Chương 227: Đối Tác Bất Ngờ
Em trai của dũng sĩ chỉ có thể u uất · Glodia · 506 chương · ~28 phút đọc · Tạo 23/08/2026
Toàn chương Ngày hôm sau.
Kỳ thi thăng cấp vẫn diễn ra theo đúng kế hoạch. Dù vụ tấn công kinh hoàng vào thủ đô vừa xảy ra, nhưng vì lịch thi vốn đã bị hoãn một lần trước đó, nên có lẽ ban giám hiệu quyết định không thể trì hoãn thêm được nữa.
Chẳng biết do áp lực nặng nề từ kỳ thi quyết định việc lưu ban, hay do bầu không khí u ám bao trùm sau vụ tập kích đêm qua, Học viện hôm nay yên ắng hơn hẳn thường ngày, phảng phất một nỗi u sầu khó tả.
Dưới tầng hầm một, hội trường lớn chật kín các học viên khoa Chiến đấu tập trung để chuẩn bị cho kỳ thi thực hành. Các giáo sư đang bận rộn ra vào các lều bạt nhiều hơn hẳn mọi khi. Gương mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ mong mỏi kỳ thi lần này sẽ kết thúc êm đẹp mà không phát sinh thêm bất kỳ sự cố nào nữa.
Nơi nào có người, nơi đó có tiếng ồn. Bởi ai nấy đều bận rộn bàn tán, đi lại và hít thở. Thế nhưng, tiếng ồn hôm nay lại mang một sắc thái hoàn toàn khác biệt. Tiếng xầm xì bàn tán lúc này không còn là sự náo nhiệt thường thấy, mà tràn ngập sự bất an, sợ hãi và hỗn loạn.
Nhận thấy bầu không khí đang chùng xuống, Lycan đang thảo luận gì đó với các giáo sư khác liền vỗ mạnh hai tay vào nhau. Chát!
Tiếng động lớn khiến toàn bộ học viên khoa Chiến đấu đồng loạt quay đầu nhìn về phía Lycan ở phía trước.
"Tất cả tạm thời gạt bỏ chuyện bên ngoài ra khỏi đầu và tập trung vào kỳ thi đi. Đây là kỳ thi đánh giá nỗ lực suốt một năm qua của các ngươi. Ngay cả khi tập trung cao độ hơn bình thường thì thời gian vẫn là không đủ đâu. Ta hy vọng tất cả các ngươi sẽ nỗ lực hết mình để không phải hối tiếc!"
Lời răn đe của Giáo sư Lycan giúp những học sinh đang mông lung suy nghĩ bừng tỉnh.
Thế nhưng, tôi lại không cách nào rũ bỏ được cảm giác lấn cấn đang hiện hữu trong đầu.
Giống như cảm giác ngứa ngáy khó chịu mà không biết chính xác chỗ nào để gãi, tôi vẫn chưa thể nhận ra bản chất của sự bất thường nơi Roel, cứ thế loay hoay sắp xếp lại các manh mối trong đầu.
"Trông cậu có vẻ đang lo lắng chuyện gì thế?"
Một bóng người đột ngột che khuất tầm nhìn của tôi. Nhận ra đôi mắt to tròn màu nâu đang ghé sát hơn khoảng cách thông thường giữa nam và nữ, tôi bất giác lùi lại một bước theo bản năng.
"Tôi đang có chút chuyện cần suy nghĩ."
Trước lời thoái thác của tôi, Navier khẽ gật đầu tỏ ý đã hiểu. Có vẻ vì vừa trải qua kỳ thi viết, mái tóc bạc thường ngày của cô ấy được búi cao gọn gàng ra sau, để lộ chiếc cổ thon thả.
Navier là người có óc quan sát nhạy bén nhất trong số những người tôi quen biết. Nếu không nhờ sự trợ giúp của cô ấy tại ngọn hải đăng phương Bắc, tôi đã không thể nào chạm tay vào cây Bút máy của Thần.
Biết đâu Navier lại có thể mang đến một góc nhìn mới mẻ giúp tôi giải quyết sự lấn cấn này. Hy vọng vào khả năng thấu suốt của cô ấy, tôi khẽ hắng giọng.
"Này, giả sử thế này nhé. Nếu một người hùng đáng lẽ phải trải qua thử thách mới đạt được một thứ gì đó, nhưng anh ta lại sở hữu nó ngay cả khi chưa từng trải qua thử thách... thì tại sao lại như vậy?"
Tôi từng nghĩ việc Roel ra tay sát hại đứa trẻ là điều vô cùng đau đớn và khó chấp nhận. Nhưng sau khi trò chuyện với anh, nhớ lại thiết lập về một dũng sĩ công lợi, tôi đã có thể thấu hiểu cho hành động của anh.
Chính vì thế tôi mới thấy lấn cấn. Việc Roel là một dũng sĩ công lợi thì tôi đã biết từ lâu. Đó là lý do tôi hiểu được lời Roel nói về việc hy sinh cô gái để tiêu diệt Thập đại hộ pháp.
Thế nhưng lúc đó, lý trí của tôi lại không thể chấp nhận những gì đang diễn ra trước mắt. Tôi cho rằng việc giết hại một đứa trẻ vô tội là điều mà Roel tuyệt đối không được phép làm. Sự mâu thuẫn đó bắt nguồn từ đâu? Sau một hồi suy ngẫm, cuối cùng tôi cũng nhận ra.
Tôi đã quá quen thuộc với hình ảnh một Roel năm hai, người vẫn đang cùng tôi trải qua những ngày tháng thường nhật sau khi đối chiếu với tập thiết lập nhiều lần. Roel của năm hai vẫn còn là một thiếu niên chưa trưởng thành, một người vẫn đang trên con đường định hình chính nghĩa của riêng mình.
Chỉ sau khi Nelson hy sinh vì rơi vào bẫy của giáo hội, và Học viện bị tấn công khiến vô số học sinh thiệt mạng, Roel mới thực sự lột xác thành một dũng sĩ công lợi thực thụ. Đó là kết quả của việc anh nhận ra thực lực của bản thân rốt cuộc không thể bảo vệ được tất cả mọi người.
Vì vậy tôi mới thấy bất thường. Thật kỳ lạ khi một Roel chưa từng trải qua thử thách hay nỗi đau mất mát nào lại có thể sở hữu một niềm tin chính nghĩa vững vàng đến thế.
Trước câu hỏi không đầu không đuôi của tôi, Navier tốt bụng không hề gặng hỏi mà chỉ đặt tay lên cằm suy ngẫm.
"Nếu đã có được phần thưởng của thử thách từ trước... chẳng phải là do anh ta đã dùng chiêu trò gì đó, hoặc lén lút vượt qua thử thách rồi sao?"
Vì tôi đặt câu hỏi quá mơ hồ nên câu trả lời nhận được cũng chưa thực sự thỏa đáng. Nelson vẫn còn sống, và cũng chưa có biến cố nào khiến những người xung quanh Roel phải bỏ mạng. Thử thách còn chưa xuất hiện, làm sao anh ta có thể lén lút vượt qua được chứ.
Trong lúc tôi đang xoa cằm suy nghĩ xem còn khả năng nào khác không, Navier dường như đọc được vẻ mặt chưa hài lòng của tôi liền sáng mắt lên nói.
"Hoặc cũng có thể anh ta nhận được sự giúp đỡ từ người khác để có được phần thưởng tương tự. Hoặc giả là đạt được nó thông qua một thử thách khác."
"... Nghe vẫn chưa thuyết phục lắm."
Nghe tôi nói, Navier nheo mắt lại, vẻ mặt lộ rõ quyết tâm phải tìm ra câu trả lời chính xác bằng được.
"Thế thì, không phải là do anh ta đã trải qua thử thách đó rồi sao?"
"Tôi nghĩ một người không thể trải qua thử thách của tương lai ở thời điểm hiện tại được. Giả định ở đây là thử thách đó còn chưa hề xảy ra."
Navier suy nghĩ một lát rồi nở nụ cười tinh nghịch.
"Nhưng nếu người hùng đó thực sự đã sở hữu thứ có được sau khi vượt qua thử thách, thì chỉ có một cách giải thích duy nhất thôi chứ gì. Anh ta đã vượt qua thử thách đó rồi. Vậy thì chỉ có một khả năng duy nhất!"
Navier giơ ngón tay lên vẽ một vòng tròn giữa không trung.
"Anh ta đã trải qua thử thách rồi quay ngược thời gian về quá khứ...! Hay còn gọi là trùng sinh! Đây là mô-típ cực kỳ ăn khách trong mấy cuốn tiểu thuyết lãng mạn gần đây đấy. Nữ chính bị nam chính mà mình tin tưởng phản bội, trải qua bao đau khổ rồi hối hận, bằng cách nào đó quay về quá khứ để sửa chữa sai lầm rồi hẹn hò với những người đàn ông mới..."
Navier hào hứng thao thao bất tuyệt, nhưng tâm trí tôi đã bắt đầu chìm sâu vào suy nghĩ nên những lời sau đó chẳng thể lọt vào tai nữa.
Ban đầu tôi nghĩ đó là chuyện không tưởng. Bởi trong cuốn tiểu thuyết do tôi viết ra làm gì có nhân vật trùng sinh nào. Thế nhưng nghĩ lại thì, một kẻ xuyên thư như tôi cũng đâu có tồn tại trong nguyên tác. Nếu tôi có thể xuyên thư, thì việc Roel quay ngược thời gian về quá khứ vì một lý do thần bí nào đó hoàn toàn có thể xảy ra chứ?
Nghĩ kỹ lại thì quả thực rất kỳ lạ. Roel tuy luôn quan tâm và chăm sóc cho đứa em trai Ross vì cảm giác tội lỗi, nhưng anh chưa từng có ý định bảo bọc quá mức như hiện tại.
Nếu đúng như lời Navier nói, Roel hiện tại là người đã trải qua thử thách từ trước và có một niềm tin chính nghĩa vững vàng... thì hành động ngày hôm qua của anh đối với một kẻ luôn phải đặt mạng sống của mọi người lên bàn cân trước nanh vuốt ác ma hoàn toàn là điều dễ hiểu.
Tôi không thể vội vàng khẳng định khi chưa có bất kỳ bằng chứng nào. Thế nhưng trực giác của một tác giả mách bảo tôi rằng giả thuyết này hoàn toàn hợp lý.
Nếu Roel thực sự là người trùng sinh... thì đối với tôi, đây lại là một tín hiệu vô cùng đáng mừng. Điều đó có nghĩa là chúng tôi có thể ngăn chặn trước việc giáo hội phá vỡ ranh giới phía đông.
Như vậy, gia tộc của Luna sẽ không phải đối mặt với thảm cảnh diệt môn, và phần lớn lục địa cũng sẽ tránh được kiếp nạn bị tàn sát dưới tay lũ ác ma. Đó chính là cái kết viên mãn mà tôi hằng mong ước.
"Cảm ơn cô nhé. Lần hẹn tới tôi sẽ bao cô một bữa thật ngon."
"Nhưng mà cô ấy định quay lại với nam chính cũ hay là... Hả? Ơ, thế thì tốt quá. Tôi đã giúp được gì sao?"
Navier ngơ ngác gãi đầu với vẻ mặt đầy hoang mang.
Có chuyện cần phải xác nhận ngay lập tức khiến lòng tôi như lửa đốt. Tôi vận dụng Hơi Thở Vô Hình đến mức tối đa, nhanh chóng lướt qua mọi chướng ngại vật cản đường. Sau khi nhanh chóng hoàn thành bài thi viết, tôi lập tức hướng về phía trường thi của khoa Giả kim năm hai ngay khi tiếng chuông báo kết thúc vừa vang lên.
Bởi lẽ ở thế giới này, ngoài tác giả là tôi ra, người hiểu rõ Roel nhất không ai khác chính là Rosalyn.
Vừa vặn bắt gặp Rosalyn bước ra khỏi phòng thi thực hành, tôi liền tiến tới chắn đường cô ấy.
"Gi, giật cả mình! Ross, sao cậu lại ở đây?"
Có vẻ thực sự bị giật mình, Rosalyn ôm lấy khuôn ngực đang phập phồng dữ dội, nhưng lúc này tôi không còn tâm trí đâu mà để ý đến chuyện đó nữa.
"Chị có thể dành chút thời gian nói chuyện với tôi về anh trai tôi được không?"
"Về Roel á? Đ, đương nhiên là được rồi...!"
Chỉ cần là chuyện liên quan đến Roel, Rosalyn luôn tỏ ra vô cùng hứng thú. Cô ấy lập tức đồng ý và cùng tôi bước vào một phòng học trống gần đó.
"Chị có thấy dạo này anh ấy có điểm gì khác lạ không?"
"Roel á?"
Rosalyn nghiêng đầu suy nghĩ, rồi như sực nhớ ra điều gì, đôi mắt to tròn của cô ấy càng mở to hơn nữa.
"Nhắc mới nhớ..."
Tôi vô thức nuốt nước bọt, hồi hộp chờ đợi câu trả lời.
"Gần đây anh ấy thay đổi ngôi tóc đấy. Thỉnh thoảng khi vuốt tóc lên, bình thường anh ấy hay chia ngôi 6-4 lệch trái, nhưng dạo này lại chia khoảng 4-6..."
Tôi suýt chút nữa đã không kìm được mà đưa tay cốc vào đầu cô nàng trước mặt. Tôi thở dài một tiếng rồi hỏi lại.
"Không phải... Ý tôi không phải mấy chuyện đó. Mà là những thay đổi trong hành động hay cách nói chuyện ấy. Chẳng hạn như trước đây anh ấy thế này, nhưng giờ đột nhiên lại hành xử khác đi."
Nghe vậy, Rosalyn đặt tay lên môi, trầm ngâm suy nghĩ một lát rồi đáp.
"Hừm, những thông tin về Roel nhiều vô kể... Chắc chị phải kiểm tra lại sổ ghi chép một chút mới được."
Tôi không buồn bắt bẻ xem lượng thông tin đó rốt cuộc khổng lồ đến mức nào. Tôi chỉ cúi đầu nhờ vả cô ấy.
Rosalyn gật đầu đồng ý rồi cùng tôi đi về phía ký túc xá khoa Giả kim. Vì nam giới bị cấm vào khu vực này, tôi đành đứng đợi ở bên ngoài, một lát sau Rosalyn quay ra với vài cuốn sổ tay trên tay.
"Tất cả chỗ đó đều là sổ tay ghi chép về anh Roel sao?"
Khi xây dựng thiết lập tính cách yandere cho Rosalyn, tôi có viết rằng cô ấy có thói quen ghi chép lại mọi thứ về Roel. Nhưng đây là lần đầu tiên tôi được tận mắt chứng kiến đống sổ sách này, quả thực có chút kinh ngạc.
"À, chỗ này cũng chưa thấm tháp gì đâu. Đây chỉ là những cuốn sổ ghi chép tạm thời để chỉnh sửa những thứ như sở thích của Roel thay đổi, những món ăn anh ấy khen ngon khi đi hẹn hò, hay màu tất anh ấy thích dạo gần đây thôi."
Nghe cô ấy bảo mấy cuốn sổ dày cộp này chỉ là ghi chép tạm thời, tôi chỉ biết ái ngại gãi gãi chân mày. Quả nhiên vẫn cứ là Luna tuyệt vời nhất.
"Để xem nào... Những thay đổi gần đây của Roel là tần suất đến sân tập nhiều hơn trước, thời gian ngủ ít đi, và..."
Rosalyn khẽ đỏ mặt, ngập ngừng không nói hết câu. Thấy tôi nhìn bằng ánh mắt dò hỏi, cô ấy khẽ hắng giọng rồi nói tiếp.
"C, cử chỉ thân mật cũng bạo dạn hơn, và tần suất nói lời yêu thương cũng nhiều hơn trước nữa...!"
Tôi thầm thở dài trong lòng. Thứ tôi cần tìm không phải là những chuyện yêu đương nhăng nhít này. Tôi cần một bằng chứng xác thực cho thấy Roel đã trùng sinh.
"Haizz, ngoài những chuyện đó ra thì không còn gì khác sao? Chẳng hạn như thực lực đột ngột tăng vọt, hay thỉnh thoảng nói ra những lời kỳ lạ."
Nghe tôi hỏi với giọng điệu đầy bất lực, Rosalyn chỉ nhún vai tỏ vẻ không biết.
"Dù cậu nói thế thì Roel cũng đâu có thay đổi gì lớn... Ơ!"
Như sực nhớ ra điều gì quan trọng, Rosalyn cuống cuồng lật giở cuốn sổ tay trên tay.
"Sau khi lên năm hai, Roel đột nhiên có một thay đổi. Không phải chuyện gì to tát đâu, chỉ là một chi tiết nhỏ thôi..."
Ngón tay đang lật sổ nhanh thoăn thoắt của Rosalyn bỗng khựng lại. Cô ấy đã tìm thấy thứ mình cần và đọc to lên.
"Sau khi kết thúc trận đấu tập. Tư thế thu kiếm của Roel đã thay đổi. Anh ấy nhấc cánh tay trái lên, dùng cẳng tay lau dọc theo lưỡi kiếm rồi mới đeo thanh đại kiếm ra sau lưng một cách vô cùng ngầu...! Phải ghi chú lại ngay hình ảnh siêu cấp đẹp trai này của Roel!"
Tôi bật cười. Tôi vừa cười vừa đưa tay vuốt mặt. Tôi quá rõ hành động đó nghĩa là gì.
Đó thậm chí còn là thói quen mà Flavia từng nổi giận cấm cản anh không biết bao nhiêu lần. Làm sao tôi có thể quên được thói quen do chính tay mình thiết lập cơ chứ.
Thói quen dùng cẳng tay lau lưỡi kiếm chỉ xuất hiện vài năm sau đó, khi Roel đã sở hữu Thánh Kiếm và phải thường xuyên lau sạch vết máu ác ma bám trên lưỡi kiếm của mình.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn