Chương 55: Chương 50 Yoo Seung-ah
Tôi trở thành một con Rồng trong thế giới Cyberpunk · Giaheo2907 · 369 chương · ~26 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Tập 1 Sột soạt— Cảm nhận được bàn tay đang gãi nhẹ vào lòng bàn tay mình, Angela nhìn xuống Swoo.
Swoo vẫn nhìn lên Angela với đôi mắt uể oải như thường lệ.
Tuy nhiên, bầu không khí có chút kỳ lạ.
Cảm giác như cô đang muốn nói điều gì đó nhưng lại cố kìm nén.
Ánh mắt Angela hướng về phía những nhân viên nội thất.
Lúc này Swoo mới khẽ gật đầu.
"Vì việc dọn dẹp vừa mới xong."
Một câu nói không đầu không đuôi.
Việc dọn dẹp vừa xong thì có liên quan gì chứ?
Mọi người nghe thấy tiếng Swoo đều không hiểu cô đang ám chỉ điều gì.
Nhưng duy chỉ có Angela là hiểu.
Vì văn phòng vừa mới dọn dẹp xong nên cô không thể đánh gục ba tên này tại đây được.
Swoo đang muốn nói như vậy.
Nếu một cuộc chiến nổ ra, văn phòng chắc chắn sẽ bị vấy bẩn.
Cô không muốn điều đó.
Swoo thực sự trân trọng văn phòng đầu tiên của mình.
"Hì hì."
Angela mỉm cười như thể thấy Swoo thật đáng yêu, rồi nhẹ nhàng xoa mái tóc màu xám tro của cô.
"Chỉ cần khống chế thôi là được đúng không?"
Câu nói được thốt ra cùng một nụ cười dịu dàng.
Toàn bộ nhân viên của Wol-ha đồng loạt quay lưng lại.
Những Drone và Cyborg mà bọn chúng thả ra trong văn phòng cũng phát ra tiếng máy móc thô bạo, chuyển sang tư thế sẵn sàng chiến đấu.
Dù chưa hiểu rõ tình hình là gì.
Nhưng trước mắt Enoch vẫn kích hoạt Hod.
Cậu vừa rút súng vừa ôm lấy Miki lùi lại phía sau.
Thế nhưng cậu không thể nổ súng.
Vì giờ cậu mới hiểu lời Swoo nói.
Việc dọn dẹp văn phòng vừa mới hoàn tất.
Cậu không muốn làm xáo trộn căn phòng này...
Enoch cũng có cùng suy nghĩ giống như Swoo vậy.
Chi bằng rút Wuji ra thì hơn?
Sự hối hận đó cũng chỉ thoáng qua.
Enoch tin tưởng tuyệt đối vào Angela.
"Ừ."
Rắc— Swoo chộp lấy chiếc Drone đang lao về phía Angela và thản nhiên trả lời.
"Rõ rồi."
Đôi mắt Angela bùng lên tia sáng xanh biếc.
Cùng lúc đó, Xẹt xẹt—!
Những Drone và Cyborg còn lại đổ rạp xuống sàn.
Từ gáy của các nhân viên Wol-ha, những tia điện xanh tóe ra dữ dội.
Cả ba tên cùng lúc loạng choạng.
Hai tên trong số đó hét lên đau đớn rồi gục xuống sàn.
Tuy nhiên, gã đàn ông có vẻ là đội trưởng vẫn gắng gượng được.
Hắn ôm chặt đôi mắt và mò mẫm quanh thắt lưng.
Tiếc là hắn không thể đạt được mục đích.
Bốp—!
Enoch lao tới nhanh như cắt, đá văng bàn tay của hắn.
Chiếc máy bộ đàm analog mà hắn vừa rút ra khỏi thắt lưng bay lửng lơ trên không trung.
Swoo chộp lấy nó rồi đưa màn hình nhỏ về phía Angela.
Implant nhãn cầu đang rực sáng của Angela giờ đây dịu lại như ánh hoàng hôn.
Tâm trí chị đang bơi lội trong biển dữ liệu.
Vô số thông tin mà chỉ mình Angela mới có thể nhìn thấy.
Chị đang lần theo tần số mà chiếc bộ đàm này vừa kết nối tới.
Việc đó không mất quá lâu.
Đến khi Enoch bẻ gãy toàn bộ chân tay của cả ba tên, hơi nóng trên cơ thể Angela mới tan dần.
"Hóa ra cũng gần đây thôi."
"Ở West Town sao?"
"Phải, chị gửi vị trí cho em đây."
Tọa độ đã được gửi đến từ Angela.
Nếu đi bằng xe của Enoch, chỉ trong vòng 1 tiếng là sẽ đến nơi.
Ở đó chắc chắn sẽ có kẻ đứng sau vụ này, hoặc ít nhất là một quân cờ khác.
Dẫu vậy, vẻ mặt Swoo vẫn có chút hậm hực.
"Ta ngửi thấy mùi máu."
"Nếu vậy thì..."
Sau khi trói chặt chân tay và bịt miệng hai tên còn lại, Enoch – người vừa tranh thủ trấn lột sạch sành sanh túi áo và trang bị của bọn chúng – chen vào cuộc đối thoại.
"Cô nghĩ những tên này là kẻ giả danh nhân viên của Wol-ha sao?"
"Chắc là vậy."
"Dù các nhân viên thật sự có thể đã chết, chúng ta vẫn nên đi tìm họ."
"Ừ, ít nhất cũng phải gửi trả xác về cho trụ sở chính của họ."
"Chắc chắn là ph—"
"Để còn lấy lại tiền cọc nữa chứ."
Angela nhìn Swoo với vẻ mặt sửng sốt.
Ngược lại, Enoch gật đầu như thể vừa giác ngộ được một chân lý lớn lao.
"Đúng vậy, tí nữa thì tôi quên mất việc quan trọng này."
Chi phí để thuê văn phòng và mua sắm trang thiết bị là một con số khổng lồ.
Dù số tiền kiếm được ở South Peak vẫn còn dư, nhưng phần đó đã được định sẵn để dùng cho việc cấy ghép Implant của Enoch.
Vì vậy, Enoch và Swoo lúc này thực sự đang thiếu hụt tiền mặt.
Thực tế là trước khi được Salvador tặng bộ sofa, Enoch và Swoo thậm chí đã tính đến chuyện ngủ trong túi ngủ.
Dĩ nhiên giờ đã có Angela gia nhập, nếu thực sự túng quẫn thì có thể dựa dẫm vào chị, nhưng cả hai đều không muốn làm vậy.
"Tiền cọc là vấn đề trọng đại. Đi tìm ngay thôi."
"Ừ."
Khuôn mặt Swoo rạng rỡ hẳn lên.
.
Angela, Enoch và Miki kéo những chiếc vali chứa ba tên giả danh nhân viên Wol-ha bước ra ngoài.
Trong khi đó, Swoo thong dong đi bộ với đôi bàn tay không.
Để đề phòng những cuộc tập kích bất ngờ, họ quyết định để mình Swoo không phải mang vác gì.
"Nếu cứ thế này, chẳng phải chúng ta nên mua sẵn thật nhiều vali dự phòng sao? Tôi biết một nơi bán sỉ rất rẻ."
"Ở đâu?"
"Có một cửa hàng đồ cũ mà tôi biết."
"Cũng có cả nơi gọi là cửa hàng đồ cũ sao?"
Đó là điều Swoo chưa từng nghe tới.
Cô nhìn Enoch với đôi mắt sáng rực.
"Nó ở South Peak, tuy hơi xa nhưng giá cực rẻ nên rất đáng để đi. Toàn bộ đồ tôi dùng trước đây đều mua ở đó cả."
"Cả bộ giáp chống đạn không đỡ nổi cả đạn nhựa đó sao?"
"... Không đến mức đó đâu. Với lại đằng nào cũng là loại vali dùng một lần rồi vứt, đâu cần quan tâm đến chất lượng làm gì."
"Cũng đúng."
"Hơn nữa ở đó mua gì cũng không để lại lịch sử giao dịch. Rất hợp cho những người có nhiều tiền mặt như chúng ta."
Cửa hàng đồ cũ sao.
Chắc hẳn đó là nơi thu gom đồ đạc của những người đã khuất rồi bán lại.
Chính vì thế họ mới chuộng giao dịch bằng tiền mặt và không để lại dấu vết.
"Xong việc hôm nay chúng ta qua đó xem sao."
Đề nghị này đủ để khơi dậy trí tò mò của Swoo.
Dù chủ nhân của chúng đã khuất, nhưng những món đồ đó chắc chắn chứa đựng trọn vẹn cuộc đời của một ai đó.
Biết đâu cô có thể nghe được câu chuyện của họ.
"Vậy thì tốt nhất là nên kết thúc việc này thật nhanh thôi."
Angela thở hắt ra một hơi rồi tiếp lời.
"Hình như chị vừa tìm thấy rồi."
"Thế nào?"
"Nhìn vẻ mặt chị chắc là họ chết rồi nhỉ."
"Đúng vậy, tiếc là... họ đã chết rồi."
"Chẳng còn cách nào khác. Không phải lỗi của chị đâu Angela. Đừng buồn làm gì."
Angela mỉm cười cay đắng, khẽ thì thầm lời cảm ơn rồi bước tiếp.
Nhìn theo bóng lưng của Angela, Swoo và Enoch chạm mắt nhau.
Enoch nhún vai, còn Swoo thì lon ton chạy lên nắm lấy tay Angela.
Miki, người nãy giờ vẫn im hơi lặng tiếng, bỗng tiến lại gần Enoch đang đi phía sau.
"Anh Enoch."
Thế nhưng dáng vẻ của cô ta có chút kỳ lạ.
Nào là không dám nhìn thẳng vào mắt cậu, nào là cứ mỗi lần trò chuyện lại thu hẹp khoảng cách một chút, rồi tông giọng cứ hễ nói với Enoch là lại cao lên một cách kỳ lạ...
Hơn nữa, lại còn gọi là "Anh Enoch"?
'Thật nực cười.'
Enoch quá hiểu rõ hạng người này là gì.
"Miki Ebner."
"Hả, anh gọi tôi...?"
Là 'Bẫy tình' (Honey Trap).
Ký ức về việc bị một ả đào mỏ hành cho khốn khổ hồi những năm mười mấy tuổi vẫn còn nguyên vẹn trong đầu cậu.
Làm gì có chuyện cô ta lại nảy sinh tình cảm với một kẻ chẳng có gì trong tay như Enoch chứ.
Nếu là sau này thì không nói, nhưng hiện tại cậu thực sự chẳng có gì cả.
Năng lực? Cái đó là của Swoo và Angela.
Dù hiện tại Enoch mạnh hơn đám lính đánh thuê tôm tép, nhưng so với hai người đang đi phía trước thì cậu chẳng khác nào kẻ yếu ớt.
Tiền bạc? Không có.
Dù không còn phải lo cái ăn cái mặc như trước, nhưng cậu cũng chẳng dư dả gì để tính đến chuyện tương lai.
Vậy mà cô ta lại bày tỏ sự quan tâm với Enoch sao?
Chắc chắn là hạng đào mỏ rồi.
Lỡ dính vào hạng người này thì trách nhiệm sẽ kéo dài vô tận mất...
Dĩ nhiên với diện mạo như Miki thì việc chịu trách nhiệm cũng không tệ, nhưng Enoch hiện tại vẫn ưu tiên ước mơ của mình hơn là tình yêu.
"Đừng có bám sát tôi."
"C-Cái... gì cơ? Anh bảo tôi đừng bám sát là sao?"
"Bám sát quá tôi sẽ không kịp phản ứng nếu bị tập kích, đứng xa ra."
Miki nhìn Enoch với vẻ mặt thẫn thờ.
Đào mỏ?
Dĩ nhiên là không phải rồi.
Enoch đã cứu mạng Miki tới ba lần.
Dù lần thứ hai là công lao của cả đội, và lần thứ ba chỉ đơn giản là che chở cho cô.
Nhưng điều quan trọng là Enoch đã đứng ra bảo vệ cô tới ba lần.
Cái lồng ngực rộng lớn và vững chãi đó, bờ vai đó. Đôi bàn tay to lớn và thô ráp. Thêm cả khuôn mặt sắc sảo như loài sói nữa...
Với một kẻ bị dồn vào đường cùng và vừa bước qua lằn ranh sinh tử như Miki, bấy nhiêu đó là quá đủ để cô xiêu lòng.
Dù hiện tại anh ấy chưa có nhiều tiền thì đã sao chứ.
Tương lai của anh ấy đang rộng mở phía trước mà.
Chưa kể, Miki nắm rõ những con đường để kiếm ra tiền.
Dù việc thâm nhập vào Nosterica là bất khả thi, nhưng ít nhất ở West Town này, cô có thể đảm bảo cho anh ấy một cuộc sống sung túc.
Nên những điều kiện khác đều không quan trọng.
"Đừng có nhìn tôi."
Enoch thậm chí còn không cho phép cô nhìn cậu...
"... Nhìn cũng không được sao? Tại sao chứ?"
"Nhìn tôi cô sẽ bỏ lỡ những mối nguy hiểm khác."
"À... tôi hiểu rồi."
Miki lủi thủi cúi đầu, giữ khoảng cách 2m với Enoch.
Thế nhưng khóe môi cô ta lại chẳng có dấu hiệu nào là muốn hạ xuống.
'Trời ơi phải làm sao đây, anh ấy ngầu quá đi mất...'
Enoch thì cứng nhắc, nhưng Miki xem ra cũng có vấn đề không hề nhỏ...
Cứ thế họ đi bộ suốt một quãng đường dài.
Khi thời gian hẹn với Yoo Seung-ah đã cận kề, bốn người họ dừng chân tại một con hẻm sâu và hẻo lánh nhất của khu ổ chuột Redbrick ở West Town.
Một nam và hai nữ.
Dù không rõ gã đàn ông kia thế nào, nhưng hai người phụ nữ trông rất giống nhau, có lẽ là chị em.
"Vừa mới chết thôi."
Chắc cùng lắm là 1 tiếng trước.
Bọn chúng hẳn đã giết các nhân viên này rồi lập tức thay đồ để hướng tới văn phòng.
"Chuyện này... có phải vì đôi hoa tai không?"
Miki nhìn chằm chằm vào các thi thể rồi hỏi bằng giọng hơi run rẩy.
"Martin, người nhận đôi hoa tai, cũng đã chết rồi mà..."
"Chắc chắn không phải vì đôi hoa tai đâu."
"Phải. Không phải vì nó. Nếu muốn xử lý đôi hoa tai, chúng đã phải phái những kẻ mạnh hơn nhiều. Nhưng như cô thấy đấy, chúng đã bị chúng ta khống chế dễ dàng."
Bộp— Enoch đá nhẹ vào chiếc vali rồi nói tiếp.
"Mục tiêu của chúng là cô, Miki Ebner."
"Ra là vậy..."
Miki nặng nề gật đầu, rồi vươn vai với vẻ mặt đã nhẹ nhõm hơn trước.
"Quả nhiên việc rời đến vùng đất hoang là an toàn nhất."
Nói rồi cô tự tay lôi các thi thể bị vùi dưới đống rác ra và cười nhạt.
"Nếu không có mọi người, chắc tôi đã gặp rắc rối to rồi. Tôi thực sự cảm ơn... hự... ưm."
Thế nhưng cô bỗng đanh mặt lại và nuốt nước miếng.
Men theo con đường bốn người họ vừa đi vào, một người phụ nữ với dáng vẻ không thể lẫn vào đâu được của ECPD đang bước tới.
Hơn nữa còn đang chĩa súng về phía họ.
"... ECPD đây. Đừng quay đầu lại, giơ tay lên ngay."
Tại nơi xó xỉnh nhất của khu ổ chuột West Town, bốn người đứng trước ba cái xác bên cạnh đống rác.
Nhìn kiểu gì cũng thấy vô cùng khả nghi.
Enoch thở dài rồi rút chốt lựu đạn choáng.
Cậu không có ý định giết người. Chỉ định làm cô ta ngất đi rồi vứt ở nơi nào đó đông người là xong.
Ngược lại, Angela nhận ra chủ nhân của giọng nói đó.
Thanh tra Yoo Seung-ah, người đã tìm đến sáng nay.
Chị có thể chứng minh sự trong sạch của cả đội bất cứ lúc nào, vả lại chị cũng có việc cần nhờ Yoo Seung-ah nên định sẽ lên tiếng trò chuyện.
"Cô Yoo Seung-ah—" Chị mới chỉ định làm vậy thôi.
Nhưng đã không kịp nữa rồi.
BỐP— một âm thanh trầm đục vang lên, theo sau đó là tiếng ngã UỴCH— xuống đất.
Là Enoch dùng lựu đạn choáng ném trúng đầu làm cô ta ngất sao? Hay Miki dùng vật nặng tấn công?
Đều không phải.
Yoo Seung-ah nằm sóng soài bên cạnh một chậu hoa đã vỡ nát thảm hại.
Angela nhìn Swoo với đôi mắt đầy kinh ngạc.
Swoo, người vừa thực hiện cú ném chậu hoa với tư thế hoàn hảo, đang giơ tay làm dấu chữ V.
Thế nhưng ngay sau đó, nhận thấy bầu không khí có gì đó sai sai, Swoo chớp chớp mắt.
Cô giơ dấu chữ V vì nghĩ mình đã khống chế đối phương một cách gọn gàng, nhưng xem ra đây lại là người quen của Angela.
Sau một thoáng suy nghĩ, Swoo lẳng lặng gập ngón tay lại rồi mỉm cười bẽn lẽn.
"Hì hì."
Swoo thừa biết rằng người ta sẽ không nỡ trách mắng một người đang mỉm cười, và càng không thể nổi giận với một khuôn mặt xinh xắn như thế này.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn