Chương 145: Nếu như có thêm một cơ hội nữa (2)
Trở Thành Ác Nữ Trong Game · Glodia · 260 chương · ~20 phút đọc · Tạo 14/09/2026
Toàn chương
"Giáo sư.... Priscilla...."
Tại sao, tại sao đứa trẻ này lại ở đây. Không, quan trọng hơn là tại sao đứa trẻ vốn luôn điềm tĩnh và mỉm cười dịu dàng giống hệt chị lại đang khóc thế kia?
Cảm thấy thắc mắc trước tình huống không thể hiểu nổi, nhưng đồng thời khi nhìn thấy đứa trẻ đang rơi lệ nhìn mình, tôi cảm thấy lồng ngực thắt lại như bị một tảng đá đè nặng.
Vì biết rõ cảm xúc này bắt nguồn từ đâu, tôi cố gắng phớt lờ nó và cất tiếng.
"Charlotte tiểu thư. Tại sao em lại ở đây thế này...?"
Charlotte không nói gì, chỉ lặng lẽ lau nước mắt.
"Cái đó, nếu em có việc tìm tôi thì tôi đã treo tấm biển bảo hãy quay lại sau rồi mà...."
Tôi nói đoạn nhìn về phía cửa phòng nghiên cứu, nhưng lạ thay, trên cửa không hề có tấm biển nào cả.
Ơ, ơ kìa.... Lạ thật. Tại sao tấm biển lại không treo ở đó? Rõ ràng mình đã tự tay viết chữ lên rồi mà―― Đến lúc đó tôi mới nhớ ra mình chỉ mới viết chữ lên tấm biển chứ chưa hề treo nó lên cửa, tôi cảm thấy tinh thần mờ mịt, khẽ nuốt nước miếng.
Nghe tiếng khóc thút thít, tôi sực tỉnh và nghĩ rằng không thể để đứa trẻ đang khóc đứng ngoài này được, nên tôi lập tức mở cửa phòng nghiên cứu.
"Trước tiên, hãy vào trong đi."
Charlotte chậm rãi gật đầu rồi bước vào phòng nghiên cứu. Tôi hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh trái tim đang đập loạn xạ trước khi bước vào theo.
Sau khi đã điều chỉnh được cảm xúc, tôi nghĩ rằng một Charlotte vốn luôn điềm tĩnh mà lại khóc thế này chắc hẳn phải có chuyện gì đó rất quan trọng. Ngay khi vào phòng, tôi đóng cửa lại và giăng kết giới cách âm để người khác không nghe thấy.
Xác nhận âm thanh bên ngoài đã hoàn toàn bị chặn đứng, tôi gật đầu rồi quay lại.
"Tôi không biết chuyện gì đã khiến em phải rơi lệ, nhưng tôi đã giăng kết giới cách âm rồi nên em cứ yên tâm mà――" Ôm chầm
"――?"
Cái gì thế này?
Tôi đứng hình như tượng đá trước hơi ấm lan tỏa trong lòng và cảm giác ẩm ướt âm ấm đang thấm vào ngực áo.
Bây giờ, con bé đang ôm mình sao? Charlotte á? Tại sao?
"Cha, Charlotte tiểu thư?"
"Hức, hức...."
Charlotte không nói gì, chỉ thút thít khóc.
Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra mà Charlotte lại khóc như thế này chứ.
Tôi thẫn thờ nhìn xuống Charlotte đang vùi đầu vào lòng mình, bỗng con bé ngẩng đầu lên nhìn tôi.
"Giáo sư...."
Đôi đồng tử đỏ rực như muốn hút hồn người đối diện, đẫm lệ lấp lánh, khuôn mặt hốc hác toát lên một vẻ đẹp tàn phai không giống như của một học sinh.
Dáng vẻ Charlotte đang nhìn tôi khóc trông đẹp đến lạ lùng khiến tôi không thể rời mắt.
Không được thế này, không được trao trái tim mình. Vì Charlotte trước mặt tôi quá giống chị nên trái tim tôi như muốn bị đánh cắp.
"Em, em.... Hức...."
Tôi biết rõ việc ôm một đứa trẻ đang khóc không phải là lúc để nghĩ những chuyện này. Nhưng trái tim vốn đã bị bóp méo từ lâu lại đang tự ý hành động.
Lý trí và cảm xúc đứng ở hai đầu thái cực đang kéo co trong tinh thần tôi.
Và cuối cùng, thật may mắn là phía lý trí đã giành chiến thắng.
"Charlotte tiểu thư."
Đúng vậy. Dù có giống chị đến đâu thì Charlotte cũng không phải là chị. Tôi là giáo sư, còn Charlotte là học sinh. Tôi là dì của Charlotte, và Charlotte là cháu gái của tôi.
Quan trọng hơn hết.... Chị là người đã rời xa tôi từ lâu rồi mà. Dù chấp niệm của tôi vẫn không chịu buông bỏ tình cảm dành cho chị, nhưng chấp niệm đó không được phép hướng về phía Charlotte.
Trái tim tôi đã rung động trước tình huống quá đỗi bất ngờ, nhưng bằng lý trí thép đã luôn đè nén sự cố chấp mang tên chấp niệm bấy lâu nay, tôi đã cắt đứt mọi cảm xúc đang hướng về phía Charlotte.
"Trước tiên hãy bình tĩnh lại đã. Hít thở thật sâu nào."
Tôi dỗ dành Charlotte bằng một giọng nói dịu dàng đến mức chính mình cũng phải ngạc nhiên, và Charlotte bắt đầu khóc nức nở trong lòng tôi.
Trông con bé như đã khóc rất nhiều rồi, vậy mà vẫn còn nước mắt để rơi sao.... Chắc hẳn đã có chuyện gì đó thực sự rất đau lòng xảy ra rồi.
"Hức, hức, ư...."
"Chắc hẳn em đã gặp phải chuyện gì đó rất khó khăn nhỉ."
Charlotte đang ở trong lòng tôi, không, đứa cháu gái của tôi chậm rãi gật đầu.
Tôi ôm chặt lấy cháu mình, nói ra những lời mà bấy lâu nay tôi chưa từng được nghe, những lời mà tôi hằng khao khát được nghe.
"Em cứ khóc đi. Bây giờ, em cứ thoải mái mà khóc đi."
Dù có chút ngập ngừng, nhưng với tư cách là một người dì, tôi nghĩ không thể để mặc đứa trẻ đang khóc như vậy được, nên tôi lặng lẽ giơ tay lên vuốt ve mái đầu Charlotte.
Không phải vì có tình cảm gì khác, mà với tư cách là người thân, là một người dì. Vì bấy lâu nay tôi đã luôn có những ý nghĩ xấu xa, nên bây giờ tôi càng phải đối xử dịu dàng hơn.
"Tôi sẽ giúp đỡ em. Chúng ta là gia đình mà."
Tôi cảm nhận được cơ thể đứa cháu gái khẽ rùng mình và vòng tay ôm tôi càng chặt hơn. Tôi lặng lẽ nhắm mắt lại, ôm lấy con bé.
Cứ thế ôm nhau một hồi lâu, đứa cháu gái đã bình tĩnh lại đôi chút và chủ động buông tay ra. Tôi mở mắt và buông con bé ra.
"Em đã thấy ổn hơn chưa?"
"Vâng.... Đột nhiên tìm đến rồi lại khóc lóc thế này, em đã để giáo sư thấy dáng vẻ không hay rồi.... Em xin lỗi."
Đứa cháu gái với đôi mắt đỏ hoe, có lẽ vì xấu hổ khi đã ôm tôi khóc nên không dám nhìn thẳng vào mắt tôi.
Thì ra cảm giác của một người dì có đứa cháu gái đáng yêu là thế này đây. Tôi khẽ mỉm cười, đưa tay lau nước mắt cho con bé.
"Không sao đâu. Như tôi đã nói, chúng ta là gia đình mà."
Đúng vậy, gia đình.
Dù tôi không có gia đình để nương tựa, và người duy nhất tôi có cũng đã rời xa tôi, nhưng tôi không cần phải để cháu gái mình cũng phải trải qua trải nghiệm đó.
Dù những ký ức đau buồn chợt ùa về, nhưng tôi không để lộ ra ngoài mà chỉ mỉm cười nhẹ nhàng.
"Em cảm ơn giáo sư...."
"Thấy em đã bình tĩnh lại rồi, em hãy ngồi chờ một lát nhé. Tôi đi lấy đồ uống."
Tôi để cháu mình ngồi đó rồi bước vào phòng chuẩn bị.
Bước vào bóng tối bao trùm bên trong phòng chuẩn bị, tôi lập tức đóng cửa lại và đưa hai tay che mặt.
"Hưưư.... Phùuu...."
Thật ngọt ngào. Dáng vẻ con bé ôm mình thật tuyệt vời. Khuôn mặt đang khóc đó, chắc hẳn chỉ cho mình mình thấy thôi đúng không? Một mùi hương thật dễ chịu. Vì là con gái của chị nên mới thế sao? Aaa, tuyệt quá. Mình muốn biến con bé thành của mình.
Tôi nghiến chặt môi vì cơn đau đầu âm ỉ, quỳ sụp xuống đất, cơ thể run rẩy trước dòng thác suy nghĩ và cảm xúc đang nổ tung trong đầu, tôi nắm chặt lấy cánh tay mình.
"Ư, ưưư...."
Dù mình không có được chị, nhưng mình có thể có được con gái của chị đúng không? Bấy lâu nay mình đã nỗ lực rất nhiều rồi mà, chẳng lẽ mình không được phép mong đợi một phần thưởng thế này sao? Suy cho cùng, con bé cũng là con gái của gã đàn ông đã làm nứt vỡ sự hoàn hảo của chị, nên con bé cũng giống như vết nứt trên sự hoàn hảo của chị thôi đúng không? Gã đàn ông đó mình không thể ôm trọn, nhưng đứa trẻ này mình sẽ ôm trọn lấy.
Đúng vậy, so với việc giết chết để xóa bỏ, thì việc mình ôm trọn lấy chẳng phải tốt hơn sao? Thế nên là――
"Câm miệng.... Câm miệng, câm miệng đi...!"
Tôi run rẩy trước giọng nói của chính mình đang vang lên điên cuồng trong đầu, đưa tay lên trán rồi đứng dậy thắp đèn dầu.
Phựt, ngọn lửa bùng lên xua tan bóng tối, khuôn mặt của chị hiện ra trước mắt. Đúng vậy. Những cảm xúc này không hề bình thường. Mình biết rõ mà. Đây là những cảm xúc không bao giờ được tha thứ.
Tôi nhanh chóng nhìn quanh, cầm lấy cây cọ đang nằm vương vãi dưới đất và tiếp tục vẽ bức tranh còn dang dở. Để dồn nén cảm xúc vào đó, để xóa bỏ giọng nói đang vang vọng trong đầu.
Vì tôi vốn là người đã luôn giết chết cảm xúc dành cho chị bằng cách vẽ khuôn mặt chị, nên việc trấn tĩnh lại cảm xúc không mất quá nhiều thời gian.
Bức tranh vẽ cháu gái tôi sau khi hoàn thành trông thật tuyệt đẹp.
"A, aaa...."
Khuôn mặt tạc tượng giống hệt người chị hoàn hảo, mái tóc đỏ và đôi mắt đỏ giống hệt gã đàn ông đó, một sự tồn tại song hành giữa sự hoàn thiện và không hoàn thiện, một bức tranh quá đỗi xinh đẹp.
Tôi chớp mắt ngắm nhìn bức tranh một lúc, rồi sực nhớ ra cháu mình đang chờ bên ngoài, tôi lắc đầu nguầy nguậy rồi lập tức đứng dậy pha cà phê mang ra ngoài.
"Xin lỗi em, tôi hơi muộn một chút.... À."
Có lẽ do tôi quá tập trung vào việc vẽ tranh chăng. Khi tôi bưng cà phê bước ra khỏi phòng chuẩn bị, đứa cháu gái đã ngủ thiếp đi từ lúc nào.
Liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã tối hẳn.
"Không phải muộn một chút mà là muộn rất nhiều rồi...."
Thở hắt ra một hơi dài, tôi dẹp cà phê sang một bên rồi tiến lại gần để đánh thức con bé.
Dù là cháu gái nhưng học sinh vẫn là học sinh. Nếu để học sinh ngủ trong phòng nghiên cứu thì không chỉ tôi mà cả con bé cũng sẽ bị đồn thổi không hay.
"Charlotte tiểu thư, Charlotte tiểu thư? Tôi biết là em mệt nhưng không được ngủ ở đây đâu."
Tôi vừa lay vai đứa cháu gái đang gục xuống bàn ngủ vừa định đánh thức con bé, thì có thứ gì đó rơi ra từ trong lòng con bé.
Sột soạt, bộp――
"Charlotte.... Hửm?"
Tôi chớp mắt nhìn xuống dưới chân. Thứ đang nằm ở đó là.
"Một bức thư sao...?"
Đó là một bức thư được niêm phong bằng sáp.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn