Chương 53: Tối hôm đó
Trở Thành Ác Nữ Trong Game · Glodia · 260 chương · ~30 phút đọc · Tạo 14/09/2026
Toàn chương Tối hôm đó.
Sau khi kết thúc tất cả các tiết học và trở về ký túc xá nghỉ ngơi, tôi bị Hermel kéo tay lôi đến nhà ăn sinh viên với lý do đi ăn tối.
Dù sao tôi cũng cần phải ăn tối nên lẳng lặng đi theo, nhưng vì mải suy nghĩ nhiều chuyện nên tôi chỉ im lặng nhìn thẳng phía trước mà bước đi. Đột nhiên, Hermel chặn trước mặt tôi.
"Charl, tớ có chuyện này muốn hỏi."
"Vâng, chuyện gì vậy?"
"Cái đứa tên Sarah mà cậu nói ấy. Có phải là đứa hôm nay trong giờ học đã mắng nhiếc người bình dân bên cạnh không?"
Lời của Hermel khiến tôi nhớ lại cảnh Sarah mắng Seria, bảo cô ta đừng có lại gần trong giờ học hôm nay, suýt chút nữa tôi đã không nhịn được mà bật cười.
Nhưng bằng sự kiên nhẫn phi thường, tôi nén lại cảm xúc và nở một nụ cười cay đắng.
"Vâng, đúng là em ấy. Bình thường em ấy không phải đứa trẻ như vậy đâu... Thật là xấu hổ quá."
"Chẳng phải vốn dĩ cậu ta rất trầm tính sao? Tại sao đột nhiên lại thay đổi như thế?"
Tôi nghiêng đầu với vẻ mặt như không hiểu tại sao cô ấy lại hỏi mình chuyện đó, Hermel liền bĩu môi.
"Không, tớ chỉ cảm thấy nếu là cậu thì chắc sẽ biết nên mới hỏi thôi. Không biết thì thôi vậy."
"Ưm... Trưa nay tôi có nói chuyện với Sarah một chút, có lẽ vì chuyện đó mà em ấy mới thay đổi chăng..."
"Cậu đã nói gì với cậu ta?"
"Hermel cũng biết đấy, Sarah cứ đi cùng với người bình dân mãi đúng không? Nên tôi đã hỏi em ấy. Tôi đã kỳ vọng rằng vì ở bên cạnh tôi với tư cách là người hầu cận nên em ấy cũng sẽ có suy nghĩ giống tôi――" Nói đến đó, tôi bỏ lửng câu nói, Hermel liền lắc đầu.
"Có vẻ như cậu đã lầm rồi."
"Vâng... Sarah không phải có cùng suy nghĩ với tôi, mà vì muốn trở nên giống tôi nên mới lôi kéo người bình dân đi cùng. Thế nên tôi đã bảo nếu mang tâm thế đó thì hãy dừng lại đi, vì điều đó chẳng giúp ích gì cho em ấy hay Seria cả... Vâng, thì là vậy đấy."
Tôi nói lấp lửng cho qua chuyện, Hermel tặc lưỡi với vẻ mặt nhăn nhó.
"Hừ, nếu biết là chuyện như vậy thì thà tớ đừng nghe còn hơn. Biết rõ đầu đuôi câu chuyện rồi tự nhiên thấy bực mình ghê."
Tôi nở một nụ cười cay đắng, Hermel liền trừng mắt nhìn tôi.
"Charl. Tớ hỏi thật lòng nhé, cậu không định tiếp tục bao che cho cậu ta đấy chứ?"
Trước câu hỏi đó, tôi không trả lời mà chỉ mỉm cười nhẹ nhàng, khiến Hermel phải lắc đầu ngán ngẩm.
"Cậu thật là... Dù cậu ta từng là hầu gái của cậu đi chăng nữa, nhưng chẳng phải cậu đang quá bao dung một cách khờ dại sao? Chuyện này sẽ gây hại cho cậu đấy. Dứt khoát đi. Vứt bỏ hạng người đó đi rồi giả vờ như không biết, có khi lòng cậu còn thanh thản hơn."
"... Có lẽ có chút hiểu lầm rồi, tôi không phải vì thích Sarah nên mới chấp nhận em ấy đâu."
"Hửm?"
"Dĩ nhiên vì Sarah là hầu gái của tôi nên tôi có quan tâm hơn người khác một chút. Nhưng lý do thực sự khiến tôi không đẩy Sarah ra xa là vì nguyên nhân khiến em ấy trở nên ám ảnh với tôi chính là ở bản thân tôi."
"Chịu trách nhiệm ở mức tối thiểu... Ý cậu là vậy sao? Chà, cậu đúng là đáng nể thật đấy."
Hermel nhìn tôi với vẻ mặt không mấy tin tưởng, rồi thở dài một hơi và bám lấy cánh tay tôi.
"Nhưng mà lúc đó cậu ngầu lắm. Tớ không ngờ một người lúc nào cũng dịu dàng như cậu lại có thể lớn tiếng như vậy.
"Câm miệng đi Sarah! Trong giờ học mà em làm loạn cái gì thế hả!", chà, tuyệt thật..."
"Nghe cậu nhắc lại tôi thấy xấu hổ quá..."
Cảm giác mặt hơi nóng lên, tôi khẽ tránh ánh mắt cô ấy và dùng quạt che đi khóe miệng.
Thấy vậy, Hermel lại càng làm loạn lên bảo tôi đáng yêu, khiến ánh mắt của mọi người xung quanh tự nhiên đổ dồn về phía này.
Khóe miệng ẩn sau chiếc quạt khẽ giật liên hồi.
"Đi lại hơi khó khăn, cậu buông tay ra được không?"
"Không thích!"
"Mọi người đang nhìn kìa..."
"Thế thì tớ càng không thích!"
Hermel nói rồi càng bám chặt lấy cánh tay tôi hơn.
Quả nhiên... Ngoài việc là một mục tiêu đầy khao khát ra, thì vương nữ này thực sự rất phiền phức.
Nhưng mà thôi, bộ ngực mềm mại của cô ấy áp vào tay cũng không tệ chút nào.
.
.
.
Sau khi kết thúc bữa tối nhẹ nhàng, Hermel và tôi quyết định không về ký túc xá ngay mà đi dạo dọc theo con đường mòn để trò chuyện.
Bầu trời hôm nay trong xanh đến lạ kỳ, và một vầng trăng tròn tuyệt đẹp đang ngự trị trên cao.
"Trăng hôm nay đẹp thật đấy."
Nghe Hermel nói, tôi cúi xuống nhìn cô ấy, Hermel chớp mắt rồi nghiêng đầu hỏi.
"Tớ nói gì lạ lắm sao?"
"... Không có gì đâu."
Phải rồi, đây là hiện thực chứ không phải trò chơi. Hermel làm sao mà biết được kiểu tỏ tình của người Nhật chứ. Mà dù cô ấy có biết và nói ra đi chăng nữa, tôi cũng chẳng có ý định chấp nhận.
Tôi khẽ cười rồi lắc đầu.
"Tiết học đầu tiên ngày mai là gì nhỉ?"
"Theo tôi biết thì là Âm nhạc."
"Oa... Ghét thật đấy..."
"Có vẻ như cậu không thích Âm nhạc lắm nhỉ?"
"Cũng không hẳn là ghét, chỉ là thấy nó khó thôi."
Hermel cười khổ rồi nhìn xuống bàn tay mình.
"Đặc biệt là khi bắt chơi mấy loại nhạc cụ dây như vĩ cầm ấy. Nào là phải vận dụng cảm giác tinh tế nơi đầu ngón tay... Lời nói thì tớ hiểu đấy, nhưng quả nhiên với tớ thì chuyện đó quá khó khăn."
"Tôi lại thích đôi bàn tay của Hermel đấy."
"Hả? Thật, thật sao? Ư hừm, hi hi hi..."
Chỉ khen một câu thôi mà có cần phải vui đến thế không.
Nhìn Hermel không giấu nổi nụ cười hớn hở, tôi cũng không nhịn được mà bật cười theo.
"Phụt."
Nghe tiếng cười của tôi, Hermel mới sực tỉnh, gương mặt đỏ bừng như gấc chín, cô ấy buông tay tôi ra rồi hắng giọng.
"Khụ khụ! Ừm... À, dù sao thì. Charl không có môn nào như vậy sao?"
"Môn gì cơ?"
"Môn học mà cậu thấy khó ấy. Mà chắc――với cậu thì chẳng có môn nào đâu nhỉ?"
"Không đâu, tôi mới vào Học viện được hai ngày thôi mà, dựa vào đâu mà cậu lại nghĩ tôi không có môn nào thấy khó chứ?"
"Dựa vào khí chất?"
Nói cái gì vô lý hết sức... Tôi nhìn Hermel một lát với vẻ mặt đó rồi khoanh tay lại.
Môn học thấy khó sao...
"... Thực ra có một môn duy nhất mà tôi thấy khó."
"Môn gì thế?"
"Khiêu vũ. Đặc biệt là khiêu vũ giao tiếp."
Khiêu vũ về cơ bản là sự kết hợp giữa một nam một nữ, nhưng với một kẻ ghét đàn ông đến mức chỉ cần chạm mắt thôi cũng nổi da gà như tôi, bảo tôi nắm tay đàn ông nhảy múa thì đúng là chuyện không tưởng.
Phải rồi, nếu không có trải nghiệm kinh hoàng khi bị đám bạo loạn bắt giữ và cưỡng hiếp vào ngày hôm đó, thì có lẽ tôi đã có thể nhảy một chút, nhưng mà...
Tôi lắc đầu thở dài.
"Những môn khác thì tôi còn cố được, chứ riêng Khiêu vũ thì tôi chịu chết."
"Cái gì? Thật sao?"
Hermel trợn tròn mắt nhìn tôi với vẻ mặt không thể tin nổi.
"Cái vẻ mặt đó là sao vậy."
"Không――thường thì với quý tộc, khiêu vũ giao tiếp là kỹ năng cơ bản mà. Cậu thực sự không biết nhảy sao?"
Tôi tránh ánh mắt của Hermel, mở quạt che đi khóe miệng.
"Hầy... Vâng, tôi không biết. Tôi không có ý định phủ nhận đâu nên cậu đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó nữa được không?"
"Hóa ra cậu không phủ nhận thật."
"Dù xấu hổ nhưng đó là sự thật mà."
"Hi hi, ra là vậy" Hermel kéo dài giọng rồi chạy lên phía trước, xoay người như đang nhảy múa.
"Chắc vì tớ học kiếm thuật nên tớ nhảy khá giỏi đấy."
"Cậu đang trêu chọc tôi đấy à?"
"Không phải! Tớ, tớ không định trêu chọc đâu mà..."
Hermel chạy lạch bạch đến rồi lịch thiệp đưa tay trái ra.
"Tớ sẽ dạy cậu khiêu vũ. Đổi lại... Cậu có thể dạy tớ cách chơi nhạc cụ không? Dù không giỏi bằng người khác, nhưng ước mơ của tớ là được một lần chơi nhạc cụ dây như mọi người đấy... Hì hì."
Nói rồi Hermel ngượng ngùng mím môi, tôi nhìn cô ấy một lát rồi gập quạt lại.
"Tôi nói trước nhé, tôi nhảy tệ lắm đấy."
"Không sao đâu. Tớ chơi nhạc cũng dở tệ mà. Dù có thấy bực mình thì cũng đừng nổi giận nhé?"
"Tôi không hứa chắc được đâu. Đây là lần đầu tiên tôi dạy ai đó cái gì mà."
"Tự nhiên thấy sợ quá... Giờ rút lại lời chắc muộn rồi nhỉ?"
Thay cho câu trả lời, tôi mỉm cười rạng rỡ rồi đặt tay mình lên tay Hermel.
Hermel nở nụ cười tươi rói, kéo tôi lại gần rồi vòng tay qua eo tôi, bắt đầu xoay tròn.
Điệu nhảy với Hermel, người thấp hơn tôi hẳn một cái đầu, mang lại cảm giác giống như đang chơi đùa với trẻ con hơn là khiêu vũ thực sự.
Sau một hồi xoay tròn, Hermel từ từ giảm tốc độ rồi buông tay khỏi eo tôi, nở nụ cười rạng rỡ.
"Về thôi. Điệu nhảy tử tế tớ sẽ dạy cậu sau nhé."
"Vâng, được thôi."
Dù chỉ là một điệu nhảy ngẫu hứng chẳng ra hình thù gì.
Nhưng cảm giác cũng không tệ chút nào.
.
.
.
Trở về phòng, Hermel ngáp dài một tiếng rồi nằm vật ra giường.
Dù đã thay quần áo nhưng cô ấy thậm chí còn chẳng buồn đi tắm hay dính một giọt nước nào lên người, khiến tôi phải chớp mắt ngạc nhiên.
"Cậu không định tắm sao?"
"Oáp... Sáng sớm mai dậy tớ tắm sau... Hôm nay mệt quá..."
Hermel nói rồi chìm vào giấc ngủ ngay lập tức.
"Ngủ gật suốt cả buổi học mà vẫn thấy thiếu sao."
Tôi nhìn Hermel đang ngủ say một lát rồi khoác chiếc áo lông dày lên vai, bước ra khỏi ký túc xá.
Vừa ra ngoài, cơn gió đêm lạnh buốt lướt qua gò má. Có lẽ vì giờ ăn tối đã qua nên mọi người đều đã vào ký túc xá, con đường mòn đi ngang qua ký túc xá nữ không một bóng người.
Tôi nhìn quanh không gian tối tăm một lát rồi thong thả bước đi dọc theo con đường mòn hướng về phía khu vườn. Đi được một lúc, bóng dáng Mel đang đứng một mình hiện ra trước mắt.
"Mel."
"Tiểu thư."
Không biết đã đợi từ bao giờ mà tai và má của Mel đã đỏ ửng lên vì lạnh.
"Ta để cô phải đợi lâu rồi."
"Không sao ạ. Chút lạnh lẽo này chẳng là gì cả."
Dù cái lạnh này chẳng hề nhẹ nhàng chút nào. Nhưng có vẻ như bản thân Mel thực sự nghĩ như vậy, vì ấn chú trên bụng cô ta cũng không hề phản ứng.
Tôi khẽ cười rồi nắm lấy tay Mel kéo về phía mình.
"Tiểu thư?"
"Vì ta thấy lạnh thôi."
"... Vâng, tôi hiểu rồi."
Tôi vòng tay qua eo Mel khi cô ta lặng lẽ tựa vào lòng mình, rồi chậm rãi di chuyển cơ thể như đang nhảy điệu Blues.
"Mel, có việc ta cần cô làm đây."
"Bất cứ việc gì tiểu thư sai bảo."
Lùi một bước, xoay nhẹ sang phải. Tôi thong thả nhảy múa dưới ánh trăng làm ánh đèn sân khấu.
"Hãy lan truyền những tin đồn không hay về Sarah đi. Nội dung là... Phải rồi. Vì muốn bắt chước ta nên mới lôi kéo người bình dân đi cùng, nhưng cuối cùng cũng lộ ra bản chất thật――thế là được."
"...."
Tôi kéo Mel về phía mình rồi dừng bước một lát.
"Cô làm được chứ?"
"... Tôi có thể hỏi một câu được không ạ."
"Được thôi."
Tiến hai bước, lùi một bước. Tôi bước những bước chân nhẹ nhàng theo tiếng giọng nói trầm thấp của Mel làm nhạc nền.
"Tại sao tiểu thư lại đối xử nghiệt ngã với tiểu thư Sarah như vậy ạ?"
"Câu hỏi này giống hệt hồi đó nhỉ. Tại sao lại hành hạ em trai mình như thế. Dù sao người kế vị vị trí gia chủ cũng là ta, tại sao lại cứ phải tìm cách triệt hạ nó cho bằng được――" Tôi siết chặt cánh tay đang vòng qua eo Mel rồi xoay người một vòng lớn sang bên trái.
"Lúc đó ta đã không thể đưa ra một câu trả lời thỏa đáng. Là vì ta không muốn trả lời sao? Chà... Không phải vậy đâu. Chỉ là, ta không tìm được một lý do chính đáng mà thôi."
Bước chân thật nhẹ nhàng. Tôi định xoay thêm một vòng nữa, nhưng Mel vốn đang theo sát tôi bỗng đột ngột dừng bước.
"Tiểu thư..."
"Đừng giục ta như thế. Ta không định nói lấp lửng cho qua chuyện như lúc đó đâu."
Tôi mỉm cười rạng rỡ, buông tay khỏi eo Mel rồi lùi lại phía sau.
"Kể từ sau khi nhận được câu hỏi đó của cô, ta đã thong thả suy nghĩ lại. Tại sao ta lại ghét em trai mình đến thế. Tại sao ta lại hành hạ Sarah như vậy. Tại sao ta lại muốn giết cha mình."
Thà rằng lúc đó đừng nhận được câu hỏi như vậy, thì ta cứ việc hành hạ theo ý thích là xong. Nhưng sau khi nhận được câu hỏi đó từ Mel, ta đã trăn trở rất lâu.
Ta không thể kể cho cô nghe ký ức về những lần luân hồi trước. Nhưng ta cũng không thể tìm thấy một lý do chính đáng nào. Ta nên đưa ra câu trả lời thế nào đây? Ta phải tìm lý do ở đâu đây...
Sau bao trăn trở và khổ đau, ta đã nhận ra một sự thật.
"Ghét một ai đó, bộ cần phải có lý do sao?"
Chẳng có gì ngu xuẩn hơn việc cứ bám víu vào một vấn đề không có lời giải.
"Và Mel. Có vẻ như dạo này ta đối xử tốt với cô nên cô đã quên mất một chuyện rồi..."
Tôi mỉm cười rạng rỡ, đưa tay ra không trung rồi từ từ gập các ngón tay lại như đang bóp nghẹt thứ gì đó.
"Khặc...! A a a!!"
"Kẻ đã nói rằng dù có phải làm bất cứ việc bẩn thỉu nào cũng sẽ ở bên cạnh ta chính là cô. Kẻ đã nói rằng sẽ không bao giờ phản bội ta cũng chính là cô."
Tôi gập ngón tay thêm chút nữa, Mel dùng hai tay ôm lấy bụng rồi quỳ sụp xuống tại chỗ.
"Chính cô, bằng chính miệng mình đã thề thốt bằng cả mạng sống cơ mà. Đã quên sạch rồi sao?"
"Oẹ...!!"
Tôi gập ngón tay thêm chút nữa, Mel gập người xuống rồi nôn mửa ngay tại chỗ.
"Chỉ vì ta đối xử dịu dàng một chút mà cô đã ảo tưởng rồi sao, đừng có quên vị trí của mình."
"Tiểu... thư...!"
Mel ngấn lệ nhìn lên tôi.
"Ai cho phép cô dám ngẩng cao đầu như thế hả."
Tôi giẫm lên đầu Mel, khiến mặt cô ta vùi vào đống chất nôn của chính mình.
"Đừng có mà leo dây."
Mel chậm rãi gật đầu, lúc đó tôi mới nới lỏng tay và rút chân khỏi đầu cô ta.
Câu chuyện cũng kết thúc rồi. Tôi định quay về, nhưng khi nhìn xuống thì thấy đôi giày đã dính đầy chất nôn.
"Giày bẩn hết rồi."
"Hà... Hà..."
À, phải rồi.
"Mel."
"Vâng...?"
"Cô định nằm đó đến bao giờ?"
Mel run rẩy toàn thân, nhưng vẫn từ từ quỳ gối dậy.
"Ta ấy mà. Một khi đã nổi giận thì hiếm khi tha thứ lắm. Ta là hạng người thù dai, dai dẳng lắm đấy."
"...?"
Nhìn Mel đang ngơ ngác nhìn mình, tôi mỉm cười rạng rỡ rồi đặt chân lên đầu gối cô ta.
"Liếm đi. Thật sạch vào."
Nếu làm vậy, ta sẽ coi như chuyện hôm nay chưa từng xảy ra.
Nghe tôi nói vậy, Mel lặng lẽ nâng chân tôi lên, rồi bắt đầu chậm rãi liếm.
"Oẹ... Oẹ..."
Dù buồn nôn nhưng cô ta vẫn thành tâm liếm sạch đôi giày bị vấy bẩn bởi chất nôn và bùn đất của chính mình.
Một cách vô cùng sạch sẽ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn