Chương 70: 69. CHƯƠNG 1 (3)
Lại phải chung sống với lũ gia đình khốn kiếp · Tusk · 261 chương · ~42 phút đọc · Tạo 02/09/2026
1-200
"... Cái gì?"
Sự vạch ranh giới dứt khoát như cắt bằng dao của Karsein khiến Flora vô cùng hoảng hốt.
Dù cô bé đã phần nào dự đoán trước việc mình sẽ bị mắng mỏ, nhưng hoàn toàn không ngờ tới việc bị phũ phàng cắt ngang lời ngay cả khi còn chưa kịp vào vấn đề chính.
"Tại sao chứ? Em, em nói là muốn giúp cơ mà, tại sao lại bảo là không cần? Nếu đưa em lên làm nhân chứng tại phiên tòa, anh hoàn toàn có thể kết thúc chuyện này cơ mà!"
Flora vừa mắng vừa rưng rưng nước mắt nhìn Karsein.
Thế nhưng, hệt như mọi khi, Karsein lại phóng ra một nhát dao chí mạng đi kèm với nụ cười lạnh lẽo, mỉa mai.
"Tin thế quái nào được em?"
"Hả...?"
"Trong vụ án Radiel bị tập kích ở rừng Chapel, chỉ với một lời khai của em là anh đã biến thành tội phạm rồi, giờ bảo anh tin em bằng cách nào?"
Nghe vậy, Flora giật mình, định bực tức quát lên.
Nhưng câu nói của Karsein còn nhanh hơn một bước.
"Rằng lúc đó vì em chưa hiểu rõ về cái tên Theo Ramsteer nên mới thế à. Rằng lần này đã biết rõ hết rồi nên sẽ ổn chứ gì. Hay lại định bảo là em cũng không ngờ Emma lại là loại người đó. Em định nói thế à?"
Bị chọc trúng chỗ hiểm, bờ vai Flora khẽ run lên bần bật.
"Đừng có giở mấy cái trò mèo nữa mà cút về đi. Con nhóc ngốc nghếch này. Đã một lần quá đủ cho việc cục diện hoàn toàn bị đảo lộn chỉ vì một lời khai của em để rồi anh biến thành tội phạm rồi đấy."
"... Ý anh là gì chứ. Anh nghĩ là em sẽ đứng về phe của Theo với Emma bây giờ chắc?"
"Ừ."
Một âm tiết duy nhất thể hiện sự đồng tình.
Nhưng đó vẫn là một câu trả lời lạnh lùng, dứt khoát như chém đinh chặt sắt.
Đôi mắt xanh biếc bắt đầu ngấn nước, rung rập.
"Em đã bảo là sẽ giúp cơ mà. Không có chuyện đó đâu mà. Cho nên là..."
"Không cần."
"Flora Vagrant."
Bị cắt đứt phăng một cách tàn nhẫn lần nữa, Flora bỗng nhiên nhớ lại cuộc trò chuyện với Camilla trước đó.
-Tôi biết tiểu thư đang định nói gì, dù có phần quá phận nhưng tôi xin phép được nói thật lòng thế này.
-Gì chứ?
-Nếu tiểu thư định làm vậy để lấy lòng thiếu gia, thì ngài tuyệt đối sẽ không bao giờ đạt được mục đích đâu.
Lúc đó, Flora đã giật mình thon thót.
Bởi vì thực sự, cô bé đúng là có suy nghĩ đó.
-Tôi không hề được phóng thích, mà là do thiếu gia đã rủ lòng từ bi tha cho cái mạng này.
Tội lỗi đó là thứ không thể gột rửa.
Là tội ác phải mang theo suốt cuộc đời.
Dù vậy, chính vì ngài ấy đã rủ lòng thương nên cô mới có được cơ hội để chuộc tội.
Camilla đã nói thế đấy.
Dù thốt ra những lời đó với vẻ mặt vô cảm hệt như đang bổ sung thêm chi tiết, nhưng đối với Flora, đó là những lời nói cấu xé tâm can.
-Ý cô là sao? Ý cô là việc em định giúp Karsein bây giờ vốn dĩ đã là hành động sai trái rồi chắc?
-Thứ lỗi cho tôi, nhưng đúng là như vậy. Thiếu gia chắc chắn đã rủ lòng thương với tiểu thư không biết bao nhiêu lần rồi.
-Chỉ cần em ra tay giúp đỡ để không ai nói ra nói vào nữa là được chứ gì! Lần sau cứ nói rõ ràng để không xảy ra chuyện tương tự là được, sao cô cứ phải nói năng khó nghe thế hả?!
Sau lần đó, cô đã hầm hừ nổi giận đùng đùng.
Cứ đợi đấy mà xem.
Vì đây là chuyện xảy ra từ tay cô, cô sẽ tự mình giải quyết cho đàng hoàng.
Flora đã trừng mắt thể hiện quyết tâm đó trước mặt Camilla rồi bước ra khỏi phòng.
Thế nhưng.
Hiện thực lại quả thực đúng như những gì Camilla đã nói.
Từ đôi tròng mắt xanh bắt đầu tràn ra những giọt nước mắt.
"Tại sao chứ! Lần này em sẽ không làm thế nữa mà! Sao anh lại không chịu tin em chứ hở!"
Giọng nói nghẹn ngào chẳng mấy chốc đã biến thành tiếng khóc nức nở.
Vừa đưa tay lau đi những giọt nước mắt chực trào, Flora vừa cất tiếng khóc oà lên.
"Thật mà. Lần này em, em sẽ đứng về phía anh thật mà. Em biết rõ Theo với Emma là những kẻ xấu xa rồi mà lịiii!"
Vừa lau nước mắt cô bé vừa hét lên.
Hi vọng rằng dù chỉ một lời thôi cũng truyền tải được tới nơi, và trái tim của Karsein sẽ thay đổi.
"Lần sau em tuyệt đối sẽ không làm thế nữa đâu... Sẽ không làm chuyện xấu với anh nữa đâu...! Cho nên, em..."
"Không cần."
Cắt phựt.
Giọng nói của Karsein lạnh lùng đến mức có cảm giác như vừa phát ra âm thanh của một nhát chém.
Thêm một lần nữa.
Cậu ấy vạch ra một ranh giới rõ mương.
"Đó là một kẻ thiên dân được đưa tới bởi phu nhân công tước vốn đang mắc bệnh tâm thần. Không phải là người nhà, cũng chẳng phải là người cần phải bận tâm. Một kẻ hạ tiện, bẩn thỉu, kém cỏi lại dám làm vấy bẩn cả gia tộc công tước cao quý, hỏi sao mà không thấy ghét cho được."
Nhắc đến thân phận để vạch ra ranh giới.
Một đứa trẻ được vớt vát nhặt nhạnh về một cách may mắn từ gia tộc công tước Vagrant.
Đưa ra lý đương nhiên rằng chẳng có ai lại đi ưa nổi điều đó.
"Nói theo lời ai đó thì biết đâu lại là kẻ tơ tưởng đến người nhà kẻ khác thì sao. Vì chủ nhân của chúng dám đứng chung một chiến tuyến với kẻ hạ tiện nên lũ hầu gái hay người hầu cũng có quyền bắt nạt chứ nhỉ."
Nhắc lại định kiến vẫn thường nhận được để vạch ra ranh giới.
Đó là sự bắt nạt hợp lý.
Là sự bắt nạt đáng lẽ phải có.
Ngay cả khi không có ai ra lệnh thì những chuyện thế này vẫn có thể xảy ra.
"Đúng lúc đó thì Theo Ramsteer và Emma Urnen ra tay. Bọn họ hành động vì muốn thực thi công lý đối với một kẻ hạ tiện suốt ngày chỉ biết gây rắc rối, la hét om sòm và mở miệng ra là nói dối. Động dụng cả lũ hầu gái lẫn đám hiệp sĩ cơ đấy."
"Anh... nói cái gì thế... Anh đang nói cái quái gì thế hảaaa...!"
Đến lúc này thì Flora cũng đã nhận ra.
Ranh giới được vạch ra đến tận ba lần rốt cuộc mang ý nghĩa gì.
Mặc kệ cô bé nghĩ gì, Karsein vẫn thản nhiên nói tiếp như thể chẳng có vấn đề gì xảy ra.
"Nhìn thế này mới thấy, cậu chẳng có chút liên quan nào sất nhỉ? Flora."
Rằng Flora Vagrant hoàn toàn không có chút liên quan nào đến vụ việc này.
Rằng chẳng có gì để làm chứng trong phiên tòa này cả.
Cậu đã vạch ra một đường ranh giới vô cùng đậm nét.
"Vớ vẩn, vớ... sao lại thế được chứ... Anh biết rõ mà. Những chuyện em bắt nạt anh, anh đều biết rõ mà..."
Flora vừa nức nở vừa vươn tay ra thì Karsein chỉ lộ ra vẻ mặt chán ghét rồi hỏi ngược lại:
"Chính, cớ đâu?"
Vết thương đã khép miệng hoàn toàn không thể dùng để chứng minh cho hành vi bắt nạt được nữa.
Một câu nói chẳng rõ từ bao giờ cũng chẳng thể góp phần vào chuỗi sự kiện đã xóa sổ sự tồn tại của một con người.
Nỗi đau giờ đây thậm chí đã chạm đến mức chẳng còn khơi gợi nổi chút cảm xúc nào nữa.
Những lời khai không thốt ra từ miệng nạn nhân đã trở thành một bức tường chắn khổng lồ.
Cuối cùng.
Flora Vagrant hoàn toàn không còn chút dư địa nào để nhúng tay vào phiên tòa này nữa.
Cứ thế, hệt như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Hệt như một việc chưa từng tồn tại.
"Sẽ chẳng có lời khai nào do em nói ra tại phiên tòa này đâu."
Giống như cái bóng của Karsein cháy rực dưới ánh hoàng hôn rồi biến mất không để lại một dấu vết, Flora đã hoàn toàn mất đi mọi cơ hội để can thiệp.
-Tập tễnh, bước đi.
Theo tiếng bước chân, mọi thứ đều bị xóa sạch.
Flora - kẻ giờ đây đã trở thành một người hoàn toàn không còn liên quan gì đến vụ án đó nữa - chỉ có thể bệt xuống đất và mặc cho nước mắt tuôn rơi không ngừng.
Bởi vì bức ranh giới được vạch ra quá đỗi kiên cố.
Thấy bóng dáng Karsein khuất dần, Camilla - người đã theo dõi toàn bộ cuộc trò chuyện của hai người từ đầu đến cuối - liền khẽ lẩm bẩm.
"Không phải vậy đâu, tiểu thư Flora à. Lẽ ra những lời tiểu thư nên nói với thiếu gia là..."
────!
Tiếng khóc của Flora bắt đầu vang vọng khắp không gian.
"Chính là phòng này."
Ba vị hiệp sĩ xuất hiện trước phòng giam của Emma.
Cùng với âm thanh leng keng của kim loại, cánh cửa phòng giam mở ra. Emma cứ ngỡ cuối cùng mình cũng được thả nên vô cùng hào hứng, nhưng...
"Lôi cổ nó ra mau!"
Nghe lệnh lôi ra ngoài, cô ta hoảng hốt bắt đầu giãy giụa.
"Đ, đây là cái trò gì thế này! Các người dám đối xử với tôi thế này sao!"
"Bớt bớt cái mỏ lại và ngoan ngoãn đi ra ngoài thì hơn đấy."
"Ta là tổng quản gia của công tước gia Vagrant đấy! Lại còn là nhũ mẫu của tiểu thư Flora nữa! Các người chỉ là đám hiệp sĩ té riu mà dám đối xử với người như ta thế này à!"
Thấy cô ta lớn tiếng dọa nạt, đám hiệp sĩ liền bật cười khẩy.
"Chuyện đó hồi sau sẽ rõ. Khả năng cao là tội phạm thay vì tổng quản gia đấy."
"M-Mày nói cái gì hả?!"
Nghe từ tội phạm, cô ta định lên tiếng quát mắng thêm lần nữa nhưng khi nhìn thấy trang phục của bọn họ thì nhận ra đó không phải là bộ đồ quen thuộc.
'Đám hiệp sĩ chính thức ư? Tại sao chứ?!'
Nếu là Theo Ramsteer sau khi thành công đuổi cổ Karsein mà quay lại giải cứu thì thông thường sẽ là các tân binh đến chứ. Dù là việc quan trọng đi nữa thì cũng chỉ cử học viên đến xử lý sơ suấy thôi chứ.
Thế nhưng việc hiệp sĩ chính thức xuất hiện có nghĩa là...
'Mọi chuyện... đã hỏng bét rồi sao?!'
Nó đồng nghĩa với việc toàn bộ cục diện đã bị bẻ cong hoàn toàn.
"Emma Urnen. Áp giải cô tới phòng xử án!"
"Nhanh chân di chuyển mau!"
"Ái! Dừng lại, dừng lại xem nào!"
"Mau lết xác theo lẹ lên!"
"Áaaa! Tóc bị vướng vào rồi kìa!"
Emma thét lên oai oái khi mái tóc bị vướng vào các thanh sắt.
Đám hiệp sĩ chẳng thèm bận tâm đến điều đó, cứ thế lôi xềnh xệch Emma đi như một kiện hàng rác rưởi thẳng tiến về phòng xử án.
Tiếng thét vang lên thêm vài lần nữa.
Đó phần lớn là những tiếng thét do hành vi cố ý của đám hiệp sĩ.
Bộ dạng của Emma lúc bước vào phòng xử án trông vô cùng thảm hại.
Mái tóc rối bù vì bị vướng rồi gỡ ra.
Y phục lấm lem bụi bẩn do ngã quỵ và va đập ở khắp nơi.
Vẻ bề ngoài từng được cô ta chăm chút tỉ mỉ ngay cả khi ở trong phòng giam bằng cách sai khiến đám hầu gái giờ đây trông chẳng khác nào một tội phạm thực thụ.
-Rầm!
"Ức! Đau chết đi được!"
Đám hiệp sĩ ném phịch Emma xuống đất như vứt một món đồ rồi quay lưng bỏ đi mà không thèm đếm xỉa tới.
Theo - kẻ đang ngồi ngay bên cạnh Emma - liền tỏ vẻ khó chịu cáu kỉnh.
"Tổng quản gia. Đừng có ngồi lì ra đấy nữa, đứng dậy lẹ lên xem nào."
"Theo Ramsteer? Mày...!"
Nhận ra khuôn mặt quen thuộc, Emma định tru tréo lên.
Theo liền vội vàng đưa tay bịp chặt miệng cô ta lại rồi cưỡng ép kéo đứng dậy.
"Đau chết đi được! Không thấy tôi vừa bị ngã à?"
"Ái, mẹ kiếp. Giờ không phải lúc để đôi co với bà đâu. Không muốn tơi bời hoa lá thì hợp tác mau lên."
"Cái gì...?!'*
"Nói ngắn gọn thế này. Chúng ta phải hợp lực để vùi dập hoàn toàn cái tên Karsein đó ở cái pháp đình này. Không thì cả lũ chúng ta tiêu đời đấy."
"Đừng đùa! Tôi á! Tôi chỉ bị giam trong phòng giam độc lập thôi mà!"
"Thế nên tôi mới phải nói thế này đấy! Tên đó đã nhận ra rồi! Không hiểu sao hắn lại biết chuyện chính bà là kẻ đứng sau sai khiến yêu cầu đó đấy!"
"Hả...!"*
"Đừng có nói nhảm nữa mà nghe theo tôi đi. Giờ là tình huống chó cùng rứt giậu rồi, không giảm được án thì cả tôi lẫn bà đều chẳng có tương lai nào nữa đâu!"
Ngay khi truyền đạt tình thế tiến thoái lưỡng nan đó xong, cánh cửa chính liền mở tung.
Dòng người ồ ạt đổ dồn vào bên trong. Nhìn thấy bóng dáng Karsein lẫn lộn trong số đó, Emma liền nổi gân xanh.
Tuy nhiên, vì coi nhẹ câu nói không còn tương lai nên sự cảnh giác của cô ta vẫn còn rất thiếu sót.
─Điện hạ công chúa Arsien - người sẽ đưa ra phán quyết - đã tới!
'C, Cái gì?! Công chúa Arsien á?!'
Phải đến khi nghe thấy tên của nhân vật sẽ nắm quyền phán quyết lần này, cô ta mới sực tỉnh tinh thần.
Đây không phải là kiểu người có thể dùng tiền để giải quyết như trước.
Vị thẩm phán có thể vô hiệu hóa hoàn toàn quyền lực của công tước gia trong chớp mắt đã xuất hiện rồi.
Sống lưng Emma bỗng lạnh toát.
Những gì Theo nói là sự thật.
'Tên hạ tiện này dám cấu kết để lật đổ công tước gia thật sao!'
Kể từ khi tên hạ tiện đó bước chân vào đây, công tước gia mới bắt đầu chệch khỏi quỹ đạo.
Nhờ có hắn mà công việc của cô ta đã hỏng bét không chỉ một hai lần.
Nếu không đuổi được Karsein đi, cô ta sẽ mất tất cả.
Cô ta không thể đánh mất cuộc sống bình yên mà mình đã gầy dựng được ở công tước gia bấy lâu nay.
Hơn nữa, nước đến chân thế này rồi thì chỉ còn duy nhất một con đường.
Lật ngược lại tất cả thông qua phán quyết này để được trắng án, rồi sau đó tìm cách trừ khử hắn mà thôi.
Dù sao thì đây cũng là điều may mắn lớn.
Việc phiên tòa được mở chẳng phải có nghĩa là cơ hội chứng minh vô tội đồng thời gán tội thay cho Karsein đã đến rồi sao.
Emma liền ném cho Karsein - kẻ đang nhìn cô ta với ánh mắt vô cảm - một nụ cười nhạo báng như muốn thách thức.
Thế nhưng.
"Từ bây giờ, chúng ta sẽ bắt đầu phiên tòa xét xử Karsein - kẻ đã đưa ra hình phạt với mức độ quá mức hà khắc nhắm vào hiệp sĩ của gia tộc, và Theo Ramsteer - kẻ đã tùy tiện cướp đoạt vật phẩm của chủ nhân bao gồm cả chiếc khăn tay của vị hôn thê."
"...?"* Một phiên tòa với nội dung hoàn toàn xa lạ đột ngột bắt đầu khiến sự thảnh thơi trong lòng cô ta tan biến sạch sành sanh.
-Vù vù.
Cùng với âm thanh vận hành của bảo ngọc, phiên tòa chính thức bắt đầu.
Bước vào phòng xử án, Theo và Emma đã có mặt từ trước.
Bộ dạng của cả hai trông thảm hại không nỡ nhìn.
Theo hình như bị đấm cho một trận tơi bời nên trên người xuất hiện đầy vết bầm dập, thậm chí có cả vết giày in hẳn lên y phục che không giấu nổi, còn Emma thì vì bị lôi xềnh xệch nên trên người vẫn còn hằn lại tàn ảnh bị kéo lê của một tổng quản gia, cộng thêm vẻ ngoài vốn dĩ được chăm chút kỹ lưỡng ngay cả trong phòng giam nay cũng tơi tả, đầu bù tóc rối.
Nhìn hai người lúc này, thử hỏi ai có thể nghĩ họ là hiệp sĩ và tổng quản gia của công tước gia Vagrant cơ chứ. Trông họ chẳng khác nào tù nhân là mấy.
Cả hai vừa trừng trừng nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống vừa khinh khỉnh cười nhạo.
'Được lắm. Tự tin lắm phải không?'
Cũng phải thôi.
Bởi vì tụi mày đã từng có tiền lệ chiến thắng Karsein một lần rồi mà.
'Nhưng liệu có còn tự tin nổi sau khi nhìn thấy cảnh này không?'
─Điện hạ công chúa Arsien - người sẽ đưa ra phán quyết - đã tới!
Ngay khi cái tên công chúa Arsien vang lên, ánh mắt Theo lập tức lóe lên tia sáng, còn Emma thì giật nảy mình nhảy dựng lên.
"Từ bây giờ, chúng ta sẽ bắt đầu phiên tòa xét xử Karsein - kẻ đã đưa ra hình phạt với mức độ quá mức hà khắc nhắm vào hiệp sĩ của gia tộc, và Theo Ramsteer - kẻ đã tùy tiện cướp đoạt vật phẩm của chủ nhân bao gồm cả chiếc khăn tay của vị hôn thê."
Ngay khi Arsien an vị và đọc xong chủ đề xét xử, Emma liền hớt hải bắt đầu thì thầm to nhỏ vào tai Theo.
Chắc chắn là đang cuống cuồng hỏi xem đây là rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra rồi.
Cũng phải thôi.
Vì Arsien là công chúa của đế quốc Feselos nên cô ta không thể dám há miệng phàn nàn hay kêu ca rằng chủ đề xét xử này không công bằng như trước được nữa.
Bởi vì ngay khoảnh khắc dám phản bác lại người đã xem xét kỹ lưỡng lập luận từ cả hai phía để đưa ra chủ đề này, hành động đó sẽ lập tức bị coi là sự nghi ngờ đối với phẩm chất của một vị công chúa.
Tiếp theo đó, khi các chỗ ngồi của công tước gia Vagrant và hầu tước gia Teresia cũng được lấp đầy, bầu không khí bắt đầu trở nên căng thẳng đến mức ai nấy đều phải nuốt khan từng ngụm nước bọt.
Đó chắc chắn là một rủi ro nằm ngoài sức tưởng tượng của bọn chúng.
'Tuy nhiên, tình hình của mình cũng chẳng phải là hoàn toàn nhàn nhã đâu.'
Người ta bắt đầu lục đục kéo vào phòng xử án. Đã tự tin như thế thì chắc chắn phải có lý do của nó, Theo Ramsteer vốn dĩ là kẻ có quan hệ rộng rãi.
Hơn nữa, hắn lại là con trai của "Nam tước Ramsteer", đứng ở lập trường của Karsein - kẻ vốn không hiểu rõ lắm về các phép tắc quý tộc - thì việc bị soi mói đủ điều thế này thôi cũng đủ tạo ra áp lực nặng nề khi chỉ đứng nhìn rồi.
Suy cho cùng, vẫn chỉ có một mình.
Phải tự mình chứng minh tất cả mọi thứ một mình.
Và để xóa bỏ tội danh, cách duy nhất chính là đứng lên đối đầu trực diện một cách đường đường chính chính để hạ gục lũ khốn chuyên dùng tiểu xảo bỉ ổi để thao túng.
-Ù ù.
"Bảo ngọc phán quyết đã được khởi động. Trước khi bắt đầu phiên tòa, yêu cầu cả hai bên tuyên thệ rằng những lời mình sắp nói ra không hề chứa đựng dù chỉ một chút gian dối."
""Chúng tôi xin tuyên thệ.""
Chẳng mấy chốc, Arsien tuyên bố tiếp tục phiên tòa, và lúc này phiên tòa mới thực sự bắt đầu.
▶Phiên tòa đã bắt đầu! ◀ ▶Nếu không đạt được mức độ hoàn thành mục tiêu, bạn sẽ thua kiện và bị đuổi về công tước gia! ◀ [Mức độ hoàn thành mục tiêu: 100%] Bị đuổi về ư.
Nói là hồi hương cho sang miệng chứ thực chất quay về là chỉ có chết.
Chẳng khác nào bị gắn kèm một hình phạt thất bại là mất mạng cả.
"Trước tiên, tôi có thể được phép trình bày lập trường của mình trước không, thưa điện hạ."
"Hửm?"
"Tôi không có ý định phản bác lại chủ đề tái thẩm. Thế nhưng, nếu chủ đề này bị thu hút sự chú ý quá mức, lập luận của tôi có thể sẽ bị lu mờ, vì vậy trước khi tiến hành thẩm nghị, tôi có quyền được đưa ra ý kiến của mình."
"Hắn nói vậy đấy. Các người nghĩ sao?"
Arsien vừa nhìn tôi vừa hỏi.
Việc trao quyền phát biểu trước đồng nghĩa với việc nắm quyền chủ động tấn công để áp đảo bầu không khí. Ý cô ta là hỏi xem tôi có chắc chắn muốn nhận lấy lợi thế đó không.
Tuy nhiên, đó chỉ là suy nghĩ một chiều mà thôi.
Bởi vì chính cái phía phải đứng ra phản biện mới là bên dễ dàng dồn đối thủ vào thế bí nhất.
"Tôi không phiền đâu ạ."
"Hoồ. Thế à."
Arsien tiếp tục phiên tòa.
"Đầu tiên, học viên Karsein đã nhận được quá nhiều thứ trong thời gian nhập môn. Dù có hơi quá đáng nhưng tình huống đó rất dễ khiến người ta hoài nghi về hành vi gian lận. Sự nghi ngờ này vốn dĩ đã do chính bản thân cậu ta tạo ra từ đầu. Thế nên chúng tôi không còn cách nào khác ngoài việc phải thắt chặt quản lý hơn."
Theo Ramsteer lôi ra vật phẩm được nộp làm tài liệu chứng cứ.
Đó là cái túi đựng đồ của tôi. Và chiếc cặp mà tôi đã mang theo khi đến bãi luyện tập.
Hắn ta mở chiếc cặp đó ra và lấy ra một vài món bên trong.
"Quá trình thắt chặt quản lý đã diễn ra trong suốt quá trình này. Mọi người xem đi. Chẳng phải những thứ thế này đã lòi ra hay sao? Có thể thấy việc thắt chặt quản lý hoàn toàn là hành động chính đáng nhằm đảm bảo sự đánh giá công bằng."
Nghe vậy, đám đông khán giả bên dưới bắt đầu tặc lưỡi bàn tán.
"Hừm, nói thế cũng có lý nhỉ. Vì nhận được sự hỗ trợ từ công tước gia Vagrant mà. Quả thực so với các hiệp sĩ khác thì số lượng nhiều hơn hẳn."
"Việc nhận huấn luyện vốn dĩ là để chịu đựng sự dạy dỗ. Nhận được nhiều đồ đạc thế này thì chắc chắn sẽ chẳng bao giờ có chuyện được trải nghiệm cảm giác da thịt cọ xát đến rách toác và chai sạn cả."
"Nặng thì rách da chảy máu, mà cứ mang cái trạng thái đó ra để huấn luyện thì..."
-Ting!
Lựa chọn xuất hiện.
Ở đây cần phải dập tắt dư luận của đám đông khán giả này trước đã.
Vì đã thỏa mãn toàn bộ các điều kiện nên hoàn toàn không có bất kỳ điểm bất lợi hay cờ tử (death flag) nào hiện lên cả.
Dẫu vậy, nếu buộc phải chọn.
'Ý kiến này là tốt nhất đây.'
[2. Tao từ đầu đã tham gia huấn luyện với cùng một cường độ như mấy hiệp sĩ─] -Vút.
'Cái gì thế? Sao tự nhiên lựa chọn biến mất rồi?'
Rầm!
Đúng lúc đó. Kèm theo một âm thanh lớn vang dội, giọng nói của một người phụ nữ vang lên chấn động cả phòng xử án.
"Mấy người biết cái quái gì mà ở đấy sủa bậy hả?"
Bên dưới mái tóc màu hồng phấn, một gương mặt đằng đằng sát khí vô cùng méo mó hiện ra rõ mồn một.
Đó chính là Claire.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn