Chương 171: 170. CÁCH THỨC LỆCH PHÁ (2)
Lại phải chung sống với lũ gia đình khốn kiếp · Tusk · 261 chương · ~29 phút đọc · Tạo 02/09/2026
1-200 Ban đầu, cô ấy thực sự đã rất căng thẳng.
Dù đã cất công đến tận lãnh địa Chatren, nhưng cô ấy cứ băn khoăn mãi không biết nên bắt đầu bằng câu nói nào.
Nên mở đầu bằng câu chị cả có thể sẽ đến tìm, rồi hỏi rằng đã chuẩn bị tinh thần ứng phó chưa?
Hay nên hỏi rằng Flora cất công đi tìm cậu đâu rồi, sao không thấy bóng dáng?
Hay nếu không phải những cái đó, thì phải hỏi xem rốt bao nhiêu câu chuyện đã được trao đổi với Flora?
Muôn vàn câu hỏi cứ thế hiện lên trong đầu nhưng cô ấy chẳng tài nào quyết định được nên mở lời thế nào cho phải. Cho đến tận lúc Karsein thực sự xuất hiện, thứ thốt ra khỏi miệng cô ấy lại hoàn toàn khác biệt, chỉ là một câu trách móc kiểu như sao không chịu gõ cửa lấy một tiếng.
Thế nhưng. Chính bản thân cô ấy là người hiểu rõ hơn ai hết.
Rằng những điều muốn nói vốn dĩ không phải là mấy thứ đó.
Là vì lý do chị Arina sẽ đến đây và cằn nhằn ư?
Không phải.
Là vì Flora đã đến lãnh địa Chatren ư?
Cũng không phải nốt.
Là vì lo lắng không biết Flora đã nói gì với Karsein ở nơi này ư?
Cái đó, lại càng không.
"... Lời xin lỗi. Mình đã rất muốn nói điều đó."
Trước đây thì không biết, nhưng hiện tại cô ấy đã nhận thức rõ ràng.
Tại lãnh địa Chatren, Karsein đã nhận ra điều gì đó và đang cố gắng vực dậy cả lãnh địa.
Chính cô ấy chứ không phải ai khác là kẻ đã cưỡng ép ngăn cản hành động đó của Karsein và phá hỏng kế hoạch của cậu.
Và, cái giá phải trả cho chuyện đó không phải do cô ấy gánh chịu, mà lại là Karsein.
Cô ấy nhận thức được tất cả.
Đó là lý do cô ấy đến đây.
Vì muốn cất lời xin lỗi với Karsein, dù có là lúc này đi chăng nữa.
Thế nhưng rốt cuộc, cô ấy vẫn chẳng thể thốt được lời nào ra khỏi lồng ngực.
"... Lại đi dùng lòng bàn tay đánh oan một đứa trẻ chẳng liên quan gì thế không biết."
Claire nắm chặt rồi lại xòe bàn tay của mình ra vài lần.
Dù rằng đánh không quá mạnh, nhưng sự thật là một lần nữa cái tính nóng nảy lại khiến tay cô vung lên trước vẫn không hề thay đổi.
Thế nên, có lẽ việc không thể truyền tải lời nói đó đến Karsein vào lúc này lại là một điều may mắn.
Bởi nếu cô ấy cố gắng thuyết phục Karsein hay thông báo sự thật này cho cư dân lãnh địa... thì cái tính cách hấp tấp của cô ấy có khi lại làm hỏng việc thêm lần nữa. Giống như lúc trước vậy.
"Phải. Tốt nhất là cái tính nết của mình đừng có gây ra họa hoằn gì nữa thì hơn."
Claire tạm dừng bước chân, quay đầu nhìn lại phía sau.
Trong đôi mắt xanh thẳm của cô ấy đã sớm đong đầy đáp án.
"Hừm. Hình như nhóc lại không được ngủ ngơi đàng hoàng rồi phải không nào?"
"... À."
"À cái gì mà à? Cậu hứa với tôi rồi cơ mà!"
"Cái đó... em nghe anh giải thích đã được không? Anh cũng có những nỗi khổ tâm bất đắc dĩ chứ bộ! Cho nên là ────..."
"Thôi đi! Đã thất hứa thì lần này... Hả? Cậu trốn đi đâu đấy! Có chịu đứng yên lại đây ngay không hả?!"
"Bây giờ mà để em bắt được thì có trời mới biết em lại lải nhải mấy cái lý do vô lý đó nữa đấy, dại gì mà không chạy chứ hả?!""
Karsein, cậu được lắm...! Cứ để tôi bắt được xem cậu có toàn thây không!"
Dù không phải là cô ấy, vẫn sẽ có người tồn tại để giúp đỡ em trai mình.
Dù không phải là cô ấy, vẫn có người lo lắng và đôi khi thay cậu trút giận.
Claire đứng nhìn cảnh tượng đó một lúc rồi mỉm cười tủm tỉm, lặng lẽ quay bước đi.
"Ưm... Đây là...?"
"Em dậy rồi à, Flora?"
"... Chị hai? Đây, đây là đâu thế? Chẳng lẽ...! Chị có thấy Karsein ở đâu không?"
Claire điềm đạm gọi tên Flora như thể muốn cắt ngang câu hỏi đang gấp gáp của con bé.
"Em lại làm gì có lỗi với Karsein nên mới tìm đến đây đúng không?"
"..."
Flora vừa nãy hãy còn hoảng hốt huyên náo nay bỗng im bặt, mím chặt môi không nói một lời.
Bởi vì đó chính là trúng tim đen. Việc con bé tìm đến Karsein là vì lỗi lầm mà nó đã gây ra trong quá khứ.
"Em có muốn kể cho chị nghe mình đã gây ra lỗi lầm gì không? Với chị thì em có thể tâm sự mà."
Claire nói với giọng dịu dàng như muốn trấn an Flora.
"Em đã... loan truyền những tin đồn xấu rằng tất cả là tại Karsein với người dân lãnh địa Chatren... Rằng Karsein đến đây để phá nát vùng đất này... Rồi còn... lén bán mấy món đồ trong phòng của Karsein để làm ra vẻ giúp đỡ những người đó nữa..."
Lúc này, Flora với giọng nói run rẩy mới thú nhận tội lỗi của mình.
Từng chút một, không sót một chi tiết nào.
Mỗi lần nghe đến đâu là cô lại hình dung được tình cảnh của Karsein đã trở nên tồi tệ đi nhường nào đến đó.
Tiền bạc thì cạn kiệt, các vấn đề trong lãnh địa thì không sao gỡ rối được.
Những người có thể giúp đỡ xung quanh thì đã bị Claire chặn đứng hoàn toàn, còn manh mối duy nhất chứa đựng trong kế hoạch thì đã biến thành tro bụi như một hạt giống Rohea mục nát.
Cảm giác buồn nôn trào ngược lên tận cổ, nhưng Claire vẫn cố gắng cắn răng chịu đựng rồi hỏi tiếp.
"Vậy nên. Lý do em đến đây là vì sợ Karsein sẽ gặp khó khăn vì em, nên em mới tìm đến đây đúng không?"
"... Vâng."
"Thế còn việc tìm đến tiểu thư Harnier thì sao?"
"Em nghĩ là nếu chị cả không tạo được lòng tin với cư dân lãnh địa thì việc tiến hành các dự án trong hội thảo sẽ vô cùng khó khăn... nên em mới đi tìm người giúp đỡ ạ... Kết quả là tìm đến tiểu thư Harnier."
"Cứ nghĩ ngợi loanh quanh không biết ai có thể giúp, hóa ra người đó lại là tiểu thư Harnier sao?"
"... Đúng vậy ạ."
"Quả nhiên là thế."
Claire nở một nụ cười gượng gạo.
Dù chỉ là phỏng đoán nhưng con bé lại có chung suy nghĩ với cô.
Thế nhưng, cách làm đó hoàn toàn sai lầm.
"... Chúng ta không được làm thế, Flora."
"Chị ơi..."
"Làm vậy có khi lại đẩy Karsein vào tình cảnh khốn đốn hơn đấy."
Cứ ngỡ con bé sẽ gào lên hỏi tại sao lại không được phép, nhưng Flora lại một lần nữa mím chặt môi, sụt sùi rơi nước mắt.
Câu nói rằng hành động đó có khi lại khiến Karsein càng thêm khốn đốn.
Con bé không tài nào tìm được lý do để phản bác.
Bởi vì chính Flora là kẻ đã kéo Karsein đến buổi tiệc trà mà không hề hay biết gì về ký ức tồi tệ, khi mà các món ăn dọn lên lại ngập tràn quả Kelbia.
"Vậy phải làm sao bây giờ ạ? Vì em mà Karsein mới khổ sở hơn... Chẳng lẽ việc đưa thêm người đến giúp không được sao ạ?"
"Chị hiểu tấm lòng của em, nhưng chúng ta phải dùng phương thức khác, Flora. Nếu em hợp tác với một người hoàn toàn xa lạ tại hội thảo, thành tích của Karsein sẽ càng sụt giảm hơn nữa đấy."
"A..."
"Thay vì lôi một kẻ xa lạ đến, chúng ta phải tìm người nhìn thấu hoàn cảnh của Karsein mà ra tay giúp đỡ. Hơn nữa phải thuyết phục họ cho thật khéo léo cơ."
Bản thân Claire cũng từng đi tìm kiếm những nhân vật có thể nhờ cậy giúp đỡ và yêu cầu họ hợp tác với Karsein.
Phía vị hôn妻 Harnier hình như cũng đã vô tình lọt vào đáp án đúng, nhưng chỉ dựa vào mỗi điều đó thôi thì chắc chắn không thể giải quyết toàn bộ các rắc rối tại Chatren được.
Tuy nhiên, sự giúp đỡ trực tiếp là điều không nên.
Phải là gián tiếp. Phải đi theo một con đường vòng vèo lệch pha, không giống với cách của Harnier.
Nếu thực sự muốn giúp đỡ Karsein, bắt buộc phải đi một vòng đường dài như thế.
"Đừng lo lắng nữa, em cứ sang chỗ chị cả trước nhé? Cho đến khi chị ấy gọi."
"Vâng..."
Claire vừa nói vừa dỗ dành đứa em út đang ủ rũ buồn rầu.
Yên tĩnh thật đấy.
Nhưng cũng chẳng hề yên tĩnh chút nào. Trong đầu tôi, những âm thanh hỗn độn cứ vang lên không dứt.
Dù đang nằm ở một nơi ấm áp, êm ái và thậm chí là vô cùng bình yên, nhưng cảm giác đem lại hoàn toàn không phải vậy.
Ấm áp thì ấm áp thật đấy, nhưng hình như điều đó lại đang tạo ra vấn đề.
Êm ái thì có êm ái, nhưng cảm giác này cứ giống như bản thân đang bị trói buộc vậy.
Bình yên cái nỗi gì chứ. Tình huống này khiến tôi chẳng tài nào thích ứng nổi và phát điên lên mất thôi.
Đúng vậy. Cái tình huống ngủ vùi trên đầu gối người khác thế này xét theo mọi góc độ đều không tốt chút nào.
"Này..."
Cảm thấy cứ tiếp tục thế này thì không ổn chút nào, tôi nuốt khan một ngụm nước bọt rồi vừa dò xét vừa cất lời.
"Anh có chịu im lặng nhắm mắt lại tử tế không hả?"
Tuy nhiên, vẫn là chất giọng dứt khoát như lưỡi dao chém sắt chém đá không trật đi đâu được bay thẳng tới.
Nhìn thái độ này, Harnier có vẻ định cứ giữ nguyên tư thế này mà canh chừng tôi ngủ suốt mấy tiếng đồng hồ luôn quá.
'... Sao lại đưa đẩy đến cái cục diện thế này cơ chứ.'
Nguyên nhân thì rõ như ban ngày rồi.
Nói dối.
Cái lời nói dối rằng tôi vẫn ngủ đủ giấc chính là vấn đề cốt lõi khiến mặt tôi lại một lần nữa phải gác lên cái đùi này.
'Không hiểu sao cái bài lừa phỉnh này hoàn toàn không có tác dụng với Harnier chút nào.'
Mấy người khác dẫu có nhìn bề ngoài của tôi cũng chẳng nhận ra điểm gì khác thường, thế mà cái cô nàng này lại sở hữu thứ giác quan quái quỷ gì không biết, có thể ngay lập tức nhận ra tôi chưa hề ngủ đàng hoàng.
Tôi có để lộ chút sơ hở nào đâu cơ chứ.
Cũng chẳng có tình huống nào để bị bắt thóp cả.
Lúc Harnier tìm đến tôi, chính cô ấy cũng tự nói là do Flora, hơn nữa sự chú ý của cô ấy còn bị Claire thu hút mất, lấy đâu ra thời gian mà đi soi xét mấy chuyện đó chứ.
... Vậy mà quái lạ thay, cô ấy lại nhận ra một một một cách chớp nhoáng rằng tôi chưa hề ngủ?
Rách việc thật, rốt cuộc cô ấy nhận ra bằng cách nào cơ chứ.
'Không phải lúc để ngồi suy diễn mấy chuyện này đâu.'
Đúng vậy. Bây giờ không phải là lúc để ngủ ngô ngủ nghê gì sất.
Nghĩ ra được một cái cớ hợp lý, tôi quyết định mạnh mẽ hơn một chút.
"Đang làm gì thế hả. Đừng có nhúc nhích mà cứ đứng yên đ─" Phịch.
"...!"
"Thấy chưa. Nếu tôi thực sự ra tay ép buộc thế này thì cô chẳng làm gì được cả."
Khi ép sát cô ấy vào phía sau chiếc ghế sô pha khiến cô ấy không thể nhúc nhích nổi, lúc này gương mặt hoảng hốt mới lộ diện.
Đấy, thế mới đúng chứ. Cảm thấy nguy hiểm mới là phản ứng bình thường.
Khoảng cách gần đến mức hơi thở chạm nhau cơ mà.
Để không xuất hiện những tình huống thế này, cô ấy phải hiểu rằng việc đặt đầu tôi lên đùi mình nguy hiểm nhường nào.
'Đến mức này thì chắc là cô ấy cũng ngầm hiểu ra rồi tự động thả ra thôi nhỉ?'
... Tôi đã từng nghĩ thế.
Cho đến tận lúc trước.
"Ngủ đi nhé. Từ giờ nhớ cẩn thận hơ─" Chát!
"Á ực!"
"L-L-L-Làm, làm cái trò gì thế hả!!"
Trên lưng áo tôi lại hằn nguyên một dấu bàn tay đỏ chót.
"Hừm... Đâu đến mức phải ra tay đánh đau thế chứ."
"Hừ. Gieo nhân nào gặt quả nấy thôi. Ai bảo tự dưng lại chồm tới ép sát người ta... Làm người ta giật mình thon thót─── Tim đập thình thịch thế này này─── Thấy chưa. Đập mạnh thế cơ mà. Hừ."
Vừa xoa xoa cái lưng vừa dính đòn, Harnier vừa phũ phàng quay phắt đầu đi chỗ khác. Rồi lầm bầm càu nhàu cái gì không rõ... phần đó thì tôi chịu không nghe nổi.
"Tôi đã nói từ trước là tôi biết anh không phải là loại người sẽ giở trò sàm sỡ tôi rồi mà."
"... Câu đó là thật lòng chứ?"
"Thế tưởng tôi nói đùa chắc? Gặp anh mấy bận rồ... Không, bỏ đi! C-Cho nên từ lần sau đừng có làm mấy trò hú hồn đó nữa nghe chưa."
"Vâng vâng..."
Dù cái kết cục diễn ra trông chẳng mấy đẹp đẽ gì cho cam, nhưng ít ra thì tôi cũng ngăn chặn được việc đầu mình tiếp tục bị gác lên đùi Harnier.
Bây giờ có lẽ tôi đã có thể bước vào vấn đề chính.
"Mà rốt cuộc cô tìm tôi có việc gì thế?"
"Hả?"
"Chắc chắn cô không rảnh đời đến mức lặn lội tới đây chỉ để kiểm tra xem tôi đã ngủ ngoan chưa đâu nhỉ."
Nghe vậy, Harnier nheo đôi mắt lại.
"Việc anh có ngủ đàng hoàng hay không cũng cực kỳ quan trọng đấy nhé? Đừng có mà trưng cái vẻ mặt xem nhẹ thế chứ bộ?"
"Không thì... thực ra mấy chuyện đó có quan trọng mấy đ───"
"Ka. R. Se. In?"
"... Vâng. Tôi sẽ ngủ thật ngon."
Ực.
Cái nhịp điệu Staccato địa ngục đó chính là khúc dạo đầu phát ra từ miệng Harnier báo hiệu việc chuẩn bị in hằn dấu tay lên lưng tôi một lần nữa.
Có lẽ từ nay về sau, trước mặt Harnier, tôi tuyệt đối không được phép thốt ra câu thời gian ngủ không quan trọng đâu mất.
"V-Vậy rốt cuộc vì lý do gì mà cô lại tìm đến đây?"
Vừa ném ánh mắt dò xét vừa cất lời hỏi, Harnier liền chép miệng thở dài một hơi rõ dài.
"Tiểu thư Flora đã nhờ tôi đến giúp anh đấy."
"... Hả?"
Cái quái gì thế này.
Flora mà lại nhờ cô ấy đến giúp tôi á?
"Không phải ngay hôm đó đâu, hình như là cách đây mấy hôm rồi. Tự dưng con bé cứ một mực bảo tôi hãy giúp anh nên tôi cũng không rõ lắm... nhưng hình như con bé tìm đến tôi là vì nghĩ rằng bản thân đã gây rắc rối khiến anh càng thêm khổ sở, nên mới cần có người đến giúp anh một tay."
Tôi hãy còn đang tự hỏi tại sao Harnier lại cất công tìm đến mình.
Hóa ra là vì lý do đó sao.
"Nhìn sắc mặt anh kìa, xem chừng là đoán ra được điều gì rồi phải không nào?"
"Vâng. Dù vậy thì... hình như tôi lại làm cô mất oan thời gian vô ích rồi."
"Thế sao?"
"Cứ cho là con nhóc đó rảnh rỗi nói nhảm vớ vẩn đi. Dù sao thì điểm số của tôi cũng sẽ không gặp vấn đề gì đâu."
"... Thực ra thì bản thân tôi cũng không lo lắng về điểm số của anh đâu. Chỉ qua những gì chứng kiến bấy lâu nay thôi là tôi đã đủ hiểu anh là một con người đáng gờm thế nào rồi. Thế nhưng..."
Sột soạt.
Harnier bất chợt nắm lấy tay tôi.
"Thực chất lần này... là vì chính tôi muốn nhờ anh giúp đỡ một việc."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn