Chương 140: Sự cản trở không ngờ tới (2)
Trở Thành Ác Nữ Trong Game · Glodia · 260 chương · ~23 phút đọc · Tạo 14/09/2026
Toàn chương Tôi thầm thở dài để trấn tĩnh lại bản thân, cố gắng giãn đôi lông mày đang chực nhíu lại rồi nói.
"Anh bảo là trên người tôi có mùi của mẹ anh sao?"
"Dù nhạt nhưng rất chắc chắn. Cô có bảo tôi điên cũng được. Nhưng tôi hoàn toàn nghiêm túc đấy."
Gạt bỏ sự ghê tởm về mặt sinh lý sang một bên, tôi bắt đầu lục tìm trong trí nhớ những chi tiết liên quan đến "mùi của mẹ gã" mà gã vừa nhắc tới.
Có hai khả năng lớn. Một là vì hôm nay tôi vừa mới gặp mẹ của Cromwell nên mùi cơ thể của bà ấy vẫn còn vương lại trên người tôi.
"Dù anh có nói vậy đi chăng nữa...."
Nghĩ đơn giản thì không sai, nhưng chắc không phải đâu.
Tôi chưa từng tiếp xúc trực tiếp với bà ấy, và dù có ở chung một phòng khiến mùi cơ thể bà ấy vương lên người tôi đi chăng nữa, thì lần tắm rửa vừa rồi chắc chắn đã gột rửa sạch sẽ tất cả.
Quan trọng hơn hết, nếu gã có khứu giác nhạy bén đến mức đó thì không lý nào gã lại không nhận ra khi tôi chạm mặt hay tiếp xúc ngắn ngủi với Mia. Việc gã không nhận ra điều đó khiến lời nói hiện tại trở nên mâu thuẫn.
"Lúc đầu tôi cũng nghĩ là mình nhầm. Nhưng.... khi đứng gần thế này thì tôi biết mình không nhầm đâu."
Gã nói đoạn khẽ cúi người xuống, tôi theo phản xạ nhíu mày lùi lại phía sau.
Khả năng thứ hai là Cromwell không chỉ có khứu giác đơn thuần như ngũ quan, mà gã còn sở hữu một loại cảm giác vượt xa con người, kiểu như giác quan thứ sáu vậy. Thế nên gã mới ngửi thấy mùi linh hồn của bà ấy đã tiếp xúc với tôi....
Không, chắc cũng không phải. Vốn dĩ linh hồn bà ấy đã tự ý thăng thiên về thế giới bên kia trước khi tôi kịp nhúng tay vào rồi. Chính vì thế mà tôi đã không thể hồi sinh bà ấy được.
Và điều này cũng mâu thuẫn với lý do tương tự như khả năng thứ nhất.
Vậy thì rốt cuộc là tại sao....
"Mùi hoa oải hương thoang thoảng, mùi cơ thể của mẹ, và cả mùi khoáng vật rõ rệt. Tất cả những mùi hương từng có trên người mẹ tôi đều đang hiện diện trên người cô. Chính xác hơn, mùi cơ thể của cô và mùi của mẹ tôi đang hòa quyện vào nhau."
"...."
"Mùi hoa oải hương và mùi khoáng vật thì cô có thể bảo là từ nước hoa hay trang sức, nhưng mùi cơ thể đặc trưng của mẹ tôi, thứ mùi hương riêng biệt của mỗi người thì không thể nào bắt chước được."
Hoa oải hương. Khoáng vật. Mùi cơ thể.
À.
Chắt lọc những từ khóa quan trọng từ lời gã nói, tôi đã hiểu tại sao gã lại đột ngột tiến lại gần và lảm nhảm về mùi của mẹ mình.
"Làm ơn hãy.... trao lại chiếc nhẫn này cho đứa trẻ đó...."
Đúng rồi.... Chiếc nhẫn. Suýt chút nữa thì tôi quên mất nó.
Bình thường thì tôi đã đoán ra ngay trước khi gã kịp liệt kê từng thứ một rồi, nhưng vì gã đột ngột xông tới bảo ngửi thấy mùi mẹ gã khiến tôi hoảng hốt nên mới phản ứng chậm chạp như vậy.
"Thấy cô im lặng, chắc hẳn cô đã đoán ra được phần nào rồi nhỉ."
Gã nói đoạn nở nụ cười như rắn, nghiêng đầu sang một bên.
"Tại sao một quý tộc như cô lại đi tìm gặp mẹ tôi ở khu ổ chuột?"
Đôi đồng tử xanh biếc lấp ló sau hàng mi khép hờ tỏa ra tia nhìn lạnh lẽo.
Chà.... Nên làm thế nào đây. Với một kẻ cuồng gia đình như gã đàn ông này, dù tôi có nói gì đi chăng nữa thì gã cũng sẽ bám theo tôi vì cái gọi là mùi của mẹ gã thôi.
Nếu vậy, việc xua đuổi gã, nói dối hay giả vờ không biết đều là hạ sách―― không, phải gọi là ngu sách mới đúng.
Vậy thì chỉ còn một lựa chọn duy nhất.
"À ra là vậy."
Tôi làm ra vẻ như vừa mới nhớ ra, rồi hướng ánh mắt về phía mái tóc của gã.
"Có phải anh đang nói về một người phụ nữ có mái tóc dài màu xanh và dáng người rất gầy gò không?"
"... Quả nhiên cô đã gặp mẹ tôi. Tại sao cô lại giả vờ không biết? Vì đối với một quý tộc như cô, bà ấy là hạng người không đáng để bận tâm sao? Hay là cô đã làm gì mẹ tôi――"
"Bình tĩnh đi. Không phải tôi giả vờ không biết, mà là lúc nãy tôi chưa nhớ ra thôi."
Nghe tôi nói, gã khẽ rùng mình một cái rồi đanh mặt lại, cúi đầu xuống.
"Một lần nữa xin lỗi cô. Cứ hễ liên quan đến gia đình là tôi lại khó giữ được lý trí. Vì tôi vốn sống trong cảnh bần hàn cực khổ nên mới thế, mong cô rộng lượng bỏ qua cho."
"Vâng. Việc kích động khi nhắc đến gia đình là chuyện thường tình của con người mà. Tôi tha lỗi cho anh đấy."
"Cảm ơn cô. Vậy giờ tôi có thể nghe chuyện cô đã gặp mẹ tôi như thế nào không?"
Gã hỏi với nụ cười y hệt lúc mới gặp, có vẻ đã thực sự bình tĩnh lại.
"Trước khi nói chuyện đó, tôi cần phải nói về em gái của anh trước đã."
"Em gái tôi sao?"
"Vâng. Chuyện đó cũng đã trôi qua được nửa năm rồi nhỉ."
Tôi kể cho gã nghe về sự việc Mia suýt bị xe ngựa tông trúng khi đang trộm đồ rồi bỏ chạy trong lễ hội sau kỳ thi nhập học, về việc tôi nghe hoàn cảnh đáng thương của con bé rồi đề nghị con bé về làm việc cho mình, và cả việc tôi cho phép mẹ con bé cùng đến ở tại biệt thự nữa.
Tôi tóm tắt lại những chuyện đã xảy ra và kể cho gã nghe. Tất nhiên, những chi tiết không có lợi cho tôi đều đã được thêm thắt và chỉnh sửa một cách khéo léo.
Dù sao thì. Sau khi nghe xong câu chuyện, gã im lặng một lúc rồi khẽ gật đầu với vẻ mặt hơi trầm xuống.
"Tôi đã hiểu lầm cô quá lớn rồi. Thành thật xin lỗi cô."
Vậy ra từ nãy đến giờ toàn là những lời xin lỗi sáo rỗng thôi sao?
Nhìn cái gáy đang cúi xuống của gã, tôi cảm thấy một sự thôi thúc muốn vạch trần và mắng nhiếc gã trỗi dậy, nhưng tôi biết làm thế chỉ tổ khiến bản thân thêm mệt mỏi nên đành im lặng.
"Vâng. Vậy giờ hiểu lầm đã được hóa giải, tôi xin phép đi đây."
Tôi nói rồi bước qua người gã, lần này gã không chắn đường nữa nên tôi có thể đi tiếp một cách thuận lợi.
Thời gian trò chuyện thực ra không dài, nhưng vì gã đột ngột chặn đường rồi lại lảm nhảm chuyện ngửi thấy mùi mẹ gã nên tôi cảm thấy khá mệt mỏi về mặt tinh thần.
Thật sự, trông thì giống rắn mà hành động thì chẳng khác gì lũ chó hoang. Nghĩ lại vẫn thấy rùng mình.
Tôi vừa đi vừa xoa xoa cánh tay đang nổi da gà, thì giọng nói của Cromwell lại vang lên từ phía sau khiến tôi khựng bước.
"Tôi có thể hỏi thêm một câu nữa không?"
Nghe giọng điệu pha chút cười cợt đầy vẻ lả lơi của gã, tôi cảm thấy một ngọn lửa giận bốc lên ngùn ngụt trong lòng.
Tôi chậm rãi chớp mắt, cố gắng nén cơn giận đang sục sôi.
Ấn tượng đầu tiên đã quá tệ hại, lại còn là kiểu đàn ông bám đuôi mà tôi ghét nhất, thêm vào đó là đối tượng cần báo thù, và cả cái cơ thể chết tiệt này vốn đã trở nên nhạy cảm quá mức kể từ khi gặp Hermel.
Rất nhiều lý do hỗn tạp khiến điểm sôi của tôi thấp đến mức lạ lùng, chỉ cần bị chạm nhẹ là đã thấy bực mình.
Nhưng tôi không thể để lộ tất cả những cảm xúc đó ra ngoài, nên chỉ đành gom góp hết những bực dọc vô ích đó lại rồi thở hắt ra một hơi.
"Hàaa...."
Thôi, đừng bận tâm làm gì. Đằng nào cũng là kẻ sắp chết, tiêu tốn cảm xúc vào một kẻ mang án tử hình chỉ tổ lãng phí tâm trí của mình thôi.
Charlotte, bị cảm xúc dẫn dắt thế này không giống ngươi chút nào. Tỉnh táo lại đi.
Tôi nhắm mắt lại, gạt bỏ mọi suy nghĩ rồi bình thản quay đầu lại.
"Chuyện gì nữa đây?"
"Xin lỗi cô. Tôi biết mình thật trơ trẽn, nhưng tôi chỉ muốn biết duy nhất một điều này thôi."
Gã nói với nụ cười lả lơi, nhưng tôi chỉ khẽ hất cằm ra hiệu cho gã nói nhanh lên, đừng có lảm nhảm chuyện thừa thãi.
Chẳng biết đôi mắt híp tịt kia có nhìn thấy hành động của tôi không, gã khẽ mở mắt ra và nói.
"Mia và mẹ tôi, họ vẫn khỏe chứ?"
Phải chăng vì gã cũng là một trong những đối tượng chinh phục chính? Ánh mắt gã lúc này không còn là sự chấp niệm dính dớp nữa, mà tràn đầy sự ấm áp và nỗi nhớ nhung, tỏa ra ánh xanh dịu nhẹ.
Nhìn dáng vẻ đó một lúc, tôi đọc được một tia nghi ngờ ẩn giấu dưới lớp cảm xúc kia.
Cái tên này, dù tôi có trả lời thế nào thì gã vẫn sẽ nghi ngờ tôi thôi. Những lúc thế này, tốt nhất là cứ vạch rõ ranh giới cho rảnh nợ.
Sau khi đưa ra quyết định, tôi khẽ nghiêng đầu đáp lại.
"Nếu anh tò mò đến thế, sao anh không tự mình đến đó mà xác nhận?"
Nghe tôi nói, gã chớp mắt rồi nhún vai lắc đầu.
"Tôi có nỗi khổ riêng nên không thể trực tiếp đến đó được."
"Anh hỏi tôi như vậy, nhưng có vẻ anh chẳng tin lời tôi nói chút nào nhỉ."
Tôi mỉm cười nói vậy, gã đứng ngẩn ra một lúc rồi lại nở nụ cười như rắn lúc ban đầu.
Như thể mọi cảm xúc vừa rồi đều là giả dối, gã quay lại với gương mặt cười hì hì, nhún vai nói.
"Bị cô phát hiện rồi sao?"
Đúng vậy, tôi biết ngay mà.
Một gã đàn ông lớn lên trong khu ổ chuột, chứng kiến đủ mọi thói hư tật xấu của quý tộc thì làm sao có thể tin lời một quý tộc như tôi được. Huống hồ chuyện này còn liên quan đến gia đình gã.
Tên này nãy giờ chỉ đang dùng đủ mọi cách để dò xét sơ hở của tôi thôi. Chắc chắn gã đang nghĩ rằng tôi đã bắt cóc gia đình gã và đang sử dụng họ theo ý mình.
Cho đến khi tận mắt thấy gia đình mình an toàn, gã sẽ còn tiếp tục như thế này.
Tôi đưa một tay lên má, làm ra vẻ mặt khó xử.
"Anh đừng có diễn trò trước mặt quý tộc như thế, khó chịu lắm. Việc tôi giả vờ không thấy những thứ rành rành ra đó cũng có giới hạn thôi."
"Ra là vậy. Quả nhiên quý tộc thực thụ có khác. Tôi đã học hỏi được một điều rồi."
"Tôi e là bài học này hơi quá sức đối với một bình dân đấy."
Tôi mỉm cười đáp lại với ý tứ "đã đối xử tốt rồi còn bày đặt giở quẻ", gã khẽ cúi đầu lùi lại một bước.
Chắc gã nhận ra sau vài lần thăm dò rằng nếu cứ tiếp tục đối đầu thì chỉ có gã là người chịu thiệt thôi.
"Tôi không dám làm mất thêm thời gian của cô nữa, xin phép cáo lui."
Gã nói rồi quay lưng đi. Tôi nhìn theo bóng lưng gã đang xa dần và cất tiếng.
"Lời tôi nói lúc nãy về việc anh cứ tự mình đến mà xác nhận không phải là nói dối đâu, nên khi nào đổi ý thì cứ tìm đến nhé."
Gã khựng bước một chút, quay lại nhìn tôi với nụ cười như rắn rồi chẳng nói chẳng rằng, cứ thế quay lưng bước tiếp.
Nhìn dáng vẻ đó một lúc, tôi khẽ cười khẩy một tiếng rồi cũng quay lưng đi.
"Đúng là cái hạng như Thái tử."
Tính cách và ngoại hình hoàn toàn khác nhau, nhưng cái thói không bao giờ để lộ tâm can và sự âm hiểm thì y hệt Thái tử.
Chẳng trách nhìn cái mặt thôi đã thấy ghét rồi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn