Chương 202: Sục sôi
Trở Thành Ác Nữ Trong Game · Glodia · 260 chương · ~22 phút đọc · Tạo 14/09/2026
Toàn chương Khi mặt trời còn chưa kịp ló rạng, tôi đã bắt đầu ngày mới bằng việc thức dậy từ chiếc giường gỗ cứng nhắc không có lấy một tấm đệm và tập vài động tác khởi động.
Tôi xoay cổ, xoay vai và cuối cùng là vặn mình để giãn gân cốt. Những tiếng rắc rắc vang lên cùng với cảm giác đau nhức xen lẫn sảng khoái khiến tôi thở phào nhẹ nhõm.
"Ư ư……. Cái giường chết tiệt này, nằm bao lâu cũng không sao quen nổi……."
Vừa ngáp ngắn ngáp dài, tôi vừa lững thững bước ra ngoài, đi về phía giếng để múc nước rửa mặt.
"Ư hự……!!"
Gàu nước đầy ắp dĩ nhiên là nặng trịch, khiến cái lưng vốn đã mỏi nhừ của tôi nhói lên một cơn đau điếng người.
Nhưng dù sao thì, một người làm nghề buôn bán như tôi không thể nào xuất hiện trước mặt khách hàng với bộ dạng lôi thôi lếch thếch được.
Tôi cắn răng múc nước lên, trước khi rửa mặt thì uống một ngụm cho tỉnh táo, rồi mới dùng phần nước còn lại để vệ sinh cá nhân. Dù đang là giữa mùa hè nhưng làn nước lạnh như băng vẫn khiến tôi tỉnh cả người.
"Phù. Một ngày mới lại bắt đầu rồi."
Sau khi đã tỉnh táo và chỉnh đốn trang phục, việc tiếp theo là chuẩn bị mở hàng. Tôi vừa vỗ vỗ vào lưng vừa đi xuống phố.
Tiếp đó là lấy hàng hóa đã tích trữ ra, chào hỏi xã giao với chủ cửa hàng đối diện, sắp xếp hàng hóa lên sạp rồi quét dọn sạch sẽ khu vực xung quanh.
Đó quả thực là một khởi đầu ngày mới không khác gì mọi ngày. Vì vậy, tôi vẫn như thường lệ đứng giữa con phố vắng vẻ, vươn vai đón những tia nắng đầu tiên của ngày mới.
Đúng lúc đó, tôi giật mình bởi tiếng vó ngựa dồn dập từ đằng xa. Thấy một cỗ xe ngựa đang lao tới với tốc độ kinh hoàng, tôi kinh hãi né vội vào lề đường.
"Tránh ra!! Tránh ra mau!!"
"Ối mẹ ơi!!"
Tiếng vó ngựa dậm thình thịch xuống mặt đất lướt qua ngay sát sạt trước mũi tôi. Sau đó, tôi chỉ biết ngơ ngác nhìn theo bóng dáng cỗ xe ngựa đang lao đi xa dần.
Cái……. Vừa rồi là chuyện gì thế? Tôi chậm chạp đứng dậy, vừa xoa xoa cái lưng vừa bị trẹo vì giật mình.
"Ôi cái lưng của tôi……."
"Này! Có sao không đấy!?"
Nghe thấy tiếng gọi từ cửa hàng đối diện, tôi gật đầu đáp lại.
"Ờ, ờ. Tôi không sao."
"Thế thì tốt quá. Hầy, sáng sớm ra đã gặp chuyện gì không biết……."
Đúng là thế thật. Tôi lẩm bẩm, cố gắng trấn tĩnh trái tim đang đập loạn nhịp.
"Hầy……. Mà cái xe ngựa vừa nãy là sao thế? Thằng nào mà lái xe kiểu khốn nạn――"
"Suỵt!! Ông bạn cẩn thận cái miệng!"
"Gì mà phải quát lên thế. Rõ ràng là cái thằng kia sai mà."
Thấy tôi cau mày hỏi, chủ cửa hàng đối diện nhìn quanh quất vẻ dò xét rồi vội vàng chạy tới thì thầm.
"Cỗ xe ngựa vừa lướt qua ấy……. Là do kỵ sĩ của Công tước cầm lái đấy……!!"
"Cái gì……? Không, dù có thế đi nữa. Kỵ sĩ thì có quyền làm càn sao!? Suýt chút nữa là tông chết người ta rồi……. Hầy……."
"Chắc là có việc gì gấp lắm. Dù sao thì không bị thương nặng là may rồi, đúng không?"
"Thì đúng là vậy nhưng……. Ừm. Vẫn thấy không thoải mái chút nào."
Dù là kỵ sĩ thì cũng là con người như nhau cả thôi, suýt chút nữa tông trúng người ta mà không thèm xin lỗi lấy một câu, cứ thế phóng vèo đi mất…….
Tôi cau mày nén giận, rồi thở dài một tiếng.
"Phải rồi, suy cho cùng chúng ta cũng chỉ là dân thường, còn đám người đó toàn là quý tộc với kỵ sĩ. Họ chịu mở miệng bảo mình tránh ra là đã phải cảm ơn rồi."
"Biết làm sao được, thế sự vốn dĩ là vậy mà. Dân thường như chúng ta làm gì có cửa mà lên tiếng với các ngài quý tộc."
"Phù……."
Nghe những lời đó, tôi chợt nhớ lại lời của một kẻ lang thang đã tìm đến ngõ hẻm trong thành phố vài ngày trước.
―Cái thế giới khốn kiếp này, kỵ sĩ hay quý tộc thì cuối cùng cũng là con người giống chúng ta thôi, có gì mà ghê gớm đến mức kẻ làm vua người làm quan, sống sung sướng như thế chứ? Ông chưa bao giờ nghĩ vậy sao?
―Chúng ta cũng hãy sống cho ra dáng con người, được làm những gì mình thích đi. Ông muốn cả đời bị đối xử như gia súc sao? Không phải chứ! Ông muốn bị khinh miệt và rẻ rúng vì là dân thường sao? Chắc chắn là không rồi!!
―Thế nên chúng ta hãy cùng nhau thay đổi đi. Chỉ cần lãnh địa Công tước gia nhập nữa là sẽ có bốn triệu người đấy, bốn triệu. Vương quốc hay gì, kỵ sĩ đoàn hay gì, chẳng cần thiết nữa. Cứ đoàn kết lại mà xông lên thì bọn chúng cũng chẳng là cái thá gì đâu!
Nhớ lại hình ảnh người đàn ông kêu gọi phản loạn, đòi lật đổ đất nước này, tôi không khỏi cau mày.
Nếu thực sự tập hợp được con số bốn triệu người……. Liệu chúng ta có thể thay đổi cuộc sống tồi tệ này không? Liệu chúng ta cũng có thể sống sung túc như đám quý tộc kia không…….
"Này ông bạn. Nghĩ gì mà thườn thượt ra thế?"
Tiếng vỗ vai của lão chủ tiệm đối diện khiến tôi giật mình. Tôi gãi đầu, ngập ngừng lên tiếng.
"Cái tay lang thang tìm đến thành phố mấy hôm trước ấy mà."
"Kẻ lang thang……? Khoan đã, chẳng lẽ ông bạn định……."
"Không phải! À không, cũng không hẳn là không phải nhưng……. Hầy……. Thật lòng mà nói, ông muốn sống cả đời như thế này sao?"
"Này, tỉnh lại đi! Sống thế này thì làm sao? Nhờ có đám quý tộc và kỵ sĩ đó mà chúng ta mới được sống yên bình thế này không phải sao! Họ bảo vệ chúng ta khỏi giặc ngoại xâm, ngăn chặn thú dữ, đúng không?"
Tôi thở dài, lắc đầu trước những lời đó.
"Cả ngày đứng chôn chân trước sạp hàng, số tiền kiếm được chỉ đủ húp cháo qua ngày, mà nếu không có khách thì coi như nhịn đói. Trong khi đó, đám quý tộc chẳng làm gì cũng được ăn ngon mặc đẹp, sống xa hoa, ông thấy thế là đúng sao?"
"Tỉnh lại đi, chúng ta vẫn còn khá khẩm chán. Này, nghe nói ở lãnh địa Nam tước Petra, bọn họ thu tới bảy phần mười sản vật thu hoạch được dưới danh nghĩa tiền thuế đấy. Trong khi đó, Công tước La Rochelle chỉ thu có hai phần thôi. Ông cũng biết Công tước là người sống giản dị thế nào mà! Nếu là các Công tước khác thì chắc đã xây cung điện nguy nga rồi, đằng này ngài ấy chỉ sống trong biệt thự thôi, nhìn vào đó là biết……!!"
"Việc lấy số tiền mà chúng ta phải làm lụng vất vả mới có được dưới danh nghĩa tiền thuế để tiêu xài mà gọi là giản dị sao? Cướp tiền của người khác để dùng như của mình, đó mà là giản dị à? Đó là hành vi trộm cướp!"
"Trời đất ơi, cái ông bạn cứng đầu này……. Rốt cuộc ông đã nghe cái gì từ bọn chúng mà lại thay đổi thành ra thế này?"
Trước lời của lão, tôi im bặt. Thay đổi. Thay đổi sao…….
"Không phải thay đổi, mà là tôi đã nhận ra sự thật thôi. Chỉ là từ trước đến nay tôi chưa dám chắc chắn."
"Tôi……. Tôi thật không hiểu nổi ông bạn nữa. Được rồi, cứ cho là lời ông nói đúng đi. Vậy ông định làm gì, thực sự định tham gia phản loạn sao? Ông tưởng từ trước đến nay chưa từng có ai thử làm vậy chắc?"
"Tôi biết rõ đây không phải lần đầu tiên. Nhưng lần này thì khác. Theo những gì tôi nghe được, cuộc phản loạn lần này……. Không, những người tập hợp để thực hiện cuộc cách mạng này lên tới con số bốn triệu người đấy."
"Bốn triệu……? Nhiều đến thế sao? Không, không……. Bốn triệu người, tôi còn chẳng hình dung nổi nó đông đến mức nào nữa……."
"Phải. Đó là một con số không tưởng. Thế nên."
Tôi vừa nói vừa nhìn về phía biệt thự của Công tước.
"Thay vì sống cả đời như thế này, thà đánh cược mạng sống để thay đổi thế giới……."
Tôi vừa nói vừa nhìn về phía biệt thự của Công tước, và ngay khoảnh khắc đó, tôi chết lặng như hóa đá.
Trên bầu trời phía tây, nơi có căn biệt thự, có thứ gì đó đang lơ lửng. Không, tôi thậm chí còn không chắc liệu nó có đang lơ lửng hay không. Chỉ cần nhìn thấy nó thôi cũng đủ khiến toàn thân tôi nổi da gà.
Thứ đó chỉ có thể diễn tả là một cái lỗ hổng xuất hiện trên bầu trời. Dù tôi có chớp mắt hay lắc đầu thế nào, nó vẫn không biến mất.
"Đang nói dở sao lại im bặt thế ông bạn. Nói cho hết câu đi chứ."
Nghe thấy tiếng gọi, tôi giật mình run bắn, nhìn lão chủ tiệm một lát rồi chỉ tay về phía cái lỗ hổng trên bầu trời mà tôi vừa thấy.
"Cái, cái cái, cái kia……. Ông có thấy cái kia không?"
"Cái gì? Đã bảo là sao tự nhiên lại――hả……."
Đó là một cái lỗ hổng màu đỏ đen. Nó đang bùng cháy như thể mọc lên thay thế cho mặt trời, nhưng nó tuyệt nhiên không tỏa ra ánh sáng hay hơi ấm nào.
Nó chỉ hiện diện ở đó, không ngừng phình to rồi thu nhỏ, sục sôi liên hồi.
Thậm chí nó còn làm đảo lộn cả cảm giác về không gian, lúc thì trông như ở rất xa, lúc lại như ngay sát trước mắt.
"Cái gì thế kia……."
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy cái lỗ đen ngòm chực chờ trào dâng ấy, ý nghĩ phải chạy trốn lấp đầy tâm trí tôi, nhưng cơ thể đã đông cứng lại đến mức ngay cả việc chớp mắt cũng không theo ý muốn.
Bằng bản năng sinh tồn, tôi cố gắng cử động cơ thể để lùi lại một bước, đúng lúc đó, một sợi chỉ đen ngòm tuôn ra từ cái lỗ đỏ đen ấy.
"……Chạy đi."
Tôi lẩm bẩm một cách vô thức rồi lùi lại từng bước một, và ngay khoảnh khắc thứ đen kịt ấy chạm xuống mặt đất.
"CHẠY MAU!!!!"
Cái lỗ đen ngòm ấy trào dâng mãnh liệt.
Ngắt kết nối với các thức thần đã rải khắp lãnh địa Công tước, tôi chậm rãi đứng dậy và đi về phía cửa sổ đang đóng chặt.
"Phản loạn sao……. Những nơi khác thì tôi không biết, nhưng ở đây thì không được đâu……."
Cửa sổ đã bị bao phủ bởi lớp Bùn Đen đỏ thẫm trào ra từ cái lỗ tôi treo trên bầu trời.
Tôi khẽ phẩy tay, lớp bùn đang bao phủ cửa sổ lập tức tách sang hai bên như có ý chí riêng, để lộ khung cảnh bên ngoài.
―Á á á á!!
―Không……! Tại sao, tại sao chứ……!!
―Đau quá, đau quá, đau quá, đau quá.
―Hức, mẹ ơi……. Mẹ ơi…….
Lớp bùn tuôn ra không ngớt đã bao phủ hơn một nửa lãnh địa, dường như vẫn chưa thỏa mãn với việc phủ kín mặt đất, nó đang ngấu nghiến nuốt chửng những con người chạm vào nó.
Những kẻ chạm vào bùn lập tức bị tan chảy da thịt, xương cốt bị gặm nhấm, máu bị hút cạn, nội tạng bị xé nát vụn, và những kẻ đã chết cứ thế trở thành một phần của lớp bùn.
Phải. Đây không đơn thuần là bùn đất.
"Bốn triệu người sao……."
Đây chính là tất cả những con người mà tôi đã giết cho đến tận bây giờ, là những linh hồn nhân loại mà tôi đã chứa đựng trong mình, là những vong hồn đã cùng tôi mục nát qua biết bao nhiêu lần luân hồi.
Và con số đó――
"Không biết có trụ nổi bốn ngày không đây."
Chính xác là 780 triệu linh hồn.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn