Chương 63: 62. Cánh gãy (7)
Lại phải chung sống với lũ gia đình khốn kiếp · Tusk · 261 chương · ~51 phút đọc · Tạo 02/09/2026
1-200 ▶ Một nhân vật cụ thể đã xác nhận sự việc diễn ra tại bãi tập! ◀ ▶ Độ thiện cảm được chuyển đổi thành một chỉ số khác! ◀ [Flora Vagrand] [???: 71%] Nhìn vào bảng trạng thái, tôi khẽ nhếch mép cười thầm.
Vào lúc này chắc chiếc túi của tôi đã bị xé rách tả tơi rồi nhỉ. Nếu không phải là kị sĩ thì khó lòng mà nhận ra đó là đồ của ai, nhưng hiện tại thì dù chỉ nhìn lướt qua thôi, Flora cũng sẽ nhận ra rành rành đó là đồ của tôi. Bởi vì tôi đã chủ động nhét sẵn một món đồ vào trong đó cơ mà.
— Nào, tất cả tập trung lại đây!
Giữa lúc đó, thời gian nghỉ ngơi sau buổi chạy bộ buổi sáng đã kết thúc.
Vì chẳng muốn dây dưa để bọn chúng bắt bẻ điều gì, tôi nhanh chóng thay bộ đồng phục huấn luyện rồi tiện thể lau sạch mồ hôi trên người, chẳng mấy chốc các kị sĩ đã bắt đầu lục tục kéo nhau tụ tập lại.
Cứ ngỡ có chuyện gì ghê gớm lắm, hóa ra là đám kị sĩ đang xếp thành hàng dài để nhận lấy từng phần vật phẩm được phát mỗi người một bối.
— Cầm lấy phần của ngươi đi, Karsein.
— Đây là cái gì vậy ạ?
— Là ân điển ban xuống từ tiểu thư Claire đấy. Hỗ trợ cho các kị sĩ chúng ta.
Hừ. Thảo nào lúc nãy chị ấy lại tỏ ra tự tin đến thế.
Quả là chuẩn bị cực kỳ chu đáo và kỹ lưỡng.
Dù có viện cớ văn hóa đế quốc gì đi chăng nữa, nhưng với việc phân phát vật phẩm hỗ trợ đều đặn cho tất cả các kị sĩ thế này, bọn chúng sẽ chẳng thể nào há họng ra để vuốt ve cái cớ gọi là "gian lận" được nữa.
Ngay lúc đó, vị kị sĩ cấp cao vỗ tay hai cái thu hút sự chú ý của toàn bộ mọi người.
— Chú ý! Như các ngươi đều biết rõ, hôm qua đã xảy ra một sự việc không mấy tốt đẹp. Chắc ai cũng nắm rõ tình hình rồi chứ?
Ánh mắt của tất cả đồng loạt chuyển dời về phía Bruce và tôi.
Cần gì phải bàn tới nữa chứ. Nào là chuyện lôi thôi tố cáo gian lận vớ vẩn, rồi đến chuyện một kị sĩ tập sự đi hạch sách gây sự với một học viên nhưng cuối cùng lại chuốc lấy thất bại ê chề – tất cả đều đang là những chủ đề nóng hổi gây tranh cãi dữ dội.
— Chính vì lý do đó, lịch trình hôm nay sẽ có chút thay đổi, chúng ta sẽ tiến hành thi đấu đối kháng! Vì đại tiểu thư đang hoài nghi về năng lực của các kị sĩ chúng ta, thế nên các ngươi phải thể hiện ra những màn trình diễn xuất sắc nhất trước mặt nhị tiểu thư đang trực tiếp thị sát! Đã rõ chưa?
— Rõ!
Vừa nghe đến hai chữ "đối kháng", có kẻ thì co rúm lại vì sợ hãi.
Lại có kẻ hăng hái vỗ vai đàn em, buông lời thách thức bảo rằng đã đến lúc kiểm tra lại thực chiến sau bao lâu luyện tập rồi.
Và, có kẻ...
— Một điểm lưu ý đặc biệt, buổi đối kháng kiếm thuật lần này sẽ có cả sự tham gia của các học viên. Như mọi người đều biết, thông thường trong thời gian nhập đoàn các học viên chưa đủ điều kiện để tham gia đối kháng, nhưng đặc biệt lần này tiểu thư Arina đã chuẩn bị sự cho phép.
Chắc hẳn gã đang vô cùng phấn khích vì nghĩ rằng mình đã nắm bắt được cơ hội béo bở.
Việc tổ chức thi đấu đối kháng kiếm thuật vào lúc này hoàn toàn không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên.
Bất kể lựa chọn nhánh cốt truyện nào đi chăng nữa, Arina sau khi bước chân vào bãi tập cũng sẽ tìm cách tạo cơ hội cho Karsein được cầm kiếm.
Dù sao đi nữa, kết quả này cũng chính là điều mà phe tôi hằng mong ước.
— Ôi chao. Tiền bối đây ạ? Tiêu đời tôi rồi.
— Thằng nhóc này. Ta sẽ kiểm tra thật kỹ xem mày đã luyện tập được đến đâu đấy nhé?
Phương thức lựa chọn đối thủ là bốc thăm.
Những ai rút được ký tự giống nhau sẽ phải đối đầu với nhau theo đúng thứ tự có trong danh sách.
Thế nhưng.
— Ồ? Đối thủ của cậu là Bruce đấy, Karsein.
— Thật là kỳ diệu làm sao.
— Quả thực là vậy thưa ngài.
Đối thủ của tôi thực chất đã được sắp xếp từ trước rồi.
Ting!
▶ Đã xác định đối thủ trong trận đối kháng là Bruce! ◀ ▶ Phần thưởng sẽ thay đổi tùy thuộc vào mức độ hoàn thành! ◀ ▶ Do ảnh hưởng từ cốt truyện "Cánh gãy", hình phạt khi thất bại sẽ bị gia tăng! ◀ [Nếu thất bại trước Bruce, cánh tay trái sẽ bị thương nặng và sẽ bị tống cổ khỏi bãi tập ngay lập tức.] Trước đây, nếu không hoàn thành mức độ đạt được trong minigame thì cùng lắm chỉ bị ăn đập một trận nhừ tử rồi tụt chỉ số uy tín là cùng, thế nhưng giờ đây mức độ hình phạt đã nặng nề đến mức trực tiếp dính chấn thương luôn rồi cơ à.
Nếu chỉ là bị thương nhẹ thì có lẽ chưa đến mức bị đuổi khỏi bãi tập, nhưng một khi đã dính chấn thương nặng thì việc bị tống cổ ra khỏi bãi tập là điều tất yếu.
Nghĩ lại thì, những gì mà tên Bruce đó mất mát vừa qua quả thực là quá lớn.
Sau khi chịu đựng sự kích động lớn như vậy, chắc chắn ngọn lửa căm hờn hướng về Karsein trong lòng gã sẽ chẳng bao giờ dập tắt được.
Khẽ quay đầu sang một bên, tôi bắt gặp bóng dáng tên đó đang cười nhếch mép đầy đểu cáng.
Gã ta trông có vẻ đang đắc ý sớm vì nghĩ rằng mình đã chắc thắng rồi đây.
Lúc này trong đầu tên Bruce chắc đang tưởng tượng ra cái cảnh tôi bị đánh cho tả tơi hoa lá rồi đứng ôm mặt tức tối ấm ức lắm nhỉ.
Thậm chí có lẽ gã còn đang ủ mưu tung ra những đòn trả thù tàn độc hơn thế nữa để hành hạ tôi.
Nhưng tiếc quá, sẽ chẳng có chuyện đó xảy ra đâu.
Bởi vì kiếm thuật á? Karsein thì chưa chắc, chứ tôi thì cũng từng cầm qua rồi.
— Nào, mọi người đều đã rút thăm xong xuôi cả rồi chứ? Giờ thì theo đúng thứ tự và đối thủ của mình mà...
Mark vừa quay người lại xác nhận việc bốc thăm thì bỗng khựng lại, câu nói nghẹn ngang cổ họng.
Đó là bởi vì anh ta hiện đang tận mắt nhìn vào bảng đối chiến.
—...
— Mark? Tự dưng sao thế?
— Phó đoàn trưởng, danh sách đối chiến có bị nhầm lẫn ở đâu à?
—... Không, không có gì đâu.
Cố gắng gạt bỏ sự biến sắc trong giọng điệu, Mark ra vẻ điềm tĩnh như không có chuyện gì xảy ra rồi tiếp tục thúc giục mọi người chuẩn bị cho trận đối kháng.
Thế nhưng, thâm tâm anh ta lúc này chắc chắn đang vô cùng hoảng loạn.
Ánh mắt Mark cứ len lén liếc về phía tôi như thể đang không tài nào hiểu nổi tại sao chuyện quái quỷ này lại có thể xảy ra.
Tôi khẽ mấp máy đôi môi truyền đạt lại một câu với Mark.
—Đã bảo rồi mà.
Rằng đối thủ của tôi chính là tên Bruce.
Mark nuốt vội ngỏm nước bọt, gồng mình che giấu vẻ mặt đang bối rối tột độ.
Cũng phải thôi, đứng ở góc độ của Mark thì đây là một chuyện vô lý không thể giải thích nổi.
Bản thân những thông tin mà Radiel truyền đạt lại đã đủ khiến anh ta chấn động tâm thần rồi, đằng này trong nội bộ kị sĩ đoàn lại đột nhiên xuất hiện màn gian lận kết quả đối chiến thế này nữa chứ.
Biết đâu anh ta đã muốn xông thẳng lên đây để hủy bỏ toàn bộ buổi tỉ thí này ngay lập tức.
Hoặc thậm chí là mở một cuộc điều tra toàn diện vì nghi ngờ có uẩn khúc đen tối nào đó đang diễn ra ngay tại bãi tập.
Thế nhưng, Mark vẫn cố gắng kìm nén, giữ vững sự điềm tĩnh cho đến phút chót.
Điều đó chứng tỏ anh ta đã nhận thức được rằng bản thân không được phép hành động lỗ mãng thiếu suy nghĩ.
Xem ra Radiel đã làm rất tốt việc truyền đạt lại thông tin.
—Đến đây là quá đủ rồi.
▶ Đã thỏa mãn điều kiện để ngăn chặn vụ náo loạn tại bãi tập. ◀ ▶ Tuy nhiên, vẫn còn những kẻ nuôi dưỡng ác ý bên trong. ◀ ▶ Nếu không triệt để quét sạch bọn chúng, độ thiện cảm của các nhân vật có thể sẽ bị giảm sút trong tương lai! ◀ Ngoại trừ việc nắm giữ bằng chứng rõ mười mươi, hoàn toàn không có cách nào khác để dồn ép bọn chúng vào chân tường.
Thế nên, tôi buộc phải tạo ra nó. Một bằng chứng thép không thể chối cãi.
— Trận đấu tiếp theo! Karsein đối đầu với Bruce!
Bruce bước lên võ đài với một nụ cười đầy đắc thắng nở trên môi.
Làm sao cho Mark không nhìn thấy, gã giơ tay dùng ngón cái làm động tác cứa ngang cổ ngụ ý cắt cổ tôi.
Vẻ mặt ngập tràn sự tự tin rằng bản thân chắc chắn sẽ chiến thắng. Không những thế, hành động đó còn thể hiện rõ sự coi thường khinh miệt tôi đến tột cùng.
— Chuẩn bị.
Theo hiệu lệnh chuẩn bị của giáo quan đối kháng, gã ta lập tức hạ thấp trọng tâm vào tư thế.
Phần thân trên chồm về phía trước với trọng tâm dồn thẳng hướng chính diện.
Phần thân dưới hạ thấp tối đa, tận dụng sự mất cân bằng của tư thế để có thể lao thẳng về phía trước ngay khoảnh khắc trận đấu bắt đầu.
Thanh mộc kiếm trong tay gã thay vì cầm bằng hai tay thì lại chỉ cầm bằng một tay, có vẻ gã đang định vung một đòn trời giáng và chớp lấy thời cơ kết liễu trận đấu ngay từ nhát kiếm đầu tiên.
Nơi thế giới này quả nhiên hoàn toàn khác biệt.
Những kiến thức tôi từng biết có lẽ sẽ có chỗ lệch lạc một trời một vực.
Thế nhưng, từng đấy kinh nghiệm là quá đủ để nhận ra một điều.
Tên này chẳng qua chỉ là một tên côn đồ rách việc tiêu chuẩn.
Không giống như những kẻ thực sự có thực lực, đây chính là hình mẫu mấy tên lưu manh chỉ giỏi phô trương cái vỏ bọc hào nhoáng và thói hợm hĩnh mà tôi từng nhẵn mặt thấy suốt.
Dù bản thân chẳng có nổi chút năng lực thực sự nào ra hồn. Chỉ dán nhãn ké dưới trướng kẻ mạnh để làm oai làm oái vớt vát chút sĩ diện hão.
Chuyên đi hắt hủi nhắm vào những kẻ yếu thế hơn mình để thỏa mãn thói hách dịch dùng vũ lực áp đảo kẻ khác – gã chính là thuộc cái thể loại cặn bã đó.
Đã như thế thì việc phân tích điểm yếu của gã dễ như trở bàn tay.
Những kẻ có sở thích coi thường người khác, bắt nạt kẻ yếu rồi cười cợt trên nỗi đau của họ đều có chung một bản chất vô cùng nghèo nàn.
Chỉ biết khinh miệt. Chế giễu. Và ngạo mạn giương oai múa võ.
Dựa dẫm vào chút sức mạnh cỏn con nghèo nàn mà tự cho là ghê gớm lắm, trong mắt kẻ khác thì chẳng khác nào một chiếc lon rỗng kêu to.
Ting—!
Âm thanh ma sát kim loại vang lên giòn giã.
Ngay khoảnh khắc đồng xu được tung bay từ ngoài võ đài rơi chạm xuống mặt đất, trận đấu chính thức bắt đầu.
— Hrrraaaaahhhh!!!
Bruce gầm lên một tiếng rền vang, đôi mắt trừng lớn đỏ ngầu lao bổ chườm tới hệt như một con dã thú đói mồi.
Gã hoàn toàn đinh ninh chắc nịch trong đầu.
Rằng tôi tuyệt đối không thể nào đỡ nổi nhát kiếm này của gã.
Đã mấy tháng trôi qua kể từ ngày Karsein vứt bỏ thanh kiếm? Không phải tính bằng tháng mà phải đếm bằng cả năm trời rồi.
Vóc dáng gầy gò còm cõi của Karsein thì sao chứ? Yếu ớt đến mức ngay cả bài chạy bộ buổi sáng cũng không tài nào theo kịp.
Kiếm thuật của Karsein á? Chắc chưa bao giờ có cơ hội mục sở thị đâu nhỉ. Trong mắt gã, Karsein mãi chỉ là một kẻ yếu đuối không hơn không kém.
Chính vì thế, tôi hoàn toàn có thể dư sức đối phó với tên này.
Bốp!
—!!!
— Cậu ta... cơ à?
— Đỡ trọn cú chém của Bruce dễ dàng như thế sao?
Đôi mắt Bruce trợn trừng kinh hãi.
Đám đồng bọn đang cong môi cười cợt, đinh ninh rằng tôi sẽ ngã quỵ ngay từ đòn đầu tiên cũng tức khắc đông cứng biểu cảm, sắc mặt tái mét lại.
Loại người này có một quy luật chung.
Hễ thấy đối phương trông có vẻ yếu thế hơn mình là mặc định nghĩ rằng dù có đánh hời hợt cẩu thả thế nào đi nữa thì mình cũng sẽ thắng.
Đó chính là lý do vì sao chúng chỉ là những kẻ rỗng tuếch.
Chẳng có lấy một thực chất, hệt như một chiếc lon rỗng không ruột.
'... Làm thế nào mà chuyện vô lý thế này lại có thể xảy ra được cơ chứ?'
Mark vốn chỉ nghĩ những lời hôm qua của Karsein chỉ là câu nói bộc phát trong lúc nóng giận.
Thậm chí việc cậu tuyên bố sẵn sàng đánh đổi cả cánh tay cũng chỉ được anh ta ghi nhận như một sự quyết tâm lớn lao mà thôi.
Thế nhưng, sau khi tận mắt chạm chân vào chân tướng sự thật, anh ta bắt đầu chao đảo thực sự.
Bức thư cũ nát và lời khai của Radiel.
Chịu đựng một cú sốc quá lớn, Mark phải mất rất lâu để trấn tĩnh lại tâm trí mới có thể bước chân trở lại vào bãi tập này.
Làm sao có thể làm lơ như không có chuyện gì xảy ra sau khi nghe xong từng ấy câu chuyện cơ chứ.
Anh ta chẳng hề muốn nghĩ đó là lời nói dối, nhưng thà rằng lúc đó tất cả chỉ là một trò giả dối đi thì hơn.
— Ồ? Đối thủ của cậu là Bruce đấy, Karsein.
— Thật là kỳ diệu làm sao.
— Quả thực là vậy thưa ngài.
Hôm qua Karsein đã thốt lên câu đó với một vẻ mặt chắc nịch như thể đã nắm chắc trong lòng bàn tay.
Rằng đối thủ ngày mai của cậu chính là Bruce.
Mark đã từng hoài nghi điều đó.
Làm thế nào mà trong hàng tá lá thăm bốc ngẫu nhiên lại có thể đoán chính xác tên của một người như thể thần linh hiển linh thế chứ.
Dẫu biết rằng cậu đã chuẩn bị tinh thần, nhưng chừng đó vẫn quá khó để tin.
Thế nhưng, điều vô lý đó lại đang hiển hiện ngay trước mắt anh.
Karsein đã gọi chính xác tên của đối thủ xuất hiện trong lá thăm bốc ngẫu nhiên hệt như một nhà tiên tri dự đoán trước tương lai.
Không những thế, đó lại không phải là bốc ngay lúc đó mà là từ một ngày trước.
Biết được đối thủ từ ngày hôm qua.
Nghe thông tin đó, để đề phòng bất trắc, anh ta đã âm thầm kiểm tra lại một lần nữa vào tối qua.
Những lá thăm dùng để bốc thăm đối thủ từ trước đến nay đều là những lá thăm bình thường hoàn toàn trống rỗng, không hề có bất kỳ dấu hiệu đánh dấu nào cả.
'... Nhưng kẻ chuẩn bị những lá thăm đó lại chính là.'
Theo Ramsteer.
Chính là tên kị sĩ tập sự mà Radiel đã điểm mặt chỉ tên là kẻ chủ謀 ngụy tạo tội danh hãm hại Karsein vào ngày hôm đó.
Mark siết chặt hai bàn tay thành quyền.
— Đoàn trưởng, chúng ta mau ngăn chặn trận đấu này lại đi.
Cặp đấu giữa Bruce và Karsein chắc chắn đã bị can thiệp nhúng tay một cách có chủ đích từ trước.
Nếu cứ để mặc trận đấu không công bằng này diễn ra, ai mà biết được tai họa gì sẽ giáng xuống đầu thiếu gia cơ chứ.
— Bọn chúng chắc chắn sẽ giở trò hèn hạ với thiếu gia cho mà xem. Bây giờ dừng trận đấu lại rồi chuyển sang huấn luyện kiếm thuật thuần túy mới là quyết định đúng đắn nhất chứ, thưa ngài?
—... Nhưng mà, Mark. Chúng ta không hề nhận được mệnh lệnh nào như thế cả.
— Thế ngài nghĩ thiếu gia tự nguyện chấp nhận cặp đấu vô lý này chắc? Đem một người chỉ mới rèn luyện thể lực được vỏn vẹn 5 tháng trời ra đấu với kẻ đã khổ luyện suốt mấy tháng ròng rã thì chuyện gì sẽ xảy ra hả ngài?
Tỉ lệ thắng e rằng còn thấp hơn một phần nghìn.
Radiel thừa hiểu rõ sự chênh lệch đó hơn ai hết.
Thế nhưng.
— Không đâu. Thiếu gia chắc chắn không phải là kẻ vô mưu chấp nhận cặp đấu này mà không có sự chuẩn bị trước đâu.
— Đoàn trưởng...?!
— Cậu nhìn thiếu gia kìa. Cậu ấy đang cầm kiếm cực kỳ vững chãi đấy thôi.
Chẳng phải Karsein đã từng tuyên bố rồi sao.
Rằng lần này cậu hoàn toàn tự tin. Rằng mọi thứ sẽ khác xưa.
— Thậm chí, việc này cũng có thể nằm trong kế hoạch mà thiếu gia đã vạch sẵn từ trước. Biết đâu...
— Ý ngài là cậu ấy sớm đã đoán trước việc Bruce sẽ lồng lộn lao lên tấn công nên đã chuẩn bị sẵn phương án đối phó rồi ư?
— Đúng vậy.
Radiel gật đầu đồng thuận.
Những gì cô nói hoàn toàn có cơ sở.
Biết rõ rành rành hiểm nguy trước mắt mà vẫn thản nhiên nhận lời thách đấu, chắc chắn không thể là hành động chịu trận đầu hàng số phận mà phải có sự chuẩn bị kỹ càng từ trước.
Và quả thực, thực tế đã chứng minh điều đó.
— Tư thế cầm kiếm của thiếu gia... có chút gì đó rất khác lạ? Cậu từng thấy kiểu đó bao giờ chưa?
—... Chưa. Tôi chưa từng thấy phong cách đó bao giờ.
Cậu ta thực sự đã chuẩn bị một thứ gì đó.
Hệt như việc tương lai thảm hại bị Bruce đánh cho tơi bời hoa lá chưa từng nằm trong dự liệu của cậu vậy.
— Cả hai người, chuẩn bị vị trí.
Đúng lúc đó, một kị sĩ làm trọng tài bước ra ra hiệu tín hiệu bắt đầu trận đấu.
Hai người lập tức vào tư thế sẵn sàng.
Đồng xu báo hiệu hiệu lệnh bắt đầu được tung vút lên không trung.
Và rồi.
Bốp!
Karsein đã đỡ trọn cú đánh của Bruce một cách ngoạn mục trước sự ngỡ ngàng của tất cả.
— Tư thế ấy... hoàn toàn không hề bị chao đảo một chút nào?
— Quả nhiên là thế...!
Sự hoài nghi cuối cùng đã tan biến hoàn toàn.
Nhìn thấy đòn tấn công phủ đầu bị Karsein chặn đứng một cách dễ dàng, Bruce bắt đầu hoảng loạn mất bình tĩnh.
Không kiểm soát nổi cảm xúc vì tình thế diễn ra trái ngược hoàn toàn với suy tính, gã bắt đầu vung kiếm chém loạn xạ không theo một quy luật nào cả.
Mọi thứ đều trở nên rời rạc, lộn xộn.
Cảm xúc bức bối không tài nào kiềm chế được hiện rõ mồn một qua từng đường kiếm vung ra.
Dù có lợi thế tuyệt đối về mặt thể chất đi chăng nữa, nhưng tầm mắt của gã hoàn toàn không dán vào đường kiếm mà lại trừng trừng nhìn thẳng vào khuôn mặt của Karsein.
Đầy ắp sự phẫn nộ nhưng đường kiếm lại không hề có chút chính trực nào. Tư thế từ lâu đã sớm vỡ trận.
Hơi thở hổn hển hỗn loạn, vì không biết cách điều phối nhịp độ nên dù đang ở thế tấn công nhưng gã lại đang tự rút cạn thể lực của chính mình một cách vô ích.
Nhưng còn thiếu gia thì sao?
Vô cùng điềm tĩnh.
Tương ứng với sợi dây lý trí đang được nắm giữ chặt chẽ, từng cử động di chuyển của Karsein vô cùng linh hoạt và sắc bén.
Dù điều kiện thể chất có phần thua thiệt, nhưng đôi mắt chưa từng rời khỏi đường kiếm của đối phương dù chỉ một tích tắc.
Dù đó là một tư thế chưa từng thấy bao giờ, nhưng nó vẫn duy trì sự kiên định nhất quán.
Hơi thở và nhịp chuyển động của cơ thể hòa quyện vào nhau tạo nên một nhịp điệu uyển chuyển mượt mà. Nương theo nhịp tấn công của đối thủ, cậu hóa giải bằng những động tác tinh gọn tối thiểu, thực hiện phòng thủ vô cùng hiệu quả.
Đứng ở hai thái cực hoàn toàn trái ngược, hai con người đang thể hiện hai phong cách đi ngược lại hoàn toàn với những gì người ta mường tượng.
— Mark, lâu lắm rồi tôi mới xem một trận đối kháng mà... hình như có gì đó lạ lắm phải không?
— Cậu nghĩ đúng rồi đấy. Thiếu gia đang chiếm trọn ưu thế. Rõ ràng là ở mọi mặt đều chịu thiệt thòi... thế mà rốt cuộc cậu ấy làm cách nào chứ.
Xét về mặt thể hình, kinh nghiệm thực chiến cho đến thời gian huấn luyện, kẻ được dự đoán sẽ nắm giữ toàn bộ ưu thế đáng lẽ phải là Bruce.
Thế nhưng ngay khi trận đấu thực sự bắt đầu, kẻ duy nhất thể hiện phong độ bề trên lại chính là Karsein.
Và kết cục của trận đấu này, bọn họ sớm đã có thể mường tượng ra được phần nào.
Đường kiếm của Bruce cứ thế vung lên hết lần này đến lần khác nhưng chẳng tài nào chạm nổi đến người Karsein.
Giữa lúc đó, thể lực cạn kiệt khiến tốc độ vung kiếm chậm dần và lực sát thương cũng thuyên giảm đi trông thấy.
Karsein tuyệt đối không bỏ lỡ khoảnh khắc sơ hở quý giá đó.
Phập!
— Ghẹm... hự...?!
Bốp! Cốp!
Ngay sau khi chặn đứng đòn tấn công phủ đầu, thanh mộc kiếm của Bruce lại hung hăng vung cuồng bạo bổ nhào tới.
Dẫu biết rằng nó mang phong cách hoàn toàn khác lạ so với kiếm thuật thời hiện đại.
Thế nhưng, cảm giác truyền tải qua từng đường kiếm vẫn vô cùng chân thực.
Chỉ riêng việc phải nhận đòn đỡ trả của tôi thôi cũng đủ khiến gã ta phẫn nộ tột cùng, sự cay cú bừng bừng ấy hằn rõ lên từng đường kiếm.
Đường kiếm của một kẻ bị sự tức giận nuốt chửng chỉ biết vung vẩy mù quáng quả thực vô cùng thảm hại.
Đến mức khiến người ta phải tự hỏi không biết suốt thời gian qua gã đã học được những gì ở cái kị sĩ đoàn này.
Hệt như một kẻ đang vung vây chém càn trong cơn vô định, lộ ra những khoảng trống sơ hở chết người ngay giữa những đường kiếm dồn dập.
Khi một kẻ vì quá nôn nóng mà thay vì dồn lực vào tay thuận như thường lệ lại dồn lực dại dột vào tay trái, tạo nên một quỹ đạo chém chéo méo mó đầy gượng gạo.
Tôi lập tức chớp lấy kẽ hở ngàn vàng đó, lách mình luồn sâu vào trong rồi dùng đốc kiếm giáng thẳng một đòn chí mạng vào huyệt vị chấn thủy của gã.
— Khẹc... hự...?!
Bruce ôm trực diện vùng ngực, lảo đảo lùi lại phía sau mấy bước dài.
Vừa ho sặc sụa vừa trừng mắt nhìn tôi với ánh mắt căm hận muốn ăn tươi nuốt sống.
Không những bị đỡ đòn phản công mà còn bị lấn lướt áp sát tung đòn đau điếng khiến gã nghiến ken két hàm răng căm hờn.
— Khốn kiếp, mày...!!! Áaaaaa!!!
Đôi mắt vằn vện tơ máu trừng trừng.
Gào thét điên cuồng như một con dã thú cùng đường.
Gã lại một lần nữa lao bổ về phía tôi.
Sự tập trung đã hoàn toàn vỡ vụn, đường kiếm chỉ còn đọng lại toàn tạp chất cảm xúc giờ đây thậm chí còn chẳng bằng một khúc củi khô.
Chỉ cần nhìn qua hướng ánh mắt lấm lét của gã thôi cũng đủ đoán trước được gã sắp sửa đánh vào góc chết nào để khiến đối phương ngã gục.
— Hự!
Một đòn trúng ngay mạn sườn.
— Hộc! Ưm!
Mỗi bên một đòn chính xác vào đùi và bả vai.
Và cuối cùng.
— Chát!
Một đòn phang thẳng dứt khoát vào cổ tay đang nắm chặt đốc kiếm.
Đến đây là kết thúc màn kịch.
— Clẻo.
Thanh mộc kiếm trong tay Bruce tuột khỏi tay rơi chỏng chơ xuống đất.
Đây là một trận đối kháng được định đoạt bằng mộc kiếm, một hình thức thi đấu kiếm thuật chính thống.
Việc vũ khí tuột khỏi tay đồng nghĩa với việc tuyên bố thất bại hoàn toàn.
Thế nhưng, tên đó hoàn toàn không có ý định ngoan ngoãn cúi đầu nhận thua.
Không, vượt qua cả giới hạn đó.
— Chết đi cái thứ tiện dân khốn kiếp này sử dụng mánh khóe bẩn thỉu nàyyyy!!!
Nhìn chằm chằm vào tôi với ánh mắt sắc lạnh đằng đằng sát khí, gã điên cuồng dồn cả luồng ma lực vào thanh kiếm để bộc lộ toàn bộ cơn thịnh nộ tột độ.
— Bruce!
— T, tên khốn này! — Các kị sĩ chính thức hoảng hốt nháo nhào lao lên định can thiệp ngăn cản Bruce.
Dù chỉ là một lượng ma lực thô sơ yếu ớt nhưng nó quả thực đã được truyền vào lưỡi kiếm. Nếu đối phương không có khả năng vận dụng ma lực tương đương để đối phó thì một người bình thường chắc chắn sẽ phải gánh chịu hậu quả nặng nề tơi tả.
Thế nhưng, sự can thiệp của bọn họ là hoàn toàn thừa thãi.
— Vút!
Cùng với một âm thanh va chạm không khí sắc lẹm gọn gàng, một vật thể xé gió bay vút lên không trung.
Khoảnh khắc sau đó, thanh mộc kiếm bay thẳng ra xa lắc xa lơ khỏi võ đài, và chủ nhân của nó...
— Khẹc... hự...
— Bịch.
Ngay tại chỗ, gã phát ra một tiếng rên rỉ nghẹn ngào rồi ngã chúi cúi đầu về phía trước, đổ gục xuống mặt đất bất động.
— Hừ. Tên Bruce đó dẫu có là một kẻ kém cỏi đi chăng nữa thì dẫu sao thanh kiếm đó cũng đã được yểm ma lực cơ mà...
— Gan cũng lớn thật đấy. Lại có thể giữ vững tư thế hạ thấp người trong trạng thái đó để đánh chuẩn xác vào đúng cổ tay của Bruce.
— Khó lòng mà nói đó chỉ là do may mắn được. Việc phán đoán chuẩn xác thời điểm để đánh văng vũ khí chứa ma lực khỏi tay đối phương đòi hỏi một sự điềm tĩnh và phán quyết sắc bén tột độ đấy.
—... Hơn nữa đây lại là mộc kiếm. Cậu ta đã hoàn toàn san lấp và vượt qua khoảng cách chênh lệch lớn nhường ấy rồi sao.
Những tiếng tràng pháo tay tán thưởng bắt đầu vang lên râm ran từ phía khán đài.
Hầu hết những kẻ vừa nãy còn hoài nghi giờ đây đều ngả mũ thán phục, sự công nhận và tán dương thay thế hoàn toàn cho những cái nhìn kỳ thị, và nhờ đó những chiếc hộp xám tro lơ lửng xung quanh trận đấu cũng dần biến mất sạch sẽ.
'Xem như giải quyết được một tên.'
Chẳng mấy chốc, trọng tài và các kị sĩ chính thức bước lên lôi cổ tên Bruce đang bất tỉnh nhân sự đi để xử phạt theo quy định.
Ánh mắt của mọi người xung quanh đối với tôi lúc này đã thay đổi hoàn toàn.
Giống như những chiếc hộp màu xám tro đã tiêu biến, ánh mắt nghi ngờ về việc liệu tôi có vi phạm quy định bãi tập hay không giờ đây đã được thay thế bằng sự công nhận và những tràng pháo tay nể phục.
Giữa lúc đó, tôi lén lút quay đầu sang một bên để dò xét phản ứng.
Bởi vì duy nhất chỉ có một kẻ... chắc chắn đang mang một biểu cảm vô cùng khó coi.
▶ Nhân vật tương ứng đang thể hiện thái độ căm hận thù địch với bạn! ◀ ▶ Hãy cẩn thận! Tùy theo hành vi ứng xử, cờ tử vong (dead flag) có thể sẽ được kích hoạt! ◀
'Quả nhiên là vậy.'
Kẻ có lẽ đã hạ lệnh cho Bruce bằng mọi giá phải tống cổ tôi ra khỏi bãi tập này.
Không ai khác chính là Theo Ramsteer.
'Cứ thong thả mà đợi đi. Tiếp theo sẽ đến lượt mày đấy.'

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn