Chương 64: 63. Cánh gãy (8)
Lại phải chung sống với lũ gia đình khốn kiếp · Tusk · 261 chương · ~45 phút đọc · Tạo 02/09/2026
1-200 Mệnh lệnh mà Emma đưa ra rất đơn giản.
Đuổi Karsein khỏi bãi luyện kiếm.
Không có thêm điều kiện nào khác.
Những hiệp sĩ được mua chuộc nghĩ rằng trên đời này làm gì có ủy thác nào dễ dàng đến thế, nên họ chỉ mải bận tâm suy nghĩ xem nên tiêu số tiền sắp nhận được từ Emma vào việc gì.
Họ định bụng sẽ tùy tiện quấy rối, giễu cợt cậu ta trong một hoặc hai ngày, và đến ngày thứ ba thì thậm chí còn mở cả sòng bạc. Kể từ lúc đó, trong đầu họ chẳng có suy nghĩ nào khác ngoài việc kiếm tiền và canh chừng thời điểm.
Tuy nhiên.
Kể từ khi Isabella đến, kế hoạch bắt đầu chệch hướng.
Đến ngày thứ tư, Arina ghé qua.
Đến ngày thứ năm, Claire lại đến.
Nhờ vậy mà Theo rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.
Cậu ta định đuổi Karsein bằng nghi thức chào mừng tân binh vốn được coi như một thứ văn hóa thâm niên của các hiệp sĩ, nhưng ngặt nỗi các tiểu thư của công tước phủ cứ trừng mắt nhìn chằm chằm thế kia thì làm sao mà làm thế được cơ chứ.
Thêm nữa, Karsein cũng cực kỳ bền bỉ hoàn thành buổi luyện tập.
Dù có kiệt sức ngã quỵ thì kết quả vẫn thế, cậu ta vẫn cắn răng hoàn thành lịch trình mỗi ngày.
'A, mẹ kiếp. Kiểu gì ngày thứ 6 cũng lại có đứa tới cho xem.'
Nhận được sự triệu tập của Emma và đang trên đường đến phòng biệt giam, Theo thầm nghĩ lần này chắc chắn mình sẽ bị mắng té tát cho ra trò đây.
Đúng như dự đoán.
Từ trong phòng biệt giam, Emma bắn ra ánh mắt dữ tợn và cộc lốc chất vấn: – Nhìn thái độ suốt 3 ngày không đến báo cáo cho ta, chắc chắn ngươi đã đuổi được Karsein rồi chứ?
Theo chần chừ một nhịp rồi cất giọng lí nhí đáp lời: –... Vẫn chưa ạ.
– Hả!
Nghe từ "vẫn chưa", Emma tức giận đến mức lật đật đứng phắt dậy.
– Rốt cuộc ngươi xử lý công việc kiểu gì mà đến một tên thường dân cấy còi ở bãi luyện kiếm cũng không đuổi nổi hả!!
–...
Chẳng có gì để nói lại. Theo im lặng, còn Emma thì tuôn trào sự phẫn nộ.
– Ra dáng một tên hiệp sĩ mà đến một tên thường dân cũng không tống cổ đi được! Ngươi đường đường là hiệp sĩ mà đến một kẻ có tội cũng không thể trừng trị nổi sao hả?!
– Á, chà. Vẫn chưa hết một tuần cơ mà.
– Đến lúc hết một tuần thì mọi chuyện hiển nhiên quá rồi còn gì! Lỡ như trong khoảng thời gian đó mà thằng nhãi ấy cố cắn răng chịu đựng rồi hoàn thành luôn bài tập ngày thứ 7 thì tính sao đây hả!!
Khoảnh khắc hoàn thành buổi luyện tập ngày thứ 7, Karsein sẽ chính thức trở thành một kỵ sĩ tập sự.
Kể từ lúc đó, cậu ta có thể tự do di chuyển trong bãi luyện kiếm, thảo nào mà Emma lại nhảy dựng lên như thế.
– Đừng nói là bây giờ ngươi định phản bội ta đấy nhé? Ngươi nghĩ làm thế xong thì bản thân có thể sống yên ổn chắc chắn không hả?!
– Làm gì có chuyện đó chứ!
Theo mang theo sự bực bội đáp lại Emma.
– Trưởng nữ thị vệ ơi. Cứ chờ đã nào. Trước mặt các tiểu thư thì làm sao mà giở trò được chứ. Hôm nay tiểu thư Flora sẽ tới, thế nên chắc chắn sẽ đuổi được cậu ta thôi mà.
– Gì cơ?
– Ngày thứ 3 phu nhân công tước đã đến, ngày thứ 4 là tiểu thư Arina, và ngày thứ 5 là tiểu thư Claire. Thế thì tiếp theo ai sẽ tới nữa cơ chứ?
Theo vừa nói vừa dỗ dành Emma đang hầm hầm tức giận.
Dù không chắc chắn lắm, nhưng sự xuất hiện của tiểu thư Flora ít nhất cũng mang lại cho cậu ta một tia hy vọng mỏng manh.
–... Có chắc không đấy? Chuyện tiểu thư Flora sẽ đến bãi luyện kiếm ấy.
– Chắc như bắp chứ đùa đâu. Tin đồn cô ấy sắp tới đã lan đầy khắp công tước phủ rồi kìa.
Vì có các tiểu thư khác và phu nhân ở đó nên họ mới không thể tùy tiện đuổi Karsein đi được.
Nếu là lý do đó thì việc đến giờ vẫn chưa đuổi được cậu ta cũng coi như là điều có thể chấp nhận được.
– Cụ thể thì ngươi định làm thế nào hả.
Trước câu hỏi về kế hoạch cụ thể, Theo nuốt nước bọt cái ực.
Thực ra, tình hình bây giờ rất khó để nhúng tay vào.
Những tên đàn em dưới quyền trực tiếp cai quản thì hoặc đã bị Claire đuổi cổ, hoặc tinh thần có vấn đề, và số lượng thuộc hạ có thể huy động cũng ít hơn hẳn so với lúc nghĩ rằng mọi thứ đang rộng mở khi đó.
Đen đủi làm sao khi Bruce lại chẳng thể dẫm đạp nổi Karsein, khiến dư luận bắt đầu có xu hướng lung lay đôi chút.
Hiện tại cậu ta chỉ còn cách moi ra những gì mình biết để lấp liếm cho qua chuyện mà thôi.
– Mấy lần trước với hai vị tiểu thư kia thì không nói làm gì, chứ khi tiểu thư Flora đến thì việc gì mà chẳng làm được. Thằng nhãi đó lúc vào ký túc xá có mang theo một chiếc cặp, trong đó có một thứ mà nó vô cùng nâng niu trân trọng. Chỉ cần biết cách lợi dụng thứ đó thật tốt là được thôi.
– Chỉ có vậy thôi á?
– Chỉ có vậy là sao chứ. Có cái này rồi thì việc kích động nó nổi giận để rồi phóng đại mọi chuyện lên đâu phải là chuyện khó khăn gì.
Emma đang ở trạng thái tích tụ sự bất an trong suốt mấy ngày qua ở trong phòng biệt giam, nọc độc trong người đã dồn ứ cả lên.
Chừng đó thứ thôi thì không đời nào cô ta thấy yên tâm được.
– Không. Bọn ngươi phải ra tay trước đi.
– Dạ?
– Đằng nào thì tiểu thư Flora cũng đến, chẳng phải sẽ xử lý một cách chắc chắn được hay sao? Chuyện mấy người lén nhét món đồ được ban ơn vào cặp của thằng nhãi đó chẳng phải khó khăn gì cho cam.
Giải quyết nó ở đó luôn đi. Theo cách thức của các hiệp sĩ, chính là quyết đấu đấy.
Hiểu được ý của đối phương, Theo nuốt nước bọt đánh ực một cái.
'Nghĩ lại thì, những món đồ nhận được từ tiểu thư Flora rất nhiều. Dùng chúng để khép tội ăn cắp cho tên nhãi đó cũng được... và việc đưa ra lời thách đấu chắc cũng không khó khăn gì.'
Bất kể kết quả thắng thua sau đó ra sao, cậu ta vẫn có thể nhắm đến cơ hội thêm một lần nữa, và việc lật ngược dư luận về phía Karsein cũng hoàn toàn khả thi.
Tuy nhiên, rủi ro khá là lớn.
Dù có thể ngụy tạo tội danh để tống khứ đi, nhưng nếu đã đẩy sự việc đến mức quyết đấu ở đây thì một khi thất bại là coi như chấm hết.
Emma đang ngập tràn sát khí có vẻ còn bất mãn với cả khoảng thời gian suy nghĩ của Theo, liền hỏi dồn: – Dường như ngươi vẫn chưa nắm rõ tình hình thì phải, nếu không đuổi được thằng nhãi đó thì cả ta và tụi ngươi đều tiêu đời đấy. Xử lý nó trong ngày hôm nay đi. Làm cho tứ chi của nó tàn phế không dùng được nữa hay làm gì cũng được hết, làm nhanh lên!!
Dưới ánh mắt đầy sát khí của Emma, mồ hôi lạnh túa ra trên lưng Theo.
Thực sự có cần thiết phải xử lý gấp đến mức này không cơ chứ? Cậu ta đôi lúc cũng tự hỏi như vậy...
Nhưng ánh mắt đó là thật lòng.
Karsein có ra sao đi chăng nữa thì việc đổ lỗi vẫn có thể mượn sức mạnh từ dư luận.
Thế nhưng, việc yêu cầu làm cho một tay một chân không thể cử động được nữa đồng nghĩa với việc không còn đường lui phía sau. Điều đó có nghĩa là họ đang nắm thóp được thứ gì đó.
– Nếu chuyện số tiền đó là tiền của Karsein bị lộ ra ngoài thì mọi thứ chấm hết. Ta không có sự dư dả thời gian đâu. Hãy ghi nhớ lời ta, Theo Ramstair.
... Biết rồi đấy thôi.
Theo vừa lầm bầm đáp lại với vẻ mặt khó chịu vừa đưa tay vuốt mặt rồi bước ra khỏi phòng biệt giam.
– Aaaaa! Chỉ vì tên khốn kiếp khốn nạn đó!!!
Choang!
Emma hét lên một tiếng rồi đập vỡ chiếc ly thủy tinh trong phòng. Những mảnh thủy tinh văng mạnh, sượt qua khuôn mặt của Emma.
Máu từ vết cắt xéo trên da rỉ chảy xuống.
Tuy nhiên, việc bị thương hay chảy máu lúc này không phải là vấn đề.
Siết chặt.
Tấm sổ tay nhỏ bé đang nằm gọn trong một tay chính là thứ đã đẩy Emma đến bên bờ vực thẳm.
– Nhất định phải giải quyết hắn trong lần này. Nhất định phải thế...!
Ngày thứ năm sắp kết thúc.
Tôi nghĩ đây thực sự là một ngày mệt mỏi.
Dù bảo là đã quen hơn đôi chút nhưng đó vẫn là cường độ luyện tập quá sức đối với cơ thể của Karsein, chưa kể lại còn có trận tỉ thí với Bruce nữa chứ.
Sau đó lại hoàn thành nốt lịch trình sinh hoạt cuối cùng, kết quả là cơ thể tôi lại đẫm mồ hôi và chỉ biết thở hổn hển như mọi khi.
Thế nhưng, tôi lại chẳng cảm thấy có chút mệt mỏi nào cả.
–...
Tôi xòe hai lòng bàn tay ra để quan sát bằng mắt thường.
Trên bàn tay của Karsein đã hằn lên những vết chai sần nhỏ.
Dù thời gian ngắn ngủi nhưng đây là minh chứng cho thấy cậu ta đã vung kiếm hăng hái đến mức nào vào khoảng thời gian đó.
Thế nhưng, cảm giác ấy.
Tôi cũng đã từng có.
–... Chắc là do lâu lắm rồi mới cầm lại nhỉ.
Nhìn đôi bàn tay chai sần ấy, tôi lại nhớ về bản thân mình của ngày xưa.
Bởi vì hồi đó tôi cũng từng theo học võ đường mà.
Bởi vì tôi cũng từng cầm kiếm theo cách này và để lại những vết chai sần như thế.
Cũng vì thế mà thay vì mỏi mệt, tôi lại cảm thấy có chút...
Không.
Chắc không chỉ dừng lại ở mức đó đâu nhỉ.
– Sao quái lạ thế chứ, tại sao lại đến cả mấy thứ này cũng giống nhau thế này cơ chứ.
Không chỉ riêng Karsein. Cả tôi vào cái thời ngu ngốc ấy cũng từng có lúc bỏ nhà trốn đi như thế.
Trận mưa ngày hôm đó.
Một người phụ nữ nào đó đã bước đến che ô cho tôi và cất lời hỏi rằng tôi đang làm gì ở đây.
Và rồi...
Bước vào trong võ đường.
Được ăn uống nhờ lòng tốt của một người xa lạ ở một nơi không phải nhà hay trường học.
Sưởi ấm cơ thể rồi viện ra cái cớ rằng vì không muốn về nhà nên mới đến đây để học kiếm đạo.
Cầm thanh kiếm trên tay, ký ức của thời kỳ đó lại sống dậy mồn một.
Tôi thở dài thườn thượt, ngước nhìn lên bầu trời rồi lầm bầm lẩm bẩm.
– Cảm ơn hai người nhé. Anh Hyun-sung. Chị Yoon-ji.
Nếu xét theo lý trí lạnh lùng thì tôi đã chẳng thể chiến thắng Bruce nếu không được hai người đó dạy kiếm.
Nói cách khác là tôi đã nhận được sự giúp đỡ từ họ.
– Dù sao thì tôi cũng không thua đâu nhé. Tôi đã đè bẹp hoàn toàn tên đó rồi đấy.
Anh Hyun-sung từng dặn rằng tuyệt đối không được thua mấy tên du côn, còn chị Yoon-ji hễ rảnh rỗi là lại cằn nhằn anh Hyun-sung như thế rồi cùng tôi học lỏm những kỹ thuật có thể sử dụng hợp pháp.
Bây giờ không biết hai người họ đang ở đâu và làm gì... nhưng mãi đến tận bây giờ tôi mới gửi lời cảm ơn đến họ được.
Hai người họ. Khi ấy, có lần người anh cả và mẹ tìm đến tận nơi rồi đưa ra một túi tiền dày cộp kèm theo lời yêu cầu hãy tuyệt đối đừng bao giờ tiếp nhận tôi thêm lần nào nữa, thế nhưng họ đã kiên quyết từ chối thẳng thừng.
Kể từ đó về sau tôi không còn gặp lại họ nữa.
Bởi vì lệnh cấm đã được ban xuống khiến tôi không thể tìm đến họ được nữa.
Tôi từng tẩn cho một tên đầu gấu ở trường một trận nhừ tử để rồi bị quở trách rằng có phải bản thân đã học đòi thói đánh đấm du côn ở đâu không.
Không thể đến võ đường nữa nên khoảng thời gian tôi phải rời xa thanh kiếm cũng khá dài.
Nhưng mà.
–... Ở nơi này chẳng phải mình vẫn có thể tiếp tục cầm kiếm được hay sao.
Ngẫm lại thì chẳng phải thấy tiếc nuối lắm sao khi đã cầm kiếm lên rồi.
Dù rằng đó không phải là thanh kiếm ở nơi chốn cũ mà chỉ là cầm nắm trong game, nhưng nghĩ đến đây thôi cũng thấy cỡ này là quá ổn rồi.
Tuy nhiên, ở thế giới này chẳng có ai ngăn cản việc học kiếm cả.
Hơn nữa, nó còn trở thành phương tiện để bảo vệ chính bản thân tôi nữa.
Chẳng có lý do gì để phải đắn đo suy nghĩ cả.
Ngay cả sau khi kết thúc tập truyện này, tôi vẫn cần phải có sức mạnh để tự bảo vệ lấy chính mình.
Tinh!
▶Bạn đã vượt qua toàn bộ nguy hiểm của ngày thứ 5! ◀ ▶Thành công mang lại kết quả vượt mức mong đợi của lựa chọn! ◀ ■ Phần thưởng [Độ nguy hiểm theo từng khu vực ở bãi luyện kiếm đã giảm đi một bậc!] [Giới hạn → Chú ý, Chú ý → Bình thường] ▶Thỏa mãn điều kiện, tập truyện Chiếc cánh gãy được chia làm đôi! ◀ ▶Hoàn thành tập truyện V. Chiếc cánh gãy (Thượng) và tiến hành tập truyện V. Chiếc cánh gãy (Hạ)! ◀ ▶Hãy chú ý! Mối đe dọa vô hình đang rình rập xung quanh!
◀ ▶Mức độ đe dọa của một số nhân vật nhất định đã tăng lên mức cảnh báo và nguy hiểm! ◀ [Cảnh báo: Theo Ramstair, Bruce Ivan] [Nguy hiểm: Emma Urnen] Kết thúc ngày thứ 5, các bảng tiến trình và bảng trạng thái lần lượt hiện lên rầm rộ.
Dù phải tiến hành một tập truyện hoàn toàn xa lạ có tên là Chiếc cánh gãy, nhưng may mắn là cốt truyện mà tôi vốn biết không bị bẻ lái đi quá nhiều.
Không. Có lẽ vì chẳng có mấy điểm khác biệt nên tôi có thể áp dụng nguyên vẹn cách ứng phó ban đầu.
Hôm nay cường độ luyện tập cũng có thể coi là quá sức so với cơ thể của Karsein, nhưng việc không bỏ cuộc và kiên trì hoàn thành đã giúp mức độ thân thiết với các chính kỵ sĩ bắt đầu tăng lên, đồng thời góc nhìn của họ cũng thay đổi.
Và đã có sự thay đổi mang tính ý nghĩa.
Những ai thấu hiểu nhiệt huyết của tôi trong trận tỉ thí với Bruce thì ô màu trắng tinh đã hiện lên từ trước, và khi vượt qua nghịch thế để lật ngược tình thế (upset) thì những ô màu xám tro biểu thị cho mức độ thân thiết âm hầu như đã biến mất hoàn toàn.
Tôi đã giành được thế thượng phong tại một thời điểm cụ thể, và dù là thanh kiếm đã lâu mới cầm lại nhưng tôi vẫn đánh bại được Bruce, nhờ đó mà hôm nay chỉ còn lại lựa chọn cuối cùng ở phía trước.
▶Bạn muốn hướng đến địa điểm nào?
[1. Phòng làm việc của Mark] [2. Ký túc xá của chính kỵ sĩ Glenn] [3. Nhà ăn] [4. Bãi luyện kiếm] [5. Nơi huấn luyện của Radiel] [6. Ký túc xá của Karsein] Làm thế nào để kết thúc ngày thứ 5 đây.
Hệ thống trao cho Karsein quyền lựa chọn tìm đến một nhân vật nào đó để chuẩn bị cho công việc tiếp theo.
Mức độ nguy hiểm của Bruce, Theo và Emma đều đã tăng lên, điều này ngầm ra hiệu cho người chơi hãy tự lo liệu các biện pháp ứng phó tương ứng cho thật tốt.
Tuy nhiên, chẳng thấy có điều gì bất hợp lý sao?
Tại sao lại cứ bắt buộc phải chọn một địa điểm cụ thể để đến tìm kiếm nhỉ. Rõ ràng là trong việc tìm kiếm người hỗ trợ thì nhất định phải gặp mặt trực tiếp con người ta mà.
'Mình không thể cứ mãi bị các lựa chọn dắt mũi đi hoài được.'
Thế nên, tôi đã đứng đợi ở ngã rẽ có thể chọn cả sáu địa điểm đó.
Và. Đúng như dự đoán.
Dù tốn thêm chút ít thời gian nhưng bảng cảnh báo của các lựa chọn vẫn không hề hiện lên. Bộ đếm thời gian cũng tương tự như vậy.
Chẳng mấy chốc, bóng dáng của hai người đã lọt vào tầm mắt và các lựa chọn liền biến mất ngay lập tức.
– Hình như ở kia... có người thì phải. Radiel.
– Thiếu gia? Chẳng lẽ là thiếu gia Karsein sao?
Mark và Radiel hớt hơ hớt hải chạy tới.
Phải rồi. Đâu nhất thiết chỉ có một người phải nghe chuyện này một mình.
Cũng giống như vụ việc kẻ gây rối ở bãi luyện kiếm hồi trước, việc vòng vo tam quốc chỉ vì khoảng cách thông tin giữa hai người hoàn toàn có thể được ngăn chặn bằng cách này.
– Ta nghĩ các người không đến nỗi nghi ngờ chuyện một loại ủy thác mờ ám nào đó đang diễn ra ở bãi luyện kiếm dựa trên việc đối thủ tỉ thí của ta hôm nay là Bruce đâu nhỉ. Mark, ý cậu thế nào?
– Tôi đồng tình ạ. Tuy nhiên, vẫn còn một thắc mắc.
– Nói đi.
– Thiếu gia đã nói rằng lần này ngài rất tự tin... nhưng rốt cuộc ngài sẽ dùng phương pháp gì để rửa sạch oan ức đó thì tôi vẫn chưa hiểu rõ lắm.
Xem ra Radiel đã giải thích rất kỹ càng rồi đây.
Vậy thì chúng ta phải di chuyển ngay thôi nhỉ.
– Đây không phải là chỗ để nói chuyện, tôi muốn đổi sang nơi khác.
Cả hai người đồng loạt gật đầu.
Vì Karsein đã lên tiếng đề nghị đổi chỗ nên Mark cũng ngoan ngoãn đi theo sau lưng cậu ta.
Nếu lan truyền những câu chuyện thế này ra nội bộ sư đoàn thì chắc chắn sẽ lại tạo ra một làn sóng chấn động lớn giống như lần trước.
Tốt nhất là nên dời đến một nơi vắng người qua lại để trò chuyện, điều đó hoàn toàn chính xác.
Thế nhưng.
Mỗi lần bước chân theo sau cậu ta, Mark lại không kìm được mà nghiêng đầu khó hiểu.
'Mình cứ nghĩ bí mật của công tước phủ chắc chắn có liên quan mật thiết đến khu vực này. Nhưng mà...'
Hướng đi này hoàn toàn không phải là nơi thích hợp để nói chuyện.
Mark bèn hạ thấp giọng hỏi Radiel: – Radiel. Cậu có nghe ngóng được chuyện gì không đấy?
– Hả?
– Chuyện thiếu gia có riêng tư bàn tán với cậu về vấn đề này không ấy...
Radiel lắc đầu.
Ý cô ấy là bản thân chẳng nghe ngóng được gì cả.
'Nhưng mà chỗ này, dù nhìn thế nào đi nữa thì...'
Khu nhà kho trước đây từng được sử dụng chủ yếu đã được chuyển dời vị trí, và cùng với việc các tòa nhà bên trong đoàn hiệp sĩ được cơi nới mở rộng, nó đã tự nhiên trở thành một kiến trúc cũ kỹ bị bỏ hoang.
Karsein đang sải bước đi về phía cái kho cổ lỗ sĩ đó.
Đúng như phỏng đoán của Mark, Karsein dừng chân lại trước cửa nhà kho cũ.
Cậu rút chiếc chìa khóa thủ sẵn trong túi ra rồi đút vào ổ khóa của cánh cửa.
Xoảng!
Cánh cửa nhà kho đã lâu không được bảo dưỡng kêu cọt kẹt vài tiếng rồi bật mở.
Mở tung cánh cửa ra, Karsein quay đầu lại nhìn lần lượt hai vị kỵ sĩ rồi cất lời: – Radiel. Em ở lại đây đợi đi.
Cậu đưa ra một chỉ thị có phần khó hiểu.
– Tại sao lại thế chứ ạ. Thưa thiếu gia.
– Bởi vì lần này có khả năng em sẽ không giữ được bình tĩnh đâu.
–... Dạ?
– Bên trong này cất giấu tài liệu mà Emma Urnen luôn cố tìm mọi cách để che giấu. Nếu có được nó trong tay thì em sẽ phản ứng thế nào đây?
– Chuyện đó thì, đương nhiên là em sẽ dâng tài liệu đó lên phu nhân công tước hoặc là tiểu thư Arina rồi...!
– Phải. Thế nên anh mới bảo em hãy ở lại đợi ở đây mà.
Radiel nghiêng đầu khó hiểu.
– Chỉ với chừng đó thôi thì vẫn chưa đủ để đuổi cổ Emma đi đâu. Chẳng phải em đã biết rõ rồi sao? Bọn chúng đã nhào nặn ra những bằng chứng giả mạo đó bằng cách nào.
–...
– Radiel.
Nghe vậy, Radiel mím chặt môi, Mark liền nhẹ nhàng đặt một tay lên vai cô.
– Lần này lời thiếu gia nói là đúng đấy. Không chỉ riêng ngày hôm qua hay hôm nay đâu. Em có biết biểu cảm của mình biến đổi thế nào mỗi khi nhắc đến chuyện của thiếu gia không hả?
– Biểu cảm của tôi lúc đó thế nào cơ chứ...?
–... Trông em cứ như sẵn sàng tiên phong tước đoạt mạng sống của ai đó không bằng ấy chứ lị! Cảm giác như em chỉ chực chờ cầm thanh kiếm đó xông thẳng vào công tước phủ để gây chuyện lớn đến nơi vậy!
Mark kể rằng đã từng có lần nhìn thấy Radiel ra ngoài một mình.
Vào ngày hôm đó, Mark đã nín thở đứng quan sát từ xa khi trông thấy Emma đi ngang qua gần công tước phủ, còn Radiel thì phóng ra ánh mắt đằng đằng sát khí.
Radiel lúc đó vừa thiếu kiên nhẫn lại vừa tàn độc đến nhường nào.
Đến mức nếu lúc đó có mang theo kiếm trong người, có lẽ cô đã vung lên chém đứt cổ người ta ngay tại chỗ rồi cũng nên.
Nghe Mark thuyết phục, Radiel đành nhượng bộ và lùi lại một bước.
– Em hiểu rồi. Em sẽ đứng chờ ở bên ngoài giống như lời thiếu gia dặn.
–... Cảm ơn em nhé, Radiel. Chắc chắn người phải kìm nén nhiều nhất lúc này chính là em mà.
– Thôi được rồi, anh đi mau đi. Thiếu gia... sau này mọi chuyện ngài cũng sẽ giải thích cho em hết chứ ạ?
– Ừ.
▶Sự bất an của Radiel đã được giải tỏa! ◀ ▶Đã né tránh Death Flag một cách hoàn hảo! ◀ Kiểm tra lại bảng trạng thái, Karsein lúc này mới thở phào nhẹ nhõm rồi bước chân vào bên trong nhà kho cũ.
Và chẳng mấy chốc đã tiến sâu vào bên trong.
Cúi thấp người xuống căn kho bề bộn những món đồ lặt vặt, Karsein cẩn thận sờ soạng tìm kiếm dưới sàn nhà rồi cạy bật một góc lên.
– Cái, cái này là...!
Bên dưới sàn nhà, vô số những món đồ có giá trị đắt đỏ cùng rất nhiều túi đựng tiền vàng đã lộ diện.
– Điểm khó chứng minh nhất trong phiên tòa đó chính là việc bọn chúng có thực sự nhận được khoản ủy thác đó hay không. Nếu có những vật chứng thế này thì chúng ta hoàn toàn có thể lật ngược lại phán quyết rồi.
– Vậy thì mấy thứ này chẳng lẽ lại là...!
– Dù có nhận ủy thác đi chăng nữa thì bỗng dưng nhận được một khoản tiền lớn thế này ai nhìn vào cũng sẽ thấy hoài nghi thôi. Hơn nữa phạm vi hoạt động của các hiệp sĩ lại bị hạn chế. Chẳng còn cách nào khác ngoài việc phải cất giấu chúng ở một nơi thế này.
Đương nhiên là người ta cũng sẽ có hoài nghi chứ. Thế nhưng chắc chắn họ không thể nào ngờ được rằng địa điểm đó lại là một căn phòng bí mật nằm dưới phần nền của khu nhà kho cũ thuộc bãi luyện kiếm.
Họ nào có thể ngờ tới. Chuyện đèn cù lại tối dưới chân như thế chứ.
Nắm đấm của Mark run bần bật.
Tuy nhiên, mặt khác cậu ta cũng thấu hiểu lý do vì sao Karsein không dẫn theo Radiel vào cùng.
– Nhưng thưa thiếu gia. Chỉ dựa vào những thứ này thôi thì có lẽ vẫn chưa đủ. Thậm chí chúng ta còn không thể loại trừ khả năng nếu mang ra dùng làm bằng chứng thì chính chúng ta sẽ là người rơi vào vòng nguy hiểm đấy ạ.
Xét theo góc độ lý trí lạnh lùng thì nhẹ lắm cũng chỉ dừng lại ở mức bị cắt giảm lương hoặc nhận hình phạt.
Nói cách khác là chúng vẫn có muôn vàn kẽ hở để ngụy biện.
– Đúng vậy. Thế nên chúng ta cũng phải tự tạo ra bằng chứng thôi.
– Dạ?
– Ngày mai Flora sẽ đến nhỉ. Đối với những kẻ đã chứng kiến phiên tòa thì sẽ chẳng có đồng minh nào vững chắc và đáng tin cậy hơn Flora nữa đâu.
– Kh, không lẽ nào... Thưa thiếu gia!
Cậu nở nụ cười nhếch mép đầy dụng ý.
– Mark. Bắt đầu từ bây giờ tôi sẽ bảo cho cậu biết ngày mai cậu cần phải làm những gì.
Mọi sự chuẩn bị dành cho đám trẻ con vô lo vô nghĩ ấy, vốn dĩ đã được hoàn tất từ lâu rồi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn