Chương 174: Chương 169 Catastrophe
Tôi trở thành một con Rồng trong thế giới Cyberpunk · Giaheo2907 · 369 chương · ~24 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Tập 2
"Hì hì... Mẹ ấm quá..."
Trên sân thượng của tòa nhà đã sụp đổ một nửa, Swoo nhìn xuống nhóc con lấm lem đang nằm trong lòng mình.
Khuôn mặt cô bé rất giống Swoo, nhưng mái tóc, đôi mắt và cả chiếc đuôi đều là màu đen. Trong khi đó, Swoo lại mang sắc xám tro, dù không hẳn là đối lập nhưng màu sắc lại khác biệt rõ rệt.
Cô bé đó chẳng biết đang vui sướng điều gì, dù bị đẩy ra bao nhiêu lần vẫn cứ nhào tới ôm chầm lấy cô và cười hì hì.
Nhờ vậy mà chiếc áo khoác của Swoo đã lấm bẩn, nhưng cô bé dường như chẳng quan tâm, càng nỗ lực cọ má vào người cô hơn.
"Mẹ ơi, Socola ngon không?"
"Bẩn quá nên ta không ăn."
"Bẩn? Ý mẹ là nó dơ sao?"
"Ừ."
"A, không dơ mà...! Cái này... cái này vỏ vẫn còn nguyên đây này..."
Sột soạt sột soạt.
Nhóc con vừa vân vê túi Socola trong tay vừa ngước nhìn Swoo.
"... Có phải vì con dơ quá không...?"
"Ừ."
"Ư, ưi..."
Mũi và má của cô bé khẽ động đậy. Đôi mắt mở to ngập tràn nước mắt, lấp lánh như thể sắp rơi xuống bất cứ lúc nào.
Nhưng nó không khóc. Cô bé mím chặt môi, dũng cảm kìm nén lại, cố gắng nở nụ cười và giấu miếng Socola đi.
"Hì hì... Vâng, vậy thì con sẽ rửa sạch sẽ... C-Con sẽ mang miếng Socola sạch hơn đến—" Bàn tay Swoo giật lấy miếng Socola mà con bé đang giấu. Rồi cô thản nhiên bóc vỏ và cho vào miệng.
"Ơ... Không dơ sao...?"
Ngoàm ngoàm — Đáng lẽ bên trong miếng Socola này phải có hạnh nhân. Nhưng có lẽ v cô bé đã nắm chặt nó trong tay quá lâu, Socola bị chảy ra khiến hạt hạnh nhân trồi lên mặt ngoài trông khá kỳ dị.
Dẫu vậy, hương vị vẫn không đổi. Ngọt ngào, thơm bùi, giòn tan và rất ngon.
"Ngon lắm."
"Thật sao...?"
"Ừ."
"Mẹ ơi vậy thì... vậy thì mẹ thấy vui không?"
Dù không rõ cô bé này đang ám chỉ điều gì, nhưng trước mắt cô cứ gật đầu cái đã.
"Ừ, ta thấy vui."
"Hì hì..."
Swoo lau nước mắt cho rồi xoa đầu. Chẳng rõ lý do tại sao, chỉ là cô muốn làm như vậy. Cô cũng chẳng buồn thắc mắc về nguyên do.
"C-Còn nữa! Mẹ ơi có nhiều Socola lắm! Tất cả chỗ này đều là của mẹ!"
"Ta sẽ ăn sau. Mỗi ngày chỉ được ăn một miếng Socola thôi."
"Á... Tại sao?"
"Sâu răng đấy."
"Sâu răng...? Răng cũng là đồ ăn sao?"
"Không chỉ đồ ăn mới bị thối đâu."
"V-Vậy thì răng của con cũng bị sâu sao...? Một ngày con ăn tận hai miếng cơ..."
"Để ta xem nào."
Swoo nói rồi đưa ngón tay vào miệng nhóc con.
"Ư vút?! Ư vư... vư... v-oẹ..."
Dù có hơi lúng túng nhưng cô bé vẫn ngoan ngoãn há miệng ra.
Nhóc ấy không có răng nanh. Lưỡi cũng không khác gì người bình thường. Khác hẳn với Swoo – người có răng nanh mọc dài sắc lẹm và đầu lưỡi cũng nhọn hoắt.
'Mình giống rồng lớn hơn rồi.'
Có lẽ nên gọi đây là trạng thái gần với cá thể trưởng thành chăng?
Dù chỉ nhìn bằng mắt thường cô cũng nhận ra được. Dù chiều cao tương đương nhau, nhưng ở những phương diện khác của tộc Rồng, Swoo trông có vẻ "trưởng thành" hơn.
Nói một cách chính xác hơn, nhóc con này trông như đang ở trong trạng thái không thể lớn thêm được nữa. Một trạng thái bất toàn và dị dạng.
Thú thực, trong 'mắt' Swoo, việc nhóc con này còn sống đã là một phép màu rồi.
"Có hâu hăng không?"
"Không sâu. Nhưng vẫn phải cẩn thận đấy."
"A ha."
Rút tay ra khỏi miệng cô bé, Swoo thản nhiên lau vết nước bọt vào áo cô.
"Mà tại sao ta lại là mẹ của nhóc?"
"Vì mẹ là mẹ mà!"
"Nhóc có biết mẹ là gì không?"
"Là thứ gì đó tốt đẹp...?"
Swoo mấp máy môi định giải thích định nghĩa của từ 'mẹ', nhưng rồi cô quyết định lùi lại một chút vì nghĩ như thế này sẽ thú vị hơn.
"Thứ tốt đẹp thì nhóc cứ nhận lấy là được rồi mà."
"Hửm? Vì là thứ tốt đẹp nên mới phải làm mẹ chứ?"
Nhóc con nghiêng đầu nói như thể đó là điều hiển nhiên.
"Nhóc không cần những thứ tốt đẹp sao?"
"Chỉ cần mẹ vui là con cũng vui rồi."
Cô bé nói rồi lại rúc sâu vào lòng Swoo.
Một nhóc con bốc mùi cống rãnh, mặt mũi lấm lem bùn đất, vốn từ vựng thiếu hụt trầm trọng và không biết cách kiểm soát sức mạnh.
Sức mạnh của nhóc này lớn đến mức nếu người bị ôm không phải là Swoo mà là một người bình thường, chắc chắn cơ thể họ đã bị bóp nát vụn rồi.
"Nhóc tên là gì?"
"Tên...?"
"Hãy nói cho ta biết người khác gọi nhóc là gì."
"Ư mmm..."
Đôi mắt cô bé đảo liên hồi, môi mấp máy một hồi lâu rồi cuối cùng lại mếu máo.
"N-Nó dài quá nên khó gọi lắm..."
"Nhớ được gì thì cứ nói ra đi."
"S-Spi... Spici... S-eon... Know? Một, một... Một trăm bốn mươi sáu...?"
Quả nhiên là rất khó nói, nhóc con dùng hai tay giữ lấy chiếc đuôi đang ngoáy tít mù rồi bắt đầu khắc chữ xuống sàn sân thượng.
Két két — Tiếng động vang lên, những nét chữ được khắc xuống trông rất quen thuộc với Swoo.
S-U: 146
"C-Cái này con nhớ! Trước cửa phòng con có hình như thế này..."
"Sui."
"Hửm? Đó là gì vậy?"
"Từ hôm nay tên của nhóc là Sui."
"Sui...?"
"Ừ."
"Tên... Tên là gì? Nó giống như mẹ sao?"
Một câu hỏi thật mới mẻ. Cô chưa từng nghe thấy câu hỏi nào như vậy ở bất cứ đâu. Chính vì thế nó thật lạ lẫm và thú vị.
Swoo suy nghĩ kỹ rồi mới mở lời. Biểu cảm của cô lúc này đã rạng rỡ hơn trước.
"Một ký hiệu dùng để phân biệt người hoặc vật với những thứ khác. Đó chính là tên."
"Ký hiệu... Phân biệt? Vậy thì mẹ có tên là Mẹ sao?"
"Không, ta là Swoo."
"Swoo...? Mẹ không phải là mẹ sao...?"
"Mẹ không phải là tên. Ký hiệu dùng để phân biệt ta là 'Swoo'."
"Phân biệt... Tại sao phải phân biệt?"
Nhìn xem. Cô bé hỏi những thứ mà Swoo chưa từng nghĩ tới, và cũng chẳng cần phải nghĩ tới.
Đó là những câu hỏi khiến bộ não vốn luôn xoay về bên phải của cô phải xoay sang bên trái. Đối với Swoo, đây là những câu hỏi rất đáng hoan nghênh.
"Thế giới này có rất nhiều đống rác và những hòn đá lăn lóc."
"Vâng..."
"Chẳng ai quan tâm đến những thứ đó cả. Ai lấy đi, ai đá văng, hay chúng biến mất thì cũng chẳng ai màng tới. Bởi vì những thứ đó chẳng là gì cả."
"Hả..."
Nhóc con mở to mắt chớp chớp. Đối với Sui, đống rác là kho lương thực chứa thức ăn mỗi ngày, còn hòn đá chính là món đồ chơi của cô.
Nhưng vì không muốn phản bác lời mẹ, cô bé chỉ im lặng gật đầu. Và chẳng mấy chốc, cô cảm thấy mình thật đúng đắn khi đã ngoan ngoãn gật đầu.
"Nhưng nếu có tên, nhóc sẽ trở nên khác biệt với những thứ đó. Tên giống như một loại ma pháp biến những thứ quan trọng trở nên đặc biệt."
"O-Oa... Ma pháp! Ma pháp của mẹ!"
"Ừ, phải có cái tên như ma pháp đó thì dù Sui có ở đâu ta cũng có thể tìm thấy nhóc. Thế nên tên rất quan trọng. Không được quên đâu đấy."
"Tên... Đặc biệt... Sui quan trọng..."
Khóe miệng của Sui trễ xuống. Cô bé dũng cảm kìm nén nước mắt lúc nãy đã biến mất. Sui òa khóc nức nở và ôm chặt lấy Swoo.
"Vâng! Con sẽ làm Sui! Con sẽ trở thành thứ quan trọng!"
"Ái chà."
Cú ôm lần này ngay cả Swoo cũng thấy không hề dễ dàng.
.
"Sui Sui Sui. Hì hì..."
Sau khi cùng nhau ăn hết số Socola, Sui ngồi bên cạnh Swoo, đung đưa đôi chân vẻ rất vui sướng.
"Sui có nhà không?"
"Nhà?"
"Ta đang hỏi nhóc ngủ ở đâu khi trời tối đấy."
"Nơi ngủ là nhà sao? Vậy thì Sui có nhà!"
"Ở đâu?"
"Đằng kia!"
Nơi Sui chỉ tay là rìa của West Town. Đó là một cơ sở thoát nước, nơi tập trung đủ loại chất thải của toàn bộ khu vực West Town.
"Chuyển nhà thôi."
"Chuyển nhà?"
"Nghĩa là thay đổi nơi ở đấy."
"Ơ, ơ ơ..."
Sui đảo mắt vẻ lúng túng.
"Trong nhà có thứ gì quan trọng không?"
"Đ..."
Hòn đá. Món đồ chơi của Sui đang ở nhà... nhưng nhóc không thể nói ra được. Vì Swoo đã bảo hòn đá chẳng là gì cả.
Và cả những con búp bê mà nhóc đã gom góp lại để tặng mẹ khi gặp mặt nữa. Sui rất muốn chơi cùng chúng nhưng vì sợ chúng bị hỏng nên đã cất giữ rất cẩn thận.
Thế nhưng, mẹ có vẻ sẽ ghét chúng vì chúng dơ bẩn. Vậy thà nói là không có còn hơn chăng?
"Đ... Đ-đ..."
"Nhóc có thứ gì ăn trộm được sao?"
"Á... Sui không có ăn trộm đâu!"
Hóa ra nhóc cũng biết từ "ăn trộm" cơ à. Hầu như ở Eden thì ăn trộm là thứ dễ học và nhanh nhất mà.
Swoo gật đầu rồi đứng dậy.
"Nếu có thứ gì quan trọng thì hãy mang theo rồi đi thôi."
"Chuyển nhà... thì có gì tốt sao?"
"Chuyển nhà xong thì từ nay về sau nhóc sẽ sống cùng ta."
"Sống cùng...? Cùng với mẹ sao? Sui có thể được gặp mẹ mỗi ngày sao?!"
"Ừ, nhưng trước đó có việc cần làm."
"Thích qu- Á... V-việc cần làm...?"
Những ngón tay của Sui bồn chồn đan vào nhau. Khi còn bị nhốt, mỗi khi những người cứng nhắc bảo có việc cần làm là y như rằng nhóc sẽ bị đau.
"Sao vậy?"
"Việc cần làm... có... có đau không...?"
"Không đau."
Swoo trả lời trước rồi mới quan sát Sui.
Vốn từ vựng thiếu hụt, thiếu kiến thức thường thức, và biến động cảm xúc rất lớn. Nhìn vẻ sợ hãi khi nhắc đến việc cần làm, chắc hẳn nhóc đã phải chịu đựng những cuộc thí nghiệm tồi tệ.
"Là một việc rất thú vị."
"Thú vị...?"
"Thú vị hơn việc chơi với đá nhiều."
"Hả..."
"Khi làm xong việc, nhóc sẽ được ăn những thứ ngon hơn nhiều so với những thứ bới được trong đống rác."
Sui há hốc mồm kinh ngạc. Không chỉ vậy, môi dưới của nhóc còn khẽ run lên.
"Sui đúng là đã ăn những thứ đó... S-Sao mẹ biết được hay vậy...?"
"Ta thông minh và tuyệt vời mà."
"Oa... Mẹ thật thông minh và tuyệt vời...!"
"Và ta cũng không nói dối đâu."
Sui bật dậy đứng bên cạnh Swoo. Rồi nhóc cười toe toét nói.
"Dù mẹ có nói dối thì Sui vẫn sẽ tin!"
"Tại sao?"
"Vì mẹ là mẹ của Sui mà!"
"Không được làm thế đâu."
"Sui vẫn thấy không sao cả!"
Trông có vẻ nghe lời nhưng nhóc cũng khá bướng bỉnh đấy. Swoo gãi má rồi gửi một tin nhắn cho Serena – người chắc hẳn đang rất bận rộn.
"Bây giờ ta sẽ nói cho nhóc biết việc cần làm."
"Sui có phải xa mẹ không...?"
"Nếu xa ta thì Sui sẽ chẳng thấy thú vị đâu."
"Ơ, ơ ơ... Nếu mẹ thấy thú vị khi làm thế thì Sui cũng sẽ thấy thú vị thôi..."
"Không xa nhau đâu."
Dẫu là loài Rồng sinh ra đã mạnh mẽ, nhưng chẳng phải cũng cần được dạy cách săn mồi sao.
"Chúng ta sẽ đi cùng nhau."
"Tuyệt quá!"
"Từ giờ chúng ta sẽ chơi trốn tìm. Chúng ta sẽ là người đi tìm."
"Người đi tìm! Trốn tìm! Thích quá!"
Chiếc đuôi của Sui ngoáy tít mù.
"Nhóc có biết trốn tìm là gì không?"
"K-Không biết..."
Chiếc đuôi vừa ngoáy tít xong đã ỉu xìu rủ xuống.
"Đó là trò chơi mà người đi tìm sẽ tìm những người đang lẩn trốn."
"Sui giỏi cái đó lắm!"
Chiếc đuôi lại ngoáy tít trở lại. Swoo đành phải dùng đuôi của mình giữ chặt lấy đuôi của Sui.
"Vậy thì tốt rồi."
"Nhưng chúng ta phải tìm người như thế nào?"
Swoo suy nghĩ một lát rồi mới mở lời.
"Những người có mùi hương khiến nhóc thấy khó chịu khi ngửi thấy."
Mùi hương hoa tỏa ra từ những kẻ thuộc tập đoàn đó. Với Swoo, đó là một mùi hương hoa rất khó chịu. Vì vậy cô tin chắc Sui cũng sẽ cảm thấy tương tự.
"Vâng... Con nghĩ mình sẽ làm tốt thôi!"
"Tốt lắm. Vậy thì bắt đầu thôi."
Swoo nắm tay Sui bắt đầu bước đi. Dù là bước đi vào hư không nhưng Sui không hề do dự. Nhóc hiên ngang tiến bước, sẵn sàng đi theo Swoo đến bất cứ đâu.
Cứ thế, hai người rảo bước dưới bầu trời đêm.
"Nếu tìm thấy hết mọi người rồi thì sao?"
"Tìm thấy hết rồi thì sẽ đổi vai. Từ lúc đó chúng ta sẽ phải trốn."
"Sui không giỏi trốn lắm... Có sao không mẹ?"
"Ừ, không sao đâu. Trốn tìm chính là—" Dưới ánh trăng sáng tỏ, Swoo nở một nụ cười rạng rỡ và thì thầm.
"—trò chơi mà nếu người đi tìm bỏ cuộc hoặc biến mất, thì người trốn sẽ giành chiến thắng."
Đêm đó. Một thảm họa nổ ra, thứ mà sau này sẽ được gọi là đại thảm họa thứ ba của Eden.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn