Chương 8: Mua sắm (2)
Trở Thành Ác Nữ Trong Game · Glodia · 260 chương · ~25 phút đọc · Tạo 14/09/2026
Toàn chương Anh Túc. Anh Túc, Anh Túc...
"Tiểu thư, người đang suy nghĩ gì mà chăm chú vậy ạ?"
"Chẳng biết nữa. Kiểu như... sau này nên làm gì với Sarah cho tốt nhỉ?"
Vừa nói vậy, gương mặt Mel bỗng rạng rỡ hẳn lên. Tất nhiên, với người khác thì chắc chỉ thấy lông mày cô ta hơi nhếch lên một chút thôi, nhưng tôi thì thấy rõ.
"Hì hì. Mel này, dù ta đã cho phép cô nói chuyện thoải mái với ta đi chăng nữa. Nhưng khi nói về chuyện của Sarah mà cô lại lộ rõ vẻ vui mừng như thế, ta cũng thấy hơi khó chịu đấy? Dù sao Sarah vẫn đang là hầu gái riêng của ta mà."
"Hức... Em xin lỗi ạ."
Khác với Sarah, Mel chẳng hề có ác cảm gì với tôi, cũng chưa từng phản bội tôi nên tôi chỉ mỉm cười rồi bỏ qua.
Tôi chẳng muốn gây hấn vô ích để rồi tự tạo thêm kẻ thù cho mình đâu. Giờ tôi ngán mấy chuyện phiền phức lắm rồi.
"Không sao đâu. Con người ai mà chẳng có cảm xúc. Kẻ không có cảm xúc thì chẳng phải con người mà phải gọi là quái vật rồi."
Tôi khẽ cười rồi bước vào cửa hàng quần áo vừa tới nơi.
Vừa bước vào cửa hàng, tôi đã thấy bà chủ cửa hàng đang rên rỉ nhìn những bộ quần áo treo trên giá.
"Bà Amelia?"
Bà chủ có mái tóc màu nâu vàng và nốt ruồi ở khóe miệng ấn tượng, vừa nghe tôi gọi đã quay ngoắt lại, đôi mắt sáng rực lên một cách đầy áp lực rồi bắt đầu tuôn ra một tràng dài.
"Hửm? Ôi trời, ôi trời ôi trời ôi trời. Cơn gió nào đưa Tiểu thư Charlotte đến đây thế này! Đúng lúc quá. Tôi vừa thiết kế xong một bộ váy mới mà chẳng ai dám mặc cả! Thế nên tôi đang rầu rĩ không biết tìm đâu ra người mặc thử đây, không ngờ tiểu thư lại ghé thăm, thật là cảm ơn quá đi mất!"
Hóa ra chỉ nghe người ta nói thôi cũng có thể thấy mệt mỏi đến thế này sao. Một cảm giác áp lực khác hẳn với gia chủ, tôi mỉm cười gập ô lại đưa cho Mel vừa bước vào sau.
"Hì hì, bà Amelia. Tôi hiểu tâm trạng hào hứng của bà, nhưng hôm nay tôi không đến để mua váy đâu ạ."
"A... Đúng rồi nhỉ... Mới cách đây không lâu gia tộc La Rochelle cũng vừa mua năm bộ váy xong mà... Xin lỗi tiểu thư nhé. Tại thấy một người mẫu hoàn hảo cho bộ đồ của mình vừa bước vào cửa nên tôi mới phấn khích quá đà như vậy. Ô hô hô hô."
"Có gì đâu mà phải xin lỗi chứ ạ. Tôi nghĩ việc có tâm huyết với công việc mình đang làm là một điều tốt mà. Tất nhiên, nếu tâm huyết đó đặt vào việc xấu thì không ổn rồi. Nhưng công việc của bà là làm ra những bộ váy mà? Vậy thì chẳng có gì xấu cả. Ngược lại bà nên thấy tự hào mới đúng chứ ạ?"
Tôi mỉm cười nói vậy, bà chủ mắt sáng rực lên rồi rút khăn tay ra vờ lau nước mắt.
"Tiểu thư... Những lời của người thật là cảm động quá đi mất... Được rồi...! Nghe được những lời khiến trái tim rung động thế này thì tôi không thể ngồi yên được! Hôm nay tiểu thư đến vì việc gì ạ! Váy dạ hội? Váy dự tiệc? Bustier? Gì cũng được hết! Đích thân tôi sẽ chọn vải và tự tay may cho tiểu thư luôn!"
"Hì hì. Tôi rất trân trọng tấm lòng của bà, nhưng hôm nay tôi đến để đặt may đồng phục mặc ở học viện ạ."
"Vậy sao... Tiếc thật đấy nhưng biết làm sao được. Đồng phục là thứ mà tất cả học sinh học viện đều phải mặc giống nhau... A! Có cách này rồi! Dù là cùng một bộ đồng phục nhưng chất liệu và đường may khác nhau thì cũng chẳng ai nói gì được! Vâng! Tốt lắm! Đồng phục đúng không ạ? Được thôi, dù không phải là váy thì tôi cũng sẽ dồn hết tâm huyết để làm cho tiểu thư! À, so với lần trước tiểu thư cũng cao lên và trưởng thành hơn nhiều rồi nên phải đo lại kích thước, mời tiểu thư vào đây ạ?"
"A, vâng."
Lần tới chắc phải tìm cách nào đó để bà ấy ngậm miệng lại bớt mới được. Giấu kín tâm tư đó sau nụ cười, tôi đi theo bà chủ vào phía trong cửa hàng, bà ấy rút thước dây ra, tôi thầm thở dài rồi dang rộng hai tay.
"Tôi xin phép ạ, thưa tiểu thư."
Mel đi theo sau tôi, ân cần cởi bỏ bộ váy tôi đang mặc. Tôi chẳng còn mảnh vải che thân, bà chủ thản nhiên mỉm cười bắt đầu đo kích thước cơ thể tôi.
Vòng ngực, vòng eo, vòng mông, chiều rộng vai, chiều dài cánh tay và các kích thước khác. Sau khi đo đạc kỹ lưỡng, bà chủ bảo tôi một tháng sau hãy quay lại với ánh mắt lấp lánh, lúc đó tôi mới có thể mặc đồ và rời khỏi cửa hàng.
Chẳng biết đã mất bao nhiêu thời gian ở cửa hàng quần áo nữa, lúc bước ra thì trời đã tạnh mưa hẳn.
"Tiểu thư vất vả rồi ạ."
"Cảm ơn Mel nhé."
Tôi mỉm cười với Mel rồi ngước nhìn lên bầu trời. Dù vẫn còn mây đen nhưng giữa những đám mây, những tia nắng rực rỡ đang rọi xuống.
Phải rồi... Cái ngày tôi bị đám bạo loạn bắt giữ, thời tiết cũng giống hệt thế này. Dọc theo con đường kia, đầu của vô số quý tộc hủ bại bị bêu trên cọc. Những tiểu thư và phu nhân như tôi thì rơi vào tay chúng...
"Nhìn xem! Ngay cả bầu trời cũng đang chúc mừng chiến thắng của chúng ta!!"
"Tiểu thư?"
Tiếng nói từng nghe thấy đâu đó cứ vảng vất bên tai khiến tôi giật mình rùng mình một cái, rồi nhìn về phía Mel vừa gọi mình.
"Sắc mặt người không được tốt ạ. Không biết người có thấy khó chịu ở đâu không..."
"Cảm ơn cô đã lo lắng. Nhưng ta không sao đâu. Chỉ là hơi mệt một chút thôi."
"... Vâng, em rõ rồi ạ. Vậy tiếp theo em nên đưa người đi đâu ạ."
"Tiếc là buổi mua sắm của chúng ta kết thúc ở đây thôi. Tầm này chắc bác tài xế cũng sửa xong bánh xe rồi, và hơn hết là mọi người sẽ bắt đầu đổ ra đường."
Mel gật đầu rồi kéo áo choàng che kín đầu.
"Vậy em sẽ ghé qua cửa hàng hoa lúc nãy mua Anh Túc rồi về dinh thự trước ạ."
"Ừ. Hôm nay đi theo ta vất vả cho cô rồi."
Mel cúi chào rồi lẩn vào con hẻm. Chỉ trong chớp mắt khi tôi vừa ngoảnh đi vì một tiếng động đằng xa, cô ta đã biến mất tăm.
Đúng là một đứa trẻ thần xuất quỷ nhập. Tôi vừa nghĩ vậy vừa bước về phía xe ngựa.
.
.
.
Ngắm nhìn cảnh mọi người bắt đầu đổ ra đường, nhìn kỹ gương mặt của những kẻ sau này sẽ trở thành đám bạo loạn, tôi bước đi và chẳng mấy chốc đã đến chỗ xe ngựa.
Đúng như tôi dự đoán, bánh xe ngựa đã được sửa xong, bác tài xế đang kiểm tra xem bánh xe đã được lắp chắc chắn chưa.
"Bác Patrick, việc sửa chữa xong rồi chứ ạ?"
"A, tiểu thư đã về ạ. Vâng. Nếu có thêm ai đó biết dùng ma pháp thì chắc việc sửa chữa đã xong sớm hơn rồi hì hì. Tôi lại nói mấy lời thừa thãi rồi. Hừm, dù sao thì. Buổi đi dạo của tiểu thư có vui không ạ?"
"Hì hì, một buổi đi dạo thực sự rất mãn nguyện ạ. Trên đường về tôi có ghé qua cửa hàng quần áo đặt may đồng phục, vừa đi dạo vừa ngắm nhìn bầu trời hửng nắng khiến tâm trạng tôi cũng thấy nhẹ nhõm hẳn lên."
"Thật là tốt quá. Vậy giờ chúng ta quay về biệt thự Rochelle chứ ạ?"
"Vâng. Nhờ bác ạ."
"Tôi rõ rồi ạ. Vậy xin mời tiểu thư đưa tay cho tôi."
Lại được bác tài xế hộ tống lên xe ngựa, tôi thấy Sarah đang ngủ gật tựa vào thành xe, chắc là do khóc mệt quá.
Đúng là ngủ ngon thật đấy. Việc một người hầu dám ngủ trước mặt chủ nhân thế này thật là đáng trách, nhưng nghĩ đến việc cô ta đã thoải mái với tôi đến mức để lộ dáng vẻ lôi thôi này, tôi lại thấy cũng không tệ lắm.
Mới có 4 năm thôi. Sự trả thù của tôi còn chưa bắt đầu mà cô ta đã dựa dẫm vào tôi đến mức này rồi. Chẳng biết sau này cô ta sẽ ra sao nữa. Tôi vừa ngân nga một giai điệu vừa gõ vào thành xe, xe ngựa bắt đầu chậm rãi lăn bánh.
"Vậy thì..."
Nghĩ đến việc nhập học vào tháng Giêng năm sau, tôi còn khoảng 6 tháng nữa trước khi vào học viện, trong thời gian đó mình nên làm gì đây.
Vốn dĩ tôi định sẽ biến Sarah hoàn toàn thành người của mình trước khi vào học viện, rồi vào đó sẽ sử dụng cô ta một cách thích hợp, sai cô ta hạ độc một kẻ phiền phức nào đó rồi vứt bỏ.
Nhưng việc khiến Sarah lệ thuộc vào mình lại kết thúc sớm hơn tôi tưởng nên giờ tôi chẳng còn việc gì để làm. Mà đẩy nhanh kế hoạch tiếp theo thì rủi ro lại quá lớn...
"Hừm..."
Không được, nếu việc đẩy nhanh kế hoạch khó khăn thì mình cứ lập kế hoạch mới là được mà. Chắc chắn là... vào đợt giao mùa tháng Chín năm nay, gia chủ sẽ bị cảm cúm nặng. Hay là lợi dụng chuyện đó nhỉ.
Đúng lúc đang có Anh Túc đây. Nếu chế ra thuốc phiện rồi cho ông ta dùng, tác dụng giảm đau sẽ khiến cơ thể ông ta trông có vẻ khá hơn, lấy cớ đó để ông ta dùng thường xuyên thì dần dần ông ta sẽ bị nghiện thuốc phiện rồi cuối cùng sẽ chết vì ma túy.
Việc cho gia chủ uống thuốc sẽ do Sarah làm. Còn cái tội đó thì cứ đổ lên đầu thằng em trai là hoàn hảo. Quan trọng là làm sao để thực hiện kế hoạch đó đây...
Việc tôi trực tiếp sai Sarah chế thuốc là không được. Như vậy khi gia chủ chết, mũi dùi điều tra sẽ hướng về phía tôi.
"A."
Hay là biến Mel thành người hầu riêng của thằng em trai nhỉ? Có thể cô ta sẽ phải hầu hạ chuyện giường chiếu, nhưng với một sự hy sinh cỡ đó mà đổi lại phần thưởng sau này thì chắc Mel cũng chẳng từ chối đâu.
Đứa trẻ đó, trông vậy thôi chứ tham vọng quyền lực chẳng kém gì thằng em trai tôi đâu, nên nếu tôi hứa sau này khi tôi lên làm gia chủ sẽ cho cô ta làm hầu gái riêng thì chắc cô ta sẽ đồng ý thôi? Không, hay là hứa cho làm hầu gái trưởng thì tốt hơn nhỉ?
Nghĩ ngợi một lát rồi tôi lại lắc đầu.
Không được... không được. Chỉ để dùng vào việc đó thì phí hoài Mel quá.
"A, phải rồi. Thế thì tốt quá."
Dùng thường dân là được mà. Cái gã thanh niên ở tiệm thuốc đó, theo tôi biết thì gã đó tham tiền lắm.
Nếu sai Mel mua chuộc gã rồi đưa công thức chế thuốc phiện cho gã, thì sau này dù tôi có sai Sarah đi lấy thuốc thì sự nghi ngờ cũng chẳng bao giờ đổ dồn về phía tôi được.
Dẫu chuyện có đi chệch hướng đi chăng nữa thì kẻ chết cũng chỉ là gã thanh niên đó, Sarah và thằng em trai bị đổ tội thôi nên chẳng sao cả.
Công thức chế thuốc phiện thì cứ nhờ người khác viết hộ rồi làm sẵn hai bản, một bản giấu trong phòng thằng em trai, một bản đưa cho gã thanh niên ở tiệm thuốc thì sao nhỉ?
"Hì hì."
Một đứa con trai vì tham vọng quyền lực mà biến cha mình thành con nghiện ma túy để giết chết, cùng gã thanh niên tiệm thuốc đã giúp sức cho hắn. Thú vị đấy chứ.
Từ lúc gia chủ chìm đắm trong thuốc phiện cho đến khi chết và cuộc điều tra bắt đầu, chắc cũng phải mất ít nhất 4 năm, lúc đó tôi cũng đã đến tuổi thích hợp để kế vị gia tộc nên thời điểm thật là hoàn hảo.
Dù chưa thật sự hoàn mỹ nhưng cũng là một kế hoạch khá ổn.
"Ưm... Tiểu thư...?"
"Hửm? Em tỉnh rồi à?"
"A...! Cái, em xin, em xin lỗi ạ! Em đã thất lễ... Á!!"
Sarah giật mình bật dậy trong xe ngựa, đầu đập vào trần xe rồi lại ngồi thụp xuống.
"Sarah, trong xe ngựa đang chạy mà bật dậy như thế là nguy hiểm lắm đấy. Phải cẩn thận chứ."
"Ư ư... Em xin lỗi ạ..."
"Thật tình... Ta đã bảo trước mặt ta em có thể nới lỏng một chút cũng được mà. Mới nói xong mà đã quên rồi sao?"
"Dạ không ạ! Em vẫn nhớ mà... Chỉ là, em vẫn chưa quen lắm... Em xin lỗi ạ..."
"Vậy thì ta phải nhắc cho đến khi em quen mới được."
Tôi ngồi ra mép ghế để thu hẹp khoảng cách với Sarah, rồi đưa tay ra xoa đầu cô ta.
"Chẳng phải từ trước đến nay Sarah đã nỗ lực rất nhiều rồi sao."
"Tiểu thư à..."
"Thế nên, ít nhất là trước mặt ta, em cứ nới lỏng một chút cũng không sao đâu."
Nhìn Sarah đang xúc động với đôi mắt lấp lánh, tôi mỉm cười rạng rỡ.
Phải rồi. Cứ nới lỏng một chút cũng không sao đâu.
Vì nếu em bị hỏng trước khi kế hoạch của ta thành công thì phiền phức lắm.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn