Chương 107: Phương hướng
Em trai của dũng sĩ chỉ có thể u uất · Glodia · 506 chương · ~22 phút đọc · Tạo 23/08/2026
Toàn chương Trên đường quay về học viện, tôi chìm đắm trong đủ loại suy nghĩ.
Tại sao tôi lại xuyên không vào cuốn tiểu thuyết do chính mình viết ra chứ? Thậm chí còn không phải là nhân vật chính, mà là một nhân vật quần chúng, một vật tế thần như Ross.
Bất chợt, cuộc sống trước đây của tôi hiện về.
Nếu thời gian ở đây trôi cùng nhịp với thế giới cũ, liệu có ai đang tìm kiếm tôi không?
Tôi nở một nụ cười khổ rồi lắc đầu.
Cái số không có duyên với cha mẹ thì ở đây hay ở thế giới cũ cũng đều giống nhau cả thôi.
Người mẹ vốn chẳng muốn nhìn mặt tôi, chắc giờ đang sống hạnh phúc bên gã nhân tình của bà ta rồi.
Liệu những đồ đạc trong căn phòng trọ của tôi đã bị vứt bỏ hết chưa? Đó đều là những món đồ tôi rất trân quý.
Cả món quà cũ kỹ mà cha, à không, người đàn ông đó tặng, chắc vẫn còn nằm nguyên trong hộp chưa bóc vỏ.
Nhìn thấy bóng dáng học viện từ xa, tôi dừng bước đứng nhìn. Nếu cứ thế quay lưng bỏ chạy thì sẽ ra sao nhỉ?
Bỏ lại tất cả những kỷ niệm và mối quan hệ đã dày công xây dựng bấy lâu nay, trốn chạy một cách vô trách nhiệm.
Làm như vậy thì sẽ chẳng còn chuyện gì mệt mỏi nữa, và mạng sống của tôi cũng sẽ không gặp nguy hiểm trong vài năm tới.
Dùng những thông tin về tương lai, tôi có thể sống thong dong hưởng lạc trong khi Roel giải cứu thế giới.
Nếu từ bỏ, tôi sẽ chẳng cần phải nỗ lực làm gì nữa.
Trên con phố bóng tối đang bủa vây, hôm nay ngay cả những vì sao cũng bị bầu trời che giấu.
Tôi bước những bước chân nặng nề. Không phải quay lưng lại, mà là hướng về phía học viện.
Tôi không bỏ chạy. Không, đúng hơn là tôi không thể bỏ chạy.
Vì vốn dĩ tôi là một kẻ nhát gan mà.
Một người vụng về trong các mối quan hệ và thấy khó khăn khi đối xử với người khác.
Một kẻ nhát gan luôn thấy bất an khi nhận quà và lo lắng không biết phải đáp lễ thế nào.
Vì vậy tôi buộc phải bước tiếp. Những người bạn tôi đã có được ở học viện. Những cảm xúc mới mẻ tôi đã trải nghiệm, những kỷ niệm quý giá.
Những thứ đó trở thành động lực thúc đẩy tôi tiến bước.
Bởi nếu tôi bỏ chạy, tất cả chúng sẽ vỡ vụn và tan biến một cách hư ảo vào miền ký ức.
Để ngăn chặn câu chuyện bi kịch vốn được tạo ra để thúc đẩy sự trưởng thành của nhân vật chính, dồn anh ta vào tình cảnh thảm khốc.
Nghiệp chướng, nhân quả, vận mệnh. Tôi không thể trốn chạy khỏi những thứ đó.
Bước đi như đang chạy trốn khỏi bóng tối đang bủa vây, nhưng chẳng được bao lâu, tôi lại buộc phải dừng bước.
Không biết từ lúc nào, Luna đã đứng đó trước cổng chính như một lẽ đương nhiên.
Nhìn dáng vẻ Luna đang đứng lặng lẽ ngước nhìn bầu trời không một ánh sao như đang đợi mình, một cảm xúc kỳ lạ trỗi dậy trong góc khuất tâm hồn tôi.
Tôi lại bắt đầu bước đi.
Khác với lúc nãy, bước chân tôi giờ đây nhẹ bẫng. Cùng với một nụ cười.
Ngày hôm sau.
Chỉ cần học hết tuần sau nữa là kỳ nghỉ hè dài ngày của học viện sẽ tới. Có lẽ vì vậy, hoặc vì kỳ nghỉ dài ba ngày vừa rồi, mà bầu không khí trong học viện có chút buông lơi so với lúc đầu.
Kỳ nghỉ hè kéo dài hai tháng, vốn được tạo ra để tăng số lượng minh họa nhóm mặc đồ bơi và kéo dài nội dung khi Roel cùng các nữ chính đi chơi biển.
Trong suốt năm thứ hai khi Roel bồi đắp tình cảm với các nữ chính, tôi phải không ngừng trưởng thành. Khoảnh khắc Roel lên năm thứ ba, mọi biến cố sẽ dồn dập ập đến như bão táp.
"Trong kỳ nghỉ mình sẽ về nhà. Còn các cậu thì sao?"
Aria nằm dài trên sofa phòng câu lạc bộ, vừa ăn bánh vừa hỏi.
"Tôi cũng phải về nhà thôi, để còn nhận tiền học phí thì trong kỳ nghỉ phải nỗ lực lấy lòng gia đình chứ."
Kane nhíu mày thở dài trả lời.
"Tôi cũng dự định về nhà. Tôi sẽ cùng chị gái nhận sự huấn luyện từ cha."
Đa số học sinh đều về nhà trong kỳ nghỉ giống như Lakar. Đây là học viện tập hợp những tài năng hàng đầu đại lục.
Trừ khi là thiên tài bẩm sinh, còn không thì tài năng muốn nở rộ đều cần sự hỗ trợ. Và hầu hết học sinh học viện đều là quý tộc.
Vì đứa con yêu quý, và vì gia tộc, những linh dược chất lượng chắc chắn đang đợi họ trở về nhà.
"Em cũng... sẽ về nhà thăm cha mẹ ạ."
Nghe Luna nói, tôi nở nụ cười khổ. Dù đã nghe Luna nói trước rồi, nhưng cảm giác tiếc nuối đọng lại trong lòng là điều không thể tránh khỏi.
Bởi vì tôi yêu Luna đến nhường ấy mà.
"Còn cậu thì sao, Ross?"
Thấy tôi im lặng uống cà phê, Aria tò mò nhìn tôi.
"Phải có ai đó trông coi phòng câu lạc bộ chứ."
Tôi không nghĩ cha mẹ Ross sẽ chào đón mình trở về. Dù sao tôi cũng chẳng có ý định về nhà nghỉ ngơi. Với thân phận hiện tại, tôi càng phải nỗ lực hơn nữa để bù đắp cho sự tụt hậu của mình.
"Kỳ nghỉ cũng dài, hay là chúng ta cùng nhau đi du lịch đi? Đến nhà mình cũng được nè! Chỗ mình là khu nghỉ dưỡng nên có nhiều thứ để chơi lắm!"
Aria nói với nụ cười hạnh phúc khi nghĩ đến chuyện đi chơi.
"Tôi tán thành. Nếu là trước khi kết thúc kỳ nghỉ thì được."
"Lúc đó tôi cũng huấn luyện xong rồi nên chắc là ổn thôi."
Lakar bồi thêm vào lời của Kane.
"Em cũng thích ạ."
Trước sự tán thành của Luna, tôi cũng gật đầu. Tôi không muốn làm hỏng bầu không khí, vả lại tôi cũng nghĩ mình cần được nghỉ ngơi.
Trong lúc Aria đang phấn khích đứng dậy khỏi sofa để lập kế hoạch lên giấy trước sự đồng ý của mọi người, thì có tiếng gõ cửa phòng câu lạc bộ.
Đó là một tiếng động nhỏ, và vì các thành viên đang mải mê góp ý cho kế hoạch của Aria nên tôi đã đứng dậy ra mở cửa.
Mở cửa ra, trước mắt tôi là một nữ sinh lạ mặt với diện mạo giản dị.
Vì vậy, thứ nổi bật nhất chính là mái tóc vàng óng được cắt bằng ngang vai.
Nhận ra chiếc nơ trên áo của nữ sinh đang cúi đầu chào biểu thị là sinh viên năm hai, tôi cũng cúi đầu chào lại.
"Chào em. Chị là Finn. Chị đến từ hội học sinh. Chị tìm Ross, thủ khoa khoa Chiến đấu năm nhất."
Học viện Siêu Việt cũng có hội học sinh. Không phải thứ gì đó quá to tát, họ chỉ đóng vai trò trung gian giữa giáo sư và sinh viên. Giống như trợ giảng làm đủ thứ việc vặt vậy.
Cũng có hội trưởng hội học sinh do sinh viên bầu ra, nhưng trong tiểu thuyết chỉ nhắc đến danh xưng hội trưởng chứ tôi không đặt tên. Cũng chẳng có hoạt động gì nổi bật.
"Em là Ross đây ạ."
Finn gật đầu, hỏi bằng giọng hành chính.
"Em đã viết xong phiếu nguyện vọng chưa?"
Trước câu hỏi đó, tôi lập tức lấy hai lá phiếu nguyện vọng trong túi ra đưa cho chị ấy.
Trên phiếu nguyện vọng ghi rõ mong muốn được dời khỏi ký túc xá khoa Chiến đấu để sống tại phòng câu lạc bộ, và mong muốn Aria trở thành đệ tử của giáo sư Leora.
Nhận lấy phiếu nguyện vọng, Finn cúi đầu chào lần nữa rồi rảo bước rời đi sau khi xong việc.
Ngày hôm sau, tiền bối Finn lại gõ cửa phòng câu lạc bộ.
"Đây là kết quả sử dụng phiếu nguyện vọng. Chị xin phép..."
Nhận lấy tờ kết quả, tôi cúi đầu chào tiền bối đang rời đi rồi kiểm tra nội dung.
Trên đó ghi ngắn gọn [Cho phép sử dụng nguyện vọng - Nelson].
Aria vốn đã nhận được sự đồng ý của giáo sư Leora, còn tôi cũng là thủ khoa khoa Chiến đấu và á khoa năm nhất, nên việc cho phép diễn ra khá dễ dàng.
Tôi đặt tờ kết quả lên mặt Aria đang nằm ngủ gật trên sofa, rồi hướng về phía ký túc xá khoa Chiến đấu.
Tôi dọn dẹp chiếc giường mình vẫn hay nằm, cho những đồ đạc còn lại vào Kho Không Gian.
Thấy tôi dọn giường, những người bạn cùng phòng nhìn tôi với ánh mắt thắc mắc, nhưng vì mối quan hệ giữa chúng tôi khá ngượng ngùng nên họ không dễ dàng bắt chuyện.
Tôi cũng chẳng thấy cần thiết phải giải thích gì thêm.
Khi rời khỏi tòa nhà ký túc xá để quay lại phòng câu lạc bộ, tôi tình cờ chạm mặt Roel đang quay về ký túc xá.
Chạm mắt với tôi, ánh mắt Roel thoáng dao động, nhưng rồi anh ta vờ như không thấy tôi và lặng lẽ đi ngang qua.
Định bụng nói chuyện về Bella, nhưng trước thái độ đó của Roel, tôi chỉ biết nở một nụ cười khổ. Roel vốn là người luôn lao đến chỗ tôi như một chú chó lớn, vẫy cái đuôi vô hình một cách nhiệt tình mỗi khi nhìn thấy tôi.
Có vẻ như Roel định thực hiện nghiêm túc lời thỉnh cầu hãy biến khỏi cuộc đời tôi của mình rồi.
Tuần này trôi qua nhanh hơn tôi tưởng. Không hẳn vì thứ Hai được nghỉ nên cảm thấy vậy, mà là vì việc xây nhà trên đảo hoang quá vất vả.
Ban đầu tôi chỉ định xây một nơi đơn giản để ngủ, nhưng khi Aria bắt đầu tò mò xen vào, rồi Lakar và Luna cũng đưa ra ý kiến, thì mọi chuyện dần trở nên to tát hơn.
Kết quả là thay vì một túp lều nhỏ như kế hoạch ban đầu, nó đã trở thành việc xây dựng một căn cứ bí mật của riêng chúng tôi, nơi cả nhóm có thể cùng nhau tận hưởng những ngày cuối tuần trên đảo hoang.
Vì lý do đó mà Aria và Luna cũng góp sức vào việc xây nhà.
Các thành viên bảo rằng sau này họ cũng định dùng phiếu nguyện vọng để sống ở đây, nên họ còn định làm cả phòng riêng cho mỗi người giống như tôi.
Nhờ bản thiết kế mà Kane đã dày công thực hiện cùng ma pháp của Aria và Luna, việc xây nhà diễn ra nhanh hơn dự kiến. Chưa đầy một tuần mà cảm giác đã hoàn thành được 40% rồi.
Lakar dùng đôi bàn tay rắn chắc chặt gỗ, đóng đinh để làm móng, còn tôi cùng Kane lắp đặt nhà vệ sinh và bồn tắm tạo bọt (theo yêu cầu mãnh liệt của Aria).
Luna luôn túc trực bên cạnh tôi với những dụng cụ trên tay, cố gắng giúp đỡ dù chỉ là một chút, còn Aria thì... nhiệt tình chạy nhảy xung quanh.
Đến giờ tối, tất cả chúng tôi cùng rời học viện đi ăn ngoài. Phần vì cơ thể mệt mỏi không muốn nấu nướng, phần vì nếu chỉ ăn ở nhà ăn thì thấy hơi hụt hẫng, nên cả nhóm đã cùng nhau ra ngoài.
Trong lúc đang tận hưởng thời gian vui vẻ với bia mật ong và những miếng bít tết ngon lành, tôi bỗng khựng lại, đặt nĩa xuống với khuôn mặt đanh lại trước giọng nói vang lên trong đầu.
"Bella đang gặp nguy hiểm."
Đó là giọng nói của Estelle, người mà tôi đã nhờ giám sát Bella.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn