Chương 118: Săn Griffon (1)
Trở Thành Ác Nữ Trong Game · Glodia · 260 chương · ~20 phút đọc · Tạo 14/09/2026
Toàn chương Mất 20 phút kể từ khi xuất phát từ lối vào núi đi dọc theo dòng sông, chúng tôi đã đến được trung lưu của dòng sông.
Đáng lẽ chúng tôi đã phải đến đích từ lâu, nhưng vì địa hình núi non hiểm trở cộng với việc phải quan sát kỹ xung quanh đề phòng Seria bị trôi theo dòng nước nên chúng tôi chỉ mới tới được trung lưu.
Liệu Seria còn sống không? Hay đã bị Griffon bắt giết rồi? Nếu nhìn xa thì vế sau sẽ tốt hơn, nhưng về mặt cá nhân tôi lại mong là vế trước.
Đó không phải là sự chiếm hữu. Thú thật thì mọi thứ trên thế giới này nếu chết đi rồi hồi quy thì tất cả đều trở nên vô nghĩa. Chẳng có gì đáng để nảy sinh lòng chiếm hữu cả.
Đây không phải là lòng chiếm hữu, mà là sự tham lam.... chắc là vậy. Thứ tôi cảm nhận mỗi khi nhìn Seria không phải là "mình muốn thứ này" mà là "tiếc khi để người khác có được".
Phải rồi. Thứ tôi cảm thấy có lòng chiếm hữu không phải là Seria mà ngược lại là....
"...."
Lại nữa rồi. Lại bắt đầu rồi.
Dù đã tự nhủ sẽ không bao giờ gục ngã, đã quyết tâm sẽ trở thành một kẻ ác triệt để để sống sót, vậy mà chỉ cần lơ là một chút là con đê lại bắt đầu rạn nứt.
Liệu tôi sẽ sụp đổ trước, hay tôi sẽ khiến thế giới sụp đổ trước? Nực cười. Chuyện khiến thế giới sụp đổ tôi có thể làm ngay trong hôm nay.
Tôi cũng có thể tẩy não Hermel giống như Sarah, để rồi mặc sức tận hưởng rồi vứt bỏ mà không cần phải trăn trở thế này.
"Charl!"
Nhưng tại sao. Tại sao tôi không thể làm vậy. Không, tại sao tôi lại không làm vậy.
Vẫn chưa tỉnh ngộ sao? Bị đối xử như thế mà vẫn còn mong đợi sao? Nghĩ rằng lần này sẽ khác sao?
Đồ đần. Đồ ngu. Đồ ngốc. Chỉ vì một biến số mang tên Seria xuất hiện mà nghĩ rằng những thứ khác cũng sẽ thay đổi sao? Đến giờ phút này thấy có người yêu thương mình mà thấy thế giới này tươi đẹp sao?
"Haizz...."
Nhìn mái tóc vàng óng ả đang tung bay khi bước đi phía xa trước mặt, tôi lặng lẽ cụp mắt xuống và bước tiếp.
Đáng lẽ tôi phải lập kế hoạch cho tương lai, đối diện với những việc đang xảy ra, chỉ bấy nhiêu thôi đã đủ nhức đầu rồi. Vậy mà ánh mắt cứ vô thức hướng về nơi khác. Suy nghĩ cứ thế đi chệch hướng.
Dù biết là không được nhưng vẫn cứ khao khát. Đó là lý do tôi ghét việc tạo ra thứ gì đó quan trọng. Đó là lý do tôi ghét việc mở lòng.
Chẳng phải đây chính là cảnh tượng một lỗ hổng nhỏ trên con đập làm sụp đổ cả con đập sao.
"― Công nương."
Lặng lẽ quan sát cảnh tượng tâm trí bị chia làm hai đang cắn xé lẫn nhau, tôi thầm thở dài và gạt phăng những suy nghĩ đang hiện lên.
Kể từ lúc đi cùng Hermel tôi đã nghĩ chuyện sẽ thành ra thế này, nhưng dạo gần đây cảm giác đó càng trở nên mãnh liệt hơn.
Thật thảm hại. Thật đấy. Lặng lẽ thở dài và day day trán, tôi nghe thấy giọng nói của một người phụ nữ lần đầu tiên nghe thấy ngay bên cạnh.
"Công nữ Charlotte."
"Ư hự."
Vì mải mê suy nghĩ nên tôi vô thức giật mình run rẩy nhìn sang bên cạnh, và chạm mắt với một kỵ sĩ đang vác Halberd trên vai bước đi.
Hóa ra người này là phụ nữ.
"A, tôi xin lỗi. Tôi không định làm cô giật mình đâu...."
"Không sao đâu. Chỉ là tôi đang mải suy nghĩ nên mới giật mình thôi. Vậy thì...."
Người kỵ sĩ nâng mặt nạ bảo hộ (Visor) lên và khẽ cúi chào.
"Remois. Tôi là Remois Elin."
Tôi mỉm cười nhẹ với Remois đang cúi đầu.
"Đó không phải lỗi của Elin đâu."
"Cô có thể gọi tôi là Remois cho thoải mái ạ. Vì địa vị của Công nữ cao hơn chúng tôi rất nhiều, lại còn là bạn thân của Vương nữ nữa."
"Hì hì, vậy tôi sẽ gọi cô là Remois cho thoải mái nhé. Vậy, cô gọi tôi có việc gì không?"
Cô ấy khẽ nâng cây Halberd đang vác trên vai lên rồi hạ xuống, mỉm cười nhẹ.
"Vì đây là lần đầu tiên tôi gặp một người phụ nữ sử dụng Halberd giống mình đấy ạ. Nên tôi đã mạo muội tiến lại gần trước thế này. Hì hì...."
Gãi gãi gò má lộ ra khi nâng mặt nạ lên, cô ấy nở một nụ cười kỳ lạ như thể thấy mình thật không phải phép.
"A a. Tôi hiểu cảm giác đó mà. Vì vũ khí thuộc hệ Polearm hơi quá sức đối với phụ nữ mà."
"Đúng vậy ạ. So với các loại vũ khí lạnh khác thì nó khó giữ trọng tâm và khó điều khiển hơn. Chà.... Thực ra lý do lớn nhất là vì ít phụ nữ thực sự muốn sử dụng vũ khí lạnh một cách bài bản thôi ạ."
Gật đầu trước lời nói pha chút thở dài của Remois, thấy tôi gật đầu, cô ấy mỉm cười nhẹ và nhìn vào cây Halberd tôi đang cầm.
"Công nữ Charlotte đã luyện tập Halberd được bao lâu rồi ạ?"
"Ưm.... Chắc cũng sắp được một năm rồi."
"Cô luyện tập không lâu như tôi tưởng nhỉ....?"
Cô ấy chớp mắt nhìn tôi đầy ngạc nhiên.
"Có vấn đề gì sao?"
"Dạ? A, không ạ. Hoàn toàn không! Chỉ là tôi ngạc nhiên vì cô quá hoàn hảo thôi ạ."
"Tôi còn chưa sử dụng Halberd mà, sao cô biết được?"
"Hì hì hì, không phải khoe khoang đâu nhưng tôi đã luyện tập Halberd suốt 20 năm rồi ạ. Nên nếu là đối thủ cầm Halberd, tôi có thể đại khái biết được họ đang ở cảnh giới nào mà không cần thấy họ vung vũ khí. Một cơ thể không bị lệch trọng tâm ngay cả khi bước đi, cán thương không hề rung lắc, và cả―" Nói về Halberd một hồi lâu, cô ấy bỗng im bặt rồi lẳng lặng hạ mặt nạ xuống.
".... Tôi xin lỗi. Cứ hễ bắt đầu nói về Halberd là tôi lại không kiềm chế được."
"Hì hì, không sao đâu. Nhờ cô mà tôi thấy bớt căng thẳng hơn rồi đấy."
Khi tôi mỉm cười nói vậy, cô ấy nhìn tôi một lát rồi gãi gáy.
"Hóa ra cô đã thấu thị hết rồi sao."
"Không phải thấu thị hết đâu. Chỉ là khi trò chuyện tôi cảm thấy như vậy thôi."
"Hì hì.... Tôi vẫn còn kém cỏi quá. Nhưng thật mừng vì cô đã bớt căng thẳng."
Cô ấy cúi đầu hài lòng rồi lùi lại phía sau, cùng lúc đó Hermel, người mà tôi tưởng đã đi trước một đoạn xa, bỗng chạy huỳnh huỵch về phía tôi.
À, hóa ra không phải cô ấy lùi lại vì cuộc trò chuyện kết thúc. Mà là vì thấy Hermel đến nên mới bỏ chạy.
Đáng yêu thế này mà sao lại bỏ chạy nhỉ.
"Lại bắt đầu rồi."
Ngay khi thấy Hermel, những suy nghĩ vẩn vơ lại phản xạ hiện lên, tôi gạt chúng sang một góc.
Chạy đến bên cạnh tôi, Hermel liếc nhìn ra phía sau một cái rồi đứng cạnh tôi.
"Hai người nói chuyện gì thế?"
"Hửm?"
"Không, thì.... Ta chỉ thắc mắc hai người nói chuyện gì mà vui vẻ thế thôi."
Hermel nói như thể không có gì to tát, nhưng lại bĩu môi nhìn đi chỗ khác.
.... Cảm xúc thật lẫn lộn.
Ngập ngừng một lát, tôi mỉm cười nhẹ và xoa đầu Hermel.
"Vì ngày nào tôi cũng nói chuyện với Hermel rồi, nên hôm nay hãy bỏ qua đi nhé."
"Cũng không hẳn! Cũng không hẳn là.... ta ghen đâu nhé."
Nhìn dáng vẻ đỏ mặt của Hermel, tôi vừa định cười thì bỗng cảm thấy có gì đó là lạ, tôi dừng bước và ngước nhìn lên bầu trời.
"Sao thế? Cậu thấy gì à?"
"Không. Chỉ là cảm giác không tốt lắm."
Tuy tôi không phải hạng người tin vào trực giác, nhưng thực sự cảm giác rất tệ.
Cảm giác như có thứ gì đó sắp nhảy xổ ra, tôi ngước nhìn lên trời thì thấy từ xa có một bóng đen đang bay lượn vòng tròn.
Dựa vào việc nó bay ở độ cao đó và vị trí hiện tại, có thể coi bóng đen đó là của Griffon.
Nhưng lạ là dù cảm giác không tốt, nhưng bóng đen lọt vào mắt chỉ có một.
"Này, em có thấy bóng đen kia không?"
"Ừ. Thấy chứ."
"Griffon thường không bay lượn vòng tròn một chỗ như thế đúng không?"
"Đúng vậy. Bay lượn vòng tròn thế kia thường là khi đã nhắm trúng con mồi hoặc...."
Khi cảnh giác với kẻ xâm nhập.
"Cá nhân ta thì mong là vế trước hơn. Vì như thế nghĩa là cái cô Seria gì đó đang ở đó."
"Tôi cũng vừa nghĩ giống em đấy."
Đây là tổ của Griffon. Một dãy núi nơi lũ Griffon chiếm cứ và sinh sống theo bầy đàn chứ không phải chỉ có một con đơn lẻ.
Trong trường hợp vế trước, chúng ta chỉ cần nhanh chóng di chuyển cứu Seria rồi xử lý một hai con Griffon đuổi theo là xong chuyện.
Nhưng nếu là vế sau thì sao?
Vì cả hai chúng tôi đều biết chuyện kinh khủng gì sẽ xảy ra trong trường hợp vế sau, nên chúng tôi tạm dừng di chuyển và quan sát thái độ của con Griffon.
―!!
Cùng với tiếng kêu xé lòng, bóng đen của con Griffon lao thẳng xuống theo chiều thẳng đứng. Thật may mắn là tình hình không phải là tệ nhất.
Ngược lại, đó là tình huống tốt nhất. Vì chúng tôi đã có thể xác nhận được Seria đang ở đâu.
"Nghĩa là Seria đang ở đó."
"Ừ. Đi thôi."
Vì đã xác định được vị trí của Seria và con Griffon cũng đã bắt đầu hành động, chúng tôi quyết định không trì hoãn thêm nữa mà định đi ngược dòng sông lên ngay lập tức.
Nhưng đúng lúc đó.
"Khoan đã! Dừng lại một chút!"
Carter đang dẫn đầu bỗng dừng khựng lại và hô lớn.
"Có vẻ như chúng ta đã không tránh khỏi tình huống tồi tệ nhất rồi."
Anh ta nói đoạn rút kiếm ra, tôi ngước nhìn lên bầu trời.
Và ở đó, có những bóng đen của lũ Griffon đang vỗ đôi cánh khổng lồ lượn lờ quanh chúng tôi.
"Một, hai, ba.... Khốn kiếp. Rốt cuộc là bao nhiêu con thế này....!"
Hơn nữa số lượng còn nhiều đến mức lấp kín cả bầu trời.
"Phải rồi.... Chẳng có luật nào bảo chỉ một trong hai trường hợp xảy ra cả...."
Bởi vì đây không phải là thế giới trong trò chơi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn