Chương 129: Đường về nhà
I Was Mistaken as a Great War Commander · Sương Mù Vang Vọng · 173 chương · ~20 phút đọc · Tạo 28/07/2026
Web Novel Đêm muộn.
'Hôm nay lại công cốc rồi sao……'
Lucy khẽ thở dài, bước chân vào công viên và giải trừ lớp ngụy trang quang học. Lúc này, cô đang đội tóc giả và mặc thường phục – một bộ dạng cải trang để thu thập tài liệu về các thí nghiệm sinh học liên quan đến "Dự án Lucy".
Thế nhưng kết quả lại chẳng mấy khả quan. Suốt mấy tuần qua, cô đã thâm nhập vào nhiều viện nghiên cứu tại thủ đô mà cô nghi ngờ có liên quan, nhưng tuyệt nhiên không tìm thấy bất cứ dấu vết nào.
'Nếu kẻ tiến hành thí nghiệm sinh học thực sự không phải Đế quốc mà là khối Đồng Minh……'
Nghĩ đến đó, tâm trí cô rối bời, không biết mình sẽ phải lựa chọn ra sao. Đang mải mê với những dòng suy nghĩ phức tạp, Lucy chợt phát hiện một bóng người quen thuộc ở phía bên kia đường.
Dưới ánh đèn đường vàng vọt, một người đàn ông trong bộ quân phục chỉnh tề đang chậm rãi bước đi. Ban đầu cô cứ ngỡ mình nhìn nhầm, nhưng khi thấy đôi mắt đen sau vành mũ khép hờ đầy vẻ mệt mỏi, Lucy bất giác khựng lại.
'……Daniel Steiner?'
Đó chính là Daniel Steiner – cấp trên của cô, đồng thời là vị anh hùng của Đế quốc. Điều kỳ lạ là bước chân của anh rất chậm, ánh mắt lờ đờ không định rõ tiêu điểm. Anh cứ di chuyển vô định, thiếu hẳn vẻ uy phong lẫm liệt thường ngày.
'Say rồi sao?'
Hẳn là sau lễ đăng quang, anh đã tham dự buổi yến tiệc và uống không ít. Một cảm giác vừa giận vừa lo dâng lên trong lòng. Sau khi quan sát thấy xung quanh không có ai, Lucy quyết định đi theo anh.
Daniel hoàn toàn không nhận ra có người đang bám đuôi. Anh lững thững bước về phía chiếc ghế băng gần đó rồi ngồi phịch xuống như thể sắp ngã khuỵu.
"A, chóng mặt quá……"
Daniel vừa ôm trán lẩm bẩm vừa bắt đầu gật gù buồn ngủ. Đứng sau gốc cây quan sát, Lucy toát mồ hôi hột.
'Anh định ngủ ở đây thật sao?'
Với thời tiết lạnh giá thế này, ngủ ngoài trời chắc chắn sẽ bị cảm lạnh. Mà kể cả không bị cảm đi chăng nữa, nếu cư dân thủ đô bắt gặp cảnh tượng "anh hùng Daniel Steiner" ngủ bờ ngủ bụi, tin đồn chắc chắn sẽ lan nhanh như vết dầu loang. Tệ hơn, anh còn có thể trở thành mục tiêu của bọn cướp của giết người.
Không thể đứng yên nhìn thêm được nữa, Lucy quyết định tiến lại gần. Cô phải ngăn chuyện này lại bằng mọi giá.
"Này, anh gì ơi……"
Khi Lucy tiến lại gần và cất lời, bờ vai đang rũ xuống của Daniel khẽ run lên. Anh chậm rãi ngẩng đầu, nhìn Lucy bằng vẻ mặt ngơ ngác một hồi rồi mới lên tiếng.
"Sao một quý cô lại ở đây vào giờ khuya khoắt thế này……"
Có vẻ cơn say đã làm mờ đi khả năng phán đoán, Daniel hoàn toàn không nhận ra người đang đứng trước mặt là Lucy. Thấy vậy, cô quyết định không tiết lộ thân phận.
"Tôi ghé qua công viên vì bài tập ở trường nhưng chẳng may bị lạc. Còn anh?"
"Hóa ra là sinh viên đại học gần đây sao. Tôi vừa tham dự yến tiệc sau lễ đăng quang của Bệ hạ, bị ngài Trưởng phòng ép uống nhiều quá nên……"
Daniel nhún vai như muốn nói rằng giải thích thêm cũng chẳng để làm gì, rồi anh đứng dậy. Nhờ chiều cao vượt trội của Daniel, Lucy vô thức phải ngước nhìn anh.
"Để tôi đưa cô ra cổng. Con gái đi một mình đêm hôm thế này nguy hiểm lắm."
"A……"
Lời nói dịu dàng của Daniel khiến Lucy cảm thấy có chút không quen. Bình thường dù anh vẫn dùng cách nói thân mật, nhưng với một phó quan như cô, anh luôn giữ giọng điệu nghiêm nghị. Còn lúc này, giọng của Daniel hoàn toàn không có chút khoảng cách nào.
'Không biết là vì anh ấy say, hay vì anh ấy nghĩ mình chỉ là một sinh viên đại học nữa……'
Nhưng cảm giác này không hề tệ. Lucy khẽ gật đầu.
"Tôi xin nhận lòng tốt của anh."
Daniel khẽ cười rồi dẫn bước đi trước.
"Đi thôi. Ra đến cổng cũng không xa lắm đâu. Mà này……"
Daniel vừa bước đi vừa bâng quơ nói với Lucy đang đi bên cạnh.
"Trông cô có nét gì đó rất giống phó quan của tôi. Từ bầu không khí cho đến cách nói chuyện ấy."
Lucy giật thót, đôi mắt tròn xoe nhìn Daniel vì ngỡ mình đã bị lộ. Thế nhưng Daniel chỉ đang nở một nụ cười lờ đờ, trông như thể anh sắp gục ngã đến nơi.
'Nồng nặc mùi rượu luôn……'
Đoán chắc anh không thể nhận ra mình, Lucy khẽ cười khổ.
"Chắc là do anh cảm thấy thế thôi."
"Vậy sao. Mà đúng thật, phó quan của tôi chẳng đời nào lại tiếp cận tôi một cách thân thiện như cô đâu. Cô ấy đáng sợ lắm, cứ hễ thấy mặt là lại lườm tôi cháy cả mặt, làm tôi muốn héo mòn luôn đây này."
Nhìn Daniel vừa gãi đầu vừa "nói xấu" sau lưng mình với một người lạ (thực ra là không phải), Lucy cảm thấy thật không hài lòng chút nào. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc sau đó, tâm trạng cô đột ngột xoay chuyển.
"Nhưng dạo này, thay vì sợ, tôi lại thấy cô ấy đáng thương nhiều hơn. Tìm hiểu mới biết quá khứ của cô ấy đau buồn lắm. Nên là, nói thế nào nhỉ……"
Một nụ cười chua xót vương trên môi Daniel.
"Cứ thấy bận lòng sao ấy."
Đôi môi Lucy khẽ mấp máy. Cô chưa từng nghĩ Daniel lại luôn quan tâm đến mình như thế. Một cảm giác tội lỗi mơ hồ trào dâng, cô đặt tay lên ngực. Nhịp tim đập thình thịch có thể cảm nhận rõ qua từng đầu ngón tay.
Để xua đi nỗi thẹn thùng, Lucy hít một hơi thật sâu rồi khẽ quay sang hỏi anh.
"Chuyện đó, ừm, mà dạo này……"
Giọng cô vô tình cao vút lên. Lucy khẽ hắng giọng để lấy lại bình tĩnh rồi tiếp tục:
"……Công việc của anh vẫn ổn chứ? Anh là anh hùng chiến tranh, chắc là vất vả lắm."
Công việc sao? Daniel lắc đầu, thực tế chẳng ổn chút nào.
"Tệ lắm. Tôi đã rất cố gắng theo cách của mình nhưng mọi chuyện cứ rối tung lên. Hơn nữa xung quanh toàn những kẻ ghét mình, nên chẳng dễ dàng gì. Nhiều khi tôi còn tự hỏi không biết mình có lỡ uống nhầm thuốc 'bị ghét' không nữa."
Dù Daniel đang cười nhưng giọng nói lại thiếu hẳn sức sống. Vì thế mà quầng thâm dưới mắt anh trông càng đậm hơn bình thường.
Đang nhìn Daniel với vẻ xót xa, Lucy bỗng nghe thấy một tiếng "đoàng" vang lên phía sau.
"……!"
Theo bản năng, Lucy xoay người lại, tay luồn vào trong áo không chút do dự. Cô định rút súng phản công ngay lập tức nhưng rồi chợt khựng lại. Tiếng nổ đó không phải là cuộc tấn công của kẻ thù.
"Chà, pháo hoa kìa."
Đúng như Daniel nói, pháo hoa đang nở rộ trên bầu trời. Những chùm pháo hoa từ phía đại yến tiệc hoàng cung nhuộm màu rực rỡ cho bầu trời đêm. Lucy nhìn góc nghiêng của Daniel khi anh đang ngây ngô ngước nhìn pháo hoa, rồi cô thở phào nhẹ nhõm.
'Suýt nữa thì bị lộ rồi……'
Trấn tĩnh lại, cô nhét khẩu súng đang rút dở vào túi áo khoác.
'Dù Daniel vốn đã biết mình là gián điệp khối Đồng Minh nên bị lộ cũng chẳng sao, nhưng……'
Nếu để anh biết cô đã ngụy trang để tiếp cận anh thế này, mọi chuyện sẽ trở nên phiền phức lắm. Vì vậy, tốt nhất là không nên để lộ thân phận vào lúc này.
'Cứ hành xử như một sinh viên bình thường thôi.'
Lucy liếc nhìn Daniel rồi cũng ngước mắt lên bầu trời rực rỡ.
'Một sinh viên bình thường thì sẽ phải cảm thán trước pháo hoa……'
Suy nghĩ của cô dừng lại ở đó. Cô bị cuốn theo màn trình diễn ánh sáng lung linh trên cao. Với một người vốn quen với những căn hầm tối tăm hơn là ánh sáng như Lucy, màn pháo hoa này chẳng khác nào một bức tranh tuyệt mỹ, đẹp hơn bất cứ thứ gì trên đời.
Lucy cứ đứng đó nhìn cho đến tận chùm pháo cuối cùng, đôi mắt lấp lánh như một đứa trẻ.
"Đẹp quá……"
Vô tình lẩm bẩm, Lucy quay sang bên cạnh thì giật mình. Daniel đang nhìn xuống cô với ánh mắt đầy thâm trầm.
"Đây là lần đầu cô thấy sao?"
"……Dạ?"
"Pháo hoa ấy."
Dù đúng là lần đầu nhưng thú nhận điều đó khiến cô cảm thấy lòng tự trọng có chút tổn thương. Thấy Lucy im lặng nghiến răng không trả lời, Daniel khẽ cười trầm rồi bước đi.
"Đi thôi. Sắp ra đến cổng rồi."
"……Vâng."
Lucy có chút hờn dỗi vô cớ, lẳng lặng đi theo anh. Đi thêm chừng năm phút, cả hai đã ra đến cổng công viên. Có vẻ cơn say đã vơi bớt phần nào nhờ không khí lạnh, Daniel hít một hơi thật sâu rồi quay lại nhìn Lucy.
"Vậy tôi đi đây. Cô cũng mau về chỗ ở đi nhé."
Daniel vẫy tay chào rồi rảo bước theo con lộ. Nhìn bóng lưng anh xa dần, Lucy cảm thấy lòng bồn chồn khó tả. Có lẽ do cuộc trò chuyện vừa rồi, bóng lưng ấy hôm nay trông cô độc đến lạ kỳ.
Nghĩ rằng không thể cứ thế để anh đi, Lucy bước nhanh tới. Cô đuổi kịp anh và đưa tay ra. Đôi tay khựng lại trong không trung một giây rồi lấy hết can đảm nắm lấy tay áo của Daniel.
Cảm nhận được cái chạm đó, Daniel quay lại. Lucy đỏ bừng mặt nhưng vẫn cố gắng mở lời.
"Không phải tất cả mọi người đều ghét Đại tá Daniel đâu. Thế nên là……"
Sau một hồi im lặng, Lucy cúi mặt, mím chặt môi. Có vẻ vì quá thẹn thùng mà vệt đỏ từ má đã lan tận mang tai.
"Vẫn có một người……"
Vế sau vẫn không thốt ra lời. Nghĩ rằng mình không thể nói tiếp, Lucy vội cúi chào rồi quay lưng chạy đi.
Daniel lặng lẽ nhìn theo bóng dáng Lucy, trên môi nở một nụ cười khó hiểu.
'Vụng về quá. Cô ấy ngụy trang mà cứ như thể đang muốn tôi nhận ra mình vậy……'
Không biết sự vụng về đó có nằm trong kế hoạch "mỹ nhân kế" của cô ấy hay không, nhưng Daniel cảm thấy đây là một lời tỏ tình khá nguy hiểm.
'Nếu mình không biết đó là mỹ nhân kế……'
Thì có lẽ mình đã xiêu lòng như một kẻ ngốc rồi cũng nên.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn