Chương 67: Trưởng thành
Trở Thành Ác Nữ Trong Game · Glodia · 260 chương · ~24 phút đọc · Tạo 14/09/2026
Toàn chương Sáng thức dậy. Khi đó trời vẫn chưa sáng hẳn. Thay bộ đồ thể thao nhận được vào cuối tuần, tôi chạy bộ nhẹ nhàng rồi quay về tắm rửa.
Đến lúc này thì mặt trời cũng vừa ló rạng. Trở về phòng thay đồng phục, tôi cùng Sarah đi đến học viện. Nghe giảng, ăn trưa, rồi sau khi kết thúc các tiết học buổi chiều là xong.
Sau giờ học, tôi lại không quên tìm đến diễn võ trường. Và khi đến đó―― Choang――!!
"Á!"
"Đừng có cố đánh bật thanh kiếm ra. Với cậu bây giờ thì chuyện đó vẫn còn quá sức. Chỉ cần quan sát xem đối phương vung kiếm như thế nào, rồi đưa khiên hơi nghiêng ra đón lấy để gạt nó đi thôi."
"Mình biết rồi!"
Đối luyện, đối luyện, và lại đối luyện.
Dù tuyết rơi hay gió lạnh thấu xương, chỉ cần cùng Charlotte so kiếm là chẳng mấy chốc toàn thân tôi đã lấm lem bùn đất và mồ hôi.
Đến lúc hơi thở dồn dập, cổ họng khô khốc, và ngay cả việc nhấc cánh tay cầm khiên lên cũng không nổi chứ đừng nói là vung kiếm.
"Hôm nay đến đây thôi."
Charlotte nói vậy rồi vác kiếm lên vai, còn tôi thì đứng đó, dùng thanh kiếm làm điểm tựa duy nhất để chống đỡ cái cơ thể đã hoàn toàn kiệt sức.
Và rồi tôi nhận ra. Hôm nay, mình vẫn chưa một lần tấn công thành công. Nằm bệt xuống sàn đất, tôi thẫn thờ nhìn lên bầu trời để điều hòa nhịp thở.
"Hà……. Hà……."
Khi ý chí của tôi bị lung lay bởi sự mệt mỏi, cái lạnh và cơn đau, vô số những suy nghĩ tiêu cực lại bắt đầu giày vò cảm xúc của tôi.
Lại nữa rồi, mình vẫn chưa một lần chạm được vào cô ấy. Đau tay quá. Mệt quá. Mồ hôi làm người ngợm dính dớp khó chịu quá. Lạnh quá. Tại sao mình lại không thể làm được như cô ấy chứ. Thật là ghen tị. Tại sao chỉ có mình cậu là mạnh mẽ và xinh đẹp như thế? Mình ghen tị với những thứ mà cậu có nhưng mình thì không.
Thấy bản thân thật thảm hại khi chẳng làm được gì, và thấy uất ức khi nỗ lực mãi mà chẳng được đền đáp. Ngoài ra, sự ghen tị, bực bội, tức giận và nỗi buồn cứ thế trộn lẫn vào nhau, giày xéo tâm trí tôi.
Thế nhưng tôi không hề dao động. Bởi vì đó đều là những cảm xúc quá đỗi quen thuộc.
"Khi nào khỏi bệnh, nhất định chúng ta hãy cùng ra ngoài chơi nhé!"
Lúc đó, mình cũng đã có cảm giác như thế này.
"Ừ!"
Cứ nằm thẫn thờ thế này, những nỗi ghen tị và cảm xúc tiêu cực cũ kỹ tích tụ bấy lâu lại nhen nhóm trỗi dậy.
Cảm giác như được quay trở lại lúc đó. Khi cơ thể trở nên quá yếu đến mức ngay cả xe lăn cũng không ngồi nổi. Khi chỉ biết lặng lẽ nằm trên giường bệnh chờ đợi cái chết cận kề.
Cứ nằm đây mà chẳng thể làm được gì, tôi chợt nghĩ liệu đây có phải là một giấc mơ và khi mở mắt ra tôi lại thấy mình đang nằm trên giường bệnh hay không――.
"Hít vào, thở ra……."
Những lúc như thế, tôi nhắm mắt lại hít một hơi thật sâu, rồi thở hắt ra một mạch.
Luồng không khí lạnh buốt lấp đầy phổi, và hơi thở nóng hổi tan biến vào hư không để lại những vệt trắng xóa.
Tôi không cố gắng kìm nén hay xua đuổi những suy nghĩ tiêu cực đó. Vì tôi hiểu rõ những cảm xúc đó cũng là một phần của mình, nên tôi chậm rãi đọc vị và chấp nhận chúng.
"Mình ghen tị với Charlotte."
Charlotte đã nỗ lực hết mình mới có được sức mạnh như thế. Mình cũng có thể làm được.
"Tại sao mình lại yếu đuối thế này?"
Lúc đầu mình còn chẳng đỡ nổi bằng khiên, vậy mà giờ mình đã có thể gạt được kiếm của đối phương rồi còn gì. Tuy chậm nhưng mình đang tiến về phía trước.
Cứ như thế, sau khi đối diện và chấp nhận từng cảm xúc một, lòng tôi bỗng thấy nhẹ nhõm hơn hẳn. Không, những cảm xúc tiêu cực bỗng chốc biến thành tích cực khiến tôi thậm chí còn bật cười.
Vươn vai duỗi chân để xua tan sự mệt mỏi rồi bật dậy, tôi chạm mắt với Charlotte đang lặng lẽ nhìn mình.
Định mở lời hỏi xem có chuyện gì, thì Charlotte, người nãy giờ vẫn im lặng quan sát, đã lên tiếng trước.
"So với hôm qua thì tiến bộ hơn nhiều rồi đấy."
"Hả?"
Hự, lời khen bất ngờ khiến tôi vô thức thốt ra một tiếng ngớ ngẩn.
Mình vừa nghe thấy gì thế này, đó là lời khen phải không? Đúng là khen rồi nhỉ? Charlotte, người lúc nào cũng chỉ nói những lời khắt khe, lần đầu tiên khen mình sao?
Một chuỗi suy nghĩ lướt nhanh qua đầu, và rồi cảm xúc vui sướng bỗng chốc nở rộ như hoa xuân.
Đó là sự thật. Một sự thật không thể chối cãi. Chẳng phải người ta vẫn nói lời khen có thể khiến cả cá voi cũng phải nhảy múa sao.
Huống hồ đối phương lại là một Charlotte vốn dĩ rất keo kiệt lời khen, thì lời khen đó mang ý nghĩa lớn lao đến nhường nào chắc chẳng cần nói cũng hiểu.
Khóe miệng giãn ra, đuôi mắt cong xuống. Khi sức lực cố kìm nén khóe miệng biến mất――
"Hì, hì hì hì hì."
Một tiếng cười thật sự rất ngốc nghếch phát ra.
Dù là tiếng cười phát ra từ miệng mình, nhưng vì nó quá đỗi ngớ ngẩn khiến mặt tôi nóng bừng lên, tôi vội vàng lấy hai tay che mặt.
Mùi da thuộc, mùi sắt, mùi mồ hôi và mùi đất cát trộn lẫn khiến mũi tôi cay cay.
Vì xấu hổ trước tiếng cười ngốc nghếch nên tôi nín thở, cố kìm nén tiếng cười khục khục, thì giọng nói của Charlotte vang lên từ trên đỉnh đầu.
"Cái……. Không, sao tự nhiên lại cười như thế?"
Tôi hơi hạ tay xuống, chỉ che đi cái miệng đang cười hớn hở rồi nhìn lên, chạm mắt với Charlotte đang nhìn xuống mình với khuôn mặt đầy vẻ ái ngại.
À, hôm nay là màu đen nhỉ―― trong lúc đang nghĩ vẩn vơ như thế, tôi cố gắng giữ lấy khóe miệng đang nhảy múa không biết điều của mình rồi trả lời.
"Hì hì……. À, không, chỉ là được khen nên mình thấy vui quá thôi! Hì hì hì."
"Hừ, thật là."
Charlotte nhìn xuống tôi rồi khẽ cười lắc đầu, còn tôi thì cứ thế cười vì thấy quá đỗi hạnh phúc.
Còn 23 ngày nữa là đến cuộc quyết đấu.
.
.
.
Thời gian trôi qua thêm một chút, vào một ngày nọ khi tôi đã dần quen với việc sử dụng khiên……. À không, Buckler.
Trong buổi đối luyện sau giờ học như thường lệ, Charlotte đang vung kiếm bỗng hất văng tôi đi rồi cắm thanh kiếm xuống đất.
Cuộc tấn công đột ngột dừng lại khiến cơ thể đang nóng bừng bỗng nguội lạnh, tinh thần vốn đang sắc bén đến cực hạn cũng chùng xuống. Ngay lập tức tôi cảm thấy hụt hơi và tư thế sụp đổ.
"Phù……. Sao tự nhiên lại dừng lại thế?"
"Mấy ngày qua cậu đã trưởng thành rất nhiều, chính cậu chắc cũng tự cảm nhận được điều đó. Việc cậu cứ nhắm mắt mỗi khi dùng khiên đỡ kiếm là một vấn đề lớn, nhưng chuyện đó không thể sửa ngay được nên tạm bỏ qua."
"Ừ. Vậy thì sao?"
Thấy tôi chớp mắt hỏi, Charlotte buông tay khỏi thanh kiếm, khoanh tay nói.
"Cậu quá chú tâm vào việc dùng khiên nên chẳng hề tấn công gì cả."
"……Hả?"
Lời nói đó khiến não tôi như ngừng hoạt động. Chờ―― chờ một chút đã……?
"Ơ……. Đúng, nhỉ?"
"Phù……. Phải rồi, tập trung vào một thứ thì cũng tốt thôi. Nhưng mà này. Nếu trong thực chiến mà cậu cứ chỉ lo phòng thủ như thế, thì chắc chắn cậu sẽ thua trong cuộc chiến tiêu hao thể lực đấy."
Trước lời của Charlotte, tôi gãi má rồi thốt ra câu hỏi đang lẩn quẩn trong đầu.
"Ưm, chẳng phải bên tấn công mới là bên tốn nhiều thể lực hơn sao?"
"Nếu khiên của cậu là một chiếc Tower Shield khổng lồ thì không nói, nhưng đây là Buckler mà. Giữa một bên chỉ việc vung kiếm, và một bên phải quan sát chính xác đòn tấn công để đưa khiên hơi nghiêng ra gạt đi, cậu nghĩ bên nào sẽ kiệt sức trước?"
"À……"
"Và cũng phải nghĩ đến thể lực cơ bản nữa chứ. Đối thủ là đàn ông đã rèn luyện nhiều hơn cậu một năm. Từ thể hình cho đến thể lực cơ bản, kỹ thuật, kinh nghiệm, chẳng có thứ gì hắn ta kém cạnh cậu cả. Hãy ghi nhớ điều đó."
Tất cả đều là những lời đúng đắn. Đối thủ là tiền bối năm hai. Tôi vốn đã biết mình ở thế bất lợi về nhiều mặt rồi.
Khi tôi gật đầu, Charlotte lại rút thanh kiếm lên nói.
"Điều cậu cần làm khi vào thực chiến là tận dụng sự lơ là của đối phương. Với bản tính của quý tộc, chắc chắn hắn ta sẽ nghĩ rằng chỉ cần làm qua loa cũng có thể đối phó được với một đứa bình dân như cậu và sẽ lơ là cảnh giác. Cậu phải nhắm vào điểm đó."
"Bằng cách nào?"
"Chuyện đó cậu phải tự mình tìm hiểu chứ. Ta chỉ nói cho cậu biết về khả năng thôi, chứ ta đâu có biết trước tương lai."
À, cũng đúng nhỉ. Thấy tôi gãi đầu, Charlotte thở dài lắc đầu.
"Àaa, phải rồi. Thêm một điều nữa. Trong cuộc quyết đấu có thể sử dụng ma pháp, nên cậu cũng nên nghĩ cách để tận dụng nó đi."
"Ơ, thật sao? Có thể dùng ma pháp à?"
"Cậu đã thấy ta dùng ma pháp khi đối luyện với Hermel rồi còn gì. Lúc kỳ thi nhập học cũng vậy. Dùng cũng chẳng vấn đề gì đâu."
Định gật đầu đồng ý nhưng tôi chợt thấy có gì đó sai sai nên khoanh tay nhìn Charlotte.
"Sao đến tận bây giờ cậu mới nói cho mình biết?"
"Vì ta sợ cậu không chịu đối luyện mà chỉ lo luyện tập ma pháp thôi."
"Àaa, hóa ra là th……. Không, cậu nghĩ mình là hạng người gì thế hả!?"
Nhờ Charlotte mà tôi đã biết thêm được một điều mới.
À, và cả việc Charlotte cũng có chút tính cách tinh nghịch nữa.
Còn 18 ngày nữa là đến cuộc quyết đấu.
.
.
.
Tôi đã có thể sử dụng luân phiên giữa Buckler và Broadsword.
Còn 15 ngày nữa là đến cuộc quyết đấu.
Tôi đã học được cách không chỉ chờ đợi đối phương lộ sơ hở, mà còn chủ động dẫn dụ đối phương tạo ra sơ hở.
Tất nhiên, tôi đã bị mắng là làm quá lộ liễu nên đừng có dùng.
Còn 14 ngày nữa là đến cuộc quyết đấu.
Tôi đã thử dùng Buckler như một cái bao tay sắt. Phần thịt giữa ngón cái và ngón trỏ bị ép đau điếng người. Cái này tốt nhất là đừng nên dùng…….
Còn 10 ngày nữa.
"Hôm nay ta sẽ huấn luyện khắc nghiệt hơn bình thường đấy."
"Ừ!"
Dù đã chuẩn bị tâm lý để xông pha, nhưng quả nhiên tôi chẳng đánh trúng được phát nào mà chỉ toàn bị ăn đòn.
Lòng tôi còn đau hơn cả thể xác nữa…….
Còn 6 ngày nữa.
"Hây!!"
Một chút nữa thôi……!
"Tốt. Phải làm như thế đấy."
Tôi dùng Buckler gạt thanh kiếm đang chém xuống nhắm vào đầu mình rồi tiến lên một bước. Theo sát bước chân đang lùi lại của đối phương, tôi tiến thêm hai bước nữa.
Dù thất bại trong việc điều chỉnh khoảng cách, nhưng tôi không hề hoảng loạn như lần trước mà vẫn di chuyển cơ thể. Giống như đang gõ cửa, tôi dùng chuôi kiếm nhắm thẳng vào nhân trung của đối phương……!!
"Phải rồi, kiếm không chỉ dùng để đâm và chém đâu."
Charlotte khẽ nghiêng người né tránh cú đánh bằng chuôi kiếm rồi xoay người một vòng như đang múa ba lê.
Và rồi, chát――!! Một tiếng động vang lên cùng cơn đau nhói truyền đến từ giữa lưng.
"Á……!!"
Cảm giác đau rát và tê dại như thể bị ai đó dùng lòng bàn tay tát thật mạnh vào lưng khiến cơ thể tôi không tự chủ được mà run bắn lên.
Vì cô ấy đánh trúng ngay chỗ tay không với tới được nên tôi chẳng thể xoa dịu mà chỉ biết đứng đó run rẩy, Charlotte liền tiến lại xoa lưng cho tôi.
"Tiến bộ nhiều rồi đấy."
"Né tránh dễ dàng thế kia rồi mới khen thì mình chẳng thấy vui chút nào đâu nhé……!"
Dù nói vậy nhưng khóe miệng tôi đã hoàn toàn mất cảnh giác, nở một nụ cười rạng rỡ trước lời khen của Charlotte.
"Mà thôi, cứ đà này thì chắc chắn là có thể chiến đấu sòng phẳng được đấy."
"Hì hì, thật sao?"
Tôi mỉm cười rạng rỡ nhìn lên bầu trời.
Giờ thì thực sự chẳng còn bao lâu nữa rồi.
Thời gian còn lại cho đến cuộc quyết đấu.
Chỉ còn 3 ngày nữa.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn