Chương 312: Chương 307. Yu Seung-cheol
Tôi trở thành một con Rồng trong thế giới Cyberpunk · Giaheo2907 · 369 chương · ~32 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Tập 3
"Tôi không có bạn trai nhưng không thể cho anh số liên lạc được. Anh không phải gu của tôi."
Đó là câu đầu tiên của một Netwatcher thuộc Neonic khi lần đầu chạm mặt người kế thừa của Neonic.
'Chẳng lẽ cô ta không biết mình? Dù là tân binh đi nữa, sao lại không biết mình được chứ?'
Người kế thừa của Neonic, Yu Seung-cheol, không khỏi cảm thấy cạn lời.
Bởi vì ông chưa hề nói lời nào với cô, và thậm chí còn chẳng có ý định xin số liên lạc.
Không, ngay từ đầu ông đã biết số liên lạc của cô rồi.
Là người kế thừa của Neonic, ông đang lần lượt tiếp quản từng công việc một. Trong phạm vi Neonic, việc Yu Seung-cheol biết hết mọi thứ là lẽ đương nhiên.
"Anh dai dẳng thật đấy. Phiền anh đi cho để không ảnh hưởng công việc. Câu tiếp theo tôi nói ra sẽ không lọt tai đâu."
Người con gái với gương mặt vô cảm lạnh lùng đang ngậm một điếu thuốc và thản nhiên thốt ra những lời ngớ ngẩn.
Việc một nụ cười bất lực khẽ hiện lên trên khóe môi Yu Seung-cheol là điều hoàn toàn tự nhiên.
Vậy thì nên làm thế nào đây.
Vì có việc cần đích thân xác nhận với Netwatcher này nên ông mới tìm đến tận khu vực hút thuốc.
Với Yu Seung-cheol, ông chỉ cần xác nhận xong việc rồi quay về là đủ.
Thế nhưng phải chịu một nỗi nhục đáng yêu thế này mà cứ thế bỏ đi thì có phần hơi đáng tiếc. Vì vậy, Yu Seung-cheol quyết định trêu cô một chút.
Yu Seung-cheol lấy một điếu thuốc từ trong túi ra ngậm rồi khẽ mỉm cười dịu dàng.
"Vậy cô có thể cho tôi mượn bật lửa được không?"
"Tôi không muốn, trước đây tôi từng gặp nhiều hiểu lầm vì cho mượn bật lửa rồi. Hơn nữa như anh thấy đấy, thuốc của tôi là thuốc lá điện tử. Tôi không mang theo bật lửa đâu. Anh cứ dùng cái bật lửa trong túi mình đi."
Cách nói chuyện nghe thì có vẻ lịch sự nhưng lại có phần hơi vô lễ. Tuy nhiên, cô lại thể hiện rõ ràng ý kiến của mình và từ chối một cách vô cùng thành thục.
Yu Seung-cheol nhận ra chuyện này không phải mới xảy ra lần một lần hai với Seo-hee.
Nhìn vào gương mặt của cô thì chuyện này cũng không có gì kỳ lạ.
Lúc này ông đang quay cuồng với công việc nên không có thời gian để đánh giá ngoại hình của người khác, nhưng ngay cả dưới con mắt của Yu Seung-cheol thì Seo-hee vẫn là một người phụ nữ xinh đẹp.
Yu Seung-cheol lấy ra một chiếc thuốc lá điện tử thay cho điếu thuốc lá truyền thống rồi rít một hơi.
"Cô rạch ròi thật đấy."
"Không làm vậy thì không thể sinh tồn được."
"Hửm, tôi thấy nhóm Netwatcher trực thuộc Neonic đâu có cứng nhắc đến mức ấy."
"Nếu cứ thản nhiên tỏ ra thân thiết rồi nảy sinh hiểu lầm thì cả nhóm sẽ rất mệt mỏi."
"Hiểu lầm sao. Xem ra cô chắc chắn rằng hành động của mình sẽ gây ra hiểu lầm nhỉ."
"Đúng vậy."
Gương mặt vốn luôn giữ vẻ vô cảm của Seo-hee bỗng nở một nụ cười rạng rỡ.
Mọi sắc màu trên thế gian như biến mất.
Như thể nụ cười đó đã tước đoạt toàn bộ màu sắc của thế giới, xung quanh đều chìm vào bóng tối.
Giữa không gian đó, thứ duy nhất tỏa sáng chính là nụ cười của Seo-hee.
Mọi thứ khác đứng trước nụ cười ấy đều không thể phô diễn vẻ đẹp của mình.
Ông từng nghĩ đó chỉ là lời nói dối.
Khi xem phim ảnh, cảnh tượng mọi phong cảnh phía sau đều mờ đi khi đối diện với một người xinh đẹp, ông luôn nghĩ đó chỉ là sự dàn dựng.
Nhưng không phải vậy.
Ông lo lỡ như Implant mắt của mình gặp trục trặc nên đã chớp mắt vài lần, nhưng mọi thứ vẫn không đổi.
Trong mắt Yu Seung-cheol lúc này vẫn tràn ngập hình bóng của Seo-hee.
"Bởi vì tôi đẹp mà."
Nghe câu nói tiếp theo của cô, ông khẽ mím môi.
Câu nói được thốt ra một cách quá thản nhiên khiến ông không biết phải đáp lại thế nào.
Nhưng ngặt nỗi ông lại chẳng thể phản bác được.
Bởi vì cô thực sự xinh đẹp đến mức khiến người ta nghẹt thở.
"... Hà. Được rồi. Ra là vậy. Đúng là... có khả năng xảy ra hiểu lầm thật."
"Vì thế nên tôi luôn đi lại với cái bộ dạng này."
"Vậy tất cả đều là diễn sao? Cái tính cách đó ấy?"
"Không, tính cách thật của tôi cũng thế này. Tôi chỉ luyện tập nụ cười để sử dụng khi gặp bất lợi mà thôi, nụ cười đó..."
Seo-hee khẽ đưa tay chạm vào khóe miệng mình, rồi nhanh chóng quay trở lại với gương mặt lạnh lùng như trước và ngước nhìn Yu Seung-cheol.
"Quả nhiên vẫn gượng gạo."
"Nụ cười mà lại gượng gạo sao. Kỳ lạ thật đấy. Chẳng phải cứ tâm trạng tốt là sẽ mỉm cười sao?"
"Tôi cũng biết là như vậy, nhưng tôi thì không. Từ nhỏ tôi đã thế rồi."
"Đúng là lạ lùng thật."
Ông không ngờ việc định trêu cô một chút lại dẫn đến một cuộc trò chuyện dài thế này. Thế nhưng không hiểu sao Yu Seung-cheol lại không muốn khép lại cuộc trò chuyện hiện tại.
Mặc dù không phải là ông đã yêu cô.
Dù nụ cười của cô có sức công kích cực kỳ mãnh liệt, nhưng Yu Seung-cheol cũng là một kẻ đã thẳng tay cắt bỏ những cảm xúc không cần thiết để chuẩn bị tiếp quản một tập đoàn.
Dù bảo rằng không thể điều khiển được trái tim con người, nhưng ông biết cách kiềm chế nó ở mức tối đa.
Có lẽ vì thế nên Seo-hee cũng chầm chậm hạ thấp sự cảnh giác đối với Yu Seung-cheol.
Đã từng trải qua chuyện này nhiều lần, cô có lẽ đã bản năng nhận ra Yu Seung-cheol sẽ không làm những việc vô ích.
Bởi vì trực giác của phụ nữ đôi khi vô cùng sắc bén mà.
Yu Seung-cheol phả ra một làn khói rồi mở lời.
"Vậy cô thử nghĩ về việc mình thích nhất xem sao."
"Việc tôi thích nhất sao."
"Đúng vậy. Chẳng phải cô vào làm việc tại Neonic vì muốn đạt được điều gì đó sao?"
"Ừm."
Seo-hee bắt đầu chìm vào suy nghĩ một cách vô cùng nghiêm túc.
Nhưng rồi cô ngẩng đầu lên, một lần nữa nhìn thẳng vào mắt Yu Seung-cheol.
Ánh nhìn đó khiến Yu Seung-cheol cảm thấy vô cùng mới mẻ. Bởi từ trước đến nay, những người đối diện với ông chưa từng dám nhìn thẳng vào mắt ông như vậy.
"Mỗi khi biết thêm một điều mới, tôi lại thấy có chút vui vẻ."
"Mỗi khi biết thêm một điều mới... Đúng vậy. Chính xác là tôi cũng thấy vui vẻ vào những lúc như thế. Mỗi khi những điều vốn đã biết được phát triển hoặc hoán đổi nhờ những kiến thức mới, tôi lại cảm thấy một sự phấn khích kỳ lạ."
"À."
Đôi mắt của Seo-hee khẽ lóe lên một tia sáng.
Nhưng gương mặt cô vẫn giữ nguyên vẻ vô cảm như cũ.
Đúng là một người kỳ lạ.
"Tôi cũng thế."
"Ra là vậy. Nếu thế thì biết đâu tôi có thể mang lại cho cô một sự phấn khích mới đấy."
Sự cảnh giác của Seo-hee tăng lên rõ rệt đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Yu Seung-cheol mỉm cười cay đắng, lấy từ trong túi áo ra một tấm danh thiếp rồi chìa về phía cô.
"Tôi là Yu Seung-cheol. Tôi tìm đến nhân viên Seo-hee để xác nhận những điểm còn thiếu sót của dự án ngày hôm nay."
"..."
"Ban đầu tôi định xác nhận bằng lời nói. Nhưng nhận thấy với tính cách của nhân viên Seo-hee thì việc tổng hợp thành văn bản sẽ tốt hơn, vì vậy phiền cô tổng hợp lại rồi gửi vào hòm thư điện tử của tôi trước 19 giờ hôm nay."
"......"
Seo-hee vẫn giữ gương mặt vô cảm để nhìn tấm danh thiếp mà Yu Seung-cheol chìa ra. Rồi cô ngẩng đầu nhìn vào mắt ông, lại nhìn xuống tấm danh thiếp...
Lặp lại hành động đó tới tận năm lần, Seo-hee lùi lại một bước rồi nuốt ngụm khói thuốc lá điện tử vào trong.
"Tôi đã rõ."
Vành tai của Seo-hee lúc này đã đỏ ửng lên như thể sắp sửa nổ tung đến nơi vậy.
Ông rất muốn hỏi cảm giác của cô thế nào khi biết thêm một kiến thức mới, nhưng lo làm vậy sẽ khiến Seo-hee hoàn toàn bị quá tải nên Yu Seung-cheol lẳng lặng rời đi.
Giữa một thế giới tẻ nhạt và lạnh lẽo, đây quả thực là một mối duyên vô cùng thú vị mà ông hiếm hoi gặp được.
Kể từ đó, việc gặp gỡ Seo-hee không mấy khi diễn ra thuận lợi. Một phần vì Yu Seung-cheol bận rộn, phần khác là vì Seo-hee liên tục né tránh ông.
Chuyện đó dĩ nhiên là điều dễ hiểu.
Làm sao cô có thể cư xử một cách tự nhiên với người đàn ông sẽ trở thành chủ nhân tiếp theo của công ty mình, chưa kể đó lại là một Megacorp cơ chứ.
Thậm chí ngay từ lần đầu tiên gặp mặt, cô đã liên tục phạm phải những sai lầm ngớ ngẩn. Đến tầm mức đó thì ngay cả một Android vô cảm cũng phải tìm cách né tránh Yu Seung-cheol rồi.
Cứ thế, khi những cảm xúc lúc đó chầm chậm được cất vào ngăn kéo mang tên ký ức.
Hai người họ lại vô tình chạm mặt nhau tại một địa điểm hoàn toàn nằm ngoài dự tính.
"Ơ."
Người phát hiện ra Yu Seung-cheol trước chính là Seo-hee.
Khi Yu Seung-cheol quay đầu lại trước chất giọng lạnh lùng nhưng nhẹ nhàng ấy, thứ đập vào mắt ông chính là họng súng của một khẩu súng ngắn đang chĩa thẳng về phía mình.
Nhìn chằm chằm vào họng súng đó, Yu Seung-cheol khẽ bật cười rồi giơ hai tay lên.
"Hửm, cô vẫn còn để bụng chuyện tôi trêu cô một chút lần trước sao?"
"... Không phải đâu ạ. Cái này, nghĩa là."
"Tôi đùa thôi mà. Việc cầm súng ở trường bắn đâu có gì kỳ lạ. Chỉ có điều chĩa họng súng vào người khác thì mới là vấn đề thôi."
"...!"
Seo-hee, người vô thức chĩa họng súng vào ông, vội vàng hạ súng xuống rồi thành thục tháo băng đạn ra. Tiếp đó, cô lấy nốt viên đạn đang nằm trong buồng đạn ra rồi cúi đầu chào.
"Tôi xin lỗi."
"Không sao đâu. Dĩ nhiên là tôi có bất ngờ thật, nhưng không phải vì họng súng đâu. Chỉ là tôi không thể ngờ mình lại gặp nhân viên Seo-hee... à không, gặp cô Seo-hee ở một nơi thế này..."
Yu Seung-cheol bỏ lửng câu chữ giữa chừng rồi nhìn quanh một lượt bên trong trường bắn.
Dù đây là trường bắn ông thường xuyên lui tới, nhưng dẫu có nói giảm nói tránh thì cũng không thể nhận định đây là một trường bắn xuất sắc được.
Không gian xung quanh cũ kỹ và xập xệ, đồ ăn thức uống chỉ toàn bánh kẹo rẻ tiền, nước bù khoáng và rượu.
Khía cạnh một trường bắn lại bán cả rượu đã đủ phơi bày nơi này kỳ quặc đến mức nào rồi.
Thế nhưng Yu Seung-cheol lại thích nơi này.
Bởi vì ở đây vắng người, và ông thích lão chủ quán hoàn toàn chẳng có phản ứng gì đặc biệt khi nhìn thấy ông.
Thêm vào đó, dẫu cơ sở vật chất ở đây tồi tàn nhưng súng ống lại được bảo dưỡng vô cùng tốt, vì vậy Yu Seung-cheol thường xuyên đến đây để giải trí bằng bộ môn bắn súng.
Cho nên làm sao ông không bất ngờ cho được chứ.
Ông không thể ngờ mình lại gặp Seo-hee tại một trường bắn nồng nặc mùi đàn ông thế này.
Nhưng rồi ông chợt nhận ra.
Ông chắc chắn rằng lý do mình thích trường bắn này và lý do Seo-hee tìm đến đây hoàn toàn trùng khớp với nhau.
Chẳng phải ngay lần đầu tiên gặp gỡ cô đã thẳng thừng từ chối ông sao. Chắc cô đã gặp phải không ít phiền phức ở những trường bắn có cơ sở vật chất tốt khác, để rồi chung cuộc phải dạt đến tận nơi này.
"Hửm, chắc cô Seo-hee cũng mệt mỏi lắm rồi nhỉ."
Yu Seung-cheol đưa cho cô một lon bia mình tự mang theo rồi mỉm cười.
Trước câu nói ngắn gọn và hành động nhẹ nhàng đó, Seo-hee khẽ gật đầu.
Gọi là cô Seo-hee chứ không phải nhân viên Seo-hee.
Phân định rạch ròi giữa công việc và đời tư như thế này thì Seo-hee dĩ nhiên không có lý do gì để ghét bỏ cả.
"Thay vì mệt mỏi thì đúng hơn là tôi gặp chút rắc rối."
"Đúng vậy, ở một nơi có súng ống thì chỉ có thể gặp rắc rối chứ không đơn thuần là mệt mỏi."
Bởi vì đâu ai biết viên đạn đó sẽ bay về hướng nào chứ.
Dẫu ở ngoài đường vẫn có khả năng bị trúng đạn mà bỏ mạng, nhưng dẫu sao ký túc xá do Neonic cung cấp cũng nằm ở một Nosterica tương đối an toàn.
"Dù sao thì tôi cũng chỉ đến đây với tư cách là một vị khách, cô không cần phải bận tâm làm gì."
"Vâng. Chúc anh Yu Seung-cheol giải trí vui vẻ."
Yu Seung-cheol cầm lấy một khẩu súng ngắn phù hợp, khóe môi hiện lên một nụ cười mỉm nhẹ nhàng.
Anh Yu Seung-cheol. Chỉ là một cách gọi thôi mà sao lại khiến cõi lòng ông thấy nhẹ nhõm đến nhường này chứ.
Đoàng— Keng— Lắng nghe tiếng viên đạn của Seo-hee găm trúng hồng tâm, Yu Seung-cheol cũng thả lỏng tâm trạng rồi bóp cò.
Đoàng— Đoàng— Đoàng— Đoàng đoàng— Thế nhưng tiếng vang lên chỉ là những tiếng súng vang dội, trọn vẹn chẳng hề có âm thanh đạn găm vào bia vang lên.
Đó là vì ông hoàn toàn bắn trượt.
Dẫu vậy Yu Seung-cheol vẫn kiên trì bóp cò súng.
Thứ ông thiếu chỉ là kỹ năng mà thôi, chứ tiền bạc thì ông không thiếu.
Với khí thế như thể muốn dốc sạch toàn bộ đạn dược của quán ngày hôm nay, ông liên tục bóp cò súng.
Cho đến khi bắn được khoảng ba mươi viên đạn.
Từ bên cạnh bỗng vang lên một tiếng phụt, giống như tiếng quả bóng bị xì hơi vậy.
Đó là tiếng cười. Chắc chắn chính là tiếng cười của Seo-hee.
Thế nhưng Yu Seung-cheol không hề dừng việc bắn súng lại.
Ông hoàn toàn có thể quay đầu lại nhìn cô, hoặc đặt súng xuống để trêu chọc gặng hỏi xem vì sao cô lại cười.
Nhưng ông chỉ tiếp tục bóp cò.
Vào ngay chính khoảnh khắc này, ông mong cô có thể thoải mái mỉm cười.
Bởi vì ngay cả ở cái thế giới lạnh lẽo này, con người ta cũng cần một địa điểm để có thể nghỉ ngơi và mỉm cười một cách bình yên chứ.
Và nếu nơi đó lại trùng khớp với không gian có mặt ông, Yu Seung-cheol sẵn sàng biến bản thân thành một trò cười cho cô giải khuây.
Không, biết đâu chừng vì lo lỡ như nhìn vào nụ cười đó một lần nữa bản thân sẽ hoàn toàn bị mê hoặc, nên ông mới cố tình ngoảnh mặt đi không biết chừng.
Dẫu chính mình còn chẳng nhận ra bản thân đã phải lòng cô ngay từ lần đầu tiên gặp gỡ, ông vẫn ngốc nghếch liên tục bóp cò súng.
Cho đến khi lãng phí khoảng sáu mươi viên đạn vào khoảng không.
Seo-hee là người chủ động tiến về phía ông trước.
"Anh Yu Seung-cheol."
Đến tận lúc này Yu Seung-cheol mới quay đầu lại đối diện với Seo-hee. Như thể những tiếng cười khúc khích vừa nãy chỉ là ảo thanh, cô lại dùng gương mặt lạnh lùng thường ngày để ngước nhìn Yu Seung-cheol.
"Bắn súng thì bắt buộc phải bắn trúng bia thì mới có thể cảm nhận được niềm vui thực sự."
"... Tôi dẫu biết rõ điều đó, nhưng..."
"Dù là một Netwatcher thường xuyên hoạt động trên Cyber Space đi nữa thì cũng bắt buộc phải biết cách tự vệ cơ bản. Riêng tôi thì đã có được những kết quả khá tốt ở bộ môn bắn súng này."
Seo-hee nhìn chằm chằm vào Yu Seung-cheol đang mấp máy môi rồi tiếp tục mở lời.
"Tôi có thể hỗ trợ để anh Yu Seung-cheol cảm nhận được niềm vui mới từ bộ môn bắn súng này không?"
"......"
Ông hoàn toàn không có cách nào từ chối lời đề nghị của cô.
Ở công ty, do phải chuẩn bị cho việc tiếp quản nên ông không có thời gian giải trí với bộ môn này, còn nếu thuê huấn luyện viên riêng thì ai nấy đều tỏ ra vô cùng e ngại trước ông.
Chư kể ở những nơi đông người luôn tràn ngập lũ linh cẩu chực chờ kiếm chác chút lợi lộc, vì vậy kỹ năng bắn súng thảm hại của Yu Seung-cheol bấy lâu nay vẫn luôn dậm chân tại chỗ.
Tất nhiên nếu tiến hành cấy ghép Implant hỗ trợ bắn súng thì bắn mười viên trúng tới tận mười một viên cũng được, nhưng làm vậy thì không còn gọi là sở thích nữa, nên ông mới ngốc nghếch lãng phí đạn dược thế này.
"Anh thấy sao?"
Dù Seo-hee nói bằng chất giọng vô cùng nghiêm túc và lạnh lùng, nhưng không hiểu sao ông lại nảy sinh suy nghĩ cô đang muốn trả đũa trận bối rối lần trước.
"Học phí hoàn toàn miễn phí."
"... Phiền cô giúp đỡ vậy."
Lần này, đến lượt vành tai của Yu Seung-cheol đỏ ửng lên.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn