Chương 168: Chương 163 Catastrophe
Tôi trở thành một con Rồng trong thế giới Cyberpunk · Giaheo2907 · 369 chương · ~27 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Tập 2 Khi Enoch vừa dọn dẹp xong và đang châm một điếu thuốc, còn Kou thì đang dỗ dành lũ trẻ, cuộc gọi từ Angela truyền đến.
Bình thường cậu sẽ nhận máy mà không suy nghĩ gì nhiều, nhưng lúc này thì không thể.
Enoch dập mạnh điếu thuốc đang hút dở rồi bắt máy.
"Enoch đây."
Kou, người đang ở cách đó một khoảng, dường như cũng cảm nhận được điều gì đó.
Anh nhẹ nhàng đẩy lũ trẻ ra và chuẩn bị sẵn sàng để có thể di chuyển bất cứ lúc nào.
Enoch đảo mắt nhìn quanh một lượt rồi chuyển sang chế độ loa ngoài.
Chẳng rõ lý do, nhưng cậu cảm thấy Kou cũng cần phải nghe cuộc gọi này.
[Enoch!]
"Angela, giọng chị... chẳng lẽ bên đó cũng bị tập kích sao?"
[Tình hình đang rất gấp—] Từ đầu dây bên kia, tiếng hét của Angela vang lên cùng với âm thanh của một vụ nổ lớn. Nó nằm ở nơi không quá xa so với vị trí của Enoch và Kou.
[Phù... xin lỗi. Tình hình đang rất gấp nên tôi sẽ nói nhanh. Vụ nổ bom vừa rồi là do những kiện hàng đi qua Hub giao hàng Eastheim đã được chuyển đến toàn bộ các chi nhánh ECPD và phát nổ đồng loạt.] Enoch và Kou đồng thời dời tầm mắt.
Họ tìm kiếm biểu tượng của ECPD giữa những tòa nhà đổ nát và đống mảnh vụn dưới đất.
Không mất quá nhiều thời gian. Giữa những đám bụi bê tông mịt mù, họ đã tìm thấy chiếc khiên lục giác – biểu tượng của ECPD.
[Người gửi là Salvador Ortega. Có kẻ đã mượn danh nghĩa của ngài ấy để thực hiện vụ khủng bố. Vì vậy hiện tại bên này đang—] Liên tiếp là những tiếng nổ và tiếng gió rít xé toạc không gian. Tiếng Angela nén hơi thở và tiếng Honoka rên rỉ như đang cố chịu đựng nỗi đau.
Cơ thể Kou nhấp nhổm như muốn lao đi ngay lập tức. Nhưng anh đã cố kìm lại.
Trong tình cảnh này, không được để cảm xúc chi phối. Nếu không sẽ càng nguy hiểm hơn. Lúc này, anh phải tin tưởng vào Honoka.
[—Tôi đang đến văn phòng của ngài ấy. Hai người... chắc không cần tôi phải hỏi đâu nhỉ?]
"Cũng chẳng cần tôi phải trả lời."
Dù không rõ lý do, nhưng cậu biết có kẻ đang muốn xử lý Salvador, và nhân tiện muốn dìm luôn cả Văn phòng [] xuống bùn.
Nhiêu đó là đủ rồi.
Enoch, người đã hoàn tất việc tái trang bị từ sớm, chỉ tay lên trời rồi nhìn Kou.
Kou nhanh chóng kiểm tra lại trang bị của mình, hiểu ý Enoch và ngước nhìn bầu trời.
Trong tình cảnh này, di chuyển bằng đường bộ vừa nguy hiểm vừa phiền phức. Chẳng những kẹt xe mà khi đi qua trạm thu phí chắc chắn sẽ phát sinh đủ thứ rắc rối.
Vì thế, họ phải sử dụng Skylines.
Dĩ nhiên Skylines cũng chẳng khác mặt đất là bao. Có đường đi cố định, tốc độ cố định và phải đi qua các trạm thu phí nhất định.
Trong tình huống bình thường thì phải làm như vậy.
Nhưng bây giờ không phải tình huống bình thường. Salvador đang gặp nguy hiểm. Văn phòng [] cũng đang gặp nguy hiểm theo.
Dẫu có giữ được mạng sống, liệu họ có bị vu oan rồi bị chặt đầu để trôi lềnh bềnh trong bể chứa không?
Thà rằng hành động quyết liệt còn hơn là để bị vu oan như thế.'Nếu đối phương gây hấn một cách vô lý, chúng ta chỉ cần tạo ra lý do để chúng phải hối hận là được.'
Giống như lời Swoo từng nói với cậu dạo trước.
"Tôi sẽ đến đó nhanh nhất có thể. Nếu chị đến trước thì đừng làm gì quá sức, hãy cứ câu giờ thôi."
Enoch biết Honoka rất mạnh, nhưng cậu tự tin mình có khả năng chiến đấu và giết chóc tốt hơn cả cô ấy.
Dẫu vậy, trong lời nói của Enoch còn chứa đựng một ý nghĩa khác.
Câu giờ đi. Trong câu nói đó ẩn chứa mong muốn cô đừng chết.
Dù Salvador có chết đi nữa, các chị cũng đừng chết... một sự ích kỷ như thế.
Không còn cách nào khác. Việc đâm đầu vào chỗ chết chỉ vì tiếc thương người đã khuất là một hành động ngu ngốc.
Trong những lúc thế này, càng phải hành động một cách kỹ lưỡng và lạnh lùng hơn.
Và quả nhiên, Enoch coi trọng gia đình mình là Angela hơn tất cả.
[... Tôi sẽ cố gắng.] Angela cũng hiểu được ý định đó của Enoch.
Cầu mong tâm ý đó cũng truyền được tới Honoka, Kou nhặt lấy một viên gạch đang lăn lóc dưới đất.
Anh lặng lẽ quan sát bầu trời, rồi dùng hết sức bình sinh ném viên gạch khi thấy một chiếc Hovercar mà mình từng muốn ngồi thử đi ngang qua.
Tiếng thép móp méo và tiếng kính vỡ vụn vang lên. Chiếc Hovercar của ECPD bị viên gạch của Kou găm trúng bỗng lảo đảo trên không trung.
Enoch không bỏ lỡ cơ hội đó, cậu kích hoạt Hord.
Cậu đạp lên đống đổ nát của tòa nhà rồi nhảy vọt lên chiếc Hovercar. Cậu lôi gã nhân viên ECPD đang ngất xỉu vì trúng gạch bên trong ra rồi ném xuống dưới.
Kou đỡ lấy gã ECPD rồi giấu tạm vào trong đống đổ nát, sau đó nhảy lên theo đúng lộ trình của Enoch để leo vào chiếc Hovercar.
Trong lúc đó, Enoch liếc nhanh các nút bấm bên trong xe rồi nhấn thử từng cái một.
Súng nổ vào không trung, bộ đàm vang lên và đèn pha nhấp nháy liên hồi. Ngay sau đó, tiếng còi hú bắt đầu vang lên dữ dội. Lúc này Enoch mới cầm lái và nhấn ga.
"Angela. Phía Swoo không có tin tức gì sao?"
[Tôi vẫn chưa gọi cho em ấy. Nhưng nhìn việc đến giờ vẫn chưa có liên lạc gì thì...]
"Có lẽ cô nhóc đã chờ sẵn ở đó từ sớm rồi cũng nên."
Swoo luôn cho thấy những dự đoán chính xác đến kỳ lạ. Có lẽ bây giờ cũng vậy. Enoch và Angela nghĩ thế rồi cười khổ.
[Chúng tôi sẽ đến nơi sau 2 tiếng nữa.]
"Bên này... chậc, hệ thống báo mất 7 tiếng. Dù có rút ngắn hết mức thì chắc 3 tiếng là tối đa."
[Tôi biết rồi. Đừng lo cho bên này, cứ từ từ mà đến.] Dứt lời, cuộc gọi bị ngắt cùng với âm thanh của một vụ nổ. Enoch không lo lắng quá nhiều. Bởi ở đó có Honoka, người từng là binh lực tối cao của Eden. Angela cũng khác hẳn với lũ Netwatcher tép riu.
Bên này chỉ cần làm tốt việc của mình là được.
"Đi thôi nào, cộng sự! U hyo o o—!!"
"... Phải."
Dù hơi bối rối trước sự phấn khích của Kou, nhưng Enoch nhận ra anh đang cố gắng làm vậy nên đã cụng nắm đấm với anh.
"Mà nhắc mới nhớ... Enoch."
"Chuyện gì."
"Văn phòng vẫn ổn chứ?"
Anh biết Văn phòng [] cũng đang gặp nguy hiểm cùng với Salvador. Và anh cũng biết ở đó có người bạn mà Swoo đã cứu.
Vậy thì chẳng phải bên đó cũng đang trong tình trạng khẩn cấp sao.
Enoch cũng đã từng suy nghĩ như vậy. Thậm chí cậu còn đắn đo không biết có nên quay lại văn phòng hay không. Nhưng cậu đã không đi. Lý do vô cùng đơn giản.
"Không đời nào cô nhóc đó lại không tính đến những chuyện mà chúng ta có thể nghĩ ra."
"À, phải rồi. Bên cô ấy là kiểu cảm giác như thế nhỉ."
Kou gật đầu như đã hiểu, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ.
"Hả? Gì cơ, hả? Cái này, ơ?"
Rồi anh cứ há hốc mồm hồi lâu.
"N-Này... Enoch. Cái này, cái này... C-Cái này..."
"Sao cứ gọi mãi... Cái này, cái quái gì..."
Enoch cũng không khác là bao. Enoch, người đang nhìn thẳng về phía trước, cũng thấy thứ giống như Kou.
"... Mưa sao?"
Cậu biết là có vài giọt mưa rơi. Chỉ là vì tình hình đang quá hỗn loạn và nó chỉ lác đác như mưa bụi nên cậu chẳng màng bận tâm.
"Là mưa, đúng không...?"
"... Tôi cũng không rõ nữa."
Vì đang lao đi nhanh trên chiếc Hovercar nên giờ cậu không thể không bận tâm đến nó.
Rào o o o o o o— Mưa trút xuống. Một cơn mưa rào nặng hạt hơn trước, nhưng lại không hề làm ướt bất cứ thứ gì, bắt đầu đổ xuống khắp toàn bộ Eden.
Sâu thẳm trong một cơ sở thoát nước nằm đâu đó giữa West Town và South Peak.
Giữa bóng tối đen kịt, một bóng người khoác chiếc áo mưa rách nát đang cựa quậy.
Dù mệt mỏi và kiệt sức đến mức khó có thể đi lại vì những việc đã làm cách đây không lâu, nhưng lúc này bóng người đó buộc phải cử động cơ thể.
Bởi cô cảm nhận được những gì sắp xảy ra bên ngoài cơ sở thoát nước, hay đúng hơn là trên toàn bộ Eden.
"... Ma pháp?"
Giọng nói non nớt vang lên trong đường hầm hình tròn. Kèm theo đó là tiếng áo mưa sột soạt.
"Ư ư..."
Sinh vật nhỏ bé đang cựa quậy trong áo mưa rên rỉ rồi gắng gượng đứng dậy. Cô nhấp một ngụm nước mưa đã hứng sẵn để thấm giọng, rồi bò lổm ngổm ra khỏi kênh dẫn nước.
Sinh vật vừa bước ra ngoài đó là một cô bé nhỏ nhắn. Một cô bé có mái tóc đen tuyền và đôi mắt đen láy.
Cô bé có một chiếc đuôi được bao phủ bởi những lớp vảy đen kịt giống như mái tóc. Nhưng dường như không thể kiểm soát được chiếc đuôi đó, cô bé cứ ôm khư khư nó vào lòng.
Trong tư thế đó, cô bé ngước nhìn bầu trời.
"Oa..."
Dưới bầu trời mù mịt như mọi khi là những đám mây đen có màu sắc giống hệt mái tóc của cô bé.
Cô bé rất thích những ngày như thế này. Bởi vì cô bé có thể hứng được nước để uống mỗi khi khát.
Dù nó chẳng có vị gì và đôi khi còn đặc quánh một cách kỳ lạ, nhưng đối với cô bé, đây vẫn là một ngày quan trọng.
Vì thế đáng lẽ phải mang bình nước ra hứng, nhưng cô bé chẳng còn tâm trí đâu để làm việc đó.
Bởi có thứ còn quan trọng hơn cả dòng nước đang trút xuống từ trên cao kia đang bao phủ bầu trời.
Tại sao mây đen lại kéo đến, tại sao sau đó mưa lại rơi, tại sao mưa lại đặc quánh và có vị kim loại kỳ lạ.
Cô bé không hề biết bất cứ điều gì về những chuyện đó.
Nhưng cô bé biết ma pháp. Dù không hiểu từ "ma pháp" nghĩa là gì, nhưng cô bé hiểu bản năng đó là gì.
"Mình đã chờ mãi...!"
Mây đen. Toàn bộ những đám mây đen kịt kia chính là ma pháp. Thứ mà cô bé đã chờ đợi, chờ đợi và chờ đợi mãi...
"Ma pháp của mẹ...!"
Cô bé muốn được thấy ma pháp của mẹ. Cô bé mong mẹ sẽ đến tìm mình. Vì thế cô bé đã thử sử dụng loại ma pháp giống hệt mẹ, thử đi theo những nơi mẹ từng đi qua, và thử làm những việc mẹ từng làm.
Thế nhưng mẹ vẫn không đến. Cũng không thể dễ dàng tìm thấy mẹ. Bởi ma pháp của mẹ không để lại dấu vết giống như ma pháp của cô bé.
Dẫu vậy, cô bé vẫn chờ đợi.
Theo những gì cô bé nghe lỏm được, người mẹ thì không thể không yêu thương con mình. Vì thế cô bé nghĩ rằng một ngày nào đó mẹ sẽ quay lại và chắc chắn sẽ yêu thương mình.
Nếu mẹ bận, cô bé cũng có ý định sẽ đi tìm mẹ. Để chuẩn bị cho cuộc gặp gỡ vào một ngày nào đó, cô bé luôn mang theo miếng Socola định tặng mẹ ở trong người.
Đó là một miếng Socola cực kỳ, cực kỳ ngon, nhưng cô bé đã cố nhịn. Ăn Socola sẽ khiến người ta mỉm cười. Cảm xúc đó được gọi là hạnh phúc. Cô bé muốn được thấy dáng vẻ mẹ mỉm cười hạnh phúc.
Dường như hôm nay, cô bé sẽ được thấy nụ cười đó. Nơi tạo ra ma pháp kia nằm cách đây không xa. Cô bé kéo lê cơ thể đau đớn, chuẩn bị sẵn sàng để chạy đi ngay lập tức.
Nhưng rồi, cô bé khẽ nghiêng đầu. Nụ cười rạng rỡ cũng hơi méo mó đi một chút.
"Mẹ...?"
Ma pháp của mẹ có gì đó khác lạ.
Cho đến nay, những ma pháp của mẹ mà cô bé ngước nhìn luôn mang bầu không khí điềm tĩnh và xinh đẹp, nhưng ma pháp lúc này lại quá đáng sợ và hung hãn.
Hơn nữa, quy mô của nó cũng ở một đẳng cấp hoàn toàn khác. Cứ như thể nó khổng lồ đến mức muốn nuốt chửng cả bầu trời vậy. Trông nó cứ như những chiếc răng nanh đang chỉa ra lởm chởm, và dường như đang gầm gừ giận dữ.
Trước cảnh tượng đó, cô bé vô thức co rúm người lại.
"Giận sao? Phẫn nộ...? Mẹ đang phẫn nộ sao...?"
Mọi đám mây đều là ma pháp. Ngay cả một hai giọt mưa đang rơi cũng là ma pháp. Nhìn mặt đất không hề bị ướt thì chắc chắn đó là ma pháp rồi. À không, thay vì gọi là ma pháp thì đúng hơn phải là...
"Ê, ê... Ê-tê, rơ... Ether."
Ether. Cô bé nhớ lại lời của những người mặc áo trắng từng hành hạ mình. Họ gọi sức mạnh tạo nên ma pháp là Ether.
Chính những giọt mưa này là Ether đó. Vì là cô bé sử dụng ma pháp nên có thể nhận ra được.
Ether tích tụ lại khiến cơ thể trở nên nặng nề, để rồi cuối cùng đang rơi xuống thế gian từng giọt một. Thứ đó trông giống như cơn mưa đang trút xuống từ những đám mây đen.
"Mẹ đang giận dữ..."
Cô bé nhìn xuống miếng Socola đang ôm trong lòng. Miếng Socola từng bị người ta dẫm đạp thì cô bé đã ăn hết rồi. Thứ cô bé đang cầm lúc này là miếng Socola vẫn còn nguyên hình dáng xinh đẹp.
"Nếu ăn Socola mẹ sẽ thấy ổn hơn chứ...?"
Ăn Socola sẽ thấy hạnh phúc. Cơn giận dữ khủng khiếp kia chắc cũng sẽ nguôi ngoai thôi.
Cô bé nở một nụ cười đầy sợ hãi rồi bắt đầu bước đi. Dù lảo đảo và lảo đảo, nhưng chỉ với ý nghĩ được gặp mẹ, cô bé vẫn có thể gắng gượng tiến về phía trước.
Không biết mẹ sẽ là người thế nào nhỉ.
Dù là người thế nào cô bé cũng thấy thích cả.
"Hì hì..."
Bởi chỉ cần thốt ra hai tiếng 'Mẹ' thôi là lòng đã thấy ấm áp rồi, nên mẹ chắc chắn sẽ là một người tuyệt vời.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn