Chương 286: Chương 281 Dòng Cuộn
Tôi trở thành một con Rồng trong thế giới Cyberpunk · Giaheo2907 · 369 chương · ~30 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Tập 3 Đợt cải tổ nhân sự diễn ra trong một bầu không khí bình yên hơn mong đợi.
Dĩ nhiên đạn lạc vẫn bay vèo vèo và đạn pháo tự động liên tục oanh tạc qua lại, nhưng vì không có ai bên phe mình bị thương hay bỏ mạng, chỉ có kẻ địch bị tiêu diệt và chịu thương tích, nên có thể coi là vô cùng bình yên.
Sau khi hoàn tất đợt cải tổ nhân sự, nhóm Swoo cùng băng Scavenger và Miki quay trở về căn cứ.
Ngược lại, Miko cùng vài thành viên Twilight và phân thân của Swoo đặt chân đến rìa West Town, cẩn thận cảnh giác xung quanh.
Việc đột nhập vào Eden tưởng như khó khăn nhất thì lại diễn ra một cách dễ dàng, ngược lại sau khi vào trong mới ra sức đề phòng, chuyện này nghe qua có vẻ hơi tréo ngoe.
Thế nhưng những trận tập kích thực sự luôn ập đến vào chính cái lúc con người ta lơ là cảnh giác nhất. Đã từng nếm trải vô số trận chiến nảy lửa, nhóm Twilight duy trì sự cảnh giác cao độ hơn bao giờ hết.
Swoo cũng vậy. Bởi nếu dính tập kích vào lúc này, cô sẽ buộc phải dùng đến ma pháp và điều đó chẳng khác nào tự mình loan tin rộng rãi cho cả thế giới biết rằng cô đã quay trở lại Eden.
Sau khi rời khỏi nhà kho ở khu 15 vùng West Town – nơi có cài cắm cổng sau (backdoor), mọi người liền đồng loạt thả lỏng và cất giấu vũ khí đi.
Chưa dừng lại ở đó, chẳng biết đã thay từ lúc nào mà toàn bộ thành viên Twilight đều đã diện những bộ trang phục thường ngày.
Còn Miko, cô nàng vốn luôn khăng khăng mặc chiếc áo blouse trắng vì tự nhận mình là nghiên cứu viên, nên chẳng cần phải tốn công thay đồ.
Cô thở dài một tiếng rồi châm lửa điếu thuốc lá do một thành viên Twilight đưa cho.
"... Xem ra tôi không có số sống ở Eden rồi. Dù nhìn thế nào thì nơi này cũng có trang thiết bị tốt hơn và bình yên hơn... nhưng tâm trí tôi lại cảm thấy thoải mái hơn khi ở Dead Sector."
"Thế nên ngày trước hãy chọn cách sống lương thiện đi."
"... Chính vì sống lương thiện nên tôi mới rơi vào nông nỗi này đấy nhé?"
"Tiêu chuẩn của sự lương thiện ở mỗi thế giới là khác nhau."
"Không phải là tùy mỗi người mà là tùy mỗi thế giới sao. Mà... cũng không sai."
Miko nở một nụ cười cay đắng, cô nhìn làn khói thuốc đang tan biến ra xung quanh rồi vươn vai một cái thật dài.
"Nếu là phòng thí nghiệm của Neonic thì chắc là đáng để mong đợi nhỉ?"
"Hệ thống bảo mật lẫn trang thiết bị chắc chắn sẽ rất tốt. Vì Chủ tịch Yu Seung-cheol đã bảo sẽ đặc biệt lưu tâm lo liệu chuyện này mà."
Đôi mắt vốn lờ đờ thiếu sức sống của Miko bỗng chốc sáng rực lên.
Bấy lâu nay cô phải sống một cuộc đời chẳng khác nào đống rác rưởi, nhưng chỉ cần có đủ điều kiện, Miko hoàn toàn tự tin bản thân sẽ vươn lên vị trí cao hơn bất kỳ phòng thí nghiệm nào khác trên đời.
Chẳng phải ngay tại vùng hoang mạc cằn cỗi thiếu thốn đủ đường cô vẫn có thể tăng cường thực lực cho băng Scavenger, rồi khi quay về Eden lại nâng cấp đủ loại trang bị trong một môi trường tồi tàn đó sao.
Bây giờ đã đến lúc cô bắt tay vào chế tạo. Cô nhất định sẽ làm ra một thứ tốt hơn hẳn đống thiết bị do gã Ryu ziguang nhào nặn.
Chính vì thế.
"Hì hì... Cô Swoo ơi."
"Ta nghe."
"Cái đó... cô biết đấy? Dĩ nhiên là tôi tự mình chế tạo được, nhưng vì thời gian của chúng ta đang... hơi gấp rút một chút? Nên nếu đẩy nhanh được tiến độ dù chỉ một chút thì vẫn tốt hơn đúng không?"
"Ừm."
"Nên là tôi muốn cậy nhờ cô giúp đỡ một chút việc nhỏ thôi... À, dĩ nhiên tôi thực sự tự làm được nhé! Tôi là ai cơ chứ? Yugiri Miko. Nghiên cứu viên Trưởng của Lu-Chen. Thiên tài từng tối ưu hóa thành công hệ thống Yesod, chưa kể sau đó còn tiến hành thu nhỏ và khuếch đại sức mạnh—"
"Nói vào vấn đề chính đi."
"... Cô có thể kiếm cho tôi bản thiết kế bộ đẩy repulsor lậu do gã Ryu ziguang chế tạo được không?"
"Được."
"Nói chung biết là... Dạ? Cái gì cơ?! Cô bảo được sao?!"
"Ừm, được chứ. Ta đã chuẩn bị sẵn ở đó rồi."
Ngơ ngác chớp chớp mắt vài cái, Miko thình lình hét lên một tiếng á rồi lao đến ôm chầm lấy Swoo.
"Tuyệt vời! Ngài Swoo đỉnh quá! Ngài là số một luôn!!"
"Ừm, ta lúc nào chẳng xuất sắc."
"Tôi! Tôi nhất định! Sẽ làm ra một thiết bị sở hữu sức mạnh vượt trội và độ an toàn cao hơn hẳn thứ do gã tầm thường kia nhào nặn! Một thiết bị vô cùng đáng tin cậy!"
"Ta không cần đến thứ đó đâu, cô cứ chế tạo sao cho Enoch sử dụng được là được rồi."
Swoo dùng chiếc đuôi để gạt Miko ra ngoài rồi tiếp tục câu chữ:
"Bản thiết kế của thanh Mugeuk, mẫu MK-02, khẩu Kiri, rồi cả cây rìu nhỏ lấy về hôm trước mà ta đặt tên là Mjolnir... cái tên nghe tệ thật. Ta đều đã chuẩn bị sẵn tất cả rồi. Khi đến phòng thí nghiệm, Hugo sẽ đưa Shard cho cô, cô cứ việc tự do xem xét."
"Trời đất... nh-nhiều đến thế sao...!"
Từ khuôn miệng Miko lại bộc phát ra một tiếng hét lớn đầy phấn khích.
Đến mức đám cư dân Cyberpunk xung quanh vốn luôn dửng dưng ngó lơ mọi chuyện cũng phải ngoảnh đầu nhìn Miko hệt như đang nhìn một kẻ điên.
"Cô cần bao nhiêu thời gian?"
"Có lẽ cần ít nhất là 2 tháng! Trong 2 tháng tôi có thể hoàn thành một bộ trang bị tốt hơn hẳn đống đồ hiện tại của Enoch, đồng thời chế tạo xong cả cái thiết bị dò tìm Yesod đã nhắc hôm trước nữa. Nhưng mà... hì hì, nhỡ đâu cô cho tôi xin thêm một chút thời gian nữa? Tôi cảm thấy bản thân hoàn toàn có thể nhào nặn ra một kiệt tác để đời luôn ấy...?"
Khẽ nhẩm tính mốc thời gian trong đầu, Swoo gật đầu chấp thuận.
"6 tháng. Nhỡ đâu cố gắng co kéo thời gian thì tối đa 9 tháng cũng được. Đủ chứ?"
"Á á á á!!"
Đến mức chảy cả máu mũi, Miko loạng choạng lảo đảo rồi vội vã gọi một chiếc taxi.
"Quá thừa thãi luôn rồi!! Tôi đi bắt tay vào làm ngay đây!!"
Chẳng rõ hình ảnh một người chị ngầu lòi trong game bấy lâu nay đã biến đi đâu mất, mà giờ đây chỉ còn sót lại một Miko vụng về ngốc nghếch thế này đây.
Nhưng nhờ sống sót đến tận thời điểm này chứ không phải chịu kết cục biến mất như trong game, nên cô mới có cơ hội nhìn ngắm những khía cạnh mới mẻ này của cô nàng.
Swoo nở một nụ cười mãn nguyện, dõi mắt tiễn Miko rời đi.
Đúng danh xưng là những kẻ tinh nhuệ, các thành viên Twilight còn lại chỉ khẽ chào một tiếng ngắn gọn để tránh thu hút sự chú ý của người xung quanh rồi lặng lẽ bám theo sau Miko.
Chỉ còn lại một mình, Swoo ngơ ngác ngước nhìn vòm trời u ám của thành phố Eden một lát rồi bấm số gọi điện thoại.
"Đã lâu không gặp, Lepando."
[A! Đã lâu không gặp, cô Swoo! Tôi có nghe ngóng được tin cô chuẩn bị quay trở lại Eden, nhưng không ngờ lại nhanh chóng đến nhường này. Tôi xin lỗi vì dạo gần đây bận rộn quá nên không thể đích thân đi đón cô được.]
"Ừm. Cậu và Drayna vẫn ổn chứ? Giờ Drayna đang ở đâu vậy? Nghe bảo khâu thu thập thông tin đang vấp phải trục trặc."
[Hả.] Từ đầu dây bên kia truyền đến một chuỗi âm thanh đầy vẻ hoảng hốt.
Thế nhưng luồng cảm xúc đó mang lại cảm giác không mấy lạc quan. Ngược lại có phần bi quan, à không, nói đúng hơn là cậu ta có vẻ đang hờn dỗi hoặc tức giận thì phải.
"Hai người cãi nhau à?"
[... Chuyện là.]
"Ta nghe."
[Chậc... phù, tôi cũng chẳng biết phải giải thích thế nào cho ngắn gọn và dễ hiểu nữa... Mà không, ngay từ ban đầu, cái việc đứng ra can thiệp vào chuyện này giữa những người b-b-b... bạn... bạn bè với nhau nghe có chút... nực cười thật...] Bạn bè cái nỗi gì chứ. Swoo nuốt chuỗi câu chữ đó ngược vào trong rồi dứt khoát ngắt lời Lepando.
"Cậu nhận định lỗi thuộc về ai?"
[... Cập nhật tình hình thì cũng không hẳn là lỗi tại ai, mà là—]
"Là lỗi của Lepando đúng không? Chỉ trả lời đúng hoặc sai thôi."
[... Đúng vậy, có lẽ là lỗi của tôi. Chung quy đây là một bài toán liên quan đến công việc, nhưng hình như tôi đã thiếu đi sự cảm thông, nghĩa là lòng dạ tôi có chút hẹp hòi... Đáng lẽ ra là người trưởng thành thì phải hành động sao cho—]
"Để ta nói chuyện với cô ấy xem sao. Drayna đang ở đâu?"
[... Giờ này chắc cô ấy đang làm việc đấy, trước mắt tôi sẽ gửi địa chỉ qua cho cô.] Swoo tiếp nhận địa chỉ nơi làm việc của Drayna rồi lại một lần nữa ngước nhìn bầu trời.
Màn đêm đen kịt bao phủ. Đồng hồ đã điểm 1 giờ 33 phút sáng. Nghĩa là Drayna đang phải làm việc vào chính cái khoảng thời gian đêm muộn thế này đây.
Chắc chắn không phải là một quán ăn thông thường rồi. Bởi lẽ dạo gần đây tình hình an ninh đang ngày một tồi tệ đi, nghe bảo đống quán ăn thảy đều chủ động đóng cửa từ rất sớm.
"... Chẳng lẽ cốt truyện lại rẽ sang hướng cắm sừng luôn rồi sao."
Khẽ gãi gãi đầu, Swoo sải bước tiến về phía địa chỉ mà Lepando vừa gửi.
Việc đặt chân tiến vào nơi làm việc của Drayna là điều không thể. Nói rõ ràng ra thì không phải cô bị chặn lại vì thiếu đi bản lĩnh chiến đấu, mà là vấp phải rào cản liên quan đến quy định pháp lý thì đúng hơn.
"... Vừa mới quay lại đã phải vướng vào cái trò quái quỷ gì thế này không biết."
Chính vì thế, Swoo đành phải kéo theo Irina – người vốn đã xin nghỉ phép vào ngày mai – cùng tiến về phía nơi Drayna đang làm việc.
"Cô vẫn khỏe chứ?"
"Ừm."
Khẽ gật đầu một cái, Swoo chủ động bổ sung thêm câu trả lời mà Irina bấy lâu nay vẫn luôn mong mỏi được lắng nghe.
"Enoch vẫn hoàn toàn khỏe mạnh và bình an vô sự. Thi thoảng có bị con nhỏ Vesper quấn quýt bám lấy một chút, nhưng giữa hai người bọn họ tuyệt đối không xảy ra chuyện gì mờ ám đâu."
"... T-Tôi thèm vào mà gặng hỏi mấy cái chuyện đó chứ."
Buông lời chối phăng là vậy, thế nhưng khóe miệng cô nàng lại đang không ngừng giật giật đầy vẻ ngượng ngùng.
Quả nhiên cái mẫu người như Irina một khi đã dấn thân vào con đường yêu đương thì tự khắc sẽ biến đổi trở nên vô cùng đáng yêu mà.
Swoo nở một nụ cười mãn nguyện rồi cất tiếng hỏi:
"Dạo gần đây Irina thế nào rồi?"
"... Trước mắt thì tôi đã đến tìm gặp cha rồi."
"Vậy sao?"
Swoo trợn tròn hai mắt nhìn thẳng vào khuôn mặt Irina. Cô vốn dĩ luôn đinh ninh rằng một Irina như vậy kiểu gì chẳng tự mình lo liệu chu toàn mọi chuyện, nên thi thoảng chỉ kiểm tra xem cô nàng còn sống hay không mà thôi, không ngờ cô nàng lại chủ động hành động một cách quyết liệt đến nhường này.
"Vâng. Đến đó để... nghe ngóng tình hình hoạt động của tập đoàn, học hỏi những khía cạnh bản thân bắt buộc phải trang bị... Đại khái là như vậy."
"Sao tự dưng cô lại thay đổi ý định nhanh chóng thế?"
"Dẫu không cần tốn quá nhiều tâm tư thì bản thân vẫn tự động kế thừa chiếc ghế Chủ tịch của một tập đoàn khổng lồ mà hàng vạn người nằm mơ cũng đừng hòng nghĩ tới, vậy thì chẳng có lý do gì để tôi từ chối cả."
Đây chắc chắn không phải là dã tâm thực sự của Irina rồi. Bởi vì ngay vào chính cái giây phút này, Honoka và Kou đang tích cực bộc lộ tài năng chiến đấu, mượn nhờ thế lực của vợ chồng nhà Etherdem để chuẩn bị thâu tóm tập đoàn Zyrek Tech.
Serena và Yu Sena cũng hệt như vậy. Hai người bọn họ thậm chí còn tự tin khẳng định kế hoạch đại khái đã hoàn tất được hai phần mười chặng đường rồi. Chẳng phải chính vì lý do đó nên dạo gần đây hai cô nàng mới liên tục dính phải hàng tá vụ tập kích sao.
Lepando và Drayna cũng đang vận hành vô cùng xuất sắc công việc tại tòa soạn báo, còn Miki – người từng gánh vác trọng trách chỉ huy băng Scavenger – cũng đang liên tục mang về hàng tá nguồn tin giá trị.
Chưa kể đến một Yu Seung-ah dù hoạt động độc lập một mình vẫn đang chầm chậm bành trướng quyền lực bên trong lực lượng ECPD, và Frey cũng đang cùng Salvador chuẩn bị triển khai một chiến dịch vô cùng lớn lao.
Giữa một hàng ngũ như thế, phần việc mà một mình Irina có thể tự tay gánh vác đại khái gần như bằng không. Dẫu cho năng lực netwatching của cô có xuất chúng đến đâu thì cũng đừng hòng sánh bằng Phantom Protocol. Chính vì thế, chung cuộc cô nàng đành phải dẹp bỏ lòng kiêu hãnh để chủ động tìm đến chỗ Lucian mà thôi.
Dù luôn bày ra cái bộ dạng dửng dưng hệt như không phải vậy, nhưng việc cô nàng đang cố hết sức để làm điểm tựa hỗ trợ cho đống bằng hữu đồng hành là khía cạnh hoàn toàn chắc chắn. Bằng chứng rõ mồn một chính là việc dẫu ngày mai là một ngày nghỉ phép ngọt ngào, cô nàng vẫn dứt khoát hoàn thành khâu chuẩn bị chỉ trong vòng vỏn vẹn 4 phút ngay sau khi nghe một lời cậy nhờ giúp đỡ của Swoo. Đã vậy còn liên tục buông lời cằn nhằn nữa chứ.
"Đừng có nhìn tôi bằng cái ánh mắt đó."
"Ta vẫn nhìn cô hệt như mọi khi mà."
"Làm gì có? Hoàn toàn không phải vậy. Tôi thấy vô cùng khó chịu đấy nhé. Tôi đâu phải là em gái của cô đâu, thế quái nào cô lại nhìn tôi bằng cái bộ dạng hệt như đang khen ngợi một đứa trẻ ngoan thế kia chứ? Mau ngoảnh mặt đi hướng khác ngay cho tôi."
Một con người sao lại có thể đáng yêu đến nhường này được chứ. Quả nhiên Enoch bắt buộc phải nộp thêm thuế mới phải đạo.
Swoo khẽ mỉm cười tinh quái rồi đưa tay chỉ về phía trước.
"Địa điểm Drayna đang làm việc chính là cái xó đằng kia kìa. Một mình ta thì không cách nào tiến vào trong được. Bọn chúng bắt buộc ta phải dẫn theo người bảo hộ mới chịu cơ."
"... Cái xó đằng kia, cô có chắc chắn là nơi đó không?"
"Ừm. Cậu ta bảo hoàn toàn chính xác."
"Một Drayna như thế sao? Lại làm việc ở cái nơi đó á?"
Irina ngơ ngác chớp chớp mắt liên tục vài bận, cô nàng bỗng chốc ngập ngừng không dám tiến thêm bước nào nữa, hệt như một kẻ đang đứng ngay trước chiếc hộp Pandora vậy.
"... Dẫu biết chất lượng nguồn tin dạo gần đây cô ấy mang về có phần tiến bộ vượt bậc thật, nhưng thế quái nào lại đi làm việc ở cái xó như thế này chứ... Ủa không phải mối quan hệ giữa hai người bọn họ bấy lâu nay vốn là tình yêu thuần khiết sao? Chẳng lẽ tình cảm lại dính phải cái kết cục bi thảm rồi? Hay là do năng lực giường chiếu của gã Lepando kia tệ hại quá rồi...?"
"Ta cũng đang vô cùng tò mò đây. Mau nhanh chóng vào trong xem sao nào."
"... Ừm, quả thực bắt buộc phải vào làm rõ mọi chuyện thôi. Biết đâu chừng cô ấy đang gánh chịu sự đe dọa từ thế lực nào đó, hoặc giả vô tình ký nhầm một bản hợp đồng lừa đảo nào đó thì sao..."
Cứ như vậy, hai người cùng nhau nhanh chóng sải bước hướng về phía nơi Drayna đang làm việc. Ngay trước mắt bọn họ, một tấm biển hiệu được bao phủ dày đặc bởi những ánh đèn neon mập mờ, quyến rũ đang không ngừng nhấp nháy rực sáng.
[Bunny's Guild] Địa điểm nơi Drayna đang làm việc đích thị là một quán bar bunny girl.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn