Chương 303: Chương 298. Tạm Lùi Bước Trước Thềm Chung Cuộc
Tôi trở thành một con Rồng trong thế giới Cyberpunk · Giaheo2907 · 369 chương · ~41 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Tập 3 Sau khi thời gian nghỉ ngơi kết thúc, cuộc đối thoại giữa Miko và Lucian lại tiếp tục diễn ra như thường lệ.
Thế nhưng Swoo không còn lý do gì để ở lại nữa. Cô dẫn Lucian đến gặp Miko là vì có những điều hiếu kỳ về ông ta. Bầu không khí quanh Lucian như thể đang muốn hé lộ điều đó, vì vậy Swoo mới đứng ra dàn xếp buổi gặp mặt này cho hai người.
Qua cuộc trò chuyện trước đây, cô đã nhận ra ông ta đang chuẩn bị một kế hoạch nào đó, nhưng lại không rõ cụ thể là gì. Tuy nhiên bây giờ cô đã biết rõ rồi.
Do đó, cô chẳng cần phải nán lại thêm nữa. Swoo bỏ lại hai người họ đang tiếp tục cuộc trò chuyện và bước ra ngoài phòng nghiên cứu.
Cô tận hưởng làn gió tối mát mẻ, ngắm nhìn các nghiên cứu viên đang tất bật qua lại, nhận phần sữa tươi và bánh quy miễn phí từ quán cà phê bên trong khu nghiên cứu rồi thưởng thức một cách ngon lành, sau đó lại tiếp tục đi dạo đêm và gặp gỡ vài người bạn một lát...
Swoo vận hành dịch chuyển không gian.
Một tòa nhà cao tầng nơi có thể thu trọn toàn bộ cảnh đêm của Eden vào tầm mắt. Đó chính là tòa tháp trụ sở chính của Lu-Chen.
Hệ thống phòng vệ hoàn toàn không phát hiện ra Swoo. Chẳng một ai lại tốn công lắp đặt cảm biến để dò tìm một mục tiêu thình lình xuất hiện trên sân thượng mà không có bất kỳ điềm báo nào cả. Dẫu có là một Megacorp đi chăng nữa, họ cũng không bao giờ phí tiền vào việc vô ích như thế.
Cứ như thế, ngay trên sân thượng tòa tháp trụ sở chính của Lu-Chen, Swoo lẳng lặng phóng tầm mắt ngắm nhìn cảnh đêm của Eden. Có lẽ vì số lượng người tăng ca quá đông nên cảnh đêm ở đây vẫn vô cùng lộng lẫy. Khung cảnh rực rỡ hơn hẳn ngày thường này khiến cô vô thức nảy sinh dòng suy nghĩ đúng là đẳng cấp của Nosterica.
Nosterica tọa lạc trên vùng địa hình cao nhất tại mảnh đất Eden. Chính vì lý do đó, từ các thành phố khác người ta vẫn có thể dễ dàng nhìn thấy những tòa nhà chọc trời của Nosterica. Vùng địa hình của Nosterica cao đến mức như vậy, do đó nếu đứng từ trên đỉnh của những tòa tháp chọc trời tại Nosterica, có nhận định rằng bản thân đang thu trọn toàn bộ Eden vào tầm mắt cũng không có gì là quá lời.
"Nhoàm."
Swoo cẩn thận bóc chiếc hamburger mua mang về trên đường đi rồi cắn một miếng thật lớn. Hamburger rất ngon, làn gió lại vô cùng mát mẻ. Trong một trạng thái như vậy, dẫu cô có ngoảnh mặt nhìn về hướng nào đi nữa cũng đều có thể chiêm ngưỡng dải ngân hà trên mặt đất do chính công nghệ của con người nhào nặn nên.
Để có thể cảm thấy chán ghét cảnh đêm này, chắc cô phải cần thêm khoảng hai mươi sáu năm nữa.
"Nhai ngoàm ngoàm."
Vốn dĩ cảnh đêm kiểu này nếu thiếu đi những con người đang tăng ca thì chỉ là một khoảng không tăm tối và tẻ nhạt mà thôi. Chính nhờ việc họ đang ra sức chăm chỉ kiếm tiền vào ban đêm như thế mới có thể mang lại cho Swoo một niềm xúc động nhẹ nhàng. Nương theo đó, chẳng một ai sinh sống tại Eden là không đáng quý cả. Dẫu có là kẻ địch đi chăng nữa, họ vẫn là nhân tố cần thiết phục vụ cho sự tăng trưởng của phe ta, Swoo thầm đưa ra lời nhận định như vậy.
Thế nhưng Anastasia thì hoàn toàn không cần thiết. Mụ ta rõ ràng là kẻ thù, là một thực thể bắt buộc phải xóa sổ khỏi mảnh đất Eden này. Chỉ cần phát hiện ra bản thể đích thực của Anastasia, Swoo chắc chắn sẽ thẳng tay thiêu rụi mụ ta mà không một chút đắn đo.
Bình thường khi đối đầu với một kẻ địch đang mất cảnh giác, cô luôn hạn chế sử dụng vũ lực, nhưng cô đã đưa ra quyết định rằng riêng với Anastasia thì hoàn toàn không cần phải nhân nhượng như thế.
Thế nhưng, biết đâu chừng. Cô lại nảy sinh dòng suy nghĩ nên giao phó trọng trách đó cho một người khác. Dẫu nếu muốn thì chính Swoo thừa bản lĩnh tự mình ra tay, nhưng trên đời này vốn hiện diện một người khao khát muốn chấm dứt mọi chuyện một cách mãnh liệt hơn cô rất nhiều.
'Nếu ông nội muốn.'
Cô sẵn sàng nhường lại bất cứ lúc nào. Chỉ cần điều đó có thể giải tỏa triệt để nỗi chấp niệm khôn nguôi của Salvador, cô chẳng có lý do gì để giữ lại cho riêng mình cả.
Mà dẫu sao thì, nhân vật nhắm vào cái đầu của Anastasia hoàn toàn không phải chỉ có độc một mình Salvador. Ngay đến cả Enoch lúc này cũng đang ráo riết mài rìu thề sẽ lấy mạng Anastasia cho bằng được. Bản thân Drayna cũng chẳng mặn mà gì với mụ ta, bởi vì vốn dĩ năm xưa Draco nhào nặn ra Drayna cũng là vì mụ Anastasia đó mà thôi.
Chính vì lý do đó, luồng tâm tư ẩn chứa bên trong Drayna thực sự vô cùng mơ hồ. Lẽ nào do bị giam hãm quá lâu trong cơ thể một Sexroid nên tâm trí cô nàng mới trở nên mềm yếu như vậy sao. Drayna từng tự mình lẩm bẩm một câu chữ khiến ngay đến cả Swoo cũng phải trợn tròn hai mắt kinh ngạc, rằng chính nhờ có Anastasia nên bản thân cô mới có tư cách hiện diện trên đời này.
— Dẫu vậy thì điều đó cũng không có nghĩa là tôi đem lòng yêu thích con mụ đó đâu nhé.
Cô nàng dĩ nhiên đã chủ động chèn thêm lời đính chính như vậy rồi. Nương theo khía cạnh đó, sự hiện diện của Anastasia trên thực tế chắc chắn cũng mang lại vài chuyển biến và điểm tốt đẹp riêng cho thế giới này.
Tuy nhiên luồng suy nghĩ của Swoo hoàn toàn không hoán đổi. Anastasia bắt buộc phải biến mất. Bởi nếu mụ ta gặt hái được chiến thắng chung cuộc trong cuộc đại chiến lần này, những người đồng hành của Swoo chắc chắn sẽ không bao giờ còn cơ hội được chiêm ngưỡng cảnh đêm tuyệt mỹ này thêm một lần nào nữa.
"... Kìa, Ngài Swoo? Sao cô lại dẫn chúng tôi đến cái nơi này thế?"
Một giọng nói thình lình vang lên làm cắt đứt chuỗi suy tư của Swoo.
"... Đừng có tốn công tìm hiểu luồng suy nghĩ của cô nàng làm gì. Cậu vẫn chưa biết rõ về Swoo sao?"
"À, không phải ạ. Ý tôi không phải thế... Chỉ là thình lình cô dẫn chúng tôi đến đây rồi lẳng lặng chìm vào suy tư như vậy... Tôi cứ lo lo không biết có phải cô đã bỏ quên mất sự hiện diện của bọn tôi rồi không thôi."
"Hửm, nghe cũng khá hợp lý đấy."
"Thế cuối cùng cậu đã thâu tóm thành công chiếc quần lót của Drayna chưa? Lần trước cậu còn mở mồm cậy nhờ ta cung cấp thời gian ngủ của Drayna cho cậu cơ mà."
Lepando, người đang ngồi ở phía bên phải của Swoo, khẽ giật mình một cái đầy hoảng hốt.
"K-Không phải ạ! T-Tại sao tôi lại làm cái trò trộm cắp đó chứ! Còn thời gian ngủ là vì...! Cái đó...! Dù sao thì tôi hoàn toàn không hề trộm đâu ạ!"
Thần lình lúc này, Drayna đang ngồi ở phía bên trái của Swoo khẽ nheo đôi mắt lại để chằm chằm lườm nguýt Lepando.
"Cái gì cơ? Cậu gặng hỏi thời gian tôi đi ngủ rốt cuộc là nung nấu ý đồ muốn làm cái trò gì hả?"
"Dạ...? T-Tôi thì làm được cái trò gì chứ ạ. Chỉ là... chỉ là vô tình hỏi thăm vậy thôi mà."
"Hửm?"
Khẽ nhướng mày, đôi lông mày của Drayna liên tục cử động đầy vẻ ẩn ý. Cứ mỗi lần như thế, cơ thể Lepando lại không kìm được mà khẽ run rẩy liên hồi.
Chỉ nương nhờ vào độc một câu hỏi mà lại có thể nhào nặn nên một tình huống vô cùng thú vị thế này. Quả nhiên luồng tâm tư ngổn ngang chỉ có thể giải tỏa sạch bách khi được gặp gỡ đống người bạn của mình mà thôi. Swoo hớp một ngụm cola mát lạnh rồi lên tiếng:
"Thế chiếc quần lót lần trước ta âm thầm mang đến giao cho cậu, cậu đã chủ động hoàn trả lại chưa?"
"C-Cái gì cơ?! Cô... đã âm thầm mang quần lót của tôi đến cho cậu ta sao?"
"Ừm. Chiếc màu đen mà lần trước ta bảo sẽ tiện tay bỏ vào máy giặt hộ cô ấy."
Chuyện đó là thật sao? Drayna vội vàng lấy tay bịt chặt miệng lại, ráo riết nhẩm tính số lượng đồ lót của mình bên trong đại não. Thế nhưng... cô không tài nào nhớ rõ nổi. Bởi vì bấy lâu nay Angela luôn khăng khăng bảo đồ lót của con gái là bắt buộc phải đa dạng chủng loại nên đã tự tay mua sắm cho cô nhiều vô kể rồi.
Tuy nhiên nếu giả dụ bị mất một chiếc quần lót, thì đáng lẽ số lượng áo ngực phải dư ra một chiếc chứ... nhưng xem chừng tình hình hoàn toàn không phải như vậy...
'Lẽ nào cậu ta thó luôn cả áo ngực đi rồi sao?'
Một thứ nhỏ bé như vậy thì rốt cuộc cậu ta tính toán làm cái trò gì với nó chứ? Vốn dĩ món đồ đó khi mặc vào cũng chỉ toàn tích tụ mồ hôi mà thôi. Hoàn toàn không phải cứ là một Android dạng Sexroid thì cơ thể sẽ không tiết ra mồ hôi đâu.
Trái lại, dòng mẫu mã của Drayna thậm chí còn đổ nhiều mồ hôi vượt trội hơn hẳn người bình thường nữa kìa. Đổi lại, đó là một luồng mồ hôi tỏa ra mùi hương vô cùng dễ chịu. Suy cho cùng tất cả thảy đều là do đống hạng người gánh vác sở thích quái dị nhào nặn nên mà thôi... Dù sao thì.
Drayna liên tục rà soát lại đống đồ lót của mình một lát, rồi chung cuộc chậm rãi đưa mắt nhìn về phía Lepando đầy vẻ nghi hoặc:
"... Có thật như vậy không?"
"Dạ...?"
"Cậu... có thật là đang nắm giữ chiếc quần lót của tôi do chính Swoo mang đến không hả. Chưa kể thế quái nào lại cứ bắt buộc phải là chiếc màu đen chứ?"
Giả dụ là những sắc màu khác thì không nói làm gì, chứ riêng màu đen thì tuyệt đối không được phép. Bởi vì cái thứ chất lỏng tiết ra từ cơ thể sẽ phơi bày rõ mồn một trên nền vải đen. Thà rằng đó là chiếc màu xám nhạt thì tình hình còn đỡ, chứ đối với chiếc màu đen thì chỉ cần trải qua một khoảng thời gian ngắn là cái thứ đó...
Lẽ dĩ nhiên bên dưới đã được lót thêm một lớp vải mềm mại rồi, nhưng suy cho cùng lớp vải đó cũng mang sắc đen nên kiểu gì chẳng lộ rõ mồn một... Drayna vội vàng gạt bỏ luồng suy tư đầy ngượng ngùng ấy ra khỏi đại não, hướng tầm mắt nhìn về phía gã đàn ông đang ngồi ngơ ngác trước mặt mình.
"Sao không thèm mở mồm phản hồi hả? Hửm?"
"Không phải đâu, chuyện đó là..."
"Cái gì cơ? Cậu... cậu thực sự làm chuyện đó sao?! Có thật không hả!! Này! Cái tên biến thái điên khùng này! Nếu khát khao muốn có thì dứt khoát cứ mở mồm ra mà xin đi chứ! Thế quái nào cậu lại bày ra cái trò này... Hừm, dẫu tôi đã nhận biết cậu là một tên biến thái từ lâu rồi, nhưng thế này thì... thế này chẳng phải là quá đáng lắm rồi sao...?"
Lepando rơi vào trạng thái vô cùng hỗn loạn. Trên thực tế đúng là gã đang giữ chiếc đồ lót do tự tay Swoo bàn giao thật. Vào cái giây phút đó gã thực sự kinh ngạc đến mức lật đật giấu tọt món đồ vào trong túi quần trước đã. Thế nhưng dẫu sao cái mùi hương vương lại trên đầu ngón tay hoàn toàn không tương đồng với mùi hương đặc trưng của Drayna... Nên gã bấy lâu nay vẫn luôn bán tín bán nghi về chuyện này.
Tuy nhiên tình cảnh này bắt buộc phải mở mồm giải thích ra sao cho thấu đáo đây? Giả dụ nếu bảo 'Mùi hương của chiếc quần đó không giống với mùi của Drayna', thì chẳng khác nào tự mình thừa nhận bản thân đã cả gan đưa mũi vào ngửi chiếc quần lót đó sao. Rõ ràng là do đưa tay lên quệt mũi, rồi vô tình ngửi thấy một cách hoàn toàn ngẫu nhiên mà thôi! Tình cảnh này thực sự vô cùng khó lòng giải thích...
"Giả dụ, Drayna. Trước mắt... cô cứ giữ bình tĩnh một lát rồi lắng nghe lời phân trần của tôi đã..."
"Bình tĩnh? Giữ bình tĩnh sao?! Trong cái tình cảnh này mà cô bảo tôi giữ bình tĩnh được à! Hả?! Thử hoán đổi góc nhìn xem nào, giả dụ nếu tôi âm thầm thó chiếc quần lót của cậu mang đi, thì cậu sẽ nảy sinh luồng tâm tư ra sao hả!"
Thấy thích chứ sao.
Trên gương mặt Lepando vô thức phơi bày rõ mồn một cái luồng tâm tư chân thật ấy. Chứng kiến biểu cảm đó, sắc mặt Drayna lập tức hiện rõ vẻ khinh bỉ tột cùng.
"Cái tên... đúng là một gã biến thái đích thực. Thật tởm lợm. Đi chết đi. Thẳng tay tự sát đi cái tên biến thái này. Dứt khoát nhảy lầu tự tử luôn đi chứ còn gì nữa. À không? Cái mạng của cậu thậm chí còn chẳng đáng giá đến mức đó đâu, tốt nhất đừng có gây phiền hà cho người đời làm gì, mau tìm một góc khuất nào đó mà tự kết liễu đời mình đi, cái đồ khốn kiếp..."
Dẫu gánh chịu chuỗi lời nhục mạ nặng nề như thế, biểu cảm trên gương mặt Lepando hoàn toàn không có gì hoán đổi quá nhiều. Trái lại, sắc mặt gã thậm chí còn bộc lộ vẻ vô cùng tận hưởng vượt trội hơn hẳn lúc trước nữa kìa. Khía cạnh này cũng là điều dễ hiểu thôi. Bởi vì chuỗi lời mắng nhiếc của Drayna vốn dĩ là thứ mà người đời ngoài kia bắt buộc phải xếp thành một hàng dài dằng dặc mới gặt hái được tư cách thưởng thức cơ mà.
Thế nhưng riêng bản thân Drayna thì tâm trạng lại càng lúc càng trở nên ủ rũ nặng nề. Dẫu thế nào đi nữa thì đó cũng là món đồ lót cơ mà. Thế quái nào cậu ta lại dám âm thầm cất giấu nó cho riêng mình chứ. Chưa kể lại còn giấu giếm hoàn toàn không cho cô nhận biết chút nào nữa chứ?
Đúng vào cái giây phút luồng cảm giác bị phản bội đang chầm chậm nhen nhóm rộ lên bên trong tâm trí Drayna, Swoo mới chịu mở lời:
"Ta chỉ đùa chút thôi mà. Chiếc đồ lót lần trước ta đem giao cho Lepando thực chất chỉ là món đồ ta tiện tay chọn mua tại một cửa hàng đồ lót thông thường mà thôi."
"... Thật sao? Cô có chắc chắn không đấy?!"
"Ừm. Chính vì lý do đó nên Lepando mới lẳng lặng giữ món đồ đó bên mình mà thôi. Bởi nếu cậu ta cả gan mang trả lại cho Drayna, rồi bị cô mở mồm vặn vẹo gặng hỏi xem chiếc quần này là của con nhỏ nào, thì bài toán kiểu gì chẳng biến chuyển theo hướng vô cùng phức tạp đúng chứ?."
Ánh mắt sắc lẹm của Drayna lập tức hướng thẳng về phía Lepando.
"Đ-Đúng là như vậy ạ..."
Gã dĩ nhiên hoàn toàn không cách nào dám mở mồm thú nhận khía cạnh bản thân nhìn thấu mọi chuyện là nhờ vào việc ngửi thấy mùi hương khác biệt được.
"Chắc chắn chứ?"
"Chắc chắn rồi ạ. Bản thân tôi... vâng, đúng vậy. Nếu khát khao muốn có thì tôi thà hiên ngang mở mồm xin thẳng thừng, chứ tuyệt đối không bao giờ muốn bày ra cái trò trộm cắp đê tiện như vậy đâu."
"Thế nhưng cậu kia. Cái danh xưng tài khoản của cậu... chẳng phải chính là 'Kẻ trộm quần lót của Reina-chan' sao."
"Chuyện đó...! Cái đó là do cái thuở nông nổi thời trẻ tuổi vạch định nên mà thôi... Ha ha..."
"Mà... dù sao thì. Nếu không phải thì tốt rồi. Xin lỗi vì đã nghi ngờ cậu nhé. Chắc cậu khó chịu lắm đúng không? Xin lỗi cậu nhé, John. Còn Swoo nữa. Tôi hoàn toàn không giống hệt như chuỗi câu chữ cô vừa liệt kê đâu, tôi sẽ không bao giờ mở mồm gặng hỏi xem chiếc quần đó thuộc về con nhỏ nào đâu. Tôi chỉ đơn thuần thông báo rằng món đồ đó không phải là của mình mà thôi."
Không đời nào. Nếu rơi vào tình cảnh đó, Drayna kiểu gì chẳng ráo riết vặn vẹo chất vấn cho bằng được:
'Chiếc quần này là của ai hả? Rốt cuộc cậu dám cả gan nhầm lẫn tôi với con nhỏ nào hả? Không chứ, hi hi. Cái gì thế này. Sao sắc mặt cậu lại trở nên căng thẳng đến nhường ấy chứ. Á, buồn cười chết mất. Thế quái nào biểu cảm trên gương mặt cậu lại biến chuyển thành cái dáng bộ này vậy hả. Thế tóm lại là của ai... Hửm? Cái gì đây chứ? Kích cỡ trông vẹn nguyên hệt như của tôi cơ mà? Có thật là... Kiểu dáng thiết kế rõ ràng là đồ lót của người trưởng thành, thế quái nào kích thước lại nhỏ nhắn thế này...
Hừm, lẽ nào cậu đã tự mình sắm sửa một con Sexroid ở nhà rồi sao? Reina? Hả? Cậu dành tình cảm yêu thích cho Reina đến mức độ như vậy cơ à? Thu hoạch được khối lượng tiền tài khổng lồ bấy lâu nay nên dư dả thâu tóm được món hàng đó về rồi chứ gì? Tức giận sao? Không có? Tôi làm gì có tức giận đâu chứ? Thế quái nào cậu lại phải mở mồm buông lời xin lỗi hả? Đã bảo là tôi không hề tức giận rồi cơ mà. Không chứ, sao cứ phải bày ra cái dáng bộ đó mãi thế hả. Đã bảo tôi không tức giậ... À, dứt khoát dẹp đi. Chịu thôi.
Tôi về nhà đây. Cái gì cơ? Tại sao chứ. Mối quan hệ giữa hai chúng ta rốt cuộc là cái loại quan hệ gì hả. Đến tận cái giây phút này rồi mà còn thế sao? Được rồi. Thật tởm lợm. Tôi thấy khó chịu lắm rồi đấy. Cứ liên tục bắt bẻ ép buộc tôi phải mở mồm buông lời thế này khiến tôi phát bực lên rồi đấy nhé. Thà rằng ngay từ đầu cậu cứ việc thẳng thắn chia sẻ chu toàn mọi chuyện có phải xong xuôi ổn thỏa rồi không. Cái gì cơ? Sợ hãi sao? Tôi từng phơi bày cái thái độ chán ghét cậu ra ngoài bao giờ chưa hả?
Không chứ, chuyện này từ lúc nào lại biến thành lỗi lầm của tôi vậy hả? Phải rồi, tôi là cái loại người gánh vác lòng dạ hẹp hòi ích kỷ đấy nhé. Tất cả thảy đều là lỗi của tôi hết đấy được chưa. Cái gì cơ? Cậu đinh ninh tôi bày ra cái trò này chỉ nhằm mục đích bắt cậu phải mở mồm xin lỗi thôi sao? Cậu thực sự nuôi dưỡng cái luồng tâm tư nhận định về tôi như vậy thật à? Rốt cuộc cậu coi tôi là cái thể thống gì thế hả?
Không chứ, cậu có thực sự hiểu rõ bản thân đang sai sót ở điểm nào mà lại mở mồm xin lỗi không vậy hả? Nếu đã nung nấu ý định xin lỗi thì ngay từ đầu thế quái nào lại bày ra cái trò đó chứ hả?... À, chán ghét quá đi mất. Tôi về nhà đây. Đừng có cả gan liên lạc với tôi nữa nhé.'
Cô nàng kiểu gì chẳng biến mình thành một người phụ nữ vô cùng phiền phức và rắc rối để ra sức hành hạ, tra tấn tinh thần của Lepando nương theo hình thức y hệt như vậy cho mà xem.
"Ta biết rồi."
Swoo khẽ nháy mắt tinh nghịch với Lepando một cái, rồi lại tiếp tục thản nhiên xử lý nốt phần hamburger còn lại.
Cảm giác hệt như vừa tổn thọ mất cả trăm năm chứ chẳng chơi, Lepando âm thầm đưa tay lau đi đống mồ hôi hột đang tuôn ra như tắm, trong khi Drayna chẳng rõ vì lý do gì mà sắc mặt thình lình trở nên vô cùng rạng rỡ, khẽ khàng ngân nga một giai điệu vui tươi.
Cho đến khi Swoo hoàn tất việc thưởng thức chiếc hamburger, Lepando mới rụt rè lên tiếng gặng hỏi đầy cẩn trọng:
"Khụ... Thế rốt cuộc, thưa Ngài Swoo? Sao cô lại dẫn bọn tôi đến cái nơi này thế ạ? Liệu có điều gì cần truyền đạt cho chúng tôi không ạ..."
"Ta lo lắng Drayna cứ mãi chìm vào luồng tâm tư ủ rũ nặng nề nên mới dẫn cô ấy đến đây hóng gió, sẵn tiện có vài lời muốn truyền đạt cho hai người luôn."
"À... hóa ra là như vậy ạ."
"Nếu là về phần tôi... thì không sao đâu. Vâng, dù sao thì chính cô cũng đã ra tay trợ giúp tôi rồi mà. Trận... tập kích kiểu đó dẫu có so sánh với những gì từng phải gánh chịu tại văn phòng năm xưa thì... đúng là có hơi kinh động một chút thật, nhưng tôi vẫn hoàn toàn ổn thỏa. Dù thế nào đi nữa thì tôi vẫn rất biết ơn vì cô đã tận tình lưu tâm đến mình."
Có lẽ do cảm thấy ngượng ngùng trước sự quan tâm lo lắng từ phía Swoo, Drayna mới lật đật buông lời lảm nhảm để chữa thẹn như vậy. Kế đó, cô cất tiếng hỏi:
"Thế tóm lại, lời cô muốn truyền đạt là gì vậy?"
"Ta chợt thầm nghĩ sau này khi hai người tiến tới hôn nhân, chẳng phải cô sẽ bắt buộc phải sở hữu một cơ thể bằng xương bằng thịt đích thực sao. Có thể tự mình sinh con đẻ cái, rồi cứ thế cùng nhau già đi nương theo năm tháng, viễn cảnh đó chẳng phải vô cùng tốt đẹp sao."
Đôi mắt của Drayna lập tức trợn tròn kinh ngạc. Ngay đến cả Lepando cũng phải há hốc mồm ra vì chấn động.
"Giả dụ nếu hiện diện một cơ thể như thế, cô có sẵn lòng hoán đổi để sở hữu nó không?"
Lời thì thầm nhỏ nhẹ của Swoo nương theo làn gió mùa thu của Eden khẽ lướt qua gò má của hai người. Thế nhưng, đôi gò má vốn đã đỏ ửng lên vì thẹn thùng của cả hai bọn họ hoàn toàn không có dấu hiệu dịu đi chút nào.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn