Chương 132: Mia (1)
Trở Thành Ác Nữ Trong Game · Glodia · 260 chương · ~19 phút đọc · Tạo 14/09/2026
Toàn chương
"... Dạ?"
Nhìn Mel đang ngơ ngác nhìn tôi, không biết là do không hiểu lời tôi nói hay là do bộ não đang từ chối tiếp nhận thông tin, tôi liền lặp lại một lần nữa.
"Đừng có giả vờ không nghe thấy. Ta đang hỏi Mia đang ở đâu."
Dù đã nghe thấy lời tôi nói nhưng Mel vẫn chỉ đứng chôn chân tại chỗ, cả người run cầm cập mà không đáp lại lời nào.
Là do sợ hãi đến mức cứng đờ người, hay là do đang mải mê mô phỏng những chuyện sắp xảy ra trong đầu khiến cơ thể không theo kịp bộ não đây?
Mà thôi, dù là bên nào thì cũng chẳng quan trọng lắm.
"Nếu ngươi đã không muốn nói thì ta đành tự mình đi tìm vậy. Cứ đợi ở đây đi, ta sẽ quay lại ngay thôi."
"A... Khoan, khoan đã..."
Tôi lướt qua Mel đang đưa tay về phía mình, bắt đầu bước lên cầu thang.
Nếu không biết gì thì chắc tôi phải đi lục tung cả cái biệt thự rộng lớn này lên để tìm kiếm, nhưng nếu đã biết tính cách của Mia và anh trai nó là những kẻ cực kỳ yêu thương gia đình, thì chẳng cần phải đi đâu xa xôi cả.
Chắc hẳn lúc này Mia đang ở cùng với mẹ nó. Và vì tôi đã dặn Mel phải đối đãi tử tế với mẹ Mia, nên chắc chắn bà ấy sẽ không ở phòng dành cho người hầu mà là ở phòng dành cho khách.
Trong biệt thự này chỉ có 4 phòng khách ở tầng hai thôi. Chỉ cần đi quanh một chút là sẽ tìm thấy ngay.
"Tiểu thư, khoan đã... Xin hãy đợi một chút!!"
Nghe tiếng hét của Mel từ phía sau, tôi tạm dừng bước chân đang leo cầu thang.
"Ngươi có điều gì muốn nói sao?"
"Lá thư, vị trí của lá thư thứ ba... tôi sẽ nói cho tiểu thư biết. Thế nên, làm ơn, xin tiểu thư đừng động đến con bé đó...!"
Nghe vậy, tôi lặng lẽ quay đầu lại, nhìn thẳng vào đôi mắt của Mel đang méo xệch đi như sắp khóc đến nơi.
Khi ở bên Hermel, ít nhất tôi còn cảm thấy một chút thương hại hay trắc ẩn khi nhìn người khác. Nhưng lúc này, nhìn khuôn mặt đó tôi chẳng cảm thấy gì cả.
Trái lại, thế này còn tốt hơn. Đỡ phải tốn công sức vô ích. Đứng thẫn thờ một lát, tôi chậm rãi chớp mắt rồi gọi Mel.
"Mel."
"Vâng..."
"Một kẻ đã chuẩn bị tâm lý cho cái chết để giữ kín bí mật như ngươi. Giờ đây lại bảo sẽ nói cho ta biết vị trí lá thư, ngươi nghĩ ta sẽ nói "À, hóa ra bây giờ ngươi mới chịu nói, thật là may quá" sao?"
Vừa nói tôi vừa nhìn xuống Mel.
"Ta có lý do gì để tin lời ngươi không? Làm sao ngươi chứng minh được lá thư ngươi đưa cho ta là lá thư thứ ba thật sự?"
"Chuyện đó, có thể dùng con dấu sáp niêm phong trên lá thư để—"
"Ngươi nghĩ cái con dấu sáp niêm phong mà ngươi đã bóc ra rồi còn có giá trị làm vật chứng sao?"
"Vậ, vậy thì dùng nét chữ của phu nhân Công tước trên lá thư—" Nét chữ của mẹ sao.
Tôi khẽ cười rồi lắc đầu nguầy nguậy.
"Ngươi hoàn toàn có thể bắt chước nét chữ của mẹ ta để viết một nội dung hoàn toàn khác mà. Không nhớ sao? Cái lần ngươi bắt chước nét chữ của em trai mình để viết thư gửi cho tiệm thuốc ấy. Lúc đó ngươi đã nói gì nhỉ?"
Tôi vừa nói vừa dùng tay vuốt ve tay vịn cầu thang đã được lau chùi bóng loáng.
"Ngươi bảo là trước khi đến đây, lúc làm việc ở gia tộc khác, để lén lút biển thủ tiền bạc thì cần phải bắt chước nét chữ của chủ nhân nên đã luyện thành thục rồi— ngươi đã nói vậy đúng không?"
Phải rồi. Lý do tôi không tin tưởng Mel cũng chính là vì điều đó.
Biển thủ tiền bạc sao? Bằng cách bắt chước nét chữ của chủ nhân? Dù không lộ ra ngoài nhưng đó chẳng khác nào hành động phản bội chủ nhân của mình cả.
Người ta thường nói giang sơn dễ đổi bản tính khó dời. Việc tôi luôn xích cổ Mel và không cho cô ta biết quá nhiều chi tiết cũng chính là vì lẽ đó.
Dù sao thì... cũng còn nhiều lý do khác nữa, như việc ở kiếp trước cô ta là kẻ chẳng có liên hệ gì lớn với tôi, hay ý chí muốn ký khế ước dù phải đánh đổi bằng mạng sống, khát vọng leo lên vị trí cao hơn, vân vân và mây mây.
Tóm lại, vì rất nhiều lý do như vậy nên ngay từ đầu tôi đã không hề tin tưởng Mel.
"..."
Và nếu tôi thật sự tin tưởng Mel thì tôi đã mở lòng với cô ta như khi ở bên Hermel rồi.
"A... Aaa..."
Trong lúc tôi đang mải mê suy nghĩ, Mel cứ nhìn xuống đôi tay mình, ngón tay bồn chồn rồi lẩm bẩm điều gì đó.
"Vậy thì... Vậy thì... Không được, chuyện này... Aaa..."
Mel như thể đã phát điên, liên tục lẩm bẩm điều gì đó rồi chậm rãi cúi đầu xuống.
Giờ có nói thêm gì nữa cũng vô ích thôi. Nhìn những phản ứng kiểu này tôi cũng phát ngán rồi. Cứ mỗi lần định lấp liếm cho qua chuyện là lại thế này, bộ định lần sau cũng dùng chiêu này để đối phó sao?
"Hà."
Nực cười thật. Coi ai là kẻ khờ không biết.
Tôi bước thêm vài bậc cầu thang nữa, cầm lấy bình hoa đang trang trí ở giữa cầu thang.
"Mel."
"Vâng...?"
Giọng nói phảng phất chút hy vọng đó khiến tôi thấy thật nực cười.
Tôi nhẹ nhàng ném bình hoa về phía cô ta.
Bình hoa vẽ nên một đường parabol lớn trên không trung rồi rơi xuống.
Choang— Một âm thanh khô khốc vang lên khi bình hoa vỡ tan tành.
Những mảnh vỡ văng ra để lại vết xước trên mu bàn tay và má của Mel, nước bên trong đổ lênh láng làm ướt đẫm tấm thảm.
Và những bông hoa cắm trong bình cũng bị mảnh vỡ cứa nát, trở nên thảm hại.
"Tiểu, thư—?"
"Cái bình đó, cùng với nước và hoa bên trong, nếu ngươi có thể khôi phục chúng về trạng thái ban đầu thì ta sẽ tin lời ngươi."
"Chuyện đó, chuyện đó chẳng phải là điều không thể sao ạ!"
Nhìn Mel hét lên đầy uất ức, tôi không khỏi nhíu mày.
"Phải. Đó là điều không thể. Nước đã đổ thì không thể hốt lại, bình đã vỡ thì không thể gắn lại như cũ. Dù có gắn lại đi chăng nữa thì nó cũng chẳng thể quay về hình dáng ban đầu. Hoa cũng vậy thôi."
Tôi lặng lẽ đưa tay chỉ vào bình hoa vỡ nát trước mặt Mel.
"Cái bình vỡ nát đó chính là hành động mà ngươi đã gây ra, nước đổ lênh láng chính là niềm tin của ta, và những bông hoa kia chính là thứ mà ngươi muốn bảo vệ. Vì hành động của ngươi mà tất cả đã trở nên thảm hại như vậy đấy."
"Tôi sai rồi. Tôi xin lỗi... Tôi sai rồi! Tất cả là lỗi của tôi!!"
"Ngươi nghĩ chỉ cần nói lời xin lỗi vì đã làm sai là ta sẽ tha thứ sao? Hà. Và, ngươi đã nói gì nhỉ. Rằng dù có phải làm bất cứ chuyện bẩn thỉu nào ngươi cũng sẽ không phản bội ta. Vậy mà giờ đây ngươi lại định phản bội ta sao? Sao thế, giờ nghĩ lại thấy không ổn à? Thấy việc chọn đi theo ta là một sai lầm lớn sao? Thấy mình đã bước qua ranh giới không nên bước của một con người rồi sao?"
Mel cắn chặt môi, cúi gằm mặt xuống.
"Tất cả đều là sự lựa chọn của ngươi. Lúc đó ta đã nói rõ ràng rằng "Nếu cả hai cùng im lặng thì có thể bỏ qua chuyện này". Nhưng lúc đó ngươi đã nói gì?"
"Ư ư..."
"Trả lời mau!!"
Tiếng hét của tôi vang dội đến mức làm tai tôi cũng thấy lùng bùng.
Mel co rúm người lại trước tiếng hét đó, run rẩy trả lời bằng giọng mếu máo.
"Thay vì phải chết... tôi thà đứng về phía tiểu thư..."
"Hà, ngươi lại dám nói giảm nói tránh sao? Đoạn trước đó nữa."
"... Tiểu thư là người... chu toàn... nếu không có sự chắc chắn... tiểu thư sẽ... giết tôi..."
"Phải. Lúc đó dù ta đã cho ngươi cơ hội để im lặng bỏ qua, nhưng ngươi lại nghĩ như vậy nên mới quyết định đi theo ta. Đúng không?"
Trước lời nói của tôi, Mel không nói được lời nào, chỉ biết nắm chặt lấy vạt váy của mình.
Tôi lặng lẽ nhìn Mel một lát rồi thở dài.
"Phải rồi... Lúc đó ngươi không biết mọi chuyện sẽ thành ra thế này... Ngươi có thể nói như vậy. Đúng thế. Làm gì có ai biết trước được tương lai chứ. Ngay cả ta cũng thấy tương lai thật mờ mịt."
"..."
"Nhưng mà Mel à. Ngươi cũng biết mà? Một khi con người đã lựa chọn thì phải chịu trách nhiệm cho lựa chọn đó. Dù kết quả có là tồi tệ nhất đi chăng nữa."
Nói xong, tôi phủi phủi tay rồi lại tiếp tục bước lên cầu thang.
"Nếu đã hiểu rồi thì đừng có hé môi thêm lời nào nữa, cứ ngồi yên đó đi. Ta rất muốn xé xác ngươi ra rồi trộn vào bữa sáng của Mia, nhưng vì không muốn mắc mưu của mẹ nên ta mới đang nhẫn nhịn đấy."
Nói rồi tôi đặt chân lên tầng hai, rảo bước vào hành lang dài dằng dặc. Ngay khi vừa bước vào, cánh cửa bỗng mở toang và Mia bước ra, đối mặt trực tiếp với tôi.
Dáng vẻ của Mia lúc bước ra khỏi phòng thật sự là một mớ hỗn độn. Tóc tai bù xù vì không được chải chuốt, quần áo thì cài sai cúc khiến vạt áo bị lệch sang một bên.
Chắc hẳn con bé đã giật mình vì tiếng động ồn ào lúc nãy nên mới vội vàng thay đồ rồi chạy ra đây.
Quả nhiên. Mia vừa mở cửa chạy ra đã không kịp định thần, chỉ biết ngơ ngác chớp mắt nhìn tôi thẫn thờ.
"Lâu rồi không gặp nhỉ, Mia."
Tôi nở một nụ cười rạng rỡ và nói.
"A."
Khuôn mặt của Mia lập tức trở nên xám xịt.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn