Chương 43: Chương 2: Ngọn núi nơi quái vật trú ngụ
Bonjin Tensei no Doryoku Musou · Pard2749 · 60 chương · ~136 phút đọc · Tạo 18/09/2026
Vol 5 Cái rung động dập dềnh của chiếc xe truyền qua lưng ghế. Phía sau kính chắn gió là dải rào chắn hoen gỉ và con đường độc đạo chỉ đủ cho một chiếc xe chạy. Hai bên đường, cây cối xanh rì mọc lên u sầm, báo hiệu cho tôi biết tiết trời đang độ xuân thì.
Thế nhưng, dù cây cối đang mùa tươi tốt, bầu trời đáng tiếc thay lại âm u. Một màu xám xịt nặng nề bao trùm khắp nơi, tưởng như có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.
Vừa ngắm nhìn thiên nhiên ấy, tôi vừa liếc nhìn ba đang ngồi ở ghế lái.
— Ba ơi, sao mình lại đi suối nước nóng ạ?
— Chắc là để điều trị bằng suối khoáng (Therapeutic bath) đấy.
Như thể đã dự đoán trước câu hỏi của tôi, ba chậm rãi trả lời.
— Từ xa xưa, người ta đã nói rằng suối nước nóng có sức mạnh chữa lành thân thể và tinh thần (Soul).
Nơi chúng tôi đang hướng tới theo lời mời của cô Elena là một... suối nước nóng ẩn dật (Secret Hot Spring) ở Gifu.
Vì sống ở Tokyo nên hễ nghe đến suối nước nóng là tôi lại nghĩ ngay đến Atami, nhưng nơi được mời lần này lại nằm ở chính giữa Nhật Bản. Đó là vùng đất Mino, nơi được bao quanh bởi những rặng núi.
Điều trị bằng suối khoáng. Tôi cũng từng nghe qua rồi.
Đại loại là ngâm mình trong suối nước nóng để xua tan mệt mỏi... giống như trong mấy bộ phim cổ trang. Tuy nhiên, tôi chỉ nghe nói phương pháp đó có tác dụng với sự mệt mỏi về thể chất, chứ còn hiệu quả với tinh thần thì quả thật chưa từng nghe thấy.
Dù vậy, một khi cô Elena đã mời và ba chấp nhận đi thì hẳn phải có ý nghĩa gì đó. Nếu không ba đã chẳng cất công đến tận đây.
Có lẽ đã đọc được tâm trạng chưa phục của tôi, ba vừa lái xe trên đường núi vừa tiếp tục giải thích.
— Dù vậy, sức mạnh chữa lành cũng có đạo lý của nó. Bởi suối nước nóng tồn tại phía trên các Địa mạch (Ley lines) mà.
— Địa mạch ạ?
Cái này thì đúng là tôi chưa nghe bao giờ.
— Đó là năng lượng chảy dưới lòng đất. Tại các suối nước nóng, năng lượng đó phun trào lên cùng với nước nóng. Con cũng biết rồi đấy, Ma lực (Mana) chính là sinh mệnh lực. Nói cách khác, nếu sinh mệnh lực bắt đầu cạn kiệt, con có thể hồi phục bằng cách tìm đến những nơi tràn đầy sức mạnh.
— Vậy suối nước nóng là... nơi để hồi phục Ma lực sao ạ?
— Nói một cách đơn giản thì là vậy. Dù thực tế câu chuyện không hề đơn giản như thế. Con cũng tự nhận thức được rằng khi có nhiều Ma lực thì vết thương sẽ lành nhanh hơn đúng không? Đó là vì cơ thể tiêu hao Ma lực để tăng cường khả năng tự chữa lành (Healing power).
Ba bảo tôi tự nhận thức được, nhưng... tôi hoàn toàn chẳng có cảm giác gì cả.
Dạo gần đây, hễ bị thương là tôi lại dùng Hồi Thuật (Recollect) để chữa trị ngay rồi.
— Con người có sức mạnh tự chữa lành. Nhưng việc đó đương nhiên cần năng lượng. Nếu bên trong không có năng lượng, sự hồi phục của con người sẽ chậm lại. Những vết thương có thể nhìn thấy bằng mắt thường cũng vậy thôi. Phải hấp thụ dinh dưỡng cần thiết và tích lũy Ma lực vào Đan điền thì vết thương mới lành được. Điều này cũng đúng với cả tinh thần nữa.
Nghe đến đây, tôi phần nào hiểu được ý nghĩa trong lời nói của ba nên khẽ gật đầu.
Nếu đúng là như vậy, thì quả thực việc điều trị bằng suối khoáng là có lý do chính đáng.
Nếu thế thì...
— Vậy thì, Nina cũng... nếu ngâm suối nước nóng thì sẽ nhanh bình phục hơn ạ?
— Chuyện đó thì ba không rõ.
Nghe tôi hỏi, ba khẽ lắc đầu.
Ba im lặng một lát, rồi tiếp tục với vẻ mặt nghiêm nghị hơn hẳn mọi khi.
— Chuyện một đứa trẻ bị "Ma" (Monster) tấn công rồi mang vết sẹo tâm lý là điều không hề hiếm gặp. Thậm chí vết sẹo đó có thể nhe nanh múa vuốt đeo bám suốt hàng chục năm cuộc đời.
— ……
— Và chuyện một người cha, người mẹ muốn bằng mọi cách chữa lành cho đứa con bị tổn thương như vậy cũng không phải là hiếm. Đó chính là tấm lòng cha mẹ. Tuy nhiên, không phải lúc nào mọi chuyện cũng diễn ra suôn sẻ.
Ba nói như để tự răn mình rồi chậm rãi thở hắt ra. Sau đó ba tiếp tục.
— Thấy rồi, là chỗ kia đấy.
Tôi nhìn theo hướng ánh mắt của ba.
Trước mắt tôi là một lữ quán (Ryokan) lớn nằm ven sông. Lần này, không hiểu sao phía nhà Kamiarizuki lại đứng ra sắp xếp chỗ ở. Tôi vốn không biết mình sẽ ở đâu, nhưng... nơi này trông cao cấp hơn tôi tưởng khiến tôi bắt đầu thấy căng thẳng.
Tại bãi đỗ xe phía sau lữ quán, tôi thấy một chiếc 4WD quen thuộc đang đậu. Đó là xe của chú Renji.
Ban đầu, chuyến du lịch suối nước nóng này dự định chỉ có nhà Nina và nhà Kisaragi chúng tôi, nhưng tôi đã đề xuất mời thêm cả Aya, vì nghĩ rằng có một người bạn gái cùng trang lứa sẽ tốt hơn cho Nina. Thế là chuyến đi này đã trở thành cuộc nghỉ dưỡng của cả ba gia đình.
Đang mải hồi tưởng thì chiếc xe ba lái dừng lại trước cửa lữ quán.
Tôi xuống xe cùng mẹ và Hina để dỡ hành lý trước. Sau khi xác nhận xong, ba một mình lái xe về phía bãi đỗ. Khi chúng tôi đặt chân vào bên trong lữ quán, một người phụ nữ mặc Kimono đã túc trực sẵn ở lối vào.
— Chúng tôi đã chờ đợi quý khách. Là nhà Kisaragi phải không ạ, mời đi lối này.
Chúng tôi cởi giày và thay sang dép đi trong nhà. Chợt có một mùi hương dễ chịu thoảng qua mũi tôi. Đó là một mùi hương gỗ, dịu nhẹ hơn hẳn so với các loại nước hoa xịt phòng thông thường.
— Anh hai, có mùi thơm quá nè.
— Mùi gì thế nhỉ?
Hina đang đeo ba lô nghiêng đầu thắc mắc, nhưng tôi cũng chịu.
Vì tò mò nên tôi nhìn quanh tìm nơi phát ra mùi hương... và bắt gặp trên một chiếc đĩa vàng ngay phía trước, khói đang chậm rãi bốc lên từ một mẩu gỗ nhỏ cỡ ngón tay trỏ.
Hina đầy vẻ hứng khởi định chạy tới đó, tôi vừa kịp vươn tay định giữ em lại thì đột nhiên bị ôm chầm lấy từ phía sau.
— Oái...!
Cả cơ thể tôi đổ nhào về phía trước. Tôi lập tức tạo ra Đạo Ti (Guide Thread) rồi dùng Biến hóa thuộc tính (Attribute Transformation) tạo ra một khối không khí để làm đệm đỡ cơ thể. Chẳng cần hỏi đó là ai. Chỉ cần nhìn những sợi tóc vàng xõa trên lưng mình, tôi đã biết ngay đó là ai mà chẳng cần nghe tiếng.
— Cậu đến rồi à, Nina.
Tôi chống tay ngồi dậy, chỉ ngoảnh đầu lại phía sau.
Thế nhưng tôi chỉ nhìn thấy đỉnh đầu của Nina. Vì không thấy mặt nên tôi không rõ biểu cảm của cậu ấy thế nào. Nhưng Nina đang ôm chặt lấy tôi đến mức phát đau.
— Nina. Con ôm như thế sẽ làm Itsuki thấy khó thở đấy, buông ra một chút đi con.
— …… Không chịu.
Cô Elena đi tới từ phía sau Nina khi cậu ấy khẽ lắc đầu một cách yếu ớt. Thấy Nina từ chối thẳng thừng như vậy, cô Elena lộ vẻ lúng túng và liên tục xin lỗi tôi.
— Xin lỗi nhé. Trong lúc không gặp được Itsuki, Nina cứ bồn chồn mãi...
— …… Dạ không sao đâu ạ, em không phiền đâu.
Tôi vừa dứt lời, tôi cảm thấy Nina vẫn đang ôm lấy mình gật đầu lia lịa. Dù không hiểu hành động đó có ý nghĩa gì, nhưng tôi cảm nhận được rằng mình đang nhận được sự tin tưởng từ cậu ấy. Vì vậy, tôi mong mình có thể trở thành chỗ dựa cho cậu ấy. Cô Elena khẽ thở phào rồi chỉ nói ngắn gọn: "Chúng ta di chuyển thôi".
Đúng là không thể cứ đứng mãi ở lối vào lữ quán, nên khi tôi ngẩng mặt lên, Nina đã buông tôi ra, khác hẳn với bộ dạng hôm kia. Nhưng sau đó, cậu ấy lại nắm chặt lấy vạt áo tôi.
Chắc là sẽ ổn thôi... Tôi nghĩ bụng rồi chúng tôi di chuyển về phía sảnh chờ (Lobby).
Tại đó, một người đàn ông có vết sẹo dọc trên mặt đang ngồi trên ghế sofa nhận ra chúng tôi và bước tới.
— Lâu rồi không gặp nhỉ, Itsuki.
— A, cháu chào chú Renji! Lâu rồi không gặp ạ.
— Nghe bảo có nhiều chuyện xảy ra lắm hả. Chú có nghe kể rồi. Aya cũng mong được gặp con lắm đấy.
Chú Renji nói rồi liếc nhìn Nina một cái.
— Cháu là Nina phải không? Chú là người quen của ba Itsuki. Rất vui được gặp cháu.
— ……
Nina không nói gì. Cậu ấy chỉ lẳng lặng nhìn chú Renji.
— A, Itsuki!
Người vừa xuất hiện từ phía sau chú Renji là Aya với vẻ mặt đầy lo lắng. Cậu ấy cũng liếc nhìn Nina giống như chú Renji, rồi quay lại nhìn tôi và tiếp tục.
— Cậu có sao không? Tớ nghe nói cậu lại bị "Ma" Giai vị thứ 6 tấn công.
— Ừm. Tớ không sao, vì tớ đã thanh tẩy nó rồi.
Tôi nói rồi nắm lấy sợi dây chuyền trên cổ kéo ra. Đó là sợi dây chuyền nối ba hạt châu lại với nhau, tập hợp những Di bảo (Relic) mà tôi đã thu thập được.
Thấy vậy, Aya thở phào nhẹ nhõm.
— …… Quả nhiên cậu mạnh thật đấy, Itsuki.
Tôi định đáp lại rằng "Tớ chỉ gặp may thôi", nhưng rồi lại nghĩ về Nina đang ở phía sau.
Nếu tôi thực sự mạnh mẽ, Nina hẳn đã không trở nên thế này. Nghĩ vậy, tôi bỗng nghẹn lời.
Thế nên, tôi hạ tông giọng xuống một chút và chỉ đáp lại ngắn gọn.
— Tớ vẫn còn kém lắm.
Aya thoáng nhướng mày định nói gì đó trước câu trả lời của tôi, thì vạt áo tôi lại bị giật mạnh từ phía sau. Nina đang đứng đó với biểu cảm vô cùng bất an, cậu ấy run rẩy cất tiếng nói nhỏ nhẹ.
— …… Itsuki. Ai vậy?
— À, ừm. Đây là bạn của tớ...
Bất thình lình, cánh tay cậu ấy chộp lấy cổ tay tôi. Nắm thật chặt như thể sợ tôi sẽ chạy mất, sợ tôi sẽ biến tan đi vậy.
Rồi cứ thế, cậu ấy tiếp tục thì thầm một cách dồn dập.
— …… Đừng bỏ mình lại một mình.
Câu nói đó mang ý nghĩa gì?
Trước khi tôi kịp hỏi Nina thì Aya đã tiến lên một bước.
— Tớ là Aya. Shimotsuki Aya. Còn cậu?
— …… Nina.
Nina chỉ nhỏ giọng xưng tên rồi nấp hẳn sau lưng tôi.
Cứ như thể cậu ấy đang sợ hãi Aya vậy.
Về phần Aya, dù bị đối xử xa cách như thế nhưng chắc hẳn cậu ấy đã nghe chú Renji kể qua về những gì đã xảy ra. Cậu ấy lộ vẻ mặt hiền từ rồi lùi lại một bước.
Như để chứng minh rằng mình không phải là kẻ thù.
Nhờ cách ứng xử trưởng thành của cậu ấy, bầu không khí căng thẳng trong chốc lát dường như đã dịu đi.
Không bỏ lỡ khoảnh khắc đó, chú Renji lên tiếng.
— Đã cất công đến suối nước nóng rồi. Chuyện gì thì chuyện, hay là đi tắm trước đi?
— Ơ, ngay bây giờ ạ?
Trước đề xuất của chú Renji, Aya nghiêng đầu thắc mắc.
Mà đúng thật, chúng tôi cũng vừa mới đến, tôi cứ ngỡ nên để Aya và Nina có thêm thời gian để làm quen với nhau... nhưng chú Renji vẫn tiếp tục.
— Mọi người đều đã mệt sau một quãng đường dài ngồi xe rồi, nên nghỉ ngơi một chút cũng được mà phải không?
— Vâng! Nghỉ ngơi!
Hina nãy giờ không tham gia... hay đúng hơn là không chen vào được cuộc trò chuyện, bỗng lên tiếng rồi chạy về phía Aya. Trong lúc Aya đang xoa đầu Hina, tôi thấy ba từ phía lối vào đi tới.
— Souichirou cũng đến rồi, tính chuyện sau đó thì bây giờ cứ nghỉ một lát đi. Quyết định vậy nhé.
Trước lời nói đầy ẩn ý của chú Renji, hầu như tất cả mọi người đều gật đầu, thế là cả hội tạm thời hướng về phía suối nước nóng.
Hành lý đã được nhân viên lữ quán mang lên phòng, nên khi đang trên hành lang đi về phòng lấy đồ thay, Nina lại kéo áo tôi.
— Không chịu. Mình không vào đâu.
Một giọng nói nhỏ chỉ đủ cho tôi nghe thấy.
Nhận ra giọng nói đó, tôi ngoảnh lại thì Nina tiếp lời.
— …… Mình muốn ở cùng với cậu.
Nghe giọng nói trực trào nước mắt ấy, tôi đang phân vân không biết trả lời sao thì cô Elena đã nhìn ra và giải vây cho tôi.
— Nina, Itsuki cũng vào tắm mà con.
— Vậy con sẽ vào cùng cậu ấy.
— Như thế xấu hổ lắm con ạ.
— Con sẽ mặc đồ bơi. Như vậy thì sẽ không phải rời xa nhau nữa.
— Ở suối nước nóng mà mặc đồ bơi là vi phạm phép lịch sự đấy con.
— ……
Tuy nhiên, cậu ấy im lặng phớt lờ. Thế là đến lượt tôi bổ sung thêm.
— Này Nina. Suối nước nóng phân chia khu nam nữ riêng biệt đấy.
— …… Mình biết. Thế nên mình mới không muốn vào.
Quả nhiên ở Nhật hơn một năm thì cậu ấy cũng biết rồi.
Lời giải thích của tôi bị khước từ thẳng thừng, tôi định lủi thủi rút lui thì Hina, nãy giờ đang đứng cạnh Aya, chạy vù tới khi thấy cuộc trò chuyện của chúng tôi.
— Nè nè, Hina vẫn được vào tắm cùng anh hai mà!
— Đó là vì Hina là em gái thôi...
Hina hăng hái nói dõng dạc như vậy. Sợ câu chuyện sẽ càng thêm rắc rối, tôi bế thốc Hina lên. Em ấy thoáng vẻ không phục nhưng mẹ đã nhanh chóng đi tới và tiếp quản Hina.
Trong lúc tôi đang vắt óc suy nghĩ cách giải quyết tình huống này thì tình cờ chạm mắt với Aya.
Ngay khoảnh khắc đó, cậu ấy gật đầu cái rụp.
— Nina! Vào tắm cùng tớ đi!
Nói đoạn, cậu ấy nắm lấy bàn tay Nina đang túm vạt áo tôi.
— A, không, nhưng mà...!
— Không sao đâu. Sẽ sớm được gặp lại Itsuki ngay thôi mà!
Rồi cứ thế, cậu ấy định kéo Nina đi, nhưng Nina vẫn cố gắng kháng cự. Tuy nhiên, cô Elena đã phối hợp di chuyển để bọc lót phía sau. Thế là Nina bị cuốn theo và bị đưa đi. Tôi đoán đây là kế hoạch đặt cược vào việc cậu ấy sẽ không làm loạn ở chốn đông người... Tôi thở phào nhẹ nhõm vì mọi chuyện đã suôn sẻ. Mà xét cho cùng, ngay từ lúc Nina không hét to yêu cầu của mình mà chỉ thì thầm với tôi, tôi đã biết cậu ấy vẫn còn giữ được lý trí. Hay là, nếu còn lý trí thì cậu ấy đã không làm loạn ở nhà...?
Tôi thoáng nghiêng đầu thắc mắc nhưng rồi lập tức phủ nhận ý nghĩ đó.
Việc cách hành xử ở nhà và bên ngoài khác nhau cũng là chuyện thường tình thôi.
— Ba con mình cũng đi tắm thôi.
— …… Vâng.
Tôi nhìn theo bóng dáng Nina đang thỉnh thoảng ngoái lại nhìn mình trong lúc bị Aya và cô Elena dắt đi, rồi nhìn sang ba đang đứng cạnh.
— Ba ơi, liệu Nina có thực sự bình phục được không ạ?
— ……
Ba im lặng, con mắt không bị che bởi băng gạc lộ vẻ nghiêm nghị.
Như để lấp đầy khoảng lặng đó, chú Renji tiếp lời.
— Điều trị bằng suối khoáng (Therapeutic bath) ấy mà, chung quy cũng chỉ là để thúc đẩy quá trình hồi phục thôi. Nó không giống như Hồi Thuật (Recollect) có thể chữa lành vết thương ngay lập tức đâu. Nhất là những vết thương lòng nữa.
— …… Vâng. Con có nghe ba nói rồi.
— Những gì chúng ta có thể làm chỉ là tin tưởng con bé mà thôi.
Từ "tin tưởng" khiến tôi chợt nhớ lại... những lời Aya đã nói trong đợt tập huấn hè năm ngoái.
Chẳng phải lúc đó tôi đã thấu hiểu tầm quan trọng của việc tin tưởng bạn bè rồi sao.
— Đương nhiên, chúng ta có thể giúp sức. Có thể kết nối con bé với mọi loại hình y tế (Medical care). Nhưng mà này, khoảnh khắc cuối cùng khi con bé đứng dậy — sẽ chỉ có một mình con bé thôi.
— …… Vâng.
— Chuyện đó thì chỉ có thể tin tưởng thôi. Dù có đau lòng thật đấy.
Nghe chú Renji nói với vẻ như đang thở dài, tôi tò mò hỏi.
— Chú Renji cũng từng gặp chuyện tương tự sao ạ?
— Có chứ. Không chỉ chú đâu. Cả Souichirou, cả Elena, chắc hẳn ai cũng từng trải qua rồi.
Hẳn đó không chỉ là một lần duy nhất.
Lời nói của chú Renji mang một sức nặng mà tôi không thể nào lường hết được.
— Nào, cứ đứng mãi ở đây thì sẽ cản trở người khác đấy... đi thôi chứ? Suối nước nóng ấy.
— …… Dạ, vâng.
Hiểu được ý định muốn thay đổi bầu không khí của chú Renji, tôi gật đầu.
Khi nhìn ra hành lang, bóng dáng những người phụ nữ đã biến mất. Có lẽ họ đã về phòng trước rồi.
Chúng tôi cũng rảo bước trên hành lang đi theo phía sau, chú Renji tiếp tục bằng giọng điệu nhẹ nhàng.
— Nghe bảo lữ quán này có cả phòng xông hơi (Sauna) đấy.
— Phòng xông hơi ạ? Ở suối nước nóng cũng có ạ?
Nhắc mới nhớ, ở kiếp trước phòng xông hơi từng là một trào lưu rầm rộ. Dù vậy tôi cũng chỉ biết nó đang thịnh hành qua mạng xã hội, và khi nhận ra thì trào lưu đó cũng đã kết thúc rồi.
— Hình như ông chủ ở đây là người nghiện xông hơi. À, mà có lẽ con sẽ thấy bất ngờ, nhưng các Pháp sư trừ tà (Exorcist) mê xông hơi nhiều lắm đấy.
— Ơ. Thật vậy ạ?
— Do đặc thù nghề nghiệp nên bọn chú khó lòng dùng rượu hay thuốc lá để giải tỏa căng thẳng mà phải không? Xem kìa, Pháp sư trừ tà thì dù có là ngày nghỉ thì việc vẫn cứ tới thôi. Nếu uống rượu thì sẽ nguy hiểm đến tính mạng đấy, chẳng ai muốn đi trừ ma (Exorcism) trong tình trạng say xỉn cả. Thế nên trừ những dịp cực kỳ đặc biệt, bọn chú hầu như không đụng đến rượu.
— Ra là vậy. Chuyện rượu thì con hiểu rồi, nhưng tại sao thuốc lá cũng không được ạ?
— Thuốc lá thì, con thấy đấy, thời đại bây giờ mà.
Chú Renji nói rồi nhún vai.
Đúng là nghe nói số lượng phòng hút thuốc cũng như người hút thuốc đang giảm dần, và chuyện giá thuốc lá tăng cũng thường xuyên được lấy làm chủ đề bàn tán trên mạng xã hội ở kiếp trước. Tuy nhiên, với một công việc liên quan đến sinh tử mà phương thức giải tỏa căng thẳng lại bị hạn chế như vậy thì quả là có chút khắc nghiệt. Phải chăng số lượng Pháp sư trừ tà ít ỏi không chỉ vì tỷ lệ tử nạn cao, mà vốn dĩ ngay từ đầu số người muốn theo nghề này đã ít rồi...?
Trong lúc tôi đang vô tình tìm ra câu trả lời cho sự ít ỏi của các Pháp sư trừ tà, chú Renji với vẻ mặt hớn hở tiếp tục.
— Suối nước nóng ở đây hình như có tới năm loại phòng xông hơi lận. Tuyệt thật đấy, mong chờ quá đi.
Chuyện đó thì tốt thôi, nhưng tôi chợt thắc mắc.
— …… Thế thì đó còn gọi là suối nước nóng không ạ?
— Tất nhiên là suối nước nóng rồi.
Thấy chú Renji gật đầu đắc ý, tôi cũng gật đầu với vẻ nửa tin nửa ngờ.
Mải mê trò chuyện, chúng tôi đã đến phòng.
Tạm biệt chú Renji, tôi lấy đồ thay từ đống hành lý đã được nhân viên mang lên. Trong phòng không thấy mẹ và Hina đâu, có vẻ như phái nữ đã đi tắm trước rồi.
Thở phào một cái khi thấy Nina đã chịu đi tắm... chúng tôi cũng hội quân với chú Renji rồi hướng về phía nhà tắm.
Phòng thay đồ khi chúng tôi đến không có khách nào khác, có lẽ vì đang là tầm quá trưa ngày trong tuần.
Hai người kia cởi đồ một cách thuần thục, nhưng ngay khoảnh khắc họ trút bỏ y phục, những cơ thể chằng chịt vết thương hiện ra trước mắt tôi.
Trên người ba là những vết cắt, vết bỏng, và trên vai còn có cả dấu răng như bị thứ gì đó cắn vào. Trong khi đó, chú Renji lại có nhiều vết sẹo lấm tấm như bị thứ gì đó đâm xuyên hoặc bắn thủng.
Diện mạo đó quả thực vô cùng nổi bật. Tất nhiên họ không có hình xăm nên chắc là không bị cấm tắm... nhưng nếu là người lạ, hẳn sẽ phải kinh hãi khi nhìn thấy.
— Có chuyện gì vậy, Itsuki?
— Dạ không... không có gì đâu ạ...
Thấy tôi mải nhìn những vết sẹo đó, ba tò mò hỏi, nhưng tôi chẳng biết trả lời gì ngoài câu "không có gì", chú Renji bèn cười xòa.
— Thấy sao, Itsuki. Bây giờ con đã hiểu lý do tại sao ngày xưa phụ nữ không được làm Pháp sư trừ tà rồi chứ?
— …… Dạ, vâng.
Cái chế độ phụ hệ kiểu như nam giới làm Pháp sư trừ tà còn nữ giới ở phía sau hỗ trợ, tôi đã cảm nhận được ở nhiều nơi rồi. Ví dụ như tại cuộc họp ở lễ "Shichi-Go-San" chẳng hạn. Nhưng nhìn hai người này... tôi chợt nghĩ rằng đó có lẽ không hẳn là một lựa chọn tồi. Tôi không muốn Aya hay Nina phải mang trên mình những vết thương đau đớn như thế này.
Và hơn hết, vết thương đâu chỉ nằm ở thể xác.
Nó còn có thể hằn sâu trong tâm hồn nữa.
— Cậu lỗi thời quá rồi đấy, Renji.
— Tôi không muốn bị một người như Souichirou nói thế đâu nhé.
Hai người họ tiến về phía nhà tắm, tôi cũng vội vàng đuổi theo. Vừa mở cánh cửa ngăn cách phòng thay đồ và nhà tắm, một làn hơi nóng hầm hập bao trùm lấy tôi. Tôi thở hắt ra một hơi rồi chậm rãi quan sát xung quanh. Cảm giác hơi nước có vẻ nhiều một cách lạ thường, nhưng ngoài ra thì không có gì đặc biệt.
Nghe kể về Địa mạch với Ma lực nên tôi cứ ngỡ sẽ thấy thứ gì đó khác biệt hiện rõ trước mắt, nhưng hóa ra cũng chẳng có gì, đối với tôi nó trông giống như một suối nước nóng bình thường.
Để vào ngâm mình trong cái suối nước nóng bình thường ấy, tôi dội nước làm nóng người, rửa sạch cơ thể rồi chậm rãi trầm mình xuống bồn tắm vắng lặng.
Phù... Một hơi thở dài thốt ra từ tận đáy lòng. Hơi nóng dịu dàng bao bọc lấy toàn thân. Tôi vốc một vốc nước, làn nước đặc sánh trôi qua kẽ tay. Mùi khoáng chất đặc trưng của suối nước nóng thoảng qua cánh mũi.
— …… Không biết Nina có sao không nhỉ.
Tôi lẩm bẩm một mình với giọng rất nhỏ không để ai nghe thấy.
Dù đã giao phó cho Aya nhưng lo lắng thì vẫn cứ lo lắng thôi.
Nếu Ma lực phun trào từ Địa mạch thực sự hòa tan trong làn nước này, liệu trái tim của Nina có được chữa lành dù chỉ một chút không? Tôi mong là có, nhưng đồng thời cũng nghĩ rằng nếu là vết thương có thể lành chỉ nhờ bấy nhiêu đó thì hẳn nó đã không trầm trọng đến mức này.
Đang mải suy nghĩ mông lung thì chú Renji, sau khi tắm rửa xong, bước tới.
— Thế nào, Itsuki. Suối nước nóng ra sao?
— …… Con thấy chẳng cảm nhận được mấy Ma lực ạ.
— À, có lẽ vì lượng Ma lực con sở hữu quá lớn nên khó nhận ra đấy.
Ra là vậy sao?
— Chú Renji cảm nhận được ạ?
— Ừm. Chú thấy nó dồi dào hơn hẳn so với nước tắm ở nhà.
Thấy lạ, tôi lại dời tầm mắt về phía làn nước.
Có hai thời điểm để cảm nhận Ma lực.
Một là khi dùng Ma lực để tạo hình, chẳng hạn như Đạo Ti (Guide Thread) hay "Yêu tinh" (Fairy). Để nhìn thấy Ma lực của người khác thì cần phải có Chân Nhãn (True Eye) như tôi, nhưng nếu là Ma lực do chính mình tạo hình thì ai cũng có thể nhìn thấy bình thường.
Và thời điểm thứ hai là hơi nóng của Ma lực mà ta cảm nhận được khi chạm trực tiếp vào cơ thể người khác. Khi Ma lực tiếp xúc, ta sẽ thấy phần chạm vào ấm sực lên. Tuy nhiên, nơi tôi đang đứng lúc này lại là suối nước nóng. Đã là suối nước nóng thì hiển nhiên nước phải nóng rồi. Thế nên tôi vẫn chưa thể nắm bắt được là do nước nóng sẵn hay do nó chứa Ma lực mà có nhiệt độ như vậy.
Trong lúc tôi đang vật lộn với mớ Ma lực trong suối nước nóng, chú Renji tiếp lời.
— Nhưng mà, dù có nhận biết được thì cũng chẳng dùng vào việc gì được đâu.
— …… Ưm ưm.
Nghe chú nói vậy, tôi khẽ rên rỉ trong họng. Chợt tôi nhận ra rằng từ trước đến nay mình chưa bao giờ chú ý đến Ma lực ẩn chứa trong vạn vật.
Ma lực trú ngụ trong vạn vật. Từ không khí, nước cho đến thức ăn. Chính vì nó ẩn chứa trong những thứ đó nên bằng cách sinh hoạt bình thường, chúng ta có thể tích lũy Ma lực vào Đan điền.
Biết đâu chừng, chuyện này... lại có cách ứng dụng nào đó?
Ví dụ như nếu có thể điều khiển Ma lực trong không khí, chẳng phải tôi có thể sử dụng ma pháp mà không cần tiêu tốn Ma lực của bản thân sao?
Biết đâu đấy. Có lẽ cũng đáng để thử một phen.
Đang mải suy nghĩ thì ba cũng bước tới.
Ào một cái, thân hình hộ pháp của ba vừa bước vào bồn tắm là nước tràn ra lênh láng. Thầy Kanda, giáo viên chủ nhiệm của tôi, từng dạy rằng lượng nước tràn ra này chính bằng thể tích vật chiếm chỗ. Vừa nhớ đến lời thầy dạy, tôi lại sực nhớ tới chuyện "Diễn viên" (Actor) chui ra từ trong người thầy, và cảm thấy thật tồi tệ. Tôi hít một hơi thật sâu để xua tan cảm giác khó chịu đó trong lúc đang sưởi ấm cơ thể thì ba và chú Renji đứng dậy.
— Được rồi, đi thôi.
— Ừ. Đi thôi.
Thấy hai người họ chẳng cần dùng lời mà vẫn hiểu ý nhau, tôi cảm thấy có chút kỳ quặc nhưng vẫn hỏi thử.
— Hai người đi đâu thế ạ?
— Phòng xông hơi.
Đúng như tôi dự đoán, câu trả lời khiến tôi cạn lời.
— Itsuki cứ ở lại đây cũng được. Trẻ con tiểu học vào phòng xông hơi nguy hiểm lắm.
— Cho thằng bé vào phòng xông hơi ướt (Mist Sauna) chắc cũng không sao đâu nhỉ?
Từ kiếp trước, tôi đã vốn không hiểu nổi phòng xông hơi và những người nghiện xông hơi (Saunner).
Ngay từ đầu tôi đã không hiểu tại sao người ta lại thích đâm đầu vào những nơi nóng nực như thế. Tôi cứ nghĩ vào những nơi nóng như vậy sẽ có hại cho sức khỏe. Tuy nhiên, nghe chuyện của chú Renji lúc nãy thì khoan bàn đến chuyện tốt xấu cho cơ thể, đó hẳn là một cách để giải tỏa căng thẳng.
Với một kẻ không có ấn tượng tốt cũng chẳng xấu về xông hơi như tôi thì chẳng thiết tha gì muốn vào, nhưng nếu cứ tiếp tục ngâm mình một mình ở đây, tôi sợ dòng suy nghĩ của mình sẽ lại đi vào hướng tiêu cực, thế nên tôi khẽ lắc đầu rồi đứng dậy.
— …… Con cũng vào nữa, phòng xông hơi ấy.
— Đừng có gắng quá sức đấy nhé.
— Vâng ạ.
Cứ ngỡ sẽ bị ngăn cản, nhưng ba chỉ nói bấy nhiêu rồi sải bước về phía phòng xông hơi.
Trong khi đó, chú Renji, người nãy giờ vẫn quan sát tôi bước ra khỏi bồn tắm, dặn: "Phải uống nước trước đã nhé" rồi đưa tôi đi uống nước ở máy lọc nước.
Sau khi đã chuẩn bị sẵn sàng, tôi vừa mở cửa ra thì một luồng gió nóng không thể tin nổi ập thẳng vào mặt. Tôi chỉ muốn rút lại lời vừa nói để quay về ngâm suối nước nóng cho rồi... nhưng đã đâm lao thì phải theo lao thôi.
Hạ quyết tâm bước vào trong, đón chào tôi là một căn phòng rộng lớn đủ chỗ cho khoảng hai mươi người ngồi.
Từ cửa vào, các bậc ghế được thiết kế như một giảng đường đại học, và nhìn lên phía trên, tôi thấy ba đang ngồi một mình.
— Ở đây cũng không có ai nhỉ. Thấy sao, Itsuki. Lần đầu xông hơi thế nào?
— Con thấy rộng hơn mình tưởng ạ.
— À, ra vậy. Đúng thế nhỉ.
Tôi cứ ngỡ phòng xông hơi phải là một căn phòng nhỏ hẹp, nơi nhiều người chen chúc nhau, nhưng có lẽ những phòng xông hơi hiện đại không còn như vậy nữa.
Đang mải suy nghĩ thì chú Renji đưa cho tôi một tấm bảng bằng chất liệu giống như ván bơi (Beatboard).
— Itsuki. Con phải trải tấm thảm xông hơi (Sauna mat) này xuống rồi mới ngồi lên nhé.
— …… Vâng.
Thì ra cái này gọi là thảm xông hơi...
Ghi nhớ kiến thức mới mẻ vừa học được, tôi ngồi xuống tấm thảm.
Ngay khoảnh khắc vừa ngồi xuống, hơi nóng đã bao trùm lấy toàn thân.
Sau vài hơi thở, tôi cảm nhận được mồ hôi bắt đầu rịn ra.
Mà hơn hết, tôi cảm thấy thật khó thở. Cứ như đang phải hít thở qua một lớp khăn dày vậy.
— Quan trọng là phải ra khỏi phòng xông hơi trước khi chạm tới giới hạn. Đây không phải là cuộc thi chịu đựng đâu đấy.
— …………
Trước lời dặn của chú Renji, tôi lẳng lặng gật đầu.
Mồ hôi vã ra như tắm. Tôi ngước nhìn chiếc tivi đang chiếu một chương trình thực tế địa phương. Tôi cố xem nhưng lời thoại của những nghệ sĩ hài chẳng thể lọt vào đầu. Trí não tôi không thể hoạt động bình thường được.
Bất kể tôi định làm gì hay định suy nghĩ gì, hơi nóng cũng đều ngăn trở.
— …… Nóng quá.
Ngay lúc khẽ lẩm bẩm điều đó, tôi chợt nhận ra.
À, hèn chi các Pháp sư trừ tà lại lấy việc xông hơi làm sở thích.
Đầu óc không thể tập trung suy nghĩ được gì. Ngay cả những ký ức muốn ùa về cũng bị hơi nóng chặn lại.
Khi đó, ta sẽ chẳng thể nghĩ đến chuyện vui hay chuyện buồn được nữa.
Vì không thể suy nghĩ được gì nên họ mới vào phòng xông hơi.
Dù chợt nhận ra điều đó, nhưng ngay cả dòng suy nghĩ ấy cũng bị hơi nóng cuốn trôi đi mất.
Cứ thế, sau vài phút ngồi trong phòng xông hơi.
Cảm thấy cơ thể đã đủ ấm, chú Renji đứng dậy.
— Đến lúc ra ngoài rồi nhỉ.
— …… Vâng.
Thú thật là tôi thấy mình vẫn còn chịu đựng được, nhưng thôi cứ theo chú Renji ra ngoài.
Tôi ngoái lại xem ba có ra không thì thấy ba vẫn đang khoanh tay ngồi bất động.
— Thường thì sau khi ra khỏi phòng xông hơi người ta sẽ vào bể nước lạnh (Mizuburo)... nhưng với Itsuki thì chắc dội nước lạnh là được rồi nhỉ.
— Dạ không. Con muốn thử vào bể nước lạnh xem sao ạ.
— Vậy sao? Thế thì đi thôi nào.
Đã cất công thử sức với những việc chưa từng làm rồi. Đã đến nước này thì tôi cũng muốn thử cả cái bể nước lạnh mà bình thường mình chẳng bao giờ thò chân vào nữa.
Thế là tôi lẽo đẽo theo sau chú Renji hướng về phía bể nước lạnh, và rồi...
— Ơ, có tận hai cái ạ...
Có tới hai bể nước lạnh nằm cạnh nhau.
Một bể có nhiệt độ là mười bảy độ, còn bể kia thì tận... bảy độ.
— Lúc đầu thì nên thử cái bể bớt lạnh hơn đã.
— …… Vâng, con hiểu rồi.
Tôi gật đầu, dội nước sạch mồ hôi rồi bước chân vào bể nước mười bảy độ. Ngay khoảnh khắc đó, toàn thân tôi run bắn lên. Không đùa chứ? Phải ngâm mình vào cái này sao?
Thế nhưng chú Renji bên cạnh đã nhanh chóng trầm mình xuống nước, hẳn là chuyện này phải như vậy rồi. Tôi hạ quyết tâm, dìm cả người xuống bể nước lạnh.
Khoảnh khắc đó, hơi thở tôi như ngừng trệ. Tuy nhiên, cảm giác đó chỉ kéo dài trong chốc lát. Tôi dần quen với cái lạnh, và thậm chí còn thấy sảng khoái khi cảm giác như nhiệt độ từ cơ thể đang nóng bừng vì xông hơi đang tan vào làn nước lạnh.
Khoảng lặng đó kéo dài độ một phút thì cái lạnh bắt đầu ngấm dần.
Đúng lúc đó chú Renji đứng dậy và nói.
— Itsuki. Tiếp theo mình ra ngoài thôi.
— Ra ngoài ạ? Bể tắm lộ thiên (Rotenburo) sao ạ?
— Không, là tắm khí trời (External Air Bath).
— ……?
Cái gì mà nghe như biến thể của tắm rừng (Forest bathing) vậy... Tôi vừa thắc mắc vừa theo chân chú Renji ra ngoài, cạnh bể tắm lộ thiên có sắp sẵn vài chiếc ghế. Tôi dội nước nóng lên ghế rồi ngồi xuống. Ngay khi vừa ngồi xuống, cơ thể đang lạnh ngắt vì bể nước lạnh bắt đầu ấm dần lên từ bên trong.
Thế nhưng, những cơn gió thoảng qua lại vuốt ve và mang đi hơi ấm đó.
Cảm giác ấy thực sự vô cùng dễ chịu.
Ngồi được một lúc, chú Renji chợt lên tiếng.
— Itsuki là kiểu người hay ôm đồm mọi chuyện một mình nhỉ.
— Con ạ?
Bất ngờ bị hỏi một câu như vậy, tôi hỏi lại vì chưa hiểu ý chú.
Đang thắc mắc sao tự nhiên chú lại hỏi thế thì chú Renji tiếp tục với tông giọng nghiêm túc nhất từ nãy đến giờ.
— Ừ. Chú vừa gặp con là nhận ra ngay. Chắc hẳn con đang có những nỗi niềm chưa thổ lộ cả với Souichirou phải không.
Trước câu hỏi của chú Renji, tôi phân vân không biết nên trả lời sao... rồi chậm rãi mở lời.
— …… Chú nhận ra ạ?
— Nhận ra chứ, vì chú là người lớn mà.
Chú nói rồi mỉm cười, tiếp tục.
— Souichirou cũng nhận ra đấy. Thế nên ba con mới cố tình tạo điều kiện để chú cháu mình được ở riêng với nhau thế này.
— ……
Cú sốc vì bị ba nhìn thấu, cùng với một cảm giác pha trộn giữa sự an tâm và niềm vui khi biết mình luôn được quan tâm khiến tôi không thốt nên lời.
Đối diện với tôi, chú Renji tiếp lời.
— Nói thế nào nhỉ. Chú cảm giác là con... đang tự đổ lỗi cho bản thân về sự cố đó.
Tôi suy nghĩ một chút trước câu hỏi của chú. Rồi tôi quyết định sẽ thổ lộ.
Bởi tôi tin rằng người đàn ông này nhất định sẽ đón nhận câu chuyện của tôi.
— Con không biết đó có phải là trách nhiệm không — nhưng con cứ nghĩ mãi rằng, lẽ ra mình có thể làm tốt hơn.
— Ừm.
— Chẳng hạn như lúc con quái vật (Monster) đến trường, lẽ ra con nên dùng "Hoán vị" (Kiyasuring) để đưa một mình Nina chạy thoát ra ngoài. Hay lúc thanh tẩy quái vật, lẽ ra con nên để "Yêu tinh" (Fairy) của mình bảo vệ cậu ấy. Con cứ mãi suy nghĩ về những chuyện đó. Dù biết có nghĩ cũng chẳng ích gì...
— Không hẳn là chẳng ích gì đâu.
Thế nhưng chú Renji đã phủ nhận lời tôi vừa thốt ra.
— Cái nỗi hối hận rằng "lẽ ra lúc đó mình nên làm thế này" sẽ còn đeo bám con dài dài. Chú cũng vậy thôi. Không, chắc là ai cũng vậy cả.
— ……
— Nhưng mà này, nỗi hối hận đó rồi sẽ có lúc dùng đến. Cách thanh tẩy "Ma", cách đối đãi với bạn bè, cách đối diện với gia đình. Chú không biết là khi nào, nhưng rồi sẽ có lúc những gì còn đọng lại trong tim con trở nên hữu ích.
Tôi hiểu những gì chú Renji nói. Tôi hiểu cả những gì chú đang cố truyền đạt.
Điều đó hẳn là sẽ có ích vào một lúc nào đó, ở một nơi nào đó. Là một kẻ từng lao đầu vào ma pháp để phủ nhận sự trống rỗng của kiếp trước, tôi thấu hiểu điều này.
Thế nhưng, cái "lúc nào đó" ấy là không được.
Nếu là cái "lúc nào đó" thì hiện tại sẽ không được cứu rỗi.
Nhưng dường như đã đọc được suy nghĩ đó, chú Renji tiếp tục.
— Chú hiểu. Nghe cái chuyện xa xôi như vậy thì hẳn con sẽ thấy thật vô vọng.
— …… Vâng.
Tôi thoáng đắn đo không biết có nên thành thật gật đầu không... nhưng vì đã bị nhìn thấu rồi nên có nói dối cũng chẳng ích gì, tôi đành gật đầu thừa nhận.
— Nhưng có những chuyện chúng ta cũng đành lực bất tòng tâm thôi. Những giải pháp dễ dàng có được sẽ không bao giờ giải quyết được tận gốc vấn đề. Trên đời này không có viên đạn bạc (Silver bullet) nào cả đâu.
— ……
— À mà thôi, nói với con mấy chuyện này chắc cũng chẳng ích gì nhỉ.
Chú Renji thở dài một hơi rồi ngước nhìn bầu trời, chậm rãi nói.
— Chú không thể xóa bỏ nỗi hối hận trong quá khứ của con, nhưng chú có thể giúp con giảm bớt những nỗi hối hận trong tương lai.
— Bằng cách... nào ạ?
— Hãy trở nên mạnh mẽ hơn.
Như thể câu trả lời đã được định đoạt ngay từ đầu, chú Renji nói vậy.
— Có lẽ nên nói là con chẳng còn cách nào khác ngoài việc trở nên mạnh mẽ. Cách duy nhất để một Pháp sư trừ tà gạt bỏ nỗi hối hận, suy cho cùng cũng chỉ dẫn đến con đường đó mà thôi.
Không hiểu sao, tôi có cảm giác những lời đó không chỉ dành cho tôi, mà còn như chú Renji đang tự nhủ với chính mình.
Trở nên mạnh mẽ hơn. Đúng là tôi đã quyết tâm như vậy.
Để không phải chết, để bảo vệ một ai đó, tôi đã muốn mình phải mạnh mẽ hơn.
Nói tóm lại, tôi vẫn còn thiếu sót.
Tôi vẫn còn yếu đuối. Dù đã đặt ra mục tiêu là bảo vệ ai đó, nhưng tôi vẫn chưa có đủ sức mạnh để thổi bay nỗi hối hận của chính mình.
— Con... muốn trở nên mạnh mẽ hơn.
— Đúng vậy. Chắc chắn con sẽ nghĩ thế, nên cô Akane mới chọn nơi này để điều trị bằng suối khoáng đấy.
— …… Cô Akane ạ? Chứ không phải cô Elena ạ?
Bất ngờ nghe thấy một cái tên khác với dự tính, tôi không khỏi thắc mắc.
— Ơ? Souichirou chưa nói gì với con à?
Chú Renji, người nãy giờ vẫn đọc thấu lòng tôi như thể đang nhìn trộm vậy, lần đầu tiên thốt lên đầy vẻ ngạc nhiên. Rồi chú tiếp tục.
— Chẳng phải con đến đây để đúc sao?
— Đúc cái gì cơ ạ...?
— Yêu đao (Demon Blade) ấy.
Trong thoáng chốc, tôi không hiểu chú đang nói gì.
Vì quá đỗi bất ngờ, tôi buộc miệng hỏi lại.
— Chú Renji. Yêu đao là gì ạ?
— …… Cái tên đó, đúng là chẳng giải thích gì cho thằng bé cả.
Thấy tôi hỏi lại, chú Renji liếc nhìn về phía phòng xông hơi rồi lẩm bẩm đầy vẻ ngán ngẩm.
Đoạn, chú ngồi dựa hẳn vào ghế, lộ vẻ mặt nghiêm nghị rồi tiếp tục.
— Khi một Pháp sư trừ tà nói về Yêu đao, nó thường mang hai ý nghĩa. Một là những thanh kiếm mang theo những giai thoại kinh hoàng (Cursed swords). Chẳng hạn như nó đã giết chết bao nhiêu người, hay kẻ sở hữu nó sẽ nảy sinh dục vọng muốn giết chóc. Đó là những thứ thường được gọi là Chú vật (Cursed object) hay Chú cụ (Cursed tool).
— Những thứ đó không phải là Quái vật (Monster) sao ạ?
— Cũng có trường hợp đó. Như là "Ma" dạng ám (Possession type) không ám vào người mà ám vào vật chẳng hạn. Ngoài ra, cũng có khi một con người mang đầy oán hận đã dốc hết chút Ma lực cuối cùng để hóa thành như vậy. Đó là sự Biến hóa thuộc tính của con người.
…… Cái gì thế này.
— Nhưng lần này không phải loại đó. Còn một loại nữa — đó là những thanh đao được gia công từ Di bảo (Relic) mà chỉ những thợ rèn đặc biệt mới có thể đúc được.
— Từ Di bảo ạ?
— Đúng vậy. Những thanh đao được tạo ra như thế sẽ mang trong mình sự sống. Hay nói đúng hơn là mang trong mình Ma lực. Tuy nhiên, lẽ dĩ nhiên là không có nhiều người có thể đúc được Yêu đao. Cô Akane chọn nơi này để điều trị, nhưng lý do chính là vì ở đây có một thợ rèn Yêu đao.
— Hóa ra là vậy...
— Thế nên chú mới nghĩ là con cần phải quyết định xem sẽ dùng Di bảo nào để làm Yêu đao. Vì Itsuki có tận ba cái cơ mà.
Nghe chú nói vậy, tôi hướng sự chú ý đến ba cái Di bảo mà tôi đã để lại trong phòng. Đó là những Di bảo xuất hiện khi Giai vị thứ 6 tử trận, chúng tuyệt đối sẽ tồn tại dù có dùng bất kỳ ma pháp nào. Ngay cả "Lông Nguyệt" (Oborozuki) có thể nuốt chửng mọi ma pháp và vật chất cũng không thể xóa sổ chúng.
Gia công thứ đó sao...? Liệu có thể làm được chuyện như vậy không.
Mà hơn cả chuyện đó.
— Sở hữu Yêu đao thì sẽ trở nên mạnh mẽ hơn ạ?
Điều tôi quan tâm là chuyện đó. Tôi không hề luyện tập kiếm thuật (Swordsmanship). Tôi chỉ đơn thuần lặp đi lặp lại những bài quyền cơ bản suốt bấy lâu nay. Thế nên tôi không thể tin nổi việc bản thân thanh Yêu đao lại có thể trực tiếp giúp mình mạnh lên, nhưng chú Renji đã gật đầu khẳng định.
— Chú nghĩ nó sẽ hữu ích đấy. Yêu đao giúp người dùng có thể thi triển được ma pháp của Giai vị thứ 6. À phải rồi, Itsuki đã bao giờ nghe đến cái tên "Huyết Hấp" (Chisui) chưa?
— Dạ chưa ạ.
— Viết là "Hút Máu" (Huyết Hấp), đây là thanh Yêu đao có khả năng hút lấy Ma lực của "Ma" mà nó chém phải. Bằng cách tích trữ Ma lực đã hút được vào thanh đao, người sử dụng có thể rút Ma lực đó ra để dùng. Có thể coi nó như một bình chứa Ma lực gắn ngoài vậy.
— …… Chuyện đó có thật không ạ?
Không phải tôi không tin chú Renji, nhưng tính năng của thanh đao đó đã vượt xa tầm hiểu biết của tôi, nên tôi không kìm được mà hỏi lại.
Nghe tôi hỏi, chú Renji nhún vai.
— Thật mà, đó là thanh đao truyền đời của nhà Shimotsuki đấy.
— …… Ồ.
Đến nước này thì tôi chẳng còn lý do gì để nghi ngờ nữa, tôi chậm rãi thở hắt ra một hơi.
— Thế nên, dù là loại Yêu đao nào đi nữa thì con cũng sẽ không yếu đi đâu.
Đúng lúc chú Renji đang lẩm bẩm điều đó thì ba, người vừa xông hơi xong, cũng bước tới.
Ngay khi ba vừa ngồi xuống cạnh tôi và thở phào một hơi thì chú Renji khơi chuyện.
— Souichirou, cậu chưa nói với Itsuki về chuyện Yêu đao đúng không?
— …… Hửm? Chẳng lẽ cậu nói rồi à?
— Tôi không nên nói sao?
Thấy chú Renji lộ vẻ mặt hơi hối lỗi, ba bảo "đừng bận tâm" rồi im lặng một lát rồi mới tiếp lời.
— Không, chuyện là. Cái đó, với Itsuki thì...
— Với Itsuki thì sao?
— …… Ba định dành cho con một sự bất ngờ ấy mà.
Cái quái gì thế không biết.
Cạnh tôi đang đầy vẻ bối rối, chú Renji hơi ngán ngẩm nói.
— Chẳng phải lát nữa mình sẽ đến chỗ thợ rèn ngay sao? Nếu không nói trước cho Itsuki thì thằng bé biết đường nào mà quyết định.
— Chuyện đó thì tôi biết, chỉ là tôi lỡ mất thời điểm để nói thôi...
Ba trả lời với giọng điệu hơi ấp úng.
Mà điều tôi quan tâm hơn là.
— Ơ, lát nữa mình đi luôn ạ?
— Ừ. Sau khi nghỉ ngơi ở suối nước nóng một chút thì sẽ đến chỗ thợ rèn, hình như đó là kế hoạch do Elena lập ra mà...
Con đâu có nghe nói về lịch trình đó đâu. Mà khoan, là cô Elena lập ra sao? Vậy có nghĩa là Nina cũng biết lịch trình này rồi chăng.
Sau một hồi trao đổi như vậy, chúng tôi, những kẻ vừa tắm khí trời xong, cuối cùng cũng quyết định rời khỏi suối nước nóng vì nếu cứ ở mãi đây thì sẽ không kịp đến chỗ thợ rèn Yêu đao.
Vừa được nghe kể rằng nếu là người nghiện xông hơi thực thụ thì họ sẽ thực hiện quy trình xông hơi rồi tắm khí trời tới ba lần, chúng tôi thay đồ rồi đi ra ngoài. Trong lúc chờ phái nữ tắm xong, chúng tôi hướng về phía khu vực ăn uống ở sảnh chờ (Lobby) để giết thời gian.
Sau khi gọi đồ uống xong, chúng tôi ngồi tán gẫu tiếp mạch chuyện lúc nãy, chợt nhớ ra một điều đáng bận tâm nên tôi hỏi thử hai người họ.
— Nè ba, lúc ở trường con có gặp cô Akane... cô ấy bảo con là "Hãy đoạt lấy quả Đào". Hai người có biết điều đó nghĩa là gì không ạ?
— …… Quả đào sao?
Trước câu hỏi của tôi, ba, người đang uống một loại đồ uống kỳ lạ tên là "Oropo", nghiêng đầu thắc mắc. Rồi ba liếc nhìn về phía chú Renji. Tuy nhiên, người bị nhìn cũng lộ vẻ mặt ngơ ngác và nhíu mày.
— Chịu thôi, chú không biết. Đó thực sự là lời của cô Akane sao?
— Vâng. Cô ấy bảo là khi thời cơ đến, hãy đoạt lấy quả đào.
— Ưm... Cô ấy không phải hạng người nói những điều vô nghĩa... Đào, quả đào sao. Chú chẳng nghĩ ra được thứ gì liên quan cả.
Ba khẽ rên rỉ đầy vẻ lúng túng, chú Renji cũng nhún vai như thể chịu thua.
— Chú cũng chịu. Tại sao lại là quả đào nhỉ?
Tôi cứ ngỡ hai người họ sẽ biết nên mới hỏi thử, nhưng hóa ra câu chuyện không đơn giản như vậy. Nếu thế, chẳng lẽ tôi đã nghe nhầm sao?
Trong lúc tôi đang mải suy nghĩ về cái từ ngữ khiến mình cảm thấy chưa thông ấy, tôi thấy Aya và Nina trong bộ Yukata bước ra từ phía cuối hành lang.
— A, kia rồi!
— ……
Nhận ra chúng tôi, gương mặt Aya bừng sáng, còn Nina vẫn im lặng.
Hai cậu ấy chạy lon ton về phía chúng tôi, Nina nhanh chóng đi tới cạnh tôi và nắm lấy tay tôi. Sau đó, cậu ấy thở phào một hơi thật dài. Như thể vừa mới trút bỏ được gánh nặng vậy.
— Thế nào rồi Nina, suối nước nóng ổn chứ?
— …… Bình thường thôi.
Nina trả lời ngắn gọn, nhưng qua giọng điệu tôi thấy cậu ấy không có vẻ gì là ghét bỏ nơi này, nên bản thân tôi cũng cảm thấy nhẹ nhõm phần nào.
Trong khi đó, Aya vừa nhận thực đơn từ chú Renji vừa ngồi xuống phía bên kia của tôi, nơi không có Nina, và mở lời.
— Tớ đã trò chuyện với Nina rất nhiều đấy. Dù toàn là chuyện về Itsuki thôi.
— Chuyện về tớ á?
Nghe thấy chuyện mình bị đem ra bàn tán khi vắng mặt khiến tôi hơi sởn gai ốc, tôi hỏi lại thì Aya vừa gật đầu vừa chọn loại nước Ramune giống tôi, rồi đưa thực đơn cho Nina.
— Đúng vậy. Chẳng hạn như làm thế nào mà cậu có thể sử dụng được nhiều ma pháp đến thế.
Aya cười tươi nói vậy. Tôi thầm cảm kích vì chắc hẳn cậu ấy đang cố gắng hành xử rạng rỡ để bầu không khí không trở nên quá nặng nề. Nghĩ lại mới thấy, tôi luôn nhận được sự giúp đỡ từ khả năng giao tiếp của cậu ấy.
Đang thầm cảm ơn Aya trong lòng thì Nina, sau khi chọn món xong, cũng tham gia vào cuộc trò chuyện.
— Còn cả chuyện tớ đã cùng Itsuki luyện tập Ma pháp Yêu tinh (Fairy Magic) nữa...
— À đúng rồi! Chuyện đó nữa. Nè nhé, vào thứ Bảy hay Chủ nhật thì Itsuki đều đến nhà tớ để cùng luyện tập ma pháp đúng không? Thế nên tớ cứ thắc mắc không biết ngày thường cậu làm gì.
Có lẽ vì vui mừng khi thấy Nina tham gia trò chuyện nên Aya đã bổ sung thêm.
— Thế là tớ được nghe kể rằng Itsuki đang luyện tập "Ma pháp Yêu tinh". Tớ đã rất bất ngờ khi nghe nói dù Itsuki chỉ đến nhà tớ mỗi tuần một lần, nhưng sau giờ học ngày nào cậu cũng luyện tập cùng Nina đấy.
— Chuyện đó là vì... tớ và Nina rảnh rỗi nên mới thế thôi mà?
— Ừm. Tớ biết chứ, chuyện đó tớ cũng nghe Nina kể rồi.
…… Có phải tôi tưởng tượng không nhỉ.
Tôi chợt cảm thấy một chút áp lực tỏa ra từ phía Aya.
Nhưng tôi cũng xin được đính chính rằng việc tôi không kể cho Aya nghe chuyện Ma pháp Yêu tinh không phải là để chơi xấu hay gì cả. Chẳng qua là vì khi tôi đang luyện tập Ma pháp Yêu tinh, ba đã bảo rằng "Nếu chưa thông thạo một loại ma pháp mà đã đụng vào đủ thứ khác thì sẽ chết đấy", nên tôi không muốn nói những điều dư thừa làm cản trở việc luyện tập của Aya mà thôi.
Trong lúc tôi đang thầm bào chữa như vậy thì Nina ngồi cạnh cũng lên tiếng trách móc.
— Mình cũng nghe Aya kể nhiều chuyện lắm. Nào là chuyện đợt tập huấn hè, rồi cả chuyện hai người đã cùng đón giao thừa nữa.
— …… À, ừ. Năm ngoái bọn tớ có đón giao thừa cùng nhau thật.
— Cả năm trước đó nữa mà đúng không?
Tôi vừa bổ sung cho Nina thì lại bị Aya bồi thêm một câu.
Đúng là năm trước đó bọn tớ cũng đón cùng nhau thật.
Nhưng khi tôi định nói rằng lễ đi chùa đầu năm (Hatsumode) tôi cũng đi cùng Nina mà, thì cậu ấy đã bóp chặt cổ tay tôi trước và nói.
— Rồi cả chuyện Itsuki đã đi dự tiệc Giáng sinh cùng với Aya nữa. Hèn chi lúc đó mình mời mà Itsuki lại từ chối, chuyện đó mình cũng nghe Aya kể luôn rồi.
— …………
Áp lực không chỉ sinh ra từ phía Aya, mà cả từ phía Nina nữa. Tại sao chứ.
Trong lúc tôi đang bị ép từ hai phía đến mức tâm hồn muốn bẹp gí, thì cô Elena đi tới trễ một chút. Khi chú Renji và ba hỏi cô có muốn uống gì không, cô lắc đầu bảo "Tôi ổn ạ", nên ba và chú Renji gật đầu.
— Được rồi, lũ trẻ thay đồ xong là chúng ta đi thôi.
— Ơ? Thế còn Hina với mẹ ạ?
Và cả cô Momoka, mẹ của Aya vẫn chưa thấy quay lại nữa.
Vậy mà đã định xuất phát rồi sao... tôi đang thắc mắc thì cô Elena tiếp lời.
— Thợ rèn Yêu đao (Magi-Smith) dựng xưởng (Atelier) ngay tại lỗ phun trào của Địa mạch. Nếu những người không phải Pháp sư trừ tà đến đó, họ có thể bị ảnh hưởng bởi luồng Ma lực mạnh mẽ. Hina còn quá nhỏ, còn chị Kaede và chị Momoka cũng không phải Pháp sư trừ tà, nên tốt nhất là không nên đi theo.
— Nếu bị ảnh hưởng bởi Ma lực thì sẽ ra sao ạ?
— Sẽ bị buồn nôn, chóng mặt, đau đầu, ảo giác hoặc ảo thính. Đại loại là sẽ gây ra những bất ổn về sức khỏe như vậy.
— Ra là vậy ạ...
Thấy tôi đã thông suốt, cô Elena cúi đầu thật sâu.
— Tôi thấy thật áy náy khi để mọi người phải dành thời gian vì chúng tôi như thế này... Thế nên tôi đã đề xuất với cô Akane chọn nơi này, với hy vọng đây cũng sẽ là khoảng thời gian ý nghĩa đối với Itsuki.
— …… Dạ không đâu ạ. Em không bận tâm đâu nên cô đừng lo.
Tôi đáp lại cô Elena như vậy, nhưng... tôi vô cùng thấu hiểu cảm giác đó.
Bởi khi gây phiền hà cho người khác vì lỗi của mình, người ta thường hành động để mong sao có thể chuộc lỗi dù chỉ là một chút.
Đang suy nghĩ mông lung thì Aya và Nina, sau khi được cô Elena nhắc nhở "Hai đứa nên đi thay đồ đi", đã quay về phòng để thay bộ Yukata sang thường phục. Hóa ra người duy nhất không được giải thích gì chính là tôi.
Một lúc sau, hai cậu ấy đã quay lại trong bộ thường phục chỉnh tề.
— Để cậu đợi lâu rồi, Itsuki.
— …… Để cậu phải chờ rồi.
Vừa mới quay lại là Nina đã chộp lấy tay phải của tôi ngay. Vì đã quá quen với việc này nên tôi không bận tâm lắm và định xuất phát, thì bỗng nhiên Aya lại nắm lấy tay trái của tôi. Việc bị Nina nắm tay thì thường xuyên thật, nhưng bị Aya nắm tay thì đã lâu lắm rồi, nên tôi không kìm được mà liếc nhìn cậu ấy.
— Có chuyện gì thế?
— Nắm thế này cho cân bằng chứ sao?
— Ơ, à, ừm. Ừ nhỉ? Ừ. Chắc là vậy.
Tôi chẳng hiểu mô tê gì cả nên vẫn thấy chưa thỏa đáng, thì Aya tiếp tục.
— Đi mau thôi không thì muộn mất.
— Ừ, tớ biết rồi...
Đang mải suy nghĩ câu trả lời thì tôi đã bị Aya lôi đi, tôi vội vàng đuổi theo ba và mọi người. Nhìn thấy hai cậu ấy đang lôi tôi đi như thế, những người lớn chỉ biết cười khổ.
Thế nhưng tôi cũng chẳng thể hất tay họ ra, nên đành mặc kệ cho hai người muốn làm gì thì làm.
Thế là ngay khi vừa leo lên xe của chú Renji, chúng tôi lập tức xuất phát hướng tới xưởng của thợ rèn Yêu đao.
Nhân tiện thì chiếc xe này là loại tám chỗ với ba hàng ghế. Ba và chú Renji ngồi hàng đầu, ba đứa chúng tôi bị kẹp như bánh sandwich ở hàng giữa, còn cô Elena ngồi ở hàng thứ ba. Do hiếm khi ngồi ở giữa nên tôi thấy không quen và có chút không thoải mái. Dù hai bên đều là những người bạn quan trọng, nhưng tại sao lại thế nhỉ?
Chuyến đi không có lời đáp ấy kéo dài chừng mười mấy phút.
Con đường xe chạy là đường núi sâu thẳm. Đó là một con đường cực kỳ hẹp, chỉ vừa đủ cho một chiếc xe đi qua.
Đã thế, chắc vì bình thường chẳng mấy khi có xe chạy nên mặt đường bị phủ kín bởi lá mục và cỏ dại mọc tràn ra từ hai bên đường khiến không thể nhìn thấy lối đi. Thêm vào đó, dù đường xá như vậy nhưng lại hoàn toàn không có rào chắn. Chỉ cần liếc mắt ra mép đường một chút là thấy ngay vực thẳm phía dưới. Không đùa chứ. Cái kiểu đường xá gì thế này.
Chỉ nhìn thôi cũng đủ thấy rùng mình, nhưng chú Renji vẫn bình thản đánh lái qua lại liên tục. Tôi tự hỏi nếu có xe đi ngược chiều thì tính sao đây.
Tôi định bụng sẽ dệt Đạo Ti (Guide Thread) sẵn để phòng trường hợp bánh xe trượt ra ngoài... nhưng khi vừa định cử động tay phải thì bị Nina siết chặt lấy.
— …… Itsuki, đừng buông tay nhé.
— Tớ không buông đâu mà.
Tôi vốn chẳng có ý định buông tay nên trả lời vậy, đồng thời thầm nghĩ tay phải không dệt được rồi, nên tôi định tập trung Ma lực vào tay trái thì lần này đến lượt Aya nắm chặt lấy.
— Có chuyện gì vậy Itsuki?
— À không, không có gì đâu...
Cả Aya và Nina đều không chịu buông tay khiến tôi chẳng tài nào dệt sợi được. Trong lúc sự lo lắng của tôi đang dâng cao, chú Renji, người dĩ nhiên chẳng hề hay biết chuyện đó, bỗng lẩm bẩm.
— Lâu rồi mới quay lại đây... nhưng cái đường núi này vẫn cứ kinh khủng như ngày nào nhỉ.
— Đường này mà mưa xuống thì phiền phức lắm đây.
— Nhắc mới nhớ, tôi chẳng thèm xem dự báo thời tiết trước khi đi. Mà xem chừng là sắp mưa rồi đấy...
Đã vài tiếng trôi qua kể từ khi đến lữ quán. Sắc trời vẫn chẳng thay đổi, cứ âm u mãi. Nhìn bầu trời ấy, tôi thầm ước giá như trời nắng lên dù chỉ một chút. Nếu vậy, chắc hẳn tâm trạng cũng sẽ rạng rỡ hơn đôi phần.
Vừa nghĩ vậy thì đột nhiên, trước mắt hiện ra một thứ như màn sương màu trắng sữa, hay một làn khói mờ ảo. Nó phủ kín tầm mắt tôi trong nháy mắt khiến tôi không khỏi lo sốt vó.
Không đùa chứ. Định lái xe trong tình trạng này sao?
— Chú, chú Renji ơi. Thế này có ổn không ạ?
— Hửm? À, sắp hết đoạn đi xe rồi. Sau đây là leo bộ.
Ơ, vừa tắm suối nước nóng xong giờ lại đi leo núi à...? À không, ý con không phải thế.
— Dạ không. Ý con là làn sương mù vừa mới hiện ra ấy...
— Sương mù á? Làm gì có sương mù nào đâu.
Câu trả lời của chú Renji kiểu như đang muốn hỏi lại "Cháu bị sao thế?" khiến tôi đứng hình luôn. Rõ ràng trước mắt tôi trắng xóa một màu mà. Trong khi tôi còn đang thắc mắc thì cô Elena ngồi phía sau dường như đã nhận ra điều gì đó và lên tiếng.
— Chắc hẳn là do đôi "Mắt" của Itsuki rồi. Đôi mắt nhìn thấy Ma lực hẳn là đang nhìn thấy nguồn năng lượng phun trào từ Địa mạch đấy.
— Mọi người không nhìn thấy ạ?
Tôi hỏi vậy thì tất cả mọi người trong xe đều gật đầu xác nhận. Ra là vậy sao...
Cứ ngỡ Chân Nhãn (True Eye) là một thứ vô cùng tiện lợi, ai ngờ nó lại lộ ra nhược điểm ở những nơi thế này.
Dù vậy, tôi nghĩ bấy nhiêu đây vẫn nằm trong tầm kiểm soát, nên tôi vươn ngón trỏ của bàn tay phải đang bị nắm chặt ra. Tôi kéo sợi Đạo Ti ra rồi xoay tròn trước hai mắt.
Bình thường tôi vẫn dùng nó làm "Ma pháp nhìn đêm" (Night Vision) hay "Tăng cường thị lực", nhưng lần này thì khác.
Tôi cứ thế dùng Biến hóa thuộc tính tạo ra một thấu kính có khả năng loại bỏ Ma lực.
Ngay lập tức, tầm nhìn bừng sáng.
Cảm giác giống như vừa lau sạch lớp kính mờ hơi nước trong phòng tắm vậy. Trong lúc tôi đang làm việc đó, chiếc xe tiến vào một dải đường hai làn. Rồi chú Renji dừng xe tại một khoảng đất trống.
— Từ đây chúng ta đi bộ nhé.
Khi chúng tôi xuống xe, phía bên phải hướng đi hiện ra một con đường mòn nhỏ hẹp.
Tuy nhiên vì không biết đi đâu nên tôi đang lúng túng, thì ba đã đi tiên phong dẫn đường, thế là tôi bám theo sau. Vừa bước đi tôi mới nhận ra, con đường này chẳng hề được lát đá hay gì cả, chỉ toàn là đất. Đã vậy đường còn hẹp đến mức không thể đi song hàng được.
Chẳng còn cách nào khác, chúng tôi đành đi theo thứ tự Aya đi trước, tôi ở giữa, và Nina đi sau cùng.
— …… Không hiểu sao tôi thấy cơ thể khỏe khoắn lạ thường.
Cô Elena đi cuối cùng bỗng lẩm bẩm như vậy, ba đang đi phía trước đáp lại.
— Chắc là do Ma lực ở đây đậm đặc đấy. Công suất của ma pháp cũng sẽ được tăng lên.
— Ma lực đậm đặc thế này thì chắc chúng ta chẳng sợ thua bất kỳ con quái vật nào đâu nhỉ.
— Phía bên kia cũng sẽ có cùng công suất như vậy thôi.
Trong lúc mọi người đang tán gẫu, tôi chợt tò mò hỏi ba một điều.
— Ở quanh đây cũng có quái vật xuất hiện ạ?
— Không đâu, nếu có thì mới là lạ đấy. Vùng này ít người sinh sống nên hầu như không có quái vật xuất hiện.
— …… Ra là vậy ạ.
Quái vật thường xuất hiện nhiều ở những nơi tập trung đông người. Nói ngược lại thì những nơi thưa thớt dân cư sẽ ít khi có quái vật. Thế nên về cơ bản thì vùng nông thôn sẽ an toàn hơn, nhưng những con quái vật có trí khôn như tên "Nhân viên bán hàng" (Salesman) mà Marry-o-nette đã dùng, lại thường nhắm vào những khu vực hẻo lánh không có Pháp sư trừ tà. Vì làm vậy thì khả năng bị thanh tẩy sẽ thấp hơn.
Vì biết rõ điều đó nên khi nghe ba bảo "hầu như không xuất hiện", tôi cũng khó lòng mà gật đầu đồng ý hoàn toàn. Mà thôi, chắc ý ba là so với Tokyo thì nó ít xuất hiện hơn, đại loại là vậy.
Vừa leo núi vừa suy nghĩ mông lung như vậy thì lần này một làn sương mù thực sự hiện ra.
Cứ như thể con đường phía trước bị quét một lớp sơn trắng xóa khiến không thể nhìn thấy gì.
— Kết giới đấy.
— Kết giới ạ? Là làn sương mù này sao?
— Ừ, nó cũng giống như thuật "Ẩn thân" (Concealment) vậy. Là một ứng dụng của "Giới thuật" (Field Technique).
"Ẩn thân" là loại ma pháp mà những con quái vật từ Giai vị thứ 4 trở lên thường dùng để tránh bị các Pháp sư trừ tà phát hiện. Nếu quái vật dùng được thì hẳn các Pháp sư trừ tà cũng dùng được thôi.
Mà khoan, hóa ra kết giới cũng dùng được trong thuật Luân Chuyển (Cycle Technique) sao. Làm thế nào nhỉ?
Trong lúc tôi còn đang thắc mắc thì ba và Aya đã xăm xăm bước vào trong làn sương mù.
Để không bị tụt lại, tôi cũng đặt chân vào làn sương mù và cảm nhận được một cảm giác như vừa bước vào trong nước.
Cố gạt bỏ cảm giác đó để tiến về phía trước, đột nhiên sương mù tan biến và một căn nhà gỗ hiện ra trước mắt.
Đó là một căn nhà kiểu Log house được dựng từ những thân gỗ tròn, một kiểu kiến trúc ghép gỗ toàn bộ hiếm thấy thời nay. Dù cửa sổ vẫn làm bằng kính nhưng không phải loại kính trong suốt mà là kính mờ. Toàn bộ kiến trúc toát lên một vẻ cổ kính xa xăm.
Nhưng căn nhà gỗ đó không phải là duy nhất, nếu nhìn kỹ xung quanh sẽ thấy thêm vài căn nữa.
Bao gồm cả căn nhà trước mặt là hai căn nhà gỗ, và phía sau là một căn nhà nhỏ xây bằng đá. Tổng cộng là ba căn. Trong đó, từ căn nhà đá có vẻ kiên cố nhất phát ra những tiếng kêu sắc lẹm như tiếng mài kim loại. Chắc hẳn thợ rèn đang ở đó.
Ở giữa ba căn nhà có một cái giếng phủ đầy rêu phong và dây leo... cạnh đó là một cái cây duy nhất.
Một cái cây dường như được ai đó cố tình trồng ở đấy.
— Cây gì thế nhỉ?
Sắc hồng đậm hơn hoa anh đào, với những chùm hoa nở rộ trông khá giống anh đào. Cảm giác như đã thấy ở đâu đó rồi nhưng lại không nhớ ra, đang mải ngắm nhìn cái cây ấy thì chú Renji chợt ngoảnh lại phía tôi.
— Itsuki. Đó là cây đào đấy.
Hóa ra là nó sao.
Lần đầu tiên nhìn thấy cây đào khiến tôi không khỏi kinh ngạc, đồng thời nhớ lại lời nhắn nhủ của cô Akane "— Khi thời cơ đến, hãy đoạt lấy quả Đào", tôi tiếp lời.
— …… Nhưng không thấy có quả chú nhỉ.
— Ừ. Đã tháng Sáu rồi mà hoa vẫn nở thì đúng là lạ thật. Thường thì hoa này nở vào tháng Ba hoặc tháng Tư. Mà nhắc mới nhớ, đây là lần đầu chú thấy cái cây này nở hoa đấy...
Chú Renji khẽ cúi mặt suy nghĩ, nhưng với một kẻ chẳng biết gì về mấy chuyện này như tôi thì cũng chẳng nhận ra điều gì bất thường, chỉ đành tiếp nhận những gì được nghe. Tuy nhiên, mục đích chính khi đến đây không phải để giải mã bí ẩn về quả đào, mà là để gặp thợ rèn.
Chúng tôi gạt chuyện cây đào sang một bên rồi hướng về phía căn nhà đá.
Tiếng lửa tí tách bắn ra từ lò rèn và tiếng mài kim loại sột soạt vang lên. Cảm thấy âm thanh truyền đi rõ ràng một cách kỳ lạ, hóa ra là vì cửa nhà kho đang mở toang.
Nhìn vào bên trong, tôi thấy một ông lão đang mài một món binh khí trên bàn mài xoay.
— Đã lâu không gặp ạ, Thưa thầy.
— Giọng nói này, là Souichirou đấy à.
Một giọng nói khàn khàn nhưng vô cùng vang vọng.
Ông lão nhấc món binh khí ra khỏi bàn mài, dội nước từ thùng gỗ bên cạnh rồi đặt lên bàn làm việc, sau đó mới ngoảnh lại nhìn chúng tôi. Con mắt phải của ông bị đục ngầu. Chắc hẳn là đã hỏng rồi. Vì ông không đeo băng gạc như ba nên vết thương đó lộ ra rất rõ. Thêm vào đó, khuôn miệng méo xệch vẻ cáu kỉnh và đôi lông mày nhíu chặt khiến ông trông có vẻ là một người vô cùng khó tính.
Vị thợ rèn ấy vừa nhìn thấy ba đã buông lời hậm hực.
— Có việc gì. Đến để rèn lại kiếm sao — chắc không phải đâu nhỉ. Thanh kiếm ta đúc ra làm gì có chuyện bị mẻ chỉ trong vòng chưa đầy năm năm.
— Vâng, không phải đến để rèn lại ạ.
Tôi thấy hơi lạ khi ba dùng kính ngữ với ông ấy, đúng lúc đó ba đặt tay lên vai tôi.
— Cháu muốn nhờ thầy đúc một thanh Yêu đao (Demon Blade) cho thằng bé này ạ.
Ngay khoảnh khắc đó, con mắt trái còn lại của ông lão nhìn xoáy vào tôi.
— Con trai ngươi đấy à.
— Thầy đã biết rồi ạ?
— Nhìn mặt là biết ngay. Đôi mắt nó giống hệt ngươi hồi còn trẻ.
— Đúng là vậy ạ.
Ba trả lời với vẻ hơi tự hào. Thật xấu hổ quá đi, ba đừng làm thế nữa được không.
Lão thợ rèn dời tầm mắt khỏi ba, đột ngột nhìn thẳng vào tôi rồi cất tiếng hỏi.
— Năm nay nhóc bao nhiêu tuổi rồi?
— Dạ, dạ con bảy tuổi ạ.
Bị hỏi bất ngờ nên tôi hơi lúng túng mất một nhịp.
Nghe vậy, lão thợ rèn khịt mũi rồi tiếp tục.
— À, hèn chi không có đao nhìn cũng chẳng ra dáng lắm. Được thôi, ta sẽ đúc cho. Nhưng đổi lại, ta có một điều kiện.
Lão thợ rèn nói với giọng khàn khàn rồi chỉ thẳng tay vào Nina.
— Để con bé đó ở lại đây.
— …… Con ạ?
Nina, người đột ngột bị chỉ tay vào, bối rối thốt lên.
Thế nhưng lão thợ rèn chẳng mảy may bận tâm, lão nhếch mép cười rồi tiếp tục.
— Có thế thì ta mới đúc cho. Ta không cần tiền. Hãy để đứa bé lại.
— Để lại nghĩa là sao ạ?
Trước bất kỳ ai có mặt ở đó, tôi là người đầu tiên chất vấn lão thợ rèn.
Tôi hoàn toàn không hiểu lão già này đang nói cái quái gì nữa.
— Thì đúng như mặt chữ đấy. Ta sẽ đúc đao cho nhóc. Nhưng làm việc thì phải có thù lao (Reward). Nghề nghiệp là phải có sự trao đổi tương xứng với sức lao động chứ. Đến đây thì nhóc hiểu rồi chứ?
— …… Vâng.
Bị lão áp đảo, tôi chỉ biết gật đầu. Cho đến đoạn này thì tôi không có ý kiến gì với những gì lão nói. Tôi cũng từng đi làm ở kiếp trước nên tôi hiểu. Không có tiền thì chẳng ai muốn làm việc cả.
Đó chính là sự trao đổi tương xứng.
Thế nhưng, lão thợ rèn lại cười hề hề rồi tiếp tục.
— Nhưng ta không cần tiền. Ta chẳng còn sống được bao lâu nữa. Có tiền cũng chẳng tiêu hết được.
Nghe lão nói vậy, tôi không kìm được mà nhìn lão một lượt từ trên xuống dưới.
Bộ quần áo lão đang mặc đã sờn rách. Đôi chân lão không đi giày mà đi dép cỏ. Nhìn quanh xưởng rèn, đâu đâu cũng thấy các dụng cụ rèn vứt lăn lóc... nhưng chúng đều cũ kỹ và rách nát.
Dù nhìn thế nào đi nữa, lão cũng không giống người có tiền chút nào.
Chẳng lẽ vì biết mình không còn sống được bao lâu nên lão mới không mua đồ mới sao?
Nghĩ đến chuyện tài chính của người khác cũng chẳng ích gì, nên tôi quay lại vấn đề chính và hỏi.
— Vì không cần tiền nên thay vào đó ông muốn có Nina ạ?
— Ừ, đúng là như vậy đấy.
— Tại sao ạ?
— Đừng có hỏi lý do. Việc không được hỏi cũng nằm trong điều kiện để ta đúc đao cho nhóc đấy.
Lão thợ rèn cười khúc khích.
Cứ như thể lão đang rất thích thú khi thấy tôi vặn vẹo hỏi lại mình vậy. Cái thái độ đó như đang xem thường tôi khiến tôi hơi nóng mặt.
Trong khi đó, Nina đứng phía sau tôi cất tiếng hỏi với giọng run rẩy.
— …… Điều đó có nghĩa là mình sẽ phải rời xa Itsuki sao ạ?
— Chứ còn gì nữa. Nhóc phải ở lại đây chứ.
Trước giọng nói run rẩy của Nina, ông lão gật đầu xác nhận.
Ngay khi lão vừa gật đầu, cô Elena đứng phía sau đã lớn tiếng.
— Chuyện đó làm sao mà chấp nhận được chứ!
— Hử?
— Dù ông có là một trong bảy thợ rèn Yêu đao (Magi-Smith) duy nhất trên thế giới đi chăng nữa, nhưng yêu cầu một đứa trẻ như thế... làm sao mà chấp nhận được. Không, tôi tuyệt đối không cho phép.
— Ta thì thế nào cũng được. Ta cũng chẳng thiết tha gì chuyện đúc đao nếu bị ép buộc đâu.
Ông lão nói rồi vung vẩy món binh khí vẫn đang cầm trên tay.
Lưỡi đao vung lên phản chiếu ánh lửa từ lò rèn trong căn chòi. Gạt bỏ ánh sáng dư ảnh đó, cô Elena tiến lên một bước và tiếp tục.
— …… Anh Souichirou. Tôi tuyệt đối không đồng ý chuyện này đâu. Tôi rất mang ơn gia đình Itsuki, và đối với Itsuki thì Nina cũng mang ơn không biết bao nhiêu mà kể cho xiết. Thế nhưng, tôi không thể để Nina lại bên cạnh một lão thợ rèn Yêu đao (Magi-Smith) chẳng biết sẽ làm gì con bé như thế này được.
— Tôi hiểu mà.
Trước lời tuyên bố của cô Elena, ba gật đầu sâu sắc.
— Chuyện thầy luôn đưa ra những điều kiện khó khăn khi đúc đao là chuyện từ trước đến nay rồi. Cả với tôi hay Renji cũng vậy.
— Thế à? Ta quên sạch rồi đấy.
— Tuy nhiên thưa thầy. Thầy thừa biết là chúng con không đời nào chấp nhận được chuyện để một đứa trẻ lại mà.
— Souichirou, lần này khác hẳn với thời của các ngươi. Đây là Yêu đao (Demon Blade) đấy nhé?
Lời nói của ba như một sự bổ trợ cho cô Elena, nhưng lão thợ rèn đã ngắt lời với một sự sắc lẹm như binh khí trên tay.
— Các ngươi không hiểu ý nghĩa của việc rèn ra một thanh Yêu đao là gì sao.
— Chúng con hiểu chứ ạ. Chính vì biết rõ sức mạnh của nó nên chúng con mới đến chỗ thầy...
— Không, các ngươi chẳng hiểu cái gì sất. Các ngươi hoàn toàn không hiểu đâu.
Ông lão lắc đầu.
— Dan-no-ura, Sekigahara, Toba-Fushimi. Khi các Pháp sư trừ tà (Exorcist) còn đang tranh đấu lẫn nhau chứ không phải với "Ma", thì Yêu đao luôn luôn hiện hữu. Các ngươi hẳn đã nghe kể rồi chứ. Một thanh đao có thể chém một lúc trăm người, rồi lại vung đao chém thêm ngàn người nữa.
— ……
"Thập Tự" (Jumonji).
Ba đáp lại ngắn gọn. Chắc đó là tên của một thanh đao nào đó.
Nếu chỉ nghe qua... thì chuyện đó nghe như một giai thoại được thêu dệt nên, nhưng đối với tôi thì có vẻ nó vẫn còn hơi khiêm tốn. Bởi những gì tên Marry-o-nette đã làm còn gây ra thiệt hại khủng khiếp hơn nhiều.
— Biết rồi đúng không? Có thanh đao có thể hồi sinh người chết trên chiến trường, điều khiển đội quân hàng ngàn tử thi (Corpse) và bộ xương (Skeleton), một mình có thể chống lại cả một quân đoàn địch.
— Là thanh "Khốc Trùng" (Nakimushi) phải không ạ.
— Ừ. Thế còn thanh này thì các ngươi đã biết chưa?
"Âm Quang" (Kagemitsu).
— …… Dạ chưa ạ.
Ba im lặng lắc đầu.
— Khi quân Minamoto đuổi theo quân Taira đang tháo chạy, vì trời bắt đầu tối nên họ không thể bắt kịp. Nếu cứ đà này quân Taira sẽ trốn thoát mất. Phía bên kia cũng có những Pháp sư trừ tà (Exorcist) cao tay. Thời gian không còn nhiều. Thế nên quân Minamoto đã dùng thanh đao đó. Họ dùng nó để chém đứt thời gian (Time).
— …… Rồi sao ạ?
— Mặt trời đã quay ngược lại một khoảng bằng ba đốt ngón tay.
— ……
Trước lời kể của lão thợ rèn, ba hoàn toàn im bặt. Có vẻ ba đang xác minh tính xác thực của câu chuyện, đồng thời dường như cũng đang thấu hiểu được ý nghĩa của từ Yêu đao.
Bản thân tôi nếu hai thanh Yêu đao sau là thật... thì cũng chẳng biết phải phản ứng thế nào cho phải. Thật lòng tôi muốn nghĩ đó là chuyện bịa đặt, nhưng nếu nó sử dụng Di bảo (Relic) của Giai vị thứ 6 thì tôi cũng thấy chuyện đó hoàn toàn có thể xảy ra.
Trong lúc ba còn đang im lặng, lão thợ rèn bồi thêm.
— Thứ mà các ngươi muốn ta đúc chính là cái loại vật phẩm (Item) như thế đấy. Vậy mà các ngươi định bảo ta đúc nó chỉ với một mớ tiền lẻ sao? Ta hỏi ngược lại nhé... các ngươi thực sự nghĩ có thể dùng tiền để bắt ta đúc một thứ như vậy sao?
Cái nhìn chằm chằm đầy soi mói của lão già khóa chặt lấy ba.
Quả thực nếu những gì lão nói nãy giờ là đúng, thì tôi hiểu đây không phải là vấn đề có thể giải quyết bằng tiền. Hiểu là một chuyện, nhưng bị lão nói áp đảo như vậy khiến tôi thấy không phục.
— …… Dù là vậy, đây là chuyện của con mà.
— Hử?
— Chuyện Yêu đao là chuyện của con. Không liên quan gì đến Nina cả.
Nghe tôi nói vậy, vẻ mặt lão thợ rèn bỗng giãn ra. Lão nở một nụ cười nham nhở.
Ngay khoảnh khắc tôi đang định nói thêm điều gì đó thì ba đã xen vào.
— Cứ thế này thì cuộc thảo luận cũng chẳng đi đến đâu cả. Chúng con xin phép về trước ạ.
— Ừ. Khi nào đổi ý thì cứ quay lại đây.
— Thầy cũng vậy, khi nào đổi ý thì hãy đúc cho chúng con nhé.
— Chỉ cần để một đứa con gái lại là ta sẽ đúc cho bao nhiêu tùy thích. Bất kể là bao nhiêu thanh đao đi chăng nữa.
Lời nói của lão như ngầm khẳng định lão đã biết rõ tôi đang sở hữu nhiều Di bảo, cái cảm giác toàn năng như nhìn thấu mọi thứ của lão khiến lòng tôi dâng lên một sự khó chịu.
Trong khi ba quay lưng định ra về, tôi đã hỏi lão một điều cuối cùng cần phải hỏi.
— Cho con hỏi một điều.
— Ta đã bảo là sẽ không giải thích lý do của thù lao rồi mà...
Nửa phần phớt lờ lời của lão, tôi chỉ thẳng tay vào cây đào mọc cạnh cái giếng.
— Đó là cây đào phải không ạ?
Ngay khoảnh khắc đó, lão nheo mắt thủ thế. Một hành động như thể lão chuẩn bị bước vào trạng thái chiến đấu khiến tôi cũng lập tức dệt Đạo Ti (Guide Thread) trên tay. Tuy nhiên sau khi chớp mắt một cái, sát ý vừa rồi dường như chỉ là tôi nhìn lầm và tan biến mất.
— Là cây đào đấy... nhưng đó là một cái cây đã chết rồi.
— …… Nhưng hoa vẫn đang nở mà.
— Nó sẽ không bao giờ kết trái nữa. Bất kể chuyện gì xảy ra.
Câu trả lời của lão chẳng biết là có khớp với câu hỏi của tôi hay không nữa. Lão nói những lời mập mờ khó hiểu rồi quay lưng đi. Có lẽ lão sẽ không nói thêm gì nữa.
Dù vẫn còn cảm thấy chưa thông nhưng biết là có hỏi thêm cũng chẳng ra được thông tin gì mới, nên tôi đi theo sau ba rời khỏi xưởng rèn.
Cảm giác bàn tay phải đang bị Nina nắm lấy, dường như càng lúc càng chặt hơn.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn