Chương 35: Chương 4: Số dư của hạnh phúc
Bonjin Tensei no Doryoku Musou · Pard2749 · 60 chương · ~125 phút đọc · Tạo 18/09/2026
Vol 4 Ngày hôm sau hội thao, vì là ngày nghỉ bù nên tôi được ở nhà.
Nếu đám quái vật bông gòn bay lơ lửng giữa lúc chạy tiếp sức kia là sản phẩm của nhà máy, tôi đã định đi thanh tẩy chúng. Tuy nhiên, sau khi các tinh linh thực hiện tìm kiếm, kết quả cho thấy không còn phản ứng nào mới tương tự nữa.
Vậy nên tôi định bụng sẽ dành thời gian luyện tập ma pháp, nhưng mẹ lại bảo: "Hiếm khi Nina-chan cũng ở đây", thế là mẹ đưa tất cả chúng tôi đến công viên giải trí.
- Mọi người đừng để bị lạc nhé.
- Vâng ạ!
Mẹ vừa dặn dò vừa bước qua cổng soát vé.
Bây giờ đã quá trưa, lại là ngày thường nên tôi cứ ngỡ sẽ vắng khách, nhưng ngạc nhiên là có khá nhiều người trông như sinh viên đại học hay học sinh cấp ba. Ngoài ra còn có những gia đình có con nhỏ học tiểu học giống chúng tôi. Có lẽ các trường khác cũng tổ chức hội thao vào ngày hôm qua chăng.
Trong khi suy nghĩ vẩn vơ, tôi đưa mắt quan sát xung quanh công viên.
Đập vào mắt tôi là những trò chơi cảm giác mạnh như tàu lượn siêu tốc hay vòng quay mặt trời khổng lồ. Ở phía xa, tôi còn thấy cả vòng quay ngựa gỗ.
- Chúng ta chơi trò nào trước đây?
- Hina muốn chơi cái kia!
Trước câu hỏi của mẹ, Hina chỉ thẳng tay về phía chiếc đu quay dây văng đang xoay tít ở phía sâu trong công viên.
- Hina phải lớn thêm chút nữa mới đi cái đó được con ạ.
- Không chịu đâu! Giờ con muốn lớn luôn! Anh hai làm con lớn đi!
- Anh nghĩ chuyện đó thì anh hai cũng chịu thua thôi.
Mẹ vừa nói vừa dỗ dành Hina.
Có lẽ ý Hina là muốn tôi dùng "Biến hóa thuộc tính" để kéo dài chiều cao của em ấy. Nhưng đúng như lời mẹ nói, tôi không thể làm được việc tiện lợi như thế. Dù chắc là tôi có thể biến giày của em ấy thành giày đế xuồng được.
Dẫu vậy, có giải thích thì chắc Hina cũng chẳng chịu nghe... Đang mải suy nghĩ thì tôi thấy mẹ chỉ tay về phía vòng quay ngựa gỗ vừa vặn nằm trong tầm mắt.
- Đi ngựa gỗ nhé?
-... Vâng. Con đi cái đó.
Hina gật đầu dù vẻ mặt có chút miễn cưỡng.
- Itsuki và Nina-chan thấy trò đó đầu tiên có được không?
- Vâng, được ạ.
Tôi gật đầu đồng ý, Nina đứng bên cạnh cũng khẽ gật theo. Hôm nay cậu ấy đang ở "chế độ chị lớn". Thế là chúng tôi di chuyển đến xếp hàng chờ vòng quay ngựa gỗ. Phía trước là một nhóm nam sinh viên đại học đang vô cùng phấn khích, vừa cưỡi ngựa vừa chụp ảnh lưu niệm.
Có lẽ họ đi cùng nhóm câu lạc bộ hoặc đồng nghiệp làm thêm.
Ở kiếp trước tôi chẳng tham gia hoạt động nào nên đây cũng chỉ là suy đoán.
Nhìn dáng vẻ náo nhiệt của họ, tôi thầm nghĩ ở kiếp này mình muốn kết giao thật nhiều bạn bè... Không chỉ là bạn học hiện tại, mà ngay cả khi lên cấp hai hay cấp ba, tôi muốn có thêm nhiều bạn hơn nữa. Tuy nhiên, trước mắt phải hoàn thành mục tiêu ở trường tiểu học là "kết bạn với mười người" đã. Còn sáu người nữa...
- Hina muốn ngồi con nào?
- Em thích cái giống xe hơi kia kìa!
- Em không thích ngựa hả?
- Vâng. Cái kia thích hơn!
Tiếng nhạc dừng lại, đám sinh viên bước xuống.
Chúng tôi tiến về phía vòng quay, Hina chạy tót đến chỗ cỗ xe ngựa.
Trong khi đó, tôi và Nina đi về phía những con ngựa gỗ. Khi vừa đặt mông xuống con ngựa bằng nhựa, tôi chợt nhớ lại một chương trình tivi từng xem gần đây.
- Này, Nina-chan.
- Chuyện gì thế?
- Ở bên Anh, cậu đã bao giờ cưỡi ngựa thật chưa?
- Chưa hề. Sao cậu lại nghĩ thế chứ?
- Tại tớ thấy trên tivi...
-... Này Itsuki. Tuy là người ta có dùng ngựa khi chơi Mã cầu (Polo) hay Đi săn (Hunting), nhưng mà...
Trong lúc Nina đang giải thích, tiếng nhạc vang lên và những con ngựa bắt đầu xoay vòng.
Cảnh vật chậm rãi lướt qua trước mắt.
- Chuyện đó giống như việc bảo người Nhật ai cũng mang theo kiếm vậy thôi.
-............
Ý của cậu ấy chắc là "chỉ một bộ phận nhỏ mới cưỡi ngựa", nhưng khổ nỗi nhà tớ có kiếm thật, và nhà Aya cũng thế. Vậy nên tôi chỉ biết im lặng. Những gì cậu ấy nói hoàn toàn đúng, nhưng hoàn cảnh của tôi thì lại là ngoại lệ.
Cứ thế, vòng quay ngựa gỗ xoay vài vòng rồi dừng lại cùng tiếng nhạc. Có vẻ thời gian mỗi lượt chơi không dài như tôi tưởng.
Khi bước xuống, Hina cũng bước ra từ cỗ xe ngựa, vẻ hậm hực lúc nãy đã tan biến như chưa từng tồn tại.
- Vui không Hina?
- Vui lắm ạ! Cái xe ngựa đó nhìn ra ngoài rõ cực kỳ luôn.
Tôi thoáng phân vân không biết đó có thực sự là một ưu điểm không, nhưng với con bé thì chắc là một trải nghiệm tuyệt vời. Tôi nhẹ nhàng xoa đầu Hina.
Theo sự chỉ dẫn của nhân viên để không làm phiền những người đang đợi lượt sau, chúng tôi đi ra ngoài.
Sau đó, cả nhóm phân vân không biết chơi trò gì tiếp theo nên quyết định chọn trò tách xoay ngay gần đó. Vượt qua những vòng xoay tốc độ cao do Hina và một Nina đang đầy hưng phấn tạo ra, trong khi tôi còn đang hơi chóng mặt thì không hiểu sao mẹ vẫn rất tỉnh táo và lên tiếng.
- Ăn nhẹ chút không các con?
- Con muốn ăn!
Người đáp lại đầy năng nổ vẫn là Hina, cô bé vừa cùng Nina xoay tách điên cuồng lúc nãy.
- Còn Nina-chan thì sao?
-... Tớ cũng hơi đói rồi.
- Vậy thì đi ăn nhẹ thôi nào.
Thế là chúng tôi di chuyển đến quầy bán đồ ăn. Tôi định bụng nếu có bánh mì cà ri thì sẽ mua, nhưng ở đây không bán nên tôi chọn bánh Churros giống Nina. Hóa ra công viên giải trí không bán bánh mì cà ri sao. Hơi sốc nhẹ một chút.
Tôi cẩn thận bê đồ uống vừa mua về bàn để không bị đổ rồi ngồi xuống ghế.
Đợi mọi người đông đủ, Nina mới bắt đầu cắn miếng Churros đầu tiên.
- Ngon không?
-... Ừm.
Thấy cậu ấy gật đầu, tôi cũng đưa bánh lên miệng.
Kiếp trước tôi chưa có cơ hội ăn nên đây là lần đầu tiên. Không biết vị nó thế nào nhỉ... Tôi vừa nghĩ vừa cắn một miếng. Nhai chậm rãi. Vị của nó khá giống bánh Donut.
Trong lúc tôi đang thưởng thức món Churros đầu đời, mẹ trải bản đồ công viên lên bàn.
- Tiếp theo chúng ta chơi gì nhỉ?
- Hina muốn cái dài ngoằng này cơ!
Hina chỉ tay vào tàu lượn siêu tốc. Từ đu quay dây văng cho đến cái này, có vẻ con bé rất thích những trò cảm giác mạnh. Ngược lại, mẹ lảng sang chuyện khác: "Còn trò nào hay nữa không nhỉ?". Âu cũng là vì Hina chưa đủ chiều cao quy định để tham gia.
Sau một hồi thi gan, Hina chọn trò xe goòng chạy quanh công viên.
Có vẻ con bé thích những trò được chơi lâu một chút. Vì trạm khởi hành nằm ở rìa công viên nên chúng tôi phải đi bộ một quãng. Chỗ này hàng đợi khá dài, nên sau một hồi chờ đợi, chúng tôi mới được lên xe.
Đây là khoảng thời gian chậm rãi nhất trong số các trò chơi hôm nay. Trên đường đi, chúng tôi phát hiện thêm vài trò thú vị khác và quyết định chơi liền tù tì, từ đua xe Go-kart cho đến những trò xoay tròn khác.
Chơi xong, chúng tôi lại tìm một băng ghế đá ngồi nghỉ.
Hina vì đi bộ quá nhiều nên bắt đầu ngủ gật khi vừa ngồi xuống.
- Mẹ sẽ đợi ở đây, hai đứa cứ đi chơi riêng đi cũng được.
Mẹ vừa nói vừa bế Hina vào lòng.
- Ơ, có được không ạ?
- Được mà. Nhớ đừng để bị lạc nhé, mẹ sẽ ở ngay đây thôi.
- Con biết rồi. Vậy chúng ta đi thôi, Nina-chan.
Tôi xác định vị trí trên bản đồ rồi cùng Nina bước đi.
Tuy mới chỉ chơi được vài trò đếm trên đầu ngón tay, nhưng vì công viên quá rộng nên thời gian di chuyển đã chiếm mất phần lớn. Do đó, trời đã bắt đầu sẩm tối.
- Này Itsuki, cậu không có trò nào muốn chơi à?
- Tớ á?
- Thì từ nãy đến giờ toàn chơi theo sở thích của tớ với Hina-chan còn gì.
- Vậy sao? Nhưng tớ cũng thấy vui mà.
Nghe cậu ấy nói tôi mới sực nghĩ lại, đúng là nãy giờ toàn chơi theo ý hai người kia thật.
Nhưng vì được đi chơi với bạn bè đã là niềm vui rồi nên tôi không quá để tâm, vậy mà Nina lại hơi hờn dỗi phồng má.
- Đã cất công đi chơi thì cậu cũng phải chơi trò mình thích chứ.
-... Vậy thì, tớ muốn đi cái kia.
Đã nói đến mức đó thì tôi không thể từ chối được nữa. Tôi chỉ tay về phía vòng quay mặt trời.
Nina nhìn theo hướng tay tôi rồi khẽ thốt lên một câu.
- Được thôi, chúng ta cùng đi.
Thế là hai đứa hướng về phía vòng quay mặt trời.
Chiếc vòng quay khổng lồ có thể nhìn thấy từ bất cứ đâu trong công viên này, dường như thu hút các cặp đôi nhiều hơn là khách gia đình. Có lẽ vì nó chuyển động nhẹ nhàng và không gian riêng tư cho hai người chăng. Đáng tiếc là kiếp trước tôi hầu như không đến công viên giải trí nên cũng chẳng rõ mấy chuyện này.
Chắc là nhờ vậy mà hàng đợi ngắn hơn tôi tưởng, dòng người di chuyển rất nhanh. Khi đã đến đầu hàng, tôi chợt thoáng nghĩ liệu hai đứa trẻ con có được lên không... nhưng hóa ra chẳng có vấn đề gì, tôi và Nina cùng bước vào trong cabin.
Không gian bên trong chật hẹp và hơi rung lắc. Sau tiếng "cạch" của chốt cửa, cảm giác cabin đang dần lên cao ập đến.
Trong buồng bốn chỗ ngồi, chúng tôi ngồi đối diện nhau, và rồi mặt trời bắt đầu lặn.
Có vẻ như đã đến lúc hoàng hôn buông xuống.
Đây chắc chắn sẽ là trò chơi cuối cùng của ngày hôm nay. Nếu cứ thế đi về, chắc Hina sẽ khóc nhè mất. Đang mải lo lắng cho em gái và nhìn ra ngoài cửa sổ, tôi chợt nghe tiếng Nina thầm thì.
- Cứ như thế này, trông hai đứa mình giống như đang hẹn hò vậy.
-... Th-thế sao?
Đúng là nếu bảo hẹn hò thì cũng không hẳn là sai. Bị nói bất ngờ như vậy khiến tôi có chút bối rối, Nina lại tiếp tục.
- Hôm nay tớ đã rất vui.
- Tớ cũng vậy.
Tôi chậm rãi gật đầu tán thành, rồi nói thêm.
- Lại còn không có quái vật xuất hiện nữa.
- Thật đấy. Hôm qua tớ đã rất bất ngờ.
Chắc cậu ấy đang nhắc đến con quái vật xuất hiện giữa lúc chạy tiếp sức.
Lúc đó, chính Nina đã thanh tẩy nó thay cho tôi.
- Nhờ có Nina-chan mà tớ đã được cứu. Cảm ơn cậu nhé.
-... Tớ chỉ làm những việc mà Itsuki vẫn thường làm thôi mà.
Khi tôi gửi lời cảm ơn, cậu ấy ngượng ngùng đánh mắt sang chỗ khác.
Cabin tiếp tục lên cao. Ánh hoàng hôn dịu dàng tràn vào, nhuộm đỏ không gian bên trong.
Trong khung cảnh đó, Nina với đôi má cũng đang ửng hồng, chậm rãi lên tiếng.
- Này Itsuki. Tớ... lúc nào tớ cũng không thể nói ra được nhưng mà...
- Ừm.
- Tớ luôn cảm thấy biết ơn cậu. Nếu không có Itsuki, có lẽ tớ sẽ mãi luôn cô độc.
Nina nắm chặt gấu áo, trút bỏ nỗi lòng bấy lâu. Nghe những lời đó, tôi bất giác mỉm cười rồi đáp lại.
- Đó cũng là điều tớ muốn nói, Nina-chan.
- Tại sao?
- Vì nếu không có cậu, tớ nghĩ mình cũng chẳng thể kết bạn được ở trường.
-... Không có chuyện đó đâu.
Nina cụp mắt xuống, đáp lại bằng một giọng nhỏ đến mức tưởng chừng như sắp tan biến.
Rồi cậu ấy đưa mắt nhìn quanh như thể rất khó nói... và tiếp tục.
- Bởi vì Itsuki có rất nhiều bạn mà. Chẳng giống như tớ.
- Không có nhiều đâu.
Tự mình phủ nhận ngay lập tức nghe cũng hơi kỳ, nhưng tôi vẫn lặng lẽ lắc đầu trước lời nói của cậu ấy.
Ngoại trừ ba người bạn tớ vẫn hay nói chuyện ở trường, thì chỉ còn mỗi Aya là người tớ có thể gọi là bạn.
Tôi đã giải thích như thế, nhưng Nina vẫn khẳng định.
- Có mà. Cậu nói chuyện với Ren hay Emma trông vui vẻ như thế còn gì.
-............
Nghe cậu ấy nhắc đích danh những người bạn tớ thường trò chuyện ở trường, tôi nhất thời á khẩu.
Đúng là hai người đó là bạn thật, nhưng mà...
Thấy tôi im lặng, Nina khẽ lầm bầm.
- Trong khi tớ chỉ có mỗi Itsuki thôi.
- Không phải... vậy đâu.
Tôi lắc đầu.
- Chỉ là mọi người chưa biết những điểm tốt của Nina-chan thôi. Nếu họ biết, thì những người bạn ở trường cũng sẽ...
- Không phải đâu, Itsuki.
Lần này đến lượt Nina lắc đầu.
-... Tớ thấy sợ. Việc kết bạn ấy.
- Tại sao chứ?
- Tớ có cảm giác họ sẽ biến mất. Giống như ba tớ, tớ sợ rằng họ sẽ tan biến đi mất.
-............
Tôi không biết mình nên can thiệp vào câu chuyện này đến mức nào nên đành im lặng một hồi.
Suy nghĩ của cậu ấy có lẽ bắt nguồn từ quá khứ đau thương. Tuy ký ức đã bị cô Elena phong ấn, nhưng không phải mọi thứ đều được che đậy hoàn hảo.
Ví dụ như nỗi ám ảnh về quái vật chẳng hạn. Vì những sự kiện trong quá khứ mà đến tận bây giờ cậu ấy vẫn chưa hoàn toàn vượt qua được nỗi sợ hãi. Nếu điều tương tự cũng đang xảy ra với việc kết bạn thì...
- Sẽ ổn thôi mà, Nina-chan.
- Cái gì sẽ ổn chứ?
- Chẳng phải cậu định trở thành Pháp sư (Exorcist) sao?
- Đúng là vậy... nhưng chuyện đó thì liên quan gì?
- Cũng giống nhau cả thôi. Nếu đã có đủ dũng khí để muốn trở thành Pháp sư (Exorcist), thì cậu luôn có thể kết thêm bạn mới.
-............
Một kẻ ít bạn như tôi nói ra điều này nghe có vẻ nực cười, nhưng dù thế tôi vẫn phải nói.
- Việc còn lại chỉ là Nina-chan có dám lấy hết can đảm ra không thôi.
Cậu ấy rất mạnh mẽ. Cậu ấy có dũng khí để đối mặt và vượt qua quá khứ.
Cậu ấy có sự kiên cường để chiến đấu vì ước mơ của mình.
Nếu vậy, cậu ấy hoàn toàn có thể dành sự mạnh mẽ đó để đối đãi tốt hơn với bản thân một chút.
- Đó là nếu Nina-chan thực sự muốn có bạn thôi nhé.
-... Nếu như.
- Ừm?
- Nếu như tớ nói... tớ muốn có bạn, Itsuki có giúp tớ không?
- Chắc chắn rồi.
Tôi gật đầu mạnh mẽ.
Nhìn thấy thái độ của tôi, cậu ấy nói tiếp.
- Ngay cả khi tớ có thêm bạn khác, Itsuki vẫn sẽ là bạn của tớ chứ?
- Đương nhiên rồi.
Ánh hoàng hôn rực rỡ chiếu rọi vòng quay mặt trời đang dần tắt lịm.
Ráng chiều chuyển từ màu cam sang đỏ thẫm rồi tối hẳn. Bên trong cabin không có đèn, nhưng ánh sáng từ các trò chơi được thắp đèn bên dưới lấp lánh như những dải lụa rực rỡ.
- Vậy thì, tớ sẽ cố gắng xem sao.
Dưới ánh sáng mờ ảo, gương mặt nhìn nghiêng của Nina hiện lên một nụ cười đầy bẽn lẽn.
Khi xuống khỏi vòng quay mặt trời và quay lại chỗ mẹ cùng Hina, con bé đã ngủ say sưa.
Có lẽ vì quá mệt nên dù có lay hay gọi thế nào con bé cũng không tỉnh, thế là chúng tôi lên đường về nhà. Giữa đường Hina tỉnh dậy nên cả nhà cùng ghé vào một nhà hàng gia đình ăn tối rồi mới về tới nhà.
Tôi đi tắm rồi trở về phòng, tắt đèn và bắt đầu vận chuyển Hồi Thuật (Recollect) trong cơ thể như một bài tập cơ bản trước khi ngủ. Tôi luôn duy trì thói quen tập luyện này mỗi ngày không bỏ sót buổi nào.
Bởi nếu không làm, tôi sẽ chẳng thể nào chợp mắt nổi.
Trong lúc chờ đợi cơn buồn ngủ kéo đến, tôi chợt nghe thấy tiếng bước chân từ phía hành lang. Là ai nhỉ... Tôi ngồi dậy, nhìn qua tấm bình phong thì thấy một bóng người, đó là Nina.
- Itsuki. Cậu đã ngủ chưa?
- Ừ, tớ vẫn còn thức. Tớ cũng định đi ngủ ngay đây.
Tôi vừa nói vừa ngồi ngay ngắn trên nệm hướng về phía cậu ấy.
Chỉnh đốn lại tư thế xong, tôi mới hỏi.
- Có chuyện gì thế, Nina-chan?
- À thì, chuyện là... nếu Itsuki thấy ghét thì cứ bảo tớ nhé.
Vì lý do bộ đồ ngủ không được dễ thương cho lắm nên cậu ấy tuyệt đối không bao giờ để tôi thấy dáng vẻ đó trước khi ngủ.
Vậy nên lúc nào hai đứa cũng chỉ nói chuyện qua tấm bình phong, tôi chỉ có thể thấy bóng của cậu ấy. Dù chỉ là cái bóng, tôi vẫn cảm nhận được cậu ấy đang rất ngập ngừng.
Và rồi, Nina nói tiếp.
- Hôm nay, tớ ngủ cùng phòng với cậu có được không?
Mất một lúc tôi mới tiêu hóa hết ý nghĩa của câu nói đó.
- Ừm. Được chứ.
-... Cảm ơn cậu.
Khi tôi gật đầu, Nina nhẹ nhàng kéo tấm bình phong ra.
Cánh cửa mở ra chậm rãi, Nina hiện diện trong bộ đồ ngủ màu hồng. Ánh trăng từ cửa sổ phía sân vườn chiếu vào, bao phủ lấy cậu ấy từ phía sau. Vì ngược sáng nên tôi không nhìn rõ mặt, nhưng Nina có vẻ đang ngượng đỏ mặt khi bước vào phòng tôi. Đang mải ngắm nhìn dáng vẻ ấy, tôi thấy những tinh linh Leprechaun đang ôm nệm của cậu ấy theo sau. Tiện lợi thật đấy chứ.
- Đ-Đừng nhìn tớ chằm chằm như thế. Ngượng lắm.
-... Tớ thấy dễ thương mà.
- Hả?
- Bộ đồ ngủ đó ấy...
- À, r-ra là vậy sao. Cũng bình thường thôi mà. Là mẹ tớ mua cho đấy.
Nina luống cuống xua tay, rồi ra lệnh cho các tinh linh trải nệm của cậu ấy cạnh nệm của tôi. Sau đó, cậu ấy nhanh chóng tung chăn chui tọt vào bên trong như muốn trốn tránh.
Bây giờ đã là tháng sáu rồi... không thấy nóng sao?
Tuy nhiên, dù là tôi thì cũng đủ tinh ý để hiểu rằng đó là hành động vì cậu ấy không muốn bị nhìn thấy trong bộ đồ ngủ, nên tôi lẳng lặng nằm xuống cạnh bên.
Các tinh linh của Nina đóng tấm bình phong lại rồi biến mất.
Nhìn theo bóng dáng chúng tan biến, tôi chợt nghe tiếng Nina bên cạnh.
-... Đột ngột quá, xin lỗi cậu nhé.
- Không sao đâu mà.
Dù đáp lại như vậy nhưng trong lòng tôi không khỏi ngạc nhiên.
Bởi lẽ từ khi cậu ấy đến ở trọ nhà tôi đã được một tháng, dù thỉnh thoảng cậu ấy có đứng trước phòng tôi trước giờ đi ngủ, nhưng đây là lần đầu tiên cậu ấy bước vào bên trong.
Đang thắc mắc tại sao thì Nina đã chủ động mở lời.
- Itsuki lúc nào cũng ngủ một mình à?
- Ừ, đúng vậy.
- Vậy sao.
Tiếng đáp lại của cậu ấy nhỏ đến mức tưởng chừng như tan vào màn đêm.
Và rồi, không gian rơi vào im lặng.
Ơ, hết chuyện rồi à?
Tôi bất giác quay sang nhìn, Nina đã gối đầu lên gối và nhắm mắt im lặng.
Chẳng lẽ cậu ấy đã ngủ rồi sao? Không, chắc không nhanh thế được.
Dẫu vậy, tôi cũng chẳng biết phải khơi gợi chuyện gì để nói, mà nhìn chằm chằm vào mặt cậu ấy mãi thì cũng hơi thất lễ, nên tôi lại đưa mắt nhìn lên trần nhà.
Trong khi nhìn trần nhà, tôi chỉ nghe thấy nhịp thở của cả hai vang vọng trong căn phòng.
Không biết đã bao lâu trôi qua.
Bất chợt cậu ấy lại lên tiếng hỏi.
- Này, Itsuki.
- Ừm?
- Sao cậu không hỏi tại sao tớ lại sang phòng cậu?
- Tớ hỏi được sao?
Tôi vô thức hỏi ngược lại.
Trước giờ vẫn ngủ ở phòng khách, tự dưng lại sang phòng tôi thì chắc chắn phải có lý do gì đó rồi. Tôi hiểu điều đó. Vấn đề chỉ là tôi có nên hỏi hay không thôi.
Ai cũng có lúc có những chuyện không muốn nói ra mà.
Vì nghĩ vậy nên tôi mới trả lời như thế, nhưng Nina khẽ cựa mình rồi đáp khẽ.
- Được mà, vì tớ cũng muốn nói cho Itsuki biết.
Cậu ấy xoay người về phía tôi và tiếp tục.
- Những ngày có chuyện gì đó thật vui, tớ lại chẳng thể ngủ một mình được.
-... Tại sao vậy?
- Tớ thấy sợ. Sợ rằng tất cả những chuyện vui đó chỉ là mơ, và rồi khi tỉnh dậy mọi thứ sẽ chẳng còn nữa.
Khi đôi mắt đã quen với bóng tối, tôi có thể nhìn rõ biểu cảm của Nina.
Gương mặt ấy trông thật bình thản. Một sự bình thản khi đã chấp nhận thực tại của bản thân.
Chính vì thế, tôi đã không thể thốt nên lời.
- Tớ biết mình thật kỳ quặc... nhưng vào những đêm sau một ngày vui vẻ như thế, nếu chỉ có một mình, tớ lại nghĩ rằng liệu mình có xứng đáng được hạnh phúc hay không. Những ngày như vậy tớ chẳng tài nào chợp mắt nổi.
Liệu đó có phải là do quá khứ của cậu ấy không?
Chuyện "không được phép hạnh phúc", tôi thực sự không thể hiểu nổi.
Nhưng tôi nhận ra rằng hẳn phải có một vết sẹo sâu hoắm trong lòng mới khiến cậu ấy luôn tự dằn vặt mình như vậy, tôi khẽ thở hắt ra một hơi.
Trong bóng đêm, tôi cố gắng tìm kiếm từ ngữ phù hợp.
-... Tớ cũng có những lúc không ngủ được.
- Vậy sao...?
- Ừ. Đôi khi tớ cũng nghĩ thế này. Tớ quá yếu đuối, có lẽ tớ sẽ chẳng thể bảo vệ được mọi người. Vì tớ yếu đuối, nên có thể mọi người sẽ phải chết.
-... Chuyện đó làm sao có thể xảy ra được.
Nina khẽ phủ nhận.
Tôi cảm thấy vui và biết ơn vì cậu ấy đã nói như vậy.
Nhưng khi đang băn khoăn không biết phải giải thích thế nào về nỗi sợ hãi không thể gạt bỏ ấy, Nina lại nói tiếp.
- Bởi vì Itsuki rất mạnh mà.
- Có lẽ vậy. Nhưng nỗi sợ thì vẫn cứ là nỗi sợ thôi. Một nỗi sợ khiến tớ không thể ngủ được.
-... Vậy những lúc không ngủ được, Itsuki thường làm gì?
- Tớ luyện tập ma pháp. Làm vậy khiến tớ thấy an tâm hơn.
Tôi cảm nhận được Nina khẽ nín thở bên cạnh.
Giống như việc cậu ấy nghĩ mình không được phép hạnh phúc, tôi cũng có những lúc nghĩ rằng mình buộc phải trở nên mạnh mẽ hơn nữa.
Mỗi khi như vậy, tôi không thể ngủ nổi. Tôi không cho phép bản thân kết thúc một ngày mà không làm gì cả. Nỗi sợ hãi cái chết mơ hồ bủa vây tâm trí, thúc giục cơ thể tôi phải không ngừng học hỏi ma pháp.
Có những lúc tôi hoàn toàn bị chi phối bởi suy nghĩ đó.
- Còn Nina-chan, cậu làm gì khi không ngủ được?
-... Gấu bông.
- Hả?
- Tớ thường ngủ cùng gấu bông...
Lời bộc bạch lí nhí của Nina khiến tôi bất ngờ đến mức phải hỏi lại.
Nhưng có lẽ giọng nói của tôi nghe có chút khiếm nhã, nên Nina đáp lại bằng giọng hơi trầm xuống.
- Không được à?
- À, kh-không. Tớ chỉ nghĩ là ở phòng khách nhà tớ hình như không có gấu bông thôi...
- Thế nên tớ mới sang phòng Itsuki.
- Ra là vậy.
Tôi đáp lại rồi nhắm mắt.
- Chúc cậu có những giấc mơ đẹp nhé.
-... Itsuki cũng vậy nhé.
Nghe Nina nói vậy, tôi khẽ mỉm cười.
Bởi đây là lần đầu tiên có người nói với tôi những lời như thế.
-... Này, Itsuki.
- Ừm?
- Tớ có thể nắm tay cậu không?
- Được chứ.
Tôi vừa dứt lời liền khẽ vươn tay ra khỏi nệm. Nina lập tức nắm lấy tay tôi.
Nếu việc này giúp cậu ấy không còn gặp ác mộng nữa, thì cũng tốt thôi.
Đêm hôm đó, tôi đã không gặp ác mộng.
Người không gặp ác mộng là tôi chợt tỉnh giấc vì cảm thấy nóng nực.
-... Nóng quá.
Vừa mở mắt, ánh nắng ban mai gay gắt đã rọi thẳng vào. Ánh sáng chói lóa khiến tôi bất giác nhắm nghiền mắt lại.
Dẫu nhắm mắt, tôi vẫn tự hỏi tại sao lại nóng đến thế.
Đúng là bây giờ đã là tháng sáu, mùa hè sắp đến nên buổi sáng thỉnh thoảng cũng có lúc oi bức. Nhưng cái nóng này không giống thế. Đây không phải nhiệt độ không khí, mà là thân nhiệt.
Chưa đầy một giây sau, tôi nhận ra có ai đó đang ở trong nệm của mình. Khi ý thức dần tỉnh táo, tôi cảm nhận được cánh tay phải đang tê rần.
Và cả cảm giác như đang bị ai đó ôm chặt lấy.
... Là Hina sao?
Cảm giác từ cánh tay và hơi ấm khiến tôi nghĩ ngay đến con bé đầu tiên.
Vào mùa đông lạnh giá, thỉnh thoảng Hina bị mẹ gọi dậy sớm sẽ chui tọt vào nệm tôi để ngủ nướng thêm hiệp nữa. Những lúc đó con bé chỉ có hai tư thế: một là ôm chặt lấy tôi, hai là nằm đè lên người. Khi bị ôm, cánh tay tôi thường xuyên bị tê liệt như thế này. Đang đinh ninh là Hina nên tôi mở mắt ra, và đập vào mắt tôi là một mái tóc vàng óng.
Ơ kìa? Tóc Hina có màu vàng từ khi nào thế nhỉ...?
Cái suy nghĩ ngái ngủ đó vừa lướt qua, tôi liền đảo mắt nhìn và nhận ra người đang ở đó là Nina.
- Ưm...?
Khi tôi ngồi dậy, dù trong phòng có hai bộ nệm trải sẵn nhưng nệm của Nina trống không, còn chủ nhân của nó thì đang ở trong nệm của tôi. Tại sao chứ?
- Chào buổi sáng, Itsuki...
-... Chào buổi sáng.
Chẳng biết vì lý do gì mà Nina lại đang ở trong nệm của tôi, dùng cánh tay tôi làm gối ôm, hèn chi tay phải tôi tê đến mức này.
Trong khi tôi còn đang thắc mắc không biết cậu ấy di chuyển sang từ lúc nào, Nina vẫn với gương mặt ngái ngủ khẽ mỉm cười.
- Itsuki ấm thật đấy.
- Hả? Ừ. Cảm ơn cậu...?
Tự dưng lại được khen, mà tôi cũng chẳng biết đó có phải là một lời khen hay không nữa.
Thấy tôi đang lúng túng, Nina buông tay tôi ra rồi bật dậy thật nhanh. Vừa đứng dậy cậu ấy vừa vỗ tay một cái.
Theo nhịp vỗ tay, ma lực bắt đầu xoáy tròn và các tinh linh xuất hiện.
Chúng nhanh chóng chỉnh đốn lại bộ nệm Nina vừa nằm rồi gấp lại gọn gàng.
Trong lúc các tinh linh giúp dọn dẹp nệm, máu bắt đầu lưu thông trở lại cánh tay tôi, tạo ra một cảm giác ngứa ngáy khó tả khiến tôi phải nhăn mặt chịu đựng.
Trong khi đó, cô nàng vừa đứng dậy dường như đã hoàn toàn tỉnh táo, gương mặt rạng rỡ lên tiếng.
- Nói chuyện một lúc là tớ tỉnh hẳn luôn.
-... Cậu dậy sớm giỏi thật đấy.
- Vậy sao.
Tôi ngạc nhiên trước sự tỉnh táo tức thì của cậu ấy dù mới giây trước còn đang ngủ say, tôi cũng bước ra khỏi nệm giống Nina. Ngay lập tức, đám tinh linh lúc nãy cũng giúp tôi gấp gọn nệm lại.
- Tớ đi thay đồ đây.
- Vậy tớ cũng thế.
Nói rồi Nina bước ra ngoài, nhưng bộ nệm của cậu ấy vẫn để lại trong phòng tôi.
Chẳng lẽ hôm nay cậu ấy định tiếp tục ngủ ở đây sao?
Tôi thầm nghĩ chuyện đó cứ để đến tối rồi tính, và bắt đầu công việc vệ sinh cá nhân buổi sáng.
Ăn sáng xong, chúng tôi cùng đi bộ đến trường theo con đường quen thuộc.
Kể từ sau vụ việc ở nhà máy, số lượng quái vật đã giảm hẳn, trên đường đi học chúng tôi không chạm trán với bất kỳ con nào.
Buổi đi học bình yên kết thúc khi chúng tôi bước qua cổng trường, lúc này Nina khẽ thở hắt ra một hơi.
- Có chuyện gì thế?
-... Tớ hơi thấy hồi hộp một chút.
- Hồi hộp?
Vì đến sớm nên sảnh chờ vẫn chưa có ai, chúng tôi cùng thay giày đi trong nhà.
Trong lúc đó, Nina vừa đu đưa chiếc cặp sách màu hồng vừa gật đầu.
- Chuyện tối qua cậu nói ấy. Rằng cần phải có dũng khí để kết bạn...
- Chẳng lẽ, cậu định bắt đầu ngay từ hôm nay sao?
- Đúng vậy. Tớ đã quyết định rồi.
Nina khẽ gật đầu chắc nịch.
- Itsuki đã nói rồi mà. Chỉ cần có dũng khí là sẽ ổn thôi.
-... Ừm.
Tôi không ngờ cậu ấy lại hạ quyết tâm nhanh đến thế nên có hơi ngỡ ngàng... nhưng tôi thầm nghĩ đó chính là sự mạnh mẽ của cậu ấy, nên tôi gật đầu khích lệ.
- Sẽ ổn thôi mà. Mọi người sẽ sớm làm bạn với cậu thôi.
-... Liệu họ có thấy bây giờ mới làm bạn là quá muộn không nhỉ?
- Chắc chắn là không đâu.
Để trấn an một Nina vốn dĩ hiếm khi tỏ ra nhút nhát như thế này, tôi nói tiếp.
- Mọi người đều là người tốt mà. Hơn nữa chúng ta vừa cùng chạy tiếp sức xong, hay là cậu thử bắt đầu nói chuyện với Emma-chan hay Ren-kun xem sao?
-... Tớ cứ cảm giác như Emma ghét tớ vậy.
- Tớ nghĩ không có chuyện đó đâu...
Tôi không thể tưởng tượng được một người như Emma-chan lại đi ghét bỏ ai đó, nên tôi khẽ nghiêng đầu thắc mắc.
- Chắc là do hai người chưa tìm được khoảng cách phù hợp để nói chuyện thôi.
- Vậy sao...? Nếu đúng là vậy thì tốt quá.
Dù Nina có vẻ vẫn chưa thực sự bị thuyết phục, nhưng với tôi, nếu những người bạn của mình có thể trở thành bạn của nhau thì không còn gì vui bằng, nên tôi muốn hóa giải mọi hiểu lầm nếu có. Cho dù tính cách có hợp nhau hay không, nhưng nếu chưa nói chuyện gì mà đã mang ác cảm thì thật là một tổn thất lớn.
Chúng tôi bước lên cầu thang hướng về phía lớp học.
Ngôi trường buổi sớm thật tĩnh lặng, và đặc biệt hôm nay ngay cả tiếng tập luyện của câu lạc bộ nhạc hơi cũng không nghe thấy. Có lẽ vì sau hội thao nên họ cũng được nghỉ bù chăng.
Vừa mở cửa lớp, tôi vừa quay lại nhìn Nina.
- Tớ cũng sẽ giúp một tay trong công cuộc kết bạn của Nina-chan nhé.
- Ahaha! Cho tôi tham gia với nào, cái công cuộc kết bạn đó ấy!
Một giọng nói cao vút, chói tai vang lên.
Tôi lập tức quay người về hướng phát ra giọng nói. Nhìn vào bên trong lớp.
──Ở đó, ngoại trừ hai đứa tôi, tất cả mọi người đều đã có mặt đông đủ.
Mọi người đều đang ngồi ngay ngắn tại vị trí của mình. Và tất cả đều đang hướng mắt về phía bục giảng. Đứng ở đó là thầy Kanda, nhưng thứ thầy đang ôm trong tay lại là một vật thể lạ lùng chưa từng thấy.
Một con robot bằng thiếc chăng? Một món đồ chơi trẻ con trông cũ kỹ và bạc màu. Thầy đang ôm chặt lấy nó như thể đang bế một đứa trẻ sơ sinh.
- Chào nhé! Itsuki-kun. Chào nhé chào nhé! Nina-chan!
Thứ đang nói chính là con robot bằng thiếc kia.
Nó giơ một tay lên chào như thể đang chào hỏi xã giao thông thường.
- Vừa nãy tôi nghe hết rồi nhé! Muốn có bạn hả? Quên tôi là không được đâu nha. Chẳng phải tôi và các cậu đã là bạn của nhau rồi sao?
-... Ngươi là kẻ nào?
Tôi vừa đan sẵn "Đạo Ti" (Guided Thread) trong tay, vừa lạnh lùng hỏi.
Trong khi cố gắng tìm kiếm trong trí nhớ xem mình đã nghe giọng nói này ở đâu, tôi bình tĩnh quan sát lớp học.
Việc tất cả mọi người đều không cử động, hẳn phải coi là họ đang bị bắt làm con tin. Hiểu rõ điều đó nên tôi không dám dùng ma pháp bừa bãi, chỉ tiến lên phía trước để làm lá chắn cho Nina.
- Ơ kìa? Ơ kìa kìa? Đã quên tôi rồi sao?
Con robot bằng thiếc vừa hỏi vừa nhảy phắt ra khỏi vòng tay thầy giáo, đứng trên bàn giáo viên rồi xoay một vòng.
- Ở chung cư của Nina-chan ấy mà! Tôi đã nói rồi còn gì. Rằng tôi sẽ đến đón các cậu!
Và rồi ngay khoảnh khắc xoay tròn đó, con robot bằng thiếc đã biến thành một con gấu bông hình thỏ.
Hình dáng đó, chắc chắn chính là con quái vật tôi đã thanh tẩy hồi tháng trước.
- Cuối cùng thì khâu chuẩn bị cũng đã xong xuôi. Tôi đến để đón các cậu như đã hứa đây.
-... Ngươi, là...
- Ối chà. Suýt nữa thì quên mất phần giới thiệu bản thân.
Con gấu bông lại xoay một vòng nữa để trở về hình dạng robot bằng thiếc, rồi cúi người chào đầy lịch thiệp như một quý ông người Anh.
- Tôi là Diễn viên (Actor) đây. Lâu rồi không gặp nhỉ, hai người bạn!
Chẳng biết nó đang nói chuyện với chúng tôi hay đang tự lẩm bẩm một mình nữa.
Đang định thủ thế đối đầu với con quái vật không rõ lai lịch này thì bất ngờ những sợi Đạo Ti từ phía trước lao đến.
Tôi lập tức đẩy Nina lùi lại rồi lao ra khỏi lớp, đóng sầm cửa lại.
Nhưng chỉ chậm một tích tắc, từ phía sau cánh cửa vang lên một tiếng nổ lớn. Cánh cửa vừa đóng lại bay vút ra như một viên đạn đại bác, tôi dùng những sợi Đạo Ti đã chuẩn bị sẵn để chặn đứng nó.
- Ahaha! Ừm, khá lắm. Có đôi mắt tốt đấy chứ. Đó chính là "Chân Nhãn" (True Eye) trong truyền thuyết phải không?
Tôi phóng Đạo Ti về phía con quái vật đang xoay tròn như một vũ công ba lê trên bàn giáo viên.
Dù các bạn cùng lớp đang chứng kiến, nhưng tình thế ngàn cân treo sợi tóc, tôi không còn cách nào khác.
Sau khi trói chặt nó bằng những sợi tơ, tôi bắt đầu niệm chú.
- ── "Hỏa Miên" (Flame Cocoon)!
Một tiếng "vù" vang lên, ngọn lửa bùng phát thiêu rụi mọi thứ trong nháy mắt.
Trong khi cơ thể của Diễn viên (Actor) bốc cháy rừng rực, chiếc bàn giáo viên cũng vì sức nóng mà tan chảy rồi đổ sụp xuống.
- Nóng quá! Nóng quá đi! Ahaha!
- Nina-chan. Chạy mau! Liên lạc với chị Akane ngay!
Ngay khoảnh khắc tôi hét lên, ngọn lửa trên người Diễn viên (Actor) đột ngột tắt lịm.
- Hửm? Thôi nào thôi nào, đừng làm những việc vô ích thế chứ. Mọi thứ đã chuẩn bị xong hết rồi mà.
Tức thì, bầu trời đột nhiên tối sầm lại. Kim đồng hồ bắt đầu chạy nhanh như bay. Buổi sáng biến thành đêm tối trong chớp mắt.
Cảnh tượng này, tôi đã từng thấy ở đâu đó rồi.
Đây là một thế giới khép kín──.
- Cái này gọi là "Hộp ảo cảnh" (Wonderland) đấy. Nghe nói tiền bối của tôi... à không, người quen của tôi đã từng dùng nó khi đến thăm cậu một năm trước, đúng không nhỉ?
-... Hóa ra các ngươi là đồng bọn sao.
Tôi không bao giờ quên được. Năm học lớp một, con quái vật "Loại ký sinh" đã bám lấy cô chủ nhiệm Futaba.
Trong khi tôi đang nhớ lại chuyện cũ, nó lại tiếp tục.
- Vụ đó làm Đoàn trưởng của chúng tôi có vẻ rất ưng ý cậu đấy, nên ngài ấy bảo tôi hãy đến kết bạn với Itsuki-kun đi. Nhưng mà này, cậu mạnh quá đi mất. Đạt tới Giai vị thứ 7 rồi cơ à? Đã vậy lại còn...
Diễn viên (Actor) vừa nói vừa nhảy ra khỏi chiếc bàn giáo viên đã tan chảy, rồi đứng lên vai thầy Kanda vẫn đang đứng bất động. Đoạn, nó lấy từ đâu ra một lớp da người thối rữa, dùng tay kéo căng ra rồi tự trùm lên đầu mình.
- Cậu đã không cho phép tôi tiếp cận khi tôi đang cải trang, đúng chứ?
-... Hức.
Nina đứng bên cạnh phát ra một tiếng kêu nghẹn lại vì kinh hãi.
Thứ mà Diễn viên (Actor) vừa trùm lên là gương mặt của một cô gái... chính xác là lớp da mặt. Hẳn cô bé đã phải trải qua một chuyện vô cùng khủng khiếp. Lớp da mặt vẫn còn giữ nguyên biểu cảm như đang gào khóc, van xin, được nó đeo lên như một chiếc mặt nạ. Con quái vật có vẻ rất khoái chí cười khà khà. Trên đỉnh đầu cô gái ấy, vẫn còn sót lại vài lọn tóc đen đã bị nhuộm vàng một nửa.
Trong một khoảnh khắc, vì gương mặt đã biến đổi quá nhiều nên tôi không nhận ra đó là ai.
Nhưng khi nhìn thấy những lọn tóc ấy──tôi đã nhớ ra.
-... Chị Akari?
- Quá chuẩn luôn! Thưởng cho cậu một điểm mười nhé. Tặng kèm thêm một viên kẹo nữa này. Cậu thích vị cam không?
Đó chính là cô gái sử dụng Thủy ma pháp mà tôi đã gặp trong kỳ tập huấn mùa hè năm ngoái. Gương mặt của cô bé từng hành xử vô tư đúng tuổi học sinh cấp hai, người đã đến và đi như một cơn gió lốc. Con quái vật có vẻ đã thỏa mãn, nó lột lớp da ra rồi ném đi như một món rác rưởi.
- Cái này hôi quá đi mất, tôi đã muốn vứt đi từ lâu rồi, nhưng cứ giữ lại để làm trò dọa người chơi đấy!
- ── "Thiên Xuyên" (Heavenly Pierce)!
Tôi tung ra đòn ma pháp tập trung vào một điểm duy nhất hướng thẳng về phía con quái vật đang đứng trên vai thầy giáo.
Đòn tấn công trúng đích, đầu nó xoay tít rồi nổ tung.
- Câu chuyện vẫn chưa kết thúc đâu mà.
Người vừa cất tiếng thay cho một Diễn viên (Actor) vừa bị nổ tung chính là thầy Kanda.
Thầy giáo vẫn đứng đó như kẻ mất hồn, dù vừa có một vụ nổ ngay sát vai nhưng thầy vẫn thản nhiên nói bằng giọng của Diễn viên (Actor).
- Nhiệm vụ mà Đoàn trưởng giao cho tôi có hai cái! Một là dẫn các cậu đến Ngự Già Chi Quốc (Wonderland). Coi như đây là chút thời gian để chuẩn bị vậy. Hai là, phải kết bạn với các cậu! Nhưng mà, Itsuki-kun chắc chắn sẽ nhận ra nếu tôi đến gần mà, đúng không? Kiểu gì tôi chẳng bị thanh tẩy ngay lập tức.
Trong khi cảm thấy một sự sai lệch kinh khủng khi một người lớn lại phát ra giọng điệu hân hoan với gương mặt vô cảm...
- Thế nên, một kẻ thông minh như tôi đã nghĩ ra một cách!
Tôi lại tung thêm một đòn ma pháp nữa.
- "Lộ Xuyên" (Dew Pierce)!
Một tiếng "binh" nặng nề vang lên, cơ thể thầy giáo gập lại thành hình chữ L. Đây là loại ma pháp không gây sát thương mà tôi nghĩ ra để trục xuất những con quái vật "Loại ký sinh" ra khỏi cơ thể con người.
Tôi cứ ngỡ sẽ đuổi được Diễn viên (Actor) ra, nhưng hắn vẫn không hề suy chuyển.
- Đó chính là giả làm con người để tiếp cận Itsuki-kun đấy!
Nói đoạn, thầy Kanda bắt đầu lột bỏ lớp da của chính mình như thể đang cởi một bộ quần áo.
Hiện ra từ bên trong chính là con robot bằng thiếc lúc nãy. Lớp da của thầy giáo sau khi bị lột ra cũng chịu chung số phận bị vứt bỏ như chị Akari.
Trong khoảnh khắc, tôi nghẹn lời không nói nên câu. Ít nhất trong hai tháng qua, thầy là người đã hết lòng chăm sóc chúng tôi, vậy mà giờ đây chỉ còn là một lớp da trống rỗng. Phải mất một lúc để hiểu được sự thật phũ phàng đó, tôi mới mấp máy môi.
-... Ngươi đã làm cái quái gì vậy.
- Hả, cái gì cơ!? Tôi đã giải thích cặn kẽ đến thế rồi mà cậu vẫn không nghe sao? Bị Itsuki-kun phớt lờ thế này làm tôi đau lòng đến mức nước mắt rơi lã chã đây này. Trái tim tôi đang bật đèn xanh cho sự bi thương đây...
Hắn đứng trên đầu một người bạn học, lớn tiếng gào thét.
- Nhưng mà, vì tôi là kẻ nhân từ nên tôi sẽ giải thích lại bao nhiêu lần cũng được. Tóm lại là thế này!
Nói rồi, hắn xoay người một vòng.
Theo nhịp xoay đó, tất cả các bạn học trong lớp đồng loạt quay lại nhìn tôi.
- Tất cả các bạn trong lớp này đều chính là tôi đấy!
Dứt lời, các bạn học cũng bắt đầu lột bỏ lớp da của mình.
- Chuyện đơn giản thôi mà Itsuki-kun! Nếu là quái vật thì cậu sẽ cảnh giác đúng không? Nhưng nếu là con người thì cậu sẽ không mảy may nghi ngờ. Vậy nên, vậy nên, vậy nên là tôi giết sạch rồi lột da họ khoác lên người thôi mà!
Đầu óc tôi từ chối hiểu những lời kinh tởm đó.
Ý nghĩa của những gì hắn nói, dù tai tôi nghe rõ mồn một từng chữ nhưng chúng chẳng thể đọng lại trong trí óc. Tôi cũng chẳng muốn chúng đọng lại làm gì.
Nhưng tôi buộc phải biết sự thật.
Nếu không, tôi sẽ nảy sinh nghi ngờ với chính những người bạn của mình.
-... Từ khi nào.
- Từ khi nào ấy nhỉ? Cậu muốn nghe mốc thời gian nào thì thấy vui nhất? Hay mốc nào thì thấy đau đớn nhất nào? Tôi sẽ chiều lòng cậu, cứ coi như chúng tôi đã tráo đổi vào đúng cái thời điểm mà cậu mong muốn đi nhé.
Có gì hay ho chứ? Có gì vui vẻ chứ?
Diễn viên (Actor) cứ nhảy múa điên cuồng với nụ cười nham nhở thường trực trên môi.
- Mà này Itsuki-kun. Lúc chọn vận động viên chạy tiếp sức, cậu không thấy có gì lạ sao? Tại sao tất cả mọi người lại dồn phiếu cho một người duy nhất. Tại sao mọi chuyện lại diễn ra theo cái hướng chỉ chọn duy nhất một người như thế chứ!
Quả thực lúc đó tôi đã cảm thấy có gì đó không ổn. Thầy giáo đã dẫn dắt câu chuyện một cách quá khiên cưỡng, và cả tốc độ bỏ phiếu nhanh đến mức cứ như thể mọi người đã quyết định sẵn ai sẽ được chọn từ trước rồi vậy.
Nhưng lúc đó tôi chỉ đơn giản chấp nhận rằng chuyện nó vốn dĩ là như thế.
Từng người, rồi từng người một lột bỏ lớp da để trở thành những con robot bằng thiếc. Tuy nhiên, chỉ có duy nhất một con robot là phát ra tiếng nói. Những con còn lại hẳn là phân thân... chăng. Chúng không nói gì, chỉ cùng nhau nhảy một điệu nhảy kỳ quái.
- Lúc đuổi theo gã nhân viên dịch vụ nữa chứ! Cậu không thấy lạ sao? Tại sao khi các cậu rời khỏi lớp mà chẳng có ai khác nhốn nháo cả!
Chuyện đó tôi cũng thấy lạ.
Nhưng lúc đó tâm trí tôi đã bị quái vật chiếm trọn, nên chẳng còn hơi sức đâu mà suy nghĩ sâu xa hơn.
- Hơn nữa, hơn nữa nhé, tại sao các cậu lại có thể giành vị trí thứ nhất trong cuộc đua tiếp sức một cách sít sao đến vậy chứ!
-... Hự!
- Chắc chắn là vì tôi đã nhường cho các cậu thắng rồi còn gì?
Giữa căn phòng tràn ngập những con robot thiếc, chỉ còn lại hai người vẫn đứng đó mà không lột bỏ lớp da.
Đó là Ren-kun và Emma-chan.
Người nhìn tôi đầu tiên là Ren-kun.
- Itsuki. Cậu đã quyết định được ước mơ của mình chưa?
-... Ren-kun.
Cậu ấy vẫn hỏi tôi bằng cái giọng điệu và dáng vẻ như mọi khi.
Tim tôi đập liên hồi. Những gì bọn quái vật nói lúc nào chẳng là những lời đầu môi chót lưỡi. Chúng chưa bao giờ nói sự thật cả. Thế nên tôi vẫn muốn tin rằng những suy nghĩ tồi tệ nhất của mình sẽ không bao giờ là sự thật.
Nhưng rồi, cậu ấy cũng lột bỏ lớp da giống như mọi người, và cười.
- Ước mơ chính là năng lượng của cuộc sống! Hãy đốt cháy thật nhiều để sưởi ấm tâm hồn nào!
- ── "Thụ Phược" (Tree Bind)!
Trong vô thức, tôi đã phóng ra ma pháp trói buộc.
- Oái! Bị quấn chặt rồi! Bị quấn chặt rồi!
Tôi trói chặt con quái vật đang mang hình dáng của Ren-kun cùng với những con robot thiếc khác.
Trong khi vẫn đang khống chế chúng, tôi bất giác hỏi con quái vật.
-... Ước mơ của Ren-kun cũng là giả dối sao?
- Không hề! Đó hoàn toàn là ước mơ thật lòng của cậu ta đấy. Cậu ta muốn theo chân anh trai mình để trở thành cầu thủ bóng đá cơ mà. Cảm động quá đi mất. Nước mắt tôi cứ thế trào ra chẳng thấy đường xá gì nữa rồi này.
Con gấu bông vừa cười sằng sặc vừa xoay vòng.
- Nhưng mà này? Chơi bóng đá thì cũng phải chạy mà, nên đâu nhất thiết phải tham gia môn điền kinh làm gì cho mệt? Nếu đã thích chạy thì cứ thế mà chạy đại đâu đó quanh đây chẳng phải được rồi sao?
Tôi nghĩ mình phải thanh tẩy ngay lập tức cái gã Diễn viên (Actor) đang đem ước mơ của Ren-kun ra làm trò đùa này.
Lý trí mách bảo tôi phải thanh tẩy hắn. Đúng thế. Phải làm vậy thôi. Tôi hiểu rõ điều đó. Tôi biết chứ.
Nhưng sâu thẳm trong tim, tôi vẫn thầm hy vọng rằng đây chỉ là một giấc mơ.
Rằng mình chỉ đang gặp phải một cơn ác mộng tồi tệ nào đó thôi.
Ngay lúc đó, Emma-chan vốn vẫn đứng im lặng nãy giờ mới lên tiếng.
-... Này, Itsuki-kun.
- Chuyện, gì thế.
Phải thanh tẩy ngay thôi. Bản ngã trong đầu tôi vẫn không ngừng lên tiếng.
Tôi hiểu mà.
Tôi hiểu rõ lắm chứ, nhưng đôi tay tôi vẫn không sao cử động nổi.
- Tớ ấy, được làm bạn với Itsuki-kun là...
Ngay khoảnh khắc đó, vô số sợi Đạo Ti hiện ra từ bóng tối của Emma-chan, và rồi...
- Hạnh phúc nhất đời luôn đấy. Ahaha!
Cùng với giọng cười khoái trá, mọi thứ nổ tung.
Tôi lập tức nhảy lùi lại, đồng thời che chắn cho Nina. Để những mảnh vỡ bay tới không đâm vào người, tôi dùng Hình chất biến hóa để tạo ra một bức tường ma pháp.
Từ phía sau bức tường, tôi hít một hơi thật sâu rồi nói tiếp.
- Nếu mục tiêu của ngươi là ta...
Lòng tôi rối bời. Đầu óc vẫn đang cố khước từ thực tại.
Nhưng rồi, tôi trút hết mọi cảm xúc ra ngoài, tập trung tinh lực đan những sợi Đạo Ti.
- Thì ngay từ đầu, ngươi cứ nhắm vào một mình ta có phải hơn không!
- Hả? Ừm. Thì ngay từ đầu tôi chỉ nhắm vào mỗi Itsuki-kun thôi mà? À, với cả kèm thêm cả Nina-chan nữa.
-... Không phải. Ý ta là, tất cả mọi người trong lớp.
- Ahaha! Cậu bận tâm đến mấy chuyện vặt vãnh đó làm gì? Chuyện đó đâu có quan trọng. Hãy cùng nâng ly chúc mừng cho tình bạn của chúng ta nào! Cười lên đi, cười lên đi. Nipa~!
Tôi không nói thêm lời nào nữa.
Bởi lẽ, việc trò chuyện với hắn giờ đây đã trở nên hoàn toàn vô nghĩa.
Đau đớn, căm phẫn, hay là bi thương? Những cảm xúc hỗn độn ấy cứ giằng xé trong lồng ngực tôi.
Để kết thúc chuyện này, tôi lặng lẽ phóng những sợi tơ ra.
- "Lung Nguyệt" (Misty Moon).
- Ơ kìa, đợi chút đã! Chúng ta hãy nói chuyện thêm chút nữa đi! Tôi vẫn còn nhiều điều muốn tâm sự lắm mà!
Đám Diễn viên (Actor) bị cuốn vào không gian "Thuộc tính phức hợp: Đêm" do tôi tạo ra. Chúng bị xé nhỏ ra từng mảnh, biến thành những làn khói mờ ảo rồi tan biến vào trong vầng trăng.
- Ôi, cái này đỉnh thật đấy! Chết mất thôi! Chết mất thôi!
Dường như cuối cùng gã Diễn viên (Actor) cũng đã hiểu ra tình cảnh của mình nên bắt đầu gào thét. Nhưng đã quá muộn để chạy trốn. Những con robot bằng thiếc cùng với bàn ghế nơi chúng tôi vẫn hay ngồi học đều bị nuốt chửng rồi biến mất không dấu vết.
Nhìn lớp học trống trơn, lồng ngực tôi thắt lại một cơn đau nhói. Không đành lòng nhìn thêm nữa, tôi quay lại phía sau.
-... Nina-chan, cậu không sao chứ?
- Tớ vẫn ổn.
Ngay khoảnh khắc Diễn viên (Actor) dùng ma pháp, tôi đã đẩy cậu ấy ra sau để bảo vệ. Sợ cậu ấy bị thương nên tôi mới hỏi vậy, Nina chỉ hơi tái mặt rồi gật đầu.
Và rồi, cậu ấy lo lắng nhìn tôi và hỏi ngược lại.
- Còn Itsuki thì sao... Cậu ổn chứ? Sắc mặt cậu tệ quá.
-... Tại trời tối thôi.
Tôi thở hắt ra, lặng lẽ đáp lại.
Cảm giác buồn nôn hay bồn chồn lo lắng, một cảm giác quái dị cứ thế dâng lên từ sâu trong dạ dày. Tôi phớt lờ nó và tiến lại gần cửa sổ phía hành lang.
Mỗi khi được giải phóng khỏi "Thế giới khép kín", trên bầu trời nhất định sẽ xuất hiện những vết nứt.
Vì đã thanh tẩy Diễn viên (Actor) rồi, nên đáng lẽ chúng tôi phải được trở về thế giới thực. Sau đó, tôi sẽ kiểm tra xem những gì tên đó nói có phải sự thật hay không. Hắn tự xưng là Diễn viên (Actor) cơ mà, biết đâu hắn đã giả dạng mọi người từ trước để chờ sẵn ở đây thì sao.
Đúng thế.
Chắc chắn là mọi người vẫn chưa chết, những lời con quái vật đó nói chỉ là dối trá, và một khi trở về thế giới thực, tất cả bạn bè vẫn sẽ có mặt trong lớp học như thường lệ...
- Itsuki, cậu thực sự ổn chứ? Trông cậu như sắp ngã quỵ đến nơi rồi ấy.
-... Ừm. Tớ ổn mà. Sẽ ổn thôi.
Tôi chậm rãi lắc đầu.
Lúc này đây, tôi buộc phải tỉnh táo.
Tôi cần phải làm vậy để Nina không thấy bất an. Tôi xốc lại tinh thần rồi bước ra hành lang. Bên ngoài vẫn là một màn đêm đen kịt. Đáng lẽ sau khi thanh tẩy kẻ cầm đầu thì mọi thứ phải trở lại bình thường chứ. Tại sao vẫn chưa trở về?
Đang định quan sát bên ngoài để tìm hiểu tình hình, một màu đỏ đập vào mắt tôi. Một màu đỏ rực đến mức cứ ngỡ như được nhuộm bằng máu. Nhìn kỹ hơn, tôi thấy chi chít những dòng chữ nguệch ngoạc như nét vẽ trẻ con, lặp đi lặp lại cùng một nội dung.
"Come To The Rooftop" Thứ được viết trên cửa sổ không chỉ có chữ. Ngoài ra còn có hình trái tim, mặt cười, và cả vầng trăng khuyết được vẽ kín mít khắp nơi.
Có vẻ như có kẻ nào đó đang gọi chúng tôi đến một nơi nào đó, nhưng tôi lại không rõ nơi đó là nơi nào. Chính vì không biết nên tôi mới hỏi cô bạn người Anh đứng bên cạnh.
-... Này, cái này nghĩa là gì thế?
- Có lẽ là "Hãy lên sân thượng đi" chăng.
- Cảm ơn cậu.
Sân thượng (Rooftop)? Không đời nào tôi lại lên đó. Ưu tiên hàng đầu bây giờ là phải nhanh chóng rời khỏi nơi này.
Tôi hít một hơi thật sâu, nắm tay Nina định hướng về phía cầu thang.
Vừa định đi thì từ phía cuối hành lang, một con quái vật lao đến.
- Phát hiện, phát hiện, phát hiện trẻ con! Kích cỡ S! SS!
Đó là một con kỳ lân làm bằng nhựa. Kỳ lân chính là loài ngựa có một chiếc sừng trên đầu ấy, trông nó cứ như một phần bị tách ra từ vòng quay ngựa gỗ vậy.
Và cưỡi trên lưng con ngựa đó là một con búp bê đồ chơi.
- Tôi đã nói rồi mà! Đây là Lễ hội Bách quỷ dạ hành đấy. Không tận hưởng là lỗ to đấy nhé!
- Diễn viên (Actor)!
- Ahaha! Việc tôi vẫn còn nói chuyện được thế này, có nghĩa là gã ở chỗ các cậu đã tiêu đời rồi sao? Việc không đồng bộ được đúng là bất tiện thật đấy. Đang tuyển hội viên đăng ký gói lưu trữ linh hồn đây! Hay Itsuki-kun triển khai dịch vụ đó luôn đi cho tiện.
- "Hỏa Ong" (Flame Bee)!
Tôi tung ra một đòn ma pháp quen thuộc về phía con quái vật đang lao thẳng tới.
Ma pháp bay đi với tốc độ vượt cả âm thanh và trúng đích ngay lập tức. Cùng với tiếng nổ, hình dạng của hành lang hoàn toàn biến đổi. Luồng gió từ vụ nổ thổi bay mọi thứ, cửa lớp và kính cửa sổ của lớp bên cạnh vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ.
- Ahaha! Đúng là phải có pháo hoa thì mới không khí mới sôi động được chứ!
Nói đoạn, Diễn viên (Actor) biến thành một làn khói đen rồi tan biến.
Tôi đã từng chiến đấu với những con quái vật có nhiều mạng sống, nhưng cảm giác về Diễn viên (Actor) thì có chút khác biệt.
Nên gọi chúng là phân thân chăng. Mỗi con đều là một quái vật thực thụ, nhưng chúng lại chia sẻ chung một tâm trí hay cách suy nghĩ, cảm giác thật đáng ghét.
Trong lúc tôi đang mải suy nghĩ và bước về phía cầu thang, thì nhận ra lối xuống đã biến mất.
Cả bên trái lẫn bên phải đều là những bậc thang dẫn thẳng lên trên.
-... Ra là vậy.
Tôi khẽ lẩm bẩm.
- Chúng ta xuống bằng lối cửa sổ đi.
Đúng lúc tôi nói câu đó với Nina, một giọng nói từ phía trên cầu thang vọng xuống.
- Giải đố nào~ - Câu, câu, câu hỏi thứ nhất!
Một giọng nam ồm ồm. Không giống cái giọng của Diễn viên (Actor) mà tôi chẳng muốn nghe lại lần thứ hai, nhưng chủ nhân của giọng nói quen thuộc này đang lù lù hiện ra từ phía trên cầu thang. Một gương mặt người đàn ông khổng lồ xuất hiện.
Gương mặt ấy trông rất quen. Hình như là thầy giám thị thì phải.
Con quái vật mang gương mặt của thầy giáo có cái đầu khổng lồ cao gần bốn mét, và từ cái đầu ấy mọc ra vô số thân người nối tiếp nhau. Những thân người ấy lại có vô số đôi chân mọc ra như chân rết. Con quái vật vừa lộ diện ấy, mỗi cái thân người của nó đều mặc bộ đồng nghiệp thể dục của học sinh tiểu học, và vô số đôi chân đang đi giày vải của học sinh.
Con quái vật đưa gương mặt lại gần và cất tiếng hỏi.
- Thứ gì càng ăn lại càng không vơi đi, là cái gì nào!
Qua kẽ răng vàng khè khổng lồ, tôi có thể thấy một chiếc lưỡi thô nhám.
Chứng kiến vẻ ngoài tởm lợm đó, tôi thấy thật ngán ngẩm nên đáp đại một câu cho xong chuyện.
- Bánh mì cà ri.
-... Bánh mì cà ri?
Gương mặt con quái vật hiện rõ sự thắc mắc.
Có vẻ như nó không được thông minh cho lắm. Chắc Giai vị cũng chỉ tầm "Giai vị thứ 2" thôi.
Vừa nghĩ vậy, tôi vừa dùng tay phải đan Đạo Ti.
- "Thiên Xuyên" (Heavenly Pierce).
Bụp! Một tiếng động vang lên, một cái lỗ xuất hiện trên đầu con quái vật.
Ngay lập tức, da thịt nó bị nghiền nát như để lấp đầy khoảng chân không vừa tạo ra. Sau tiếng "rắc" ghê người, cái đầu con quái vật méo mó như một chai nhựa bị bóp nát, rồi biến thành làn khói đen tan biến.
- Sao cậu lại trả lời là bánh mì cà ri thế?
- Vì đó là món tớ thích thôi.
-............?
Dường như Nina vẫn chưa hiểu ý tôi lắm, đơn giản là tôi đã quá mệt mỏi khi phải trả lời nghiêm túc với đám quái vật này rồi.
- Ra ngoài thôi. Làm vậy chắc chắn sẽ tốt hơn.
-... Cũng đúng.
Tôi định mở cửa sổ để nhảy xuống đất thì bất ngờ hai nhãn cầu khổng lồ từ trên trời rơi xuống. Mỗi nhãn cầu to chừng năm, sáu mét. Bên trong con ngươi là gương mặt của những người thầy quen thuộc. Đó là thầy hiệu phó và thầy hiệu trưởng. Trên vai họ có đặt một con gấu bông, họ vẫy tay đầy hào hứng từ bên trong con mắt.
- Nhờ thế mà tôi nhìn gần rõ lắm luôn! Ahaha!
- Bị viễn thị mà giờ nhìn gần cũng rõ mồn một đây này!
Vừa dứt lời, "pặc" một cái, con mắt khổng lồ mở to ra. Hiện ra bên trong con mắt là vô số những chiếc răng khấp khểnh khổng lồ. Trông chúng cứ như hàm răng người được phóng đại lên vậy, cùng với một chiếc lưỡi khổng lồ dài hơn hai mét. Nó vươn thẳng về phía chúng tôi...
- "Phong Nhận" (Slashing Wind)!
Lưỡi đao với tốc độ âm thanh được phóng ra, chém đứt lìa mọi thứ. Con quái vật nhãn cầu bị chém làm đôi cả hàm trên lẫn hàm dưới rơi thẳng xuống cùng với các thầy giáo.
Tôi vươn người ra khỏi cửa sổ, nhìn xuống dưới để xác nhận xem đã thanh tẩy xong chưa.
Thế nhưng, mặt đất đã biến mất. Thay vào đó là một vực thẳm đen ngòm vô tận.
-...!
Giống hệt cái cầu thang lúc nãy. Vì đây là một thế giới khép kín nên chúng có thể tự do nhào nặn thế giới theo ý muốn.
Tôi tạo ra một hòn đá trong tay rồi thả xuống. Hòn đá rơi hút vào bóng tối, nhỏ dần rồi biến mất hẳn.
-... Chắc là không thoát ra ngoài được rồi.
- Itsuki. Sân vận động kìa...
Khi tôi vừa bước xuống khỏi bệ cửa sổ, Nina đứng từ trong lớp học trống nhìn ra sân vận động và thốt lên đầy kinh hãi.
Tôi cũng nhìn ra ngoài cửa sổ theo. Hiện ra trước mắt tôi là một vùng biển rộng mênh mông vô tận. Chẳng biết biển đã xuất hiện từ bao giờ. Nhìn thấy những con quái vật trông như cá dưới đáy biển sâu đang bơi lội trong làn nước, tôi ngừng suy nghĩ. Đoạn, tôi thở dài một hơi.
-... Có vẻ như chúng muốn dẫn chúng ta lên sân thượng thật rồi.
- Cậu định đi sao?
- Tớ chưa đi ngay đâu.
Nói rồi, tôi triệu hồi những tinh linh Pixie trong tay.
Tôi nhẹ nhàng nhờ vả họ.
- Hãy lên sân thượng thám thính giúp tớ nhé.
Các tinh linh Pixie gật đầu rồi bay ra khỏi cửa sổ đang mở toang, hướng về phía sân thượng. Trong lúc chờ họ quay lại, tôi tiện tay thanh tẩy thêm hai con quái vật vừa mới mò tới.
Đang nhìn làn khói đen bay ra ngoài cửa sổ, tôi thấy các tinh linh đã quay trở lại.
Họ bay vòng tròn trong tay tôi, gương mặt vô cảm hiện lên một nụ cười nhẹ. Các tinh linh có nhiều cách giao tiếp khác nhau, và đây chính là dấu hiệu của việc "không có vấn đề gì".
Tôi rời mắt khỏi các tinh linh, nói với Nina.
- Có vẻ như không có bẫy đâu.
-... Nhưng quái vật lại bảo chúng ta lên đó mà. Tớ không nghĩ là chẳng có chuyện gì đâu.
Thắc mắc của Nina hoàn toàn có lý, nên tôi lại hỏi các tinh linh một lần nữa.
- Có phát hiện thấy gì không?
Trước câu hỏi đó, các tinh linh vẫn lặng lẽ lắc đầu.
- Nghĩa là thực sự chẳng có gì sao...?
Như muốn nói "Chắc chắn rồi!", các tinh linh gật đầu lia lịa một cách đầy quả quyết.
Đến mức này thì chắc là đúng là không có gì thật. Chuyện này lạ lùng quá...
Dù vẫn còn bán tín bán nghi, tôi khẽ thở hắt ra một hơi và thốt lên đầy khó nhọc.
-... Thôi thì cứ lên xem sao vậy.
Nếu chẳng biết gì thêm thì chỉ còn cách dấn thân vào thôi.
- Cứ để các Pixie đi trước dẫn đường thì dù có bẫy cũng sẽ ổn thôi mà.
Tôi vừa nói vừa nhờ các tinh linh đi tiên phong.
Đây là phương pháp tôi từng dùng ở nhà máy sản xuất quái vật, một cách vô cùng hữu dụng.
Sử dụng chiếc cầu thang vốn dĩ chỉ dẫn lên trên, tôi và Nina cùng nhau bước tiếp. Lớp học của học sinh lớp hai nằm ở tầng hai. Sân thượng thì nằm ở phía trên tầng bốn, nên chúng tôi lẳng lặng bước lên những bậc thang. Vừa bước qua tầng ba để đặt chân lên tầng bốn, tinh linh Pixie đang bay phía trước bất ngờ bị một chiếc lưỡi vươn ra từ góc khuất quấn chặt lấy. Ngay lập tức, tinh linh ấy bị lôi tuột vào bóng tối.
-... Ơ kìa?
- Ch-Ch-Cái này ngon tuyệt cú mèo luôn nhé. Vị ngọt lịm cứ như socola ấy. Mà cũng cay xè nữa chứ.
Một gương mặt lớn lại hiện ra, miệng lẩm bẩm những lời lẽ rời rạc vô nghĩa. Tuy nhiên, nó nhỏ hơn con rết lúc nãy. Chắc chỉ cao tầm hai mét thôi. Đó là gương mặt của một học sinh tiểu học, tôi đoán chắc là học sinh lớp năm hoặc lớp sáu gì đó.
Con quái vật mang gương mặt học sinh khổng lồ hóa ấy vẫn còn để lộ đôi chân của Pixie nơi khóe miệng, nhưng rồi nó nuốt chửng tinh linh ấy như một con ếch nuốt chửng côn trùng.
- Cho tôi đi. Cho tôi thêm nữa đi!
Nói đoạn, con quái vật nhảy phắt lên.
Thân hình của con quái vật vừa nhảy ra trông giống hệt một con châu chấu. Có lẽ vì hình hài con người bị nhào nặn một cách khiên cưỡng nên đôi cánh của nó có hình dạng như những ngón tay cái khổng lồ, còn chân trước và chân giữa thì mọc ra những cánh tay nhỏ xíu như tay trẻ con. Và điều đáng chú ý nhất là đôi chân sau to khỏe lại chính là đôi chân người được phóng đại lên.
-... Được thôi. Ta cho ngươi đấy.
Dứt lời, tôi vận dụng "Tinh Thuật" (Refine) từ sâu trong bụng. Thứ tôi tạo ra bằng cách sử dụng ma lực ở vị thế cao chính là những tinh linh không có hình dạng xác định, được gọi là "Bóng tối" (Shadow). Chúng luồn lách từ bóng của tôi vào bóng của con châu chấu, rồi mọc ra vô số cánh tay để tóm chặt lấy cơ thể con quái vật.
Sau khi đã khống chế cho nó không thể cử động, chúng bắt đầu tóm lấy đầu con châu chấu và lôi tuột vào trong bóng tối.
- Ch-Chết đuối mất. Chết đuối mất thôi. Chỗ này chẳng có đáy gì cả. Một hố sâu không đáy. Một anh chàng đẹp trai ướt át. Không phải đàn ông. Tôi là côn trùng. À không, là bệnh nấm chân (mizu-mushi)...
Ngay khi cái đầu đã chìm nghỉm một nửa trong bóng tối, cơ thể con quái vật biến thành làn khói đen rồi tan biến hẳn.
Nhìn nó biến mất xong, chúng tôi vội vã chạy lên cầu thang. Ngôi trường của tôi được thiết kế có lối cầu thang dẫn thẳng lên sân thượng. Phía cuối bậc thang dẫn lên tầng cao nhất là một cánh cửa nhôm cũ kỹ với lớp kính mờ không thể nhìn ra bên ngoài. Trên cánh cửa nhôm màu bạc thường thấy ở bất kỳ ngôi trường nào, có dòng chữ "Welcome!" được viết bằng sơn đỏ với nét chữ như trẻ con.
Tôi lại triệu hồi các tinh linh để đề phòng cạm bẫy, rồi nói với Nina đứng bên cạnh.
- Đi thôi nào, Nina-chan.
Rồi tôi vươn những sợi Đạo Ti về phía cánh cửa.
Để không phải chạm trực tiếp, tôi dùng sợi tơ xoay tay nắm rồi kéo cánh cửa về phía mình.
-... Cái gì?
Phía sau cánh cửa mở ra không phải là sân thượng.
Thay vào đó, hiện ra một công viên giải trí lung linh rực rỡ.
- Tại sao lại thế này...?
- Là công viên giải trí... phải không...?
Thứ hiện ra sau cánh cửa nhôm là một chiếc vòng quay mặt trời khổng lồ. Một thứ khổng lồ có đường kính chắc phải tới vài trăm mét. Xung quanh chiếc vòng quay ấy, những đường ray của tàu lượn siêu tốc chạy ngoằn ngoèo như những con rắn, và ngay phía trước là một vòng quay ngựa gỗ khổng lồ gấp ba lần bình thường đang xoay tít.
Nhìn xa hơn một chút, tôi thấy một con tàu khổng lồ đang đung đưa qua lại như một con lắc, và ngay bên cạnh là một chiếc đu quay dây văng hình đĩa bay UFO không ngừng xoay tròn.
Tôi thận trọng tiến lại gần, nhìn thấu qua cánh cửa.
Dưới màn đêm đen kịt, một công viên giải trí rộng lớn vô tận trải dài đến tận đường chân trời. Không thấy bóng dáng tòa nhà trường học hay sân vận động đâu cả. Rõ ràng chỉ có nơi đó là một thế giới hoàn toàn khác biệt.
-... Có phải là mơ không nhỉ.
- Không. Tớ nghĩ không phải đâu...
Khi nhìn thấy cảnh tượng đó, tôi chợt nhớ đến Công chúa Băng Tuyết và Aya.
-... Chúng đã tạo ra thêm một thế giới khép kín nữa bên trong cái thế giới này.
Trong thế giới cộng hưởng với Aya, tôi đã từng cộng hưởng thêm một lần nữa với Công chúa Băng Tuyết. Lúc đó tôi cứ ngỡ chúng cộng hưởng với nhau như búp bê Matryoshka, nhưng công viên giải trí đang trải rộng trước mắt này có lẽ cũng đang diễn ra điều tương tự.
Nếu vậy, tôi cũng lờ mờ hiểu được tại sao chúng tôi vẫn chưa được giải phóng khỏi thế giới khép kín này. Có lẽ con quái vật tạo ra ngôi trường đêm tối kia đang ẩn nấp đâu đó trong công viên giải trí này. Chính vì thế mà dù có thanh tẩy bao nhiêu quái vật đi nữa, chúng tôi vẫn không thể trở về thế giới thực.
Vì không thể trở về nên chúng tôi mới đứng ở đây.
Tôi hít một hơi thật sâu.
Tiến về phía trước. Nina cũng bước theo ngay sát cạnh tôi. Khi bước qua cánh cửa và quay lại nhìn, tôi nhận ra cánh cửa chúng tôi vừa đi qua đã lọt thỏm giữa những cổng vào khác. Tuy nhiên, trong khi các cổng khác trông rất bình thường thì duy nhất cánh cửa nhôm vẫn giữ nguyên hình dạng, trông nó lạc quẻ giữa khung cảnh xung quanh như một bức ảnh ghép vụng về vậy.
Thoáng thấy lạ lùng nhưng tôi lập tức quay lại nhìn về phía trước.
- Đi thôi.
- Không cần đi đâu xa đâu. Vì chính các cậu đã tự dẫn xác đến đây mà!
Tiếng nói vang lên từ phía trên cao.
Tôi ngước mắt nhìn lên trời. Một con quái vật đang lơ lửng giữa không trung công viên giải trí. Nhìn thấy nó, ấn tượng đầu tiên của tôi là trông nó cứ như một con sâu bướm trong kén... một cảm tưởng thật ngớ ngẩn.
Toàn thân nó được quấn chặt bằng những sợi Đạo Ti, bao phủ bởi một lớp vải đen tuyền. Những sợi Đạo Ti nối với cơ thể nó kéo dài tít lên tận trời xanh, khiến nó trông như đang bị treo lơ lửng hơn là đang bay.
Dù lớp vải đen bao phủ toàn thân, nhưng giữa những khe hở, tôi có thể thấy vô số những chiếc mặt nạ.
-... Mặt nạ sao?
Nina đứng bên cạnh khẽ thầm thì.
Có rất nhiều loại mặt nạ khác nhau. Đầu tiên là những loại đặc trưng của Nhật Bản như mặt nạ Quỷ (Oni), mặt nạ Hannya (Bát Nhã), hay mặt nạ Cáo (Kitsune). Ngoài ra còn có những chiếc mặt nạ từ các nền văn hóa khác như Trung Quốc, Mỹ...
Và chiếc mặt nạ nằm ở chính giữa... tôi biết nó. Đó là chiếc mặt nạ tôi từng thấy trên tấm áp phích quảng cáo cho lễ hội trường đại học khi tôi còn làm việc ở xưởng in.
Đó là mặt nạ Venice (Venetian mask).
- Chào mừng! Chào mừng các bạn nhỏ! Chúng tôi nhiệt liệt hoan nghênh! Kính mời quý khách vào trong!
Và rồi, những chiếc mặt nạ đồng thanh gào thét. Giọng nói của chúng cũng thật quái đản. Không phải là một giọng nói bình thường, mà là sự pha trộn hỗn độn giữa giọng đàn ông, đàn bà, trẻ con và cả những giọng nói khàn đặc.
- Đây là vương quốc hạnh phúc. Thế giới dành riêng cho các cậu. Thế giới của những giấc mơ. Chính là Ngự Già Chi Quốc (Wonderland) đấy!
Nghe những lời đó, tôi nín thở.
Ngay khoảnh khắc tôi nín thở, tất cả những chiếc mặt nạ của con quái vật đồng thanh hét lên.
- Rất vui được gặp mặt, Itsuki-kun. Lâu rồi không gặp nhỉ, Nina-chan!
-... Lâu rồi không gặp sao?
Nina đứng bên cạnh tôi nghiêng đầu thắc mắc.
Trước gương mặt tỏ vẻ như mới gặp lần đầu của cậu ấy, những chiếc mặt nạ cũng đồng loạt nghiêng đi cùng một góc độ.
- Hừm Hmm... Có vẻ như ký ức đã bị phong ấn rồi sao? Thật là một việc làm tàn nhẫn. Thật là một hành động nhẫn tâm làm sao!
Vừa nói xong, những chiếc mặt nạ của con quái vật đồng loạt xoay tròn.
Một chiếc xoay, kéo theo tất cả những chiếc còn lại cũng xoay tít mù.
- Rõ ràng là đã ban tặng hạnh phúc cho rồi mà! Trẻ con là những sinh linh phải có nghĩa vụ được hạnh phúc chứ!
Những chiếc mặt nạ một khi đã bắt đầu xoay thì tạo ra những âm thanh vô cùng náo nhiệt, tốc độ quay ngày một nhanh hơn.
Trong khi quan sát hành động đó, tôi thầm tính toán khoảng cách.
Vì nó lơ lửng trên không trung nên hơi khó xác định, nhưng có lẽ khoảng cách đến con quái vật chưa tới một trăm mét.
- Nhưng bây giờ đã là ban đêm rồi. Đã đến giờ đi ngủ rồi đấy. Thời gian của những giấc mơ. Thế giới của những giấc mộng!
Nếu khoảng cách đó thì Đạo Ti hoàn toàn có thể vươn tới.
Ngay khi tôi vừa quyết định và định phóng những sợi tơ ra, thì...
- ── "Ngủ đi" (Sleep).
Trong tích tắc, ý thức của tôi mờ mịt dần rồi chìm hẳn vào bóng tối.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn