Chương 34: Chương 29 Kẻ gây rối
Tôi trở thành một con Rồng trong thế giới Cyberpunk · Giaheo2907 · 369 chương · ~28 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Tập 1
"Lũ chó Zyrec này, t-t-t... lũ súc vật này... sao tự nhiên lại giở quẻ với chúng ta hả?"
Viktor Krall, Giám đốc của Lu-Chen, vừa nghiến răng kèn kẹt vừa trợn trừng mắt sau khi đọc hết bản báo cáo trong chiếc Shard.
Loại ma túy mà Zyrec tung ra chỉ gây tác dụng phụ với một số loại thuốc nhất định của Lu-Chen, gây ra tổn thất không hề nhỏ.
Mà trớ trêu thay, đó lại chính là những loại thuốc mà Viktor đã trực tiếp tham gia sản xuất!
Chưa dừng lại ở đó, phòng thí nghiệm chi nhánh 2 tại South Peak do Viktor quản lý đã bị đột nhập.
Tybalt, kẻ mà ông ta tin tưởng nhất, hóa ra lại là điệp viên nằm vùng của Zyrec.
Theo tình hình thì có vẻ hắn đã gọi trợ thủ phía Zyrec đến để hack máy chủ của Lu-Chen, sau đó đổ hết tội lỗi vụ ma túy lên đầu Lu-Chen rồi tự sát.
Còn con Chimera dưới hầm phòng thí nghiệm thì sao?
Không ai biết. Không thể xác nhận được nó còn sống hay đã chết.
Nhưng chắc là nó chết rồi. Bởi muốn hack được máy chủ thì buộc phải giết con Chimera đó.
Mất một con Chimera ư? Không sao. Lu-Chen vẫn còn rất nhiều, và con đó vốn dĩ cũng là hàng sắp bị loại bỏ.
Thế nhưng, ít nhất cái xác cũng phải được thu hồi.
Nếu để lộ ra ngoài thì không chỉ tiêu đời mà còn vì cần phải phân tích cái xác để bổ sung những điểm yếu.
Vậy mà việc thu hồi còn chẳng làm được, đến nhìn tận mắt cũng không xong.
Người của Lu-Chen, thậm chí đến cả Giám đốc như Viktor còn chẳng thể đặt chân vào phòng thí nghiệm đó!
Và rồi chuyện gì xảy ra vào ngày hôm sau?
Các phòng thí nghiệm bí mật của Lu-Chen liên tục bị khủng bố.
Những nhân tài được ém dưới danh nghĩa nghiên cứu viên bí mật cũng bị cuốn vào những vụ khủng bố chết tiệt đó và thiệt mạng.
Chuyện này mà cũng xảy ra được sao?
Tất cả chỉ là trùng hợp thôi sao?
Không đời nào.
Tất cả chắc chắn là do Zyrec dàn dựng.
Nhưng lại không có bằng chứng xác thực.
Nghi ngờ thì đầy rẫy, nhưng hễ cứ định bắt sống đứa nào để tra khảo là đầu tụi nó lại nổ tung rồi chết.
Nghĩa là không thể đọc được não bộ của chúng.
Gân xanh nổi đầy trên trán Viktor.
"Hả? Này, Chen Zhaoming. Trả lời ta xem. Tại sao lũ chó này lại gây hấn với chúng ta hả!!"
"Chuyện đó..."
"Chuyện đó cái gì. Chuyện đó cái gì! Mẹ kiếp!"
"Lý do thì tôi... tôi cũng không rõ lắm ạ..."
"Đồ vô dụng!"
Bốp!
Cánh tay vung mạnh tát thẳng vào mặt Chen Zhaoming.
Khóe môi bật máu và răng bị mẻ, nhưng Viktor không thèm quan tâm mà bồi thêm vài cái tát nữa.
"Hà, mẹ kiếp... Vụ phòng thí nghiệm South Peak bị đột nhập sao rồi."
"Chuyện đó... bên đó đang bị Talos kiểm soát vì nghi ngờ có liên quan đến vụ Chrome Psycho ạ..."
"Rốt cuộc... là đến bao giờ?"
"Ít nhất là nửa tháng—"
"A A A A A A A A A!!!"
Viktor vò đầu bứt tai gào thét như một kẻ điên.
Tóc rụng lả tả dưới bàn tay thô bạo của ông ta, nhưng ông ta chẳng còn tâm trí đâu mà để ý.
Dự án Chimera tiến hành bí mật của Lu-Chen đang đứng trước nguy cơ bị bại lộ.
Một khi chuyện đó lộ ra, Neonic và Zyrec chắc chắn sẽ bám lấy không buông.
Đâu chỉ có vậy?
Lệnh điều tra từ ECPD sẽ được ban xuống.
Việc một Mega-Corp lại sợ ECPD nghe có vẻ nực cười, nhưng lúc này thì buộc phải sợ thôi.
Làm sao không sợ cho được khi hai Mega-Corp kia đang ra sức hậu thuẫn cho ECPD.
Nếu không cẩn thận, Talos – kẻ hành pháp của ECPD – có thể sẽ được tung vào cuộc.
'Và tất cả những chuyện đó...'
Dĩ nhiên Viktor sẽ phải là người gánh chịu mọi hậu quả.
Chỉ cần đảo mắt một vòng thôi là thấy các Giám đốc khác đang thèm thuồng chờ đợi cơ hội để hạ bệ Viktor rồi.
"Mẹ kiếp..."
Phải ngăn chặn bằng mọi giá.
Nhưng, rốt cuộc là phải làm cách nào đây?
"Đưa cho ta điếu xì gà rồi cút... À mà khoan. Chẳng phải ngươi đến đây để báo cái gì sao?"
Viktor vừa xua tay vừa găm ánh mắt vào Chen Zhaoming.
Chen Zhaoming khẽ rùng mình, thận trọng mở lời.
"Thưa ngài Viktor... Có một nhân vật vừa liên lạc và bảo rằng có thể giúp đỡ ngài."
"Liên lạc? Gọi trực tiếp cho ngươi luôn sao?"
"... Vâng."
"Hừ, đúng là một thằng cha gàn dở."
Nội dung thì chắc cũng chẳng cần kiểm tra làm gì.
Chắc hẳn là bằng cách nào đó đã hack được đường truyền của Chen Zhaoming, nhưng cùng lắm cũng chỉ là mấy tin nhắn đe dọa giết người hoặc hỏi vay tiền thôi.
"Cút đi."
Dù có lệnh của Viktor, Chen Zhaoming vẫn đứng chôn chân tại chỗ.
Dáng vẻ ngập ngừng quan sát sắc mặt Viktor cho thấy hắn thực sự có điều muốn nói.
"Hà... Nếu là mấy chuyện rác rưởi thì ta sẽ cho ngươi đi tẩy não luôn đấy, nên liệu hồn mà nói đi."
Viktor nói rồi xòe hai ngón tay ra.
Chen Zhaoming châm một điếu xì gà rồi kẹp vào giữa hai ngón tay ông ta, đồng thời đặt một chiếc Shard lên bàn.
"Cái gì đây."
"Đây chính là danh nghĩa để chúng ta đối đầu với sự ngang ngược của Zyrec ạ."
Vẻ mặt Viktor nhăn lại.
Dù vậy, ông ta vẫn như bị bỏ bùa mê, cầm lấy chiếc Shard và cắm vào cổng kết nối.
Bởi lẽ tên Chen Zhaoming vốn luôn hành xử như một gã đần, lần này lại nói một cách vô cùng tự tin.
"Thứ này là..."
Biểu tượng của Zyrec lướt qua võng mạc của Viktor.
Đây là một bằng chứng rõ ràng không thể làm giả.
Nó chẳng khác nào con dấu cá nhân mà chỉ có các thành viên Hội đồng quản trị của Zyrec mới có quyền sử dụng.
"Hừm."
Viktor nhanh chóng đọc những thông tin được sắp xếp ngăn nắp bên trong.
Sự thật rằng loại ma túy mà Zyrec tung ra thực chất là mẫu thử nghiệm dược phẩm quân sự riêng của họ.
Bằng chứng cho thấy đặc vụ nằm vùng đã đột nhập chi nhánh 2 South Peak là do chính Zyrec trực tiếp quản lý.
Danh sách hối lộ các chính trị gia, cán bộ cấp cao của ECPD, và thậm chí là cả Giám đốc của Mega-Corp khác.
Và cả bằng chứng phát triển vũ khí bất hợp pháp.
Dù vũ khí bất hợp pháp là do công ty con tự ý chế tạo, nhưng nếu chuyện đó xảy ra tại nơi do Zyrec trực tiếp quản lý thì câu chuyện sẽ hoàn toàn khác.
Không có virus. Quá trình kiểm tra tính toàn vẹn cũng kết thúc trong nháy mắt.
Một nguồn thông tin không có bất kỳ sai sót hay dấu hiệu bị can thiệp nào.
Dù có kiểm tra bao nhiêu lần thì độ tin cậy vẫn đạt trên 98%.
Nguyên nhân và kết quả rõ ràng, căn cứ lại vô cùng xác thực.
Từ dòng chảy của dòng tiền cho đến những lợi ích mà bọn chúng định chiếm đoạt trong tương lai đều được trình bày một cách trật tự.
"Ha, ha ha..."
Với chừng này thì đã có đủ danh nghĩa để đối đầu với Zyrec rồi.
Thậm chí còn có thể phản công lại chúng.
Lý do bấy lâu nay Lu-Chen phải im hơi lặng tiếng là vì bị dư luận quay lưng.
Bởi mọi tình tiết của các vụ việc đều đang đổ dồn lỗi lầm về phía Lu-Chen, nên họ chỉ còn nước im lặng chịu đòn.
'Được rồi...'
Giờ thì không sợ bị dư luận vùi dập nữa.
Dù thấy hơi gai người vì sợi dây cứu sinh này xuất hiện quá đúng lúc, nhưng Viktor buộc phải nắm lấy nó.
Đang lúc lâm nguy thì không thể kén cá chọn canh được.
Nếu dẫn dắt cơ hội này tốt, ông ta thậm chí có thể hạ bệ được cả vị Giám đốc thuộc phe đối lập.
'EZ-M...'
Viktor ghi nhớ những chữ cái viết tắt ở dòng cuối cùng của bản tin rồi rút chiếc Shard ra.
"Trước tiên hãy cho đám nhóc chuẩn bị sẵn sàng để hành động bất cứ lúc nào. Giờ mà động thủ ngay thì chỉ có thiệt thòi thôi."
"Rõ thưa ngài."
"Gọi những đứa vừa phái đi quay về luôn... Và tuyệt đối không được đụng đến các nhà máy trực thuộc Zyrec. Đặc biệt là 'CeraSteel', cấm tiệt. Bảo tụi nó đừng có bén mảng đến gần nhà máy đó dù chỉ là cái bóng. Vì ở đó có bằng chứng quan trọng nhất."
"Đã rõ."
"Chỉ hai ngày thôi. Chỉ cần nhẫn nhịn đúng hai ngày nữa là đủ."
Nếu hành động ngay bây giờ, đầu của Viktor sẽ rụng ngay lập tức.
Nhưng nếu là hai ngày sau, khi đó ông ta có thể lật ngược thế cờ và làm lung lay cả Zyrec.
.
Cuộc hẹn với Salvador là vào nửa tháng sau.
Trong nửa tháng đó, cậu cứ ngỡ Swoo sẽ định làm việc gì đó.
Enoch cũng định tranh thủ nửa tháng này để lắp Gân tăng cường cùng những Implant mới khác rồi làm quen với chúng, nên cậu đang rất háo hức.
"... Cô nói cái gì cơ?"
Mọi kế hoạch đều tan tành mây khói.
Đập phá? Cô định đập phá cái đó sao?
Ánh mắt Enoch hướng về phía nhà máy mang sắc xanh mờ ảo.
CeraSteel.
CeraSteel là một công ty trực thuộc Zyrec, chuyên xử lý các loại kim loại dùng trong nhiều loại nhu yếu phẩm quân sự.
Gần đây tuy có dính vào đủ loại tin đồn thất thiệt, nhưng nhờ sự quản lý dày công của phía Zyrec mà họ đã chứng minh được sự trong sạch của mình.
Vậy mà cô lại định đập phá nó?
Đập phá nhà máy của một công ty do chính Zyrec trực tiếp quản lý sao?
"Tại sao... cô lại định đập phá một thứ đang hoạt động bình thường như vậy?"
"Ta có thứ cần lấy."
"C-cái gì... cô định dùng vũ khí sao?"
Vũ khí của Zyrec vốn đã vang danh khắp Eden.
Dù không thể nói tất cả vũ khí của họ đều là tốt nhất, nhưng ít nhất cũng nằm trong top đầu.
Thế nhưng Swoo có cần đến loại vũ khí đó không?
Nhìn cái cách cô bắn khẩu Moonlight lần trước là đủ hiểu rồi. Với Swoo, việc dùng súng để vụt có lẽ còn hiệu quả hơn là để bắn.
Vậy là kiếm sao? Cô định vung kiếm ư?
'Nhưng cô ấy vốn đã có thứ mạnh hơn nhiều mà...'
Enoch liếc nhìn bàn tay của Swoo.
Một bàn tay nhỏ nhắn và thon thả. Một bàn tay khiến người ta phải nghi ngờ không biết liệu cô có đủ sức để bóp cò súng hay không.
Nhưng cậu vẫn nhớ rõ những chiếc móng vuốt đã mọc ra từ bàn tay đó.
Cậu không thể quên được cảnh tượng cô dùng móng vuốt xé xác con quái vật dưới hầm phòng thí nghiệm. Có lẽ cả đời này cậu cũng không quên được.
"Đó là vũ khí cần thiết cho Enoch đấy."
"Cho... tôi sao?"
"Ừ, chẳng phải cậu sắp lắp Gân tăng cường sao."
"Thì đúng là vậy nhưng..."
Swoo lon ton tiến lại gần và ra hiệu bằng tay.
Enoch cúi người ghé tai lại gần.
"Ở tầng 5 đằng kia có một thanh kiếm rất tốt."
"... Đâu cần thiết phải nói thầm như vậy chứ?"
"Đó là thanh kiếm duy nhất trên thế giới này đấy."
Hóa ra là cần thiết thật.
Enoch ngồi thụp xuống hẳn.
"Thanh kiếm đó như thế nào mà cô nói vậy?"
"Một thanh kiếm luôn phát ra những tia điện xẹt xẹt."
Loại kiếm mà Swoo nói thực ra cũng khá phổ biến.
Trong cái thế giới tràn ngập những thanh kiếm phun độc, phát lửa hay bắn ra luồng khí nén thì một thanh kiếm điện cũng chẳng có gì to tát.
Nhưng nếu cô đã phải thì thầm như vậy thì chắc chắn nó phải có điều gì đó đặc biệt.
Dù Swoo có hơi điên rồ một chút, nhưng ít nhất thì cô cũng hiểu biết nhiều đến mức kỳ lạ không phải sao.
Enoch chọn cách tin tưởng Swoo và tiếp tục cuộc trò chuyện.
"Nhưng nếu bây giờ chúng ta sử dụng thứ đó, chẳng phải sẽ càng dễ bị truy đuổi sao?"
"Ngược lại, chính vì là bây giờ nên mới phải sử dụng nó."
"Chính vì là bây giờ sao..."
Trầm ngâm suy nghĩ một lát, Enoch nhanh chóng hiểu ra và gật đầu.
Vào lúc cuộc xung đột giữa hai Mega-Corp đang diễn ra ngầm như hiện nay, việc sử dụng vũ khí thuộc sở hữu của Zyrec có thể giúp họ đổ tội cho chính chúng.
Ngược lại, khi đột nhập CeraSteel, họ phải tạo ra những dấu vết của Lu-Chen, nhưng việc đó với Swoo không hề khó khăn.
Thực tế là ở vùng đất hoang cô cũng đã từng ngụy tạo dấu vết của Lu-Chen rồi.
Suy cho cùng, tình hình hiện tại cũng bắt nguồn từ chính hành động đó của cô, nên Swoo rất tự tin.
"Nhất định Enoch phải sử dụng nó."
"... T-Thế sao?"
"Ừ. Đó là thanh kiếm sinh ra để dành cho Enoch mà."
"Cô... làm sao cô biết được những chuyện đó?"
"Ma pháp vốn dĩ không có gì là không thể mà."
Xem ra cô vẫn chưa có ý định trả lời thật lòng rồi.
Enoch nghĩ vậy và đứng dậy.
"Đến cả phòng thí nghiệm của Lu-Chen chúng ta còn quậy được, thì cái nhà máy của công ty con này có là gì."
"Nói thế mà sao chân cậu cứ run cầm cập vậy."
"... Là vì tôi bị tê chân thôi."
Dù sao thì cũng chẳng ngăn được Swoo.
Nếu vậy thì chi bằng hãy tận hưởng nó vậy.
"Phù."
Enoch hít một hơi thật sâu rồi quan sát nhà máy CeraSteel.
An ninh ở đây lỏng lẻo hơn phòng thí nghiệm của Lu-Chen và cũng không thấy vệ sĩ canh cổng.
Nếu sử dụng Hod, Enoch chắc chắn có thể xâm nhập mà không gặp vấn đề gì.
"Tốt nhất là đừng giết người."
"Tín hiệu sinh mạng của bọn chúng cũng kết nối với máy chủ của Zyrec sao?"
"Không phải vậy."
Giữ mạng cho bọn chúng thì sau này sẽ có nhiều kỹ thuật viên để tiếp tục chế tạo vũ khí tốt. Vì thế giết đi thì phí lắm.
"Hừm... được thôi. Thế cô định xâm nhập từ lối nào?"
"Sân thượng."
"Sân... thượng sao?"
Ánh mắt Enoch ngước nhìn lên trên.
Lên cao, cao nữa, cao thêm chút nữa...
'Nhìn qua thì chắc cũng phải cao tầm 20 tầng.'
Cô định leo lên đó sao?
Enoch vừa bóp cái gáy đang mỏi nhừ vừa cúi nhìn xuống.
Cậu bỗng thấy một sợi dây thừng chắc chắn đang buộc ngang hông mình.
Đó là sợi dây thừng mà Enoch vẫn thường dùng để vận chuyển xác chết.
Sợi dây dùng để di chuyển người chết... giờ đây đang kết nối cậu với Swoo.
"... Sợi dây này để làm gì?"
"Cẩn thận kẻo gãy lưng đấy nhé."
"Cô nói cái qu—" Chưa kịp dứt chữ 'quái'.
Vút-
"Hự... ư... ưm—!"
Theo bước chân của Swoo, cơ thể Enoch bị bắn vọt thẳng lên sân thượng của tòa nhà.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn