Chương 290: Chương 285 Chấp Niệm
Tôi trở thành một con Rồng trong thế giới Cyberpunk · Giaheo2907 · 369 chương · ~34 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Tập 3 Drayna cố sức dùng đôi bàn tay đang run rẩy để gỡ bàn tay gã hộ pháp đang bóp chặt cổ mình. Mọi nỗ lực đều vô nghĩa. Đôi bàn tay nhỏ bé đó thậm chí chẳng thể lay chuyển nổi một ngón tay của gã. Dẫu cô có cắm móng tay cào cấu vào bắp tay gã, thì chỉ có móng tay cô bị lật ngược ra chứ chẳng thể làm gã đau đớn. Ngược lại, lực bóp từ bàn tay gã chỉ ngày một mạnh hơn.
"Khụ, ặc..."
Cô nghẹt thở. Dẫu nghẹt thở thì hệ thống cũng không bị hỏng hóc ngay. Thế nhưng nếu không thể hít thở, nguồn điện sẽ bị ngắt. Một khi sập nguồn, cô sẽ không thể biết được chuyện gì sẽ xảy ra với mình sau đó nữa.
'Không muốn. Không muốn. Không muốn.'
Drayna nhìn gã đàn ông đang bóp cổ mình bằng ánh mắt run rẩy. Một kẻ xa lạ. Hoàn toàn là một kẻ xa lạ. Mà không, thực ra cô cũng không rõ gã có phải là con người hay không nữa, bởi đôi đồng tử kia trông hệt như của một cái xác chết.
Cô không tài nào hiểu nổi bằng cách nào gã lại lọt được vào tận đây.
Bảo vệ canh cửa đâu rồi? Đám nhân viên ngoài sảnh đâu? Mùi máu tanh xộc lên mũi, cô không thể phân biệt được nó tỏa ra từ bàn tay gã đàn ông này hay là từ bên ngoài tràn vào. Còn camera thì sao?
Arcana đâu rồi? Cô cố rướn đôi mắt sắp sửa trợn ngược lên để nhìn về phía lắp đặt camera. Tất cả đều đã tắt ngóm. Chẳng biết gã đã hack bằng cách nào, nhưng hệ thống camera do chính Arcana trực tiếp quản lý đã bị sập.
Drayna cố gượng cơ thể đang run rẩy bần bật. Cô ráng duỗi chân ra hết cỡ, cố sức bấm vào nút báo động khẩn cấp dưới gầm bàn. Không chạm tới được. Ý thức dần mờ mịt. Nhãn cầu nhấp nháy liên tục. Cứ đà này chỉ cần mười giây, không, chỉ cần năm giây nữa là nguồn điện sẽ tắt. Nếu vậy, một lần nữa, lại giống như lúc đó. Mỗi khi mở mắt ra, cái viễn cảnh kinh hoàng đó lại...
'Làm ơn, làm ơn. Không muốn. Cứu tôi với. Dừng lại đi, làm ơn.'
Mái tóc màu tro tung bay trong không trung.
"Người đại diện của quán này cầu cứu nên ta quay lại đây."
Cánh tài gã hộ pháp đang bóp cổ Drayna bị chém đứt ngọt xớt. Không một tiếng thét nào vang lên. Gã hộ pháp hệt như một cỗ máy, vừa ôm lấy cánh tay đang phun máu xối xả vừa lao thẳng về phía Swoo.
"Bọn chúng bôi mật lên người Drayna hay sao thế không biết."
Drayna được Swoo nhẹ nhàng đỡ lấy, cô khẽ phất tay một cái.
Bốp!
Nương theo tiếng động trầm đục ngắn ngủi, cơ thể gã hộ pháp co rúm lại như một chiếc lon rỗng. Máu không hề bắn ra ngoài. Ngay cả dòng máu đáng lẽ phải phun tung tóe cũng bị nén chặt và ép chặt lại.
Toàn bộ nội tạng cùng đống Implant bên trong gã cũng chịu chung số phận. Thậm chí có khi luồng không khí quanh khu vực đó cũng đã bị nén lại, bởi nương theo luồng gió thình lình ùa vào lấp đầy căn phòng kín mít này thì có lẽ là như vậy.
"B-Bên ngoài."
Khú khụ, Drayna ho sặc sụa để nạp lại oxy vào cơ thể. Thế nhưng đôi chân cô đã bủn rủn nên không thể cử động bình thường, vùng nhạy cảm bên dưới cũng ướt đẫm.
Nước mắt Drayna chực trào nơi khóe mắt. Cái con robot tình dục chết tiệt này. Hệ thống khốn nạn này. Thà cô là một Android quân sự, hoặc chí ít là một Android bình thường thì cơ thể đã không tự động mất sạch sức lực trước một kẻ áp đảo thế này rồi.
"Bên ngoài..."
Drayna cố nén nỗi nhục nhã và uất hận vào lòng rồi mở lời:
"Mọi người đâu rồi...? Nhân viên... tất cả vẫn ổn chứ?"
"Vài người đã chết, vài người còn sống."
Kẻ đã chết thì đành chịu thôi. Ngay khi Arcana phát ra lời cầu cứu, cô đã lập tức dịch chuyển không gian đến đây, nhưng lúc đó xác chết đã nằm ngổn ngang rồi.
"Có thể coi là bảo vệ đã chết sạch. Nhưng Melissa thì vẫn sống. Cô ta là người quản lý ở đây đúng không?"
"... Vâng."
Gần ba mươi tên bảo vệ đã mất mạng. Tất cả diễn ra chỉ trong vòng vỏn vẹn vài phút ngắn ngủi. Có tới chín nhân viên cũng bị sát hại. Những nhân viên có lịch hẹn trong phòng riêng thảy đều giữ được mạng sống, còn ngoài sảnh thì những người đứng gần bảo vệ đã may mắn sống sót.
Số người sống sót tổng cộng khoảng chừng hai mươi người. Nhân chứng có rất nhiều. Hệ thống camera ngoài đường phố cũng đã ghi lại toàn bộ quá trình. Một khi bọn chúng ra tay mà chấp nhận để lại hàng tá bằng chứng rõ ràng như thế này, thì việc bắt sống cũng chẳng mang lại giá trị gì. Vì thế cô đã dứt khoát tiễn gã đi đời luôn.
Thế nhưng điểm kỳ quái là gã không hề lập tức giết chết Drayna. Nhìn vào đám bảo vệ và nhân viên, tất cả bọn họ đều bị đập nát đầu và chết ngay trong một đòn. Kẻ địch đã tàn sát mọi người bằng những kỹ năng điêu luyện cùng việc vận hành hàng tá công nghệ cao, tiêu biểu là chiếc Implant gia tốc thần kinh.
Tuy nhiên, đối với Drayna thì gã lại không làm thế. Cái khoảnh khắc Swoo đặt chân đến nơi này, cảnh tượng trước mắt cô là Drayna đang bị bóp cổ. Gã không hề đập nát đầu cô giống như những người khác.
"Có vẻ mục tiêu của bọn chúng không phải là giết chết mà là bắt cóc Drayna đi."
"... Tại sao chứ?"
"Vì cô là một sự hiện diện đặc biệt."
"Do... dữ liệu trong đầu tôi sao?"
"Không cần phải buông lời lạnh lùng như thế đâu."
Swoo nở một nụ cười nũng nịu. Cùng lúc đó, luồng gió bao bọc xung quanh nhẹ nhàng nâng cơ thể Drayna lơ lửng giữa không trung.
"Trước mắt cứ quay về đã."
"... Còn mọi người thì sao đây?"
"Phải vác theo tất cả bọn họ chứ. Nghe bảo lực lượng ECPD chuẩn bị ập đến nơi này rồi."
Nếu là trước đây, cô sẽ thản nhiên giao đám người này cho ECPD xử lý rồi rời đi, nhưng hiện tại thì không thể làm vậy. Một lực lượng ECPD đã mất đi thủ lĩnh tối cao chẳng biết sẽ hành động ra sao, nên để phe cô đứng ra bảo bọc xem chừng lại an toàn hơn. Những người bị thương sẽ được đưa đến phòng khám Melkis, còn những người bình an vô sự thì cô định bụng sẽ gửi đến chỗ Salvador.
Ít nhất phải giữ bọn họ bên mình cho đến khi khâu điều tra của ECPD khép lại. Nhỡ đâu dại dột bàn giao cho bọn chúng, một 'tai nạn ngoài ý muốn' hoàn toàn có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Và cái nhân vật thừa bản lĩnh để ngăn chặn triệt để cái gọi là 'tai nạn ngoài ý muốn' bên trong nội bộ ECPD đó không ai khác chính là Salvador Ortega.
"Drayna cũng nên đến chỗ ông nội đi."
"... Chỗ ngài Salvador sao?"
"Ừm. Trận càn quét này chắc chắn là do Anastasia khơi mào rồi."
Dẫu không tính đến bài toán liên quan đến ECPD, thì những vấn đề dính dáng tới Anastasia cứ thản nhiên giao phó cho Salvador lo liệu là được. Mà không, biết đâu vì ECPD và Anastasia vốn có mối liên kết ngầm với nhau, nên một mình Salvador thừa sức đối phó với cả hai thế lực đó cũng nên.
"Lepando cũng sẽ đồng hành cùng cô nên đừng bận tâm lo lắng."
"C-Cậu ta đến làm gì chứ? Là vì tôi nên mới lặn lội tới đây sao? Nếu vậy thì quyết không cần thiết đâu. Cậu ta bận rộn lắm mà, cứ mặc kệ đi."
Vừa nghe đến danh xưng Lepando một cái là khóe miệng đã lập tức giãn ra nhẹ nhàng, thế mà cô nàng vẫn cứ thích buông lời dối lòng một cách đầy tinh quái. Swoo nén điệu cười khẩy rồi mở lời:
"Một khi Drayna gặp hiểm nguy thì Lepando cũng sẽ vấp phải nguy hiểm thôi. Với lại bên cạnh cô cũng bắt buộc phải hiện diện một kẻ đứng ra câu kéo thời gian chứ."
Hôm nay vận may đã mỉm cười. Nhỡ đâu gã hộ pháp kia dứt khoát muốn lấy mạng Drayna ngay từ đầu, Swoo chắc chắn đã không thể kịp thời cứu được cô. Thế nhưng nhỡ đâu có Lepando túc trực bên cạnh, cậu ta thừa sức câu kéo thêm thời gian. Bởi cậu ta đã chủ động tiếp nhận phẫu thuật lắp đặt Implant chiến đấu vào cơ thể chỉ để bảo vệ Drayna mà.
"... Tại sao tôi gặp nguy hiểm thì cái tên đó lại vấp phải nguy hiểm chứ?"
"Bởi vì Lepando sẵn sàng lao mình vào hiểm cảnh chỉ để giải cứu Drayna. Hoặc nhỡ đâu cô có mệnh hệ gì, cậu ta cũng sẽ điên cuồng báo thù cho cô."
"Cái đồ ngốc này."
Trên khóe môi Drayna bỗng chốc hiện lên một nụ cười không thể che giấu thêm được nữa. Đó là một nụ cười vô cùng rạng rỡ và thuần khiết, hoàn toàn không giống với biểu cảm của một kẻ vừa mới suýt chết chút nào.
Đúng là thế giới của cô nàng lúc này đang ngập tràn một màu hồng hạnh phúc mà. Đây chính là cục diện mà cô mong muốn. Swoo mỉm cười mãn nguyện rồi nắm lấy bàn tay Drayna:
"Đi thôi."
Việc âm thầm và nhanh chóng dịch chuyển một số lượng lên tới gần hai mươi con người bao gồm cả Drayna là một bài toán không hề đơn giản. Ngay cả đối với một thực thể phân thân cấp cao được đúc kết từ năm phân thân hợp lại như Swoo thì đây cũng là một thử thách khó khăn. Nếu đã như vậy, cứ để bản thể trực tiếp ra tay là được.
Vừa vặn thay, trong số đống ma pháp thu hoạch được sau trận tàn sát khối lượng lớn Chimera, hiện diện một loại ma pháp dịch chuyển không gian sử dụng vật trung gian. Nói một cách đơn giản, đó chính là ma pháp hoán đổi vị trí. Sau khi đưa Drayna đến văn phòng của Salvador, thực thể phân thân cấp cao của Swoo liền lập tức triển khai hoán đổi vị trí với bản thể đang túc trực tại Dead Sector.
"Đống người này là toàn bộ rồi sao?"
"Ừm."
Dẫu bản thể luôn mang một gương mặt cùng luồng cảm xúc mờ nhạt hơn hẳn thực thể phân thân, nhưng khi đối diện với Salvador sau một quãng thời gian dài xa cách, ngay cả bản thể cũng bất giác nở một nụ cười:
"Đã lâu không gặp, ông nội."
"Cái gì cơ? Vừa mới lúc nãy... À không, không phải vậy. Nhóc hiện tại đang dùng bản thể đến đây đúng không."
"Ừm. Nhờ vào loại ma pháp mới thâu tóm được gần đây nên ta có thể tự do di chuyển khắp mọi nơi rồi."
"Hửm... chậc, cái ma pháp đó rốt cuộc là cái trò gì không biết. Đúng là sống lâu thì chuyện quái gì cũng có thể chứng kiến được mà."
Salvador quyết không thèm tốn công tìm hiểu cơ chế vận hành của ma pháp làm gì. Lão già này nương nhờ vào chuỗi kinh nghiệm tích lũy suốt cả cuộc đời đã nhận biết rõ ràng rằng có cố vắt óc suy nghĩ thì cũng chỉ tổ lãng phí thời gian mà thôi.
"Đầy rồi, đến là tốt rồi. Nhỡ đâu không có việc gì quá bận rộn thì ở lại ăn chút bánh castella rồi đi chứ."
"Thứ đó cứ để lát nữa khi quay về ta sẽ mang về cho nhóc Sui sau. Hiện tại ta có một nơi bắt buộc phải cùng ông nội đi một chuyến."
"Nhóc bảo có nơi bắt buộc phải đi cùng lão già này sao?"
"Ừm."
"Chẳng phải là đi tìm gặp Lu Haochen sao?"
Trước lời gặng hỏi của Salvador, Swoo khẽ nghiêng đầu:
"Ông nội cũng nắm được tin đồn đó rồi sao?"
"Biết chứ sao không. Cái lão già này chẳng phải bấy lâu nay vẫn luôn nương nhờ vào đống tin đồn đó để kiếm miếng ăn sao. Thế nhưng tại sao nhóc lại đòi triển khai hành động cùng lão già này chứ? Nhóc hoàn toàn không nuôi dưỡng cái ý định đi gặp Lu Haochen để làm rõ mọi chuyện sao?"
"Ta nhận định dẫu có đến tìm thì lão cũng quyết không mở mồm hé lộ nửa lời đâu. Tình hình lần này có chút... ừm... ta thấy dẫu có ra sức đối thoại đi chăng nữa thì cục diện cũng chẳng thể thay đổi được gì."
"Nhóc nhận định cái tin đồn đó là sự thật sao?"
"Một phần là như vậy."
Khẽ gãi gãi đầu, Salvador lật đật viết ngoáy vài dòng chữ lên mảnh giấy đặt trước mặt với nội dung bản thân có việc phải ra ngoài một lát, rồi dứt khoát đứng bật dậy:
"Ta cũng chẳng rõ nhóc định hướng tới cái xó nào nữa, nhưng cứ đi thử xem sao nào."
Khung cảnh xung quanh lập tức biến đổi hoàn toàn. Hiện ra trước mắt là một vùng núi sâu, nơi vang vọng chuỗi tiếng kêu vang của côn trùng hòa cùng tiếng lá cây xào xạc xô vào nhau nương theo luồng gió. Đưa mắt rà soát khu vực xung quanh một bận, Salvador bỗng trợn tròn hai mắt kinh ngạc... rồi bất giác bật ra một tiếng cười đầy chua chát:
"Lão già này cứ ngỡ nhóc định đem ta vứt bỏ vào tận chốn thâm sơn cùng cốc này chứ, nhưng nhìn vào cái khung cảnh này thì xem ra không phải vậy rồi."
"Ông nội biết được nơi này sao?"
"Lâm sao lão già này quên được chứ."
Dẫu cả mấy mươi năm đã trôi qua, lão vẫn quyết không thể nào quên được bầu không khí nơi đây. Salvador hít căng lồng ngực luồng không khí của vùng núi rừng rồi nở một nụ cười rạng rỡ:
"Đây chẳng phải chính là ngọn núi nơi đám bằng hữu đồng đội của lão già này từng sải bước trong trận chiến cuối cùng sao. Ta đã đặt chân đến cái xó này biết bao nhiêu lần rồi, làm sao có thể không nhận ra cho được."
"Ồ."
"Thế rốt cuộc nhóc dẫn ta đến đây để làm cái gì chứ? Là muốn nghe lão già này kể lại chuỗi câu chuyện ngày xửa ngày xưa sao?"
"Ta có thứ muốn phô diễn cho ông nội xem, à không, chính xác là có thứ ta khát khao muốn cùng ông cụ nhìn ngắm."
"Vậy sao?"
" Ừ, nhưng chứng kiến sắc mặt lúc này của ông cụ thì ta lại bắt đầu thấy hơi phân vân rồi."
"Một kẻ như nhóc mà cũng biết phân vân sao. Thật là vô lý hết sức."
Salvador khẽ cười khẩy một tiếng rồi chủ động sải bước tiến về phía trước.
"Nơi đặt hệ thống Arcana. Cái nơi mà hàng tá nhân vật tầm cỡ trên chính trường cũng quyết không thể đặt chân đến và hoàn toàn không hề hay biết. Lão già này cũng chẳng rõ thế quái nào một kẻ như nhóc Swoo lại nắm bắt được hành tung của nơi này, nhưng cái hành vi ép buộc ta phải quay trở lại cái địa điểm mà ta đã chủ động đoạn tuyệt bấy lâu nay quả thực là vô cùng đáng ghét mà."
Nương theo hướng đi của lão, khía cạnh lão nhận biết rõ mồn một cái địa điểm nơi đám bằng hữu đồng đội từng cống hiến cho trận chiến cuối cùng là điều hoàn toàn chắc chắn. Tuy nhiên, lão quyết không thể biết được bên dưới lòng đất kia ẩn giấu thứ gì. Dẫu biết rõ sự hiện diện của Arcana, nhưng ngoài khía cạnh đó ra thì lão bắt buộc phải mù tịt trước những thứ còn lại. Bởi ngay cả chính Swoo – người trực tiếp dẫn lão đến nơi này – cũng chẳng dám khẳng định chắc chắn sẽ bắt gặp thứ gì bên dưới kia.
"Tại sao ngày trước ông nội lại chủ động đoạn tuyệt với nơi này?"
"Việc giữ gìn chút chấp niệm trong quá khứ dẫu là tốt, nhưng ta cảm thấy nếu cứ tiếp tục chôn chân ở đây thì bản thân sẽ bị chìm đắm hoàn toàn vào trong đó mất. Chính vì cái lý do đó nên ta mới chủ động đoạn tuyệt. Ta từng tự nhủ rằng cái khoảnh khắc bản thân quay trở lại nơi này... bắt buộc phải là sau khi đã dọn dẹp ổn thỏa toàn bộ mọi chuyện trên đời cơ."
"Hành vi ép buộc của ta có khiến ông nội thấy bực dọc không?"
"Lão già này biết thừa nhóc không phải là loại người thiếu suy nghĩ, chỉ biết dẫn ta đến đây để khoe khoang ba cái thứ vớ vẩn. Vì thế nên ta chẳng có lý do gì để bực dọc cả. Đây chắc chắn là một việc vô cùng cần thiết đúng không?"
Swoo gật đầu rồi sải bước bám theo sau Salvador. Diễn tiến được một lát, Salvador đột ngột dừng chân tại một vị trí rồi dùng chân dậm mạnh xuống đất liên tùng tục.
"Chính là cái nơi này sao?"
"Ông nội hoàn toàn không biết vị trí lối vào sao?"
"Lão già này chưa từng một lần đặt chân vào bên trong."
Swoo không thèm gặng hỏi nguyên do. Dẫu không hỏi cô cũng thừa sức hiểu rõ mọi chuyện. Cái khoảnh khắc chứng kiến dãy hành lang vừa uy nghiêm vừa tối tăm kia hiện ra, ngay đến cả một kẻ như Swoo cũng phải đứng hình, bất lực không thốt nên lời. Nhỡ đâu để Salvador tận mắt chứng kiến cái khung cảnh đó, rốt cuộc lão già này sẽ bộc phát ra loại cảm xúc kinh hoàng đến nhường nào... cô hoàn toàn không tài nào hình dung nổi.
"Chiến thắng lúc này hiện diện nhóc ở bên cạnh. Sẽ không có cái kịch bản một lão già như ta phải quỵ ngã một cách thảm hại đâu nhỉ."
Salvador bật cười ha hả, Swoo cũng khẽ mỉm cười đáp lại.
"Cái nơi này đúng là lối dẫn xuống bên dưới thật, nhưng phe ta không cần phải tốn công tự mình leo xuống làm gì đâu, ta có thể ứng dụng dịch chuyển không gian để đi tiếp. Ông nội muốn lựa chọn phương án nào đây?"
"Cứ tự mình leo xuống đi."
Swoo không thèm gặng hỏi lý do mà chỉ lẳng lặng gật đầu chấp thuận. Cô hiểu lão già này đang khát khao muốn được tự mình sải bước trên chính con đường mà đám bằng hữu đồng đội năm xưa từng đi qua.
"Ừm."
Swoo dậm chân xuống đất, chủ động mở toang cánh cửa dẫn lối xuống thế giới ngầm bên dưới. Ngay tại bên trong lối đi quyết không thể nào tồn tại mùi thuốc súng kia, Salvador lại bỗng chốc cảm nhận thấy mùi thuốc súng nồng nặc hệt như đang hiển hiện ngay trước mắt vậy.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn