Chương 61: 60. Cánh gãy (5)
Lại phải chung sống với lũ gia đình khốn kiếp · Tusk · 261 chương · ~42 phút đọc · Tạo 02/09/2026
1-200 Chách.
Radiel đang rửa mặt để chuẩn bị bước ra ngoài phòng tắm.
Cô hất liên tiếp những vặn nước lạnh vào khuôn mặt mình.
Với mức độ này thì lẽ ra phải thấy buốt giá lắm rồi, thế nhưng cô hoàn toàn chẳng cảm nhận được chút lạnh lẽo nào cả.
Chính là vì sự việc ngày hôm đó.
Và cũng bởi vì hình ảnh một bản thân vô lực, bất lực bỗng trỗi dậy từ quá khứ đằng sau sự việc ấy.
Dẫu vậy, cô vẫn phải nhớ lại cho thật rõ ràng.
Dù có đau đớn xé lòng đến đâu đi chăng nữa, cô cũng bắt buộc phải ghi nhớ nó một cách thật sống động.
Tí tách. Tí tách.
Nước mắt của Radiel trong lúc hoài niệm lại quá khứ với một cõi lòng xót xa, chẳng biết từ lúc nào đã hòa lẫn vào chậu nước rửa mặt lạnh ngắt.
Chỉ cần nghĩ lại khoảng thời gian đó thôi là lồng ngực cô lại đau quặn như muốn vỡ vụn.
Thế nhưng, bây giờ không được phép muộn màng nữa.
"Lần này... muội tuyệt đối sẽ không để mọi thứ quá muộn đâu. Thiếu gia."
Đúng vậy. Bây giờ thì tuyệt đối không được phép chậm trễ nữa rồi.
—Cậu tự truyền đạt lại chuyện đó cho Mark đi.
Đó chính là một yêu cầu duy nhất mà Radiel đã nhận được từ Karsein vào tối ngày hôm qua.
Bõm.
Radiel vốc nước lạnh rửa lại khuôn mặt đẫm lệ của mình một lần nữa.
Đã đến lúc phải thoát khỏi cái quá khứ cay đắng độc ác đó rồi.
Cốc cốc.
"Radiel? Có chuyện gì thế?"
Hiện tại, chức năng của một bên cánh tay Radiel đã bị tổn hại nghiêm trọng nên cô không thể nâng thanh Zweihander lên được như trước nữa.
Tuy nhiên, mặc dù cánh tay bất tiện đó vẫn có thể dùng để giải quyết các công việc giấy tờ, Mark vẫn luôn miệng ngăn cản cô làm việc đó.
Thế nên hiện tại, Mark đang là người thay thế cô xử lý đống công việc đó ở phòng làm việc.
"Ta đến vì có chuyện muốn nói, Mark."
"... Là chuyện về thiếu gia ngày hôm qua à?"
"Đúng vậy."
Có vẻ như anh ta cũng đã láng máng đoán ra được phần nào.
Thế nhưng, có một điểm ở đây mà cô cần phải hết sức lưu ý.
—Hãy để hắn nhận thức được sự thật đó nhưng tuyệt đối không được để hắn hành động bốc đồng. Tên đó vốn dĩ cũng là một kẻ tính tình nóng nảy, biết được sự thật thế nào hắn cũng lập tức hành động ngay cho xem?
Đó là việc tuyệt đối không được để Mark nghe xong chân tướng ngày hôm đó mà xông pha hành động lỗ mãng.
"Thôi đi. Ta quyết định không nghĩ ngợi gì thêm nữa rồi. Chẳng phải việc của ta chỉ là chăm sóc thiếu gia với tư cách là một học viên là được rồi sao?"
Nếu là trước đây thì điều này là bất khả thi, nhưng hiện tại thì chắc chắn sẽ làm được.
Radiel – người đã hoàn toàn đối mặt trực diện với quá khứ một lần nữa – sẽ không để mọi chuyện quá muộn màng thêm lần nào nữa.
"Kẻ đã chém ta ngày hôm đó không phải là thiếu gia, mà chính là Theo Ramsteer, Mark."
"... Cái gì?"
"Theo Ramsteer đã nhận được một nhiệm vụ là tống cổ Karsein thiếu gia ra khỏi khu ổ chuột. Và kẻ đứng sau sai khiến nhiệm vụ đó chính là hầu gái trưởng Emma."
"Nhiệm vụ tống cổ á... Hầu gái trưởng Emma ư? Không, chờ đã... Rốt cuộc tất cả chuyện này là sao..."
Nhân lúc Mark đang chìm trong sự hoang mang tột độ, cô bồi thêm một nhát dao chí mạng.
"Đây chính là bức thư tay mà thiếu gia đã gửi vào ngày hôm đó. Nội dung mà trước đây ta không thể nói ra lời, cũng không dám đưa cho ngươi xem vì sợ ngươi sẽ làm hỏng đại sự."
Một bức thư được gấp gọn gàng.
So với thời điểm Shayden đưa cho cô, bức thư này đã được đọc đi đọc lại không dưới mấy chục lần, và giờ nó được chuyển từ tay Radiel sang tay Mark.
"Cái này là..."
Đôi mắt Mark bắt đầu dao động dữ dội.
Bức thư ấy chứa đựng câu chuyện nặng nề đè bẹp một thiếu niên từng ôm ấp ước mơ vươn cao bay xa.
Lẽ ra cậu ấy đã thực sự có thể cất cánh bay lượn. Nếu như không có sự nhúng tay phá hoại này.
Với tiềm năng đủ lớn, cậu ấy hoàn toàn có thể cầm kiếm và tung hoành khắp đế quốc này bao nhiêu tùy thích.
Thế nhưng, đôi cánh ấy...
Lại bị giẫm đạp đến nát bấy chỉ vì một âm mưu bẩn thỉu và đê tiện.
Trong lúc Mark đang đọc bức thư, Radiel bắt đầu hé lộ toàn bộ chân tướng của ngày hôm đó.
"Đến giờ này thì chắc chắn ngài ấy phải tới rồi chứ... Sao mãi mà vẫn chưa thấy nhỉ?"
Tính ra giờ này là khoảng thời gian ngài ấy chắc chắn sẽ ghé qua.
Không. Lẽ ra ngài ấy phải có mặt từ lâu rồi mới đúng.
Từng ngày đổ mồ hôi rèn giũa thể lực, cùng Mark giao đấu kiếm thuật và tích lũy từng chút kỹ năng một, chắc chắn vị thiếu gia ấy đang dần cảm thấy hứng thú với việc luyện tập.
Có lẽ hôm nay ngài ấy đến muộn một chút chăng.
Nghĩ vậy nên Radiel đã ngoan ngoãn đứng chờ. Dùng thanh Zweihander vẫn luôn mang theo bên người làm gậy chống.
Thế nhưng, đợi mãi hơn một tiếng đồng hồ mà vẫn không thấy bóng dáng đâu, lúc đó Radiel mới bắt đầu hành động.
'Nghe nói đối đãi của phủ công tước đối với thiếu gia cực kỳ tồi tệ. Nhỡ đâu là vì chuyện đó...'
Biết đâu ngài ấy lại đang trải qua những giây phút cô độc thì sao.
Phải cứu lấy ngài ấy. Thoát khỏi khoảng thời gian ngập tràn sự cô độc ấy.
Radiel đã đến phủ công tước, chặn từng người hầu gái đi ngang qua để gặng hỏi nhưng chẳng ai biết gì cả.
Không. Chính xác hơn là bọn họ có vẻ không muốn trả lời.
Có hỏi thêm ở đây thì cũng chẳng thu được gì nữa. Khoảnh khắc cô đang định quay lưng bỏ về thì có hai người gọi cô lại lại.
"Cậu chính là Đoàn trưởng Radiel phải không? Thấy cậu đi quanh quẩn hỏi đám hầu gái từ nãy đến giờ."
"Vâng, đúng vậy..."
Một vị quản gia già và một vị bác sĩ có y thuật cao cường.
Hai người bọn họ chính là những kẻ nắm rõ tung tích của Karsein.
"Nếu là Karsein thiếu gia thì tôi được biết ngài ấy đã xuất phát hướng về phía bãi tập rồi đấy."
"Mỗi lần đến bãi tập ngài ấy toàn đi hướng cổng chính... nhưng lần này lại rẽ hướng ra phía sau."
"Cái gì cơ?!"
Hướng phía sau ư. Cả khu vực đó chỉ toàn là rừng rậm thôi mà.
"... Trông cậu có vẻ cũng không hề hay biết chuyện này nhỉ. Chà, tình hình này có vẻ nguy to rồi đây."
"Đại sự không xong rồi. Cậu mau đi trước đi. Chúng tôi sẽ báo lại với phu nhân sau. Cầm lấy con ngựa này mà đi mau lên!"
"Cảm ơn hai vị, ngài Heron, ngài Shayden!"
Vội vã quay trở lại bãi tập, Shayden đã khẩn cấp cho cô mượn ngựa, và Radiel nhanh chóng phóng đi truy đuổi tung tích của Karsein.
Ngay từ đầu bìa rừng thì không thể phi ngựa được nữa. Tuy nhiên, vẫn còn sót lại dấu vết.
"Ngọn đuốc...! Là thiếu gia!"
Giữa những lùm cây rậm rạp mà ít ai lui tới, những dấu vết quen thuộc do chính tay cô truyền dạy được Karsein sử dụng bắt đầu lộ diện.
Thế nhưng, lần theo những dấu vết đó mà lao chân trần đến nơi, thứ mà cô mục sở thị lại là...
"Chết đi, cái thứ tiện dân bẩn thỉu này!!"
Cảnh tượng thiếu gia sắp sửa bị lưỡi kiếm của Theo Ramsteer – kẻ đang trợn trừng đôi mắt đỏ ngầu – chém trúng.
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, đại não Radiel trống rỗng hệt như một vũng bùn lầy đục ngầu.
Cô đang tiếp cận từ phía góc khuất.
Dù có rút kiếm ra chăng nữa thì cũng đã muộn.
Thanh Zweihander vốn dĩ không phải là thứ vũ khí có thể vung ra những đòn chớp nhoáng như vậy.
Dù có vứt bỏ kiếm để lao vào chế ngự Theo Ramsteer thì cũng không kịp nữa rồi.
Còn chưa kịp vươn tay ra thì mũi kiếm của Theo đã chạm tới người thiếu gia trước mất rồi.
Ném kiếm sang ư?
Không. Dù có truyền cả ma lực vào ném thanh Zweihander nặng nề này đi chăng nữa thì...!
Làm gì cũng đã muộn.
Dùng bất cứ cách gì cũng không thể chạm tới kịp.
Vào khoảnh khắc này đây, thanh kiếm mà cô chưa từng đối xử bất cẩn dù chỉ một lần lại nặng trịch tựa như xiềng xích ghìm chặt lấy đôi chân của cô.
'... Được rồi. Phải chạy nhanh hơn nữa.'
Chỉ còn cách duy nhất là cắm cổ chạy thật nhanh với tốc độ tối đa.
Chỉ còn một cách duy nhất mà thôi.
Bỏ lại thanh kiếm đang cầm trên tay và lao đi với tốc độ cao nhất.
Cắm đầu lao tới mà không giảm tốc độ một chút nào.
Không còn cách nào khác ngoài việc dùng thân mình ôm trọn lấy thiếu gia và đỡ thay nhát kiếm của Theo.
Sạt!
...
...
"Thế nên... cậu đã dùng thân mình đỡ nhát kiếm đó thay cho ngài ấy sao?"
"Đúng vậy."
Mark ôm lấy đầu lảo đảo bước đi.
Có lẽ vì chịu cú sốc quá lớn nên ngay cả tiếng thốt ra khỏi cổ họng cũng chẳng tài nào cất lên nổi.
Thế nhưng, vẫn chưa hết.
Vẫn còn một lần nữa. Phần câu chuyện diễn ra sau vụ việc đó mà Mark bắt buộc phải nghe cho bằng hết.
"Bức thư tay đó chính là─"...
...
Đó là vào giờ chạy bộ hệt như hôm nay.
Là khoảng thời gian cô lơ mơ tỉnh lại sau chuỗi ngày giành giật sự sống với tử thần và ngước nhìn lên trần nhà.
"Ý cậu là sao chứ. Thiếu gia... sẽ không bao giờ được đặt chân đến bãi tập nữa ư?"
Kẻ không được phép bước chân vào bãi tập đáng lẽ ra phải là Theo Ramsteer chứ không phải Karsein thiếu gia. Không, đáng lẽ ra gã ta phải bị trừng phạt nặng nề hơn nữa vì tội danh mưu hại quý tộc cùng vô số trọng tội khác.
Thế nhưng.
"Kết quả phiên tòa đã phơi bày rõ ràng manh mối cho thấy thiếu gia đã định dùng thanh kiếm được yểm ma lực để chém Đoàn trưởng và bốn người bọn họ."
"Trên kiếm cũng vương vương ma lực của thiếu gia, hơn nữa các dấu vết huyết dịch để lại tại hiện trường cũng là những bằng chứng thép không thể chối cãi."
"Tại hiện trường chỉ sót lại đúng vết máu của những người mà ngài ấy đã chém. Sau khi phân tích, kết quả cho ra sự trùng khớp hoàn hảo với máu của hai vị."
"Ngoài ra còn có─" Từng người một, các kị sĩ lần lượt tuôn ra những lời bàn tán về phiên tòa.
Cô thuật lại một cách cực kỳ tỉ mỉ về những gì đã diễn ra tại phiên tòa trong suốt khoảng thời gian cô bất tỉnh nhân sự sau ca phẫu thuật.
Và nhờ đó cô mới hiểu rõ sự tình.
Dù cho cô có xuất hiện với tư cách là nhân chứng duy nhất để khẳng định rằng Karsein không hề chém mình và chỉ đích danh Theo Ramsteer là thủ phạm đi chăng nữa, thì kết quả cũng chẳng thể dễ dàng lật ngược lại được.
Bọn chúng đã ngụy tạo chứng cứ một cách cực kỳ tinh vi.
Chúng đã sớm thông đồng cấu kết với nhau để tiêu hủy hoàn toàn chứng cứ bất lợi của bản thân, đồng thời phóng đại những chi tiết có thể quy chụp Karsein thành tội phạm lên mức rõ mồn một.
Chúng triệt để kích động đám đông kị sĩ để thao túng dư luận.
Trong bối cảnh mà không chỉ một hai cá nhân mà cả một tập thể đang đồng loạt chỉ trích Karsein như thế này, thì dăm ba câu biện minh sáo rỗng cũng chẳng thể nào xoay chuyển nổi bầu không khí đó.
Tất cả mọi người đã sớm tin răm rắp vào phán quyết này.
Rằng Karsein Vagrand là một tên tội phạm vô ơn bội nghĩa dám ra tay chém cả sư tử lẫn đồng môn ngay trong bãi tập.
"... Ta biết rồi. Mọi người ra ngoài hết đi."
Cô cần có thời gian để suy nghĩ.
Cô phải vắt óc lên để vạch ra một kế hoạch thật cẩn trọng.
Dù có phải bóp nát óc suy nghĩ để tìm câu trả lời cho việc làm thế nào để lật ngược tình thế này đi chăng nữa thì cô cũng phải tìm ra cho bằng được.
Thế nên, cô đã đuổi tất cả bọn họ ra ngoài.
Thế nhưng, dù đã căn dặn như vậy mà cánh cửa phòng bệnh vẫn bị ai đó đẩy bật mở ra.
"Tôi đã bảo tất cả ra ngoài hết cơ mà!"
"... Xin lỗi nhé. Với tư cách là ngự y của phủ công tước, tôi không thể bỏ mặc bệnh nhân mà không đến thăm khám, càng không thể phớt lờ mệnh lệnh của chủ nhân được."
"Ngài... Shayden?"
"Hơn nữa, việc cậu cứ lớn tiếng la hét như thế sẽ chỉ càng làm hại đến tình trạng của bệnh nhân hơn thôi."
Thay vì đáp lại bằng thái độ khách sáo, Shayden thản nhiên kéo ghế ngồi phịch xuống mép giường bệnh, khiến Radiel phải cắn răng đáp lời với một giọng điệu bực bội không giống thường ngày chút nào.
"Thành thật xin lỗi ngài nhưng tôi lúc này hoàn toàn không có tâm trạng để nhận điều trị đâu."
"Chắc chắn là vậy rồi."
"Nếu ngài đã biết thì xin mời...!"
"Suỵt. Cầm lấy cái này đi."
"Hả?"
"Đây là bức thư tay mà thiếu gia đã nhờ tôi chuyển giao cho cậu."
"...!"
Ngay khi chạm phải ánh mắt của đối phương, Shayden gật đầu ra hiệu.
Radiel lập tức mở bức thư tay ra đọc.
[Chào cậu, Radiel. Xin lỗi vì phải mở đầu bằng lời chào thế này.] [Chắc cậu đã đau đớn lắm khi phải hứng chịu nhát kiếm đó thay cho tôi...] [Xin lỗi cậu. Tất cả đều là lỗi tại tôi.] Phía bên dưới dòng chữ đó... là những dòng nội dung vô cùng thảm thương.
Bên trong phủ công tước này, Karsein đã trở thành một kẻ nói dối rành rành mà chẳng một ai thèm tin tưởng bất cứ lời nào hắn thốt ra.
Thậm chí chỉ cần lớn tiếng với một người hầu gái thôi là hắn sẽ ngay lập tức bị ăn tát vào mặt với cái cớ dám giở thói côn đồ hống hách với những người vô tội.
Chẳng một ai chịu tin tưởng hắn cả.
Cũng chẳng một ai thèm lắng nghe lời trần tình của hắn.
Tất cả chỉ là một lời dối trá.
Mọi lời phát ngôn của Karsein đều bị khép lại bằng hai chữ "nói dối trơ trẽn" cùng những luận điệu ngụy biện vô căn cứ.
Cho dù có vô tình xuất hiện kẻ nào đó muốn ra tay giúp đỡ đi chăng nữa, thì kẻ đó cũng sẽ ngay lập tức biến thành một nạn nhân bị Karsein lừa gạt.
Cũng giống như hiện tại, dẫu cho vẫn còn vương vấn những điểm nghi vấn đi chăng nữa, thì định kiến một khi đã cắm rễ sâu vào tâm trí người khác thì sẽ không bao giờ phai mờ được.
Từng quá trình kêu oan uất ức từ trước đến nay đều được kể lại một cách chi tiết cụ thể, nhưng kết cục khi đó cũng diễn ra y hệt như bây giờ.
Tuyệt đối không có chuyện chỉ dựa vào lời làm chứng đơn phương của một nạn nhân mà có thể đập tan được bức tường định kiến đã sớm được dựng lên từ trước.
Và...
Khi đọc đến đoạn văn cuối cùng, lồng ngực cô đau thắt lại như muốn xé rách ra làm đôi.
[Tôi rất muốn viết thêm nhiều nữa nhưng sợ Emma sẽ phát hiện ra mất. Tôi sẽ viết thật nhanh nhé.] [Dù cậu có muốn giúp tôi đi chăng nữa... thì tôi nghĩ chắc cũng vô ích thôi.] [Ngay khoảnh khắc tôi đứng ra đính chính đầu đuôi sự thật và khẳng định rằng đó không phải là lỗi của tôi, thì trong mắt mọi người tôi sẽ lại hóa thành một tên khốn dám cả gan lừa gạt cả sư phụ của mình.] [Thế nên cậu tuyệt đối không được phép nhúng tay vào giúp tôi đâu đấy. Nhỡ đâu... Emma lại tìm cách hãm hại cậu lần nữa thì sao.] [Hồi trước từng có một hầu gái bị tống cổ ra ngoài theo cách đó rồi mà... Radiel cậu là kị sĩ cơ mà? Cậu tuyệt đối không được phép bị đuổi khỏi đây đâu đấy.] [Thà rằng tôi cứ chấp nhận hóa thân thành một tên ác ma chuyên đi gây sự đánh lộn còn hơn.] [Nếu nghe tin cậu bị tống cổ khỏi phủ công tước, có lẽ tôi sẽ còn đau đớn hơn gấp bội phần mất, Radiel.] [Xin lỗi cậu. Tất cả là lỗi tại tôi, nếu ngay cả điều đó mà cậu cũng không thể làm nổi thì thà cứ oán trách rồi quên bén tôi đi cho xong.] [Có lẽ... tôi sẽ chẳng thể cầm nổi kiếm được nữa rồi. Cảm ơn cậu vì suốt thời gian qua đã luôn quan tâm đến tôi, Radiel.] [Xin lỗi cậu. Thực sự, tôi xin lỗi cậu rất nhiều.]
"..."
"Đó chính là lý do vì sao ta không thể lập tức đứng ra giúp đỡ thiếu gia, cũng như không thể truyền đạt lại sự thật này cho ngươi biết được."
Sau khi thuật lại toàn bộ chân tướng của ngày hôm đó, Radiel khép lại câu chuyện.
Mark chết trân tại chỗ, sắc mặt trắng bệch không còn một giọt máu khi những lời nói của Radiel dần chìm vào tĩnh lặng.
'Nếu những lời đó thực sự chỉ là ngụy tạo, và những gì Radiel cùng thiếu gia nói mới là sự thật...'
Mặc dù toàn bộ câu chuyện về quá khứ này đều được truyền tải hoàn toàn dưới góc nhìn của Radiel, thế nhưng những chi tiết vốn dĩ từng khiến anh ta cảm thấy vô lý không tài nào lý giải nổi giờ đây đã được tháo gỡ hoàn toàn.
Thế nhưng, dù đã được giải tỏa khúc mắc đi chăng nữa thì lòng dạ anh ta cũng chẳng hề cảm thấy nhẹ nhõm chút nào.
Nó vô cùng bức bối. Trĩu nặng.
Cảm giác nghẹt thở đến mức tức ngực. Và ngập tràn trong lồng ngực chính là ngọn lửa phẫn nộ đang dâng trào mạnh mẽ.
Vấn đề cốt lõi không nằm ở định kiến.
Mà là sự vô lực, và sự thiếu sót trong nhận thức.
Chỉ riêng điều đó thôi cũng đủ để cấu thành một tội lỗi tày trời rồi.
Sự tự do bị bóp nghẹt.
Tội danh bị ngụy tạo áp đặt.
Những thủ đoạn sắp xếp thao túng một cách có chủ ý.
Và cả...
—Đến nước này rồi mà sao anh vẫn còn chưa chịu nhận lỗi hả? Anh nghĩ Kị sĩ trưởng Theo là kẻ đi nói dối à?
—Chỉ riêng việc bịa ra chuyện phủ công tước ban hành một nhiệm vụ như thế thôi đã vô lý lắm rồi. Ấy thế mà anh lại bảo Kị sĩ trưởng Theo nhận lời thực hiện chuyện đó á? Đừng có mà vu oan giá họa cho người khác! Đồ ngốc này!
Cả quyền lợi bị cướp đoạt nữa.
Chỉ vì sự nhúng tay chen ngang bằng một câu nói vô duyên vô cớ của một vị tiểu thư nào đó ngay tại phiên tòa hôm ấy, đôi cánh của thiếu niên đang nhen nhóm hy vọng cất cánh vượt lên bầu trời đã bị đánh gãy một cách tàn nhẫn.
—Ting!
▶ Đã giúp Mark Redeltain thấu tỏ những nghi vấn! ◀ ▶ Độ thiện cảm giữa hai người đã được đồng hóa! ◀ [Mark Redeltain, Radiel Grupein] [Độ thiện cảm: 65%] Tính đến nay đã là ngày thứ 4 kể từ khi Karsein lưu lại bãi tập.
Sau phu nhân, tiểu thư Arina cũng đã ghé qua nơi đó một chuyến.
Thế nhưng chẳng hiểu sao, trông chị ấy có vẻ không được vui cho lắm.
Khi Claire cất lời hỏi lý do.
"... Chị đem đồ dùng cần thiết đến cho Karsein nhưng ngài ấy lại tỏ thái độ hắt hủi không thích."
Chị ấy đã đáp lại như vậy đấy.
Chắc là chị ấy đã chủ động đến để hỗ trợ những món đồ cần thiết cho hoạt động trong bãi tập – vốn là mối quan tâm hàng đầu của Karsein – thế nhưng ngài ấy lại tỏ ra không thích ư?
Nghe vậy, Claire không khỏi cảm thấy hoài nghi khó hiểu.
"Karsein hiện tại đã chính thức trở thành một học viên. Điều đó có nghĩa là ngài ấy đang phải trải qua các bài kiểm tra gắt gao trong suốt thời gian nhập đoàn để chứng minh tư cách thăng cấp thành kị sĩ tập sự của mình."
"Hả? Vậy thì...!"
"Chắc chắn ngài ấy sẽ dễ dàng trở thành mục tiêu bị công kích hơn rất nhiều. Hơn nữa, vì vụ lùm xùm phán quyết tại phiên tòa dạo trước nên ánh mắt mọi người nhìn ngài ấy đã chẳng mấy thiện cảm rồi, thế mà lại có mấy kẻ nhân danh màn chào hỏi để giở trò trả thù bỉ ổi nữa chứ."
Nghe câu trả lời tuôn ra một lèo của Arina, cô cũng láng máng mường tượng ra được vấn đề.
Vì dính nghi án từng chém Đoàn trưởng Radiel vào thời điểm đó nên cái nhìn của mọi người dành cho Karsein vốn dĩ đã vô cùng tệ hại, cộng thêm việc ngài ấy mang danh nghĩa là một học viên chứ không phải là một công tử dòng dõi tộc Vagrand để tham gia đợt nhập đoàn này.
Chính vì lý do đó mà Karsein đang bị nghi ngờ là đã sử dụng những món đồ do Arina ban tặng để gian lận, thực hiện các hành vi phi pháp trong thời gian nhập đoàn.
"Hạo... Chị vốn biết thói hư tật xấu ở đây và tai tiếng của Karsein không tốt rồi, nhưng chị vẫn không lường trước được mức độ lại tồi tệ đến thế này. Chị tức quá nên lỡ buông lời quở trách khiến ngài ấy khó chịu thêm..."
Chị ấy lỡ suýt sập bẫy vào cái mưu đồ trả thù bỉ ổi đó rồi.
Chính miệng Karsein đã thốt lên bảo chị tốt nhất là đừng có nhiều chuyện nhúng tay vào giúp thì hơn.
Arina thở dài thườn thượt rồi cằn nhằn than thở.
"Tóm lại là em hiểu rồi."
Thế nhưng, lọt vào tai Claire lại là một tầng ý nghĩa hoàn toàn khác biệt.
'Nói một cách ngắn gọn súc tích dễ hiểu thì chẳng phải là lũ khốn đó đang cố tình gây sự bắt nạt Karsein đấy hay sao?'
Gan to bằng trời rồi mà dám rỗi hơi sinh sự giở trò gây sự vô cớ với em trai của cô à?
'Đứa nào giỏi thì bước ra đây xem nào. Tao cho tụi mày nát như tương tết luôn cho bõ tức.'
Động tác đó chẳng khác nào đang châm lửa chọc giận vào vảy ngược của Claire cả.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn