Chương 143: Thứ bị bóp méo (3)
Trở Thành Ác Nữ Trong Game · Glodia · 260 chương · ~25 phút đọc · Tạo 14/09/2026
Toàn chương Việc chị không thể quay về từ Học Viện chắc chắn là do chị quá bận rộn với công việc thôi.
Dù chị không thể về biệt thự, nhưng chắc chắn ở Học Viện chị vẫn luôn nhớ về mình, vẫn luôn nghĩ cho mình.
Nụ cười của chị chỉ thuộc về riêng mình thôi. Đúng vậy, chắc chắn là thế. Ánh mắt ấm áp của chị chỉ dành cho riêng mình thôi. Chắc chắn là thế.
Tôi đã từng nghĩ như vậy....
"Thân ái chào mừng các em đã nhập học vào Học Viện."
"Chị ơi...."
Chị đang cười. Chị đang nhìn những người khác mà cười.
Quả nhiên hạng người như mình đối với chị cũng chỉ như một hòn đá lăn lóc đâu đó thôi, không đặc biệt, cũng chẳng quan trọng.
"Không phải thế...!"
Không thể nào như thế được. Nụ cười dịu dàng, giọng nói ấm áp và bàn tay vuốt ve đầu mình trước khi xa cách không thể là giả dối được.
Đúng vậy. Những thứ đó không phải là giả dối. Nhưng hãy thử nghĩ mà xem. Đó thực sự là chỉ dành riêng cho mày sao? Mày có thể chắc chắn rằng nụ cười, giọng nói, bàn tay của chị chỉ dành trọn vẹn cho mày không?
"Chị ơi, chị ơi...!"
Giọng nói dịu dàng đó không chỉ hướng về mày, mà hướng về tất cả những học sinh mới nhập học, bao gồm cả mày đấy.
Khi mày không có ở Học Viện, giọng nói và nụ cười của chị đã hướng về bao nhiêu người rồi? Không có mày chị vẫn sống tốt. Chị chẳng thèm nghĩ đến mày đâu. Việc gì phải nghĩ chứ?
Hạng người như mày chẳng có gì quan trọng cả. Đúng như lời cha nói, mày chỉ là một sản phẩm phụ của chị thôi. Một thứ đồ bỏ đi không đáng một xu, một vết xước trên viên ngọc quý. Mày có biến mất thì cũng chẳng ai thèm bận tâm đâu.
"Không phải màaaaa!!"
"Hự...!!"
Bật dậy khỏi chỗ ngồi, tôi há hốc mồm cố gắng hít thở, cảm giác nghẹt thở y hệt như lúc bị cha đá vào bụng.
Cứ thế nấc nghẹn một hồi lâu. Đến khi có thể hít thở bình thường trở lại thì mặt trời đã sắp ló rạng, xua tan màn đêm.
"... Lại nữa rồi. Lại là giấc mơ đó...."
Tôi đưa đôi bàn tay run rẩy che mặt, cảm nhận được lòng bàn tay dính dớp vì mồ hôi lạnh.
Cảm giác khó chịu đó khiến tôi tỉnh táo lại, và nhận ra không chỉ lòng bàn tay mà cả cơ thể cũng đang ướt đẫm mồ hôi lạnh, ẩm ướt khó chịu.
"Aaa.... Phải đi điểm danh thôi...."
Dẫu biết là phải ra ngoài, nhưng tôi chẳng muốn bước chân ra khỏi phòng chút nào.
Nếu ra ngoài đi loanh quanh rồi lỡ gặp chị, lỡ lại thấy chị mỉm cười với những người không phải là mình, lỡ chạm mặt chị đang ở cùng một người khác không phải là mình――
"Oẹ...!!"
Cơn buồn nôn đột ngột ập đến, tôi chẳng kịp phản kháng mà nôn thốc nôn tháo dịch vị lên giường nệm của mình.
"Oẹẹẹẹ!! Khụ, khụ.... Hàa.... Oẹẹẹ!!"
Ghét lắm. Tôi ghét việc chị bị cướp mất. Chị ơi, cứu em với. Làm ơn.... Em không muốn sống khổ sở thế này nữa. Thà rằng chị giết em đi. Cứ để em được thanh thản đi. Làm ơn. Hãy ôm em thật dịu dàng như lúc đó đi. Làm ơn....
Mày biết rõ mà. Chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra đâu. Chị là một người hoàn hảo, khác hẳn với mày. Một kẻ như mày chỉ là một vết nhơ đối với sự hoàn hảo của chị thôi, điều đó chính mày là người hiểu rõ nhất còn gì.
"Hức, hức...."
Chứng hoang tưởng bị hại, sự tự ti, tự ghét bỏ bản thân, sự bất tín đối với con người, trầm cảm, rối loạn lo âu, rối loạn ám ảnh cưỡng chế, mất ngủ.
Tất cả những thứ đó hành hạ tôi hằng ngày, xé nát tinh thần tôi thành từng mảnh vụn.
Nỗi ám ảnh không được gây phiền hà cho chị đã giúp tôi cố gắng chắp vá lại tinh thần đã tan nát để có thể đóng giả làm một người bình thường, nhưng....
"Học sinh Priscilla, quả nhiên có một người chị tuyệt vời nên em cũng tuyệt vời thật đấy!"
Đó suy cho cùng cũng chỉ là một biện pháp tạm thời, và khi sự cách biệt giữa tôi ở bên ngoài và tôi khi chỉ có một mình càng lớn, thì tình cảm dành cho chị lại càng bị bóp méo.
"Em làm tốt lắm, đúng là giống hệt chị mình."
Dù tôi có cố gắng không chạm mặt chị, dù tôi có cố gắng rời xa chị đến đâu, thì cái bóng của chị vẫn luôn đeo bám tôi.
"Có một người chị xuất sắc như vậy chắc em tự hào lắm nhỉ."
Tôi vẫn là tôi, nhưng tôi lại không phải là tôi.
"Giống chị như đúc――" Dù tôi có cố gắng níu giữ tinh thần đang lung lay, thì tinh thần được khâu lại bằng cây kim mang tên ám ảnh và sợi chỉ mang tên chấp niệm đó, cứ mỗi lần bị xé toạc rồi khâu lại, nó lại càng trở nên yếu ớt hơn.
"Cùng với chị của em――" Tôi chẳng thể phản kháng một cách tử tế, cũng chẳng thể nói rằng mình ghét điều đó. Rằng tôi không phải là chị, rằng tôi khác chị, rằng tôi không thể làm được như chị, làm ơn hãy dừng lại đi.
Mỗi ngày trôi qua đều là một chuỗi những khổ đau. Tôi thực sự muốn chết, nhưng chỉ riêng sự tồn tại của tôi đã là một vết xước trên sự hoàn hảo của chị rồi, nếu tôi chết đi thì sự hoàn hảo đó sẽ bị nứt vỡ mất.
Nếu muốn chết, ít nhất tôi phải lập được công trạng trên chiến trường, hoặc có một phát minh vĩ đại, hay phát triển một công thức ma pháp mới, một công thức thuốc ma pháp mới.
Nhưng tôi biết rõ một kẻ tầm thường như mình chẳng bao giờ lập được những kỳ tích đó, nên tinh thần tôi chỉ còn là một cái xác không hồn đang sống dật dờ.
"Với chị――" Và rồi vào một khoảnh khắc, tôi cảm thấy thứ gì đó bên trong mình đứt phựt.
Thế rồi mọi thứ trở nên nhẹ nhàng hơn. Đầu óc vốn tràn ngập vô vàn suy nghĩ và phiền muộn giờ đây chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất. Thế là tôi không còn nghe thấy những ảo thanh nữa, cũng chẳng còn gặp phải những cơn ác mộng chết tiệt đó nữa.
"Kỳ thi lần này em lại đạt điểm tối đa đấy. Vất vả cho em rồi."
"Chuyện này là đương nhiên mà, thầy quá khen rồi ạ."
Mình phải hoàn hảo. Vì mình là một phần của người chị hoàn hảo.
"Đương nhiên sao, chắc hẳn em đã học tập rất chăm chỉ nhỉ."
Nếu suy nghĩ làm mình khổ sở thì đừng suy nghĩ nữa. Nếu bị so sánh làm mình khổ sở thì cứ thuận theo là được. Nếu việc tồn tại với tư cách là chính mình làm mình khổ sở thì――
"Tất nhiên rồi ạ. Vì em là em gái của chị mà."
Chỉ cần vứt bỏ bản thân là xong.
Kể từ ngày đó, tôi đã từ bỏ tất cả để trở nên hoàn hảo với tư cách là một phần của chị.
"Dạo này thầy nghe thấy rất nhiều lời khen ngợi về em gái của em đấy, em có biết không?"
"Hì hì, tất nhiên rồi ạ. Đó là một đứa em gái khiến em rất tự hào."
Vì việc Priscilla không phải là "tôi" đứng trước mặt chị là điều không được phép xảy ra, nên tôi không thể trực tiếp xuất hiện trước mặt chị, nhưng.
Để trở thành một sự tồn tại xứng đáng với người chị hoàn hảo. Để hòa hợp mọi thứ với chị, tôi đã đứng từ xa quan sát mọi hành động cử chỉ của chị, ghi chép lại tất cả mọi thứ về chị.
Buổi trưa chị ăn gì, chị hay dùng tay nào, nét chữ của chị ra sao, khi nào chị cười, khi nào chị buồn, chị thân thiết với những ai, chị thích mặc loại quần áo nào――không sót một thứ gì.
Dù trong giờ học tôi không thể biết chị làm gì, nhưng thời gian còn lại tôi đều dành trọn cho chị.
"Aaa.... Chị ơi...."
Việc mọi thứ của tôi được lấp đầy bởi hình bóng chị khiến tôi cảm thấy hạnh phúc không gì sánh bằng.
Khi cái thực thể mang tên tôi vốn đã bị vứt bỏ ngày càng mờ nhạt và biến mất, tôi lại càng cảm thấy hạnh phúc hơn. Vì lý do để cảm thấy khổ sở đã không còn nữa.
Thế rồi vào một ngày nọ.
Vẫn như mọi khi, tôi bớt ngủ để chuẩn bị cho kỳ thi một cách hoàn hảo bằng cách xem trước, ôn tập và giải lại các câu sai hàng chục lần, và lần này tôi cũng đạt điểm tối đa ở tất cả các môn.
Lần này tôi cũng cảm thấy mãn nguyện vì đã trở thành một đứa em gái xứng đáng với chị.
"Trò Priscilla, em có thể đi theo thầy đến phòng nghiên cứu một lát không? Thầy có chuyện muốn nói về thành tích của em."
"Vâng, thưa giáo sư."
Có phải thầy định khen ngợi tôi là một đứa em gái xứng đáng với người chị xuất sắc không? Có phải thầy định khen tôi hoàn hảo giống hệt chị không?
Aaa, lần này mình sẽ được nghe lời khen ngợi nào đây.
Tôi tràn đầy kỳ vọng, lồng ngực phập phồng vì hồi hộp đến mức đau nhói.
Cứ thế tôi đi theo giáo sư vào phòng nghiên cứu của thầy. Sau khi ngồi xuống, giáo sư lấy bảng điểm của tôi ra cho tôi xem.
"Tiếp nối kỳ thi trước, kỳ thi lần này em cũng đạt điểm tối đa đấy."
"Chuyện đó là đương nhiên mà. Vì em là em gái của chị mà."
Tôi nói đoạn rồi nở một nụ cười dịu dàng y hệt như chị.
Giáo sư nhìn dáng vẻ đó của tôi, khẽ gật đầu vài cái rồi đặt bảng điểm xuống bàn và nói.
"Chúc mừng em. Với thành tích này, đối tượng nhận đặc quyền của học kỳ tới sẽ là trò Priscilla đấy."
"Đặc quyền.... ạ?"
Đặc quyền.
Từ việc được miễn toàn bộ học phí của Học Viện, cho đến việc nếu đối tượng nhận đặc quyền có yêu cầu gì thì Học Viện sẽ hỗ trợ toàn lực, cấp phòng nghiên cứu riêng, được ưu tiên đăng ký tham gia các cuộc thi hay triển lãm sớm nhất, vân vân.
Đúng như tên gọi, đó là việc trao cho học sinh rất nhiều ưu đãi đặc biệt.
"Đúng vậy. Đặc quyền. Việc công bố học sinh nhận đặc quyền sẽ diễn ra khi học kỳ mới bắt đầu――"
"Dạ, chờ một chút ạ."
"Hửm?"
Vì đây là một chế độ hỗ trợ rất nhiều thứ, nên đối tượng nhận đặc quyền chắc chắn chỉ có duy nhất một người.
"Người nhận đặc quyền tiếp theo, chẳng phải là.... chị sao...?"
Tiêu chuẩn để nhận đặc quyền là phải có thành tích và kết quả cao nhất trong toàn bộ các khối lớp.
Chị vốn hoàn hảo nên từ năm nhất đến giờ chưa bao giờ để mất đặc quyền này cả.... Đã từng như thế....
"À, em đang nói đến trò Genea sao?"
Tôi gật đầu trước lời của giáo sư. Giáo sư khẽ thở dài đầy vẻ khó xử.
"Hừm.... Vốn dĩ chuyện liên quan đến thành tích thì không được phép nói cho người khác ngoài bản thân học sinh đó.... Nhưng vì trò Priscilla là em gái của trò Genea nên chắc nói ra cũng không sao nhỉ."
Giáo sư bắt đầu kể chuyện về chị, và sau khi nghe xong câu chuyện đó, tôi....
Tôi đã lao ra khỏi đó và chạy đi tìm chị.
"Nói dối.... Nói dối...! Nói dối nói dối nói dối nói dối nói dối!!"
Tôi hét lên như một kẻ điên, chạy thẳng về phía lớp học của chị, nơi mà bình thường tôi không bao giờ dám bén mảng tới trong giờ học.
Không phải đâu. Chắc chắn không phải đâu. Chị phải hoàn hảo. Vì chị hoàn hảo nên tôi mới phải hoàn hảo vì chị. Chỉ khi hoàn hảo tôi mới có thể trở thành một sự tồn tại xứng đáng với chị.
Nếu chị không hoàn hảo thì tôi phải làm sao đây? Nếu tôi trở nên hoàn hảo hơn chị thì tôi sẽ là cái gì? Tại sao tôi lại xuất sắc hơn chị? Tôi không được phép xuất sắc hơn chị. Tôi phải là một phần của chị. Chị không được phép trở thành một phần của tôi. Tôi, tôi―― Tôi chạy thục mạng đến lớp học của chị, nơi đó có rất nhiều người đang tụ tập một cách lạ thường.
―Ô kìa, nhìn xem. Cuối cùng cũng bắt đầu rồi kìa.
―Hú hú!! Tuyệt quá!!
Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra thế này? Cái gì bắt đầu cơ?
"Làm ơn cho cháu qua...!! Làm ơn, làm ơn tránh ra một chút ạ!!"
―Ôi, thật là một cảnh tượng lãng mạn quá đi....
―Hai người họ đúng là đẹp đôi thật đấy.
"Tránh ra, tránh ra mau!!"
Tôi đã làm một hành động không hề xứng đáng với tư cách em gái của chị, đó là xô đẩy các tiền bối để chen qua đám đông.
Và ở phía cuối, thứ tôi nhìn thấy là――
"Xin hãy chính thức hẹn hò với anh với mục đích tiến tới hôn nhân."
"――Vâng!"
"Chị.... ơi...?"
Một gã đàn ông tóc đỏ đang quỳ xuống cầu hôn, và chị đang đón nhận lời cầu hôn đó với một khuôn mặt mà tôi chưa từng thấy bao giờ.
"khônggggggg!!!!"
Tôi nghe thấy tiếng trái tim mình vỡ vụn.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn