Chương 117: Dãy núi Bneron (3)
Trở Thành Ác Nữ Trong Game · Glodia · 260 chương · ~22 phút đọc · Tạo 14/09/2026
Toàn chương Tỏng―....
Tỏng―....
Ở đó có một bức tượng đang ngước nhìn bầu trời cầu nguyện.
Bức tượng được ánh mặt trời chiếu rọi từ trên trần hang, cảnh tượng đó trông giống như một phân cảnh thần linh đang ban phát ân sủng được tạc thành tượng và đặt tại đây vậy.
Và thứ bức tượng đang mặc chính là bộ đồ tu nữ giống hệt bộ đồ mà giáo sư Âm thanh học tôi từng thấy trong giờ nhạc đã mặc.
Dù phần trang trí ở ống tay áo hay chiếc vương miện nhỏ (Tiara) trên đầu khiến bức tượng trông lộng lẫy hơn nhiều, nhưng tổng thể thì gần như giống hệt bộ đồ tu nữ.
"...."
Ánh mặt trời chiếu rọi cùng tư thế cầu nguyện, sự kết hợp của cả hai tạo nên một bầu không khí thần thánh.
Nhờ vậy, dù là một bức tượng nằm ở một nơi kỳ lạ như trong hang động, nó vẫn mang lại cho tôi cảm giác kính ngưỡng và một sự bình yên khó tả thay vì cảm giác xa lạ hay sợ hãi.
"Tiến lại gần chắc cũng không sao chứ....?"
Tôi cẩn thận bước đi trên mặt đất trơn trượt vì rêu xanh, chậm rãi tiến về phía bức tượng. Tôi cũng không rõ tại sao mình lại làm vậy. Nhưng tôi cứ thế tiến lại gần bức tượng như bị thứ gì đó mê hoặc.
Tiến lại gần hơn một chút, tôi có thể nhìn rõ tình trạng của bức tượng hơn. Không biết nó đã ở đây bao lâu rồi, rêu xanh và rễ cây quấn chặt lấy chân bức tượng.
Nhưng điều ngạc nhiên là rêu xanh và rễ cây không thể vượt qua phần eo, nơi ánh mặt trời đang chiếu rọi.
Giống như có một ranh giới không thể vượt qua, rêu và rễ cây bị cắt đứt ngay tại điểm ánh sáng chiếu tới. Một cách tinh tế như thể bị cắt bằng dao vậy.
"Không thể nào...."
Tôi thốt lên đầy kinh ngạc và tiến lại gần bức tượng hơn nữa. Khi chỉ còn cách bức tượng khoảng hai mươi bước chân. Ánh mặt trời xuyên qua kẽ hở trên trần hang bỗng trở nên mạnh mẽ hơn lúc nãy, chiếu thẳng vào bức tượng.
Mềm mại như một tấm rèm lụa mỏng, rõ nét như một ánh đèn sân khấu, ngay khoảnh khắc ánh mặt trời trắng xóa xuyên qua kẽ hở trên trần hang rơi xuống đôi bàn tay của bức tượng.
Bên trong hang động tối tăm.... Không, bên trong đại không gian (Đại Công Đồng) rộng lớn hơn cả hội trường học viện nơi tổ chức lễ nhập học, bỗng trở nên sáng rực như thể mặt trời vừa mọc.
"Oa...."
Một cảnh tượng huy hoàng mà tôi chưa từng thấy trong đời. Cảm giác nghẹt thở khác hẳn với lúc lơ lửng trên bầu trời, tôi ngơ ngác nhìn quanh.
Ánh sáng phản chiếu từ trần hang lung linh mỗi khi có gió thổi qua, mang lại cảm giác như đang ở dưới nước, và khi hạ tầm mắt xuống một chút, tôi thấy những bức tranh lộng lẫy mà tôi không thể hình dung nổi chúng được vẽ như thế nào, phủ kín từ trần đến sàn của đại không gian.
"Người phụ nữ trong bức bích họa kia, có phải là cùng một người với bức tượng ở đây không....?"
Khác với bức tượng, vì không được bảo quản tốt nên có những chỗ lớp sơn bị bong tróc hoặc bị mờ đi đến mức khó nhận ra, nhưng nhờ chiếc vương miện nhỏ trên đầu mà tôi có thể biết được nhân vật chính của bức tranh chính là bức tượng này.
Chậm rãi quan sát các bức bích họa, tôi cảm thấy chúng như đang kể về một câu chuyện.
Bức tranh khởi đầu câu chuyện nằm ở phía lối vào nơi tôi vừa chui vào. Trong tranh vẽ một người phụ nữ đứng giữa một kỵ sĩ cầm kiếm và một thường dân cầm hoa.
Người phụ nữ đội vương miện nhỏ, có vẻ nhân vật chính của bức tượng vốn là một thành viên hoàng tộc.
"Được hai người đàn ông cầu hôn, đại loại là vậy sao....?"
Bức tranh tiếp theo ngay bên phải vẽ cảnh người phụ nữ nhìn về hướng khác, còn người thường dân và kỵ sĩ thì cúi đầu.
Và hướng mà cô ấy đang nhìn vẽ cảnh những người dân đang đau khổ vì một thứ gì đó.
[Đó chính là khởi đầu] Sau khi chứng kiến những người dân, những thị dân đang đau khổ, tôi đã từ bỏ việc sống vì một ai đó. Đó là lý do tôi từ chối lời cầu hôn của hai người đàn ông.
Kỵ sĩ và người thường dân hiểu điều đó nên đã tôn trọng tôi. Nhờ vậy tôi có thể sống mà không bị ràng buộc bởi bất kỳ ai, dành cả đời để giúp đỡ các thị dân.
Dù không thể khiến tất cả mọi người đều hạnh phúc, nhưng tôi đã sống với mong muốn ít nhất những người trong tầm tay mình sẽ không phải đau buồn.
[Đã từng hạnh phúc] Dù trong cuộc đời tôi không có cái gọi là "tôi". Nhưng nhờ đó mà các thị dân đã tìm lại được nụ cười, và hòa bình đã ngự trị trên mảnh đất này. Với tôi như vậy là đủ rồi.
[Đã quá chủ quan] Trước mặt tôi xuất hiện một thực thể tà ác khổng lồ không thể kháng cự. Và nó định cướp đi tất cả những gì tôi trân quý.
Đầu tiên nó dẫn quân đội tới làm loạn thế giới. Tiếp theo nó giết hại các thị dân của tôi một cách không nương tay.
Và cả hai người đàn ông đã từng yêu thương tôi....
[Đã tuyệt vọng] Chỉ với sức mình tôi, thực thể đó quá mạnh mẽ. Và quá tàn nhẫn.
Tôi linh cảm khi thấy quân đoàn của nó tràn tới như màn đêm cướp đi ánh sáng.
Rằng nơi đây sẽ là điểm dừng chân cuối cùng của mình.
[Sẽ đứng vững một mình] Cầu nguyện, và lại cầu nguyện. Dù lửa địa ngục bùng cháy bao quanh, dù lưu huỳnh đổ xuống đè nặng, tôi vẫn không ngừng cầu nguyện.
Cuối cùng, khởi nguồn của mọi ác mộng đã đứng trước mặt tôi. Toàn thân nó đẫm máu đỏ tươi, và nó mang đôi mắt rực lửa.
"Hãy từ bỏ đi."
"Giờ ngươi chẳng còn lại gì cả."
"Làm vậy thì có ích gì cho ngươi chứ?"
Nó muốn tôi tự mình gục ngã.
"Ngươi sẽ chết một mình mà chẳng ai hay biết."
"Cái chết của ngươi là một cái chết vô nghĩa chẳng để lại gì cả" Nó không ngừng tuôn ra những lời độc địa để đẩy tôi vào tuyệt vọng.
"Hãy nhìn xem. Những thứ mà ngươi muốn bảo vệ."
"Chẳng ai kỳ vọng vào ngươi cả."
"Nỗ lực của ngươi là vô nghĩa."
Nó mê hoặc đôi mắt tôi, chế giễu đôi tai tôi.
Nhưng tôi không gục ngã.
Bởi tôi biết ngay khoảnh khắc tôi gục ngã, những người phía sau tôi sẽ phải chết. Tôi chỉ lẳng lặng nhắm mắt cầu nguyện.
Dù tôi có chết ở đây cũng chẳng sao. Vì tôi đã chuẩn bị tâm lý rồi.
Dù tôi chẳng còn lại gì cũng tốt. Chỉ cần những người tôi muốn bảo vệ được sống sót, bấy nhiêu đó là đủ rồi.
Dù cái chết của tôi không ai hay biết cũng không sao. Vì họ sẽ không phải đau buồn vì cái chết của tôi.
Tôi đứng đây tuy chỉ có một mình, nhưng không hề cô độc.
[Sẽ vượt qua] Phải chăng lời của cầu nguyện của tôi đã thấu tận trời xanh. Ánh sáng bắt đầu vừa dứt từ giữa những đám mây đen.
Phía sau lưng tôi, ngôi sao mai rực rỡ bắt đầu bùng cháy thiêu rụi kẻ thù.
Bình minh ló rạng bắt đầu xua tan màn đêm.
"Cuối cùng―" Nó thỏa mãn― dư― sụp đổ― phía dưới―
"A."
Ngay khoảnh khắc thu vào tầm mắt bức tranh không còn hình thù gì ngoài những mảnh vỡ, tôi cảm thấy tinh thần vốn đang bị hút vào đâu đó bỗng quay trở lại, toàn thân run rẩy.
Cảm giác tê dại tận đỉnh đầu khiến tôi chớp mắt, nhận ra mình đang nín thở, tôi đổ gục về phía trước và hít một hơi thật sâu.
"Hộc....!!"
Tay chân tê rần. Cảm giác rùng mình như thể vừa đánh mất chính mình trong thoáng chốc khiến mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
"Rốt cuộc, đó là cái gì thế?"
Thứ hiện lên rõ mồn một đó chắc chắn là ký ức của một ai đó, một phần của nó. Có lẽ là ký ức mà bức tượng cầu nguyện phía sau tôi đã để lại.
Những ký ức hỗn độn làm rối bời tâm trí, tôi ngồi thụp xuống đất, dùng tay day day cái đầu đang đau như búa bổ.
Một lúc sau, ánh sáng xuyên qua trần hang yếu dần khiến bên trong đại không gian tối sầm lại, nhờ vậy mà cơn đau đầu cũng dịu đi đôi chút.
"Ư, đau đầu quá...."
Chậm rãi đứng dậy, đầu tôi vẫn còn hơi choáng váng khiến tôi lảo đảo một chút nhưng rồi cũng đứng vững được.
Lại ngơ ngác nhìn quanh, tôi chớp mắt nhìn bức tường đã trở nên tối đen không còn thấy gì nữa.
"Rõ ràng, mình đã thấy gì đó mà...."
Người cầu nguyện, ngôi sao mai, và. Và....
Là gì nhỉ?
Rõ ràng tôi đã thấy gì đó, nhưng thứ còn lại trong đầu chỉ là những mảnh ký ức rời rạc không rõ ý nghĩa.
Càng cố nhớ lại thì ký ức lại càng mờ nhạt đi, tôi thở dài thườn thượt rồi quay đầu lại, ở đó vẫn là bức tượng cầu nguyện lúc nãy.
"Giờ nhìn kỹ mới thấy nó không có mặt."
Không biết là do nước nhỏ xuống từ kẽ hở trên trần hang. Hay chỉ đơn giản là do sự bào mòn của thời gian. Gương mặt của bức tượng cầu nguyện hoàn toàn không thể nhận ra.
Chỉ có thể đoán rằng ở đó từng có một gương mặt vì cái đầu vẫn còn dính trên cổ, còn vị trí đáng lẽ phải có mắt mũi miệng thì chỉ là một hố nước lõm vào mà thôi.
Nhìn bức tượng một lát, tôi nghĩ dù không biết đã bao lâu trôi qua nhưng chắc cũng đã đủ lâu rồi nên có thể ra ngoài được rồi― và quay lưng đi về phía kẽ đá nơi tôi đã chui vào.
Tiến lại gần kẽ đá, tôi chợt thấy việc mình có thể trốn vào không gian này để tránh Griffon dường như là nhờ bức tượng kia, nên tôi dừng bước quay đầu lại.
"Cảm ơn vì đã bảo vệ tôi."
Dĩ nhiên là không có tiếng trả lời nào cả. Cơ thể cũng chẳng thấy nhẹ nhõm hơn hay gì đại loại thế.
Chỉ có tiếng nói của tôi vang vọng một cách trống rỗng bên trong đại không gian.
"Mình đang mong đợi cái gì không biết...."
Gãi đầu một cái, tôi lắc đầu nguầy nguậy rồi lách người chui vào kẽ đá. Giống như lúc vào, cảm giác lồng ngực bị ép chặt khiến tôi nhíu mày.
"Quả nhiên.... Chật quá....!"
Cảm giác như nó còn chật hơn lúc nãy, tôi khó khăn nhích từng bước một thì kẽ đá dần rộng ra.
Đó chính là chỗ lúc nãy con Griffon đã dùng móng vuốt cào cấu.
"Dùng móng vuốt cào nát cả đá. Đúng là quái vật có khác...."
Kết thúc cảm nhận ngắn ngủi, tôi nhanh chóng thoát ra khỏi kẽ đá đã rộng hơn lúc nãy.
"Hù! Thoát ra được rồi!"
Cảm giác hít thở dễ dàng hơn khiến tôi thở phào nhẹ nhõm, rồi vươn vai cho đỡ mỏi.
"Ư ư ư ư―!!"
―!!
Ơ kìa, giọng mình cao thế này từ bao giờ vậy. Đang vươn vai, tôi chớp mắt rồi hạ tay xuống.
Lạ thật. Mình nghe nhầm sao?
Ngay khi suy nghĩ đó vừa lóe lên, "âm thanh đó" lại vang lên lần nữa.
―!!!
Lần này tôi đã nghe rõ mồn một. Âm thanh vang lên từ trên cao, rất cao, chắc chắn là tiếng kêu của Griffon.
"A."
Có vẻ như Griffon là loài có tính cách kiên trì hơn tôi tưởng nhiều.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn