Chương 4: Thuần hóa hầu gái (3)
Trở Thành Ác Nữ Trong Game · Glodia · 260 chương · ~20 phút đọc · Tạo 14/09/2026
Toàn chương Khi tách trà thứ ba đã cạn, tôi thấy đã đến lúc cần quan tâm đến Sarah một chút nên đặt tách trà xuống và bảo Mel kết thúc buổi trà chiều.
Mel lặng lẽ tiến lại, thu dọn bộ đồ trà lên xe đẩy rồi rời khỏi phòng. Sarah nhìn chằm chằm theo bóng lưng của Mel, rồi giật mình khi nghe tôi gọi.
"Sarah."
"Hức, a. Vâng."
"Trông sắc mặt em không được tốt, có chuyện gì sao?"
"... Dạ không. Không có chuyện gì đâu ạ."
Gương mặt rõ ràng là có chuyện mà lại bảo không có gì, lại còn cố gắng che giấu cảm xúc nữa chứ... Sao trên đời lại có người đáng yêu đến thế này nhỉ.
Thật lòng tôi muốn nói "Vậy sao?" rồi vờ như không biết để xem cô ta đau khổ thêm nữa, nhưng vì không muốn Sarah bị hỏng quá sớm nên tôi quyết định nới lỏng một chút.
Tôi đứng dậy, ôm chặt lấy Sarah. Vì Sarah đang vô thức cúi đầu, cộng thêm việc tôi cao hơn cô ta một cái đầu nên Sarah lọt thỏm vào giữa ngực tôi.
"A, tiểu thư?"
"Em tưởng ta sẽ không biết khi em nói không có chuyện gì với gương mặt buồn bã như thế sao?"
"Aaa..."
"Sarah. Em là hầu gái riêng của "ta". Chúng ta đã ở bên nhau được 4 năm rồi. 4 năm nghe thì có vẻ không dài, nhưng em và ta đã cùng nhau trải qua bao nhiêu chuyện ở khoảng cách gần thế này mà."
Tôi buông tay đang giữ gáy Sarah ra rồi lùi lại một chút. Cảm nhận hơi ấm giữa lồng ngực biến mất, tôi nâng cằm Sarah lên để đối diện với đôi mắt đang ngơ ngác của cô ta.
"Chỉ cần nhìn mặt thôi ta cũng biết em đang gặp khó khăn. Vậy nên em có thể nói cho ta biết đã có chuyện gì xảy ra không?"
"Em... Em...! Em chỉ muốn cố gắng làm tốt thôi... Nhưng chuyện gì cũng không suôn sẻ... Em thật là vô dụng...!"
A... Chỉ mới vuốt ve một chút mà đã bộc lộ cảm xúc thế này rồi sao. Hóa ra cô ta đã vụn vỡ đến mức này rồi.
Đằng sau lời nói bảo rằng mình ổn và gương mặt như đeo mặt nạ kia, những vết thương đã mưng mủ đến mức này rồi sao.
Nhìn Sarah vừa nói năng lộn xộn vừa chực trào nước mắt, tôi cảm thấy bụng dưới nhộn nhạo, không thể ngăn nổi nụ cười hiện lên trên mặt. Để cô ta không thấy gương mặt này của mình, tôi lại ôm chặt lấy Sarah.
"Phải rồi, thì ra là vậy. Sarah tội nghiệp của ta. Em đã vất vả nhiều rồi đúng không?"
"Lần này... lại thất bại rồi ạ...! Việc Công tước phu nhân giao cho... em đã không hoàn thành tốt...! Nếu lúc đó em nghe lời tiểu thư chọn màu đỏ thì...!!"
"Phải rồi, phải rồi. Sarah của ta chắc là uất ức lắm. Không sao đâu, ở đây em muốn khóc bao nhiêu cũng được. Vì ở đây chỉ có em và ta thôi."
Tôi vừa nói vừa xoa đầu cô ta, Sarah bắt đầu khóc nức nở. Tất nhiên là cô ta không dám để người khác nghe thấy nên chỉ thút thít thôi.
Dáng vẻ đó thật đáng yêu làm sao, cũng thật tởm lợm đến mức ruột gan tôi lộn nhào, tôi lặng lẽ xoa đầu Sarah.
Khóc một hồi lâu trong lòng tôi, đến khi phần ngực áo váy của tôi ướt đẫm như vừa dính nước, Sarah mới ngừng khóc.
"A... Em xin, hức. Lỗi ạ..."
"Hì hì, đây là lần đầu tiên ta thấy Sarah khóc nức nở như vậy đấy. Chắc là em đã phải chịu đựng nhiều lắm nhỉ?"
Có vẻ như việc để lộ nước mắt trước mặt chủ nhân khiến Sarah thấy xấu hổ theo một nghĩa khác, cô ta đỏ mặt rồi lấy hai tay che mặt lại.
"Xin người hãy quên đi ạ..."
"Hửm? Quên cái gì cơ? Ta có biết gì đâu nào?"
"Tiểu thư à..."
Nhìn dáng vẻ nũng nịu của Sarah, tôi bật cười rồi lấy khăn tay lau nước mắt cho cô ta.
Liếc nhìn ra ngoài ban công, tôi thấy trời đã bắt đầu tối, bóng hoàng hôn đã bao trùm lên khu vườn.
"Đến lúc phải xuống sảnh tiệc rồi đấy. Sarah?"
"Hức, vâng..."
"Giúp ta thay đồ được không?"
Sarah nhắm nghiền mắt, điều hòa lại nhịp thở.
Chờ một lát, khi đôi mắt đã lấy lại vẻ bình thường, Sarah nhìn thẳng vào tôi và đặt tay lên ngực mình.
"Vâng. Người muốn chuẩn bị váy màu gì ạ?"
"Hôm nay ta không phải là nhân vật chính, nên chọn màu xanh lá nhạt đi. Trang sức thì... ừm, lấy vòng cổ đi. Viên đá đính trên đó lấy loại Ruby nhé."
"Em sẽ chuẩn bị ngay ạ."
Nhờ Sarah giúp cởi bỏ chiếc váy đang mặc, Sarah nhìn thấy phần ngực của tôi rồi chắc là nhớ lại chuyện lúc nãy nên đỏ mặt.
Cảm xúc cũng đã được giải tỏa phần nào rồi... Chắc là trêu chọc một chút cũng không sao nhỉ?
"Sarah."
"A, vâng."
"Phần ngực hơi ẩm ướt, nếu dính vào váy thì phiền phức lắm... Em lau giúp ta được không?"
"... Dạ?"
Tôi mỉm cười dùng ngón tay lau đi vệt nước trên ngực mình. Cảm giác dính dấp khó chịu của mồ hôi trộn lẫn khiến nụ cười của tôi hơi tắt ngấm.
"Em không nghe thấy sao?"
"A, dạ không. Em sẽ lau cho người ạ..."
Gương mặt đỏ bừng như sắp nổ tung, Sarah lấy một chiếc khăn khô ráo rồi lau người cho tôi, tôi khẽ rùng mình khi cảm nhận được chiếc khăn mềm mại lướt trên da thịt.
Cuối cùng cảm giác ẩm ướt cũng biến mất, tôi mỉm cười hài lòng xoa đầu Sarah.
"Cảm ơn nhé. Vậy giờ giúp ta mặc đồ được không? Nếu chậm trễ hơn nữa thì sẽ không kịp đón khách mất."
"A, vâng...!"
Siết lại chiếc corset đã hơi nới lỏng, tôi mặc vào chiếc váy đã chuẩn bị. Dù đã hồi quy bao nhiêu lần tôi vẫn không thể quen được với cảm giác trống trải ở phần chân và vai, tôi thầm thở dài trong lòng rồi nhìn vào gương.
Chiếc váy màu xanh lá nhạt để lộ bờ vai trần cùng sợi dây chuyền Ruby được chế tác tinh xảo. Trông nó rất hợp với mái tóc đỏ của tôi mà vẫn giữ được sự nổi bật vừa phải.
"Thế này là ổn rồi. Sarah, ta sẽ xuống sảnh tiệc trước, khi nào mắt bớt sưng thì em hãy xuống sau nhé."
"Vâng..."
Chà, khóc nhiều thế kia thì chắc đến khi tiệc tàn cũng chẳng xuống được đâu. Nuốt ngược lời đó vào trong, tôi mỉm cười với Sarah rồi rời khỏi phòng.
Sột soạt... sột soạt...
Vừa ra khỏi phòng, tôi đã nghe thấy tiếng động như đang lau chùi thứ gì đó, quay đầu lại thì thấy Mel đang lau cửa sổ hành lang.
Cảm nhận được ánh mắt của tôi, Mel ngừng lau, nhìn về phía tôi rồi chắp tay trước bụng cúi chào.
"Cô vẫn còn đang dọn dẹp sao?"
"Vâng. Vì dọn dẹp sau buổi trà chiều nên việc lau chùi bị chậm trễ ạ."
"Hừm..."
Nói vậy nhưng không chỉ cửa sổ Mel đang lau mà cả những cửa sổ phía trước cũng đều sạch bóng. Hơn nữa, tay Mel chẳng hề có chút nước nào.
Dù có nói là đang dùng khăn khô lau lại vệt nước trên cửa sổ đi chăng nữa, việc tay không hề dính nước là một điều kỳ lạ. Kết luận chỉ có một.
"Cô đang đợi ta sao?"
"Tôi không hiểu tiểu thư đang nói gì ạ."
Mel mỉm cười giả vờ như không biết, nhưng vì vẫn còn non nớt nên tôi thấy rõ khóe môi cô ta đang giật giật.
Thú vị thật đấy, đứa trẻ này. Tôi mỉm cười rồi quay người về phía sảnh tiệc.
"Mel."
"Vâng?"
"Hôm nay Sarah thấy không khỏe nên không thể đi cùng ta được. Mà đi một mình không có hầu gái bên cạnh thì cũng hơi kỳ..."
Tôi liếc nhìn ra sau ra hiệu, Mel liền cất chiếc khăn khô vào túi tạp dề rồi nói.
"Nếu tiểu thư không chê, liệu tôi có thể có được cơ hội vinh dự được hộ tống người không ạ?"
"Ô kìa, chẳng phải việc dọn dẹp hành lang vẫn chưa xong sao?"
Mel mỉm cười khẽ nghiêng đầu trước lời nói của tôi.
"Không sao đâu ạ. Chỉ cần tiểu thư cho phép... Và hơn hết, cửa sổ đã "đủ" sạch rồi ạ."
Nhìn dáng vẻ bạo dạn đó, tôi khẽ cười một lát rồi lại quay đầu đi, chậm rãi bước đi.
"Đi thôi. Hôm nay có nhiều việc phải làm lắm đấy."
"Vâng, thưa tiểu thư."
Đúng là một đứa trẻ thú vị. Tôi mỉm cười hài lòng nhìn vào khung cửa sổ đá cẩm thạch được lau sạch đến mức phản chiếu rõ mồn một gương mặt mình, rồi bước về phía sảnh tiệc.
Ở sảnh tiệc, mẹ tôi đã đang bận rộn điều hành những người hầu, thấy tôi bước xuống cầu thang, bà hài lòng gật đầu.
"Con đến đúng lúc lắm Charlotte. Khách sắp đến rồi, hãy chuẩn bị đón tiếp đi."
"Vâng, thưa mẹ."
Đang định chỉnh lại găng tay lụa để đi về phía cửa sảnh tiệc thì mẹ gọi tôi lại.
"À, Char?"
"Dạ?"
"Màu xanh lá dịu dàng, vừa thanh lịch lại không lấn át nhân vật chính, quả nhiên mắt nhìn của con thật tinh tường."
"Hì hì, đó là nhờ con được thừa hưởng mắt nhìn từ mẹ mà. Con thấy mình vẫn còn kém mẹ xa lắm. Những vật trang trí "màu đỏ" trong sảnh tiệc hôm nay là do mẹ chọn đúng không ạ?"
"Hô hô hô, con thật là. Được rồi, đừng tán gẫu nữa. À, cuối cùng thì chiếc váy rất hợp với con đấy."
Tôi mỉm cười với bà rồi đứng vào vị trí cách cửa một đoạn để đón khách.
Đến khi cổ chân đi giày cao gót bắt đầu mỏi nhừ, tôi nghe thấy tiếng móng ngựa từ bên ngoài, ngay sau đó cửa sảnh tiệc mở ra, một cặp vợ chồng bước vào.
"Chào mừng Công tước Genea và Phu nhân Genea. Cảm ơn hai vị đã đến dự yến tiệc của gia tộc La Rochelle chúng tôi."
"Ồ, đã lâu không gặp. Tiểu thư Charlotte."
"Kể từ yến tiệc 4 năm trước, đây là lần đầu tiên chúng ta gặp lại nhỉ. Hì hì. Cô thực sự đã xinh đẹp lên rất nhiều đấy."
"Hì hì, Phu nhân Genea vẫn xinh đẹp như ngày nào ạ."
"Ôi trời, cô làm tôi ngại quá đi mất. Hô hô hô."
Tôi nở nụ cười như đeo mặt nạ, mời hai người vào sảnh tiệc. Nghĩ đến việc phải làm cái trò này hơn một tiếng đồng hồ nữa...
Phiền phức thật. Thú thật là tôi muốn bỏ quách đi cho xong, nhưng nhờ sự kiên nhẫn được rèn luyện qua mấy lần hồi quy, tôi nén lòng chịu đựng để đón tiếp vị khách tiếp theo.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn