Chương 53: 52. Thời gian gia nhập (2)
Lại phải chung sống với lũ gia đình khốn kiếp · Tusk · 261 chương · ~39 phút đọc · Tạo 02/09/2026
1-200 Trong suốt thời gian quấy rối Karsein trước đây, Flora chưa từng một lần cảm thấy bất an.
Chính xác hơn là cô bé không có lý do gì để phải bất an cả.
Một kẻ ăn mày vớ vẩn từ khu ổ chuột nhặt nhạnh ở đâu chui vào lại dám thay thế người anh trai đã khuất của mình á?
Đó là điều tuyệt đối không được phép xảy ra, và cô bé cũng không bao giờ chấp nhận điều đó.
Thế nên, cô bé đã hết lần này đến lần khác phủ nhận điều đó cho bõ tức. Rằng sao ngươi lại có thể là anh trai tao được? Mày chỉ là một tên ăn mày rách rưới lang thang ngoài đường mà thôi, tuyệt đối không đời nào tao thừa nhận. Cô bé đã đinh ninh ghi khắc điều đó trong đầu.
"Flora, sao con lại có thể nói những lời đó với người anh trai của mình chứ!"
Nhưng nhờ người mẹ có tâm trí chẳng lấy gì làm bình thường, Flora hóa ra lại luôn là kẻ biến thành người sai trái.
Tình yêu thương ngập tràn mà người mẹ từng dành trọn cho đứa con út nay đã bị tên ăn mày đó chiếm đoạt sạch sẽ, không dừng lại ở đó, hắn ta còn đang lăm le đe dọa cả vị trí của Karn nữa.
Tai của mẹ đã chẳng còn nghe lọt lời nào từ hai người chị. Dù ai có lên tiếng đi chăng nữa, thiếu niên đến từ khu ổ chuột ấy vẫn thực sự từng bước biến thành Karn Vagrant.
Bắt cô bé trơ mắt nhìn cảnh đó sao? Chịu thế nào được.
Mày là cái thá gì mà đòi chia rẽ gia đình bọn tao.
Mày là cái thá gì mà bắt chước anh trai tao.
Suy cho cùng thì cũng chỉ là một tên bần tiện rách rưới từ bên ngoài chui vào mà thôi.
Cô bé đã rất muốn thốt lên những lời đó thẳng vào mặt hắn không biết bao nhiêu lần, nhưng cuối cùng lại chẳng tài nào thốt ra nổi thành lời.
Giữa lúc đầm lầy oán hận ấy ngày càng sâu thẳm.
Một ngày nọ, Flora vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa mấy người hầu gái.
"Hừ. Loại bần tiện như thế mà chúng ta phải hầu hạ sao. Mấy tiểu thư thì không nói làm gì, chứ nghĩ đến quần áo với chăn đệm lãng phí vào hắn là tao lại thấy bực mình."
"Thì biết sao giờ. Chắc ai cũng nghĩ giống cậu thôi. Mà... mày đang làm gì đấy?"
"Làm gì nữa. Cho vào đây ít muối để đồ ăn dở tệ đi chứ sao. Hừ!"
Người hầu gái rắc thêm một nhùm muối vào phần ăn của Karsein.
"Này! Bị phát hiện thì tính sao!"
"Phát hiện cái gì mà phát hiện. Miễn là mày giữ mồm giữ miệng."
"Thì cũng đúng là thế nhưng mà..."
"Thôi nào. Chẳng lẽ bây giờ mày lại chạy đi tâu với thiếu gia đấy à?"
"... Làm gì có chuyện đó chứ?"
Đứa hầu gái cùng cấp tuy có hơi lưỡng lự một chút nhưng chẳng mấy chốc cũng hùa theo, xảo quyệt trộn đều đống gia vị lên.
Dù chỉ là vô tình nghe trộm được, Flora nhận ra rằng những kẻ có suy nghĩ thế này không chỉ có một hai người. Hơn nữa, cô bé còn biết rằng mình hoàn toàn có thể lén lút chơi khăm Karsein theo cách này mà không sợ bị phát hiện.
Đó chẳng phải là một phương pháp hoàn hảo hay sao?
Kể từ hôm đó, Flora bắt đầu nhúng tay vào phần ăn của Karsein. Có lúc chứng kiến hắn ho sặc sụa vì hạt tiêu, hoặc uống cạn nước vì quá mặn, hay nhìn khuôn mặt nhăn nhó đủ kiểu vì vị cay và chua chát, cô bé lại cảm nhận được một sự thỏa mãn khó tả.
Và điều kỳ diệu là.
Mỗi lần như thế, dù Karsein có bày tỏ sự bất mãn thì cũng chẳng tìm ra được chút chứng cứ nào. Dù không rõ lý do vì sao, nhưng chẳng phải thế là quá tốt rồi sao?
Thế nhưng, dù cô bé có làm ra những chuyện thế này thì người mẹ đang mắc bệnh tâm thần vẫn cứ bao che cho Karsein.
Tên ăn mày đó, kẻ lúc nào cũng cãi trát và gào thét.
Điều đó càng khiến Flora nổi giận hơn. Cô bé bắt đầu nhúng tay vào những thứ khác ngoài đồ ăn. Táo bạo hơn. Liều lĩnh hơn.
Không từ bất kỳ thủ đoạn nào có thể dùng để hành hạ hắn.
Cho đến khi tâm trí của Isabella tỉnh táo trở lại.
Khi nhận ra rằng căn bệnh tâm thần của mẹ đã được chữa khỏi và sẽ không còn ai trong gia tộc Công tước bao che cho Karsein nữa.
Flora đã không bỏ lỡ cơ hội tuyệt vời này.
Kể từ đó, gia tộc Công tước đã có thể trở lại trạng thái ban đầu. Flora có thể tự hào mà nói rằng mình đã thực hiện công lý, bảo vệ gia đình khỏi thiếu niên đến từ khu ổ chuột, bảo vệ gia tộc công tước này, và bảo vệ vị trí của anh trai Karn.
Thế nhưng.
Dạo gần đây, những hành động đó bắt đầu vấy lên những hoài nghi.
Đi cùng với những cảm giác khó chịu không rõ tên gọi.
"Tiểu thư Flora? Sao người bỗng thừ người ra thế ạ?"
Đó là vị hiệp sĩ mà Flora vừa tìm gặp lúc nãy. Sải bước song hành trên con đường mòn dạo chơi, vị hiệp sĩ cởi chiếc áo khoác ngoài của mình ra rồi choàng lên người Flora.
"Nếu thấy lạnh thì người phải nói chứ ạ. Lỡ mà bị cảm lạnh thì tính sao."
"..."
Cô bé đâu có thấy lạnh. Ngọn gió lạnh căm căm của mùa đông còn chẳng thể xuyên qua được bộ trang phục dày dặn của Flora, huống chi cô bé còn trùm cả chiếc khăn choàng ấm áp để chắn gió từ trước.
Nói cách khác, chiếc áo khoác ngoài này thực ra ấm đến mức chẳng cần thiết phải dùng đến.
Mẫu chốt là Flora vẫn cảm thấy yên tâm.
'Quả nhiên là ngài Theo.'
Theo Ramstein.
Một hiệp sĩ thuộc Đệ nhất Kị sĩ đoàn, hiện là một hiệp sĩ tập sự chỉ cách danh hiệu hiệp sĩ chính thức một bước chân.
Tuy nhiên, việc Flora có thể an tâm đến mức này cũng có lý do của nó.
Bởi vì đối với cô bé, anh ta là người đặc biệt nhất.
-Chuyện đó sao lại là lỗi của tiểu thư Flora được chứ. Đó là lỗi của tên đó cơ mà.
Mang thân phận quý tộc là con trai của một nam tước rồi bước vào kị sĩ đoàn của gia tộc công tước, anh ta từng an ủi Flora khi cô bé bị mẹ mắng, -Karsein đúng là nỗi nhục nhã của giới quý tộc. Muốn trừng phạt hắn cho đàng hoàng thì phu nhân phải mau chóng hồi phục sức khỏe mới được.
Và bày tỏ sự đồng cảm sâu sắc với tâm trạng bấn loạn của Flora ngày qua ngày.
Kể từ đó, mỗi khi có chuyện buồn bực vì Karsein, Flora lại đến tìm Theo.
Từng lời anh ta nói ra đều quý như vàng ngọc.
Gãi đúng chỗ ngứa, và nói lên những lời thống khoái khiến lòng Flora cảm thấy nhẹ nhõm hẳn đi. Anh ta luôn làm cô bé thỏa mãn.
Và hiện tại cũng vậy.
Chẳng phải anh ta đang dịu dàng lo lắng cho sức khỏe của chủ nhân đó sao?
Nếu hỏi rằng ngoài gia đình ra thì cô bé tin tưởng ai nhất, có lẽ cái tên đó sẽ phải tranh chấp gay gắt giữa nhũ mẫu và Theo, đủ để thấy anh ta nhận được sự tín nhiệm lớn đến nhường nào từ Flora.
'Nếu là ngài Theo, có lẽ sẽ biết câu trả lời.'
Nhìn chằm chằm vào Theo với ánh mắt đăm chiêu, Flora quyết định giãi bày tâm sự đã đè nặng trong lòng suốt mấy ngày, thậm chí mấy tuần qua.
"Này, ngài Theo. Em có một chuyện đang bận lòng... ngài có thể nghe được không ạ?"
Theo mỉm cười tươi tắn và đáp lại.
Rằng "Bao nhiêu cũng được ạ."
Vốn dĩ mục đích đến đây là vì điều đó, nhưng cứ mỗi lần gặp Theo là tâm trạng Flora lại trở nên thư thái hơn hẳn.
Nhờ vậy mà cô bé thoải mái trút hết những băn khoăn bấy lâu nay.
Từ những chuyện cũ từng hãm hại Karsein cho đến sự tồn tại của thứ cảm xúc khó tả dâng lên ở hiện tại.
Dù không quá chi tiết nhưng cô bé cứ ngắt quãng từng đoạn để kể lể.
Và rồi cô bé đi thẳng vào vấn đề chính.
"Ừm, thế nên em muốn hỏi ngài Theo nghĩ thế này là thế nào ạ. Em cứ có suy nghĩ rằng không biết mình đã làm sai ở đâu..."
Liệu anh ấy sẽ suy nghĩ ra sao. Thứ cảm xúc này rốt cuộc là gì và phải giải tỏa nó thế nào. Thực ra ngay từ đầu Flora đã muốn hỏi điều này rồi.
Nghe vậy, Theo cong mắt cười dịu dàng và nắm lấy đôi tay của Flora.
"Tiểu thư Flora. Đó không phải là lỗi của tiểu thư đâu ạ."
Thời gian trôi qua, buổi sáng của ngày thứ 4 đã đến.
Hôm nay toàn thân vẫn ê ẩm nhức nhối, nhưng tôi tự nhủ rằng thời gian gia nhập đã đi được một nửa chặng đường rồi, đó mới là điều đáng mừng.
Không. Thực tế thì có thể xem như đã vượt qua được khoảng thời gian khó khăn nhất rồi.
So với ngày thứ ba đầy khắc nghiệt, bắt đầu từ hôm nay mọi chuyện sẽ trở nên dễ thở hơn khá nhiều.
▶Nhờ sự che chở của Isabella, sự quấy rối của các hiệp sĩ đã giảm bớt! ◀ Đúng như bảng trạng thái đang hiển thị, do hiện tại đã có cái uy của Isabella lơ lửng trên đầu nên động thái của đám hiệp sĩ đã kiềm chế đi rất nhiều.
Tất nhiên, không chỉ có mỗi Isabella.
▶Trong thời gian huấn luyện còn lại, bạn sẽ nhận được sự giúp đỡ từ gia đình! ◀ ▶Do ảnh hưởng của các lựa chọn, mỗi ngày sẽ có thêm một người xuất hiện, tính đến ngày thứ 6 sẽ có tổng cộng ba người can thiệp! ◀ Việc để các hiệp sĩ đối mặt với lựa chọn nên tuân theo ai tuy chỉ là một chút tranh tranh thủ uy thế nhỏ nhoi của gia tộc công tước Vagrant nhưng cũng khiến nhận thức của họ giảm sút đôi chút.
Vì rủi ro này nên Karsein tốt nhất nên hạn chế các hoạt động bên ngoài không liên quan đến việc huấn luyện, bù lại vào thời gian huấn luyện cậu sẽ nhận được đồng minh lớn nhất.
Đó chính là sự giúp đỡ từ các thành viên trong gia đình mà bảng tiến trình sự kiện này hiển thị.
Vì ở đây Mark đã cúi đầu nhượng bộ và thậm chí còn giữ lại thể diện cho các hiệp sĩ nên khoảng thời gian huấn luyện còn lại sẽ không quá khó khăn.
Ngày thứ 3 là Isabella.
Ngày thứ 4 là Arina.
Ngày thứ 5 là Claire.
Cứ thế, các thành viên trong gia đình luân phiên nhau đến tìm Karsein như đang xoay tua vòng tròn vậy.
Dù có ghét Karsein đến mấy và muốn đuổi cổ hắn đi chăng nữa.
Dù có muốn mắng mỏi rằng một kẻ từng chém đồng đội hiệp sĩ như Karsein không có tư cách đứng ở đây.
Dù có nhận sự xúi giục của ai đó để tống cổ Karsein đi.
Bọn họ tuyệt đối không thể hành động tùy tiện khi những người đứng đầu gia tộc công tước Vagrant đang đứng nhìn.
"Nhưng mà, trò chơi này đâu dễ dàng cho qua như thế."
▶Vào ngày thứ 6, Flora Vagrant sẽ đến sân tập! ◀
"Nếu mọi thứ đều dâng tận miệng thì độ khó đã không chát chúa đến mức đó rồi."
Isabella thì khỏi phải bàn, ngay cả Arina hay Claire nếu bọn chúng dám giở trò hãm hại tôi thì họ cũng sẽ lập tức đứng về phía tôi.
Nhưng riêng Flora là ngoại lệ.
Con nhóc không biết suy nghĩ này đang bị hoang tưởng bị hại, cứ đinh ninh rằng đối phương sắp đến để cướp mất gia đình của mình, hơn nữa tuổi tâm lý lại còn thấp nên khả năng cao con bé sẽ trở thành kẻ thù của Karsein.
Trớ trêu thay, cấu trúc đầu đuôi lại đối xứng hoàn hảo.
Đây là một phân cảnh bất biến dù bạn có thay đổi nhánh rẽ hay chọn lựa chọn khác đi chăng nữa.
Giống như cách mà khởi đầu của Tập V thuộc về Flora, kết thúc của tập này cũng do Flora khép lại.
Đến đây thì tôi đã có thể đoán ra được phần nào.
Bản thân Tập V, từ điểm khởi đầu cho đến kết thúc đều liên kết chặt chẽ với Flora Vagrant.
Định mệnh rồi cũng sẽ phải đối mặt.
Thử thách nghịch lý được đặt ra cho Karsein rằng cậu phải tạo dựng độ thân mật với tất cả các thành viên trong gia đình.
Điều đó có nghĩa là, cậu phải thay đổi được tâm can của người còn lại duy nhất: Flora.
Khi hoàn thành tập này và nhớ lại một phân cảnh cụ thể, tôi không khỏi tự bật cười mỉa mai.
Dẫu đó là một phân cảnh khó chịu đến cùng cực.
"... Từ lập trường của mình, có lẽ tôi có thể tận dụng nó."
Sau khi thu xếp ổn thỏa trong đầu, tôi cũng đến lúc phải hành động.
▶Hãy chuẩn bị bình nước đầy để đối phó với việc huấn luyện! ◀ ▶Hãy chuẩn bị khăn trong túi đựng để lau mồ hôi! ◀ Bảng trạng thái chỉ thị hành động tiếp theo cho tôi, như thể không cho phép tôi cứ tiếp tục ru rú trong phòng ký túc xá.
Từ lúc này trở đi, tôi phải đối đầu với bọn chúng hệt như Karsein trong game từng làm.
- Cốc cốc.
'Đang tự hỏi không biết khi nào mới tới.'
Dựa lưng vào bức tường và chờ đợi vị khách ghé thăm, tôi dứt khoát mở toang cửa phòng.
"Xin mỏi. Thưa thiếu gia. Mở cửa giúp... ơ."
Thời điểm tôi mở cửa trùng khớp với giọng nói của Mark.
Có lẽ không ngờ cửa lại mở ra nhanh đến vậy, hắn tỏ vẻ ngạc nhiên khi nhìn thấy tôi.
Cũng phải thôi, việc một vị thiếu gia quý tộc tỉnh giấc từ sáng sớm tinh mơ đúng là có chút bất thường.
Nhưng biết làm sao được.
Chắc là vì tôi quen với nhịp sống vừa đi học vừa đi làm thêm lại còn ôn thi nên chẳng có cái thói quen ngủ nướng bao giờ.
Mà, nhân tiện lựa chọn cũng vừa xuất hiện.
Cứ trực tiếp dùng luôn ở đây là được.
"Không gọi tôi là học viên Karsein mà gọi là thiếu gia, xem ra anh có chuyện rất quan trọng muốn nói nhỉ?"
"…Vâng. Đúng vậy."
Mark không phủ nhận.
Đóng cửa phòng ký túc xá lại và bước ra ngoài như thể bảo muốn nói gì thì cứ nói đi, hắn hắng giọng một tiếng rồi cất lời.
Tôi đã đoán trước được cậu ta định nói gì rồi.
"Tại sao ngài lại không nói."
-Ting!
Cùng với câu hỏi của Mark, bảng lựa chọn hiện lên.
Hệt như những gì hiển thị trên lựa chọn, tôi bồi thêm một câu để chặn họng câu hỏi bất ngờ của Mark.
"Ý anh là, dù phu nhân đã đến nhưng tại sao tôi lại nhắm mắt làm ngơ trước việc các hiệp sĩ quấy rối mình mà không bẩm báo, đúng chứ?"
"…!"
"Đơn giản thôi. Nếu nói ra thì tôi sẽ bị đuổi khỏi sân tập mất. Không phải sao?"
"Sai rồi. Nếu Công tước phu nhân phát hiện ra chuyện này, kẻ bị đuổi không phải là thiếu gia mà sẽ là các hiệp sĩ thuộc Đệ nhất Kị sĩ đoàn đã bắt nạt ngài."
Tôi nhếch mép cười trừ rồi hỏi ngược lại Mark.
"Chưa đầy 3 ngày trước tôi vừa tuyên bố sẽ tuân thủ quy củ của sân tập. Anh nghĩ tôi sẽ chấp nhận việc tự tay đập bỏ lời tuyên bố đó để quay lại làm thiếu gia của gia tộc công tước Vagrant chắc?"
Câu chuyện vô lý hết chỗ nói.
"Trò thử thách vớ vẩn đến đây là đủ rồi. Chẳng phải cậu cũng giữ tôi lại vì muốn tìm hiểu thứ gì đó sao."
"…!"
"Ngay từ đầu việc cậu tiếp nhận tôi cũng gần như là đang ban cho một cơ hội thôi mà. Tôi nói sai à?"
Mark nuốt khan một ngọt nước bọt.
Dù đôi môi mấp máy nhưng không thể thốt ra được câu trả lời chỉn chu như lúc nãy.
Thở dài một hơi thật sâu, Mark nhìn thẳng vào mắt tôi và lên tiếng.
Thái độ hoàn toàn khác hẳn so với lúc ban đầu.
"Tôi vẫn chưa thể tha thứ cho thiếu gia. Không, là không thể. Lý do tại sao thì chắc thiếu gia cũng rõ hơn ai hết."
"Ừ."
"Việc thiếu gia đã chém Radiel, toàn bộ các thành viên trong kị sĩ đoàn chúng tôi đều khắc ghi trong lòng. Thế nên!"
Mark siết chặt nắm đấm.
Siết mạnh đến mức bàn trắng bệch ra không còn chút máu.
Hắn tiếp tục nói.
"Lần này tuyệt đối đừng có trốn chạy nữa. Rốt cuộc Radiel đã giấu giếm điều gì với tôi đến vậy. Ngày hôm đó đã xảy ra chuyện gì, đến khi nước đến chân ngài sẽ phải phơi bày tất cả mọi thứ ra ánh sáng."
Hắn không chút kiêng dè trút bỏ ngọn lửa phẫn nộ không thể kìm nén lên người tôi.
Lựa chọn lúc này đang hỏi tôi có muốn trừng phạt Mark hay không.
Nhưng nếu nhìn thấy biểu cảm đó mà còn mở miệng ra thốt lên mấy câu ra lệnh xấc mất dạy ấy, có lẽ tôi sẽ chửi thề thẳng mặt nhà phát triển game vì dám đưa ra cái loại lựa chọn quái đản này mất.
Thế nên, tôi tuyệt đối sẽ không nuốt lời hứa này.
Dù cho bản thân tôi có không phải là Karsein Vagrant đi chăng nữa.
"Tôi hứa. Đến khi thời cơ chín muồi, tôi sẽ cho cậu biết sự thật của ngày hôm đó."
"…"
Lúc đó Mark mới từ từ nới lỏng hàm răng đang nghiến chặt, dần dần kìm nén cơn giận xuống.
Nói xong câu đó và định quay người rời đi, Mark hít một hơi thật sâu rồi đưa cho tôi vài món đồ. Đó là những món đồ rất thích hợp để mang theo khi đi thăm bệnh.
"Nghe tin thiếu gia đến sân tập, Radiel đang rất muốn đến diện kiến. Ngài có thể ghé qua thăm một lần cũng được."
Để lại câu nói đó, Mark lướt qua người tôi và rảo bước cộp cộp dọc hành lang.
Có lẽ lúc này cậu ta chưa nói được lời cảm ơn đâu. Hoặc là, mấy lời khác cũng vậy thôi.
-Ting!
▶Tùy thuộc vào lựa chọn, cốt truyện ngoại truyện (Sub-episode) sẽ được tiến hành, trong thời gian đó độ thân mật của Mark sẽ bị đóng băng! ◀ [Chỉ số hiện tại: 2%] ▶Tiến hành cốt truyện ngoại truyện. Mark và Radiel! ◀ ▶Tiến hành độc lập với Tập V, phần thưởng cũng sẽ được chi trả riêng biệt! ◀ [Khi hoàn thành cốt truyện: Độ thân mật của Mark tăng lên và nhận thức trong kị sĩ đoàn cũng được nâng lên thành cấp độ danh tiếng.] [Khi thất bại cốt truyện: -] Bởi vì tôi chỉ chọn lựa chọn để tiến hành cốt truyện ngoại truyện mà thôi.
Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện với Mark, tôi đi đến khu vực chứa nước để đổ đầy bình theo sự dẫn dắt của bảng tiến trình.
'Hình như là ở quanh đây.'
Ước gì tôi có cả ký ức của Karsein thì tốt biết mấy. Với một khu sân tập rộng lớn thế này, việc mò mẫm tìm kiếm vị trí chỉ dựa vào mấy hình ảnh điểm ảnh (pixel) trong game thực sự quá sức.
Dù vậy, có vẻ như tôi đã tìm đúng hướng. Cố gắng nhớ lại bối cảnh và các đặc điểm địa hình xung quanh, tôi lờ mờ đoán được vị trí hiện tại.
Khi đến được nơi có thể lấy nước, tôi nghe thấy tiếng nói chuyện của mấy tên hiệp sĩ vọng lại từ phía trước.
"Dạo này tao cứ có cảm giác cơ thể nặng nề thế nào ấy."
"Tại mày nốc rượu lắm vào chứ sao."
"Ơ hay. Nhưng tao vẫn tập luyện đàng hoàng nhé, thằng này."
Phải cẩn thận mới được.
Nếu không căn chuẩn thời gian để đến những lúc thế này, thể nào tôi cũng chạm mặt đám hiệp sĩ, và nếu bọn chúng bị mấy kẻ theo lệnh Emma kích động thì thế nào cũng sinh chuyện gây gổ ngay lập tức.
Cứ thế, mức độ nhận thức sẽ dần sụt giảm.
Và trong hoàn cảnh hiện tại khi đang tiến hành cốt truyện ngoại truyện nên không được Mark che chở, mọi chuyện sẽ trở nên vô cùng rắc rối.
Đợi thêm một lát cho đến khi đám hiệp sĩ khuất dạng.
Chớp lấy cơ hội, tôi nhanh tay múc đầy nước vào bình, rồi vẩy tứ tung xung quanh khu vực đó.
'Khỉ thật. Rốt cuộc là ở chỗ nào cơ chứ.'
Trong game, khi muốn uống nước thường sẽ xuất hiện nút bấm "Sử dụng".
Khi đó Karsein đã vẩy nước xung quanh khu vực này, và cậu có thể thu thập được một vật phẩm.
Nhưng mà... cái trò chơi chết tiệt này.
Lại là cái câu nói quen thuộc này...
'Vì nó chuyển từ điểm ảnh sang thế giới thực nên mới rộng đến mức này đấy!'
Không còn cách nào khác.
Chỉ còn nước đi vòng quanh cạy tung tất cả mấy cây cột đá ở đây lên xem sao.
Cứ thế, tôi bận rộn di chuyển qua lại khoảng bốn lần.
Và rồi, một chiếc chìa khóa bị che khuất sau cột đá cuối cùng cũng lộ diện.
-Ting!
[Đã nhận được vật phẩm!]
"…Ra rồi!"
Cuối cùng thì thông báo nhận vật phẩm từng thấy trong game cũng hiện lên.
■ Vật phẩm sở hữu ■ ◆ Chìa khóa kho Đệ nhất Kị sĩ đoàn [Có thể sử dụng để đi vào nhà kho.]

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn