Chương 16: Chương 15: Khám Phá Ra Vi Khuẩn (5)
Trở Thành Bác Sĩ Dịch Bệnh Trong Truyện Romance Fantasy · Glodia · 253 chương · ~23 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Toàn Chương Bằng chứng đã thu thập đủ.
Chúng tôi đã nuôi cấy được vi khuẩn, nhuộm màu chúng và đặt dưới Kính hiển vi. Giờ chỉ còn việc cho những người khác xem thành quả nữa thôi.
Giáo sư Klaus nhìn chằm chằm vào chiếc Kính hiển vi.
"Kính hiển vi này cũng là do cậu tự chế tạo sao?"
"Vâng."
"Và những hạt màu tím kia chính là vi khuẩn?"
Tôi gật đầu.
"Vậy ý của Giáo sư Asterix là, những vi hạt này chính là những sinh vật nhỏ bé, nguồn gốc của bệnh tật. Liệu có khả năng chúng chỉ là bụi bẩn không?"
Tôi chỉ tay vào đĩa nuôi cấy.
"Đây là những thứ chúng tôi đã cho ăn để nuôi lớn đấy ạ. Dù trông có vẻ đơn giản đến mức không giống như vậy, nhưng chúng là dạng sinh vật cơ bản nhất."
Istina và Giáo sư Klaus không ngớt lời trầm trồ. Biết là nó kỳ diệu rồi, nhưng tôi muốn bắt đầu bàn về nghiên cứu sớm một chút.
"Vậy là việc chúng là sinh vật đã được chứng minh. Và cậu khẳng định chúng là nguyên nhân gây bệnh?"
"Vâng."
"Nhưng vẫn chưa có bằng chứng cho khẳng định đó đúng không?"
Bằng chứng thực nghiệm thì chưa có.
Tôi cũng không nghĩ những vi sinh vật gây bệnh lại có thể mọc lên từ dung dịch dinh dưỡng bột đậu nành[note102574]. Có lẽ nếu thử làm từ máu động vật thì sẽ cho ra kết quả chăng? [note102573]
"Tôi sẽ chuẩn bị bằng chứng đó."
"Chủ đề của luận văn lần này chắc sẽ là việc phát hiện ra vi sinh vật bằng Kính hiển vi. Nó mang tính đột phá đấy, nhưng nếu không có giá trị ứng dụng lâm sàng ngay lập tức, sức ảnh hưởng của luận văn có thể sẽ bị giảm sút."
Giáo sư Klaus trầm ngâm thêm một lát.
"Hơn nữa, việc cậu công khai nội dung thí nghiệm ngay trong buổi học có thể sẽ gây rắc rối. Một khi đã được công khai rộng rãi, ai đó có thể nẫng tay trên bằng một nghiên cứu tương tự thì sao?"
Tôi không phải là chưa nghĩ đến chuyện đó.
Dù đối tượng chỉ là sinh viên đại học, nhưng một khi đã công khai dù chỉ một phần nội dung nghiên cứu, nếu có thể ngăn chặn triệt để nguy cơ bị cướp luận văn thì vẫn tốt hơn.
Nhưng mà...
Dù sao thì đây chẳng phải cũng là luận văn và thí nghiệm tôi "đạo" lại từ các bậc tiền bối vĩ đại trong lịch sử gốc sao. Tôi cũng chẳng bận tâm lắm. Được thì được, không được thì thôi.
"Tri thức là của chung mà. Tôi không có ý định độc chiếm. Nếu ai đó có thể tiến hành nghiên cứu và công bố nhanh hơn chúng tôi thì đó là một điều tốt."
Dù sao thì chuyện đó cũng bất khả thi thôi. Những người nghe bài giảng hôm qua của tôi phần lớn là sinh viên đại học. Chắc chưa đến mức có thể đánh cắp nghiên cứu của người khác đâu.
Một vài luận văn tôi "mượn" từ thế giới cũ, nếu có thể tìm được một nhân tài có khả năng nẫng tay trên để công bố chúng trước, thì cũng không phải là chuyện gì quá tệ.
Dù sao thì, quay lại với nghiên cứu.
"Lời của cô Istina là đúng. Đây là một kết quả nghiên cứu đảo lộn hoàn toàn những kiến thức thông thường của giới học thuật, một phương pháp mở ra một chân trời hoàn toàn mới."
Nuôi cấy vi khuẩn và Kính hiển vi. Phương pháp nhuộm Gram thực chất gồm hai giai đoạn, nhưng tôi vẫn chưa nghĩ ra cách nào để tìm được nguyên liệu[note102576]. Cái đó cứ tạm gác lại đã.
"Tôi nghĩ không cần phải viết một luận văn quá dài đâu. Cứ làm đơn giản thôi. Tập trung vào việc phát hiện ra Kính hiển vi và ý nghĩa của các vi hạt là được."
"Tốt lắm."
"Giáo sư Asterix. Cậu khẳng định rằng những vi hạt này không chỉ đơn thuần tồn tại, mà còn là nguyên nhân gây ra phần lớn các loại bệnh tật đúng không?"
"Là các bệnh truyền nhiễm, tức là dịch bệnh đấy ạ. Tôi cho rằng những vi hạt này chính là nguyên nhân gây ra sự thối rữa và dịch bệnh. Và chúng ta có thể tiêu diệt chúng bằng rượu."
Ít nhất là những thứ bám trên bề mặt đồ vật.
"Nhưng vẫn chưa có bằng chứng cho điều đó đúng không?"
"Chà. Nếu có bệnh nhân thích hợp, chúng ta có thể xác nhận sự tồn tại của vi khuẩn từ chính cơ thể họ. Hiện tại thì trước mặt tôi chưa có bệnh nhân nào như vậy cả."
Kính hiển vi là luận văn của Hooke, còn nhuộm vi khuẩn là luận văn của Gram. Đó là những thí nghiệm chúng tôi đã thực hiện cho đến nay.
Để chứng minh một cách chắc chắn rằng chúng gây bệnh, cách tốt nhất là có thể nuôi cấy vi khuẩn từ vết thương hoặc mô bị bệnh của bệnh nhân.
Người chứng minh vi khuẩn là nguyên nhân gây bệnh và thối rữa là Pasteur, còn người nhấn mạnh sự cần thiết của vệ sinh để giảm nhiễm trùng vi khuẩn là Lister.
Vẫn còn một chặng đường dài phía trước.
"Hãy cùng tổng hợp lại để viết luận văn nào. Không cần kéo dài làm gì, hãy hoàn thành trước thứ Hai tuần sau nhé."
Ngay khi nhắc đến thời hạn thứ Hai, tôi và Giáo sư Klaus đồng loạt nhìn về phía Istina. Istina đang ngẩn ngơ bỗng giật mình một cái.
"Ơ, sao hai người lại nhìn em như vậy ạ?"
"Istina. Ta sẽ sớm đưa bản thảo nội dung nghiên cứu cho em, nên từ giờ đến thứ Hai hãy tổng hợp lại rồi đem đi in nhé. Nhớ vẽ cả hình minh họa thí nghiệm nữa."
Vẻ mặt em ấy lộ rõ sự bàng hoàng.
"Nhưng em đâu có biết vẽ đâu ạ?"
"Cứ thử đi đã. Không được thì thôi."
Dù sao thì những gì nghiên cứu sinh không làm được cũng là những việc con người không thể làm nổi. Chẳng có lý do gì để không giao mọi việc cho nghiên cứu sinh cả. Istina ủ rũ gật đầu.
Chịu khó một chút nhé, Istina. Nếu có nghiên cứu sinh mới vào, khối lượng công việc của em chắc cũng sẽ giảm bớt được đôi chút.
Và rồi, thứ Hai tuần sau. Trước mặt các giáo sư của Khoa Trị liệu, chúng tôi đã đăng hai bài luận văn lên tạp chí học thuật của Khoa Trị liệu thuộc Học viện.
Đó là "Quan sát thế giới vi mô" và "Về việc nuôi cấy và quan sát các vi hạt sinh học".
Hội nghị học thuật mùa xuân của Khoa Trị liệu tại Học viện là một sự kiện khá khiêm tốn. So với việc đây là trung tâm học thuật của Đế quốc thì có vẻ hơi nhỏ bé.
Chắc cũng tại nó diễn ra trong nhiều ngày.
Số người tham dự từ giáo sư đến thực tập sinh chỉ khoảng một trăm người. Những người ngồi nghe thuyết trình chỉ có vài chục người.
Giáo sư Klaus nói rằng tác giả liên hệ hay đồng tác giả thì không nhất thiết phải tham dự hội nghị nên ông ấy đã không đến. Chắc là ông ấy có việc gì khác bận rộn rồi.
"Istina. Em cũng lên thuyết trình cùng ta đi."
"A, vâng ạ."
"Phải chú tâm vào mà thuyết trình đấy. Dù lời chúng ta nói là đúng, nhưng nếu không thuyết phục được giới học thuật thì cũng chẳng thể ứng dụng vào lâm sàng được đâu."
Cũng không thiếu những nghiên cứu bị vùi lấp vì ra đời sai thời điểm. Việc thay đổi hệ tư tưởng suy cho cùng cũng cần rất nhiều thời gian và nỗ lực.
"Đi thôi, Istina."
Có một điều mà mọi người thường hay bỏ qua.
Rằng các bác sĩ thời trung cổ không chịu rửa tay, hay họ cố tình dùng những dụng cụ còn dính máu của bệnh nhân trước để phẫu thuật cho oai.
Dù trông có vẻ ngu ngốc.
Nhưng điều đó cho thấy họ có nhận thức rằng phẫu thuật không phải là chuyện dễ dàng, và vì vẫn còn lương tâm nên họ gần như không bao giờ phẫu thuật phần đầu và thân mình.
Dù sao thì. Điều tôi muốn nói là thế này.
Việc sửa đổi những kiến thức thông thường của ai đó tuyệt đối không phải là chuyện đơn giản. Việc thay đổi hệ tư tưởng của giới học thuật cũng chẳng hề dễ dàng gì.
"Liệu mọi người có công nhận nghiên cứu của chúng ta không ạ?"
"Này, mới nghiên cứu chưa đầy nửa học kỳ mà đã lo hão rồi. Nếu lần này họ không công nhận, thì chúng ta cứ làm cho đến khi họ phải công nhận thì thôi."
Istina gật đầu.
Chúng tôi chậm rãi bước lên bục giảng. Hàng chục ánh mắt đổ dồn về phía tôi và Istina. Chẳng biết những người này đã đọc qua luận văn chưa nữa.
Cứ thuyết trình cái đã.
"Xin chào tất cả mọi người. Tôi là Asterix, Ngự y trưởng của Hoàng gia Đế quốc, Giáo sư Khoa Trị liệu của Học viện Hoàng gia. Còn đây là nghiên cứu sinh của tôi, Istina. Cảm ơn mọi người đã dành thời gian."
Istina cúi gầm mặt xuống.
"Không biết mọi người đã đọc bản tóm tắt luận văn chưa. Nhưng tôi tin chắc rằng, nội dung thuyết trình ngày hôm nay sẽ viết lại lịch sử y học của Đế quốc. Bởi vì có rất nhiều thứ mà chúng ta chưa thể nhìn thấy."
Thính giả vẫn chưa có phản ứng gì đặc biệt.
Hẳn rồi, tôi đâu có trình chiếu PowerPoint gì đâu. Dù tôi có nói gì đi nữa thì chắc số người đang ngủ gật vẫn nhiều hơn. Cứ thử giải thích xem sao.
"Chỉ là vì quá nhỏ nên không thể nhìn thấy, chứ trên thế giới này có rất nhiều thứ mà chúng ta chưa từng thấy qua. Luận văn đầu tiên là về kính phóng đại."
"Chắc hẳn mọi người đều biết rằng nếu dùng kính phóng đại hay kính lúp, vật thể sẽ trông to hơn gấp nhiều lần. Vậy thì, nếu chồng nhiều lớp kính lúp lên nhau, chẳng phải vật thể sẽ to lên theo cấp số nhân sao?"
Vẻ mặt họ như muốn hỏi tôi đang nói nhảm nhí gì vậy.
Tôi trầm ngâm một lát rồi tiếp tục.
"Ờm... Thấu kính có cái gọi là tiêu cự. Nếu căn chỉnh tiêu cự chuẩn, chúng ta có thể khiến vật thể to lên gấp hàng chục, hàng trăm lần so với kích thước ban đầu."
Vẻ mặt của họ vẫn còn rất mơ hồ.
"Chúng tôi đã quan sát thế giới vi mô theo phương pháp vừa nêu. Cấu trúc vi mô hình lưới tìm thấy ở thực vật, gấu nước, côn trùng, vân vân."
Nhưng điều thực sự quan trọng không phải là những thứ đó.
"Chúng tôi đã tách được những hạt siêu nhỏ từ vết thương của bệnh nhân. Những vi hạt có khả năng tự nhân bản như sinh vật và gây ra bệnh tật."
Tất nhiên là tôi đang nói về vi khuẩn.
Đó là những quần thể được nuôi cấy trong môi trường có pha máu động vật. Bản thân vi khuẩn chỉ là loại tụ cầu vàng bình thường, nhưng điều quan trọng là chúng được tách ra từ vết thương của bệnh nhân.
"Ý kiến và thành quả nghiên cứu của chúng tôi là những vi hạt này tồn tại ở nhiều nơi, gây ra bệnh tật và sự thối rữa của thức ăn."
Đến lúc này mới bắt đầu có vài người tỏ ra quan tâm và nhìn về phía tôi. Dù sao thì nếu họ không nghe lời tôi nói thì đó cũng là tổn thất của họ thôi.
"Mọi người có câu hỏi nào không?"
Lần này phản ứng cực kỳ bùng nổ.
Mọi người đồng loạt giơ tay nhìn tôi. Có người ánh mắt như muốn phản bác, có người thì ngỡ ngàng, có người lại tỏ ra hiếu kỳ.
"Nếu các vi hạt có ở khắp mọi nơi, đặc biệt là trên bàn tay. Vậy Giáo sư Asterix đang phản đối quan niệm thông thường của giới học thuật rằng không cần rửa tay trước khi phẫu thuật sao?"
"Căn cứ nào cho thấy những vi hạt được nhuộm màu kia là sinh vật sống? Nghiên cứu này có thể tái hiện lại được không?"
"Kính hiển vi được chế tạo bằng phương pháp ma pháp sao? Nghiên cứu sử dụng Kính hiển vi có thể tái hiện được không? Ông có thể công khai các thông tin liên quan không?"
Giữa cơn mưa câu hỏi, tôi liếc nhìn Istina một cái. Ta đã bảo gì rồi hả, Istina.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn