Chương 227: 226. Nguồn gốc của sự ô nhiễm (8)
Lại phải chung sống với lũ gia đình khốn kiếp · Tusk · 261 chương · ~31 phút đọc · Tạo 13/09/2026
201-end
"Rốt cuộc cũng đã đến ngày báo cáo chung kết rồi nhỉ."
Bên trong chiếc xe ngựa đang di chuyển theo con đường quen thuộc, Harnier khẽ thì thầm bằng một tông giọng có phần khác biệt so với mọi ngày.
Chứng kiến dáng vẻ đó... tôi dường như láng máng nhìn thấy bóng dáng của con người ấy.
Thử giúp cô ấy giải tỏa tâm lý chút xem sao.
"Cô thấy căng thẳng sao?"
"Đương nhiên rồi."
"Những lúc cô thuyết trình tôi thấy cô đâu có vẻ gì là căng thẳng. Nội dung không sai sót chút nào, tông giọng cũng chẳng hề run rẩy. Chẳng phải cô đang lo lắng thừa thãi sao?"
Chát!
Harnier nhẹ nhàng đánh vào tay tôi một cái.
"Anh còn tiếp tục trêu ghẹo là tôi nổi giận đấy nhé? Trước khi thuyết trình vì quá căng thẳng mà tôi đã phải nín thở lo âu không biết bao nhiêu lần rồi đấy!"
"Để xem nào. Tôi chưa từng thấy một vết xước nào trên dáng vẻ thuyết trình vô cùng tự tin của vị hôn thê của mình cả. Rõ ràng là sự lo lắng không cần thiết mà."
"Hứ! Đã bảo là đừng có trêu nữa cơ mà!"
"Ái chà. Sao tôi nói sự thật mà cô lại nghĩ là trêu ghẹo chứ."
"Cái anh nàỳyy..."
Cứ thế trêu ghẹo cô ấy vài lần, tôi lại thấy khá là thú vị.
Dù bị Harnier đánh vài cú nhưng chừng này thì hoàn toàn không sao.
'Xem ra sự căng thẳng đã tan biến sạch sẽ rồi.'
Đang tận hưởng màn mát-xa từ những cú đấm nhẹ hẫng như bông thì chiếc xe ngựa bất ngờ dừng lại.
"Thiếu gia. Tiểu thư. Chúng ta đã đến nơi rồi ạ."
"Nghe rồi đấy. Xuất phát thôi."
"... Xì."
Bước xuống tại hội trường báo cáo, tôi lịch sự ga-lăng hỗ trợ cô ấy bước xuống.
Một tọa độ và những hành động không khác mấy so với thường ngày.
Nơi đây vốn là điểm đến hằng tuần để nghe giảng và báo cáo nên tôi đã khá quen thuộc.
Thế nhưng duy nhất chỉ có một chi tiết đã thay đổi.
Ting!
▶ Đã đến ngày báo cáo chung kết! ◀ ▶ Bạn có muốn bước vào hội trường báo cáo không? ◀ Dòng thông báo trên bảng trạng thái đã được bổ sung thêm một dòng báo hiệu ngày báo cáo chung kết.
Đó là chi tiết duy nhất có sự khác biệt.
Đến lúc này tôi mới thực sự cảm nhận được dòng chảy thời gian.
Kể từ khi kỳ Hội nghị Mô phỏng bắt đầu, trải qua những chuỗi ngày bận rộn xoay mòng mòng, rốt cuộc 7 tuần lễ đã trôi qua.
Trong trò chơi gốc, mọi thứ chỉ thuần túy lướt qua vài phân cảnh rồi hoàn thành cốt truyện để chuyển sang phân cảnh tiếp theo, thế nhưng tại nơi này, 2 tháng thực tế đã trôi qua.
Nói cách khác, thời gian tôi xuyên không đến nơi này cũng đã vượt mốc 6 tháng.
Cảm giác thực tế đến ngỡ ngàng một lần nữa lại dấy lên trong lòng tôi.
"Sao thế hả? Mới lúc nãy còn bảo tôi không có vẻ gì là căng thẳng cơ mà. Bản thân anh lại đang căng thẳng đấy à?"
Ngẩng đầu ngắm nhìn tòa nhà rồi chìm vào suy tư một lúc, Harnier nhếch môi nở một nụ cười rạng rỡ hệt như một con hồ cáo.
"Dáng vẻ vị hôn phu mà tôi ghi nhớ chỉ toàn là hình ảnh áp đảo, đập tan hoàn toàn sự hợm hĩnh của đám quý tộc khác thôi mà~?"
Không phải là tôi căng thẳng, nhưng có vẻ như dưới góc nhìn của cô ấy thì là như vậy.
Harnier đang đáp trả lại tôi bằng chính phương thức mà tôi vừa làm với cô ấy.
... Vấn đề là dáng vẻ đó lại chồng chóp hình bóng của một người khác, khiến những ký ức xưa cũ bất chợt sống dậy trong tâm trí tôi.
"Vào thôi."
"Vâng."
Gạt đống trò đùa đáng yêu sang một bên, chúng tôi sải bước tiến vào hội trường.
Ting!
▶ Bạn đã tiến vào hội trường báo cáo! ◀
"... Phùuu."
Claire trút ra một tiếng thở dài tháo phẫn.
Chẳng biết đây đã là lần thở dài thứ bao nhiêu trong ngày của cô rồi.
Thực ra, điều đó cũng hoàn toàn dễ hiểu.
Hôm nay là ngày báo cáo chung kết.
Dẫu là bất kỳ vị quý tộc nào rơi vào hoàn cảnh này thì việc tâm lý trở nên căng thẳng cũng là điều hiển nhiên.
Quan hệ huyết thống. Mối quan hệ đồng hương. Mối quan hệ học vấn. And cả danh tiếng gia tộc lẫn vinh quang của giới quý tộc.
Không chỉ cha mẹ và gia đình, mà cả họ hàng, các nhân vật cốt cán của gia tộc, đối tác làm ăn, các đơn vị hợp tác – tất cả những nhân vật trọng yếu đều đang dán chặt ánh mắt theo dõi, đứng trước áp lực phải xướng lên bài báo cáo tích lũy suốt 7 tuần qua thì ai ai cũng sẽ như vậy.
Thế nhưng việc Claire đong đầy sự lo âu ngày hôm nay không phải là vì bài báo cáo chung kết của chính mình.
Bởi lẽ lãnh địa Tarsion của cô đã gặt hái được những thành tựu cực kỳ ấn tượng.
"..."
Với đôi mắt đong đầy sự lo âu, Claire vuốt lại mái tóc sắc hồng ngọc.
Thực ra Claire đã di chuyển đến hội trường từ rất sớm.
Những người thân khác trong gia đình thậm chí còn chưa đến nơi.
Từ người mẹ trên khán đài, người chị gái, cho đến đứa em út. Chưa một ai cập bến.
Ấy thế mà lý do cô đặt chân đến nơi này từ sớm chỉ vì muốn tìm kiếm duy nhất một con người.
"Hà, cmn chứ. Tên Karsein này rốt cuộc khi nào mới chịu mò đến đây chứ...!"
Đúng vậy.
Con người mà Claire đang kiên nhẫn chờ đợi không ai khác chính là Karsein.
"Rốt cuộc tại sao những tin đồn đó lại...!"
Một ngày trước. Sau khi chuẩn bị xong xuôi các tài liệu báo cáo, Claire có được chút thời gian rảnh rỗi. Nhận thấy không còn việc gì phải làm, lại mang tâm lý muốn xem các thành viên khác trong gia đình ra sao để ra tay trợ giúp, cô liền nhớ đến Karsein.
Bởi từng có tiền lệ khiến lãnh địa Chatelaine rơi vào cảnh tàn phá do chính tay mình gây ra, nên cô không thể manh động hành động, thế nhưng việc lén lút nghe ngóng tin tức thì chắc là không sao chứ?
Mang suy nghĩ đó, cô đã thu thập toàn bộ các thông tin liên quan đến Chatelaine.
Thế nhưng.
- Lãnh địa Chatelaine... Dạo gần đây đang rộ lên những tin đồn cực kỳ tồi tệ.
- Tin đồn tồi tệ sao?
- Chuyện là...
Tin đồn rằng sự chia rẽ đã bùng nổ giữa các cư dân.
Rằng Lãnh chủ Chatelaine chỉ có thể can thiệp dập tắt tạm thời trong khoảnh khắc, còn tại những tọa độ khuất ánh mắt thì các cư dân vẫn đang cấu xé lẫn nhau.
Nếu chỉ thuần túy dừng lại ở mức tin đồn thì không nói, đằng này các lãnh địa khác đều đã nắm bắt được sự thật đó.
Đã thế một Chatelaine vốn dĩ bế quan tỏa cảng thì tại thời điểm này hoàn toàn chẳng có phương thức nào để can thiệp.
"Những tin đồn như thế đang lan truyền ra ngoài thì phải làm sao đây hả? Hửm?"
Chẳng phải anh từng cực kỳ tự tin sao?
Chấp nhận chịu phạt điểm trừ gấp đôi để hoãn ngày báo cáo cơ mà.
Đưa ra cái đề nghị ngông cuồng đó để rồi nhận lấy kết quả thất bại, thì trong bài báo cáo cuối cùng...!
Đứng trước viễn cảnh tồi tệ đang rành rành hiện ra trước mắt, ngay khoảnh khắc Claire cắn chặt bờ môi.
Karsein cùng vị tiểu thư hôn thê đang sải bước đi tới.
Vị trí lúc này vẫn chưa nằm trong tầm mắt của đám quý tộc. Nếu đã vậy.
Bật phắt dậy từ vị trí chỗ ngồi ấn định, Claire cấp tốc lao xuống khu vực tầng dưới nơi Karsein đang đứng.
And rồi, tóm lấy.
Cô mắng chặt lấy tay Karsein.
"Cái gì thế?"
"Tiểu thư Claire?"
"Xin lỗi nhé. Tôi xin phép mượn Karsein một chút."
Nơi này có quá nhiều ánh mắt theo dõi.
Bắt buộc phải chuyển sang một tọa độ khác.
'Không có ai đi theo cả. Thế thì bây giờ...'
Chiếm giữ một căn phòng riêng, Claire thẳng thắn chất vấn Karsein:
"Cậu. Rốt cuộc mọi chuyện là thế nào hả? Chẳng phải cậu bảo đã chuẩn bị kỹ càng rồi sao?"
"Tự dưng kéo tôi ra đây rồi thốt lên cái trò gì thế. Có chuyện gì to tát đâu."
Karsein nhếch môi gạt tay cô ra.
"Không có chuyện gì to tát sao! Nghe bảo cư dân tại lãnh địa của cậu đang gầm ghè xâu xé lẫn nhau kìa. Trong tình cảnh đồng lòng còn chưa chắc xong mà lại nảy sinh sự chia rẽ thì bảo là không có chuyện gì to tát sao?"
Làn tóc mái của Claire bị luồng hơi thở hấn phẫn thổi bay lên.
"Chuyện này đâu chỉ riêng mình tôi biết. Tin tức đã lan truyền đến mức đó thì giới quý tộc chắc chắn đã thầm thì đủ mọi loại tin đồn tồi tệ rồi. Cậu có biết không hả?"
"Tôi thừa biết."
"Thừa biết mà... vẫn thản nhiên như không thế sao?"
Claire gào lên với nét mặt hoàn toàn không thể thấu hiểu:
"Cậu. Lần này mà xảy ra chuyện gì tồi tệ thì không đơn giản là bỏ qua đâu đấy. Chị gái lúc này đang nghiến răng ken két chờ chực kìa! Cậu tưởng lần này chỉ ăn vài cú tát rồi cho qua như mọi khi sao?!"
Không. Tuyệt đối không bao giờ có chuyện đó.
"Toàn bộ các quyền hạn cậu tích lũy từ trước đến nay có khi sẽ bị thu hồi sạch sẽ đấy! Tầm vóc sự việc đã đến mức đó rồi!"
Bị cấm đoán xuất nhập tại các tọa độ nhất định.
Những cuộc gặp gỡ với giới quý tộc chắc chắn sẽ bị thẳng tay từ chối.
Mỗi khi ra ngoài nếu không được sự cho phép thì tuyệt đối không được bước chân đi... Không, thậm chí việc xin phép cũng trở thành điều bất khả thi.
Đó là viễn cảnh mà với tư cách một người chị, cô tuyệt đối không muốn chứng kiến.
"Sự việc đã bùng nổ đến nước này rồi thì không còn cách nào khác. Tôi sẽ tìm mọi cách giúp cậu dọn dẹp bãi chiến trường này, nên sau khi kết quả báo cáo cùng điểm số chung kết được công bố──" Chát!
Bàn tay của Claire đang nhẹ nhàng đặt trên vai Karsein bị gạt phăng ra ngoài.
"Không cần."
"Cái...?"
"Chẳng liên quan gì đến cô cả. Nói trắng ra dẫu tôi có bị Arina sỉ vả thế nào đi chăng nữa."
"Sao lại bảo là không liên quan chứ! Tôi dẫu sao cũng là...!"
Ngay khi thốt ra những lời đó, cảm giác như một phần lồng ngực cô vừa bị sụp đổ.
Những lời cậu thốt ra không hề sai.
Dẫu cậu có bị chị gái sỉ vả thế nào đi chăng nữa, cô cũng chẳng có quyền hạn gì để can thiệp.
Bởi những sự cố mà cô từng gây ra vốn dĩ vẫn còn rành rành ở đó.
Tự ý nhúng tay vào lãnh địa Chatelaine. Mang những suy nghĩ nông nổi ra tay can thiệp để rồi cản trở nghiêm trọng con đường của Karsein.
Đã từng làm ra những trò như thế, nay lại đứng đây xỉa xói thì bị đáp lại như thế cô hoàn toàn chẳng có lý do gì để phản bác.
Lê bước, lê bước.
Karsein bước lướt qua người Claire.
Thản nhiên thốt ra những lời đó rồi mở cửa bước ra ngoài như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.
Thế nhưng. Dẫu là như vậy.
Cô vẫn muốn thốt ra câu nói này.
"Tôi không phải vì muốn thấy cậu rơi vào thảm cảnh mà làm những trò này đâu. Thế nên là..."
Siết chặt.
"Tôi có quyền bảo vệ đứa em trai của mình! Cứ biết thế đi!"
Bàn tay từng vung ra tung đòn tát trong quá khứ, lúc này lại đang tự cào sâu vào lòng bàn tay như một sự tự trách bản thân.
Vốn dĩ nếu Claire thốt ra những lời thừa thãi thì tôi đã đi theo rồi hạ chỉ số thân thiết của cô ta xuống như mọi khi.
Thế nhưng lúc này tâm trạng tôi lại dấy lên một cảm giác lấn cấn bực bội.
'Chắc là do vô tình xem phải cái Ký ức (Memorial) xuất hiện cô chị hai sao.'
Nhưng chuyện đó thì có liên quan gì cơ chứ.
Gạt bỏ toàn bộ đống suy nghĩ thừa thãi sang một bên, tôi bước chân vào hội trường báo cáo.
Tôi đã dặn Harnier bước vào trước phòng trường hợp bất trắc.
Đó quả nhiên là một quyết định chuẩn xác.
"..."
Những ánh mắt xung quanh đồng loạt dồn về phía tôi.
Những ánh mắt nhắm vào tôi rõ ràng đong đầy một thông điệp.
Một sự thượng đẳng vô căn cứ.
Những nguyện vọng bẩn thỉu.
And cả một sự kỳ vọng dựa trên một nguồn thông tin nào đó.
Hệt như những tiếng cười khinh bỉ mà tôi đã quá quen thuộc từ thời còn đi học, bọn chúng đang phô diễn những ánh mắt như thế.
"Xem kìa. Mới hôm nào còn to mồm."
"Ái chà chà, hả hê thật đấy. Đặt cái bản mặt hợm hĩnh cho cố vào rồi cuối cùng tin đồn cũng chẳng dập nổi đúng không? Hừm hừm."
"Nếu ngon giỏi thì đứng ra phản bác xem nào?"
Ting!
▶ Bạn có thể đưa ra tùy chọn lựa chọn.
[1. (Tóm lấy cổ áo gã đàn ông thứ hai) Ngươi thì biết cái quái gì mà buông lời phỉ báng.] [2. (Nhếch môi cười nhạt) Các ngươi ngoài mấy cái tin đồn ra thì chắc chẳng biết thêm cái trò gì nhỉ?] [3. (Gọi lính cận vệ) Bài báo cáo còn chưa bắt đầu, việc buông lời xúc phạm thế này có vi phạm quy định không?] [4. Bỏ qua.] Dẫu là tùy chọn lựa chọn mới xuất hiện lần đầu, đáp án vẫn hiện ra rõ mồn một.
Thoạt nhìn có vẻ tùy chọn 3 là đáp án chuẩn xác...
[4. Bỏ qua.] ☑
'Phát điên sao. Đi phản bác mấy cái đòn khêu khích rẻ tiền đó.'
Những lời lẽ đó cố tình thốt ra là để cho tôi nghe thấy.
Dính phải đòn khêu khích rẻ tiền để rồi lộ bài thì người chịu tổn thất chỉ có mình tôi.
Cứ thế bước qua những đòn khêu khích của đám quý tộc để tiến về phía vị trí chỗ ngồi, tôi lại bắt gặp một phân cảnh quá đỗi quen thuộc.
"Đã chuẩn bị tinh thần chịu phạt chưa, Karsein."
Arina giương to đôi mắt, đong đầy sự khinh bỉ và ghê tởm nhìn tôi.
Ting!
▶ Bạn có muốn phản bác lại lời đáp của Arina không? ◀ Tin đồn đó ngay cả Claire còn nghe thấy, đám quý tộc còn nghe thấy, thì việc Arina nghe thấy chẳng có gì là kỳ quặc.
Rằng sự chia rẽ nội bộ đã bùng nổ giữa các cư dân Chatelaine.
And rằng mỗi khi tôi đứng ra thì cuộc chiến tạm dừng, nhưng khi tôi quay lưng đi thì cuộc chiến lại tiếp diễn.
Chính tôi cũng thừa biết những chi tiết đó. Dù sao đó cũng là lãnh địa do tôi cai trị nên đương nhiên tôi phải nắm rõ.
Thế nhưng giữa những gì bọn chúng biết và những gì tôi biết tồn tại một khoảng cách cực kỳ khổng lồ.
[4. Đường dài mới biết ngựa hay, hạ hồi phân giải.] ☑ Bảng lựa chọn lần này thật là ôn hòa làm sao.
Nếu đáp lại bằng cái kiểu đó thì chẳng khác nào một kẻ đần độn.
"Tôi đã bảo là mọi chuyện vẫn chưa kết thúc rồi cơ mà, lần trước tôi chưa nói cho chị biết sao?"
"Cái gì cơ."
"Hôm nay là ngày báo cáo chung kết cơ mà. Bài báo cáo còn chưa bắt đầu mà chị đã vội nghĩ đến việc trừng phạt tôi rồi sao?"
"Hà. Phát điên thì cũng phải có mức độ thôi chứ."
Arina tặc lưỡi chua chát.
"Được thôi. Lại định không biết lượng sức mình rồi ngông cuồng quậy phá đến cùng đúng không. Để xem lát nữa đây ngươi có còn giữ nổi cái bản mặt đó nữa không."
Chị cũng chỉ đánh giá được đến cái tầm vóc đó mà thôi.
Chính vì vậy câu đó phải là câu tôi nói mới đúng.
Cái tin đồn mà chị cùng đống đần độn đó nghe thấy thực chất là do chính tay tôi dàn dựng và phát tán ra ngoài đấy.
Đám cư dân thực chất chỉ đang diễn kịch chiến đấu theo đúng chỉ thị của tôi mà thôi.
Việc lập ra kế hoạch này xuất phát từ một suy nghĩ bất chợt lóe lên trong đầu tôi.
Rằng cấu trúc của buổi báo cáo chung kết nhìn kiểu gì cũng rất giống với Sự kiện Tìm manh mối và Chứng minh (Clue & Prove).
Nếu đúng như giả thuyết của tôi rằng buổi báo cáo diễn ra theo hình thức chứng minh tương tự Sự kiện Tìm manh mối và Chứng minh (Clue & Prove), thì đây sẽ trở thành một đòn bảo hiểm cực kỳ vững chắc.
And rồi. Giả thuyết đó đã trở thành sự khẳng định chắc chắn.
Nó sẽ cung cấp cho tôi những hỏa lực phản bác đanh thép nhất.
Ting!
▶ Buổi báo cáo chung kết của Hội nghị Mô phỏng chính thức bắt đầu! ◀
"Kỳ Hội nghị Quý tộc Miền Đông lần thứ 21 chính thức khai mạc."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn