Chương 196: 195. Một bước lùi lại xa hơn (11)
Lại phải chung sống với lũ gia đình khốn kiếp · Tusk · 261 chương · ~31 phút đọc · Tạo 13/09/2026
1-200 Không tài nào nắm bắt được tình hình hiện tại, Karsein ngẩn người với vẻ mặt đần độn rồi bắt đầu lúi cúi lục tung căn phòng.
Thấy vậy, Flora thò đầu ra khỏi cửa, cười khúc khích đầy ranh mãnh rồi lầm bầm.
"Mấy cái đồng xu gom góp đó đúng là hợp với một tên ăn mày như mày ghê. Nhưng mà tao thấy ngứa mắt quá, không tài nào chịu được cảnh một tên ở đợ trong công tước gia lại đi sưu tầm mấy thứ đó."
Có một lần nọ.
Flora từng vô tình bắt gặp Karsein lén lút giấu giếm thứ gì đó mang về phòng.
Ban đầu cô bé nghĩ chắc vì hắn nghèo túng quá nên mới tha lẩn mẩn mấy thứ vặt vãnh, nhưng khi hành động đó lặp đi lặp lại nhiều lần, sự nghi ngờ bắt đầu nảy sinh trong lòng.
Ngay từ đầu, cô bé đã tự hỏi một kẻ tiện dân đang ăn nhờ ở đậu công tước gia thì có thể mang về thứ gì quý giá, nhưng chắc chắn việc gom góp chúng phải có mục đích riêng.
Và chẳng mấy chốc, cô bé đã tìm ra đáp án.
Ngay dưới gầm giường trong phòng của Karsein, hai chiếc hộp bí mật đã bị lộ diện.
Một chiếc chứa đầy những đồng tiền lẻ chẳng đáng là bao.
Chiếc còn lại đựng những món đồ trông như thể hắn lén lút nhặt nhạnh mang từ bên ngoài về.
Giấu giếm kỹ càng thế này chắc chắn phải là những món đồ quan trọng lắm đúng không?
Vậy thì, phá nát chúng đi chắc sẽ thú vị lắm nhỉ?
Ngay khoảnh khắc đó, Flora nở một nụ cười ác quỷ.
Dù đem bán mớ đồ lặt vặt đó đi cũng chỉ thu về được mấy đồng tiền lẻ, nhưng điều đó không quan trọng.
Cảm giác chơi xỏ và chọc phá Karsein mới là thứ mang lại niềm vui cho cô bé.
Cô bé chỉ muốn tận mắt chứng kiến khoảnh khắc hắn hoảng loạn khi phát hiện ra sự thật.
"Hà. Đã ghê."
Trái ngược với sự thoải mái của cô bé, Karsein lúc đó chắc đang hoảng loạn đến mức tuôn mồ hôi hột. Bên trong căn phòng văng vẳng tiếng đồ đạc va đập và rơi vãi hỗn loạn.
Hóa ra những món đồ đó quan trọng với hắn đến thế cơ à?
Dù chẳng rõ hắn gom góp chúng với mục đích gì, nhưng việc phá hỏng mọi thứ khiến cô bé cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
"Ưm~ Sảng khoái ghê."
Vươn vai duỗi người một cách thoải mái, Flora bước về phía đầu bên kia hành lang với nụ cười mãn nguyện trên môi.
Dù có tìm kiếm thế nào đi nữa. Dù đã lật tung cả căn phòng lên.
Vẫn chẳng thấy đâu.
Toàn bộ số vật phẩm từng được cất giấu trong chiếc hộp thứ hai của Karsein, dù đã lục tung mọi ngóc ngách, hoàn toàn biến mất không một dấu vết.
Nếu không có chúng, chiếc búp bê phép thuật của Mireille sẽ mãi là thứ vượt quá tầm với.
Bởi vì Karsein hoàn toàn không có cách nào khác để bù đắp vào số tiền còn thiếu.
Cố bấu víu vào chút hy vọng mong manh rằng nếu dùng danh nghĩa công tước gia thì cửa hàng sẽ châm chước, cậu quay lại tiệm một lần nữa...
"Thật vô cùng xin lỗi quý khách, nhưng vì quý khách đến quá muộn nên con búp bê đó đã được bán cho người khác mất rồi."
Con búp bê duy nhất còn sót lại đã chủ nhân mới rước đi, cánh cửa cuối cùng đã khép lại hoàn toàn.
Cuối cùng, Karsein buộc lòng phải ngậm ngùi từ bỏ món quà sinh nhật mà cậu từng cẩn thận nhắm đến cho em gái.
Dù vậy, cậu vẫn không muốn quay về với hai bàn tay trắng.
Với số tiền ít ỏi còn lại trong tay, cậu vội vã mua đại một món quà khác.
Thế nhưng, chuỗi tai họa chỉ mới thực sự bắt đầu từ khoảnh khắc đó.
"Ư...!"
"Thôi, dẹp đi! Chạy mau!"
"Phụt ha ha ha!"
Vì lén lút ra ngoài mà không có lấy một tên hộ vệ đi kèm, hành trình trở về phủ công tước chẳng hề suôn sẻ chút nào. Trên đường về, cậu bị một nhóm quý tộc khác mai phục sẵn chặn đánh nhừ tử.
"Này. Mày hay nhỉ, ngày sinh nhật của Flora mà còn dám lượn lờ ra ngoài chơi bời cơ đấy?"
Khoảng thời gian Karsein bôn ba ra ngoài tìm mua quà cũng chính là lúc các thành viên trong công tước gia quây quần bên nhau.
Chính vì thế, vừa đặt chân về đến nhà, Karsein lập tức phải hứng chịu trận mắng xối xả từ Claire.
"Karsein. Mày rốt cuộc có não hay không hả? Tại sao lại để phòng ốc bừa bộn như một bãi rác thế kia? Lũ người hầu phải vất vả dọn dẹp sạch sẽ để chuẩn bị cho tiệc sinh nhật của Flora, mày làm vầy chẳng khác nào gây thêm việc khiến nhân lực bị phân tán! Chưa kể cái bộ dạng rách rưới thảm hại này là thế nào? Mày từ đầu đến cuối chỉ toàn mang lại rắc rối vướng víu cho người khác thôi!"
Từ chuyện bừa bộn phòng ốc, chuyện tự ý bỏ đi ra ngoài, cho đến việc cơ thể tơi tả như kẻ ăn mày dù trước khi đi đã được thay cho bộ trang phục chỉnh tề – tất cả đều trở thành cái cớ để Arina và Claire trút giận, chỉ trích không thương tiếc.
Cậu hoàn toàn có thể lớn tiếng giải thích.
Rằng cậu chỉ muốn mua tặng Flora một món quà thật ý nghĩa.
Rằng cậu muốn tự lực cánh sinh dùng số tiền tích cóp bằng chính mồ hôi nước mắt mà không nhờ vả vào công tước gia để mua món quà đó.
Thế nhưng, cậu không thể thốt lên lời nào.
"Phụt hì hì."
Đứng ngay sau lưng hai người chị, Flora đang nín cười nhìn thảm cảnh của cậu. Chỉ cần nghĩ đến việc đối tượng mà cậu muốn tạo bất ngờ đang đứng lù lù ở đó, mọi lời giải thích bỗng chốc nghẹn ứ lại trong cổ họng, nuốt ngược vào trong.
"Em... xin lỗi."
Cuối cùng, cậu chỉ có thể cúi gằm mặt xuống và cất lời xin lỗi.
Lại tiếp tục nhận lỗi về mình hệt như mọi lần trước đó.
Hai người chị sau khi trút xong cơn thịnh nộ liền phẩy tay bỏ đi, lạnh lùng tuyên bố rằng họ đang bận rộn chuẩn bị tiệc tùng nên không có thời gian đôi co với một kẻ vô tích sự như cậu.
Thế nhưng, người giáng cho cậu đòn chí mạng nhất lại là người ra tay cuối cùng.
"Cái... gì cơ ạ? Ý ngài vừa nói là... bắt em phải vắng mặt trong buổi tiệc sinh nhật ư..."
Chắc chắn là mình nghe nhầm rồi.
Vào một ngày vui thế này, tại sao lại bắt mình phải ngồi yên một chỗ chịu trận?
Chuyện đó hoàn toàn vô lý.
Karsein bật cười khan một tiếng, cất giọng hỏi lại để xác nhận.
Thế nhưng, câu trả lời lạnh lùng như băng đá vang lên, đâm sâu vào màng nhĩ cậu.
"Con hiểu rất rõ ý của ta đấy chứ."
Đòn roi vật lý không hề giáng xuống người. Dù trước đó từng bị Claire xô ngã hay bị Arina tát thẳng vào mặt, nhưng lần này chẳng có bàn tay nào chạm vào cơ thể cậu.
Thế nhưng, tâm trí cậu bỗng chốc trống rỗng, lồng ngực thắt lại đến nghẹt thở.
Isabella. Không phải Arina, cũng chẳng phải Claire – người đáng lẽ phải dành cho Karsein sự bao dung và dịu dàng nhất trong cái gia đình này lại là kẻ cầm roi giáng cho cậu đòn nặng nề nhất.
"Hôm nay là sinh nhật của Flora mà con. Vào một ngày thế này, tốt nhất con hãy cứ ngồi im một chỗ đừng làm gì cả."
Một mệnh lệnh mang sắc lệnh cô lập, cách ly hoàn toàn: Yêu cầu cậu không được phép tham gia bất kỳ hoạt động nào trong bữa tiệc, chỉ được phép ngồi lủi thủi một góc ở vị trí phụ trong sảnh chính của công tước gia – chẳng khác nào một sự giam lỏng, trục xuất ngầm ngay giữa tiệc tùng.
Kèm theo đó là lời cảnh cáo sắc lạnh rằng nếu cậu còn dám gây ra bất kỳ rắc rối nào trong tiệc sinh nhật, hậu quả sẽ cực kỳ nghiêm trọng.
Mọi lời giải thích hoàn toàn bị tước đoạt.
Karsein cắn chặt đôi môi đến bật máu, chật vật kìm nén cơn sóng dữ đang chực trào trong lồng ngực.
Cậu rất muốn gào lên rằng tất cả những chuyện này chỉ vì món quà sinh nhật dành cho Flora, nhưng ngạt một nỗi Emma đang đứng ngay sát phía sau.
Đúng lúc đó.
"Aa- Chán chết đi được. Sao cái tên đó dai như đỉa đói thế không biết?"
Khi đang lê bước thất thểu trong tâm trạng trống rỗng, cậu vô tình lướt qua một góc khuất và nghe thấy một âm thanh quen thuộc đến nao lòng.
Không lẫn đi đâu được, đó chính là giọng nói của Flora.
Đối phương trò chuyện rôm rả với ai đó, có lẽ là một vài tiểu thư quý tộc đồng trang lứa.
Vào một bữa tiệc sinh nhật, việc cô bé trò chuyện vui đùa cùng bạn bè là điều hiển nhiên. Ban đầu cậu định cứ thế lướt qua cho qua chuyện...
Thế nhưng, những câu chữ lọt vào tai khiến cậu chết sững, không tài nào bước đi nổi nữa.
"Mấy cậu biết không, cái tên Karsein dạo này cứ lén lút thu gom mấy thứ linh tinh gớm ghiếc ấy!"
"Thật á? Hắn gom cái gì cơ?"
"Thì trong cái hộp đó chứa toàn mấy thứ vớ vẩn chứ gì nữa!"
... Cái gì cơ? Mình vừa nghe thấy cái quái gì thế này?
Karsein vểnhh tai lên, căng toàn bộ tinh thần tập trung lắng nghe đoạn hội thoại.
"Từ dạo trước em cứ thấy hắn lén giấu giếm mang thứ gì đó vào phòng, không chỉ một mà là rất nhiều lần. Ngày nào hắn cũng lúi cúi gom góp."
"Ôi trời. Thế rồi sao nữa?"
"Em rình mò mãi mới tìm được cơ hội, vì thấy hắn giấu kỹ lắm nên em đoán chắc phải là chỗ bí mật nào đó trong phòng..."
"Chẳng lẽ...!"
"Chính là dưới gầm giường trong phòng của Karsein, em lòi ra được một chiếc hộp giấu kỹ lắm nhé!"
Khoảnh khắc đó, cảm giác nghẹn ứ trong lồng ngực bỗng vỡ òa, nhường chỗ cho một sự hụt hẫng đến tê tái.
"Đúng là cái bản tính bần cùng khốn nạn không bao giờ thay đổi mà!"
"Đi lượm lặt mấy thứ đồ rác rưởi ngoài đường về giấu giếm cơ à."
"Thế cái hộp đó bây giờ ra sao rồi tiểu thư?"
"Hihi. Đoán xem nào?"
Nhìn thấy khóe môi cô bé nhếch lên thành một nụ cười mang nét ác quỷ, một dự cảm cực kỳ tồi tệ dâng lên trong lòng cậu.
"Hắn ta giấu nhẹm nó dưới gầm giường, chắc mẩm mấy bà chị hay mẹ với lũ người hầu không ai hay biết. Chắc chắn đó phải là những món đồ cực kỳ quan trọng với hắn đúng không nào?"
"Đừng nói là..."
Không thể nào. Chắc chắn không phải như mình nghĩ đâu, Flora chỉ vô tình phát hiện ra chiếc hộp thôi mà, làm gì có chuyện cô bé nhúng tay vào...
"Em nghĩ bụng chắc chắn là đồ quý giá lắm nên em đem bán sạch cho mấy gã thương nhân đồ cổ hết rồi!"
Flora dang rộng hai tay, khoe khoang chiến tích với vẻ mặt tự hào không giấu giếm.
Cô bé hào hứng kể lể phản ứng của mình khi vô tình mở chiếc hộp đó ra kiểm tra, khóe môi cong lên chạm tận mang tai.
Tràn ngập sự hạnh phúc. Một gương mặt vô cùng thỏa mãn.
Đứa em gái ruột thịt của cậu đang nở nụ cười rạng rỡ đến thế vì đã phá hoại thành quả của anh trai mình.
Tiếng xuýt xoa, tán thưởng của đám quý tộc xung quanh vang lên râm ran.
Bọn chúng cười hô hố, ca ngợi hành động trộm cắp và bán tháo tài sản của người khác là một việc làm thông minh và thú vị.
Và Flora tiếp tục bồi thêm một nhát dao chí mạng.
"Em cũng thấy thế đấy chứ! Đặc biệt là hành động đó lại diễn ra vào đúng ngày hôm nay, ngày sinh nhật của em nữa chứ? Chẳng phải đó chính là món quà sinh nhật tuyệt vời nhất mà em nhận được sao!"
Món quà sinh nhật.
Cô bé gọi hành động đó là món quà sinh nhật.
Karsein chết lặng, hồn phách bay sạch, đôi tròng mắt vô hồn nhìn chằm chằm về phía trước.
Giữa một bên là sự chờ đợi tràn đầy hy vọng muốn tạo bất ngờ cho tất cả các thành viên trong gia đình, và một bên là sự uất ức tột cùng vì không thể cất lời minh bạch, lồng ngực cậu ngập tràn sự trống rỗng và hụt hẫng đến tột độ.
Cậu từng ôm ấp hy vọng rằng mọi chuyện không tồi tệ đến thế, cho đến khi tận tai lắng nghe trọn vẹn câu chuyện.
"Thì ra... đó là những gì em đã làm..."
Hiện thực tàn nhốc giáng xuống như một cơn lốc xoáy, cuốn phăng đi chút ý thức cuối cùng sót lại trong cơ thể cậu.
Giữa lúc đó, đoạn hội thoại của đám quý tộc vẫn tiếp tục lọt vào tai cậu.
Biết đâu sẽ còn điều gì khác khủng khiếp hơn thế. Biết đâu đây chỉ là một trò đùa quái ác không có thật...
Thế nhưng...
Mọi ảo tưởng, mọi kỳ vọng của Karsein đã chính thức sụp đổ hoàn toàn.
"Cậu bảo có một hộp quà khác đang được chuẩn bị đúng không?"
"Vâng. Karsein vừa mới đụng độ với tụi em hồi nãy xong."
"Hắn mà cũng đòi tặng quà cho cậu á...? Nghe nổi da gà thật đấy. Gã đó lấy tư cách gì mà đòi tặng quà sinh nhật cho cậu chứ? Món quà duy nhất hắn có thể tặng cậu chính là cút xéo khỏi bữa tiệc sinh nhật này!"
Kỳ vọng biến thành sự trống rỗng, sự trống rỗng hóa thành nỗi uất hận nghẹn ngào, và rồi cuối cùng vỡ òa thành những giọt nước mắt tủi nhục chảy dài trên gò má.
Đám đông vẫn tiếp tục cười cợt, bàn tán về số phận của chiếc hộp bị nghiền nát, về việc món quà sinh nhật sẽ chẳng bao giờ được trao đi, hay việc chờ đợi xem cậu sẽ bị gia đình trừng phạt ra sao khi dám mang một món quà lỗi hẹn đến dự tiệc.
Đối với Flora, món quà sinh nhật ý nghĩa nhất chính là việc hành hạ và dẫm đạp lên tâm tư của người khác.
Cậu đã nhẫn nhịn. Nhẫn nhịn tất cả.
Bởi vì đây là tiệc sinh nhật, vì cậu vẫn ôm ấp mong muốn mang lại sự ngạc nhiên vui sướng cho đứa em gái nhỏ.
Cậu tin rằng khi trao món quà đó tận tay, cô bé chắc chắn sẽ mỉm cười đón nhận. Đó là lý do vì sao cậu không quản ngại gian khổ bôn ba ra ngoài.
Dù phải nghe những lời cay đắng, dù phải hứng chịu những cái tát đau điếng, dù phải chịu cảnh lăn lộn trong bùn nhịn nhục để bảo vệ chiếc hộp đựng quà...
Tất cả cũng chỉ vì muốn mang lại một ngày sinh nhật trọn vẹn cho Flora.
Thế nhưng, sự phản bội lạnh lùng và cô độc này là thứ quá giới hạn mà một con người có thể gánh chịu.
Rầm!
Karsein lao thẳng về phòng riêng.
Cánh cửa đóng sầm lại một cách bạo lực, vang lên tiếng động đanh gọn xé toạc không gian.
Nhìn chiếc hộp quà đặt ngay ngắn trên bàn, nỗi uất hận trong lòng một lần nữa bùng nổ dữ dội.
"Mình... mình đã phải vất vả thế nào để chuẩn bị món quà sinh nhật này cho em...!"
Hình ảnh Flora cười nói giễu cợt cứ lởn vởn mãi trong tâm trí, không tài nào xóa nhòa. Tiếng cười cợt nhả kết hợp với những lời lẽ khinh miệt vang lên văng vẳng trong đầu.
Vừa khóc nức nở, Karsein vừa lao đến túm lấy hộp quà sinh nhật mà chính tay cậu gói ghém cẩn thận, dùng sức xé toạc nó ra thành từng mảnh vụn.
"Áaaa, áaaaaa!!"
Dải ruy băng buộc nơ bị giật phăng một cách thô bạo.
Lớp giấy gói quà bị xé rách tả tơi như thể bị một con dã thú đói khát cắn xé không thương tiếc, vương vãi khắp mặt đất.
Cho đến khi món quà bên trong lộ diện – một con gấu bông sở hữu bộ lông trắng muốt như tuyết...
"Đồ... Món đồ chết tiệt này...!"
Trong cơn cuồng nộ ngập tràn sự uất hận, cậu dùng chân giẫm đạp không thương tiếc lên con gấu bông, dẫm đến mức hằn rõ cả vết giày bẩn thỉu lên lớp lông trắng tinh.
"Flora! Từ nay về sau... tao thề sẽ không bao giờ tặng cho mày bất kỳ món quà nào nữa!"
Rầm!
Con gấu bông bị giẫm đạp không thương tiếc cứ thế bị tống vào góc khuất tối tăm bên trong chiếc tủ quần áo cũ kỹ, vĩnh viễn bị chôn vùi và không bao giờ có cơ hội nhìn thấy ánh sáng mặt trời thêm một lần nào nữa.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn