Chương 32: Trận Chung kết
Trở Thành Ác Nữ Trong Game · Glodia · 260 chương · ~25 phút đọc · Tạo 14/09/2026
Toàn chương Sau khi kết thúc trận Bán kết, tôi rời đến một nơi không có người qua lại và giải trừ lời nguyền trên cơ thể, ngay lập tức phản phệ của lời nguyền giày vò khắp thân xác tôi.
"Ư...!"
Cánh tay vừa vung cây Halberd đau như muốn đứt lìa, vùng bụng và thắt lưng thì như có hàng vạn con kiến đang gặm nhấm da thịt. Tôi cứ ngỡ mình đã quen với đau đớn, nhưng quả nhiên vẫn không thể chịu đựng nổi phản phệ của lời nguyền này.
Tôi thậm chí không thể đứng vững, đành tựa lưng vào tường rồi từ từ trượt xuống ngồi bệt trên sàn.
"Hà... Hà..."
Dù vậy, lần này tôi đã thắng. Đối thủ mà tôi chưa từng đánh bại trong suốt những lần luân hồi trước, lần này tôi đã thắng được rồi.
Tôi nhìn xuống bàn tay đang run rẩy rồi thử nắm lại. Tôi không thể dồn lực, thậm chí việc gập các ngón tay lại cũng đã là một cực hình.
Phần thưởng cho chiến thắng lại là một cơ thể tàn tạ vì phản phệ của lời nguyền sao. Thật là thỏa mãn đến nực cười. Tôi dùng bàn tay run rẩy bịt miệng, cố nén những tiếng ho đang chực trào ra từ cổ họng.
"Khụ, khụ! Phụt!"
Tạch―― tí tách―― Dòng máu đen ngòm rỉ ra qua kẽ tay tôi.
A. Dính hết vào váy rồi. Tôi dùng mu bàn tay quẹt đi vết máu nơi khóe miệng rồi chậm rãi đứng dậy.
"Dù sao thì đây cũng là trận cuối cùng rồi."
Tôi dùng ma pháp tạo ra nước để rửa sạch vết máu rồi lại hướng về phía trường thi.
.
.
.
Thời gian trôi qua, buổi chiều đã đến. Đã đến lúc diễn ra trận Chung kết. Trong Đại Trường Thi khổng lồ giờ chỉ còn lại duy nhất một đài thi đấu.
Bây giờ mình sẽ bước lên đó sao... Tôi nhìn xuống bàn tay vẫn còn run rẩy rồi thở dài thườn thượt. Với tình trạng này thì vũ khí lạnh là điều không tưởng rồi.
Tôi rút chiếc quạt từ trong áo ra, gõ nhẹ vào khóe miệng. Biết sao được. Đã thế này thì ngay từ đầu phải tung ra quân bài tẩy thôi. Đang ngẩn ngơ nghe người dẫn chương trình huyên thuyên, tôi chợt nghe thấy tiếng của Mel từ phía sau.
"Tiểu thư."
Quay lại nhìn, tôi thấy Mel với khuôn mặt tái mét đang nhìn mình. Chính xác là cô ấy đang nhìn vào vết máu trên váy tôi.
Vì là váy đen nên tôi cứ ngỡ sẽ không ai nhận ra, vậy mà cô ấy lại phát hiện ra và tìm đến tận đây. Một mặt tôi thấy cô ấy thật đáng khen, mặt khác lại thấy hơi phiền phức.
"Hửm? Mel? Sao cô lại đến đây? Đây là khu vực cấm người không có phận sự――"
"Xin hãy trả lời thật lòng cho tôi. Thứ dính trên váy người, chẳng phải là máu sao?"
Thấy Mel nhìn mình với đôi mắt sắc lẹm, tôi mỉm cười rạng rỡ rồi mở quạt che miệng.
"Xin hãy trả lời tôi đi tiểu thư! Nếu người đang quá gượng ép bản thân thì...!"
"Nếu đang gượng ép thì sao? Cô định bắt ta bỏ cuộc à?"
"Cái chức vô địch đó không đáng giá bằng sức khỏe của tiểu thư đâu! Ngay bây giờ hãy đến gặp thầy thuốc để kiểm tra――"
"Cái chức vô địch đó, đối với ta còn quý giá hơn cả mạng sống."
Hơn một trăm năm qua, tôi chỉ bị trói buộc tại một vị trí duy nhất. Tôi đã bị giết chết đúng như những gì thế giới mong muốn. Tôi đã cố gắng đánh bại đối thủ, nhưng ngược lại chính tôi mới là kẻ bị đánh bại. Tôi đã muốn đứng trên đỉnh cao thế giới, nhưng lại bị giẫm nát cho đến chết.
Có lúc tôi chết ngay cả khi chưa kịp bước lên con đường của mình. Có lúc con đường đang đi tốt đẹp bỗng kết thúc bằng một vực thẳm.
Cuối cùng, khi hành động theo mong muốn của kẻ khác, thứ duy nhất còn lại với tôi chỉ là cái chết.
Số lần tôi phải bỏ mạng vì một kết thúc có hậu mà bản thân không bao giờ được thấy, vì hạnh phúc của kẻ khác mà tôi phải hy sinh, đã lên đến con số mười sáu rồi.
Đến tận bây giờ tôi mới có thể bước những bước chân đầu tiên thật sự bằng ý chí và mong muốn của chính mình. Chút tình trạng cơ thể này thì có đáng là bao.
Tôi cũng trợn mắt lườm lại Mel, cô ấy liền cúi đầu xuống.
"Tiểu thư... Làm ơn..."
"Mel. Cô cần phải học cách tin tưởng chủ nhân của mình đi."
[Vừa giỏi ma pháp lại thạo vũ khí lạnh! Một thiên tài toàn năng! Công nương Charlotte La Rochelle tiến vào đài thi đấu!!]
"Cứ ở đó mà xem ta giành chiến thắng đi."
Tôi nói rồi bước lên đài thi đấu.
.
.
.
Thái tử đã lên đài từ trước, ngài ấy đang đứng chống thanh Flamberge xuống sàn, nhưng ngay khi tôi bước lên đài, ngài ấy liền cau mày.
"Có vẻ tình trạng cơ thể của nàng đang rất tệ."
"Hì hì. ̶̲͘ Bây giờ ngài đang lo lắng cho tôi sao? ̷̱͌ Cảm ơn sự quan tâm của ngài, nhưng nó hoàn toàn không ảnh hưởng gì đến trận đấu đâu nên đừng lo. ̶̲͘"
"Mùi máu nồng nặc thế kia mà vẫn có thể thản nhiên nói dối sao... Thôi được rồi. Trận đấu này hãy dời sang lần sau đi."
Thái tử nói rồi định quay lưng bước đi.
"Ngài định bỏ chạy sao? ̴̢̂"
"Nàng nói gì cơ?"
"Chỉ là một chút máu dính trên váy thôi mà. ̸̡̊ Có vấn đề gì sao?"
"Ta không phải đang lo cho nàng. Chỉ là nếu chiến đấu với một đối thủ đang ho ra máu như nàng, ta sẽ chẳng cảm thấy chút thành tựu nào cả."
Tôi mỉm cười rạng rỡ, mở quạt che miệng.
"Vâng, ̶̹̔ tôi biết Thái tử sẽ cảm thấy như vậy nên mới bước lên đây đấy. ̷̘͑"
"... Bây giờ, nàng đang nói rằng với tình trạng cơ thể đó mà vẫn có thể đối đầu với ta sao?"
"Có gì mà không được chứ? ̷̜͊" Tôi mỉm cười rạng rỡ gập quạt lại. Thái tử quay lại nhìn tôi, đôi lông mày nhíu chặt hơn lúc nãy, có vẻ lời nói của tôi đã chạm vào lòng tự trọng của ngài ấy.
"Đừng có hối hận đấy."
"Thay vì không làm rồi hối hận, ̴̯̅ tôi thà cứ làm rồi hối hận còn hơn. ̵̝̄" Tôi đứng vào vị trí với khuôn mặt thỏa mãn, Thái tử cũng quay lại đối mặt với tôi.
[Có vẻ cuộc trò chuyện đã kết thúc! Vậy thì! Bắt đầu!!] Tiếng của người dẫn chương trình vang dội đến nhức tai, tôi mỉm cười thầm hạ quyết tâm. Sau này nhất định phải niệm Lời nguyền câm lặng lên gã dẫn chương trình đó mới được.
Đang nghĩ ngợi, tôi thấy Thái tử chỉ cầm kiếm đứng nhìn mình mà không hành động gì, tôi liền nghiêng đầu hỏi.
"Ngài không định tấn công trước sao? ̷̓͜"
"Ta đang suy nghĩ xem phải làm thế nào mới có thể bẻ gãy ý chí của nàng."
"Hì hì, ̷̡͋ ̵̲̐đáng sợ quá đi. Ngài có thể nói những lời đó với người sắp trở thành ̵͕͂ ̵͚̀vợ mình sao?"
"Ta biết thừa nàng chẳng hề có ý định đó, nên dẹp mấy cái lời lẽ mê hoặc đó đi."
Trước lời của Thái tử, tôi nhún vai rồi nhắm mắt lại.
"Điện hạ. Ngài có biết tại sao các ma pháp sư lại phải niệm chú không?"
"Một câu hỏi thật đột ngột. Nàng định câu giờ sao?"
"Không đâu, ngài thừa biết tôi có thể ̶͎̆sử dụng ma pháp mà không cần niệm chú rồi còn gì? Tôi chỉ hỏi vì tò mò ̷̥͆thôi."
Thái tử cau mày, thay vì trả lời, ngài ấy lao tới vung kiếm tấn công.
Tôi dựng một cột băng dày ngay trước mặt để chặn đường kiếm, rồi trượt dài ra sau để nới rộng khoảng cách.
"Vô ngôn pháp được phát huy thông qua trí tưởng tượng. ̷̜͊ Việc xây dựng thứ gì đó bằng trí tưởng tượng tuy nhanh nhưng ̸̬͂lại quá mơ hồ nên uy lực của ma pháp sẽ bị giảm sút. ̸͉͚̺̫̮͊̌̀̀̏͌͂͜ Đó là lý do tại sao các ma pháp sư phải niệm chú. ̶̖͌ Để có thể sử dụng ma pháp một cách rõ ràng và chắc chắn hơn. ̷̜͊" Tôi, không, là ai đó đã nói như vậy và mỉm cười rạng rỡ.
"Vậy thì tại sao lại nhất thiết phải là lời nói? ̴͕̀̏ Lý do rất đơn giản. Bởi vì lời nói có sức mạnh. ̶͇̭͕͙̦̟̓̐ Và lời nguyền cũng vậy."
T̷̨̤͉̠̐̀̎̏̔͝h̵̨̹̙̅̃͐͘͜e̷̠͇͍̖̫̬͝ṛ̷̰͇̾͂͐̒̓͑e̴͚͋̿̑͊̿̐͝ ̸̢̛̮̤̥̝̼͕͐͋̇̐͒í̶̤͈̙͙̞̬̝̽̾̌̕s̴̛̻̭̟̲͛͒͑̚ ̸̳̰̝͛̐n̷̢̛̳̘͗͒̔̈̕͝o̴̢̡͇̬̣̱̓͋ ̸͍͉̒͋̒͑͛̎̚ẗ̸̫̬͓͙̯̳͔̒̽̐͆r̴͇͙̜͐́͋̌̂̕͠u̸̲̣͐̀͌̆̑͘͠t̷̡͔̝͍͙͐h̷̢̦͓͍͛͗̏̚͝ Cảnh vật xung quanh bắt đầu méo mó, hình dáng người trước mắt tan chảy. Không, hay vốn dĩ nó đã tan chảy từ đầu? Từ bao giờ tôi lại nghĩ mình là Charlotte nhỉ?
Không. Không phải sao? Tôi, tôi là Thái tử. Phải rồi... Tôi là Thái tử Sargela Ray del Trueno. Không phải Charlotte.
"Điện hạ. Ngài đang nhìn đi đâu vậy?"
Tiếng của Charlotte thì thầm bên tai khiến tôi lùi lại và vung kiếm.
Thế nhưng ở đó chẳng có ai cả. Bất chợt xung quanh trở nên tối tăm lạ thường, tôi ngước nhìn lên thì thấy bầu trời nhuộm một màu đen kịt, và một mặt trời đen đang tỏa ra những quầng sáng u ám.
"Chuyện này là sao...?"
"Ngài hỏi có chuyện gì sao?"
Vụt, tôi quay lại thì thấy Charlotte đang ngồi trên một chiếc ghế làm bằng băng.
Tôi đanh mặt lại, lườm Charlotte đầy giận dữ.
"Ngươi đã làm gì!"
"Tôi chẳng làm gì cả. Chỉ là nói vài câu thôi mà."
Tôi lao lên vung kiếm, nhưng tại vị trí đó chỉ còn lại chiếc ghế băng đã bị chém làm đôi.
"Bộ não con người thật yếu ớt, chỉ cần vài lời nói là dễ dàng rơi vào ảo giác. Thái tử điện hạ, ngài thấy đây là mấy cái?"
Charlotte nói rồi giơ hai ngón tay lên.
"Hai cái――" Khi tôi chớp mắt, tôi lại thấy Charlotte đang giơ ba ngón tay.
Charlotte hạ tay xuống, chắp tay sau lưng, đi chân trần loanh quanh trên đài thi đấu rồi quay lại nhìn tôi mỉm cười rạng rỡ.
"Cứ lặp đi lặp lại cùng một lời nói cho đến khi bộ não bị đánh lừa, nó sẽ tự tiện rơi vào ảo tưởng, tự tiện suy diễn rồi tưởng tượng, và cuối cùng tin rằng đó là sự thật."
"Đến khi bộ não bị quá tải và ngừng hoạt động, thì tiếp theo sẽ đến lượt của vô thức."
"Nó sẽ tự chắp vá những ký ức phù hợp với tình huống đang trải qua, những lời nói hay hành động mà đối phương có thể làm, và nếu không có mảnh ký ức nào thì nó sẽ tạo ra ký ức giả để lấp đầy chỗ trống."
"Bây giờ cũng vậy."
Thái tử điện hạ, ngài thấy tôi có thật không?
"―― Cút!!"
Vụt! Cảnh vật xung quanh lập tức thay đổi, đầu óc tôi trở nên tỉnh táo. Trước mắt là Charlotte đang đứng với vẻ mặt bàng hoàng, tôi giơ kiếm lên.
Ánh mặt trời rực rỡ chiếu rọi, cảm giác sung mãn tràn ngập khắp cơ thể.
"Dùng lời nói để mê hoặc ta. Tội đó đáng chết vạn lần. Nhưng ta sẽ tha thứ cho nàng. Vì đó chắc hẳn là nỗ lực cuối cùng của nàng rồi! Nhưng, giờ thì kết thúc rồi!"
"Cái gì...! Chỉ bằng ý chí mà ngài có thể phá giải được ảo giác sao!?"
"Hà á á!!"
Tôi lao lên đâm kiếm vào giữa ngực Charlotte, phập. Một tiếng động vang lên, thanh kiếm xuyên qua lồng ngực cô ấy.
"Làm... sao...!"
"Đừng có coi thường ta. Ta là Sargela Ray del Trueno. Người sẽ trở thành quốc vương tương lai."
Vừa nói xong, Charlotte đang nằm trong lòng tôi dùng bàn tay dính đầy máu vuốt ve má tôi, tôi nhìn xuống Charlotte với khuôn mặt đáng thương và nắm lấy bàn tay cô ấy.
Charlotte ho ra máu, miệng mấp máy như muốn nói điều gì đó. Tôi rủ lòng thương cuối cùng, cúi đầu ghé tai vào gần miệng cô ấy.
"Vất vả cho ngài rồi."
"Cái gì?"
Tách――!!
Tiếng búng tay vang dội đến nhức tai khiến tôi giật mình tỉnh táo. Một cảm giác rã rời khủng khiếp đè nặng lên cơ thể, và một cơn đau đầu như muốn nổ tung ập đến.
"Ư...!!"
"Hì hì. Vở kịch độc diễn của ngài có thú vị không?"
Cảm nhận được hơi lạnh của vũ khí chạm vào cổ, tôi mở mắt ra thì thấy khuôn mặt đang mỉm cười rạng rỡ của Charlotte.
"Cái gì...? Nàng, rõ ràng nàng đã bị kiếm của ta..."
"Đâm xuyên ngực và chết rồi sao? Hì hì hì. Điện hạ. Có vẻ ngài đang nhầm lẫn nên tôi mới nói cho ngài biết, vũ khí trong trường thi đều có thiết bị an toàn nên dù có đâm cũng không xuyên, chém cũng không đứt đâu nhé?"
"...!"
Vậy thì, chẳng lẽ.
"Từ bao giờ. Nàng đã cho ta thấy ảo giác từ bao giờ?"
Trước câu hỏi của tôi, Charlotte mỉm cười rạng rỡ, dùng quạt che miệng.
"Thì, ngay từ đầu rồi mà."
Tôi nhìn cô ấy một lúc rồi gục đầu xuống.
"Ta thua rồi. Ta chấp nhận thất bại."
Nghe tiếng vỗ tay vang dội xung quanh, tôi chợt ngẩng đầu nhìn Charlotte.
"Cái này cũng không phải ảo giác chứ?"
Charlotte lặng lẽ đưa tay ra véo má tôi một cái thật mạnh.
"Đau đấy."
Có vẻ bàn tay cô ấy không chỉ có lực mà còn chứa đầy ác ý, cái má bị véo đau điếng người.
Buông tay ra, cô ấy thu lại thanh Flamberge đang cầm trên tay rồi quay lưng bước đi.
"Vậy tôi xin phép đi trước nhé. Ngài cứ tỉnh táo lại rồi hãy xuống."
Charlotte nói rồi rời khỏi đài. Đó là một thất bại hoàn hảo nhất mà tôi từng nếm trải trong đời.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn