Chương 103: Chương: Chuẩn bị đón ngày mai
Trở Thành Ác Nữ Trong Game · Glodia · 260 chương · ~23 phút đọc · Tạo 14/09/2026
Toàn chương Sau khi tắm rửa xong, chúng tôi trở về phòng thay quần áo.
Căn phòng bừa bộn có chút khiến tôi bận tâm, nhưng vì dùng ma pháp là có thể dọn dẹp xong ngay nên chúng tôi quyết định đi ăn về rồi mới dọn, sau đó cùng nhau bước ra ngoài.
Dù đã là mùa xuân nhưng ban đêm vẫn còn hơi se lạnh, tôi và Hermel khoác tay nhau bước đi trong đêm.
Đang trên đường đến quán cà phê mà không nói chuyện gì nhiều, Hermel bỗng đan tay vào tay tôi và nói.
"Charl, quán cà phê mà cậu nói ấy."
"Ừm?"
"Mỗi lần cậu nói đi ăn tối riêng là cậu đều đến đó sao?"
Tôi liếc nhìn khuôn mặt em xem có phải em đang ghen không, nhưng ngạc nhiên thay, trên mặt Hermel không phải là sự ghen tuông mà là sự tò mò và mong đợi.
À, hôm nay tôi đã định cứ để mọi chuyện tự nhiên, vậy mà lại vô thức đọc vị cảm xúc của em rồi. Chớp mắt một hồi, tôi cười cay đắng gật đầu.
"Ừm. Đúng vậy."
"Hê... Chắc là đồ ăn ở đó ngon lắm nên cậu mới bỏ cả đồ ăn của đầu bếp Hoàng gia để đến đó nhỉ?"
"Phù phù, cũng không hẳn là ngon đến mức như cậu mong đợi đâu. Về hương vị thì đầu bếp Hoàng gia vẫn hơn hẳn chứ."
Nghe tôi nói vậy, em lộ vẻ thắc mắc, nghiêng đầu hỏi.
"Hửm? Vậy thì chẳng phải ăn đồ ngon vẫn tốt hơn sao?"
"Cũng đúng, nhưng quán cà phê vốn dĩ không phải là nơi để đến ăn cái gì đó. Mà là nơi để đến uống."
"Vậy sao?"
"Ừm. Ở quán cà phê, đồ ăn chỉ là món phụ kèm theo thôi, còn chủ yếu là đồ uống. Như trà hay rượu chẳng hạn."
Hermel nhìn tôi với vẻ mặt còn thắc mắc hơn cả lúc nãy.
"Nếu bán cả rượu thì đó là quán bar chứ đâu phải quán cà phê? Nhìn việc họ mở cửa đến tận khuya thế này thì đúng là giống quán bar thật..."
"Phụt... Tớ cũng từng nghĩ vậy, nhưng chủ quán bảo là quán cà phê thì tớ không thể bảo đó là quán bar được."
"Về khoản đó thì cậu cũng rộng lượng thật đấy."
Tôi xoa đầu Hermel khi em đang cười khúc khích.
Sau đó, chúng tôi vừa đi vừa trò chuyện đủ thứ chuyện trên đời, chẳng mấy chốc cánh cửa gỗ màu xanh quen thuộc đã hiện ra trước mắt. Tôi vỗ nhẹ vào vai Hermel và chỉ tay về phía cánh cửa gỗ màu xanh.
"Chỗ đó đấy. Quán cà phê mà tớ nói."
"Trông không được lộng lẫy như tớ tưởng nhỉ? Trông giản dị thật, đúng là giống quán bar."
"Đừng có nói câu đó trước mặt chủ quán đấy."
Tôi cười khẩy đáp lại rồi mở cửa bước vào trong quán, bầu không khí quen thuộc và hương cà phê dễ chịu tràn ngập khắp quán chào đón tôi.
Có vẻ như Hermel cũng rất thích hương cà phê, em nhắm nghiền mắt và hít một hơi thật sâu.
Em thích là tớ cũng vui rồi. Tôi mỉm cười mãn nguyện, dẫn Hermel đang tận hưởng mùi hương đến ngồi ở quầy bar, chẳng mấy chốc chủ quán từ phía bếp bước ra.
"Ồ? À, chào mừng quý khách đến với Quán Cà Phê Seratorie."
"Tôi cứ lo quán không mở cửa, may mà vẫn kịp."
Chủ quán mỉm cười nhẹ, rót cho mỗi người một ly nước và nói.
"Dù có chuyện không hay xảy ra nhưng tôi không thể đóng cửa quán được, vì có rất nhiều người đang chờ đợi quán của tôi mở cửa mà."
"Phù phù, một trong số đó chính là tôi đây."
Tôi cười nói, anh ta khẽ mỉm cười rồi nhìn về phía Hermel.
"Mà này, hôm nay quý khách lại dẫn theo một vị khách đặc biệt đến đây sao. Xin chào đón ngôi sao nhỏ của Vương quốc."
"Ư, tôi không thích cái đó đâu, đừng gọi như vậy được không?"
"Vậy sao? Tôi cũng chỉ nghe kể về lễ nghi thôi chứ chưa từng được học tử tế nên cũng thấy hơi áp lực."
Chủ quán nói vậy rồi lắc đầu nguầy nguầy.
"Câu chuyện hơi dài dòng rồi. Vậy hôm nay quý khách dùng gì ạ?"
"Cho tôi món như mọi khi."
"Vâng. Là mì Ý và cà phê đúng không ạ?"
Khi tôi gật đầu, Hermel trợn tròn mắt, vẻ mặt đầy kinh hãi.
"Mì Ý và cà phê sao? Cái, cái thứ nước đen thui đó á? Thật sao? Ư ư."
"Nghe thì có vẻ kỳ lạ nhưng thực ra chúng rất hợp nhau đấy?"
"... Dù vậy tớ vẫn sẽ ăn món khác."
Như thể không muốn thỏa hiệp về chuyện ăn uống, Hermel lắc đầu, hỏi xem có thực đơn gì rồi gọi bánh pancake và nước cam.
"Lựa chọn tuyệt vời đấy ạ. Cam chỉ có đến tháng 5 thôi nên sắp tới sẽ ngừng phục vụ món này rồi."
"Hê, vậy sao."
Sau khi kiểm tra thực đơn lần cuối, chủ quán mỉm cười rạng rỡ, bảo chúng tôi chờ một lát rồi đi vào bếp.
Hermel vừa nhìn quanh quất ngắm nghía quán vừa vươn vai ra sau. Em đang tập thể dục buổi sáng đấy à.
"Mư ư ư...!! Phù. Tớ hiểu tại sao Charl lại đến đây rồi."
"Hửm? Mới gọi món xong mà đã hiểu rồi sao?"
Hermel cười hì hì gật đầu.
"Bản thân bầu không khí ở đây đã rất thoải mái rồi. Lại còn khác với những nơi khác, nó nằm cạnh thư viện và đền thờ nên rất yên tĩnh nữa. Ừm... Và có thể chìm đắm trong suy nghĩ một cách thoải mái..."
Nhìn Hermel đang chống cằm nói, tôi chớp mắt.
Dù lời nói của Hermel không hoàn toàn chính xác, nhưng em đã lờ mờ đoán đúng đáp án rồi.
"Phù... Ừm. Đúng vậy. Ừm... Ở đây thoải mái nên tớ thích. Không cần phải bận tâm đến bất cứ điều gì khác, trút bỏ được gánh nặng nên tự nhiên lòng cũng thấy nhẹ nhàng hơn. Thế nên tớ mới thích nơi này."
"Và đi cùng người mình thích nên lại càng thích hơn nữa."
Hermel tự mình nói ra câu đó rồi cũng thấy xấu hổ, đôi gò má ửng hồng, khóe môi khẽ run run.
Nhìn dáng vẻ đó, tôi thầm nghĩ "đúng là một khi đã trao lòng tin thì sẽ trao đi tất cả mà" rồi bật cười khẩy.
"Cậu chỉ toàn nói những lời đáng yêu thôi..."
Đang xoa đầu em thì đột nhiên tôi cảm thấy một ánh mắt kỳ lạ, liền quay ngoắt đầu lại phía sau.
Nhưng lạ thay, ngoài cửa sổ chẳng thấy bóng dáng ai cả. Giờ này cũng chẳng có mấy người đi lại nên chắc không phải tôi nhìn nhầm đâu...
Đang định quay đầu lại thì tôi bỗng im bặt khi nhìn thấy những sợi tóc màu bạch kim thấp thoáng nơi góc cửa sổ.
"Charl, ngoài kia có gì sao?"
"Không. Không có gì đâu."
Phải rồi, giờ thì không cần bận tâm cũng được. Tôi lắc đầu rồi quay lưng lại.
Sau đó, chúng tôi vừa trò chuyện vừa giết thời gian, chủ quán bưng một chiếc khay gỗ lớn bước ra.
"Mì Ý, cà phê, bánh pancake và nước cam của quý khách đây ạ. Chúc quý khách ngon miệng."
"Ồ."
Hermel mắt sáng rực khi nhìn thấy đĩa bánh pancake đặt trước mặt mình.
"Tớ cứ tưởng bánh pancake là món của nông dân hay ăn cơ, nhưng thêm mật ong vào trông khác hẳn luôn..."
Nói rồi em cầm nĩa lên bắt đầu ăn bánh pancake ngay lập tức.
Hermel cho một miếng bánh pancake cắt lớn vào miệng, ngậm nĩa trong miệng, trợn tròn mắt nói.
"Ngon quá!"
"Tôi cứ lo không hợp khẩu vị của Vương nữ, hóa ra là lo hão rồi."
Đúng vậy. Em thích là tốt rồi.
Thay vì nói ra câu đó, tôi chỉ mỉm cười lặng lẽ và bắt đầu ăn phần của mình.
"Phù... No quá đi..."
Sau khi ăn xong, có vẻ như đã no nê nên Hermel dựa lưng vào ghế, ngáp một cái thật dài rồi nói.
"Ngon không?"
"Ừm... Thật lòng mà nói thì tớ thấy không thua kém gì đầu bếp Hoàng gia đâu."
"Ha ha, được Vương nữ khen ngợi như vậy tôi thật sự rất vinh dự."
"Nếu là trước đây, tớ đã bảo anh về làm phụ trách tráng miệng cho bếp Hoàng gia rồi đấy... Nhưng làm vậy chắc Charl sẽ ghét tớ lắm nhỉ."
Hermel nói vậy rồi nhìn tôi. Gì đây, muốn tớ khen ngợi sao.
Tôi cười khẩy xoa đầu em, lúc đó Hermel mới hài lòng đứng dậy vươn vai rồi quay lưng đi.
"Về thôi!"
"Ừm, đi thôi."
Sau khi thanh toán xong, tôi bước ra khỏi quán.
Và thật tình cờ, tôi chạm mặt Priscilla đang định bước vào quán.
"... Thật trùng hợp nhỉ."
"Vâng, đúng vậy ạ."
Vành tai và đầu mũi của cô ấy đỏ ửng. Vì làn da của cô ấy quá trắng nên điều đó lại càng hiện rõ hơn.
Dù thời tiết không quá lạnh, nhưng việc tai và mũi đỏ lên như vậy chứng tỏ cô ấy đã đứng ngoài trời khá lâu rồi.
Nếu là bình thường, tôi đã xoáy sâu vào sự thật đó để vặn vẹo rồi, nhưng hôm nay tôi không có tâm trạng đó nên chỉ mỉm cười nhẹ nhàng.
"...."
Priscilla nhìn tôi không nói lời nào, khẽ cúi đầu chào rồi lướt qua tôi bước vào quán.
Tôi nhìn theo Priscilla qua cửa sổ một lát rồi bước tiếp về phía trước, hội quân với Hermel đang đợi phía trước.
"Cậu quen Giáo sư Priscilla sao?"
"Hửm? Cô ấy là dì của tớ."
"À, ra vậy. Dì sao... Dì!? Thật sao!?"
Nhìn dáng vẻ kinh ngạc của Hermel, tôi bật cười khẩy rồi kể cho em nghe.
"Ừm. Mẫu hậu của tớ vốn là người của Gia Tộc Hầu Tước Arbel mà. Cậu không biết sao?"
"Tớ, cái đó... Từ khi cầm kiếm là tớ hoàn toàn không màng đến chính trị nữa nên..."
Nhìn dáng vẻ Hermel gãi cổ đầy vẻ hối lỗi, tôi bật cười khẩy.
"Không sao đâu. Không biết cũng chẳng chết ai mà. À, và chuyện tớ có quan hệ huyết thống với Giáo sư Priscilla là bí mật đấy nhé?"
"Ừm! Tớ sẽ không nói với ai đâu!"
Hermel gật đầu lia lịa.
"Đi thôi, bắt đầu lạnh rồi đấy."
"Ừm!"
Vượt qua con đường đêm se lạnh trở về phòng, tôi và Hermel định thay đồ ngủ ngay lập tức để đi ngủ.
"Á, lạnh quá!?"
"Hửm? Sao vậy?"
"Giường lạnh quá..."
À, đúng rồi. Tôi sực nhớ ra chiếc giường mà mình đã bỏ quên nãy giờ, và khi kiểm tra thì tôi cạn lời trước tình trạng bừa bộn của nó.
Từ chăn màn, giường chiếu cho đến gối đầu, tất cả đồ dùng trên giường đều ẩm ướt như vừa được nhúng nước rồi vớt ra vậy. Đã thế vì mở cửa sổ nên chúng còn lạnh ngắt như băng.
Dùng thì vẫn dùng được thôi, nhưng tuyệt đối là chẳng ai muốn dùng trong tình trạng như thế này cả.
"Chắc là chúng ta hơi quá đà rồi. Hì hì."
"... Cậu không cần phải nói ra câu đó đâu."
Tôi nói vậy rồi lắc đầu.
Sau đó, tôi dùng ma pháp rút hết hơi ẩm đang thấm đẫm đồ dùng trên giường rồi vứt ra ngoài cửa sổ, sau đó dùng luồng gió ấm để làm cho chăn và gối trở nên khô ráo, tơi xốp.
Ma pháp đúng là tiện lợi thật.
"Giờ thì khô ráo rồi đấy... Sao vậy?"
Hermel chớp mắt nhìn tôi.
"Không, cái đó... Tớ cứ tưởng cậu sẽ sai bảo cô hầu gái tên Mel gì đó làm cơ. Có chút bất ngờ thôi."
"À, chuyện đó sao..."
Tôi mỉm cười nhẹ xoa đầu Hermel.
"Chẳng hiểu sao, tớ lại nhớ đến lời cậu nói lúc trước rằng đây là bí mật của hai chúng ta. Với cả, chuyện này tớ cũng tự làm được mà. Chỉ là——vậy thôi."
Hermel chớp mắt nhìn tôi, đôi môi mấp máy rồi đột nhiên cúi gầm mặt xuống, lao vào lòng tôi.
"Hermel?"
"Hôm nay cho tớ ngủ cùng với..."
Nhìn Hermel đang vùi mặt vào ngực mình nói chuyện, tôi bật cười khẩy nói.
"Tớ nói trước nhé, hôm nay không làm thêm được nữa đâu đấy. Đùi tớ vẫn còn đang run đây này."
"Không phải chuyện đó đâu."
"Tớ biết mà. Chỉ là nói đùa thôi."
Vì sau ngày hôm nay, tôi sẽ không bao giờ nói những lời như vậy nữa.
Tôi lặng lẽ nuốt ngược những lời còn lại vào trong rồi cùng Hermel nằm xuống giường.
"Ngủ ngon nhé."
"Ừm, Charl cũng ngủ ngon."
Nói xong chẳng bao lâu sau Hermel đã chìm vào giấc ngủ, xác nhận Hermel đã ngủ say, tôi cười cay đắng.
Giờ là lúc chuẩn bị đón ngày mai rồi.
"Tớ yêu cậu."
Thốt ra những lời sẽ không bao giờ nói lại lần nữa, những lời tuyệt đối sẽ không bao giờ chạm tới được đối phương, tôi ôm chặt lấy Hermel và hôn lên trán em.
Cứ thế, đêm trôi qua trong tĩnh lặng.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn