Chương 195: Chương 190 Dự án Tân Nhân Loại
Tôi trở thành một con Rồng trong thế giới Cyberpunk · Giaheo2907 · 369 chương · ~24 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Tập 2 Những kẻ có trí tuệ quá đỗi siêu việt không thể có người để dốc cạn tâm can. Dẫu cho đối phương cũng là một kẻ trí tuệ không kém.
Không, nếu là thiên tài cùng đẳng cấp thì lại càng không thể trở thành bạn bè. Con người là thế, dẫu đứng trước cùng một kết quả nghiên cứu cũng sẽ đưa ra những kết luận khác nhau. Nếu hai người như vậy đối đầu, cuối cùng chắc chắn sẽ dẫn đến sự rạn nứt.
Vậy nên, thiên tài luôn cô độc.
Một mình chui rúc trong căn phòng tối tăm, mải mê nghiền ngẫm những tài liệu nghiên cứu mà người thường không tài nào hiểu nổi, thì kiểu gì đầu óc cũng sẽ có vấn đề.
Con người là phải sống cùng con người.
Nếu chỉ sống bằng máy móc và tri thức thì chắc chắn sẽ phát điên.
"À, dĩ nhiên tôi cũng vậy thôi. Lúc nghiên cứu một mình thì không biết, nhưng từ khi ở cùng nhiều người, tôi cũng tự nhận ra bản thân mình có gì đó bất thường."
Miko bật cười khe khẽ, đưa mắt nhìn Topas rồi nhìn sang Miki. Cuối cùng, cô nhìn Swoo rồi cúi đầu chào. Cứ như thể cô đang cảm ơn vì Swoo đã cho cô biết thế giới này trông như thế nào.
Hoặc cũng có thể cô đang ngầm nói rằng nhờ ba người họ mà cô mới không bị phát điên.
"Anastasia đã đường ai nấy đi với hai người từng nghiên cứu cùng bà ta, tức là cha mẹ của anh Enoch đúng không? Có thể do bất đồng quan điểm, hoặc chênh lệch trình độ... Dù lý do là gì thì cuối cùng họ đã chia tay và đi theo con đường riêng của mình."
Sau đó, bà ta đã phát động cuộc chiến Abyss và chuốc lấy thất bại.
Chỉ đến lúc đó, Anastasia mới nhớ lại tài liệu nghiên cứu của hai người đồng đội cũ.
"Chỉ nội việc phải tham khảo tài liệu nghiên cứu của hai người họ thôi cũng đủ khiến lòng tự tôn của bà ta bị tổn thương nghiêm trọng rồi. Dẫu vậy... ừm, chắc bà ta đã tự an ủi bản thân nhỉ? Những lời biện hộ xấu xí đại loại như: 'Đây là thành quả nghiên cứu có cả công sức của mình, nên mình có quyền sử dụng nó.' Tôi hiểu mà. Tôi cũng thế, và các nhà nghiên cứu khác chắc cũng vậy thôi."
Tài liệu nghiên cứu mà Anastasia phục dựng chắc hẳn đã rẽ sang một hướng hơi khác so với hướng đi ban đầu của cha mẹ Enoch.
Bởi lòng tự tôn rách nát của bà ta sẽ không cho phép bà ta đi theo con đường giống hệt như hai người họ đã từng đi.
"Đúng là một loài sinh vật vừa phức tạp vừa hèn mọn nhỉ. Phải rồi. Nhưng bà ta vẫn muốn chứng minh rằng mình đã đúng. Bọn nghiên cứu viên rốt cuộc đều như vậy cả thôi."
Chỉ cần nhìn Miko là đủ thấy.
Dù không nói ra, nhưng để chứng minh sự thiên tài của mình với Swoo, mỗi khi buồn ngủ, Miko đã tự chích điện vào người để ép tinh thần phải tỉnh táo trong lúc trôi dạt giữa Cyber Space.
Cô sẵn sàng nôn ra máu, ép buộc khả năng xử lý của bản thân đến cực hạn để nâng cao hiệu suất Netwatching.
"Vì vậy, dẫu có một ngày bà ta dùng thành quả của mình để giết anh Enoch, thì cũng sẽ không có chuyện bà ta tự tay bắt anh về để giải phẫu đâu."
Kết thúc câu nói, Miko gãi đầu cười gượng trước bầu không khí bỗng chốc trở nên lạnh lẽo, rồi lại nhấp một ngụm rượu.
"À thì, đại khái là vậy đó."
"Ta hiểu rồi."
Swoo đồng tình với quan điểm đó.
Nếu có ai đó chỉ trích cách thức chinh phục game của Swoo là sai lầm, Swoo chắc chắn sẽ cảm thấy bị tổn thương lòng tự tôn và sẽ dùng cách của riêng mình để phá đảo trò chơi nhằm chứng minh bản thân.
Tuyệt đối, dẫu có chuyện gì xảy ra, cô cũng sẽ không làm theo cách của kẻ đó mà sẽ dùng chính sức mình.
Nếu thấy bí quá, cô sẽ đối chiếu cách của kẻ đó với cách của mình, rồi nhặt nhạnh từng chút những điểm tương đồng để chỉnh sửa lại bản hướng dẫn gốc. Vừa làm vừa nghiến răng nghiến lợi cay cú.
"Ừ, ta hiểu rồi."
Đại khái. Swoo đã phác họa được sơ qua cách để đối phó với Anastasia.
Một viễn cảnh thanh trừng ba tập đoàn lớn và hạ bệ Anastasia trong giới hạn không làm sụp đổ Eden.
"Enoch phải cố gắng nhiều rồi đây."
Nếu Enoch muốn cố gắng thì tất cả những người đang có mặt ở đây cũng phải cùng nhau hợp sức mới được.
"Mẹ ơi mẹ ơi."
Giữa bầu không khí im lặng kỳ lạ khi mọi người lần lượt nâng ly, Sui lén lút tiến lại gần thì thầm.
"Vậy thì..."
"Ừ."
Tất cả vờ như đang uống rượu nhưng thực chất đều dỏng tai lên nghe ngóng lời Sui nói. Ai cũng tò mò không biết cái đầu nhỏ bé kia đang nghĩ gì trong tình cảnh này.
"Chú Enoch là Rồng sao mẹ?"
Mọi người đều phải nhịn cười một cách tuyệt vọng.
"Enoch không phải Rồng đâu."
"Nhưng chú Enoch là người tuyệt vời mà."
"Người ta gọi cậu ấy là 'người' đấy thôi."
"À há..."
Bờ vai Irina khẽ run lên.
Vừa mới đây thôi cô còn tràn ngập sự căm hận, oán trách xen lẫn yêu thương dành cho mẹ mình, nhưng nghe những lời ngô nghê của Sui, cô lại chỉ muốn bật cười.
"Vậy thì..."
"Ừ."
Sui hỏi với một khuôn mặt thuần khiết nhất trần đời.
"Rốt cuộc chú Enoch là một con người thấp kém ạ?"
"Phụt!"
Miko bật cười thành tiếng rồi vội vàng bịt miệng lại.
Bốn bề phóng tới những ánh mắt sắc lẹm. Thực ra mọi người đều thấy buồn cười. Nhưng để nhịn cười, họ buộc phải làm gì đó, và việc đó chính là lườm Miko.
Tuy nhiên, có một người không hề lườm Miko.
"... Swoo à?"
Bị sốc trước lời nói của Sui, Angela nheo mắt nhìn chằm chằm vào Swoo.
Con người thấp kém ư? Đó đâu phải là từ vựng mà Sui có thể sử dụng?
Nhóc phải giải thích chuyện này đi.
Angela dùng ánh mắt đó để tra hỏi Swoo.
"Ưm..."
Swoo ngơ ngác chớp mắt một lúc rồi nhanh tay triệu hồi Phân thân ra và chỉ vào nó.
"Con nhóc này nói thế đấy."
Phân thân ngơ ngác chớp mắt một lúc, rồi nhanh chóng "đọc" được bầu không khí và liếc nhìn Swoo một cái.
"Ưm..."
Chỉ thế là đủ hiểu.
"Ta nói thế đấy."
Đây là một việc quan trọng cần phải ẩn danh. Vì chuyện này, cô sẵn sàng gánh vác tội danh nặng nề này.
Nhờ thế, buổi tiệc rượu kiêm tiệc mừng công, kiêm bữa ăn tối đã nhanh chóng lấy lại bầu không khí vui vẻ vốn có.
Tất cả là nhờ phát ngôn gây sốc của Sui.
Nếu không có Sui, không biết bầu không khí này sẽ trở nên nặng nề đến mức nào. Mọi người đều nghĩ vậy và bắt đầu thi nhau chăm sóc, gắp đồ ăn cho Sui.
"Swoo à, lát nữa ra nói chuyện riêng với chị một chút nhé."
"Vâng."
Thật may vì Swoo không bị mắng ngay tại trận. Sui vẫn gọi Swoo là mẹ và bám dính lấy cô, nên Angela không thể mắng cô thẳng thừng được.
Vì vậy, Swoo quyết định lần tới bị mắng sẽ lén lút cử phân thân đi thay. Nếu cô dặn dò phân thân diễn đạt thật tốt thần thái của bản thể để Angela không nhận ra, thì chắc chắn phân thân sẽ hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ...
Khoảng thời gian sau đó diễn ra trong bình yên. Từ những câu chuyện phiếm nhỏ nhặt, bầu không khí dần chuyển sang việc khoe khoang về những chiến tích tội lỗi trong quá khứ của bản thân.
Đặc biệt là Kou và Enoch. Từ chuyện suýt bị một người phụ nữ đã có chồng quyến rũ thời còn trẻ trâu, cho đến chuyện định lao vào tẩn một gã da đen đi cướp bạn gái người khác rồi bị đánh cho nhừ tử...
Vế trước là Enoch, vế sau là Kou. Quả thực, Enoch là một gã khốn độc nhất vô nhị, còn Kou là một vị đại hiệp không ai sánh bằng.
Rượu vào thì lời ra. Mồi nhậu đã cạn, nhưng rượu vẫn còn.
"Enoch."
Khi hai người đàn ông đang uống chay không cần mồi nhậu và bắt đầu chuyển sang chế độ say xỉn với những cuộc đối thoại ngớ ngẩn, Irina xen vào.
"Chúng ta có thể nói chuyện riêng một chút được không?"
"Cũng chẳng có gì khó khăn, nhưng có nhất thiết phải nói riêng không?"
"Vâng, là chuyện cần nói riêng. Nếu cậu thấy bất tiện thì để lúc khác cũng được... nhưng tôi thực sự muốn nói ngay bây giờ."
Có bao giờ Irina lại mạnh mẽ yêu cầu một điều gì như thế này đâu. Enoch thoáng nghiêng đầu thắc mắc, nhưng rồi cũng gật đầu đồng ý ngay tắp lự.
Sau đó, cậu cẩn thận đặt Frey – người đang tựa vai cậu ngủ thiếp đi – nằm xuống, rồi kê một chiếc gối dưới đầu Miki – người đang lấy đùi cậu làm gối.
"Kou, cậu không được làm thế đâu đấy. Biết chưa?"
"U hờ... Ho-nop-pi (Honoka), Em vẫn chưa hiểu anh sao? Anh là vệ thần của tình yêu đích thực đấy nhé."
"... Tại sao các người lại nói xấu tôi to đến mức ai cũng nghe thấy vậy?"
"Bọn tôi có nói xấu Enoch đâu nhỉ? Đúng không Kou?"
"Tôi là người đàn ông không bao giờ nói sau lưng. Thế nên tôi sẽ nói thẳng. Enoch, cậu đúng là một gã khốn khiếp."
Enoch định phân bua vài lời nhưng rồi thở dài thườn thượt và đứng dậy.
Lúc này, việc trò chuyện với Irina đang đứng chờ phía trước mới là ưu tiên hàng đầu. Bào chữa thì để ngày mai làm cũng được.
"Được rồi, cứ cho tôi là gã khốn khiếp đi."
Nói đoạn, Enoch bước theo sau Irina.
Quan sát cảnh tượng đó, Swoo dùng đuôi từ từ che mắt Sui lại.
"Mẹ ơi, sao thế ạ?"
"Phim này không dành cho trẻ vị thành niên."
"Vị thành... vị thành niên ạ? Chưa mọc sừng thì là trẻ vị thành niên sao?"
"Không, Sui mãi mãi là trẻ vị thành niên."
"Vậy thì có gì tốt ạ?"
"Nhóc sẽ được ăn đồ ngon cả đời."
"Hi-ếc..."
Sui tròn xoe mắt.
"Vậy Sui sẽ làm trẻ vị thành niên cả đời...!"
"Ừ, con suy nghĩ rất thấu đáo đấy."
Bữa tiệc rượu kéo dài suốt đêm chỉ kết thúc khi mặt trời ló rạng.
Đến cả Angela – người đã kiềm chế tửu lượng từ đầu đến cuối để không bị say – cũng gục ngã vì men rượu. Khung cảnh lúc này chẳng khác gì một bãi chiến trường.
Đến tận giữa khuya, khi mọi người vẫn đang chìm trong giấc ngủ, cánh cửa mà Irina và Enoch bước vào bỗng kêu cạch một tiếng rồi mở ra.
Irina – người đã cẩn thận đi cả tất và đi tất đi trong nhà để không phát ra tiếng động – khẽ liếc nhìn Enoch đang ngủ mệt nhoài trên giường rồi mỉm cười cay đắng bước ra phòng khách.
Nhìn bãi chiến trường trước mắt, cô không khỏi thở dài, nhưng tâm trạng lại không hề tồi tệ chút nào. Cảm giác như sau khi buông bỏ và trút cạn mọi thứ, giờ đây cô có thể suy nghĩ thấu đáo hơn để lấp đầy những khoảng trống mới.
"Ha..."
Giá như là lúc rạng sáng thì có lẽ sẽ lãng mạn hơn một chút. Khung cảnh West Town hoang tàn ngoài cửa sổ, hòa quyện với phòng khách cũng hoang tàn không kém. Tiếng ngáy vang lên từ khắp nơi, tiếng thở đều đều, những lời nói mớ kỳ quái, Swoo và Sui đang cuộn tròn vào nhau, và cả vòng một đồ sộ của Angela như chực trào ra khi cô nằm nghiêng...
Đưa mắt nhìn bao quát và lắng nghe mọi âm thanh, Irina kéo khóa áo khoác và đeo khẩu trang lên.
Ngay khoảnh khắc cô lẳng lặng băng qua phòng khách và mở cửa bước ra ngoài.
"Chào buổi sáng."
Giọng nói của Swoo đang vắt vẻo trên lan can cất lên. Irina khẽ thở dài, đóng cửa lại, lấy một điếu thuốc ngậm lên môi rồi tựa tay lên lan can.
"Lại là phân thân sao?"
"Ai biết được."
Swoo đu đưa chân nhè nhẹ, ánh mắt hướng về khu West Town đổ nát.
"Cô định cản tôi sao?"
"Nếu Irina đã quyết định và buộc phải làm vậy, ta sẽ không cản."
"Vậy tại sao cô lại ngồi đây?"
"Vì ta tò mò."
"Tò mò điều gì?"
"Ta đã chuẩn bị sẵn hai lời chào, nhưng ta đang tò mò không biết lời chào nào mới là thứ Irina cần lúc này."
Swoo quay đầu lại. Ánh mắt hai người chạm nhau. Swoo lặng lẽ nhìn Irina một lúc lâu, rồi khóe mắt cô cong lên thành một nụ cười rạng rỡ, cô khẽ thì thầm.
"Cô không cần ta phải giúp đâu nhỉ?"
"Tôi muốn tự mình giải quyết mọi chuyện."
"Vậy sao."
Chiếc đuôi và bàn tay của Swoo đong đưa nhè nhẹ.
"Vậy thì, đi đường cẩn thận nhé Irina."
"... Hừ."
Cuối cùng Irina cũng bật cười, cô châm lửa điếu thuốc rồi quay lưng bước đi.
"Uhm, tôi sẽ đi rồi về. Nhớ dọn dẹp nhà cửa cẩn thận giúp tôi đấy."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn