Chương 187: 171. CÁCH THỨC LỆCH PHA (3)
Lại phải chung sống với lũ gia đình khốn kiếp · Tusk · 200 chương · ~37 phút đọc · Tạo 02/09/2026
1-200
'Harnier mà lại... muốn nhờ mình giúp đỡ ư?'
Mới một lúc trước, giữa bọn họ vẫn đang xoay quanh câu chuyện vì sao Flora lại cất công tìm đến cô ấy. Dù bản thân cậu chẳng mấy quan tâm xem con nhóc đó đã lải nhải những gì, nhưng chuyện này thì hoàn toàn khác.
Harnier là một người phụ nữ cực kỳ cẩn trọng.
Cô ấy đã lên một kế hoạch vô cùng chu toàn để thoát khỏi hầu tước gia Theresia. Để không bị hy sinh theo phương thức hôn nhân chính trị, cô ấy đã đưa ra phương án chọn cậu làm vị hôn phu, không những thế, để làm bàn đạp phía sau, cô ấy còn lập ra một thương hội hoạt động nhằm qua mắt tầm ngắm của hầu tước gia.
Cô ấy đã cân nhắc rất kỹ hướng nào mình có thể bị chèn ép, và phải hành động theo cách nào mới có thể qua mặt được bọn họ.
Đó là một con người có kế hoạch đến nhường nào cơ chứ.
Đủ để nạp đầy kiến thức vào đầu, tiến hành một kế hoạch dày công chuẩn bị, phán đoán vấn đề rồi đưa ra cách ứng phó.
Dù thỉnh thoảng có vụng về đến mức bỏ sót vài chi tiết quan trọng, nhưng không thể phủ nhận cô ấy chính là người đã giúp ích cho cậu nhiều nhất trong việc tích lũy tri thức tại thế giới này.
Thế nên, cậu vẫn đinh ninh rằng dù có phát sinh vấn đề gì đi nữa thì cô ấy cũng sẽ tự chuẩn bị sẵn phương án đối phó... vậy mà lại đột ngột ngỏ lời nhờ vả mình thế này sao?
Chắc chắn có điều gì đó bất thường đằng sau chuyện này.
Khi cậu đang mang theo sự hoài nghi ấy mà nhìn chằm chằm Harnier, cô ấy giật mình rụt phắt tay lại, với vẻ mặt hốt hoảng, đôi môi khẽ mím lại rồi hé mở.
'Cái đó... không có gì đâu. Vừa rồi mình lỡ miệng nói nhảm gì thế không biết.'
Rồi cô ấy vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Vẫn với cái biểu cảm quen thuộc ấy, nở một nụ cười nhạt trên môi.
Trông thế này chẳng khác nào... lỡ lầm lỡ lời rồi đang tìm cách lắp bắp che đậy cả.
'Đột ngột quá phải không? Chắc do nghĩ ngợi nhiều quá nên mấy lời đó tự dưng bật ra thôi. Đừng bận tâm làm gì nhé.'
'...'
Quả nhiên không trật đi đâu được.
Ngoài miệng thì nói thế đấy... nhưng liệu đó có thực sự là lỡ lời không cơ chứ.
'Không. Không thể nào có chuyện đó được.'
Harnier không phải là kiểu người sẽ thốt ra những lời vô căn cứ như vậy, và người hiểu rõ điều đó nhất chính là cậu – kẻ đã gắn kết với cô ấy thông qua một bản hợp đồng.
'Bây giờ tôi phải về đây. Làm phiền anh rồi, xin lỗi nh...'
'Đợi đã nào.'
'H-Karsein...?'
Tóm lấy cánh tay của Harnier khi cô ấy vừa toan đứng dậy, cơ thể cô ấy bỗng khẽ run lên vì hoảng hốt.
Đúng vậy. Chính là cái sự run rẩy này.
Sự run rẩy nhè nhẹ truyền đến từ đôi bàn tay đang đan vào nhau.
Cảm giác run rẩy này, cậu đã từng cảm nhận được nó trước đây rồi.
'Có phải là lúc chạm trán với đám tiểu thư trong giới thượng lưu tại lễ hội hoa tuyết không nhỉ?'
Đó là tình huống ngay trước khi cô ấy đối mặt với nguy cơ bị những người phụ nữ khác hãm hại ngay trước mắt.
Vào khoảnh khắc đó, đôi tay của Harnier cũng truyền đến những tiếng run lẩy bẩy như thế này.
Và rồi, cô ấy đã cúi gằm mặt xuống, thốt ra lời nhờ vả hãy đóng giả làm người tình của mình. Với một chất giọng run rẩy đứt quãng.
Đúng vậy. Đây tuyệt đối không phải là vấn đề có thể phớt lờ cho qua chuyện.
Chính cậu là kẻ đã nhìn thấy bộ mặt đó nhiều lần nhất, làm sao có chuyện không nhận ra cơ chứ. Đó chính là bộ mặt khi cô ấy cố gắng che giấu mọi chuyện bằng cách vờ như không có gì xảy ra.
Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi mà tay đã run lên bần bật thế này, chứng tỏ chắc chắn đã có một rắc rối cực kỳ nan giải phát sinh rồi.
Thế nhưng, Harnier lại cố tình muốn giấu nhẹm đi vì sợ cậu sẽ bị liên lụy. Dù đó là một vấn đề nghiêm trọng đến mức khiến cô ấy phải vô thức thốt lên lời cầu cứu, thế nhưng cô ấy vẫn đắn đo đến mức suýt nuốt lại lời nói của mình.
'Sống ở đời, lòng tốt thì cũng phải có chừng mực thôi chứ.'
Nhìn theo khía cạnh nào đó, chuyện này hoàn toàn có thể coi là có liên quan đến cả cậu nữa.
Cầm độc dược lên và tỏ ra cứng cỏi, sắc bén hơn một chút cũng chẳng sao cả.
Hoặc có thể hùng hồn tuyên bố rằng bản hợp đồng có nguy cơ bị đổ vỡ cơ mà.
Việc cô ấy không nỡ thốt ra những lời đó với cậu, đơn giản chỉ vì bản tính lương thiện của người phụ nữ này. Và cậu không muốn vờ như không thấy rồi bỏ mặc qua loa như thế.
'Tạm thời nhìn cái giao diện trạng thái không xuất hiện cửa sổ nào... thì thời điểm này cũng không tệ chút nào.'
Nếu có một sự kiện đang treo lơ lửng hoặc một thông báo hệ thống hiện lên gây cản trở thì không nói làm gì, nhưng bảng trạng thái hiện tại của cậu vẫn đang vô cùng yên ắng.
Cảnh tượng nhảy cóc (skip scene).
Đây là thời điểm có xác suất cực kỳ cao không bị ảnh hưởng bởi các lựa chọn.
Cậu nắm chặt lấy tay cô ấy, kiên quyết không buông ra.
'Chuyện đó, nghe thêm chút nữa xem nào.'
'Hả? À, chuyện đó ấy hả... không cần phải nói thêm nữa đâu. Mấy lời vừa nãy anh cứ coi như chưa từng nghe thấy là được.'
Cô ấy vẫn liên mồm bảo không sao rồi tìm cách rút tay về.
Nếu dùng thêm sức nữa thì chắc cô ấy sẽ đau mất, nhưng cứ buông tay ra thì có khi cô ấy lại vờ như ổn rồi chuồn mất dạng luôn cũng nên.
Hết cách rồi đây.
Đành phải dùng chút vũ lực thật sự vậy thôi.
'Áaaaa?! K-Karsein! Cậu đang làm cái trò...!'
Giống như lúc ở bữa tiệc, luồn tay vào khoeo gối rồi bốc bổng cô ấy lên, Harnier lập tức hoảng hốt vùng vẫy.
'Thả tôi xuống mau. Tự dưng lại đi làm cái trò này...'
'Tôi sẽ không thả ra cho đến khi cô chịu kể lại mọi chuyện cho đàng hoàng.'
'C-Cậu đang nói cái gì thế hả?'
'Bảo là gặp hoàn cảnh khó khăn thì phải cùng nhau giúp đỡ cơ mà, tự dưng chơi trò giữ bí mật thế này thì đâu có công bằng.'
'Đã bảo là không đến mức khó khăn như thế cơ mà! Vì suy nghĩ quá sâu xa nên tôi mới lỡ lời nói nhảm thôi, anh đừng có lo lắng mấy chuyện...!'
Cô ấy lại định giở cái giọng điệu đó ra đây phỏng.
'Ối giời?!'
'Ấy chà. Cô phải cẩn thận chứ. Lỡ ngã xuống thì tính sao đây?'
Đúng thế. Cứ để hai cánh tay ôm chặt lấy người mình thế này là chuẩn nhất.
Có thế thì mới không bị ngã chứ. Cho dù cô ấy có giãy giụa thế nào đi nữa.
Đường lui đã bị chặn đứng hoàn toàn.
Tiếp theo chính là màn thuyết phục.
'Thế này nhé. Vị hôn妻 đến thăm mà lại không thết đãi đàng hoàng thì bất lịch sự lắm đấy. Cô thấy sao hả?'
'...! Karsein, cậu có đang nghe tôi nói không đấy? Bảo thả xuống cơ mà?!'
'Vào trong đã nào. Thong thả thưởng thức một tách trà đi đã chứ. Ha ha ha.'
'Đồ tiểu nhân. Lại đi dùng vũ lực thế này...!'
Có lẽ thừa biết rằng dẫu có tiểu nhân thì cũng chẳng còn cách nào khác, Harnier chỉ biết giơ nắm đấm đập đập nhẹ vào vai cậu chứ không hề phản kháng quá dữ dội.
Rõ ràng, cô nghĩ rằng vấn đề về sự xuất hiện của tiểu thư Flora đã được giải quyết ổn thỏa.
Dù lý do vì sao con bé lại tìm đến cô vẫn chưa được làm rõ, nhưng Karsein cũng không mấy bận tâm về điều đó.
Nhìn cảnh tiểu thư Claire ôm xốc con bé lên rồi rời đi là có thể đưa ra kết luận rằng mọi chuyện đã được giải quyết êm đẹp.
Hơn nữa, điểm khiến cô cảm thấy hài lòng hơn chính là việc cô đã vạch trần được việc Karsein không hề ngủ nghỉ đàng hoàng.
Dù rằng trong lúc nhất thời, cô đã bất cẩn tạo ra tình huống chồm lên ép sát đối phương trên sô pha khiến bản thân hoảng hốt tột độ... nhưng bù lại cô đã ép được cậu ta phải hứa sẽ ngủ đủ giấc. Đã đưa điều khoản này vào hòn ngọc bảo thạch rồi nên chắc cậu ta không dám chối cãi đâu nhỉ.
Thế nhưng, mọi chuyện đáng lẽ chỉ nên dừng lại ở mức đó mà thôi.
'V-Vậy rốt cuộc vì lý do gì mà cậu lại tìm đến đây?'
Câu hỏi về lý do vì sao cô lại cất công tìm đến.
Lẽ ra ngay khoảnh khắc nghe thấy câu nói đó, cô phải tỉnh táo đứng dậy và rời đi mà không chút vương vấn.
Đáng lẽ cô không nên lôi tiểu thư Flora cùng ý định của con bé vào cuộc, ôm theo cái hy vọng mong manh rằng biết đâu cậu ta có thể giúp đỡ mình.
Cô phải kiên quyết nhận thức được rằng bản thân đang là kẻ gieo rắc phiền phức, từ bỏ ngay cái tâm tư ích kỷ đó mới phải.
Thế nhưng.
'Thực chất lần này... là vì chính tôi muốn nhờ anh giúp đỡ một việc.'
Trong một phút lỡ lời, tâm sự thầm kín đã tự động tuột ra khỏi miệng mất rồi.
Chỉ vì lợi ích của bản thân cô.
Chỉ với một niệm duy nhất rằng biết đâu cậu ta có thể giúp đỡ, cô đã thốt ra những lời đó.
Mặc dù đến lúc muộn màng nhận ra bản thân lỡ miệng nên cô đã đưa tay xoa môi và cố vờ như không có chuyện gì...
'Đợi đã nào.'
Gã đàn ông tên Karsein này có trực giác nhạy bén đến đáng sợ.
'Chuyện đó, nghe thêm chút nữa xem nào.'
'Hả? À, chuyện đó ấy hả... không cần phải nói thêm nữa đâu. Mấy lời vừa nãy anh cứ coi như chưa từng nghe thấy là được.'
Ngay sau khi bị nắm chặt cổ tay, cảm giác bất an dâng lên rằng nếu cứ tiếp tục thế này thì cô sẽ gây ra một phiền toái cực kỳ lớn, khiến cô hoảng hốt vùng đứng phắt dậy. Cô phải khẳng định chắc nịch rằng mình phải về thôi, mục đích đã xong rồi, rồi dứt khoát quay lưng bỏ đi.
Chỉ tiếc là, hành động đó chẳng mang lại chút tác dụng nào cả.
Cậu ta chẳng những không chịu buông lỏng cánh tay mà còn bốc bổng cả người cô lên không trung.
Quyết không để cô trốn thoát. Cậu ta đã giăng bẫy bắt giữ cô vô cùng chắc chắn.
Hơn nữa, tên này lại là một kẻ vô cùng thấu đáo và sắc bén.
'Tôi sẽ không thả ra cho đến khi cô chịu kể lại mọi chuyện cho đàng hoàng.'
'C-Cậu đang nói cái gì thế hả?'
'Bảo là gặp hoàn cảnh khó khăn thì phải cùng nhau giúp đỡ cơ mà, tự dưng chơi trò giữ bí mật thế này thì đâu có công bằng.'
Cậu ta lôi lại câu nói "cùng nhau giúp đỡ" từ quá khứ ra để khơi mào lại cuộc trò chuyện.
'Ối giời?!'
'Ấy chà. Cô phải cẩn thận chứ. Lỡ ngã xuống thì tính sao đây?'
Dù cô có cố giãy giụa để thoát khỏi cái cơ thể đang lơ lửng giữa không trung ấy, thì để tránh bị ngã, cô đành phải rướn người bám sát lấy cậu ta hơn nữa. Đúng là một kẻ tiểu nhân hết chỗ nói.
'Phải làm sao đây...'
Cứ thế này thì cô sẽ lại nuôi dưỡng hy vọng mất thôi.
Cái hy vọng vô cùng tồi tệ rằng biết đâu chừng người đàn ông này có thể giúp đỡ mình.
Harnier dùng hai tay che mặt rồi liên tục lắc đầu quầy quậy.
Làm gì có chuyện vô lý đó chứ.
Đưa ra một thỉnh cầu hoang đường đến thế.
Lại đi nhen nhóm hy vọng rằng cậu ta sẽ chấp nhận một thỉnh cầu ích kỷ đến tột cùng này cơ chứ.
Tuyệt đối không được phép gây ra thứ phiền toái động trời đó.
Dù ngay lúc này cô phải vùng vẫy thật mạnh để thoát ra khỏi vòng tay của cậu ta...
Nhưng không hiểu sao trái tim cô lại cứ đập thình thịch liên hồi.
Chẳng tài nào dồn nổi chút sức lực nào cả.
Dù rõ ràng phải vắt kiệt sức để trốn chạy, thế nhưng đôi chân lại chẳng thể cựa quậy nổi.
Tựa như thể cô đã hoàn toàn cam chịu an phận ở nơi này vậy.
Cùng với tiếng nhịp đập rộn ràng vang lên từ tận đáy lồng ngực, mọi hành động kháng cự của Harnier cũng hoàn toàn chết lặng.
Kể từ khoảnh khắc đó, mọi sự giãy giụa đều trở nên vô nghĩa.
Mọi lời giải thích rằng những lời vừa rồi chỉ là do cô suy nghĩ quá sâu xa đều chỉ là ngụy biện, và Karsein thậm chí còn vin vào cái lý do chính đáng là "vị hôn妻" để tuyên bố rằng họ phải có một buổi thưởng trà tử tế, rồi đặt phịch cơ thể Harnier lên chiếc ghế sô pha.
Kèm theo đó là một nụ cười nhếch mép đầy đắc ý.
'Chuyện cô đang đau đầu, chắc là vì hầu tước Theresia phải không?'
'...!'
'Cũng đoán được phần nào rồi. Ngoài chuyện đó ra thì đời nào có lắm tình huống khiến Harnier như cô phải đau đầu xoắn xít cơ chứ.'
Cậu ta đã đoán trúng phóc nguyên nhân khiến cô tìm đến.
Dù rằng cô còn chưa kịp hé răng nửa lời.
'Trời đất ơi... Rốt cuộc là hắn ta có thể nhìn thấu qua đến mức nào chứ...'
Dù cô đã định tung ra hòn đá cuối cùng để liều một phen ở đây.
Nhưng cuối cùng nó lại hóa thành con số không tròn trĩnh.
'... Làm sao cậu biết được?'
'Hiểu rõ cô đến mức nào, thì tôi cũng am hiểu về cô đến chừng ấy. Người như cô đời nào lại đi gây ra rắc rối ở lãnh địa, chắc chắn là đã bị áp lực từ gia tộc đè nặng rồi chứ gì. Hơn nữa, nhìn thái độ này thì có lẽ bọn họ còn đưa ra những điều kiện vô lý hết sức phải không nào.'
Thật là hết nói nổi.
Sự kết hợp giữa bộ óc thiên tài và khả năng quan sát nhạy bén đến mức chẳng cần phải giải thích dài dòng.
'Thật tình đấy.'
Harnier bất lực thốt lên một tiếng thở dài kèm theo nụ cười nghẹn lời.
Ngay từ nút thắt đầu tiên, mọi chuyện coi như đã an bài.
Khoảnh khắc cô để lộ ra sơ hở trước mặt người đàn ông này. Đồng nghĩa với việc hắn đã nắm thóp được toàn bộ mọi chuyện.
'Hầu tước gia đã lôi điểm số hội thảo của tôi và cậu ra để bàn tán, đồng thời đưa ra chủ trương rằng tôi cần phải tìm lại vị hôn phu khác. Cũng chính vì thế mà tôi bị dồn vào tình thế buộc phải chứng minh năng lực của mình thông qua kỳ hội thảo lần này.'
'Ồ. Bây giờ cô mới chịu khai thật đấy à?'
'Biết là có ngụy biện thì cũng chẳng ích gì nữa rồi thì còn cách nào khác ngoài khai chứ.'
Trước câu nói càu nhàu của Harnier, Karsein nhếch miệng cười rồi đẩy cốc trà sang phía cô.
'Cứ nói tiếp đi xem nào.'
'Hầu tước Theresia có vẻ như muốn tái sử dụng tôi cho một cuộc hôn nhân chính trị khác vì cho rằng tôi mãi chẳng mang lại lợi ích gì thiết thực cho gia tộc, thế nên bọn họ đã bắt tôi phải bắt kịp điểm số của Belian. Nói chính xác hơn là đưa ra điều kiện phải vượt qua được trưởng nam Belian... nhưng mà, chuyện đó đâu có dễ dàng gì.'
Hai mũi tên cắm phập vào tấm bản đồ đang được trải sẵn trên bàn.
Đó chính là lãnh địa của Harnier và lãnh địa của Belian.
Chăm chú quan sát vị trí của hai vùng lãnh địa, Karsein lập tức nhíu mày lại.
'Nếu huy động lực lượng của thương hội Plesia thì dư sức giẫm nát cái điểm số của Belian ra bã, ngặt một nỗi là thương hội sẽ bị bại lộ. Rắc rối là ở chỗ đó phải không. Lại thêm việc lãnh địa của hắn ta nằm sát vách nhà cô, địa thế lại trống trải nên bọn chúng tha hồ cắt cử người theo dõi, nếu đối tượng nhận được sự ưu ái từ hầu tước gia lại là Belian thì đối với cô đó chính là một hình phạt vượt quá sức tưởng tượng đấy. À, chắc bọn chúng cũng buông lời xúi giục cô đi cầu cứu sự trợ giúp từ Belian chứ gì?'
'Sao cậu lại có thể nhìn thấu chuyện đó chỉ trong một cái liếc mắt cơ chứ...?'
'Lý do cô tìm đến tôi, tôi cũng đại khái đoán ra rồi. Nếu hợp tác với tôi – người vị hôn phu này, cô vừa có thể chứng minh được năng lực của cả hai phía, đồng thời vừa dập tắt được mọi nghi ngờ về năng lực của vị hôn妻. Tôi nói có chuẩn không nào?'
'...'
Đến mức này thì thốt ra tiếng cảm thán cũng thấy thừa thãi.
Đỉnh cao đến mức có thể gọi là dị thường rồi.
Nhưng đây tuyệt đối không phải là lúc để ngồi đó mà há hốc mồm kinh ngạc.
'Đó là lý do vì sao tôi mới bảo cậu hãy coi như chưa từng nghe thấy chuyện này đi, Karsein.'
'Tại sao chứ?'
'Chỉ riêng việc gánh vác lãnh địa Chatren thôi là cậu đã đủ bận rộn đầu bù tóc rối rồi... tôi lại còn đi trút thêm thứ gánh nặng phiền phức này lên đầu cậu nữa sao được chứ. Huống chi bên phía tôi lại còn đang bị cả đống mắt nhòm ngó canh chừng nên gần như chẳng có cách nào để hỗ trợ cả. Cứ đà này thì chính cậu, Karsein, sẽ phải ôm đồm quản lý cả hai lãnh địa luôn đấy biết chưa.'
Cô đã bộc bạch toàn bộ ngọn nguồn sự tình. Chẳng phải đây là cơ hội cuối cùng để từ chối tình ý của cậu ta sao.
Cô tuyệt đối không thể bỏ lỡ cơ hội này được.
'Thực tế thì chuyện đó vô lý lắm đúng không? Đòi hỏi một người phải chăm lo cùng lúc hai lãnh địa cơ chứ. Kẻ đi đưa ra một thỉnh cầu bất khả thi như tôi mới là kẻ điên rồ đây này. Thế nên, hãy coi như chưa từng nghe thấy câu chuyện vừa rồi đi. Đây là rắc rối mà tôi phải tự mình giải quyết.'
Thế nhưng, phản ứng của Karsein lại là một tiếng cười khẩy đầy tự tin.
'Ai bảo cô là việc chăm lo cùng lúc hai lãnh địa là bất khả thi cơ chứ?'
'... Hả?'
'Không. Ngược lại ấy chứ, điều kiện này còn ngon ăn hơn gấp vạn lần so với việc cắm mặt vào quản lý mỗi cái lãnh địa Chatren không đấy chứ?'
Này anh bạn trẻ kia ơi?
Cái quái gì mà vô lý thế hả trời...?
'Bút sa gà chết rồi nhé. Ngay tại đây, chúng ta sẽ tiến hành ký kết hợp tác.'
'Cậu đang nói cái quái gì thế hả?! Nếu thực sự hợp tác với nhau thì mọi chuyện sẽ tiến đến mức không thể quay đầu lại được nữa đâu đấy...! Chưa kể đến chuyện đó, làm thế này chẳng phải sẽ mang lại rắc rối lớn cho cậu sao!'
'Đừng có nghĩ ngợi vẩn vơ rằng đây là phiền phức. Vì đây chính là ý chí của tôi, muốn tiếp tục duy trì bản hợp đồng hôn nhân này đến cùng đấy thôi.'
Lại thế nữa rồi. Lại thốt ra mấy câu nói ngang ngược không chịu nổi.
Hợp đồng hôn nhân vốn dĩ chỉ là để đôi bên không bị chịu thiệt thòi thôi mà... thế nhưng chuyện này rõ ràng là cậu sẽ phải gánh chịu thiệt thòi đơn phương một mình cơ mà.
... Vậy mà vẫn muốn ra tay giúp đỡ tôi sao? Chấp nhận tự mình gánh vác cái rủi ro khổng lồ đó ư?
'Còn đứng ngẩn ra đó làm gì mà không mau đóng dấu lên đi nào, Harnier.'
Cậu thật sự là một kẻ...
Thình thịch!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn