Chương 83: Ngoại truyện: Trong gió hạ bập bùng, hai đóa bách hợp tóe lửa 1
Utakata ni Kami wa Madoromu · Pard2749 · 140 chương · ~43 phút đọc · Tạo 18/09/2026
Vol 4: Kế thừa nguyện ước ngày xưa, hãy thắp lên ý chí hỡi thiếu niên ── Cuối tháng Tám, Châu Ou, thủ đô Tenryou.
Vào lúc sáng sớm, tại Học viện Thiên Lãnh vừa kết thúc kỳ nghỉ hè, con em của các gia tộc quyền thế từ khắp các Châu tụ hội về, nối đuôi nhau năm ba bước qua cổng chính của học viện.
Bây giờ là 7 giờ. Nghe có vẻ bất ngờ, nhưng những người bước qua cổng chính vào giờ này chỉ là những Hoa tộc bình thường.
Bởi lẽ, con em của các gia tộc võ quan đã say sưa luyện võ buổi sáng từ khi mặt trời còn chưa ló rạng.
Những lời chào hỏi trao nhau như "Xin chào" và "Chào buổi sáng" cất lên đầy sinh khí, như thể đang ganh đua xem ai được giáo dưỡng tốt hơn.
Rảo bước trên đại lộ phô bày trọn vẹn nét cổ kính thanh lịch của thủ đô là hình ảnh những nam sinh trong bộ đồng phục cổ cọp cắt may tỉ mỉ và các nữ sinh trong bộ đồng phục thủy thủ.
Ở một góc của đại lộ ấy, Kuhouin Tsuguho - người kế vị nhà Kuhouin - đang dẫn đầu rảo bước cùng hai cận thần thân tín nhất là Nabari Kazune và Niikawa Natsu.
Dù cô đang khoác lên nụ cười giả lả, nhưng đâu đó vẫn toát ra bầu không khí nghiêm trọng.
Các học sinh xung quanh dường như cũng nhận ra điều đó, chỉ chào hỏi qua loa rồi dạt sang hai bên đường.
「... Ừm. Tại sao tôi lại đang đi sánh vai cùng Tsuguho-sama thế này? 」 Từ bên cạnh nhóm người đó, Rindou Saki ngập ngừng lên tiếng.
Sớm muộn gì cũng phải gả đi nhà khác, Saki hoàn toàn có khả năng bị loại khỏi Bát Gia. ──Thế nhưng tại sao, cô lại đang trò chuyện thân thiết với Kuhouin Tsuguho?
「Tại sao ư... Cô đã kề vai sát cánh cùng Akira-san ở Ootsu mà, đúng chứ? Tôi vẫn chưa được nghe chi tiết chuyện đó đâu.... Hơn nữa, với người chúng ta sắp gặp tới đây, việc lộ diện cũng rất cần thiết. 」
「........................ Vâng. 」 Tuy nhiên, lời phản bác của Saki bị gạt đi không thương tiếc, thứ đáp lại cô chỉ là nụ cười mỉm của Tsuguho.
Trước sự tuyệt tình đó, cô xịu vai rầu rĩ, đưa mắt nhìn chếch sang hướng khác.
Nơi tầm nhìn lướt qua, người bạn Asari Kiyoko bắt gặp ánh mắt Saki.
Gặp lại sau bao ngày, Kiyoko định giơ tay vẫy chào Saki, Nhưng khi nhìn thấy nhân vật tầm cỡ đi cạnh cô, nhỏ liền vội vã chuyển hướng vẫy tay sang tận đẩu tận đâu.
──Đồ phản bội.
Nghiến răng trong thế cô lập không người viện trợ, cô vẫn phải tự thuyết phục bản thân rằng mình cần tiếp tục trò chuyện với Tsuguho.
「Thôi được rồi. Tôi cũng có chuyện muốn hỏi Tsuguho-sama. ──Thông tin nghe được ngày hôm qua, là sự thật phải không? 」
「Đúng vậy. Lấy danh dự của nhà Kuhouin ra đảm bảo. 」 ──Nếu đi cùng ngự liệt xa, cô có thể đến thẳng thủ đô mà chẳng mất công chờ đợi đâu.
Lẽ ra mình không nên lung lay trước những lời đường mật như thế. Nhờ vậy mà dù có đến nhanh thật, nhưng lại phải trải qua mấy ngày đứng ngồi không yên.
Vừa tự hứa với lòng tuyệt đối sẽ không để bị dụ dỗ bởi những lời ngon ngọt nữa, cô vừa sắp xếp lại sự thật về Akira mà mình nghe được trên đường đi.
Bát Gia của Châu Kokuten. Mà lại còn là sai lầm vô tiền khoáng hậu do gia tộc Ugetsu, đệ nhất Bát Gia lừng danh thiên hạ gây ra.
「Biết là thất lễ khi nghi ngờ Tsuguho-sama, nhưng tôi vẫn không thể tin nổi. Nhà Ugetsu đó rốt cuộc đang nghĩ cái quái gì vậy? 」
「E rằng chẳng nghĩ gì cả. Dù chỉ là chứng cứ hoàn cảnh, nhưng việc khế ước Thần đại bị thất truyền chắc chắn là sự thật. Xét theo tình hình hiện tại của Châu Kokuten, có lẽ nhà Giouin cũng chỉ mới biết ngọn ngành sự việc vào tháng trước thôi. 」 Kẻ vô tinh linh. Nếu để tóm gọn về Thần Vô Ngự Tọa, chỉ một cụm từ đó là đủ.
Trái ngược với đặc điểm nhạt nhòa ấy, tầm quan trọng của sự tồn tại đó lại cao ngất ngưỡng không thấy đỉnh.
Bởi lẽ, nhân tài có khả năng dung chứa Thần Trụ và hiển hiện thần ý xuống trần thế, làm sao có thể tìm được kẻ thứ hai thay thế.
Làm thất truyền khế ước Thần đại và trục xuất Thần Vô Ngự Tọa. Chẳng cần nói cũng mường tượng được sự hỗn loạn của nhà Giouin trước sai lầm tày trời do gia tộc Ugetsu có bề dày lịch sử và lòng trung thành sâu sắc gây ra.
Mở ra đằng sau cánh cổng chính là những dãy phòng học đối xứng hai bên.
Lấy câu "Nam nữ bảy tuổi không ngồi chung chiếu" làm kim chỉ nam, Học viện Thiên Lãnh đúng như vậy, phân chia rõ ràng khu học xá của nam và nữ thành hai phần riêng biệt.
Hai dãy nhà như hình phản chiếu qua gương phía trước chính là Tả Phủ Xá của Nam học bộ và Hữu Phủ Xá của Nữ học bộ.
"Xin chào" và "Chào buổi sáng". Cùng với những lời chào được lặp đi lặp lại, hai màu áo đồng phục cổ cọp và đồng phục thủy thủ tách biệt nhau, khuất dần vào khu học xá của mỗi bên.
Dù mới chỉ vài tháng, nhưng con đường này đã trở nên quen thuộc. Theo dòng nữ sinh, nhóm của Saki cũng rảo bước về phía Hữu Phủ Xá.
──Uwaaaahhh!!
Đúng lúc đó, một tiếng gầm dũng mãnh vang lên, kéo theo sau là những tiếng hò reo inh ỏi của các thiếu nữ làm nền.
Bất giác hướng ánh mắt nhìn sang, đập vào mắt là bóng lưng của đám đông thiếu nữ đang bu quanh Luyện Võ Quán.
Những tiếng hô uy dũng vang lên không thua kém tiếng trúc kiếm va chạm vào nhau. Có vẻ như các nam sinh đang tổ chức đấu tập để hâm nóng cơ thể sau kỳ nghỉ.
Thẫn thờ nhìn tiếng hò reo ồn ào của đám thiếu nữ vô tư lự, ──Khóe mắt Saki giật giật.
Thấp thoáng qua hàng dài các thục nữ, cô thấy được bóng lưng của Ugetsu Souma.
「... Ái chà. Nội bộ nhà Ugetsu chắc đang rối ren lắm, thế mà vẫn có tâm trạng đến học viện cơ à? ──Hay là vì muốn vớt vát lại mối quan hệ với nhà Giouin? 」 Chà, làm gì có chuyện đó. Lời độc thoại châm biếm của Tsuguho tan vào hư không, chẳng nhắm cụ thể vào một ai.
Việc long mạch thủy khí nối dài từ Châu Kokuten bắt đầu có chướng khí rõ rệt hòa lẫn vào mới chỉ xảy ra dạo gần đây. Lời đồn về việc tình hình không có dấu hiệu khởi sắc mà chỉ không ngừng tồi tệ đi đã bắt đầu râm ran qua miệng các Âm dương sư.
「Tsuguho-sama. Cậu ta, liệu có hiểu được mức độ nghiêm trọng của sự việc không vậy? 」
「Ai biết được? Nếu chỉ xét theo vốn tri thức của Ugetsu Tenzan, thì dù cậu ta không biết nhục nhã là gì tôi cũng chẳng ngạc nhiên đâu.... A. Có vẻ như Shizumi-sama cũng có cùng suy nghĩ với tôi đấy. 」
「............ Hả? 」 Ngước nhìn Hữu Phủ Xá, Tsuguho lạnh lùng chém đứt sự lo lắng của thiếu nữ không chút thương tình.
Lần theo ánh mắt ấy, Saki nhận ra Giouin Shizumi đang nhìn xuống từ ô cửa sổ tầng hai.
──Hai đóa hoa bung nở tại Nữ học bộ của Học viện Thiên Lãnh, những tồn tại không thể mạo phạm.
Tsuguho, người kế vị nhà Kuhouin, và Shizumi, đương gia hiện tại của nhà Giouin.
Nụ cười mỉm của đóa bách hợp loa kèn mong manh - niềm tự hào của Shizumi, một trong hai đóa hoa ấy.
Xuyên qua khung cửa sổ, nụ cười của cô sắc lẹm, nhìn xuống những tiếng tung hô tại Luyện Võ Quán với sự lạnh lẽo đến thấu xương.
Đóa bách hợp còn lại, Tsuguho, đặt ngón tay lên cằm ra chiều suy nghĩ.
「Tiếp xúc vào buổi trưa có lẽ sẽ tốt hơn. Natsu. Hãy báo lại rằng chiều nay tôi vắng mặt vì có việc bận. Cả Saki-san cũng tính là vắng mặt nhé, ──Kiểu gì cũng sẽ kéo dài cho xem. 」
「A, ừm. Tôi thì... 」
「Tôi đã nói lúc nãy rồi, việc lộ diện là rất cần thiết. Hơn nữa, với tư cách là người hướng dẫn, Saki-san - người gắn bó với Akira-san lâu nhất - kiểu gì cũng không thoát khỏi mũi dùi của nhà Giouin đâu. 」
「........................................ Vâng. 」 Dù việc trở thành người hướng dẫn là sắc chỉ từ nhà Kuhouin, nhưng bị lôi kéo vào một cách đường hoàng thế này thì cô cũng chẳng biết phàn nàn vào đâu.
Hơn nữa, về cách đối xử với Akira, cô cũng có vài điều muốn nói với cả Tsuguho lẫn Shizumi.
Dù không công khai, nhưng Saki vẫn đang mang thân phận là người hướng dẫn của Akira.
Trong mắt cô, mặc dù mang mối quan hệ hôn ước, cả hai người bọn họ dường như đều đang khá hạn chế tiếp xúc với Akira.
Không những thế, dường như họ còn đang cố tình né tránh việc gặp mặt cậu.
Dùng Saki làm cái cớ để hậu đãi Akira, rõ ràng ở đó đang diễn ra một mối quan hệ quyền lực nhuốm màu chính trị.
──Hết cách rồi nhỉ.
Bị tước mất chỗ trút sự bất mãn một cách ép buộc, Saki thở dài một tiếng, đành đổi hướng suy nghĩ.
Cô còn chuyện khác muốn hỏi, chẳng rảnh rỗi mà dồn hết tâm trí vào chuyện này.
「Với lại, tôi còn một chuyện nữa muốn hỏi. ──Cái này, khi nào thì mới trả lại cho Niết Bàn Giáo đây? 」 Vẫn mang vẻ mặt bối rối, Saki hạ ánh nhìn xuống chiếc cặp trong tay mình.
Bị buộc ở đó là một chiếc cọc sừng xoắn màu trắng. Hình dáng của Parijata - thần khí của vương quốc Bharata - đang đung đưa cùng chiếc cặp.
Có hai thanh Parijata được thu hồi từ sự kiện ở Ootsu. Thanh được cất giữ tại đền Gennanji đã chuyển vào kho bảo quản của nhà Kuhouin, nhưng không hiểu sao thanh còn lại lại được trả về tay Saki.
Dù không có ý định đối xử tệ bạc với nó, nhưng ngày nào cũng mang theo thần khí của một quốc gia khác bên mình quả thực khiến cô có chút ngần ngại.
「Tôi thấy rất có lỗi với Saki-san, nhưng thứ đó không thể trả lại được đâu. Thanh Parijata đóng vai trò quan trọng trong hiệp ước giao kết với vương quốc Bharata chỉ có thanh cất giữ ở đền Gennanji mà thôi. Nếu việc có một thanh Parijata thứ hai tồn tại ở Takamagahara lộ ra, thì dẫu cho phe ta không nhúng tay vào, vương quốc Bharata cũng buộc phải hành động. 」
「........................ Kẻ bày mưu đã tính toán đến tận mức đó sao? 」 Ký ức của Saki ùa về hình ảnh của gã Cha xứ, kẻ đã tẩu thoát thành công mà không để lộ diện trước mặt họ.
Phải chăng gã đã đinh ninh rằng, dù có vứt bỏ thanh thần khí này lại thì Takamagahara cũng không thể đụng tay vào? Nếu gã thực sự nghĩ vậy, thì quả là một món đạo cụ được chuẩn bị vô cùng chu đáo.
「Không đâu. Tôi đoán e là do hắn không có thời gian để thu hồi. Vào thời điểm đó, đội phòng vệ chỉ có hai lựa chọn: đối phó với 'Thánh giáo Ariadne' hoặc bảo vệ Ootsu. Kế hoạch tác chiến hai mặt trận nằm ngoài dự liệu đã khiến làng Tachitsuki trở nên lỏng lẻo, tạo cơ hội cho chúng cướp Parijata từ đền thờ. Nhìn vào việc giấu thần khí trong khu vực cấm, có lẽ đó là ý đồ của đối phương. 」
「Tôi có thể hỏi lý do cô suy luận như vậy không? 」
「Quân cờ của vương quốc Vancille có thể dùng một lần rồi vứt, nhưng thần khí thì không thể thay thế được. ──Việc phải sớm từ bỏ nó hẳn cũng là một sai số đối với phía bên kia. 」 Nhận ra một sự xác tín khác từ giọng điệu của Tsuguho, Saki đành thu hồi ngọn giáo dù cho thắc mắc vẫn chưa vơi.
Không nói ra, nghĩa là Saki không cần phải biết.
Suy cho cùng, điều đó cũng có nghĩa là nếu Saki biết, sẽ có khả năng dẫn đến rắc rối.
Từ nãy đến giờ, cô đã bị quay mòng mòng vì mục đích riêng của Tứ Viện rồi.
Saki cũng chẳng có đủ can đảm để dính líu thêm vào những tính toán của đám người bề trên kia nữa.
「... Điều đó đâu thể trở thành lý do để tôi phải giữ thanh Parijata này? 」 Nhận ra rồi sao. Không dừng bước về phía Hữu Phủ Xá, Tsuguho mỉm cười đầy tinh nghịch.
Tsuguho hiểu rõ ý định thực sự của Saki là muốn trả lại Parijata.
Một món thần khí mà nếu xử lý không khéo có thể gây ra vấn đề ngoại giao với vương quốc Bharata, thì hiển nhiên chỉ riêng việc cầm nó thôi cũng đã quá sức đối với một học sinh bình thường.
Dẫu vậy, vẫn có hai lý do khiến cô giao Parijata cho Saki giữ.
Trong tình cảnh hiện tại khi mới chỉ nắm được tung tích mờ nhạt của gã Cha xứ, thì việc dùng Saki và món thần khí cô mang theo làm mồi nhử sẽ khiến chúng bận tâm, từ đó hạn chế hành động của chúng.
──Và, còn một lý do nữa.
「Cô có biết biểu tượng do Đại Thần Trụ Sita mà Niết Bàn Giáo tôn thờ cai quản là gì không? 」
「... Không. 」 Dù đã bén rễ ở Takamagahara, nhưng Niết Bàn Giáo - tôn giáo của vương quốc Bharata - đối với một Hoa tộc như Saki vẫn là một giáo lý mờ nhạt.
Mỉm cười trước dáng vẻ ấp úng của Saki, Tsuguho hơi hạ giọng.
「Biểu tượng mà Sita cai quản là Cứu thế, sự cứu rỗi trần thế. Với 28 thanh, đây là thần khí có số lượng nhiều nhất trên thế giới. Parijata, cũng chính là món thần khí thể hiện rõ nhất biểu tượng của Sita.
──Đừng quên. Thần khí, tuy là thứ phân chia từ biểu tượng của Thần Trụ, nhưng không phải là bản thân Thần Trụ đâu. 」 Tiếng lầm bầm của Tsuguho lơ lửng giữa ánh nắng ngập tràn đã in sâu vào tâm trí Saki một khoảng thời gian dài.
Học viện Thiên Lãnh, nơi tụ họp con em được kỳ vọng sẽ dẫn dắt thế hệ tiếp theo từ khắp mọi miền Takamagahara, đương nhiên số ngày cần thiết để trở về của mỗi người cũng khác nhau.
Có lẽ vì vậy mà thời gian bắt đầu các lớp học chính thức được lùi lại khá nhiều, và việc nhóm Tsuguho quay lại Học viện Thiên Lãnh cũng là chuyện của một tuần trước khi các buổi học bình thường bắt đầu.
「Shizumi-sama đã tới tòa nhà trung tâm rồi sao? 」
「Vâng. Cũng đã có người trông thấy ngài ấy, chắc chắn không sai đâu ạ. 」
「... Đây là cuộc hội đàm không muốn gây sự chú ý, chỗ đó thuận tiện thì đúng là vậy nhưng mà... 」 Trên dãy hành lang vắng người qua lại của dãy phòng học. Đáp lại câu hỏi đầy vẻ nghi hoặc của Tsuguho là câu trả lời không chút chần chừ từ Kazune đang đứng hầu phía sau.
Vào buổi xế trưa, sau khi kết thúc suôn sẻ các tiết học sáng chủ yếu tập trung vào việc ôn tập học kỳ trước. Tsuguho và Saki đang tiến về tòa nhà trung tâm của Học viện Thiên Lãnh để tổ chức cuộc hội đàm với Shizumi.
Khu vực đó nằm sát tòa nhà câu lạc bộ - nơi đề cao quyền tự trị của học sinh. Có lẽ vì đây là không gian sử dụng chung cho cả nam và nữ nên đa số là nam sinh lui tới, lẽ ra phải là một nơi không có duyên mấy với một nữ sinh xuất thân từ Tứ Viện.
「............ Không thể chấp nhận được. Rốt cuộc ngài muốn nói có vấn đề gì cơ chứ? 」
「──Vì ngươi không nhận ra điều đó, nên mới không hiểu được sao? 」 Nghe tiếng tranh cãi vọng lại từ phía bên kia cầu thang, Tsuguho nhíu mày.
Một giọng là của Shizumi. Nếu vậy, danh tính người còn lại có thể đoán ra ngay lập tức.
「Ugetsu Souma, có vẻ như cậu ta đang tự rước lấy rắc rối nhỉ. 」
「... Tôi tách họ ra nhé? 」 Sự hèn mọn của thiếu niên từng được ca tụng là chí bảo. Saki - người đã biết rõ ẩn tình phía sau, khẽ buông tiếng thở dài.
Tsuguho lắc đầu bác bỏ lời đề nghị của Natsu - người cận thần không thể chịu đựng thêm.
Nếu một kẻ thứ ba không khéo léo can thiệp vào một cách lộ liễu, có khả năng sẽ khiến tình huống thêm phần rắc rối.
Thở dài một cái. Tsuguho quyết định chen ngang vào giữa hai người họ.
Gia thế của Viện gia hoàn toàn tách biệt so với Bát Gia. Bởi vậy, dù có thất lễ hay cưỡng ép đôi chút thì cô vẫn có thể dễ dàng đẩy lui Souma mà không vướng phải vấn đề gì.
「──Xin lỗi vì đã cắt ngang cuộc trò chuyện. Lâu rồi không gặp, Shizumi-sama. Tôi có chút việc muốn bàn, ngài thấy có tiện không? 」
「Vâng, không sao cả. Chuyện chỉ có vậy thôi, Ugetsu Souma. Lui ra đi. 」
「Không, tôi không thể lui. Chắc ngài cũng biết việc đối xử lạnh nhạt với nhà Ugetsu lần này, dù là nhà Giouin đi chăng nữa, cũng đang bị chỉ trích là quá lạm quyền. Hiện trạng của Châu Kokuten cộng thêm Lễ hội Thần Thường đang đến gần, nếu cứ thế này lòng người rất có thể sẽ rời xa nhà Giouin. 」 Có lẽ do lãnh địa của bản thân đang bị dồn vào đường cùng. Dù Souma đã liều mạng phản bác, nhưng vẫn không thể làm lung lay ánh mắt lạnh lùng của Shizumi.
「Chưa nhận chức sắc gì mà đã dám lớn tiếng với Shizumi-sama sao. Nghe đồn là ưu tú, xem ra mi tự mãn quá rồi đấy. 」
「Dù là đàn chị đi chăng nữa, tôi cũng không nghĩ mình đến mức để kẻ đứng thứ bảy Bát Gia phải xen mồm vào đâu. 」
「Hể. Đệ nhất Bát Gia sủa to gớm nhỉ. Để ta dạy cho mi biết thân biết phận luôn cũng được đấy. 」 Trước lời khiêu khích giễu cợt của Sonomi, Souma liền đáp trả.
Bất chấp sự can thiệp của Tsuguho, bầu không khí căng thẳng vẫn không có dấu hiệu phá vỡ thế giằng co.
Ngay khi cô lo sợ mọi chuyện sẽ cứ thế này mà trở nên tồi tệ hơn,
「──Ya, có vẻ mọi người đang bận rộn nhỉ? 」
「Homare-sama!? 」 Ba người ba vẻ. Một giọng nói phóng khoáng cất lên, hướng về phía bóng lưng của những kẻ đang bối rối vì câu chuyện không thể đi đến đâu.
Bị gọi bất ngờ từ nơi ngoài tầm chú ý, ánh mắt của tất cả mọi người đều hướng về phía sau.
──Một người phụ nữ với mái tóc ngắn tung bay trong gió, nở nụ cười rạng rỡ đang đứng ngay trước tầm mắt họ.
Dẫu Takamagahara đã trải qua một thời gian dài kêu gọi văn minh khai hóa, nhưng việc phụ nữ cắt tóc ngắn vẫn gần như là một điều cấm kỵ.
Một người phụ nữ không màng xấu đẹp, mạnh dạn cắt tóc ngắn như vậy, dù ở Học viện Thiên Lãnh cũng chỉ có duy nhất một người theo học.
Hariin Homare, em gái của Đương gia nhà Hariin hiện tại, đang theo học năm cuối cao trung của học viện.
Dù mái tóc và cách nói chuyện đó khiến các giáo viên phải chau mày, nhưng cô lại là một nữ kiệt từng giữ vị trí xuất sắc nhất trong lịch sử học viện cho đến khi bị Souma phá vỡ.
「... Chị có việc gì sao? 」
「Ừ, tìm Souma-kun đấy. Tôi nghĩ nhà Fuwa đã liên lạc với cậu rồi, bà chị tôi cũng bảo đến nghe chuyện.... Từ lúc làm mẹ, bả trở nên càm ràm kinh khủng. ──Đâu cần phải trút giận lên đầu tôi cơ chứ, nhỉ? 」
「Chờ, chờ một chút đã...! 」 Được chứ? Vừa hỏi lấy lệ, cô vừa mạnh bạo đẩy lưng Souma lôi cậu xuống lầu.
Souma định kháng cự, nhưng trước ánh mắt kiên định của Homare, cậu cũng đành ngậm miệng trong bất đắc dĩ.
Ngay trước khi đi xuống lầu, ánh mắt của cô gái ngoái lại nhìn về phía nhóm Tsuguho.
Nở nụ cười tinh nghịch đầy vẻ châm chọc, cô nháy mắt một cái rồi khuất dần khỏi tầm nhìn.
Cơn bão đi qua. Tình cảnh rắc rối cùng nguyên nhân của nó đã bị mang đi một cách ngoạn mục, để lại hai người của nhà Giouin và Kuhouin với ánh mắt lạc lõng chẳng biết đặt vào đâu.
「... Dù sao thì, cũng nhờ Tsuguho-sama mà tôi thoát được rắc rối. Tôi sẽ báo đáp chuyện này sau. 」 Để xua tan bầu không khí khó xử, Shizumi lên tiếng phá vỡ sự im lặng.
Câu trả lời của Tsuguho cũng không hề tỏ ra đụng chạm.
「Không đâu, xin ngài đừng bận tâm. ──Nhưng mà Ugetsu Souma, tư duy của cậu ta đúng chất Hoa tộc quá nhỉ. Đặt sự chính thống của Hoa tộc lên trên tình nghĩa, quả là giống hệt cha mình. 」
「Đúng vậy. Mối quan hệ với nhà Ugetsu, có lẽ cần phải giải quyết khẩn cấp thôi. 」
「Ara, cũng không đến mức đó đâu. Trọng huyết thống hơn tình nghĩa, đó vốn dĩ là lối suy nghĩ đương nhiên của Hoa tộc mà. 」
「Chuyện đó do nhà Giouin quyết định. ──Vậy nhé. 」 Nuốt lấy bầu không khí ngại ngùng, Shizumi đi lướt qua Tsuguho, tiến về phía cuối hành lang.
──Vì câu nói ném theo sau lưng, bước chân của thiếu nữ khựng lại chỉ sau vài nhịp.
「À đúng rồi. Tôi cũng đã có hôn ước rồi. Hôm nay, tôi muốn báo tin này cho Shizumi-sama biết. 」
「Vậy à,... xin chúc mừng. 」 Tuy đã bị đồn thổi về những lùm xùm của nhà Giouin, nhưng đi châm chọc chuyện vui của người khác cũng không đúng đạo lý.
Không để lộ sự hứng thú, Tsuguho thản nhiên đáp lời.
「Cảm ơn ngài. Thật ra người đó xuất thân là bình dân, nhưng nhà Kuhouin đã nhất quyết nài nỉ. 」
「Bình dân ư? Chắc quá trình tuyển chọn phải rắc rối lắm nhỉ. 」
「Tuyển chọn gì chứ, Aka-sama đã cực kỳ ưng ý người đó mà. 」 Việc dung chứa tinh linh cấp bậc nào, theo thường thức thì hầu hết đều được quyết định bởi huyết thống.
Chuyện chào đón một dân thường vào gia tộc là chuyện tày trời, dù trời đất có đảo lộn cũng không thể nào xảy ra.
Nhưng việc Đại Thần Trụ đã tiến cử, lại được ưu tiên hơn cả những đạo lý mà xã hội loài người vẫn tuân theo.
Và rồi ký ức hiện về một trong những địa điểm từng bị tình nghi là nơi che giấu Akira.
Sự nghi ngờ,
「Nghe bảo người đó vừa đến Karen khoảng 3 năm trước, lại còn là người gốc Châu Kokuten. ──Đúng rồi, nghe nói từng chịu cảnh bị trục xuất ở Tsuzura thì phải. 」 ──Đã biến thành sự thật chắc chắn.
Không một tiếng động, không một nét biểu cảm. Thiếu nữ được mệnh danh là đóa bách hợp loa kèn, hướng họng súng đã rớt mất mọi cảm xúc về phía thiếu nữ được ca tụng là đóa bách hợp Takasago.
「Akira-san,... vẫn sống khỏe mạnh chứ? 」
「Câu chuyện có vẻ sẽ dài đây. Ngài có dư dả thời gian không? 」 Cười mỉm cho qua áp lực từ ánh nhìn rỉ cả thần khí, Tsuguho lảng tránh.
Cơn gió nhẹ của mùa hạ thản nhiên thổi dọc hành lang như thể chẳng liên quan gì đến mình. Hai đóa bách hợp ôm lấy sự bất ổn ngày càng sâu sắc chỉ mặc cho tà áo đồng phục lay động trong làn gió hạ, biến ánh mắt thành đạn lửa, nổ tung thành những tia lửa bắn tóe vào nhau.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn