Chương 165: 164. QUYỀN LỢI HỢP PHÁP (4)
Lại phải chung sống với lũ gia đình khốn kiếp · Tusk · 261 chương · ~34 phút đọc · Tạo 02/09/2026
1-200 Ngồi đọc sách vở và tài liệu thì chán ngắt đến tận cổ.
Nhưng nhìn cảnh lễ hội diễn ra với pháo hoa và ánh sáng ma pháp rực rỡ ngập tràn bầu trời thì dẫu có ngồi ngắm mấy tiếng đồng hồ đi nữa cũng chẳng thấy chán.
Thay vì ngồi nghe giảng rồi học cái này cái nọ, em chỉ muốn ra ngoài mưu tính xem chơi trò gì cho vui hơn mà thôi.
Học hành thì ghét.
Vơi chơi thì thích.
Flora từ trước đến nay vẫn luôn như thế.
Chính vì mang tính cách ấy nên trong lần đầu tiên đặt chân đến hội nghị quý tộc phương Đông, cô bé đã vô cùng căm ghét cái hội nghị chán ngắt này.
Thay vì phải đau đầu suy nghĩ về cư dân lãnh địa, cô chỉ muốn trò chuyện vui vẻ với những người thân thiết hoặc cùng gia đình dạo quanh khu chợ để tận hưởng khoảng thời gian vui vẻ.
Thế nhưng.
Giờ đây khi thời gian trôi đi, mọi thứ đã có chút thay đổi.
"Uhm... Người dân ở lãnh địa này thu hoạch được rất nhiều lương thực, nhưng lại thiếu thốn tiền bạc nên họ dùng lương thực để nộp thuế thay tiền mặt, đúng không ạ?"
"Đúng rồi đấy. Út cưng của chúng ta học hành rất chăm chỉ nhỉ?"
"Hi hi."
Nếu là ngày trước, cô bé sẽ hỏi đi hỏi lại mấy lần rồi tìm cách lảng tránh kiểu như không hiểu hoặc quên mất, sau đó nằng nặc đòi đi chơi cho bằng được, nhưng bây giờ thì khác rồi.
Chỉ có điều, giới hạn vẫn luôn tồn tại.
"Cái này có vẻ là chuyện quá khó đối với em phải không?"
"Hừm. Giống như lời chị nói, cái này khó quá đi mất."
Dù đã được Arina giải thích thêm về lãnh địa nhưng chừng đó vẫn chưa đủ để lấp đầy những kiến thức còn thiếu sót.
"Đừng có nản lòng chỉ vì mình chưa biết nhé. Flora vẫn còn nhỏ mà. Cứ từ từ học hỏi bên cạnh chị là được."
Em hãy còn nhỏ, cứ từ từ học hỏi là được.
Đó là câu nói cô bé từng nghe rất nhiều lần. Không chỉ từ Arina, mà cả Claire và Isabella cũng đã nói đến mức lọt tai nhức óc.
Nhưng giờ đây, cô bé lại cảm nhận câu nói đó theo một chiều hướng hoàn toàn khác.
'Hóa ra các chị và mẹ vẫn luôn phải giải quyết những chuyện phức tạp thế này đây...'
Đến lúc lớn lên chắc mình cũng làm được thôi nhỉ?
Nếu tất cả chỉ là trò chuyện ôn hòa với người dân lãnh địa thì có thấy khó khăn gì đâu cơ chứ?
Nếu quản lý lãnh địa giỏi giang giống như các chị, chắc chắn mình sẽ được mẹ khen ngợi cho mà xem!
Nghĩ lại mới thấy thật ngốc nghếch làm sao, trước đây cô bé từng nghĩ mọi chuyện đơn giản đến thế.
Thế nhưng, đến khi tỉnh ngộ thì cô mới nhận ra đây hoàn toàn không phải là vấn đề có thể xem nhẹ.
Cô bé đã đứng nghe đi nghe lại tình hình lãnh địa suốt hai ngày trời mà trong đầu chẳng đọng lại được bao nhiêu.
Dù đã nghe và nhìn lâu đến thế, nhưng rốt cuộc những gì đọng lại trong tai chỉ là vài mẩu thông tin nông cạn để rồi thốt ra được vài câu trả lời gượng gạo, còn trong đầu thì hoàn toàn trống rỗng chẳng tài nào hệ thống lại được gì.
Dù được chị gái bảo rằng có thể đi nghỉ ngơi được rồi, nhưng Flora vẫn nũng nịu đòi đi theo cho bằng được đến phút chót vì muốn tận mắt chứng kiến.
Thấy vậy, Arina liền mỉm cười đưa tay ra, và Flora nắm chặt lấy bàn tay của người chị cả, tiếp tục rảo bước đi kiểm tra phần còn lại của lãnh địa. Dù đi trên đường, cô bé vẫn không quên thỉnh thoảng đặt câu hỏi để học hỏi thêm.
Vì biết đâu có một ngày, khi đến tuổi trưởng thành, chính cô cũng sẽ phải một mình gánh vác cả một lãnh địa.
"Thế nên lần này chị định tiến hành mở rộng không gian mà năm ngoái chúng ta chưa thể thực hiện được. Mọi người thấy thế nào?"
"Đã là lời đại tiểu thư Arina nói thì sao lại có vấn đề gì được chứ ạ!"
"Có ai phản đối nữa không nào?! Ai có ý kiến thì bước ra đây để ta bịt miệng lại cho xem!"
─Ha ha ha ha!
Ngay từ ngày đầu tiên Arina đến đây và tuyên bố mình là lãnh chúa tạm thời, họ đã hò reo cổ vũ nồng nhiệt, và cho đến tận hôm nay là ngày thứ hai, họ vẫn hoàn toàn chấp thuận kế hoạch mà không hề mảy may hoài nghi dù chỉ là một chút.
Dù cô chưa từng thốt ra dù chỉ nửa lời về việc sẽ ban hành chỉ thị cụ thể ra sao, thế nhưng tiếng hoan hô vẫn vang dội vô cùng.
Nắm chặt tay Arina vừa đi vừa quan sát xung quanh lãnh địa, Flora cảm nhận sâu sắc rằng người dân nơi đây thực sự vô cùng kính trọng và tuân theo lời chị gái mình.
Arina mỉm cười dịu dàng rồi xoa đầu đứa em út.
"Flora à. Mọi chuyện không phải lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió thế này đâu em."
"Ý chị là sao cơ, chị hai?"
"Như em thấy đấy, vị trí lãnh chúa là người nắm giữ toàn bộ quyền lực đối với lãnh địa này nên sức nặng của nó là vô cùng lớn. Chính vì thế mà hình ảnh hiển hiện trước mắt người dân lại là điều cực kỳ quan trọng."
"Hình ảnh...?"
"Góc độ của người dân lãnh địa là họ luôn mong mỏi cuộc sống của mình ngày càng sung túc và ấm no hơn. Do đó, họ chắc chắn sẽ muốn gặp được một vị lãnh chúa tài đức vẹn toàn. Ngược lại, nếu năng lực kém cỏi hoặc vướng phải tai tiếng xấu xa, nó có thể mang lại tai họa cho mảnh đất của họ, nên họ hoàn toàn có quyền từ chối. Trên thực tế, có không ít lãnh địa thẳng thừng từ chối tiếp nhận một vị lãnh chúa nào đó đấy."
Chắc chắn họ sẽ không bao giờ muốn trao phó mảnh đất của mình cho một kẻ như thế, Arina nói thêm.
Khoảnh khắc đó.
Câu nói ấy bất chợt xẹt ngang qua tâm trí Flora.
Một kẻ hoàn toàn không đáng tin cậy trong mắt cư dân lãnh địa.
Từ khóa ấy cắm sâu vào đại não cô bé một cách rõ mồn một.
"V... Vậy lỡ như... thân phận cao quý giống như chị em mình, giống như công tước gia Bagrand thì sao ạ?"
Flora cất giọng hỏi, âm điệu khác hẳn so với lúc nãy.
"Dù sao thì đám người đó cũng chỉ là thường dân. Chẳng lẽ chúng ta mang tiếng quý tộc mở lời thì bọn họ không chịu nghe theo sao?"
Nếu thân phận cao quý thì kiểu gì chẳng giải quyết được.
Cô bé đang thắc mắc rằng dẫu có muốn từ chối lãnh chúa thế nào đi chăng nữa thì chẳng lẽ quyền lực thân phận không thể giải quyết được hay sao.
Thế nhưng, Arina dứt khoát lắc đầu.
"Nếu chị là một kẻ nói dối tột cùng hay một tên lợm giọng bịp bợm bỉ oai thì chắc chắn đám đông kia sẽ không bao giờ chấp thuận kế hoạch này."
Nỗi sợ hãi mơ hồ trồi lên trong tâm trí Flora, một lần nữa càn quét qua quá khứ của cô bé và thổi một luồng không khí ngột ngạt vào tận lồng ngực.
Cảm giác ngột ngạt đầy điềm gở ập tới khiến Flora lập tức quay đầu chạy thẳng về phía cỗ xe ngựa mà chẳng thèm ngoảnh mặt nhìn lại.
Rồi cô vội vàng giục phu xe đánh mã xa di chuyển sang lãnh địa khác.
Một kẻ nói dối tột cùng.
Một tên bịp bợm bỉ oai.
Đúng như Arina đã đề cập, một kẻ mang hình ảnh như thế vĩnh viễn không thể làm lãnh chúa.
Thế nhưng, lại có kẻ đã trở thành lãnh chúa của một vùng đất.
Đó chính là Karsein – kẻ cũng từng nhận được lãnh địa Chatren và trở thành lãnh chúa giống hệt như vậy.
Bản thân cô bé trong quá khứ đã từng nói những lời đó với cư dân lãnh địa Chatren.
Karsein là một kẻ nói dối!
Hắn ta từng lừa gạt cả các chị em với mẹ em để bước chân vào công tước gia đấy thôi! Mọi người định tin tưởng tên nói dối đó á?
Hắn ta toàn giở trò dối trá ngay trong công tước gia ấy chứ. Mấy chị hầu gái với người làm trong nhà khổ sở vì hắn ta nhiều lắm đấy!
Chỉ vì cô bé không muốn nhìn thấy hắn ta làm ăn phát đạt nhờ vào mảnh đất này.
Không muốn nhìn thấy cảnh hắn được người dân lãnh địa công nhận.
Sợ rằng nếu chuyện này thành công, hắn sẽ chiếm được thiện cảm từ gia đình mình, nên cô đã bịa đặt ra những chuyện không có thật.
Thậm chí, cô còn thốt ra những lời cay độc với hy vọng tất cả thường dân trong lãnh địa sẽ ôm nỗi hoài nghi đối với hắn.
Mọi người nhớ kiểm tra cho thật kỹ xem hắn có đang giở trò mưu mô quỷ quyệt gì không đấy nhé! Chắc chắn hắn đến đây để phá hoại chứ không có ý tốt gì đâu!
Để hễ có chuyện gì xảy ra thì đó chắc chắn là lỗi của hắn.
Để hễ hắn đưa ra bất kỳ chỉ thị nào thì đó cũng sẽ bị coi là lời dối trá.
Cô đã khéo léo dắt mũi lừa gạt lòng tin của mọi người.
Và rồi...
Giống như những lời nguyền miệng ứng nghiệm, ngay sau khi Karsein tiếp quản lãnh địa Chatren với tư cách lãnh chúa tạm thời và ban bố chỉ thị, nơi đây đã gánh chịu một trận mất mùa nặng nề không gì sánh bằng, để rồi từ đó vùng đất chính thức lụi tàn.
Cứ thế, Karsein ôm trọn mọi tội lỗi và rơi vào vũng bùn của một kẻ nói dối vột cùng từng tâm cơ lừa gạt cư dân Chatren, cuối cùng bị đá cổ về lại công tước gia trong ô nhục.
Vậy thì... nếu một tên bịp bợm từng lừa gạt toàn bộ dân làng ngày đó quay trở lại đặt chân lên lãnh địa này, chuyện gì sẽ xảy ra?
Chắc chắn, mọi chuyện sẽ diễn ra đúng như những gì cô đang lo sợ.
'Làm ơn, làm ơn... xin hãy để mọi chuyện bình yên vô sự...!'
Flora liên tục cầu nguyện hết lần này đến lần khác.
Cầu mong sẽ không có chuyện gì xảy ra cả.
Cầu mong Karsein không phải chịu đựng oan ức từ những lời dối trá do chính tay cô gieo rắc ở nơi đó. Cho đến tận lúc cỗ xe ngựa đặt chân đến Chatren.
Cô đang nuôi hy vọng tựa như một sự phủ nhận hiện thực.
'Anh ấy đang ở, đang ở đâu chứ!'
Từ lúc đặt chân đến Chatren, cô đã lang thang tìm kiếm suốt một khoảng thời gian dài.
Dù rất muốn đi tìm Karsein nhưng ngặt nỗi cô chẳng biết gì về địa hình nơi này.
Nếu đó là một địa danh nổi tiếng đến vậy, có lẽ cô đã nên tìm hiểu trước đường đi nước bước thì đâu đến nỗi này.
Khoảnh khắc này lại khiến cô một lần nữa căm ghét bản thân vì trước đây đã chẳng chịu học hành đàng hoàng thứ gì.
May mắn thay.
"────!!"
Âm thanh tiếng người vọng lại xung quanh.
Thế nhưng...
"Nếu không muốn tuân theo chính sách của ta thì các ngươi có quyền không tuân thủ. Ta sẽ không ban bố bất kỳ mệnh lệnh nào khác ngoài mệnh lệnh này cho các ngươi."
Đến tận nơi mục sở thị cảnh tượng trước mắt, hóa ra lại chính là hạt mầm ác ý mà cô từng gieo rắc trong quá khứ.
Lồng ngực ngột ngạt bỗng dâng lên một ngấn nước chực chờ rồi hóa thành những giọt lệ lăn dài khóe mi Flora.
Tuyên bố lãnh chúa tạm thời của Karsein đến muộn mất hai ngày mang một kết cục thê thảm vô cùng.
Cư dân lãnh địa vốn đã ngập tràn sự hoài nghi, nay lại trừng mắt nhìn hắn với thái độ sẵn sàng đuổi cổ vì tưởng rằng hắn lại quay về để lừa gạt lãnh địa thêm lần nữa.
Dù hắn đã dùng mưu mẹo nào đó để xoay sở tìm cách hoạt động được bên trong lãnh địa này...
Nhưng điều đó chẳng khác nào vứt bỏ sạch sành sanh toàn bộ quyền hạn của một vị lãnh chúa.
"Hức...!"
Từ khoảnh khắc đó, Flora vừa nấc nở lau nước mắt vừa lang thang khắp mọi ngóc ngách của Chatren.
Lại một lần nữa, hắn chìm ngập trong những vết thương chi chít.
Nơi không thể tận hưởng bất kỳ điều gì vốn dĩ không chỉ có mỗi công tước gia.
Ngay cả bên ngoài công tước gia, ngọn lửa vạ lây ấy cũng đã bén tus tủa từ lâu.
Giống như hình ảnh Karsein bị thiêu rụi biến mất trong giấc mơ.
"Hức!"
Hồi tưởng lại cảnh tượng Karsein cháy rụi trong giấc mơ khiến Flora giật mình thót tim hít một hơi thật sâu.
"Không phải. Chắc chắn không phải đâu... Chuyện đó không phải vì mình mà..."
Cô muốn chối bỏ.
Cô muốn tin rằng mọi chuyện không phải do chính tay mình gây ra.
Cô muốn lớn tiếng phản bác rằng thật vô lý khi chỉ vì dăm ba câu nói đó mà anh ta không được đối đãi như một vị lãnh chúa thực thụ.
Đúng vậy. Phản bác lại là được chứ gì.
Cứ trực tiếp tìm gặp Karsein rồi hỏi cho ra lẽ, chỉ cần thanh minh rằng bản thân không hề có ý đó là được chứ gì.
Hãy đi tìm anh ấy để hỏi rõ mọi chuyện nào.
Hãy đến tận nơi xác nhận nào.
Đến nơi Karsein đang ở.
Đến nơi Karsein vừa bước qua.
Để gặp được anh ấy, đôi chân nhỏ bé của cô bắt đầu di chuyển.
"Sao cô lại mò tới đây nữa thế hả?"
Trông thấy hắn cất giọng hỏi với vẻ mặt cộc cằn lạnh lùng, cô chững lại như thể hít thở không thông trong giây lát.
Nhưng Flora vẫn cố gắng mím chặt môi thốt lên lời.
"Không đúng phải không...? Karsein. Chuyện anh bị vu oan giá hoạ ở đây... không phải sự thật đâu, đúng chứ...?"
Mau nói cho em biết đây không phải lỗi của em đi chứ.
Mau nói rằng đó chỉ là một sự cố ngoài ý muốn trùng hợp xảy ra đi.
Chuyện lãnh địa Chatren lụi tàn là do anh đã làm sai...
"Đây chẳng phải là hoàn cảnh mà cô hằng mong ước hay sao?"
Khi cô đang cố bấu víu vào muôn vàn lời biện hộ trong lòng để trốn tránh hiện thực phũ phàng, một luồng khí lạnh buốt bỗng chốc ập đến thấu xương.
Flora phản xạ theo bản năng, dừng tay đang lau nước mắt lại và ngẩng đầu nhìn đăm đăm vào Karsein.
"À phải rồi. Tôi lỡ lời mất rồi. Phải rồi chứ nhỉ. Đâu phải điều cô mong ước, mà đó là lời đồn thổi bay tứ tung từ đâu lọt vào tai cô chứ nhỉ?"
Chẳng lẽ nào.
Chắc là không phải đâu.
'Không phải đâu. Nhất định không thể nào...!'
Thế nhưng.
Khóe môi hắn lúc này đã sớm vắt lên một nụ cười lạnh ngắt.
Lại nữa rồi, lại là cái cảm giác ấy.
Vô cùng lạnh lẽo, băng lãnh đến cực điểm.
Cảm giác ngột ngạt khi một ranh giới ngăn cách to lớn được vạch ra trong thinh lặng.
Phải đến khi cảm nhận rõ sự ngột ngạt này, Flora mới sực bừng tỉnh.
'Rốt cuộc là mình đang suy nghĩ cái quái gì thế này!!'
Ngay từ đầu cậu đã biết rõ chuyện đó rồi cơ mà.
Đó không phải lỗi của Karsein, mà là lỗi của chính cô.
Nếu chính cô là kẻ dùng ngọn lửa dối trá tự tay thêu dệt để hành hạ Karsein hết lần này đến lần khác, thì ít ra cô phải đường đường chính chính đứng ra nhận lỗi từ sớm chứ!
Cô căm hận bản thân đến tận xương tủy vì lại một lần nữa hèn nhát trốn tránh thực tại trong thâm tâm.
Thế nhưng, đây tuyệt đối không phải lúc để ngồi thừ người ra đấy mà tự dằn vặt oán trách bản thân.
Cô phải nói gì đó chứ.
Không thể để mọi chuyện tiếp diễn như trước đây, để rồi cuối cùng mọi tội lỗi đều đổ lên đầu anh ta được.
"Trời ạ, sao những lời nói đó lại có thể ứng nghiệm một cách chuẩn xác đến thế nhỉ. Nào là Chatren sẽ bị phá hủy dưới tay tôi ấy hả? Tôi cứ ngỡ đó chỉ là lời đồn gió thoảng mây bay, hóa ra kẻ tung tin chẳng khác nào một nhà tiên tri đích thực cả."
Thế nhưng cổ họng cô nghẹn đắng chẳng thể thốt nên lời.
Bản thân phải nói gì bây giờ?
Phải nói câu gì mới có thể phủ nhận được đây?
Làm thế nào để vạch trần ra sự thật rằng đây đều là lỗi do cô gây ra chứ!
"Đáng lẽ ra lúc đó tôi nên chú ý lắng nghe những lời đó nhiều hơn một chút. Nếu thông tin đó truyền đến tai tôi sớm hơn và tôi chưa từng nhúng tay làm bất cứ điều gì thì có lẽ Chatren đã không đến nỗi lụi tàn thế này. Vậy mà tôi lại gây ra một mớ hỗn độn thế đấy. Đến tận bây giờ nghĩ lại tôi vẫn thấy cấn cá trong lòng."
Không phải vậy.
Rõ ràng không phải thế mà.
Làm gì có chuyện đó cơ chứ.
Nếu anh cứ nói những lời đó thì những gì cô từng thổi phồng lên hóa ra lại thành...!
"Cho nên tôi không hề bị vu oan giá hoạ đâu. Đây hoàn toàn là tự làm tự chịu đấy chứ. Đã mang thân phận thường dân hèn m kém cõi mà lại còn lanh chanh mở mồm đòi vực dậy lãnh địa cho bằng được cơ đấy. Thế nên lần này tôi định ngoan ngoãn đứng đây chịu phạt chờ đợi thời cơ thôi. Biết đâu chừng cơ hội trời ban lại xuất hiện lần nữa thì sao?"
Khoảnh khắc đó, Flora triệt để nhận ra.
Rằng bản thân lại một lần nữa để tuột mất thời điểm quan trọng.
Giá như ngay từ đầu cô dũng cảm thành thật thú nhận mọi chuyện.
Giá như ngay từ đầu cô chịu thừa nhận rằng chính cô là kẻ khiến mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn thì mọi thứ đã khác.
Chính vì sự trốn tránh thực tại thêm một lần nữa, cô đã chính thức đánh rơi mất cơ hội duy nhất.
"Đồ ngốc, đúng là một con ngốc vô dụng..."
Tí tách. Tí tách.
Thốt lên những lời thì thầm chẳng biết là đang tự trách ai, những giọt nước mắt lăn dài trên đôi má Flora, tí tách rơi xuống đất.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn