượng nổi. Dẫu là một người dành trọn niềm đam mê cho việc quan sát con người như Swoo cũng không bao giờ đoán định nổi mạch cảm xúc này.
'Cục diện bên phía Enoch và Irina cũng vậy. Mà tình hình giữa Sena và Serena lúc này cũng vẹn nguyên hệt như thế.'
Cái kịch bản kiểu như phụ huynh đôi bên gieo rắc huyết hải thâm thù sâu sắc, thế mà con cái lại điên cuồng sa vào lưới tình với nhau thế này chẳng phải chính là bức tranh đang phơi bày ra trước mắt sao. Quả thực dẫu có suy nghĩ bao nhiêu lần đi nữa, một sơ đồ quan hệ vô cùng kỳ lạ vẫn hiện hữu rõ mồn một.
"Xuất sắc thật đấy."
Thế nhưng khía cạnh họ có thể gặt hái được cuộc hội ngộ đan xen khía cạnh vượt qua nghịch cảnh để đến với nhau quả thực vô cùng phi thường và tuyệt vời.
Swoo bước ra khỏi căn phòng với biểu cảm cùng sải bước nhẹ nhàng hơn hẳn trước đây. Cứ thế, khung cảnh phòng khách mà cô vừa chứng kiến lúc nãy lại một lần nữa thu trọn vào tầm mắt. Một khi đã nhận biết rõ ràng mối quan hệ giữa hai người bọn họ chính là mối quan hệ kiểu như vậy... bức tranh nội thất vô cùng bắt mắt của phòng khách kia bỗng chốc mang lại một cảm nhận hoàn toàn khác biệt.
Mấy món đồ nội thất dẫu hiệu suất tầm thường nhưng gặt hái được diện mạo xinh xắn. Lớp thiết kế không gian vừa rộng rãi lại vừa mang lại cảm giác vô cùng ấm cúng. Và cả khoảng cách giữa hai người phơi bày nương theo chuỗi dấu vết sinh hoạt để lại trên chiếc ghế sofa nữa chứ. Kế đến là một Serena đang ôm giữ sắc mặt có phần hơi căng thẳng một cách kỳ lạ.
Trên khóe môi Swoo khẽ hiện lên một nụ cười mỉm. Hóa ra cô nàng bấy lâu nay không phải vì sự xuất hiện đường đột của Swoo nên mới kinh ngạc và căng thẳng đâu, mà là vì phải đón tiếp khách khứa trong tình cảnh bản thân hoàn toàn chưa kịp thời thu dọn nhà cửa chu toàn nên mới hốt hoảng như vậy mà thôi.
Trong tình huống ngặt nghèo như thế mà vẫn chấp thuận cho cô tùy ý mở tủ quần áo ra xem, chứng tỏ cô nàng chắc chắn muốn gặt hái được sự chấp thuận cho mối quan hệ của hai người từ phía cô mà thôi. Dù sao thì. Nương theo góc nhìn của Serena, vị thủ lĩnh tối cao của bọn họ chính là Swoo cơ mà.
"Chúc mừng cô nhé, Serena."
Đôi mắt Serena lập tức trợn tròn kinh ngạc. Suýt chút nữa chiếc ly bia cô đang cầm trên tay đã dứt khoát rơi rụng xuống đất rồi. Thế nhưng trạng thái đó cũng chẳng duy trì được lâu, sau một hồi lâu phân vân suy nghĩ không biết bắt buộc phải phơi bày cái biểu cảm ra sao cho thấu đáo... chung cuộc cô khẽ mỉm cười. Serena mặt lộ rõ vẻ gượng gạo và ngượng ngùng.
"... Cảm ơn cô."
"Hai người trông vô cùng đẹp đôi đấy."
"Có thật... như vậy không? Người đời ngoài kia thảy đều đinh ninh tôi chính là một vị cấp trên gớm ghiếc luôn tìm cách đàn áp Sena không thương tiếc đấy chứ."
"Chuyện đó cũng chỉ đơn thuần là một hình thái phơi bày ra ngoài bề nổi mà thôi. Chỉ cần đôi bên cảm thấy hạnh phúc là ổn thỏa rồi."
Khẽ mím môi, vành tai của Serena bỗng chốc đỏ ửng lên ngay lập tức.
"Nghe cô nói vậy tôi cũng nhẹ lòng đi đôi chút rồi."
"Thế bao giờ hai người tính toán sẽ kết hôn đây?"
"K-K-Kế-Kết hôn sao..."
Serena liên tục sặc sụa ho khan để tống khứ luồng bia vô tình lọt vào mũi ra ngoài, rồi đưa mắt lườm nguýt Swoo một cái.
"C-Cái trò... cái trò gì thế hả, sao thình lình lại nhắc đến chuyện đó chứ."
"Thì sớm muộn gì cũng phải thực hiện mà thôi. Chẳng lẽ cô định không kết hôn à?"
"Th-Thì... chuyện kết hôn đâu phải là trò chơi đồ hàng của lũ trẻ con đâu chứ, việc này... ừm... bắt buộc phải hoàn tất khâu chuẩn bị chu toàn đã chứ ạ? Chẳng phải những nhân tố kiểu đó là vô cùng cần thiết sao."
"Ta đoán cặp đôi nổ phát súng kết hôn đầu tiên chắc chắn sẽ là Kou và Honoka rồi. Đúng không?"
À, hóa ra câu hỏi 'bao giờ' của cô là mang hàm ý vạch định chu trình thứ tự của các cặp đôi chứ gì. Serena khẽ gật đầu đồng tình. Quả thực nếu khối lượng nhân sự đông đúc như thế đồng loạt tổ chức hôn lễ cùng một lúc, đống khách khứa đến tham dự kiểu gì chẳng phải rơi vào trạng thái náo loạn bần thần chứ.
'Đặc biệt là gã Enoch. Cái gã đàn ông đó mới chính là bài toán nhức đầu nhất...'
Enoch chắc chắn bắt buộc phải tổ chức hôn lễ tới tận ba lần mới xuôi. Biết đâu chừng cả ba cô nàng sẽ đồng loạt cùng gã cử hành hôn lễ một lượt cũng nên, thế nhưng một Irina lạnh lùng và nghiêm nghị như thế làm sao có thể chấp thuận cho cái kịch bản đó hiện thực hóa được chứ?
Còn nếu tính toán tổ chức hôn lễ riêng biệt cho từng người, thì ngay vào cái giây phút vạch định thứ tự trước sau, một trận chiến đẫm máu chắc chắn sẽ tự khắc bùng nổ mà thôi. Thêm vào đó, chuyện kết hôn trọn vẹn không phải là trò chơi đồ hàng của lũ trẻ con, nên kiểu gì cũng phải đợi cho đến khi toàn bộ đống công việc hiện tại được dàn xếp ổn thỏa mới gặt hái được chút thời gian rảnh rỗi để lo liệu.
"Tạm thời hãy gạt bỏ đống công việc hiện tại sang một bên rồi cùng nhau nghiền ngẫm xem sao đi." Swoo khẽ hớp ngụm trà do tự tay Serena chuẩn bị rồi đưa mắt liếc nhìn ra phía sau.
"Sena cũng cùng nghiền ngẫm chung đi kìa."
"Á..."
Khẽ ló đầu ra từ phía sau khe cửa, gương mặt Yu Sena từ sớm đã chín mọng đỏ ửng lên hệt như một quả cà chua chín vậy.
"... Đ-Đã lâu không gặp nhỉ?"
"Ừm, lâu rồi không gặp."
Trong tình cảnh hoàn toàn không biết bắt buộc phải xử lý ra sao cho thấu đáo, Yu Sena sau khi đón nhận ánh nhìn vô cùng dịu dàng từ phía Serena mới chịu lật đật rảo bước tiến đến ngồi sát sạt bên cạnh cô.
Chiếc đuôi của Swoo lại càng thêm phần vẫy điên cuồng hơn trước. Khía cạnh chứng kiến một cặp đôi hoàn toàn nằm ngoài dự tính thế này thực sự mang lại một cảm giác vô cùng kích thích, thú vị, vui vẻ và phấn khích tột cùng.
"Hôn lễ của Enoch khẳng định sẽ là muộn màng nhất rồi. Như vậy, vị trí đầu tiên chắc chắn thuộc về Kou và Honoka rồi nhỉ? Dù sao thì hai người bọn họ bấy lâu nay cũng chẳng khác nào một cặp vợ chồng thực sự rồi. Kế đến ở vị trí thứ hai, ừm... nương theo giả định mọi việc diễn tiến suôn sẻ ổn thỏa, ta đoán sẽ là Lepando và Drayna thôi. Biết đâu chừng phía bên đó còn bày ra cái kịch bản ăn cơm trước kẻng nữa không biết chừng."
Trước chuỗi câu chữ thình lình bộc phát ra từ khuôn miệng Swoo, cả Serena lẫn Yu Sena thảy đều đồng loạt rơi vào trạng thái ngơ ngác đờ người ra. Người đời vẫn thường bảo khi yêu nhau thì diện mạo sẽ tự khắc trở nên tương đồng quả không sai. Chứng kiến hai con người vốn gánh vác diện mạo hoàn toàn riêng biệt lại cùng phơi bày một cái bộ dạng hệt như nhau thế này, cô thầm nhận định bọn họ thực sự có tướng phu thê rồi.
Swoo cẩn thận lưu giữ hình bóng của hai người họ vào sâu bên trong ký ức rồi tiếp tục mở lời.
"Chính vì cái lý do đó nên ta đoán hai người sẽ xếp ở vị trí thứ ba đấy. Hay là dứt khoát bày ra một bước ngoặt phá cách để leo lên vị trí đầu tiên luôn cho hoành tráng đây? Dù sao thì gã Enoch bắt buộc phải xếp ở vị trí cuối cùng mà thôi. Bởi vì gã làm sao gánh vác nổi cái bản lĩnh điều hòa chu toàn mối quan hệ giữa ba cô nàng đó cơ chứ."
"Th-Thình lình cô lại buông ra chuỗi câu chữ, nấc, đường đột đến nhường này chứ, nấc. K-K-Kế... Kết hôn cái gì cơ chứ..."
Nhận thấy Yu Sena đang rơi vào trạng thái nói năng lảm nhảm, bàn tay Serena khẽ khàng vuốt ve theo dọc đường sống lưng của cô ấy. Ngay lập tức, hệt như dính phải một loại ma pháp thần kỳ nào đó, trạng thái kích động của Yu Sena liền tự khắc dịu xuống một cách thần kỳ.
Cái trò gì thế này không biết. Dẫu có tốn công vuốt ve bụng của đống chú chó nhỏ thì chúng cũng chẳng thể nào ngoan ngoãn đến cái mức độ này được đâu nhé. Đúng vào cái giây phút Swoo đang chăm chú dõi mắt nhìn ngắm khung cảnh đầy hiếu kỳ ấy, Serena khẽ hắng giọng một cái rồi mở lời.
"Chuyện kết hôn... vâng thì, cứ đợi cho đến khi bản thân gặt hái được chút thong thả, đan xen việc toàn bộ đống công việc hỗn loạn điên đảo này được khép lại tận cùng... vào thời điểm đó chúng ta bắt tay vào nghiền ngẫm xem chừng cũng đâu có muộn đúng không?"
Gương mặt Yu Sena bỗng chốc đỏ rực lên hệt như sắp sửa nổ tung đến nơi vậy. Vành tai của Serena lúc này cũng đỏ ửng lên như thể sắp phồng rộp tới nơi, thế nhưng cái biểu cảm hiện diện trên gương mặt cô dẫu thế nào vẫn khăng khăng duy trì sự bình thản vẹn nguyên. Quả nhiên Serena hoàn toàn xứng danh với vị thế Thượng vụ của tập đoàn Lu-Chen mà.
"Chính vì lý do đó nên chúng ta hãy dứt khoát khép lại chuỗi câu chữ nhảm nhí tại đây để chuyển hướng nội dung vào vấn đề cốt lõi thì hơn đi. Chẳng phải cô thình lình tìm đến tận nơi này là vì gánh vác điều quan trọng muốn truyền đạt sao?"
"Ừm. Đúng là ta có chuyện muốn truyền đạt riêng biệt cho cả ba người."
"Ba người sao?"
Yu Sena khẽ nghiêng đầu thắc mắc rồi đưa mắt đảo quanh rà soát một lượt xung quanh. Ngay vào cái khoảnh khắc phát hiện ra bóng dáng chị gái mình đang nằm vạ vật đầu đường xó chợ ở góc phòng, cô liền kinh hãi bật ra một tiếng hét thất thanh.
"Ch-Chị ơi!! Không chứ, cái quái gì thế này! Bộ đồ bệnh nhân này là sao hả? Hửm? Đến cả bình truyền dịch cũng dứt khoát cắm vẹn nguyên thế này á... Này! Tình hình này máu đang bị trào ngược ra rồi kìa... Á, phải xử lý ra sao bây giờ!"
Swoo hoàn toàn ngó lơ một Yu Sena đang cuống cuồng náo loạn ở phía sau để tập trung hướng câu chữ về phía Serena.
"Nghe bảo Lu Haochen đang ráo riết chuẩn bị cho chiến dịch chuyển giao quyền lực thừa kế rồi."
"... Hử? Tôi hoàn toàn chưa một lần được tiếp nhận luồng thông tin kiểu như vậy luôn đấy."
Đến cái tầm mức cấp bậc Trưởng phòng còn nắm thóp rõ mồn một cái tin đồn đó, thế quái nào một người như Serena lại hoàn toàn mù tịt cho được, chuyện này rõ ràng là vô lý hết sức. Do đó, khía cạnh Lu Haochen đang chuẩn bị chu trình chuyển giao quyền lực thừa kế trên thực tế lại chứng minh một kết quả nghịch lý rằng đây hoàn toàn không phải là một lời đồn thổi vô căn cứ thông thường. Bởi nếu đó chỉ đơn thuần là một tin đồn thất thiệt tầm thường, Serena kiểu gì chẳng tự khắc nhận biết từ lâu rồi chứ.
"Lời đồn đấy hoàn toàn là sự thật sao? Liệu có phải chỉ là một lời đồn thổi vô căn cứ bộc phát ra ngoài bề nổi thôi không?"
"Ban đầu ta cũng nhận định hệt như vậy, thế nhưng nương theo tình hình hiện tại thì xem chừng chuyện này hoàn toàn chính xác rồi."
Serena khẽ hoán đổi điệu bộ ngay ngắn trở lại.
"Nếu vậy thì... là Susanna sao, người đàn bà ấy chính là nhân vật tiếp quản chiếc ghế thừa kế à?"
"Không phải."
"Thế thì rốt cuộc là ai chứ? Khẳng định nhân vật đó không thể là Sena được rồi."
"Dẫu hiện tại chưa hoàn toàn chắc chắn 100%, nhưng có lẽ là—" Cô hoàn toàn không phải vô cớ mà buông lời đường đột với Drayna bận nãy đâu. Sau khi cuộc đại chiến lần này khép lại tận cùng, Drayna chắc chắn sẽ gặt hái được cái đặc quyền hoán đổi để sở hữu một cơ thể con người thực sự. Bởi vì một loại trình độ công nghệ tối tân thừa bản lĩnh hiện thực hóa kịch bản đó từ sớm đã được nhào nặn hoàn tất ngay tại mảnh đất Eden này rồi mà.
"Chính bản thân lão ta."
Lu Haochen tính toán sau khi tự tay dựng nên cái kịch bản bỏ mạng của vị Chủ tịch mang danh 'Lu Haochen', lão ta sẽ dứt khoát bước vào một cơ thể hoàn toàn mới để tiếp tục ngồi chễm chệ lên chiếc ghế Chủ tịch của một tập đoàn Lu-Chen hoàn toàn mới.
Swoo đưa ra lời nhận định như vậy.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn