Chương 239: Ngoại truyện: Đêm trên biển (2)
Trở Thành Ác Nữ Trong Game · Glodia · 260 chương · ~7 phút đọc · Tạo 14/09/2026
Toàn chương Đang nằm bên cạnh tôi, Hermel bắt đầu di chuyển bàn tay vốn đang đặt trên bụng tôi, từ từ đưa lên phía ngực.
Đừng quá lộ liễu, hãy thật tự nhiên, chậm rãi thôi. Chậm rãi nào.
Cảm nhận được bàn tay ngập ngừng như đang mang theo những suy nghĩ ấy, tôi khẽ bật cười rồi nắm lấy tay Hermel.
"Hítt!?"
Khoảnh khắc tay tôi chạm vào tay Hermel, cô ấy giật nảy mình như một đứa trẻ làm vỡ bình hoa rồi bị bắt quả tang khi đang dọn dẹp mảnh vỡ, cả người run bắn lên.
Tôi đâu có nắm chặt, thực tế chỉ là đặt tay lên mu bàn tay cô ấy thôi mà.
"Sao lại giật mình thế?"
"À, không có gì. Chỉ là… tự nhiên bị nắm tay nên…?"
"Phu hụp… Không phải là vì đang định sờ ngực thì bị bắt quả tang nên mới giật mình sao?"
"E hèm, e hèm…"
Bị nói trúng tim đen nên Hermel hắng giọng gượng gạo, gương mặt đỏ bừng lên. Nhìn cô ấy như vậy, tôi mỉm cười rồi đưa bàn tay đang nắm của cô ấy đặt lên ngực mình.
Hermel dù giật mình nhưng lại nắm lấy ngực tôi một cách vô cùng tự nhiên, cảm giác hơi đau cùng với sự khoái lạc tràn trề vượt qua cả cơn đau ấy khiến tôi khẽ thở dốc và nói.
"Có gì mà phải ngạc nhiên chứ. Chẳng phải tôi đã hứa là sẽ cho cô chạm vào rồi sao."
"Hì hì… Chỉ là ta đang định tạo bầu không khí một chút mà tự nhiên bị nắm tay nên ta cứ sợ là hôm nay em sẽ từ chối không cho làm nữa… Thế nên mới hơi giật mình một tí thôi."
"Cứ tưởng cô lo lắng chuyện gì… Hây da."
Mỉm cười nhạt, tôi ngồi dậy và bắt đầu cởi từng chiếc cúc áo sơ mi đang mặc.
Tách, tách, mỗi khi một chiếc cúc được cởi ra, bộ ngực vốn bị gò bó dưới lớp áo sơ mi bắt đầu lộ diện.
Có lẽ vì chiếc áo sơ mi này nhỏ hơn bình thường nên khi tôi định chạm tay vào chiếc cúc thứ tư, một tiếng "tạch" vang lên và chiếc cúc đã bị đứt tung.
"A… Tôi cứ thấy nó hơi chật, cuối cùng thì cũng thành ra thế này…"
"…Hình như nó lại to hơn lần trước thì phải."
"Vậy sao? Phù phù… Mà sao cũng được. Tất cả đều là của Hermel mà."
Tôi cởi nốt những chiếc cúc còn lại rồi trút bỏ chiếc áo sơ mi. Không khí mát mẻ làm dịu đi cơ thể, tôi mỉm cười dang rộng vòng tay.
"Hôm nay Hermel muốn làm gì cũng được."
"Thật sao!?"
"Thật mà. Đêm còn dài… Vả lại, đi ngủ bây giờ thì cũng hơi phí."
Hãy tận hưởng thật chậm rãi, thật thong thả nhé.
Nghe tôi nói vậy, Hermel rùng mình vì phấn khích. Chỉ vài lời nói mà cô ấy đã vui mừng đến thế sao. Có lẽ tôi nên thường xuyên nói những lời như thế này thì hơn.
Đang suy nghĩ như vậy thì Hermel như một loài thú họ mèo, bò bằng cả tứ chi tiến lại gần rồi vòng tay ôm lấy eo tôi, đẩy tôi ngã ngửa ra sau.
"Á ư…! Hermel…"
lược
"He, Hermel…? Không…. Không phải chứ…?"
Trước câu hỏi được thốt ra bằng giọng run rẩy, Hermel mỉm cười đầy gợi dục, tiến lại gần thì thầm vào tai tôi.
"Đêm còn dài mà."
"A aa…."
Lấy câu nói từng nghe ở đâu đó làm lời kết, tôi buông bỏ mọi suy nghĩ trước những khoái lạc đang tìm đến không hồi kết.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn