Chương 181: Tìm kiếm hung thủ (1)
Trở Thành Ác Nữ Trong Game · Glodia · 260 chương · ~20 phút đọc · Tạo 14/09/2026
Toàn chương Vào buổi chiều muộn khi mặt trời đã treo lơ lửng trên bầu trời phía Tây, Ernington và hậu bối sau khi đã đi khắp các ngóc ngách trong biệt thự để thu thập thông tin, đã quay trở lại phòng khách dành cho khách để tổng hợp lại.
Ernington xé những trang giấy trong cuốn sổ tay ghi chép thông tin thu thập được từ trước đến nay, trải chúng ra bàn và bắt đầu dựng lên các giả thuyết trong đầu.
Còn hậu bối thì vừa về đến phòng đã nằm vật ra sofa ngủ thiếp đi.
Thấy vậy, Ernington nghĩ chắc cậu ta đã quá mệt mỏi nên cũng để mặc cho cậu ta ngủ, cô khẽ lắc đầu.
"Arsien La Rochelle. Hành kiểm bình thường không mấy tốt đẹp, ngay cả khi cựu gia chủ còn sống mối quan hệ cũng không mấy mặn mà. Luôn tỏ ra gay gắt một cách kỳ lạ với chị gái mình, đã vài lần lộ rõ sự ám ảnh với quyền lực. Sarah, người từng là hầu gái của Charlotte, hiện đang phục vụ cậu ta..."
Khoanh tay nhìn xuống những dòng chữ trong sổ tay, Ernington xoa xoa thái dương khi thấy mọi nghi vấn và tình tiết đều đang chỉ hướng về Arsien.
Tình tiết và nghi vấn. Đó là những thứ giúp ích rất nhiều cho việc phá án, nhưng Ernington vẫn không thể rũ bỏ được cảm giác lấn cấn trong lòng.
Vì khi điều tra Charlotte trong vụ án Lễ Hội Mùa Xuân, tình hình cũng tương tự thế này. Nhớ lại sai lầm lúc đó, Ernington nhíu mày, chống hai tay lên bàn nhìn xuống những mảnh giấy xé ra từ sổ tay.
"Mình đang bỏ lỡ điều gì sao?"
Chắc chắn có thứ gì đó đã bị bỏ sót. Đây cũng chính là cảm giác cô đã trải qua lúc đó.
Ernington thở dài thườn thượt, vuốt ngược tóc mái rồi ngồi xuống ghế nhắm mắt lại.
"Đừng chỉ nghĩ đến những gì mắt thấy, hãy suy nghĩ rộng hơn xem nào."
Từ khóa của vụ án lần này là gì? Gia chủ tử vong. Độc. Rượu vang. Ma túy. Charlotte. Arsien. Genea. Derkel. Sarah.
Điểm chung là gì? Ngoại trừ Sarah, tất cả những người còn lại đều thuộc gia tộc La Rochelle. Không... Chắc chắn còn điểm gì đó kỳ lạ nữa. Nghĩ đi.
Có gì đó không tự nhiên? Phần nào đang nằm ngoài khuôn khổ?
Sau khi rà soát lại luồng diễn biến của vụ án được xây dựng dựa trên những thông tin thu thập được, Ernington chợt khựng lại khi hình ảnh của một nhân vật mà cô đã bỏ sót hiện lên.
"Priscilla de Arbel...?"
Tại sao một người không thuộc gia tộc La Rochelle lại ở đây? Dù là chị em với Genea La Rochelle, nhưng tại sao lại để người ngoài can dự vào vụ án gia chủ Công tước tử vong?
Không, nếu cô ta không phải người ngoài thì sao? Nếu cô ta là kẻ đồng lõa với hung thủ thực sự trong biệt thự thì sao? Cô ta có thể làm được gì? Một giáo sư về ma dược và dược thảo như cô ta có thể làm được gì chứ?
"Chế tạo độc dược."
Không phải. Cô ta có lý do để làm vậy sao? Nếu không phải vì chế tạo độc dược, mà là phu nhân Công tước vì lo lắng cho tình trạng của gia chủ đang phát điên vì ma túy nên mới gọi Priscilla đến thì sao?
Và nếu kẻ nào đó nhận ra kế hoạch của Genea nên đã hủy bỏ mọi kế hoạch trước khi Priscilla đến biệt thự và cho gia chủ uống độc thì sao?
"Có khả năng đấy..."
Dù là hướng nào thì cũng đều có khả năng. Vế trước tuy vẫn còn quá sớm để khẳng định, nhưng vế sau thì khả năng là rất lớn.
Sau khi suy nghĩ xong, Ernington mở mắt, nheo mắt nhìn những mảnh giấy lộn xộn trên bàn.
"Sau khi xong việc, mình phải tranh thủ quay lại học viện kiểm tra phòng nghiên cứu của giáo sư Priscilla một chút mới được..."
Ngay khi Ernington định đứng dậy để dọn dẹp đống giấy tờ trên bàn, hậu bối đang nằm trên sofa đột nhiên bật dậy, nhìn chằm chằm về phía cửa.
Nghe tiếng động, Ernington quay lại thấy hậu bối vẫn giữ nguyên tư thế nửa người che khuất bởi sofa, mắt dán chặt vào cửa, cô khẽ thở dài.
"Shinaera."
"...!"
Khi Ernington gọi tên, hậu bối khẽ rùng mình rồi chậm rãi quay lại.
"Ngủ ngon chứ?"
"A..."
Thấy Ernington nói với nụ cười khẩy, hậu bối thở phào nhẹ nhõm, gãi đầu.
"Chắc do chỗ ngủ không quen... Tôi vừa gặp ác mộng..."
"Thế à. Vậy đang ngủ ngon sao lại tỉnh thế? Có ai đến à?"
"Vâng."
"Phải rồi. Biết ngay mà."
Vì nếu cậu đang ngủ ngon mà tỉnh dậy thì chỉ có thể là lý do đó thôi.
Ernington gật đầu, nhìn hậu bối vẫn đang liếc nhìn về phía cửa và nói:
"Vậy thì... Dù hơi sớm nhưng chúng ta phải đón khách thôi."
"Tôi hiểu rồi."
Hậu bối gật đầu trước lời của Ernington, nhanh chóng dọn dẹp chỗ ngồi. Ernington gom đống giấy tờ vương vãi lại, kẹp vào giữa sổ tay rồi đứng dậy.
Và khi căn phòng vừa được dọn dẹp xong, từ phía sau cánh cửa đang đóng chặt vang lên tiếng gõ cửa nhẹ nhàng.
"Vâng, ai đấy ạ."
[Tôi là Priscilla de Arbel đây. Tôi muốn nói chuyện một lát. Các vị có thể dành chút thời gian cho tôi được không?] Nghe thấy cái tên vang lên từ bên kia cánh cửa, mí mắt Ernington khẽ giật, cô thở hắt ra một hơi, thay đổi sắc mặt rồi mở cửa.
"Vâng. Lúc nào cũng sẵn lòng ạ. Mời ngài vào."
"Tôi xin phép."
Priscilla nói rồi tự nhiên bước vào phòng khách ngồi xuống sofa, Ernington ngồi đối diện nhìn cô.
Ernington quan sát kỹ Priscilla, người dường như mang một bầu không khí hơi khác lạ, còn hậu bối đứng sau Ernington ghi nhớ từng cử chỉ hành động của Priscilla vào đầu.
Ngồi trên sofa, Priscilla nhớ lại những gì mình đã tập dượt trong đầu không biết bao nhiêu lần trước khi đến đây, cô thận trọng lên tiếng.
"Lần này tôi tìm đến là để cung cấp thông tin giúp ích cho cuộc điều tra."
"Thông tin giúp ích cho cuộc điều tra sao... Thông tin mới luôn được chào đón ạ."
Tất nhiên, việc đó có phải là thông tin đáng tin cậy hay không thì lại là chuyện khác. Ernington thầm nuốt lại vế sau rồi gật đầu.
Priscilla thầm thở phào nhẹ nhõm vì nghĩ rằng bước đầu tiên đã suôn sẻ, cô lên tiếng.
"Đây, mời các vị xem cái này."
Thứ Priscilla lấy ra từ trong túi áo chính là—
"Cái này là..."
Tờ giấy ghi lại cuộc bút đàm giữa cô và Sarah.
Đến giờ dùng bữa tối. Giống như buổi sáng, Priscilla là người đến phòng ăn đầu tiên, cô liên tục lấy khăn tay lau mồ hôi trong lòng bàn tay, cố gắng xua tan sự căng thẳng.
Không sao đâu. Sẽ ổn thôi. Phải. Mình không có lỗi. Mình chỉ thấy Sarah có hành động khả nghi nên mới báo lại thôi.
Priscilla vừa nghĩ vừa giấu đôi bàn tay đang run rẩy xuống dưới bàn ăn.
Chẳng bao lâu sau, các giác quan của Priscilla đang căng như dây đàn chợt cảm nhận được hai luồng hơi người đang chậm rãi tiến lại gần từ phía sau cánh cửa.
"..."
Cảm nhận được hơi người đang đến gần, Priscilla thấy đầu óc mình mụ mị đi, rồi đến khi vượt qua một ranh giới nào đó, cô cảm thấy có thứ gì đó vừa rơi rụng, đầu óc bỗng trở nên tỉnh táo lạ thường.
Priscilla xếp gọn chiếc khăn tay đã nhăn nhúm vào túi áo, chậm rãi đứng dậy khi nghe hầu gái thông báo Arsien đang đến.
"Cậu chủ Arsien La Rochelle đã đến."
Cùng với lời thông báo đó, cánh cửa mở ra, Arsien và Sarah theo sau bước vào phòng ăn.
Priscilla khẽ mỉm cười với cả hai, nhưng chỉ có Sarah là phản ứng lại.
Arsien im lặng ngồi xuống chỗ của mình, Priscilla cũng ngồi xuống theo. Khi cả hai đã yên vị, cánh cửa phòng ăn mở ra, một chiếc xe đẩy phát ra tiếng động nhẹ nhàng một cách kỳ lạ tiến vào.
"Thức ăn đến rồi đây."
Và người đẩy chiếc xe đó vào không phải là quản sự mà chính là Ernington.
Sự xuất hiện đột ngột của Ernington khiến không chỉ Arsien mà cả Sarah cũng kinh ngạc không thốt nên lời.
Dù là điều tra viên có quyền lực tương đương với đại diện của nhà vua trong phạm vi điều tra vụ án, nhưng rốt cuộc cô ta đang nghĩ gì mà lại làm ra hành động thế này?
Sarah đứng ngẩn người một lát rồi quay ngoắt sang nhìn Priscilla, nhưng Priscilla chỉ lắc đầu với vẻ mặt hoàn toàn không hay biết gì.
"Ngươi đang làm cái trò gì thế này? Ngươi nghĩ là điều tra viên trực thuộc hoàng gia thì có thể làm ra những hành động thế này sao?"
"Tất nhiên, đối với quý tộc thì đây là việc tuyệt đối không được phép làm."
"Đã biết vậy mà ngươi còn dám—"
"Nhưng."
Ernington ngắt lời Arsien, nhìn cậu ta và nói:
"Đối với kẻ phạm tội cực ác giết hại người thân, thì chuyện này chẳng có vấn đề gì cả."
"Cái gì...?"
"Arsien La Rochelle. Ta bắt giữ ngươi vì nghi vấn giết hại người thân, cùng với một vụ mưu sát bất thành và tội giết hại quý tộc cao cấp."
Khoảnh khắc Ernington dứt lời, tất cả những người trong phòng ăn đều nín thở.
Chẳng bao lâu sau, đám hầu cận trong phòng ăn bắt đầu nhìn sắc mặt Arsien rồi xì xào bàn tán.
—Không thể nào. Vậy lời đồn đó là thật sao?
—Vẫn chưa biết có thật hay không mà...
—Nhưng điều tra viên trực thuộc hoàng gia đã nói thế rồi...
—Vậy việc tiểu thư Charlotte ngã xuống cũng là do cậu chủ Arsien làm sao?
Trước những lời nói quá đỗi đột ngột và thái độ quá đỗi hiên ngang của Ernington, mí mắt Arsien giật liên hồi, cậu ta bật dậy khỏi ghế gào lên.
"Ngươi to gan thật!! Dám mở miệng thốt ra những lời càn rỡ đó sao!?"
"Dù cậu có chối cãi cũng vô ích thôi. Vì hầu gái bên cạnh cậu đã khai hết rồi."
"... Cái gì? Ngươi vừa nói gì cơ? Sarah... đã... Không... Nói dối, là nói dối... Chuyện đó, chuyện đó không đời nào xảy ra."
Arsien vừa lắc đầu phủ nhận vừa nhìn Sarah bằng đôi mắt run rẩy, rồi cậu ta nghiến răng kèn kẹt hét lên với Ernington.
"Đừng có nực cười!! Sarah, Sarah không đời nào nói những lời đó!! Các người dám cưỡng ép Sarah để—"
"Quả nhiên là cậu không tin. Vậy tôi sẽ cho cậu xem bằng chứng."
Ernington nói rồi lấy từ trong túi áo ra một tờ giấy.
Và trên tờ giấy đó có viết thế này.
"—Vì hung thủ thực sự chính là cậu chủ Arsien mà—"
"Sa, rah...?"
Và nét chữ đó, chắc chắn là của Sarah.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn