Chương 236: Chương 231 Lucian
Tôi trở thành một con Rồng trong thế giới Cyberpunk · Giaheo2907 · 369 chương · ~24 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Tập 2
"Mẹ!"
Sui chạy bán sống bán chết về phía Swoo đang ngồi giữa một bãi đất trống vắng lặng.
Swoo quay đầu lại với dáng vẻ như mọi khi. Một biểu cảm nạnh lùng và có chút buồn ngủ. Thế nhưng Swoo rõ ràng là đang mỉm cười. Không chỉ khóe môi mà cả đôi mắt cũng híp lại cười thật đẹp!
Điều đó có nghĩa là tâm trạng Swoo đang cực kỳ, cực kỳ tốt.
Sui không chần chừ thêm nữa mà lao thẳng vào lòng Swoo.
Swoo dang rộng hai tay đón lấy nhóc.
Sui yêu một Swoo như thế. Dẫu nhóc có lao đến mạnh và nhanh đến đâu, Swoo vẫn luôn dang rộng vòng tay với nhóc. Dẫu ngoài mặt tỏ vẻ phiền phức nhưng cô chưa bao giờ để lỡ nhóc.
Mỗi khi được ôm như thế, Swoo sẽ vỗ về để Sui không bị đau và xoa đầu cô bé. Cô dùng cái đuôi của mình nhẹ nhàng quấn lấy đuôi Sui để truyền hơi ấm sang.
Sui yêu mẹ đến mức không thể kiềm chế nổi.
"Mọ! a!"
Rầm!
Một âm thanh không nên có phát ra từ cái ôm của hai người như mọi khi. Ngay cả khi hai chiếc xe tải đâm vào nhau thì tiếng động phát ra có lẽ còn êm ái hơn thế này.
Nhưng cả hai đều không phải hạng người bận tâm đến chuyện đó. Vốn dĩ cả hai đều không phải con người. Rồng thì vốn dĩ chẳng bao giờ để ý mấy chuyện vặt vãnh này.
"Hì hì... Mẹ đang làm gì thế?"
"Ta đang ngắm hoa."
"Ngắm hoa sao?"
Sui khẽ nghiêng đầu nhìn quanh. Ở một bãi đất trống chẳng có lấy một ngọn cỏ chứ đừng nói là hoa, mẹ đang bảo là ngắm hoa gì cơ chứ?
"Hoa ở đâu cơ?"
"Ở đây này."
Swoo đang nhìn thẳng vào mặt Sui.
Thế mà hoa lại ở đây á?
Sau một hồi chớp mắt liên tục, Sui mới hiểu ra lời Swoo nói và đỏ bừng cả mặt.
"Hả! Mẹ! Chẳng lẽ hoa chính là Sui sao?"
"Đúng rồi. Là bông hoa đẹp nhất thế gian này."
"Á...! Sui ngại quá điii!"
Sui cười nắc nẻ và Swoo cũng cười khì khì theo.
Cứ thế, hai người trò chuyện phiếm cho đến khi mặt trời lặn... rồi đột nhiên họ bước đi trong một con hẻm. Chẳng rõ lý do. Chỉ là vào một khoảnh khắc nào đó, họ bắt đầu bước đi nơi đầu hẻm. Ngay cả bản thân Sui cũng không thấy điều đó có gì lạ. Nhóc chỉ nghĩ đơn giản là vậy thôi.
"Mẹ! Chúng ta đang đi đâu thế?"
"Ta dẫn Sui đi xem một thứ rất thú vị."
"Thứ thú vị sao? Chỉ cần ở bên mẹ là Sui thấy cái gì cũng thú vị hết!"
"Thế thì những việc làm cùng ta chắc chắn sẽ còn thú vị hơn nữa."
"Hả... Đúng rồi! Thú vị gấp đôi luôn!"
"Hì hì."
"Hì hì."
Sui cười rạng rỡ, nắm lấy tay Swoo và quấn quýt đuôi vào nhau rồi tiếp tục bước đi.
Và rồi ở cuối con hẻm, một tòa nhà chọc trời bất ngờ hiện ra. Một tòa nhà tối tăm, lộng lẫy, cao vút và phức tạp hơn cả Eden thường ngày. Bầu không khí đó giống hệt như lúc Sui nhìn thấy Eden trước khi gặp được Swoo.
Sui vô thức thu vai lại. Bởi những ký ức khi nhóc còn đi lang thang một mình vì chưa gặp được Swoo lại ùa về mồn một.
"Nhóc sợ sao?"
"Ư, ừm... Nhưng có mẹ ở đây nên không sao hết...!"
Sui lóng ngóng lấy từ trong túi ra đống kẹo và socola. Nhóc định sẽ chia cho Swoo ăn cùng để xua tan đi cảm giác sợ hãi.
"M, mẹ... cái này mẹ ăn cùng Sui đi."
"Sui ăn nhiều vào."
"Ơ...? Tại sao? Có cả phần của mẹ mà! Sui có nhiều lắm!"
"Ta không ăn đâu."
Swoo nở một nụ cười kỳ lạ. Ngay lập tức, một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc cơ thể Sui. Tại sao chứ? Đáng lẽ khi mẹ cười thì nhóc phải thấy vui mới đúng, tại sao nhóc lại thấy sợ hãi như thế này...
Giữa lúc Sui đang hoang mang, Swoo chậm rãi buông tay nhóc ra.
"M, mẹ...?"
Tiếp sau đó, cái đuôi vốn đang quấn chặt cũng rời ra. Rõ ràng nhóc cảm nhận được sự luyến tiếc từ cái đuôi của Swoo, nhưng cô vẫn dứt khoát buông nhóc ra.
"Ơ... Mẹ... M, mẹ sao thế...? Sui làm gì sai sao...? Sui làm mẹ buồn lòng sao...? S, Sui bẩn sao...? Sui đã tắm rửa sạch sẽ rồi mà..."
"Không phải chuyện đó."
"V, vậy thì tại sao..."
"Sui dẫu không có mẹ vẫn có thể sống thật tốt và khỏe mạnh đúng không? Phải nghe lời Enoch và Angela, nhớ ăn cả dưa chuột muối trong hamburger nữa nhé."
Đống kẹo và socola trên tay Sui rơi lã chã xuống đất.
Swoo nhặt đống kẹo đó lên đưa cho nhóc rồi mỉm cười lười biếng.
"Ta mong Sui lúc nào cũng được hạnh phúc."
Sui ngẩn ngơ chớp mắt.
"M, mẹ...
nấc, chuyện... chuyện đó nghĩa là sao ạ..."
"Ta yêu con, Sui."
Swoo nói lời cuối cùng rồi bước lướt qua nhóc. Sui cảm thấy đôi chân mình rụng rời, nhóc run rẩy định đuổi theo Swoo nhưng cơ thể không thể nào cử động nổi. Cảm giác hệt như đang di chuyển dưới nước vậy.
"M, mẹ...! Uii, uii... Mẹ ơi...! S, Sui sai rồi...! Con sai rồi!"
Bóng dáng Swoo xa dần. Sui trân trối nhìn theo bóng lưng cô mà khóc nức nở...
.
"MẸ ƠI!!"
Sui bật dậy khỏi giường rồi nhìn quanh. Một trần nhà lạ lẫm và một chiếc giường lạ lẫm. Mẹ đâu? Mẹ đâu rồi? Sui hớt hải nhìn dáo dác xung quanh.
"Ta ở đây."
Và nhóc đã tìm thấy Swoo đang ngồi cạnh giường gõ lạch cạch trên thiết bị liên lạc.
"MẸ ƠI!! Oa oa oa oa...!"
Sui lập tức lao vào lòng Swoo. Dẫu nhóc có lao đến với bộ dạng nhem nhuốc đầy nước mắt nước mũi và cả nước dãi, Swoo vẫn không hề đẩy nhóc ra. Cô ôm chặt lấy Sui hệt như cái cách cô đã làm trong giấc mơ.
"Uii... uii, ư..."
"Gặp ác mộng sao?"
"Vâng... M, mẹ...
hức, Sui mơ thấy mẹ bỏ rơi Sui... Mẹ... hu hu... Mẹ đã bỏ rơi Sui mà đi mất... oa oa..."
"Đúng là một giấc mơ đậm chất Enoch mà."
"Uii..."
Bàn tay Swoo xoa đầu Sui. Cái đuôi của cô nhẹ nhàng quấn lấy đuôi nhóc để chia sẻ hơi ấm cho nhau. Đến lúc này Sui mới nhận ra mình đang ở đâu.
Vì việc dọn dẹp văn phòng mất quá nhiều thời gian nên họ quyết định ở tạm nhà Irina cho đến khi dọn xong. Vì thế trong căn phòng này có Swoo và Sui. Căn phòng bên cạnh chắc hẳn là Drayna, Sua và Bori đang ngủ.
Sui tự trách mình sao lại có thể quên mất chuyện đó, rồi khi nhớ lại giấc mơ kinh hoàng kia nhóc lại càng ôm Swoo chặt hơn.
"M, nấc... Mẹ... mẹ có thích Sui không...?"
"Có."
"Mẹ sẽ không bỏ rơi Sui chứ...?"
"Không bỏ rơi đâu. Xì mũi đi nào. Xì."
"Hừnnnnnn!"
Swoo dùng ma pháp khiến nước từ bình nước cạnh đó đổ ra tay cô. Dùng thứ nước đó lau sạch nước mũi của Sui rồi khối nước đó tự động bay lơ lửng vào phòng vệ sinh.
"Ngủ tiếp đi."
"Vâng... Ơ, nếu con không ngủ thì mẹ sẽ bỏ rơi con sao...?"
"Con không muốn ngủ à?"
Sui chớp mắt, vùi mặt vào lòng Swoo lẩm bẩm.
"Hừm, con muốn chơi với mẹ cơ..."
"Vậy thì chơi với ta nào."
Dẫu trả lời như vậy nhưng đầu óc Swoo đã đang tưởng tượng ra những chuyện khác. Nếu giờ mình đẩy nhóc ra rồi bảo 'A ha ha, vui thật đấy. Trò chơi đóng vai gia đình ấy.' rồi biến mất thì không biết nhóc sẽ phản ứng thế nào nhỉ.
Swoo nâng cằm Sui lên để đối diện với nhóc. Đôi mắt đen của Sui cong lên.
"Hì hì..."
Nhìn nụ cười đó, Swoo quyết định sẽ kìm nén lại. Trò đùa bảo đó là trò chơi đóng vai gia đình chắc hẳn sẽ rất thú vị và đầy kịch tính, nhưng quả nhiên nhìn Sui cười vẫn thấy thích hơn.
"Mẹ ơi mẹ."
"Ừ."
"Mẹ đang làm gì thế?"
"Ta đang xem tin tức."
"Tin tức sao?"
Sui khẽ nghiêng đầu nhìn vào màn hình thiết bị mà Swoo đưa ra.
"Tin tức...? Nhưng mẹ ơi, tại sao ở đây mọi người lại đang đánh nhau thế này? Chia... chia rẽ sao? Kẻ... kẻ phóng hỏa trên cộng đồng mạng sao? Hả? Người ta đang tìm kẻ phóng hỏa này!"
"Ơ."
Cho xem nhầm chỗ rồi. Swoo nhanh chóng chuyển sang tab tin tức đang phát sóng trực tiếp.
"Cái này mới đúng."
[Tính đến 2 giờ sáng ngày hôm nay, một vụ khủng bố quy mô lớn do một nhóm người không xác định gây ra đã xảy ra tại khu vực Nosterica và Easthaim. Vụ khủng bố này dường như đã được lên kế hoạch tỉ mỉ, nhắm trực tiếp vào các công ty con của ba đại tập đoàn, khiến toàn bộ thành phố rơi vào tình trạng tê liệt— Các mục tiêu khủng bố chính được biết đến là trung tâm dữ liệu của Zyrek Tech đặt tại Nosterica và cửa hàng Flagship của Lu-Chen Biotech đã bị tấn công— Trong khi đó, Easthaim – trung tâm hậu cần quân sự – đã thực sự biến thành địa ngục, với hàng loạt vụ nổ xảy ra tại các trạm trung chuyển khác nhau gây thiệt hại cho các khu vực lân cận—]
"Ư... khó hiểu quá."
Sui lắc đầu nguầy nguậy trước một tràng những từ ngữ nhức đầu. Nhóc thấy nhớ mấy cuốn truyện cổ tích mà chị Angela vẫn hay đọc cho nghe...
"Mẹ."
"Muốn ta đọc truyện cổ tích cho nghe à?"
"Hả...!"
Mắt Sui trợn tròn ngạc nhiên.
"L, làm sao mẹ biết Sui đang nghĩ về truyện cổ tích thế?"
"Ta cái gì cũng biết."
"Mẹ thật vĩ đại! Mẹ thật ngầu!"
"Muốn đọc cuốn nào nào."
"Giờ không cần đọc đâu ạ. Con gọi mẹ chỉ để hỏi một chuyện thôi."
Cuốn truyện cổ tích đang bay lơ lửng tiến lại gần bỗng chốc tự chui tọt lại vào giá sách. Sui chăm chú nhìn cảnh tượng kỳ thú đó rồi cất lời.
"Những thứ đang hiện trên tin tức lúc này ấy."
"Ừ."
"Tất cả... là do m-mẹ làm ạ?"
Swoo chậm rãi chớp mắt rồi lắc đầu.
"Ta đang ở đây với Sui cơ mà."
"R, ra là vậy...!"
Sui nhanh chóng gật đầu.
'Vì mẹ muốn giữ bí mật mà...' Quả là một đứa con gái ngoan.
Cứ thế, Sui vừa nghe tiếng tin tức vừa lắng nghe nhịp tim của Swoo. Nhóc ngẩng đầu lên khi thấy Swoo khẽ cử động. Đó là một bài báo nói rằng các vụ khủng bố vẫn đang tiếp diễn, cô bé tự hỏi liệu mẹ có muốn tham gia vào đó không.
"Mẹ đi đâu ạ?"
"Không, chỉ là đến lúc khách tới rồi."
"Khách sao?"
"Ừ."
"Đây chẳng phải là nhà của chị Irina sao ạ?"
"Đúng vậy. Thế nên một người có liên quan đến Irina sẽ đến đây."
"Dẫu chị Irina không có ở đây sao?"
"Ừ."
Swoo xoa đầu Sui rồi chậm rãi đứng dậy bước ra khỏi phòng. Sui lạch bạch chạy theo nhưng đột nhiên nhóc nghĩ mình không nên đi cùng. Thế là nhóc chỉ dám hé mắt nhìn qua khe cửa.
Swoo đi đến cửa chính, dùng tay vuốt lại mớ lông ở đuôi cho gọn gàng rồi mở cửa.
Cộp, cộp— Tiếng giày vang lên từ phía sau cánh cửa. Đó không phải tiếng giày cao gót của phụ nữ, mà là tiếng giày da của đàn ông trưởng thành. Sui nín thở lặng lẽ quan sát xem ai đang đến.
"Mừng ông đã đến."
"Cô nói cứ như thể đây là nhà mình vậy."
"Ông ghen tị sao?"
"Đừng có nói nhảm."
Mắt Sui trợn tròn. Đó là một ông chú mà nhóc đã thấy vô số lần khi lướt mạng. Nghe bảo là một người cực kỳ nổi tiếng và vĩ đại, nhìn Swoo thản nhiên trò chuyện với một người như thế nhóc thấy mẹ thật ngầu.
"Thứ trên tay ông là gì vậy?"
"... Không việc gì đến cô."
"Ông đi chợ đấy à. Sợ tủ lạnh của con gái trống trơn chứ gì. Nhưng Irina thích xúc xích với bia hơn là thịt nướng và rau củ đấy."
"Giờ thì ta đã hiểu tại sao Silas lại ghét cô đến tận xương tủy như vậy rồi..."
"Dù sao thì vào đi."
"Có thể nói chuyện ở bên trong chứ?"
"Ừ."
Sau câu trả lời của Swoo là một khoảng lặng ngắn. Một lát sau, ánh mắt của người đàn ông hướng về phía khe cửa đang mở hé.
"Hic..."
Bị chạm mắt trực diện như vậy, cơ thể Sui cứng đờ lại. Ngay sau đó, ánh mắt của Swoo cũng hướng về phía nhóc. Chỉ là ánh mắt của Swoo vẫn như mọi khi. Vô tâm, lười biếng nhưng lại chứa đựng đầy sự yêu thương.
Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến sự căng thẳng của Sui tan biến, nhưng câu nói tiếp theo thậm chí còn khiến nhóc nở nụ cười hì hì.
"Là con gái ta."
"... Cái gì?"
Ngược lại, vị khách thì không được như vậy.
"Con gái...? Cô sao?"
Nhìn kiểu gì cô ta cũng phải trẻ hơn Irina ít nhất là 15 tuổi, thế mà lại bảo có con gái sao?
Đôi mắt của Lucian rung lên bần bật vì chấn động.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn