Chương 161: 160. CHƯƠNG 2 - TẬP V (7)
Lại phải chung sống với lũ gia đình khốn kiếp · Tusk · 261 chương · ~35 phút đọc · Tạo 02/09/2026
1-200 Chatren.
Một vùng đất trù phú tọa lạc ngay tại trung tâm đế quốc.
Dù các loại hình nông nghiệp thông thường cũng đạt năng suất tương đối ổn định, nhưng vùng đất này lại càng trở nên nổi danh nhờ hai loại đặc sản mà chẳng nơi nào khác có thể trồng được.
Đó là nơi duy nhất có thể canh tác dâu tây Chatren và nho Chatren – hai loại cây trồng quý hiếm luôn là khách quen trên đĩa trái cây của người dân đế quốc, hoặc góp mặt không thể thiếu trong các nguyên liệu và gia vị nấu ăn.
Thế nhưng, đó đã là chuyện của quá khứ.
Chatren – nơi từng là lãnh địa hàng đầu trên mọi phương diện – lại chẳng thể nào gượng dậy nổi sau khi hứng chịu một trận mất mùa nghiêm trọng chỉ trong một đêm. Mặc dù lãnh địa vẫn đang cầm cự nhờ vào khoản tiền tài trợ từ gia tộc Công tước Bagrand, nhưng sự tuần hoàn nội bộ của nơi này đã sớm vỡ nát tơi bời.
Vậy mà, cậu ta lại muốn tiếp quản cái Chatren đó sao?
Chẳng khác nào đang gián tiếp tuyên bố sẽ ôm lấy cái thành tích bét bảng trong hội thảo lần này cả.
"Phải ngăn lại mới được. Chuyện đó... dù có phải dùng cách gì đi nữa cũng tuyệt đối không được để nó xảy ra..."
"Chị hai? Chị đang nói gì vậy?"
"Hả? Ơ, ơ?"
"Vừa nãy chị mới nói gì ấy. Hình như chị bảo là phải ngăn cái gì lại mà..."
Nghe thấy tiếng lẩm bẩm một mình của Claire, Flora nghiêng đầu hỏi.
"Có khi nào... chị hai cũng không nói chuyện suôn sẻ với Karsein sao?"
"À, không! Không phải chuyện đó đâu."
Claire hoảng hốt tìm cách lấp liếm.
Vì vừa mới bảo là đi gặp Karsein về nên trên khuôn mặt của cô em út đang thoáng hiện lên vẻ lo lắng.
"À ừm... cái đê! Chị đang nghĩ là nên chuẩn bị loại vải dày dặn và chắc chắn hơn cho những người chuyên đi đắp đê ấy mà. Nên chị mới đang suy nghĩ xem phải làm thế nào."
"Ưm. Vậy ạ?"
Để xua đi vẻ lo âu trên gương mặt em út, Claire dịu dàng xoa đầu mái tóc vàng óng của cô bé rồi mỉm cười.
Thế nhưng, trong đầu Claire lúc này vẫn đang rối bời với muôn vàn trăn trở về Karsein.
-Vâng. Chẳng phải đây là đáp án tối ưu nhất rồi sao?
Đáp án tối ưu nhất.
Cái câu nói đó cứ làm dấy lên một cảm giác khó chịu chẳng thể nào xóa nhòa.
-Một kẻ đã phá nát lãnh địa Chatren như em, thì hà cớ gì lại không được đứng ở cái xó đó chứ?
-Lãnh địa Chatren đã phải hứng chịu một trận đói kém tồi tệ nhất. Vùng đất từng trù phú biết bao lại bị tàn phá kể từ sau khi tay em nhúng vào và chẳng hề có lấy một tia hy vọng hồi phục nào. Vậy thì tính ra khi quy đổi thành tích, vị trí của em phải nằm ở tầng thấp nhất mới là đúng chứ nhỉ?
Karsein đã khăng khăng lập luận như thế.
Bảo rằng vì chính cậu ta là người đã phá nát lãnh địa Chatren nên không đủ tư cách để đứng vào hàng ngũ của gia tộc Công tước Bagrand, và vị trí phù hợp nhất chỉ có thể là cái tầng thấp nhất kia.
-Gia tộc Công tước Bagrand năm nào cũng gặt hái thành tích qua mỗi kỳ hội thảo. Cả chị, cả Claire hay Flora đều rất xứng đáng ngồi ở cái tầng trên cao đó. Thế nhưng, em thì lại không phải như vậy.
-Kẻ đạt thành tích tồi tệ nhất chỉ có một mình em. Đó là thứ mà em phải tự mình gánh vác chứ không liên quan gì đến gia tộc Công tước Bagrand cả. Để không làm hoen ố tên tuổi của gia tộc, đương nhiên em phải ngồi ở vị trí đó. Thế nên, em không xuất hiện với tư cách là người của gia tộc Công tước Bagrand, mà là với tư cách là một vị lãnh chúa sở hữu vùng đất mang tên Rusmeyer. Em chỉ đơn thuần là tiếp nhận lại kết quả thất bại của năm ngoái mà thôi.
Căn cứ cho hành động đó chính là thành tích.
Dù cùng mang danh gia tộc Công tước Bagrand, nhưng sự chênh lệch lại khác biệt một trời một vực. Cái giá phải trả cho việc thất bại khi quản lý lãnh địa Chatren chính là điểm thành tích, và đó cũng là cơ sở biện minh cho việc cậu ta chọn ngồi ở vị trí thấp nhất.
Và rồi.
-Đó chẳng phải là bản thỏa thuận tối ưu nhất sao?
Karsein lại một lần nữa thốt ra câu nói đó, đồng thời giải thích tại sao đó lại là bản thỏa thuận hoàn hảo nhất.
Bảo rằng vì không mang danh nghĩa thuộc gia tộc Công tước Bagrand nên sẽ không làm tổn hại đến danh dự của gia tộc.
Bảo rằng vì tham gia hội thảo với tư cách là lãnh chúa của Rusmeyer, nhận lấy mức thành tích tồi tệ nhất với cái danh nỗi nhục của Chatren nên vị trí ở tầng dưới cùng là hoàn toàn xứng đáng.
Bảo rằng vì thiếu thốn năng lực nên tự mình chuốc lấy khổ ải để tìm hiểu thêm về thế giới.
Bảo rằng ngay cả điểm trừ do hợp tác cũng sẽ không còn nữa, nên sẽ không có bất kỳ ai phải gánh vác trách nhiệm đó thay cậu ta.
Khi đi đến kết luận rằng sẽ chẳng có bất cứ chuyện gì tồi tệ xảy ra với gia tộc, thì chính cái cảm giác bất an khó chịu ấy lại cồn cào cào xé tâm can cô.
'Cái thứ đó mà gọi là phương án tối ưu nhất sao!'
Mỗi lần đối mặt với cái thái độ đó của Karsein, cô lại không kìm được mà vung tay tát hay buông lời mắng chửi. Claire nghiến răng hồi tưởng lại những lúc đó mà chẳng hề hay biết thời gian đang trôi qua.
"Claire. Claire?"
"Hả?"
"Đến lượt chúng ta chọn lãnh địa rồi kìa. Em sao thế?"
Giật mình tỉnh lại, cô chợt nhận ra những vị quý tộc thuộc hàng thượng lưu ở khu vực cao nhất đã được gọi tên và đang lần lượt bước xuống cầu thang.
Không ngờ thời gian lại trôi qua nhanh đến vậy.
"Ahaha, em xin lỗi chị. Em đang mải suy nghĩ chút chuyện..."
"Chắc là em đang căng thẳng quá đấy, khác hẳn mọi ngày nhỉ?"
"Vâng. Chắc... là vậy ạ."
"Trước mắt cứ xuống dưới đã. Flora đi xuống trước rồi, còn Karsein cái tên ngốc đó... đằng nào thì chắc cũng tính chôn chân ở đó luôn rồi."
"..."
Trong lúc bước xuống cầu thang, Claire lén đưa mắt nhìn về phía chỗ của Karsein.
Dù đã đến lượt của gia tộc Công tước Bagrand mà cậu ta vẫn cố bám trụ ở chỗ đó, thì đúng như những gì cô đã nghe lén được, Karsein đang bày tỏ ý định nhất quyết phải đoạt lấy lãnh địa Chatren cho bằng được.
Có lẽ, dù cô có tự thân tìm đến tận nơi để đề nghị hợp tác đi chăng nữa, thì Karsein vẫn sẽ một mực ôm đồm Chatren một mình giống hệt như những gì đã nói với đại tỷ. Chính vì thế mà nỗi lo âu trong cô cứ dâng trào không dứt.
'Dù mình đã nhờ người thu thập thông tin trong lúc gửi tiền hỗ trợ... nhưng nơi đó lại là vùng đất có tương khắc vượt quá sức tưởng tượng đối với Karsein.'
Dù Claire cũng chẳng thể làm rõ nguyên nhân đằng sau những trận đói kém liên miên, nhưng có một điều cô biết chắc chắn, đó là lòng căm thù sục sôi hướng về Karsein của người dân nơi đó.
Lãnh địa đã một lần suy tàn thì khó lòng mà gượng dậy nổi, và dù ngoài mặt họ không dám bộc lộ sự bất mãn trực tiếp với gia tộc Công tước Bagrand, nhưng thâm tâm tất cả những người dân lãnh địa đó đều đang chìm trong sự tuyệt vọng và phẫn nộ tột cùng vì mảnh đất họ dày công vun đắp đã hoàn toàn bị hủy hoại.
Thậm chí, còn có lời đồn truyền đến tai cô rằng họ cầu nguyện để Karsein đừng trở thành lãnh chúa của mình trong kỳ hội thảo lần này nữa là đủ hiểu mức độ nghiêm trọng đến nhường nào rồi chứ?
Vì đánh giá từ phía người dân lãnh địa cũng được tính vào điểm số, nên ngay khoảnh khắc chọn Chatren trong hội thảo lần này, một trong các hạng mục điểm của Karsein chắc chắn sẽ chạm đáy ở mức 0 tròn trĩnh.
Thêm vào đó, tiềm năng phát triển của lãnh địa Chatren vẫn đang dậm chân ở con số không tròn trĩnh. Nó thậm chí còn bị giáng cấp xuống thành một vùng đất vô giá trị hơn cả Rusmeyer, và nếu gia tộc Công tước Bagrand không gửi tiền hỗ trợ cho đến tận bây giờ, thì có bị vứt xó từ lâu cũng chẳng có gì là lạ.
Cứ thế này thì dù có được cộng thêm điểm thưởng đi chăng nữa cũng chẳng thấy tăm hơi cơ hội tạo ra thành tích ở đâu.
Vậy Chatren có quân sự không? Không hề, thế nên cũng chẳng vớt vát được điểm nào từ mấy cuộc thảo phạt ở khu vực phía Tây.
Ngoài ra, trong bất kỳ lĩnh vực nào khác như thương mại, du lịch, tài nguyên, kỹ thuật, ma pháp, chế tác hay mài giũa, Chatren đều trắng tay hoàn toàn.
Từ một nơi chỉ có duy nhất nông nghiệp làm chỗ dựa, và nếu không có bước tiến phát triển nào trong nông nghiệp thì tuyệt đối không thể tạo ra bất kỳ thành tích nào từ những điều kiện ngặt nghèo và bế tắc ấy. Muốn xoay xở kiếm điểm thì chỉ còn cách làm đảo lộn cả thường thức để biến nơi đó thành vùng đất có thể canh tác trở lại.
'Chuyện đó... làm sao mà khả thi được chứ...'
Dù tự mình suy xét thì câu trả lời hiện lên rõ mồn một vẫn là hai chữ vô lý.
"Người tiếp theo. Claire Bagrand. Hãy bước vào khu vực khắc ấn, chọn và khắc ấn lên lãnh địa mà ngươi sẽ quản lý vào viên đá ma pháp."
"..."
"Claire?"
"À, vâng. Thần sẽ vào ngay ạ."
Trước câu gọi của Arsen, một tia chớp ý tưởng chợt lóe lên trong đầu Claire.
... Chọn và khắc ấn lên lãnh địa sẽ quản lý vào viên đá ma pháp.
Phải rồi. Còn cách đó cơ mà.
'Việc chọn lãnh địa có thứ tự ưu tiên!'
Ở viên đá khắc ấn hoạt động dựa trên bảng xếp hạng thành tích của năm trước, Karsein đang nằm ở vị trí bét bảng nên chắc chắn cậu ta sẽ là người cuối cùng thực hiện việc khắc ấn. Điều đó đồng nghĩa với việc lãnh địa Chatren vẫn sẽ bị bỏ ngỏ cho đến tận lúc đó. Tất nhiên rồi, làm gì có vị quý tộc nào lại đủ điên rồ để đâm đầu vào một nơi tồi tệ như Chatren chứ.
Nếu vậy thì câu trả lời lại bất ngờ lộ diện từ một hướng đi vô cùng đơn giản.
Nếu như có một ai khác nẫng tay trên lãnh địa Chatren thì sao?
Nếu như chặn đứng tình hình này bằng cách chọn trước khi Karsein kịp nhúng tay vào thì sao?
Nếu Karsein muốn chọn nhưng lại bị đẩy lùi thứ tự và cuối cùng đành lực bất tòng tâm thì sao?
'Đúng rồi. Chỉ cần mình nhận quản lý lãnh địa Chatren là mọi chuyện êm đẹp cả mà.'
Claire nuốt nước bọt cái ực, bắt đầu kích hoạt viên đá khắc ấn.
Ngay lập tức, tấm bản đồ đế quốc mở ra cùng với các đường ranh giới của từng lãnh địa được vẽ bằng nét liền mạch.
Lãnh địa Chatren nằm ngay vị trí trung tâm của Đế quốc Fesselos. Một lãnh địa giáp ranh với biên giới của gia tộc Công tước Bagrand nằm ngay bên cạnh đường hầm mới được đào xuyên qua ngọn núi Waglu.
Chỉ cần đặt ngón tay vào đó và khắc tên mình lên là xong.
Claire nuốt nước bọt, định đưa ngón tay trỏ nhấn vào lãnh địa Chatren.
Đúng lúc đó.
-Tất cả những chuyện này đều là vì kỳ thi tiếp quản lãnh địa tại Hội nghị quý tộc miền Đông mà.
Giọng nói của Karsein vang vọng trong đầu đã níu giữ đầu ngón tay cô lại.
"Hà, chết tiệt...!"
-Phập phồng!
"Claire? Hình như ngươi vẫn chưa khắc ấn xong thì phải."
"Thần đi nói vài câu rồi sẽ về ngay! Xin hãy tiến hành cho người khác trước ạ!"
"Claire!"
Claire nhường lượt chọn cho người tiếp theo rồi lập tức đi tìm một người.
"Karsein."
Karsein vẫn đang lúi húi ghi chép gì đó vào cuốn sổ tay, dù đã nhìn thấy Claire nhưng cậu vẫn không thèm hạ cuốn sổ xuống.
"Đến để cằn nhằn đấy à? Tưởng chị đã nghe từ Arina rồi chứ."
"Em có biết tình hình ở Chatren hiện giờ thế nào không?"
"Hả?"
"Nếu trong hội thảo lần này, em được chỉ định làm lãnh chúa tạm thời của Chatren, thì em có biết người ta đang rục rịch chuẩn bị chống lệnh không."
Đó là một lời cảnh báo, nghe qua là đủ hiểu điều kiện bất lợi đang rình rập.
Một lời cảnh báo rằng ngay khoảnh khắc em chọn Chatren, điểm số từ người dân lãnh địa sẽ chạm đáy thê thảm.
Tuy nhiên, Karsein chẳng thèm mảy may bận tâm mà lại tiếp tục ghi chép vào sổ tay.
"Đến đây chỉ vì ba cái chuyện cỏn con đó thôi sao? Chà, trừ thì chịu thôi. Đó là nghiệp chướng của em mà, biết làm sao được."
"..."
"Đâu thể bôi nhọ gia tộc Công tước Bagrand chỉ vì chút chuyện cò con thế được. Chị không thấy vậy sao?"
Sau một thoáng im lặng ngắn ngủi, Claire lại tiếp tục chuỗi câu hỏi.
"Em có thể sẽ rước họa vào thân từ người dân lãnh địa đấy. Dù có bạo loạn nổ ra đi chăng nữa thì đó cũng sẽ là trách nhiệm của em. Em biết chứ?"
"Cứ coi như là chịu phạt đi."
"Cứ đà này thì em sẽ bị thương thật đấy!"
"Xin lỗi nhé, Claire."
-Cạch.
Cuốn sổ tay trên tay Karsein gập lại.
"Em không cần sự giúp đỡ thừa thãi của chị."
"...!"
"Sao nào. Chị sợ em sau này lại cúp đuôi bỏ chạy rồi về cầu xin sự trợ giúp từ gia tộc Công tước Bagrand chứ gì? Đừng lo. Chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra đâu."
"Em..."
"Chị về chỗ đi được chưa? Trông có vẻ hết thời gian rồi đấy."
Lúc cậu mở cuốn sổ tay ra lần nữa, Arsen cũng đang hướng mắt về phía này và ra hiệu không thể chờ thêm được nữa.
Claire đành quay trở lại để tiếp tục quá trình khắc ấn lãnh địa. Trên đường đi, cô đã ngoái lại nhìn Karsein không biết bao nhiêu lần, nhưng cuối cùng đành cắn chặt môi và quay trở về vị trí.
Bản đồ đế quốc lại hiện lên một lần nữa, và tay của Claire hướng về phía lãnh địa Chatren.
'Quả nhiên là em chẳng có kế hoạch gì sất! Nếu đã như thế... nếu đã như thế thì thà rằng...!'
-Chatren bị hủy hoại không phải vì Karsein, mà là vì cậu đấy. Claire.
"... Hả?"
-Nếu như cậu chịu đặt câu hỏi về chính bản thân mình thay vì Karsein dù chỉ một lần thôi, thì nỗi nhục mang tên Chatren đã không bao giờ xảy ra.
"..."
Ngón tay vừa chạm đến mép viền Chatren chợt buông thõng xuống một cách yếu ớt.
Đó là giọng nói của người bạn thân thiết nhất trên đời. Giọng nói của Arsen.
Phải rồi.
Tại sao mình lại quên bẵng mất chuyện đó cơ chứ.
"Đồ ngốc nghếch này!"
Bốp!
Vết hằn đỏ chót in hằn trên hai bầu má.
Ngay sau đó, Claire nhìn đăm đăm vào lãnh địa Chatren và tự đặt câu hỏi cho chính mình.
"Liệu rằng việc Karsein không tiếp quản Chatren có thực sự giải quyết được gốc rễ vấn đề không?"
Không. Làm gì có chuyện đó chứ.
Dù người khác có thay mặt quản lý Chatren đi chăng nữa thì sự kiện đó cũng không thể nào chìm vào dĩ vãng.
Người dân lãnh địa vẫn luôn ôm lòng oán hận Karsein. Dù người cấp tiền tài trợ có đổi từ Karsein sang một người khác thì điều đó cũng chẳng có nghĩa lý gì cả.
Vậy thì, thế này có được coi là giải quyết vấn đề không?
Chẳng phải Karsein đã phải đánh đổi đất đai của Rusmeyer để giành lấy cơ hội tiếp quản lãnh địa này sao?
Nếu vậy thì tại sao Karsein lại tạo ra cơ hội như thế?
Lý do gì khiến em ấy lại nhận quản lý Chatren thêm một lần nữa, và tại sao lại nhận với tư cách là lãnh chúa của Rusmeyer chứ không phải danh nghĩa người của gia tộc Công tước Bagrand?
Chỉ là một linh cảm mơ hồ thôi nhưng.
Có một suy nghĩ cứ lóe lên trong đầu cô.
Biết đâu, Karsein muốn mượn việc vực dậy lãnh địa Rusmeyer để chứng minh rằng vấn đề không nằm ở tư cách và năng lực?
Có khi nào em ấy đang vô cùng tự tin rằng bản thân có thể tự mình rũ bỏ được cái ô danh rác rưởi của Chatren không?
Chẳng lẽ việc tiếp quản lại lãnh địa Chatren là để chứng minh rằng bản thân mình không hề sai sao?
Nếu đúng là như vậy.
-Tít!
[Lãnh địa Tarsion]
"Tuyệt đối. Tuyệt đối không được phép ngáng đường Karsein!"
Đó chính là câu trả lời cho câu hỏi mà cô vừa tự đặt ra cho chính mình.
Rằng cô phải tin tưởng.
Phải tin rằng Karsein có thể tự mình làm được điều đó.
Phải tin rằng em ấy sẽ hiện thực hóa được cái chuyện tưởng chừng như chỉ là lời bốc phét về việc hồi sinh lãnh địa Chatren.
Trong quá khứ, cô đã từng vùi lấp sự thật bằng cái vẻ ngoài tàn tạ bầm dập của Karsein và việc em ấy đã đặt chân đến phía Tây, để rồi kết cục lại làm hỏng bét mọi chuyện.
Nếu lần này cô lại lặp lại hành động ngu ngốc đó, thì mọi chuyện sẽ chỉ đơn giản là lặp lại thêm lần thứ hai mà thôi.
Nếu thực sự vì Karsein, cô tuyệt đối không được phép can thiệp từ bên ngoài để đẩy em ấy vào hoàn cảnh bế tắc giống hệt lúc trước.
Và để làm được điều đó, trước tiên, cô phải qua mặt cả đại tỷ và cô em út mới được.
"Chị hai? Hôm nay có vẻ chị chọn hơi lâu thì phải?"
"Đúng đấy. Chị căng thẳng lắm à?"
"Chị có hơi nhiều trăn trở chút thôi. Suy nghĩ xem làm cách nào để Karsein có thể vượt qua chuyện này một cách suôn sẻ nhất. Nhưng mà, chị vừa mới nảy ra vài ý tưởng lúc ở trong đó đấy? Muốn nghe thử không?"
Tinh!
▶ Thông báo này sẽ không hiển thị với người chơi. ◀ ▶ Điều kiện 1 của nhiệm vụ ẩn dành riêng cho Claire. <Cảm chịu giác khó không nhòa thể xóa> đã được thỏa mãn. ◀ [Điều kiện 1: Claire không can thiệp vào lãnh địa của Karsein trong suốt thời gian diễn ra hội thảo. ☑] ▶ Phần thưởng được trao. ◀ ■ Phần thưởng [Xóa bỏ mọi yếu tố cản trở và cờ tử (dead flag) nhắm vào gia tộc Công tước Bagrand trong suốt thời gian diễn ra bài kiểm tra hội thảo.] [Lượng gia tăng mức độ hoàn thành tăng 15% so với mức ban đầu!] [Được phép tự do thực hiện mọi sự kiện không liên quan đến gia tộc Công tước Bagrand mà không phải chịu bất kỳ hình phạt nào!]

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn