Chương 5: Chương 4: Đặc huấn -Cách sử dụng ma pháp-
Bonjin Tensei no Doryoku Musou · Pard2749 · 60 chương · ~75 phút đọc · Tạo 18/09/2026
Vol 1
「Itsuki. Con chuẩn bị xong chưa? 」
「Vâng! Con xong rồi ạ! 」 Sáng sớm ngày hôm sau lễ Thất Ngũ Tam. Tôi đã thay bộ đạo phục dành cho trẻ em, đứng đối diện với ba trong võ đường. Vốn dĩ hôm qua tôi đã tha thiết cầu xin ba dạy ma pháp cho mình, nhưng hóa ra ba cũng đã định bụng sẽ bắt đầu chỉ dạy ngay sau khi lễ Thất Ngũ Tam kết thúc. Thế là mọi chuyện tiến triển vô cùng suôn sẻ.
Nhân tiện nói thêm, võ đường này nằm ngay trong khuôn viên nhà Kisaragi, nơi mà từ trước đến nay mẹ luôn dặn tôi tuyệt đối không được bén mảng tới. Thật tình, cái nhà này rốt cuộc là hạng gì mà có cả võ đường riêng cơ chứ.
「Tốt, lời chào rất có khí thế. Trước khi bắt đầu dạy ma pháp cho con, ba muốn con phải tuân thủ một điều. 」
「U-yu? 」
「Trong lúc ba đang dạy ma pháp, con phải gọi ba là Sư phụ. 」 Ồ. Nghe ra dáng phết nhỉ!
Đương nhiên người thay đạo phục không chỉ có mình tôi. Người ba cơ bắp cuồn cuộn cũng đã khoác lên mình bộ đạo phục trắng tinh khôi, ngồi uy nghiêm trước mặt tôi. Gọi một người như thế là Sư phụ thì đúng là 『chuẩn bài』 rồi.
Kiếp trước, tôi không những chẳng liên quan gì đến dân thể thao mà ngay cả câu lạc bộ cũng chẳng thèm tham gia, chỉ toàn gia nhập "hội đi về thẳng nhà", nên đây là trải nghiệm đầu tiên trong đời. Trong cơn phấn khích, tôi dõng dạc cất lời:
「Sư phụ ạ! 」
「... Hừm. 」 Vừa mới gọi xong mà sắc mặt của Sư phụ đã có vẻ không ổn. Sao thế nhỉ?
「Thôi bỏ đi. Đừng gọi là Sư phụ nữa, cứ gọi là Ba như bình thường đi con. 」
「Vâng! 」 Cái gì vậy trời?
「Vậy thì, chúng ta sẽ bắt đầu luyện tập ma pháp. Thứ đầu tiên con cần học chính là 『Hồi Thuật』. Trước hết, hãy tập trung ý thức vào vùng dưới rốn. 」
「... U-yu. 」 Vùng dưới rốn, chẳng phải là chỗ đó sao. Nơi mà dù tôi chẳng làm gì thì ma lực cũng tự động tích tụ lại. Tuy không rõ tại sao nó lại tụ ở đó, nhưng chuyện này đã diễn ra từ lúc tôi mới lọt lòng rồi. Có lẽ, đây chính là nơi đặt 「Cơ chứa」 ma lực.
「Là chỗ ấm ấm ở bụng ạ? 」
「Đúng vậy. Chỗ đó được gọi là Đan điền. 」 Hể, thì ra là nó!
Cái tên thì tôi cũng nghe qua rồi, nhưng thực tế nó nằm ở đâu thì tôi hoàn toàn mù tịt. Trong lúc tôi đang tận hưởng cảm giác thỏa mãn khi kiến thức sách vở liên kết với thực tại, ba tiếp tục giảng giải:
「Kỹ thuật khiến luồng nhiệt đó luân chuyển khắp cơ thể được gọi là Hồi Thuật. 」
「U-yu. 」
「Lúc đầu chắc chắn con chưa làm được ngay đâu nhưng đừng bận tâm. Một Pháp sư trừ tà thông thường phải mất đến năm năm tuổi mới lĩnh hội được. Không phải chuyện ngày một ngày hai mà làm được đâu. Vậy nên, hôm nay chúng ta sẽ bắt đầu từ việc cảm nhận ma lực toàn thân... 」
「Con làm được mà! 」
「Hửm!? 」
「Nhìn này ba! 」 Nói rồi tôi ưỡn bụng ra cho ba xem. Mà thực ra, nói là 『làm được』 thì cũng hơi sai sai. Dẫu sao thì tôi vốn dĩ vẫn luôn dùng nó bấy lâu nay mà.
「C-Con thực sự đã đưa nó luân chuyển khắp cơ thể rồi sao!? Đến tận đầu ngón tay, ngọn tóc, những nơi như thế con cũng làm được à? 」
「Vâng. Con làm được rồi. 」 Trong trạng thái luân chuyển ma lực khắp cơ thể... hay nói cách khác là đang sử dụng Hồi Thuật, tôi chìa tay ra trước mặt ba. Ba có vẻ hơi bàng hoàng, ông nắm lấy tay tôi rồi lẩm bẩm: 「Mũm mĩm quá nhỉ」.
Thông tin đó có cần thiết lúc này không ba?
Ba cứ thế chạm vào tay tôi một hồi, rồi gật đầu với vẻ mặt đầy vẻ không tin nổi.
「... Hừm. Đúng thật. Con đã làm được rồi. 」
「Cả ngọn tóc cũng làm được này ba? 」 Tôi vừa nói vừa đưa đầu ra, ba theo phản xạ xoa đầu tôi. Không, không phải như thế ba ơi.
Sau một hồi chạm vào đầu tôi và cảm nhận được ma lực đang chảy qua từng sợi tóc, ba bỗng đứng phắt dậy.
「K-Kaede! Nguy rồi! Itsuki đúng là thiên tài! 」 Nói đoạn, ông cứ thế hét lớn rồi chạy biến sang chỗ mẹ.
Sư phụ ơi, còn việc tu luyện thì sao?
Sự ngơ ngác của tôi chưa kéo dài được bao lâu thì tiếng bước chân đã quay lại với âm lượng gấp đôi.
「Có chuyện gì vậy anh Souichirou. Itsuki là Giai vị thứ bảy mà. Chuyện con là thiên tài đâu phải đến bây giờ mới biết. 」
「Kh-Không phải! Không phải chuyện đó! Đúng là như vậy, nhưng mà không phải! Itsuki chỉ vừa mới nghe chỉ dạy mà đã dùng được Hồi Thuật ngay lập tức đấy! 」
「Cái gì cơ!? 」 Giọng ba vẫn oang oang như mọi khi, nhưng giọng mẹ quay lại cũng chẳng hề kém cạnh.
「I-Itsuki! Con thực sự đã dùng được Hồi Thuật rồi sao!? 」
「Vâng. Con dùng được rồi! Đây này! 」 Tôi dang rộng hai tay để mẹ có thể quan sát toàn bộ cơ thể. Đối diện với tôi, mẹ có vẻ hơi rón rén khi bế tôi lên.
「... Đúng là làm được thật rồi. 」 Mẹ thốt lên khe khẽ. Nhìn cách hai người kiểm tra ma lực, tôi đã hiểu ra một điều. Có vẻ như cả ba và mẹ đều cảm nhận ma lực luân chuyển toàn thân thông qua việc tiếp xúc trực tiếp.
Nhắc mới nhớ, lần đầu tiên được ba bế khi mới sinh, tôi cũng cảm nhận được một luồng ấm áp bên trong cơ thể ông ấy. Nghĩ lại thì việc chạm vào để cảm nhận ma lực có lẽ là chuyện hết sức bình thường đối với các Pháp sư trừ tà.
「M-Mới ba tuổi mà đã dùng được Hồi Thuật, ta chưa từng nghe thấy chuyện này bao giờ! Đây không chỉ là thiên tài của nhà Kisaragi, mà có lẽ là một thiên tài chưa từng có trong lịch sử giới Pháp sư trừ tà! 」 A, hỏng rồi. Chế độ "ông bố cuồng con" của ba lại chuẩn bị bật lên.
Một khi cái nút đó được nhấn, ông ấy sẽ khen tôi không ngớt lời trong suốt một thời gian dài, và như vậy thì không thể luyện tập ma pháp được nữa. Thế là tôi kéo kéo tà đạo phục của ba rồi nói:
「Ba ơi, dùng được Hồi Thuật rồi thì tiếp theo là Ti Thuật ạ. 」
「À, đúng rồi, là Ti Thuật... 」 Bị tôi cắt ngang nên cái nút cuồng con của ba buộc phải tắt cưỡng bức. Ông ngồi xuống rồi tiếp tục chỉ dẫn:
「Itsuki, đưa tay ra nào. Hãy tập trung ma lực vào lòng bàn tay. 」 Tôi chuyển đổi luồng ma lực đang luân chuyển toàn thân, tập trung hết vào lòng bàn tay phải.
Gồng!
Ma lực đang tản mác khắp nơi bỗng hội tụ lại một điểm, tạo thành một khối nhiệt lượng áp đảo.
「Hãy đưa lượng ma lực đã tập trung đó ra ngoài dưới dạng một 『sợi chỉ』. 」
「... Mư. 」 Nghe lời ba, tôi cố gắng xoắn khối ma lực trong lòng bàn tay cho thật mỏng, thật mảnh để đẩy nó ra ngoài... nhưng...
「Sao rồi con? 」
「... Mư mư mư. 」 Không ra. Hoàn toàn không thoát ra ngoài được.
Khối ma lực cứ đóng cứng lại trong tay như một hòn đá, nhất quyết không chịu rời khỏi cơ thể.
「Ha ha. Quả nhiên Ti Thuật không thể lĩnh hội ngay lập tức được rồi. 」
「Con muốn làm lại lần nữa ạ! 」
「Ừm. Thời gian còn dài mà. Cứ làm cho đến khi ra được thì thôi. 」 Tôi giải trừ khối ma lực đang đóng cục trong lòng bàn tay, để nó luân chuyển lại toàn thân. Khi gặp bế tắc thì tốt nhất là thiết lập lại từ đầu. Hít thở sâu. Một lần nữa tập trung ma lực vào lòng bàn tay.
「Sao rồi? 」
「Mư-u... 」 Ma lực đã truyền tới lòng bàn tay. Đến bước này thì tôi làm được, nhưng nó vẫn không thoát ra ngoài.
Dù đã nhận thêm lời khuyên từ ba và luyện tập suốt vài chục phút, kết quả vẫn dậm chân tại chỗ khiến tôi vô thức nằm vật ra sàn.
Thấy bộ dạng đó của tôi, ba nhẹ nhàng lên tiếng:
「Ti Thuật vốn dĩ là kỹ thuật được học trong khoảng từ năm đến bảy tuổi. Itsuki mới ba tuổi chưa làm được cũng không có vấn đề gì cả. Đừng nôn nóng, cứ thong thả mà làm. Được rồi, hôm nay luyện tập đến đây thôi. 」 Nhận thấy tôi đã hoàn toàn rơi vào bế tắc, ba kết thúc buổi tu luyện ngày hôm nay.
Ra vậy, Ti Thuật là kỹ thuật cần tới hai năm để học sao.
Vậy thì giờ chưa làm được cũng không sa... làm gì có chuyện đó!
Những Pháp sư trừ tà khác có thể thấy thế là ổn. Nhưng lượng ma lực của tôi là Giai vị thứ bảy. Tôi có nhiều ma lực hơn người khác. Vì thế tôi dễ bị lũ quái vật nhắm tới hơn. Cả ba và người nhà Kamiarizuki đều đã nói như vậy.
Nếu thế, tôi không được phép làm những điều giống như những Pháp sư trừ tà khác. Ngay cả những Pháp sư bình thường còn dễ chết như ngóe, thì một kẻ dễ bị nhắm tới hơn như tôi mà cũng chỉ làm như họ thì sớm muộn gì cũng bị giết thôi.
... Phải tìm cách gì đó mới được.
Trong lúc ba thay đạo phục, tôi cũng thay bộ đồ của mình.
「Itsuki. Thật ra thì từ ngày mai ba phải đi làm rồi. 」
「Ơ. 」
「Công việc dồn lại từ hôm kia tới giờ nhiều quá. 」 Pháp sư trừ tà mà cũng không được nghỉ quá hai ngày sao?
「Nên từ ngày mai nếu muốn luyện tập ma pháp thì phải đợi đến chiều tối... con có chịu được không? 」
「Vâng ạ! 」
「Ngoan lắm. 」 Ba xoa đầu tôi, nhưng vì kiếp trước tôi cũng là người đi làm, nên tôi thừa hiểu công việc là thứ không thể cưỡng cầu.
Nhưng mà... vậy sao. Ba sẽ không có ở nhà à.
「Ba biết con sẽ buồn khi không có ba ở nhà, nhưng con phải là chỗ dựa cho mẹ đấy nhé. Vì con là con trai mà. 」
「Ba cứ giao cho con! 」 Tôi đáp lại như vậy, nhưng trong lòng đã thầm hạ quyết tâm.
Nếu ba không có nhà── thì chỉ còn cách tự luyện một mình thôi.
Thế là tôi bắt đầu lao vào công cuộc tự luyện Ti Thuật.
Nói là bắt đầu, nhưng trước hết nếu không đưa được ma lực ra ngoài cơ thể thì mọi chuyện coi như bỏ. Thế là tôi tìm đủ mọi cách để đạt được mục tiêu: lúc thì tập trung ma lực vào tay, lúc thì ở ngọn tóc, lúc lại ở trong miệng. Tôi mò mẫm đủ mọi phương thức có thể nghĩ ra.
Tuy nhiên, mọi thứ hoàn toàn không tiến triển chút nào.
Tôi cứ ngỡ chỉ cần tống nó ra ngoài cơ thể thôi thì đơn giản lắm chứ... nhưng hóa ra lại không thể làm được.
Dù là lúc ăn lúc ngủ, ngay cả khi đi tắm hay đi vệ sinh tôi cũng thử, nhưng ma lực chỉ thoát ra ngoài khi tôi thực sự định bài tiết một thứ gì đó ra khỏi cơ thể mà thôi.
Cứ thế, cuộc luyện tập mà chính tôi cũng chẳng rõ là có tiến triển hay không kéo dài suốt một tháng trời... Một hôm, mẹ đang hiếm hoi dùng smartphone trong phòng tôi, bỗng ngẩng đầu lên thông báo:
「Nghe nói ngày mai ba phải đi làm đấy con ạ. 」
「Ơ!? Ba bảo là ba được nghỉ mà mẹ? 」
「Tại có công việc đột xuất phát sinh đấy. 」 Nghe mẹ nói vậy, tôi chỉ biết câm nín.
Công việc của Pháp sư trừ tà thường ập đến bất thình lình. Chuyện đó thì qua kinh nghiệm bấy lâu nay tôi cũng đã rõ, nhưng mà...
「Ba đã hứa là sẽ cùng con luyện tập ma pháp mà... 」
「Ba cũng để tâm chuyện đó lắm, nên hình như ba đã nhờ một người bạn rồi. 」
「Bạn ạ? 」
「Đúng vậy. Ngày mai chú ấy sẽ đến nhà để dạy ma pháp cho Itsuki đấy! 」
「Mư... 」 Bạn của ba thì từ lúc sinh ra đến giờ tôi chưa từng gặp bao giờ. Nghĩa là đây sẽ là lần đầu tiếp xúc. Thật là... khớp quá đi mà...
Nhưng nếu là người quen của ba đến dạy ma pháp thì hẳn cũng là một Pháp sư trừ tà, chẳng có thời gian để mà khớp nữa rồi. Phải học hành cho tử tế mới được.
Thế là sang ngày hôm sau, tôi sốc lại tinh thần để chuẩn bị đón khách.
Người đến nhà tôi chính là đương chủ của nhà Shimotsuki.
Đó là một người đàn ông đẹp trai, dáng người cao gầy. Với chiều cao còn vượt cả người ba cao 1m85 của tôi, mái tóc đen rối bời cùng gương mặt trẻ măng khiến chú ấy trông chẳng khác gì một sinh viên đại học dù có lẽ cùng tuổi với ba.
Nếu không có vết sẹo trên mặt thì đúng là như vậy thật.
Vì là Pháp sư trừ tà nên chuyện có vết sẹo là điều khó tránh khỏi, nhưng nhìn thì vẫn thấy đáng sợ vô cùng. Nếu vô tình lướt qua trên phố, chắc chắn người ta sẽ nhầm chú ấy là dân giang hồ thứ thiệt... nhưng thật ra đây không phải là lần đầu chúng tôi gặp nhau.
Phải rồi, người đến chính là người tôi đã gặp tại lễ Thất Ngũ Tam.
Nghe nói chú ấy tên là Renji. Không biết tên chú ấy viết bằng chữ Hán nào nhỉ? Nhân tiện thì cô bé giống như búp bê Nhật Bản của nhà Shimotsuki... Aya-chan cũng đi cùng.
Đi cùng thì đi cùng thật, nhưng mà...
「Aya. Con chào Itsuki-kun chưa nào? 」
「…………」
「Xin lỗi nhé. Aya nhà chú hơi ngại người lạ. 」 Aya-chan nấp tiệt sau lưng chú Renji, nhất quyết không chịu lộ diện.
C-Cảm giác như bị ghét bỏ vậy, đau lòng quá đi...
「Vậy thì, dù hơi vội vàng nhưng chúng ta bắt đầu luyện tập ma pháp luôn nhé. Chú nghe Souichirou nói là Itsuki-kun đã bắt đầu tập Ti Thuật rồi đúng không? 」
「Vâng! Nhưng con hoàn toàn không làm được ạ... 」
「Thì Ti Thuật là kỹ thuật dành cho trẻ năm tuổi mà. Ba tuổi mà chưa làm được cũng là lẽ đương nhiên thôi. 」 Chú Renji vừa nói vừa nheo mắt cười. Kết hợp với vết sẹo trên mặt khiến nụ cười đó trông đáng sợ đến không tưởng. Nếu không phải đã quá quen với ba thì chắc tôi đã khóc thét lên rồi.
「Nhưng nếu học được sớm thì vẫn tốt hơn. Số lượng Đạo Ti con có thể phóng ra cùng lúc cũng chính là số lượng ma pháp con có thể sử dụng đồng thời. Vì thế, tốt nhất là con nên sớm khắc ghi cảm giác điều khiển Đạo Ti vào cơ thể. Sử dụng được nhiều sợi chỉ nghĩa là con có thêm nhiều phương thức tấn công đấy. 」 Nói đến đó, chú Renji bồi thêm: 「Nhưng mà」.
「Phóng ra nhiều thì cũng đồng nghĩa với việc dễ bị cạn kiệt ma lực hơn. Chuyện này cũng có hai mặt của nó. À, con có hiểu "hai mặt của một vấn đề" nghĩa là gì không? 」
「U-yu. 」
「Con thông minh thật đấy. Quay lại chuyện cũ, một Pháp sư trừ tà thông thường có thể điều khiển cùng lúc từ ba đến bốn sợi Đạo Ti. Nhiều hơn mức đó thì xét về mặt tiêu thụ ma lực sẽ không còn hiệu quả nữa. Nhưng Itsuki-kun là Giai vị thứ bảy nên chắc chuyện đó không thành vấn đề nhỉ? 」
「Chú Renji phóng được bao nhiêu sợi ạ? 」
「Tối đa là khoảng mười hai sợi. Nhưng bình thường chú chẳng bao giờ dùng nhiều thế đâu. Vì cũng chẳng có ý nghĩa gì cả. 」
「Ra là vậy ạ... 」
「Mà thôi, giờ nói mấy chuyện đó thì cũng hơi xa vời. Chúng ta bắt đầu luyện tập Ti Thuật nhé. 」 Chú Renji vừa nói vừa kéo Aya-chan ra rồi bắt em ấy ngồi cạnh tôi.
「Chú nghĩ Souichirou cũng đã nói rồi, cả Hồi Thuật lẫn Ti Thuật đều là những bước đệm để sử dụng ma pháp. Phải lĩnh hội được chúng thì mới có thể chuyển sang luyện tập ma pháp thực thụ. Aya cũng hãy học tập Itsuki-kun mà luyện tập ma pháp đi nào. 」
「... Vâng. 」 Aya-chan đáp lại ngắn gọn, nhưng tuyệt nhiên không thèm nhìn mặt tôi lấy một lần.
「Vậy thì, bắt đầu từ Hồi Thuật trước nhé. Hãy luân chuyển ma lực khắp cơ thể nào. 」
「Vâng! 」 Tôi làm theo lời chú, bắt đầu vận hành ma lực. Đây là bước khởi động trước khi sử dụng ma pháp mà tôi vẫn thường làm khi luyện tập với ba. Nghe bảo nếu thực hiện những thao tác ma lực quá đột ngột khi chưa quen, ma lực sẽ không chuyển động như ý hoặc có thể dẫn đến sai sót.
Ba đã giải thích rằng việc này giống như vận động viên khởi động trước trận đấu, nên tôi cũng hiểu đó là điều tất yếu.
「... Con thực sự đã dùng được Hồi Thuật rồi sao. 」
「Vâng. Con dùng được rồi ạ! 」 Ngay khi tôi vận hành Hồi Thuật, chú Renji vừa nghe đã thốt lên đầy ngạc nhiên. Sau đó chú chuyển hướng nhìn sang Aya-chan ngồi cạnh tôi.
「Còn Aya thì sao? 」
「... Con không làm được. 」 Dù bị tóc che khuất nên nhìn không rõ, nhưng Aya-chan đang mang một vẻ mặt hơi gồng mình... Tuy nhiên nhìn biểu cảm đó thì có vẻ mọi chuyện không được suôn sẻ cho lắm.
「Aya thì cứ như mọi khi, trước hết hãy tập cảm nhận được ma lực đã. Còn Itsuki-kun thì chuyển sang luyện tập Ti Thuật nhé. 」 Chú Renji nói rồi tiến lại sát trước mặt tôi.
Hửm? Nghe cách chú nói thì có vẻ Aya-chan còn chưa cảm nhận được ma lực sao. Chẳng lẽ đó mới là trạng thái bình thường?
「Chú muốn xem hiện tại con làm được đến đâu rồi, Itsuki-kun hãy thử dùng Ti Thuật cho chú xem nào? 」
「... Vâng! 」 Tôi làm theo lời chú, tập trung ma lực vào lòng bàn tay, nhưng chúng vẫn không chịu biến thành sợi chỉ. Chú Renji vừa chạm vào lòng bàn tay tôi vừa lộ vẻ mặt đăm chiêu.
「Khả năng thao tác ma lực đúng là không giống một đứa trẻ ba tuổi chút nào. Nhưng quả nhiên vẫn chưa tống ra ngoài được sao... 」
「Vâng. Con đã thử đủ mọi cách mà vẫn không được ạ. 」 Tôi giải thích với chú Renji như vậy, nhưng thực ra đó là một lời nói dối. Trong suốt một tháng luyện tập ma pháp vừa qua, thật ra tôi đã thành công một lần duy nhất. Tuy nhiên, sợi chỉ đó không hề thoát ra từ tay.
Lần đầu tiên tôi thành công với Ti Thuật là từ... mông.
Vì đã biết Ti Thuật là kỹ thuật đưa ma lực ra ngoài và điều khiển chúng, nên tôi đã vận dụng 「Bài tập bài tiết」 để cố tống ma lực ra ngoài.
Và khi thử xoắn luồng ma lực đó lại, lần đầu tiên Ti Thuật trong đời tôi đã thành công rực rỡ. Thành công rực rỡ thì có thật đấy, nhưng làm sao tôi có thể nói chuyện này với ba mẹ được đây? Tuyệt đối không đời nào.
Ba mẹ đang tâng bốc tôi là thiên tài này nọ, giờ mà nói lần đầu tiên thực hiện được Ti Thuật là từ mông, thì tôi còn mặt mũi nào mà nhìn họ nữa.
Vì vậy, tôi vẫn luôn giữ kín chuyện mình chưa thành công với Ti Thuật, và thực lòng tôi cũng chẳng muốn coi đó là một lần thành công.
Thế là tôi cứ tiếp tục đóng vai 『kẻ chưa làm được』.
「Hừm. Việc không thể điều khiển được ma lực sau khi đã tống ra ngoài thì chú nghe nhiều rồi, chứ còn việc ma lực hoàn toàn không thoát ra ngoài được thì chú chưa từng nghe thấy bao giờ. 」
「Ơ? 」
「Hửm? Souichirou chưa nói cho con biết sao? Thông thường, nói đến luyện tập Ti Thuật là nói đến việc rèn luyện cách biến ma lực thành sợi chỉ. Vì bình thường ai cũng có thể tống ma lực ra ngoài, chỉ có điều là không điều khiển được chúng mà thôi. Thế nên Itsuki-kun lại là... hừm. Phải dạy con thế nào đây nhỉ. 」 Chú Renji trầm ngâm suy nghĩ, còn tôi thì vô thức lên tiếng:
「Chú Renji ơi! Ma lực thoát ra từ đâu trên cơ thể ạ? 」
「Từ toàn thân chứ đâu. Nếu không thoát ra được thì làm sao tạo ra Đạo Ti được. 」 Chú Renji vừa nói vừa xòe lòng bàn tay cho tôi xem.
「Itsuki-kun có 『Chân Nhãn』 đúng không? Vậy thì nhìn thế này xem con có thấy gì không nhé. 」
「Vâng. Con thấy ạ. 」 Chú Renji cho tôi xem sợi Đạo Ti đang vươn ra từ lòng bàn tay chú.
... Chú ấy làm kiểu gì vậy? Tôi vô thức nghiêng đầu thắc mắc. Tại sao trên cơ thể không có lỗ mà ma lực vẫn có thể thoát ra ngoài được? Rốt cuộc là làm cách nào để tống nó ra vậy trời.
「Ơ? Hay là Itsuki-kun đang nghĩ ma lực nằm bên trong cơ thể nên không thể thoát ra ngoài được sao? 」
「V-Vâng ạ. 」 Mặc dù con biết là nó thoát ra được từ mông.
「Ma lực nhỏ bé lắm con biết không? Thế nên nó mới có thể xuyên qua cơ thể mà thoát ra ngoài được đấy. Nhìn này, mồ hôi cũng thoát ra từ cơ thể con đúng không? Nó cũng y hệt như vậy thôi. 」
「... Dạ? 」 Nghe thì có vẻ hiểu nhưng thực ra là chẳng hiểu gì cả.
Mang theo cái cảm giác lờ mờ đó, tôi chậm rãi tập trung ý thức vào khối ma lực trong lòng bàn tay. Ở đó, ma lực của tôi đang đóng cục lại tạo thành một khối nhiệt lượng.
Có lẽ nào... hình ảnh tưởng tượng của mình bị sai rồi không? Cả ba và chú Renji đều chỉ bảo tôi tập trung ma lực vào tay, nên tôi đã tự ý để ma lực ở trạng thái đóng cục, nhưng có lẽ sự thật không phải vậy.
Chẳng lẽ ma lực cần phải được điều khiển ở một đơn vị nhỏ hơn sao? Ví dụ như... làn sương chẳng hạn.
Tôi phân tách ma lực thành những đơn vị nhỏ nhất, rồi lặp đi lặp lại quá trình đó. Sau đó, tôi di chuyển ma lực với hình ảnh chúng đang rỉ ra từ bàn tay, như thể một làn sương ma lực đang bao phủ lấy đôi tay mình.
Ngay khoảnh khắc đó, luồng ma lực vốn bất động trong lòng bàn tay bỗng trào dâng ra ngoài.
「A! Ra rồi! 」
「Cái gì!? 」 Tôi nghe thấy tiếng thốt lên kinh ngạc của chú Renji, nhưng chẳng còn tâm trí đâu mà phản ứng. Không để cảm giác ma lực thoát ra ngoài bị vụt mất, tôi nhanh chóng kéo luồng ma lực lại gần, xoắn nó lại thành một sợi chỉ. Kinh nghiệm từ lần "thành công từ mông" duy nhất kia bỗng chốc phát huy tác dụng. Ở lần thứ hai này, tôi có thể biến nó thành sợi chỉ mà không chút bối rối.
「Chú Renji! Con làm được rồi này, nhìn xem! 」 Nhìn sợi ma lực của mình đã biến thành 「chỉ」, tôi chìa lòng bàn tay về phía chú Renji.
Thấy chưa! Thế là tôi cũng đã sử dụng được Ti Thuật rồi nhé!
Chú Renji xoay sợi Đạo Ti trước mắt, cuộn nó lại như một thấu kính rồi nhìn tôi. Sau khi nhìn tôi xong, chú sững sờ nín thở.
「... Đúng thật rồi. Nó đã trở thành Đạo Ti. 」
「Tuyệt quá! Con làm được rồi! 」 Được chú Renji xác nhận, tôi không kìm được mà nhảy cẫng lên sung sướng. Chuyện mà suốt một tháng trời tôi không làm được, bấy giờ chỉ cần thay đổi cách nghĩ là đã có thể thực hiện một cách dễ dàng. Làm sao mà không vui cho được chứ.
Trong lúc tôi còn đang nhảy nhót tưng bừng, chú Renji nhún vai lẩm bẩm:
「Chuyện này... giờ biết tính sao đây. Chú không ngờ con lại học được nhanh đến mức này. 」 Chính tôi cũng không ngờ vấn đề gây bế tắc suốt một tháng qua lại được giải quyết đơn giản như vậy chỉ bằng việc thay đổi tư duy. Mà nhắc mới nhớ, đáng lẽ ngay từ đầu nếu làm mãi không được thì tôi nên thử đổi phương pháp mới phải. Cứ lặp đi lặp lại một cách làm sai thì đời nào mà thành công cho được.
Trong khi tôi đang mải mê tự kiểm điểm bên cạnh một chú Renji còn đang ngỡ ngàng, thì bỗng nhiên Aya-chan đổ vật xuống sàn. Sau đó, em ấy thét lên:
「Ghét lắm! 」
「Aya. Con sao thế? 」
「Con không muốn luyện tập nữa đâu! 」 Nói rồi Aya-chan vừa nằm vừa giãy nảy lên bần bật. Cứ ngỡ em ấy là người nhút nhát, không ngờ lại bạo dạn đến mức này.
「Con chẳng hiểu gì cả! Chẳng vui chút nào hết! Con muốn đọc truyện cơ! 」
「Nào Aya. Nếu không học được ma pháp thì con không thể trở thành công chúa được đâu. 」 Chú Renji cố gắng dỗ dành cô con gái đang quậy tưng bừng.
... Phải rồi. Trẻ con ba tuổi bình thường phải như thế này mới đúng chứ.
「Con cứ ngồi yên rồi tập trung vào vùng rốn đi. Ở đó có một luồng nhiệt... 」
「Con không thấy! Ba lúc nào cũng chỉ nói có mỗi câu đó thôi! Chán chết đi được! 」 Có lẽ cách giải thích của chú Renji là kiểu giải thích kinh điển của các Pháp sư trừ tà khi dạy về Hồi Thuật. Tôi nhớ mang máng là ba cũng từng nói y hệt như vậy. Nhưng bình tĩnh mà nghĩ thì bắt một đứa trẻ ba tuổi ngồi yên một chỗ để tập trung thì chẳng có gì vui vẻ cả, thảo nào em ấy lại thấy ghét luyện tập ma pháp đến thế.
Hay là cái việc bắt luyện tập kỹ thuật này suốt hai năm trời cũng là để rèn luyện khả năng tập trung luôn nhỉ? Nghe cũng có vẻ hợp lý đấy.
「Này, Aya-chan ơi. 」
「... Mư. 」 Nghe tôi gọi tên, Aya-chan ngừng giãy nảy rồi nhìn tôi. Với cái vẻ mặt như kiểu vừa mới quậy xong nên giờ mà giữ im lặng ngay lập tức thì thấy hơi kỳ, nhưng cũng chẳng thân thiết gì đến mức dám càu nhàu với một người lạ như tôi... cái mặt em ấy đúng là như vậy đấy.
Tôi vừa mới nhận được gợi ý để lĩnh hội Ti Thuật từ chú Renji xong. Tôi cũng muốn trao cho Aya-chan một gợi ý nào đó tương tự.
Vì vậy, tôi chìa tay ra trước mặt Aya-chan.
「Này Aya-chan. Đưa tay cho tớ mượn một chút. 」
「Tay ạ? 」 Thấy Aya-chan nắm lấy tay mình, tôi tập trung ma lực vào lòng bàn tay.
「Oa! Nóng quá! 」
「Cơn nóng sắp biến mất rồi này. 」 Dứt lời, tôi làm luồng ma lực đang tập trung trong lòng bàn tay tan biến vào trong cơ thể. Đây là thao tác ma lực cơ bản trong cơ thể mà bất cứ ai sử dụng được Hồi Thuật cũng có thể làm được.
「Ê! Tuyệt quá. Itsuki-kun giỏi thật đấy! 」
「Giỏi đúng không nào. 」
「Làm lại lần nữa đi! 」 Thấy Aya-chan thích thú, tôi lại một lần nữa tập trung ma lực.
Aya-chan nắm chặt tay tôi, khi cảm nhận được luồng nhiệt ma lực, em ấy khẽ thốt lên 「Hòa... 」 đầy ngỡ ngàng. Trong khi Aya-chan còn đang mải mê với bàn tay của tôi, tôi nhanh chóng đưa tay chạm vào bụng em ấy.
「Này. Ở bụng cậu không có thứ giống như thế sao? 」
「Hửm? Oa! Có. Có đấy! Có ở trong bụng này! 」 Aya-chan nghiêng đầu suy nghĩ trong tích tắc, rồi ngay lập tức nhận ra luồng ma lực dưới đáy bụng và tròn mắt ngạc nhiên.
「Đó chính là ma lực đấy. 」
「Oa! Là cái này sao! 」 Aya-chan tự áp tay lên bụng mình, tò mò nhìn chằm chằm vào cái bụng như đang khám phá một điều gì đó hết sức kỳ bí. Rồi em ấy vừa nhìn vừa hỏi:
「Cái này phải làm gì với nó hả cậu? 」
「... Aya. Con hãy để nó luân chuyển khắp cơ thể nhé. 」 Nhưng người trả lời không phải tôi mà là chú Renji. Có vẻ như em ấy cuối cùng cũng đã có thể bắt đầu luyện tập Hồi Thuật rồi. Đứng bên cạnh chứng kiến, tôi thầm gật đầu đắc ý.
Ừm. Đúng như mình dự đoán.
Những chuyện này cũng giống như tập đi xe đạp vậy, một khi đã nắm được bí quyết thì sẽ không bao giờ quên, nhưng để nhận ra được bí quyết đó thì lại mất rất nhiều thời gian. Thế nên việc thực sự cảm nhận được nhiệt lượng ma lực sẽ giúp quá trình đó nhanh hơn nhiều. Thấy giả thuyết của mình thành công, tôi không khỏi thấy tự hào một chút.
Đang mải mê suy nghĩ thì tôi bị Aya-chan kéo tay.
「Itsuki-kun, Itsuki-kun! Làm kiểu gì vậy? 」
「Ơ? Cái gì cơ? 」
「Cách làm Hồi Thuật ấy! 」 Aya-chan vừa kéo tay tôi vừa nhìn tôi với đôi mắt sáng rực.
Này, chẳng phải lúc nãy cậu còn nói là ghét luyện tập ma pháp sao.
「Cậu để ba dạy cho chẳng phải tốt hơn sao? 」
「Không chịu đâu! Ba hay mắng con lắm! 」 Tôi lén nhìn sang chú Renji, chú chỉ biết cười khổ nhún vai. Ra là vậy. Chú muốn tôi dạy thay đây mà.
「Này Aya-chan. Cậu thấy ma lực ở bụng rồi đúng không? 」
「Có thấy! 」
「Cậu có làm nó cử động được không? 」
「Làm kiểu gì hả cậu? 」 Làm kiểu gì ư...?
Bị hỏi vậy tôi cũng mới nhận ra mình chưa từng nghĩ sâu xa về chuyện này. Tuy chưa từng nghĩ tới, nhưng chuyện này cũng giống như cảm nhận nhiệt lượng ma lực thôi, tất cả là vấn đề cảm giác. Thế là tôi áp tay lên bụng Aya-chan, tập trung ma lực vào đó.
Aya-chan mang một vẻ mặt 「Hả... 」, chăm chú nhìn tôi khi tay tôi vẫn đang áp trên bụng em ấy.
「Cậu hãy làm nó chuyển động nhé. Như thế này này. 」 Vừa nói tôi vừa chậm rãi di chuyển bàn tay đang tập trung ma lực. Luồng ma lực bên trong bụng Aya-chan cũng bắt đầu chuyển động chậm rãi theo nhịp điệu luồng nhiệt của tôi. Thấy chưa, một khi đã nắm bắt được chuyển động của ma lực rồi thì việc điều khiển nó sẽ trở nên vô cùng đơn giản.
「... Itsuki-kun. Chuyện đó... 」
「Có chuyện gì vậy ạ? 」
「À không... không có gì đâu... 」 Tôi cứ ngỡ mình chạm vào bụng Aya-chan hơi quá đà nên sẽ bị chú Renji mắng, nhưng hóa ra không phải. Chú Renji mấp máy môi định nói gì đó, nhưng rồi lại đột ngột im bặt. Chú đứng lặng thinh tại đó như đang mải mê suy nghĩ điều gì.
Vì không bị chú Renji mắng nên tôi quay lại tiếp tục giúp Aya-chan tập luyện thao tác ma lực. Tôi di chuyển bàn tay đang tập trung ma lực để dẫn dắt luồng khí bên trong cơ thể em ấy.
「Vui quá! Ma lực đang chuyển động kìa! 」
「Thật sao? Vậy thì tốt quá. 」 Thấy những gì mình làm khiến người khác vui vẻ, tôi không khỏi mỉm cười. Dù sao thì vui là chính mà.
「Cứ tiếp tục luân chuyển ma lực khắp cơ thể như vậy thì sẽ thành Hồi Thuật đấy. Đúng không chú Renji? 」
「Đúng vậy. Đúng như Itsuki-kun nói đấy. 」 Chú Renji chỉ đáp lại bấy nhiêu rồi nhìn sang Aya-chan.
「Sao rồi Aya. Con có làm ma lực chuyển động được không? 」
「Vâng! Nhìn này ba! 」
「... Ừm. Chuyển động được là tốt rồi. 」 Chú Renji không nói thêm gì nữa, chỉ liếc nhìn đồng hồ. Tôi cũng nhìn theo và thấy đã khoảng hai mươi phút trôi qua kể từ khi bắt đầu luyện tập.
「Vậy hôm nay chúng ta dừng ở đây nhé. Ngày mai lại tiếp tục. 」
「Ơ! Đã xong rồi ạ!? 」 Tôi vô thức hỏi lại, chú Renji tròn mắt ngạc nhiên nhìn tôi đầy thú vị:
「Itsuki-kun thực sự rất thích luyện tập ma pháp nhỉ. Giỏi thật đấy. 」
「Giỏi lắm ạ? 」 Sau khi hỏi chú, tôi bỗng tự cảnh tỉnh bản thân.
Làm gì có chuyện giỏi giang gì ở đây chứ. Không luyện tập ma pháp thì chỉ có nước chết thôi mà.
「Đúng vậy. Đôi khi cũng có những đứa trẻ thích luyện tập ma pháp, nhưng mà... ừm. Bình thường thì hiếm lắm. 」
「Ra là vậy ạ... 」 Tôi vô thức gật gù tán đồng, chú Renji mỉm cười nhìn Aya-chan.
「Aya thì ghét luyện tập lắm đúng không? 」
「Con ghét lắm! 」 Aya-chan gật đầu cái rụp không chút do dự. Quả nhiên là em ấy vẫn giữ vững lập trường.
Chẳng lẽ việc luyện tập ma pháp cũng giống như việc học hành sao nhỉ. Có người thích nhưng đại đa số là ghét. Thế nên ai chịu khó luyện tập thì được coi là giỏi... kiểu vậy sao? Có lẽ là vậy rồi.
Thấy tôi có vẻ hụt hẫng vì buổi tập kết thúc sớm, chú Renji vừa cười vừa nói tiếp:
「Hơn nữa không chỉ thích ma pháp mà con dường như còn có tài năng sư phạm nữa đấy. 」
「Thế... ạ? 」 Chuyện này thì tôi không rõ lắm. Thay vì gọi là tài năng sư phạm, đơn giản chỉ là tôi đem những gì mình nhận ra trong lúc luyện tập để chỉ cho Aya-chan thôi mà.
「Nếu được, chú rất mong con có thể tiếp tục giữ mối quan hệ tốt đẹp với Aya. 」
「Vâng ạ! Chúng con là bạn mà! 」 Được chú Renji nói vậy, tôi gật đầu lia lịa. Kiếp trước tôi hoàn toàn không có lấy một mống bạn, nên kiếp này tôi rất muốn mở rộng vòng bạn bè. Thế nên khi nhận được lời tuyên bố muốn chúng tôi trở thành bạn bè được phụ huynh công nhận thế này, tôi không thể bỏ lỡ cơ hội.
「Vậy, Aya chúng ta về thôi nào. 」
「Không chịu đâu! 」
「Ơ, con không muốn về sao? 」
「Itsuki-kun! Làm lại cái lúc nãy cho tớ đi! 」 Tôi bị Aya-chan lao tới ôm chầm lấy làm ngã ngửa ra sàn.
Cái lúc nãy là cái lúc nào cơ chứ.
Chú Renji vội vàng gỡ Aya-chan ra khỏi người tôi. Đang lúc họ chuẩn bị ra về thì mẹ lên tiếng giữ họ lại. Với lý do 『hiếm khi có dịp, mời hai cha con ở lại dùng trà』, Aya-chan và tôi được mẹ cho ăn bánh pudding, còn chú Renji thì được mời bánh bao nhân đậu đỏ. Trông chú ấy ăn bánh bao già dặn thật đấy.
「Itsuki-kun! Ma lực! Cho nó vào bụng tớ đi! 」
「Ơ? Ừm. Được thôi. 」 Vừa mới đánh chén xong bát pudding với tốc độ bàn thờ, Aya-chan đã lao ngay đến chỗ tôi. Thế là tôi lại tập trung ma lực vào tay rồi áp lên bụng em ấy. Chẳng hiểu sao Aya-chan lại có vẻ rất thích trò này. Tại sao nhỉ?
Trong lúc nhìn hai đứa tôi chơi đùa với ma lực như vậy, chú Renji khẽ thốt lên:
「Itsuki-kun giỏi thật đấy. 」
「Itsuki... giỏi ạ? 」
「Vâng. Mới ba tuổi mà đã dùng được Hồi Thuật, rồi trong buổi tập lúc nãy đã hoàn toàn làm chủ được Ti Thuật rồi. Thảo nào Souichirou lại kỳ vọng vào thằng bé đến thế. Ngay cả tôi bây giờ cũng đang cực kỳ mong chờ vào tương lai của Itsuki-kun đây. 」 Hiếm khi thấy mẹ trò chuyện với người khác ngoài ba và tôi nên tôi vô thức chú ý lắng nghe. Vả lại, được người khác khen ngợi ngay trong tầm tai thế này thì ai chẳng thấy vui.
Đây là điều mà người lớn ai cũng hiểu: khi đã trưởng thành, bạn sẽ chẳng mấy khi được khen ngợi vì những chuyện vụn vặt nữa. Được khen ngay cả khi chẳng làm gì to tát là đặc quyền chỉ dành riêng cho trẻ nhỏ. Mặc dù tôi cũng không hẳn là chẳng làm gì cả.
「Chắc chắn trong tương lai không xa, Itsuki-kun sẽ trở thành một Pháp sư trừ tà tiêu biểu cho Nhật Bản... tôi tin chắc là vậy. 」
「... Thế ạ. 」
「Có vẻ như cô không mấy hào hứng với chuyện này thì phải? 」
「Vâng, em biết đây là sự ích kỷ của bản thân, nhưng mà... 」 Bên cạnh tôi, khi thiện cảm dành cho chú Renji – người chỉ mở miệng ra là khen tôi – đang tăng vọt, thì mẹ tôi bỗng cất lời... một giọng nói vô cùng nhỏ bé.
「Em không muốn Itsuki trở thành Pháp sư trừ tà chút nào. 」
「Chuyện đó... 」
「Em hiểu mà. Điều đó là không thể đúng không ạ. Sinh ra trong nhà Kisaragi, lại là trưởng nam, hơn nữa còn sở hữu Giai vị thứ bảy... Itsuki chẳng còn cách nào khác ngoài việc trở thành Pháp sư trừ tà. Nhưng em thực lòng không muốn con bước chân vào cái thế giới nguy hiểm đó. Thế nên, đây chính là sự ích kỷ của riêng em. 」 Đang chơi với Aya-chan thì bỗng nhiên nghe thấy những lời đó của mẹ, tôi thoáng chốc lặng người... rồi giả vờ như không nghe thấy gì cả.
Bởi vì dù có nghe thấy, tôi cũng chẳng biết mình nên phản ứng ra sao cho phải.
Vì vậy, tôi quay mặt đi, không để tâm đến cuộc trò chuyện giữa chú Renji và mẹ nữa mà tiếp tục chơi đùa cùng Aya-chan.
Một lúc sau, chú Renji đứng dậy.
「Tôi có việc bận nên xin phép dừng ở đây. Aya, chúng ta về thôi nào con. 」
「... Mư. 」 Aya-chan gạt phắt bàn tay mà chú Renji chìa ra.
「Sao vậy con? 」
「Con muốn chơi với Itsuki-kun thêm chút nữa! 」
「Hả? Thôi nào, con nói vậy sẽ làm phiền Itsuki-kun đấy. 」
「Không phiền đâu! Con muốn chơi nữa cơ! 」 Aya-chan giãy nảy lên bần bật. Được em ấy quyến luyến như vậy tôi cũng vui lắm, nhưng mà em quậy quá đấy. Chẳng phải em là người nhút nhát sao.
「Mau chào tạm biệt Itsuki-kun rồi về nào. 」
「Con có thể đến đây lần nữa không? 」
「Để xem đã. Phải hỏi xem Itsuki-kun có đồng ý không đã chứ. 」 Nghe chú Renji nói vậy, Aya-chan dí sát mặt vào trước mặt tôi.
「Chúng mình có thể chơi tiếp với nhau lần sau không? 」
「Ừm! Tất nhiên rồi. 」
「Tuyệt quá! Tạm biệt cậu nhé. Hẹn gặp lại, Itsuki-kun! 」
「Tạm biệt cậu, Aya-chan. 」 Gương mặt Aya-chan bừng sáng niềm vui, em ấy cùng chú Renji ra về.
Dù thời gian chơi cùng nhau không nhiều nhưng tôi không ngờ em ấy lại vui đến vậy. Cảm giác hạnh phúc bỗng chốc dâng trào, len lỏi vào từng ngóc ngách trong trái tim tôi.
「Itsuki. Buổi luyện tập ma pháp với chú Renji có vui không con? 」
「Vâng! Vui lắm ạ! 」
「Vậy lát nữa nhớ kể lại cho ba nghe nhé. 」
「Vâng! 」 Dù cha con chú Renji đã về nhưng bây giờ mới chỉ quá trưa một chút. Từ giờ đến tối vẫn còn rất nhiều thời gian. Mà đã có thời gian thì chỉ còn một việc duy nhất để làm: luyện tập ma pháp. Phải tự luyện thôi.
Bên cạnh mẹ đang bắt đầu rửa cốc chén trong bếp, tôi bắt đầu luyện tập tạo ra sợi ma lực── Đạo Ti. Tôi tập trung ma lực vào lòng bàn tay, tưởng tượng nó giống như một làn sương rồi đẩy ra ngoài, sau đó xoắn nó thành một sợi chỉ duy nhất.
Tốt, làm được rồi. Cảm giác đã nắm bắt được.
Chuyện bế tắc suốt hơn một tháng trời bỗng chốc làm được khiến cảm giác của tôi vẫn còn hơi mông lung... nhưng tôi tin chỉ cần luyện tập thêm một chút nữa là sẽ quen ngay thôi. Hồi luyện Hồi Thuật cũng vậy mà.
Đã tạo được một sợi rồi, vậy tiếp theo sẽ là phóng ra hai sợi cùng lúc.
Tôi giữ nguyên sợi Đạo Ti đang phóng ra từ tay phải, rồi bắt đầu tập trung ma lực sang phía tay trái. Nhưng chuyện này... khó hơn tôi tưởng nhiều. Bởi vì tôi phải phân tách và điều khiển ma lực bên trong cơ thể. Cái cảm giác giống như tay phải và tay trái đang thực hiện hai việc hoàn toàn khác biệt vậy.
「... Mư. 」 Ngay khoảnh khắc tôi định dùng hình ảnh làn sương để đưa ma lực ra khỏi tay trái, sợi Đạo Ti bên tay phải cũng bỗng chốc biến thành làn sương luôn. Thật sao trời. Khó dữ vậy sao.
Thử lại lần nữa. Lần này tôi quyết định sẽ tạo ra Đạo Ti từ cả hai tay cùng một lúc. Đưa ma lực từ cả hai lòng bàn tay ra ngoài đồng thời. Sau đó biến cả hai thành sợi chỉ.
Thế này thì sao nào... Tôi vừa nghĩ vừa làm thử, nhưng kết quả là chẳng có sợi chỉ nào được tạo ra cả.
Việc sử dụng nhiều sợi cùng lúc quả thực là một thử thách khó nhằn.
Nhưng nghe bảo các Pháp sư trừ tà thông thường vẫn dùng được ba hay bốn sợi cơ mà, chắc đơn giản là do tôi chưa luyện tập đủ thôi. Vậy thì, làm lại lần nữa nào. Ngay khi tôi vừa định bắt đầu luyện tập lại, mẹ cũng vừa rửa xong cốc chén và khóa vòi nước.
Và ngay giây phút mẹ dùng khăn để lau khô chiếc cốc,
「A. 」 Tay mẹ bị trượt, chiếc cốc rơi xuống.
Chứng kiến chiếc cốc tuột khỏi tay mẹ và đang rơi tự do xuống đất, tôi theo phản xạ chìa tay ra. Đương nhiên, với cái khoảng cách đó thì tay tôi làm sao mà chạm tới được. Tuy nhiên, trong vô thức, cùng lúc với việc chìa tay ra, tôi cũng đã phóng sợi Đạo Ti vươn dài tới.
Xoẹt!
Sợi Đạo Ti phóng nhanh tới quấn lấy chiếc cốc đang rơi, rồi giữ nó lơ lửng, đứng yên bất động giữa không trung.
... Dừng lại rồi.
Cảm giác nhẹ nhõm khi chiếc cốc sứ không bị vỡ và sự thật rằng Đạo Ti đã giữ được chiếc cốc dường như ập đến cùng một lúc.
Này, hóa ra có thể dùng Đạo Ti để giữ đồ vật được sao.
「Cảm ơn con nhé, Itsuki. 」
「Không có gì đâu ạ! 」 Sau khi mẹ – người cũng đã nhanh chóng định thần lại – đón lấy chiếc cốc đang lơ lửng, tôi mới thu hồi Đạo Ti lại. Nhìn mẹ lau chiếc cốc vẫn còn ướt, tôi bắt đầu suy ngẫm về những công dụng mới của Đạo Ti.
Có lẽ tôi nên nhanh chóng tập cách sử dụng sợi thứ hai thôi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn