Chương 10: Reinhardt-4
Đệ Nhị Cao Thủ Trùng Sinh · Glodia · 315 chương · ~35 phút đọc · Tạo 23/08/2026
Toàn chương
"... Hừm... Thế này chắc là ổn rồi."
Leonardo nhìn đống hành lý đã thu xếp xong xuôi rồi lẩm bẩm.
[Thật sự chẳng có gì luôn. Sao quần áo chỉ có đúng ba bộ thượng y với hạ y thế này?] Hành lý của Leo không chỉ đơn giản mà còn có phần hoang tàn. Chỉ có ít lương khô, ba bộ quần áo, một bộ giáp xích, một bộ giáp da và vài đồng bạc lẻ.
<Lúc này tôi chỉ là một lính đánh thuê lang thang thôi mà. Hành lý nhiều quá chỉ thêm vướng víu thôi. > [Nhưng sao tiền cũng ít quá vậy.]
"Định mua thịt để bồi bổ, ai ngờ gặp phải lão điên nào đó làm tôi nôn sạch ra hết. Chi phí ăn uống thâm hụt nặng nề luôn đấy."
Lão đó tên gì nhỉ... Hiền Giả? Hay là Thái Giám? Cùng kết thúc bằng chữ "Giả" nên cứ hay nhầm lẫn. À, mà dù sao cũng là cùng một người thôi.
[Ăn nhanh quá thì dễ đau bụng. Ta là vì lo lắng cho ngươi nên mới làm thế bằng cả tấm lòng đấy.] Nghe lão tuôn ra những lời ngụy biện mà mặt không biến sắc, tôi chỉ biết cười khổ.
"Tôi chẳng thiết tha gì cái tấm lòng đó đâu, nên làm ơn hãy gói ghém nó lại thật kỹ rồi nhét sâu vào lồng ngực mình đi."
[Đó là lời một người trò nên nói với sư phụ sao?]
"Vậy sư phụ định cho đồ đệ xem nội tạng của mình chắc?"
Trong lúc những lời độc địa đầy "ấm áp" qua lại giữa hai bên, hành lý đã được thu xếp xong hoàn toàn. Đeo túi lên vai, Leo nhìn về phía cửa.
"Được rồi, giờ thì..."
"Có chuyện gì sao, cậu bé Leonardo? Ta nghe thấy tiếng nói chuyện từ nãy đến giờ."
"Không có gì đâu ạ! Tôi ra ngay đây!"
Có vẻ như việc độc thoại hơi quá dài khiến Chris cảm thấy thắc mắc và gọi tôi. Phớt lờ những lời nhảm nhí của Hiền Giả, Leo xách hành lý bước ra khỏi quán trọ.
"Xin lỗi vì đã để ngài phải chờ."
"Không sao. Chỉ là thấy cậu nói chuyện một mình hơi nhiều nên ta lo có chuyện gì thôi."
"Không sao đâu ạ. Tính tôi vốn dĩ hơi lảm nhảm một chút... Ha ha..."
Tôi dự định sẽ giấu kín sự hiện diện của Hiền Giả nếu có thể. Việc nói ra chẳng mang lại lợi ích gì, trái lại còn phải tính đến khả năng bị tấn công bởi những kẻ thèm khát Đá Hiền Nhân hoặc chính bản thân lão.
<Trong số đó, tuyệt đối không được để ngài Chris biết. > [Tại sao?] Tại sao thì chắc chính Hiền Giả cũng rõ. Chỉ là lý do đó quá xa vời và thuần khiết đến mức lão không thể nhận ra một cách trực quan mà thôi.
<Người đó cực kỳ ngưỡng mộ những thứ kiểu như vậy. > Christina Reinhardt, dù đã ngoài ba mươi nhưng cô ấy vẫn là một con người đáng thương, luôn khao khát những sức mạnh thần bí đã lỗi thời từ lâu như "Hắc Viêm Long, Ma Nhãn, hay Lời nguyền cánh tay phải".
<Và trong đó bao gồm cả "Hộ mệnh linh" nữa. > Cái thiết lập về một linh hồn luôn túc trực bảo vệ phía sau mình, kiếp trước khi đi làm nhiệm vụ cùng cô ấy, tôi đã từng nghe kể qua.
<Nhưng nếu người đó biết đó là Hiền Giả? Ngài nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra? > [Thì fan của vị Hiền Giả này lại tăng thêm một người chứ sao. Hắc hắc...] Không nhận thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề, Hiền Giả đáp lại bằng một giọng điệu không thể khinh khỉnh hơn.
<Nếu ngài thấy ổn với một fan cuồng suốt ngày lảm nhảm mấy thứ đó thì tôi sẽ nói ngay đây. > Leo không ngần ngại mà lên giọng.
"Ngài Chris!"
[Ta xin lỗi. Ta sẽ không bao giờ nói mấy lời đó nữa.] Quả nhiên, không có gì hiệu quả hơn nỗi sợ hãi trong việc thay đổi thái độ.
Nhất là khi nỗi sợ đó chạm đến sự ghê tởm mang tính bản năng và lý trí.
"Có chuyện gì vậy?"
Thực ra tôi không có ý định tiết lộ về Hiền Giả. Lý do tôi gọi cô ấy nằm ở một chuyện khác.
"Vị kỵ sĩ hộ tống đâu rồi ạ?"
"Ngươi đang nói về "cựu" kỵ sĩ hộ tống Zehad sao?"
Đúng là hắn đã bị đuổi việc thật rồi.
"... Vâng, giờ thì đã thành "cựu" kỵ sĩ rồi nhỉ."
"... Về chuyện của Zehad, ta phải xin lỗi cậu. Ta rất tiếc."
Lời xin lỗi đột ngột khiến Leo khựng lại. Tôi không hiểu ngữ cảnh của lời xin lỗi này cho lắm.
"Ta đã nghe về những lời nhục mạ mà hắn dành cho Aria. Với thái độ hống hách và xúc phạm đó, nghe nói hắn còn rút cả kiếm ra nữa."
Nghĩ lại thì đúng là có chuyện đó thật.
Nhưng vì đó là một chuyện quá nhỏ nhặt nên tôi đã sớm quên bẵng đi rồi.
"Không sao đâu ạ. Tính ra thì người khơi mào cuộc chiến với Ariasphil cũng là tôi mà."
"Cảm ơn vì cậu đã thấu hiểu."
Trong lúc trò chuyện, Leo nhìn quanh với vẻ kỳ lạ.
"Có chuyện gì sao?"
"Nhưng tôi không thấy Ariasphil đâu cả. Cô ấy đi đâu rồi ạ?"
Nhân vật chính đáng lẽ phải ở trung tâm cuộc đối thoại này lại không thấy tăm hơi.
"Aria hiện đang ngủ trong quán trọ. Có vẻ như việc đối đầu với cả Balrog lẫn Zehad đã khiến con bé kiệt sức."
Dù Ariasphil có là thiên tài đi chăng nữa, ở thời điểm này chắc chắn cô ấy vẫn có giới hạn về thể lực. Nếu là người bình thường, chắc hẳn đã gục ngã vì kiệt sức ngay sau khi đối đầu với Balrog rồi.
"Ta không đánh thức con bé để nó được nghỉ ngơi thật tốt. Ở lứa tuổi đó, ngủ cũng là một hình thức rèn luyện mà."
"Ngài nói đúng ạ."
"Và đồng thời, còn có một lý do khác nữa."
Ánh mắt của Chris trở nên nghiêm túc. Đó là một cái nhìn mang sức nặng khác hẳn với vẻ hào nhoáng hay làm màu thường ngày.
"... Tôi có thể hỏi đó là lý do gì không ạ?"
"Ta muốn nhờ cậu chăm sóc cho Aria thật tốt."
"... Chăm sóc Aria sao?"
Nhờ vả tôi chăm sóc Ariasphil à, đây là một lời đề nghị có hơi khác so với hướng đi ban đầu khi tôi mới gặp Chris.
"Con bé... Aria ấy, dù là người thân như ta nói ra thì có hơi kỳ nhưng con bé là một thiên tài xưa nay hiếm thấy."
Điều đó thì Leo hiểu rõ hơn bất cứ ai. Không chỉ ở quá khứ và hiện tại, mà ngay cả hơn mười năm sau ở tương lai, cũng không có thiên tài nào vượt qua được Ariasphil.
"Chính vì thế, con bé không tránh khỏi sự cô độc. Giống như định mệnh của những kẻ xuất chúng, con bé phải gặm nhấm sự cô đơn của một con sói kiêu hãnh."
"... Ra là vậy."
Chắc chắn là thế rồi. Trở nên xuất chúng, nói cách khác, nghĩa là phải khác biệt với số đông.
"... Nhưng sau khi gặp cậu, Aria đã thay đổi."
"..."
"Ngay cả ta cũng không ngờ con bé lại có thể bộc lộ cảm xúc của mình đến mức đó. Gác chuyện thực lực tiến bộ sang một bên, sự biến chuyển cảm xúc đó có lẽ là một bước trưởng thành lớn với tư cách là một con người."
Nghĩ lại thì, Ariasphil ở kiếp trước luôn giữ một khuôn mặt không cảm xúc. Như thể không có hứng thú với bất cứ điều gì, cô ấy nhìn thế giới với một vẻ chán chường tột độ.
"Vì vậy, ta muốn nhờ cậu. Xin đừng để con sói cô độc đó phải lẻ loi một mình."
Dù nghe hơi sến súa một chút, nhưng đây là một cuộc đối thoại đầy ý nghĩa.
"Tôi hiểu rồi. Dù ngài không nhờ vả, tôi cũng sẽ nỗ lực để được ở bên cạnh cô ấy."
"Vì cậu cũng là một con sói cô độc tương tự mà. Không có gì vui mừng hơn việc gặp được một đối thủ xứng tầm và cũng là người cùng hội cùng thuyền nhỉ."
Câu nói cuối cùng khiến tôi thực sự nổi da gà. Những lời tra tấn thính giác tàn nhẫn làm môi và lưỡi của Leo giật giật.
"... Nhưng có một điều tôi muốn đính chính."
"Gì vậy? Ta có nói hớ điều gì sao?"
Mũi tên ngôn từ đã được lên dây.
"Sói là động vật sống theo bầy. Những sinh vật thuộc họ chó hầu hết đều có bầy đàn. Thế nên, một con sói cô độc..."
Trước sự thật đó, Chris nở một nụ cười đậm chất triết lý và phản bác.
"Hừm, đó là vì kiến thức của cậu còn hạn hẹp nên mới không biết thôi. Ta đã từng thấy rồi. Hình ảnh một con sói lầm lũi đi một mình..."
"À, đó là con sói bị đuổi khỏi đàn đấy ạ."
"... Cái gì?"
Nhưng thực tế thì luôn phũ phàng.
"Sói cô độc thường rơi vào hai trường hợp. Một là sói trẻ tách đàn để tự lập bầy mới, hai là sói già bị đào thải khỏi bầy."
Lông mày của cô ấy rung lên bần bật như thể đang gặp địa chấn. Không chỉ lông mày, ngay cả biểu cảm trang nghiêm cũng đang méo mó thảm hại.
"Cái... cái đó...! Ý ta nói là một con sói trẻ! Đúng thế!! Một con sói trẻ!!"
"Nhưng nếu một con sói trẻ mà cô độc, thì đó là một con sói thất bại ạ. Vì không đủ sức mạnh nên mới không lập được bầy, cũng chẳng thể gia nhập vào đâu được."
Tôi đã nói rồi, thực tế luôn phũ phàng mà.
"... Cái... cái đó..."
Chris lại một lần nữa không thốt nên lời. Vì cô ấy luôn ôm giữ những lý tưởng về sư tử cao quý, về sói cô độc.
"Sư tử cao quý... thì thôi đi... nhưng sói... sói cô độc thì không thể như thế được...!!"
Nhưng trong tự nhiên làm gì có mấy thứ đó đâu.
[Ngươi có vẻ rất khoái chí trong việc băm vằn tâm hồn trẻ thơ của người ta nhỉ.] <Người đó mà còn tâm hồn trẻ thơ gì nữa, già quá rồi còn đâu? > [Đồ tàn nhẫn.] <Đại tự nhiên lúc nào chẳng tàn nhẫn. > Đại tự nhiên cái nỗi gì chứ.
"Leonardo?"
Trong khi một người phụ nữ đang chìm trong nỗi mất mát sâu sắc vì lý tưởng bị sụp đổ, thì một thiếu nữ khác lại đang tiến đến với dáng vẻ rạng rỡ.
"Ariasphil?"
Phía sau là Ariasphil.
Có vẻ như sau khi nghỉ ngơi, sự mệt mỏi đã tan biến hoàn toàn, cô ấy đang tỏa sáng với vẻ ngoài xinh đẹp của mình.
Đôi mắt xanh biếc tràn đầy sinh khí, mái tóc trắng dài mượt mà như đang say ngủ trong ánh hào quang.
Làn da cũng mịn màng và ẩm mượt như tuyết trắng.
[Mới không gặp một lát mà con bé trông xinh hơn hẳn nhỉ. Có trang điểm không đấy?] <Cô ấy không biết làm mấy thứ đó đâu. Là vẻ đẹp tự nhiên đấy. Vẻ đẹp tự nhiên. > Ariasphil hoàn toàn không quan tâm đến trang điểm hay quần áo đẹp. Thay vào đó, cô ấy chỉ để mắt đến những thanh kiếm sắc bén hay những bộ giáp phòng thủ tốt.
Dù vậy, cô ấy vẫn được mệnh danh là mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành chỉ nhờ vào ngoại hình.
<Tôi thì nghĩ đất nước nghiêng ngả là vì tài năng của cô ấy thì đúng hơn. > [Khen hay chê thì chọn một cái thôi. Ngươi nói thế làm ta khó xử quá.] Tôi cũng chẳng định khen hay chê gì. Chỉ là sự thật nó thế thôi.
"Xin lỗi vì đã đến muộn. Mình dậy hơi trễ..."
"Không sao. Trải qua chuyện đó mà dậy sớm được mới là lạ đấy."
Trong lúc chào hỏi Leo, cô ấy nhìn sang người cô của mình đang gặm nhấm nỗi đau sâu sắc.
"Sư tử... không, sói... sói... ít nhất là sói..."
Lý tưởng hằng ngưỡng mộ bị sụp đổ khiến tinh thần cô ấy cũng đang tan vỡ theo.
"... Cô, à không, ngài Chris bị làm sao vậy?"
Chuyện đó có thể tóm gọn trong một câu thế này.
"Ngài ấy đang trong quá trình trở thành người lớn thôi."
Đường đến bản gia Reinhardt nói xa thì xa, nói dài thì dài. Phải mất cả ngày cưỡi ngựa đến thành phố, sau đó phải trả một khoản tiền lớn để sử dụng Cổng Dịch Chuyển.
"Chi phí Cổng Dịch Chuyển cứ để ta lo."
"Như vậy có ổn không ạ? Tôi biết chi phí đó không hề nhỏ..."
"Không sao. Gia tộc Reinhardt không yếu đến mức bị lung lay bởi số tiền đó đâu."
[Nhưng có vẻ rất yếu trước việc bị phá hủy lý tưởng đấy.] <Cái đó chỉ giới hạn với ngài Chris thôi. > Dù nghĩ vậy, Leonardo vẫn nhìn Chris và nói.
"Tôi sẽ nỗ lực để xứng đáng với số tiền đó."
"Ta sẽ chờ xem."
Nhóm của Leo cứ thế bước lên Cổng Dịch Chuyển để di chuyển.
Và nơi họ đặt chân đến sau khi qua cổng chính là...
"Chào mừng đến với bản gia Reinhardt, cậu bé."
Đó là đại biệt thự của gia tộc Reinhardt.
"Nơi này dù nhìn bao nhiêu lần vẫn thấy kinh ngạc thật."
Có vô số điểm đáng để kinh ngạc. Đầu tiên là quy mô hùng vĩ của biệt thự, rồi đến việc Cổng Dịch Chuyển vốn chỉ những thành phố nhỏ mới đủ sức lắp đặt lại hiện diện ngay trong tư dinh, và diện tích khu vườn rộng lớn đến mức gọi là một khu rừng nhỏ cũng chẳng sai.
[Ruben, cái tên đó có vẻ kiếm được khá nhiều tiền nhỉ?] <Đến cả Dũng giả mà còn không kiếm được tiền thì thiên hạ này ai sống nổi nữa. > [... Cũng đúng.] Không hiểu sao biểu cảm của Hiền Giả có chút u ám. Không hẳn là một cảm xúc đơn thuần, mà là một vẻ mặt phức tạp khó diễn tả, nhưng chưa kịp hỏi thì một đám đông đã tụ tập ở cổng chính.
Tiếng ồn ào vang lên, các thị tùng từ trong biệt thự ùa ra, xếp thành hai hàng dài ở lối vào.
[Đúng là phong thái đón rước quân vương nhỉ.] <Cũng phải thôi. Vì có cả Ariasphil và ngài Chris mà. > Hai nhân vật trực hệ của gia tộc xuất hiện, nếu không đón tiếp nồng hậu thế này thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra.
"Ồn ào quá, ngài Chris."
"Ta cũng thấy vậy, Aria. Thế nên ta mới không báo trước việc mình về, nhưng xem ra cũng vô ích."
Dù chính hai người họ chẳng mấy mặn mà với buổi lễ chào đón này.
"Ngài đã về rồi ạ, thưa tiểu thư."
Vị quản gia già đứng ở trung tâm, Alfred Sebastian, tiến về phía hai tiểu thư nhà Reinhardt.
"Đã lâu không gặp, Alfred."
"Cũng chẳng lâu đến thế đâu ạ. Nếu tính từ chuyến phiêu lưu đi tìm "cái tôi" lần trước của ngài thì thời gian trôi qua thực sự rất ngắn..."
Cái bóng chống đỡ gia tộc Reinhardt lập tức bịt miệng vị lão nhân để che giấu lịch sử đen tối của mình.
"... Xin lỗi tiểu thư. Tôi đã lỡ lời khi có khách ở đây."
"Dù không có khách thì cũng nên hạn chế kể mấy chuyện đó đi, Alfred."
Alfred giữ vẻ mặt nghiêm nghị, nhìn về phía Leo. Trước phong thái và lễ nghi đó, trong phút chốc Leo lại một lần nữa cảm nhận được đẳng cấp của nhà Reinhardt.
"Xin chào, tôi là Alfred Sebastian, quản gia của gia tộc Reinhardt."
Lễ nghi giữa kỵ sĩ và quý tộc thì tôi đã biết rõ. Nhưng để để lại ấn tượng tốt với quản gia trưởng Alfred, chỉ dừng lại ở mức đó là chưa đủ.
"Xin chào quản gia. Tôi là Leonardo, một lính đánh thuê lang thang. Xin lỗi nhưng tôi không thể tiết lộ họ của mình."
Vừa chào hỏi đúng lễ nghi, Leo vừa nhìn Alfred. Dù lễ nghi chuẩn mực cũng đáng chú ý, nhưng điều Alfred thắc mắc lại nằm ở chỗ khác.
"... Tại sao vậy, ngài Leonardo?"
"Vì tôi không phải là chủ nhân của họ (Seong-ju-in / Chủ thành) mà." (Chơi chữ: Seong (Họ) và Seong (Thành)) Không khí bỗng chốc đông cứng, những ánh nhìn trở nên lạnh lẽo.
Đến cả Leo, người vừa buông lời đùa giỡn, cũng cảm thấy ngượng ngùng trong khoảnh khắc đó.
[... Nếu đầu óc có vấn đề thì phải nói trước chứ. Biết thế ta đã không đưa Đá Hiền Nhân cho ngươi rồi.]
"Phụt... Hahaha... Brừ... Hahahaha!!"
Đúng lúc đó, một tràng cười sảng khoái vang lên.
"A hắc!! A hi hi hi...! Hi hi hi hi...!!"
Ở đó không còn vị quản gia trưởng nghiêm nghị, cũng chẳng còn quý ông lịch lãm nào nữa.
Chỉ còn một lão già đang quằn quại vì một câu chơi chữ rẻ tiền.
"Xin lỗi...! Xin lỗi...! Hư hừ...!"
"Ông bị sao vậy?! Alfred!"
Alfred hít thở sâu vài lần và hắng giọng để nén cơn cười lại.
"Hừm, hừm... Xin lỗi. Tôi đã thất lễ quá..."
"Không sao đâu ạ. Mà trong số hoa quả tráng miệng có cam không ạ? Đã lâu rồi tôi chưa được ăn cam."
"Phụt... Khặc khặc khặc...!! A hi!! A hi! Hi hi hi!!"
[Gì vậy? Lão ta bị sao thế? Bị bệnh hễ nghe mấy lời nhảm nhí là cười à?] <Đúng thế đấy. > Alfred Sebastian.
Ông là vị quản gia làm việc lâu năm nhất ở Reinhardt, là quản gia trưởng danh tiếng nhất.
Đồng thời, nhờ phong thái, ngôn hành và lễ nghi quý phái, ông là một nhân cách lớn được đàn ông kính trọng, phụ nữ mến mộ.
Leo cũng từng rất kính trọng và ngưỡng mộ ông với tư cách là một người đàn ông, một con người.
Nhưng vào một ngày nọ,
"Có chuyện gì vậy, ngài Leo?"
"À, tôi đang tìm chút đồ. Tôi làm mất chiến lợi phẩm thu được từ trận chiến với kỵ sĩ xương rồi."
"Vậy sao? Tôi cũng đang rảnh, để tôi tìm cùng ngài nhé."
"À! Cảm ơn ông. Vì tên kỵ sĩ xương đó mà tôi đang đau hết cả đầu đây."
Tôi hoàn toàn không có ý định chọc cười. Chỉ là vì xuất thân lính đánh thuê nên lời nói không được trau chuốt, chứ tuyệt đối không có ý định tấu hài.
"Phụt!"
Và thế là Leo nhận ra rằng con người không ai là hoàn hảo cả.
[... Nghĩa là cái trò đùa đến cả trẻ sơ sinh nghe xong cũng phải nghiêm mặt lại mà lão già đó lại thấy buồn cười sao?] <Không phải là cười xã giao đâu, là vì lão thực sự thích nên mới cười đấy. Thậm chí sau lần đó, chúng tôi còn trở nên thân thiết hơn nhiều. > Kể từ đó, mối quan hệ giữa tôi và Alfred không chỉ dừng lại ở mức công việc, mà thỉnh thoảng còn trở thành những đồng nghiệp có thể đùa giỡn với nhau.
"Khặc khặc khặc!!"
[Nhưng mà...]
"Khặc khặc khặc khặc khặc!!"
[Cười quá đà rồi đấy? Không sợ cười đến chết luôn à?] Ây da, làm gì có chuyện đó, dù có cười thế nào đi nữa thì ngài Alfred cũng đâu đến mức...
Phịch.
Alfred ngã xuống. Miệng sùi cả bọt mép.
"... Alfred!!!"
Leonardo, 13 tuổi.
"Ngài Alfred!!"
Mới đến gia tộc được 13 phút.
"Quản gia trưởng!!"
Đã làm quản gia trưởng ngất xỉu.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn